Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
hía nàng: nên đánh tên kia văng xuống ngựa vì cái tội làm nàng hoảng sợ hay nên dùng khinh công bay ra ngoài nhỉ?
Nàng vừa quyết định sẽ đánh văng tên kia thì một cú xoay chuyển trời đất đến với nàng, rơi vào trong một vòng tay ấm áp cánh tay hữu lực ôm lấy eo nàng xoay một vòng dừng đối diện tiệm vải.
“Phu nhân người không sao chứ?” Tiểu Vy chạy lại kiểm tra nàng.
“Cũng may có Hạo Kỳ ca ca ra tay kịp thời, tẩu là ngu ngốc sao người ta đều chạy chỉ có tẩu đứng yên đó chờ nó dẫm lên.” Tuyệt Lâm chạy lại liếc nàng khinh thường.
“Không việc gì chứ?” Hiên Viên Hạo nhìn nàng, hồi nãy hắn chú tâm quan sát nàng chẳng nhưng không sợ mà còn chú tâm nhìn con ngựa đang lao đến mà suy nghĩ, nếu hắn không ra tay không chừng nàng bị dẫm nát rồi.
“Không có gì cả, chỉ là bất ngờ quá mà chưa kịp phản ứng thôi, Tiểu Vy, Tuyệt Lâm đi chúng ta đi xem lễ hội nào?” Nắm tay hai người không nhìn hắn một cái mà bỏ chạy như ma rượt.
Nàng không có võ công, khi nãy ôm lấy nàng cũng không phát hiện có nội lực lưu chuyển, là do hắn đa nghi sao?
Lúc nãy ôm nàng eo nàng thật nhỏ thật gầy bình thường chẳng phải ăn nhiều lắm sao thức ăn chạy đi đâu hết rồi. Chết tiệt việc của nàng ta thì liên quan gì hắn, tại sao lại quan tâm nàng như vậy, hắn chỉ cần nàng nhất thời thôi người hắn nên chuyên tâm là Tiểu Kỳ.
“Gia, Lưu lão bản đang đợi người bên trong.” Quản gia thấy Hiên Viên Hạo cứ ngơ ngác nhìn tay mình y như nhìn xem có bản đồ kho báu không vậy, nhịn không được bèn nhắc nhở.
Gật đầu Hiên Viên Hạo bước vào Tuyết Vũ Phường, trước khi vào vẫn quay đầu lại nhìn vào con đường mà Kỳ Nhi vừa mới đi môi hơi cong lên cười nhạt mà cả hắn cũng không phát hiện ra.
“Phu nhân người đang giận sao?” Tiểu Vy tay cầm một đóng đồ ăn vặt đi song song với Kỳ Nhi nhẹ hỏi.
“Không có.” Quay đầu trừng Tiểu Vy nàng bước nhanh về trước, thật là trong một ngày cho hắn chiếm tiện nghi hai lần, hai lần hắn đều cứu nàng mất mặt chết đi được, “xú” nam nhân kia còn dám phá hỏng chuyện tốt của nàng nữa chứ.
“Tẩu tẩu đến rồi.” Kỳ Nhi theo tiếng nói nhìn thẳng về phía trước, một nhóm người rất đông khoảng mấy trăm, đang tụ tập nhảy múa ca hát, những bộ trang phục xinh đẹp, rực rỡ từng tốp người hợp thành vòng tròn ở chính giữa vào vào ra ra.
“Thật náo nhiệt.” Kỳ Nhi mắt nhìn không rời cảm thán.
“Mọi người cùng nhau múa hát, uống rượu gạo do họ tự tay chưng cất….” Tiểu Vy kéo tay nàng chạy lại đám người.
“Tẩu tẩu mau nhận lấy.” Tuyệt Lâm tay cầm một chén nước sóng sánh màu đỏ nhạt.
“Hả..ờ..” Kỳ Nhi cũng đưa tay tiếp nhận lấy, uống thử một chút là rượu.
“Mọi người khi đến đây đều sẽ được mời rượu, rươu này do chính tay họ chưng cất mang hương vị tự nhiên và đồng quê uống vào vị ngọt thanh thanh rất nhẹ sẽ không say.” Tiểu Vy hai má hơi đỏ có lên rồi, kéo tay nàng vào giữa đám người đang nhảy múa: “Phu nhân mau nhảy theo họ.”
“Sai rồi tay phải làm thế này.” Tuyệt Lâm chen lại gần nàng chỉnh tay của nàng lại, hai má nàng ấy cũng đỏ lên trông càng diễm lệ rất nhiều nam nhân nhìn chằm chằm vào các nàng.
“Phu nhân, mau nhảy nha mất nhịp rồi kia người cảm thấy vui không.” Tiểu Vy cười khanh khách cả hai nha đầu đều đang còn trong độ tuổi ham chơi.
“ừ, rất vui.” Kỳ Nhi nở nụ cười hạnh phúc, bao lâu rồi nàng không được chơi vui thế này, cùng bạn bè tham gia lễ hội cùng ca cùng hát.
“Mệt quá ta phải ra ngoài nghĩ một lát.” Nhảy theo mọi người gần một canh giờ chân nàng cũng muốn rụng rời ra, bọn nha đầu kia thì cứ hăng say nhảy múa không biết mệt là gì cả.
“Uống chút nước đi.” Một ly nước đưa đến trước mặt nàng.
“Cảm ơn.” Kỳ Nhi quay lại thì nhìn thấy Hiên Viên Hạo đang chuẩn bị ngồi xuống cạnh nàng: “không phải còn đang bàn chuyện sổ sách sao?” Kỳ Nhi hiếu kỳ không lẽ nhanh như vậy đã xong rồi sao.
“Đã xong.” Hiên Viên Hạo nhìn nàng chăm chú, Kỳ Nhi cảm thấy không được tự nhiên bèn quay mắt sang hướng khác.
“Cảm thấy thế nào?”
Kỳ Nhi không biết là hắn hỏi cảm giác nào bèn tự nói: “Dân tộc Miêu Cương sinh sống giữa hàng vạn núi rừng này mang đậm bản sắc thần bí và cổ xưa, tính cách phóng khoáng, nồng hậu, ân cần và cũng rất ôn hòa hiếu khách.”
“Người Miêu rất thành thật, họ không gian xảo như người trung nguyên, cũng không ám hại lẫn nhau, yêu chuộng hòa bình.” Hiên Viên Hạo vẫn nhìn nàng không rời, do hoạt động nhiều nên trán nàng xuất hiện tầng mồ hôi mỏng.
“Dù không muốn cũng phải thừa nhận đúng là như vậy.” Kỳ Nhi thở dài, người Miêu đúng là không gian ngoa như trung nguyên.
“Hạo Kỳ ca ca huynh đến rồi.” Tuyệt Lâm mặt toàn mồ hôi chạy lại reo mừng.
“Gia, người đến.” Tiểu Vy cũng tiến lại chào.
Một Lão nhân ăn mặc kiểu Miêu Cương nhưng lại cầu kỳ hơn rất nhiều, Lão nhân kia vóc người cao gầy, da tay ngăm đen, cằm có râu dài tiến lại gần bọn họ cung kính nói: “Cổ Vương hoan nghênh người đến tham gia.”
“Tộc trưởng không cần đa lễ người cứ như bình thường là được.” Hiên Viên Hạo gật đầu xem như chào với tộc trưởng Miêu tộc.
Lão nhân nhìn quanh các nàng một lượt chỉ tay vào Kỳ Nhi nói: “Không biết vị cô nương này là ai.”
Hiên Viện Hạo không nói gì, Tuyệt Lâm lên tiếng nói: “Là tẩu tẩu của ta, là vợ mà Hạo Kỳ ca ca vừa mới cưới.”
Tộc trưởng lộ vẻ hiểu rõ gật đầu nói: “Thì ra cô nương là người múa vũ khúc mà ai cũng thán phục kia, hân hạnh hân hạnh.”
“Tộc trưởng khách khí chỉ là chút tài.” Kỳ Nhìn lão cười, đừng nhìn như lão hiền lành thật ra mắt lão tam giác, lộ ra vài phần giảo hoạt.
“Không làm phiền Cổ vương và các vị ta có việc đi trước.” Lão nhân gật đầu cùng Hiên Viên Hạo xoay mình bước về phía đám nam nữ đang dưới sông bắt cá.
“Về thôi.” Hiên Viên Hạo đứng vậy nhìn sắc trời đang ngã sang màu ráng chiều.
“Bọn muội còn chưa tận hứng mà.” Tuyệt Lâm hờn dỗi.
“Các muội cứ ở lại chơi đi ta và Hạo Kỳ về trước.” Kỳ Nhi cũng đứng vậy.
“Được hai người về đi, Tiểu Vy chúng ta tiếp tục nhảy.” Tuyệt Lâm kéo tay Tiểu Vy chạy vào đám đông, gương mặt hai nha đầu kia rạng rỡ như ánh bình minh, chính giữa đã đốt lên đống lửa to cháy sáng rực.
“Có chuyện.” Hiên Viên Hạo đi phía trước nói.
“Ân, cám ơn về chuyện lúc nãy.” Kỳ Nhi bước theo sau gương mặt hơi ngượng ngùng.
“Là ly nước kia.” Hiên Viên Hạo dừng lại quay đầu nhìn nàng, dưới ánh nắng chiều rạng mặt tỏa ra một nét gì đó hơi cô độc.
“Không phải, là vụ ngươi cứu ta thoát khỏi con ngựa kia.” Kỳ Nhi không dừng lại mà đi vượt qua hắn.
Hiên Viên Hạo nhìn nàng đi phía trước vành tai hơi đỏ, khóe môi mỉm cười đi theo sau nàng bất chợt một cơn gió lùa qua thấy vai nàng hơi rung, Hiên Viên Hạo cởi áo ngoài khác lên cho nàng: “Lạnh không?”
Kỳ Nhi cũng không cảm thấy lạnh dù sao nàng cũng có nội lực trong người chỉ là cử chỉ ôn nhu kia khiến nàng không nỡ từ chối, trong lòng mơ hồ sinh ra cảm giác ấm áp, nhẹ gật đầu nắm lấy áo khoác thật lớn kia cùng hắn song song bước về Tuyết Vũ Lâu.
Một tháng sau cứ trôi qua yên bình, hắn vẫn lo chuyện của hắn mà nàng vẫn làm con heo nhỏ của nàng cứ ăn rồi ngủ, ngủ xong rồi lại ăn thực sẽ thành heo luôn.
Tuyệt Lâm từ nửa tháng trước lại sáng chế ra một loại canh gì đó bảo là uống ngon rồi đem đến cho mọi người, đúng là ngon thật nhưng nàng ta mỗi ngày đều đem cho mỗi người một chén sắp ngán đến chết rồi, mà nếu không uống thì nàng ta lại một khóc hai nháo phiền chết.
Kỳ Nhi ăn xong bữa trưa rồi ra hoa viên đi dạo, vừa ra tới cổng vòm thì nhìn thấy một thân ảnh thoăn thoắt ngồi xổm bên vườn, bên cạnh hai ba nha hoàn đang luống cuống cầm đồ vật này nọ.
“Các muội đang làm gì vậy?” Kỳ Nhi đi tới nhìn thấy là Tuyệt Lâm thì không khỏi có chút hiếu kì nên hỏi.
“Bẩm phu nhân, đây là Mạn Liên hoa ở sau núi tiểu thư thấy đẹp nên hái đem về trồng.” Một nha hoàn bên trái nói, nàng ta mặc lục y tay áo lấy dây cột gọn lại tóc búi hai cục tròn tròn như na tra
“Tẩu tẩu, mau xem có đẹp hay không nha?” Tuyệt Lâm quay lại nhìn nàng, khuôn mặt toàn là bùn đất hệt như trẻ lên ba đang nghịch ngụm đáng yêu chết được.
“Muội xem thành con mèo hoa rồi.” Kỳ Nhi cười tiến lên đưa tay lau bẩn trên mặt nàng ta.
“A làm dơ tay của tẩu rồi.” Tuyệt Lâm cầm tay của nàng lại.
“Được rồi đừng làm nữa, ta thấy muội trồng rất nhiều rồi mau đi tắm rửa đi.” Kỳ Nhi lắc đầu kéo nàng ta dậy, gần đây Tuyệt Lâm ngoan hơn rất nhiều không có gì là chán ghét nàng cả cũng thường xuyên làm nũng cùng nàng, bất giác đã xem nàng ta như em gái.
Kỳ Nhi nhìn Tuyệt Lâm chạy xa rồi vẫn quay lại vẫy tay với nàng không khỏi mỉm cười cũng vẫy tay lại, nhưng vừa quay lại thì bắt gặp hắn ta đứng phía sau từ lúc nào đang chăm chú nhìn nàng.
Hai người cứ nhìn nhau không ai nói lời nào, Kỳ Nhi bất đắc dĩ lên tiếng trước: “Hôm nay đã làm xong hết mọi việc rồi sao.”
“Đã xong.” Hai người tiến vào một đình viên nằm giữa hoa viên, trên bàn có trái cây và một ít điểm tâm còn có cả một ấm trà còn nóng bóc khói tỏa hương thơm ngát, hắn thực sự là tiết kiệm chữ như vàng nói vô cùng ít.
“Chuyện năm ngày trước ta nói với huynh đã suy nghĩ xong chưa?” Kỳ Nhi cầm một khối điểm tâm cho vào miệng thỏa mãn mà gật đầu.
Hiên Viên Hạo nhíu mày không nói gì, nhìn nàng ăn điểm tâm thôi cũng khả ái như vậy thật muốn kéo nàng qua đút thêm một khối nữa, nhưng hắn thất thần suy nghĩ thì tay đã lấy một khối mai hoa cao đưa đến bên miệng Kỳ Nhi.
Kỳ Nhi vô tư há mồm ra ngoạm lấy phồng hai má lên nói: “Ta biết huynh ghét người trung nguyên, nhung ta muốn trở về thăm người thân và bằng hữu.”
“Một tháng nữa.” Hiên Viên Hạo lại cầm một khối lên uy nàng, gần đây hình ảnh trong đầu hắn đều là nàng, nàng hoạt bát, nàng trẻ con, nàng hồn nhiên vô tư đều chiếm trọn tâm trí của hắn, mà hình ảnh của Tiểu Kỳ trong lòng hắn ngày càng nhạt hắn không muốn như thế nhưng không cách nào ngăn cản được.
“Thành giao.” Kỳ Nhi biết hắn nói như thế chính là đồng ý rồi nên cũng không nhiều lời nữa, tự rót một chén trà đưa qua cho hắn lại rót một chén uống một ngụm, hương trà lan tỏa trong miệng thơm ngát khiến người hạnh phúc.
Hiên Viên Hạo nhận chén trà nàng đưa qua không uống mà chăm chú nhìn nàng, ánh mặt trời ban trưa không gay gắt ánh lên những tia màu vàng chiếu lên khuôn mặt trắng nõn, giống như nàng dù ở bất cứ đâu cũng có thể tỏa sáng, khiến người xung quanh phải lóa mắt nhìn theo.
…
“Gia đây là loại lụa mới nhất vừa được làm ra chất liêu mềm mịn rất nhẹ, hoa văn được thiêu tinh xảo khéo léo là hàng thượng phẩm.” Lưu lão bản đưa lên một cây vải kéo ra trước mặt nàng và hắn.
Hiên nàng và hắn đang tuần tra sinh ý trong thành Biệt Vân, trong thành có hơn ba cửa hiệu vải thuộc Tuyết Vũ Lâu nghe đâu trong trung nguyên cũng có nhưng là do người khác quản lí, từ sáng sơm hắn liền kéo nàng đi ra tửu lâu dùng điểm tâm rồi dắt nàng đi tra xét.
Đây là cửa hàng cuối rồi các cửa hàng cách nhau rất xa ban đầu còn thấy hứng thu nhưng dần lại chán chết, hắn lo bàn chuyện cùng các lão bản nàng không biết gì chỉ có thể đứng một bên nghe mà thôi, “Oa…” Kỳ Nhi vươn vai ngáp một cái thật to, mọi người xung quanh nghe thấy tiếng đều nhìn qua nàng, Kỳ Nhi hơi chút xấu hổ nên đứng vậy đi lại một chỗ để vải dù sao cũng là chỗ đông người.
“Mệt sao?” Hiên Viên Hạo bàn xong chuyện cùng Lưu lão bản đi tới phía sau nàng nhẹ giọng hỏi trong đó còn có một chút ôn nhu.
“Ta ở đây không làm gì cả? chỉ có đứng xem thôi nên hơi chán, không cần quan tâm cứ đi lo chuyện của huynh đi.” Kỳ Nhi cầm lên một cây vải, là loại mà nàng thấy vào tháng trước lúc lễ tình nhân, đưa tay sờ thử mềm mại như tơ tằm ấy, hoa văn thêu cũng rất khéo đóa phù dung lớn nằm giữa xung quanh là các họa tiết hình dây trang trí, thanh nhã vô cùng.
“Thích nó.” Hiên Viên Hạo đưa tay sờ thử khúc vải cũng cảm thấy ưng ý, là hàng tốt hoa văn cũng tương đối.
“uhm, hoa thêu rất đẹp trên nền vải xanh nhạt xung quanh là các họa tiết nhỏ nằm xung quanh tôn lên nét đẹp của hoa.” Kỳ Nhi gật đầu tán thưởng, quay lại vẫn là thấy một đôi mắt sáng đang nhìn chằm chằm mình tâm nghĩ: gần đây hắn cứ hay nhìn nàng a, không biết phải cảm giác hay không nhưng khi hắn nhìn như vậy nàng như một con thỏ bị sói nhìn ấy không được tự nhiên chút nào.
“Lưu lão bản.” Hiên Viên Hạo hướng lại quầy tính tiền gọi,
Lập tức một lão nhân chạy lại chỗ hay người: “Gia không biết có chuyện gì.”
“Ta….” Hiên Viên Hạo chưa lên tiếng thì đã có một giọng nữ lanh lảnh cất lên sau lưng.
“Oa, thật đẹp thêu thật tinh xảo, còn rất mềm nữa lão bản khúc vải này bao nhiêu ta muốn mua.” Một vị cô nương tuổi chừng mười bảy mười tám như nàng chạy lại, đưa tay hết sờ rồi lại nắm tấm vải trên tay nàng khen không ngớt lời.
“Cô nương, khúc vải này đã được hai người này chọn trước.” Lưu lão bản cười ôn hòa trả lời cô nương kia.
“Lão bản đừng không biết đều, được tiểu thư nhà ta chọn trúng là phước của ngươi rồi mau ra giá đi.” Nha hoàn phía sau nàng ta cậy thế chủ mà hống hách lên tiếng.
“Vậy,…” Lưu lão bản thấy một nha hoàn mà cũng có thể hống hách như vậy thì hẳn là người có quyền thế, nhưng cây vải này là chủ nhân của hắn chọn trước sau có thể cho nàng bèn đưa ánh mắt sang hai người.
Kỳ Nhi nhíu mày ném lại một câu rồi bước ra ngoài: “Thật kiêu căng.” nàng không muốn hơn thua cùng những hạng người này chỉ thêm phiền toái.
“Nha đầu ngươi đúng lại dám nói bổn tiểu thư kiêu căng sao?” Vị tiểu thư kia nghe xong hùng hồn chạy tới trước mặt Kỳ Nhi bộ mặt hung hăng chất vấn.
“Ta có nói là ngươi sao, hay ngươi tự bản thân nhận mình là kiêu căng, chó khôn không ngán đường chủ tránh qua một bên đi.” Chọc tới nàng sao, Kỳ Nhi nàng là ai là người dễ trêu chọc vậy sao, làm tức chết người cũng không đền mạng a.
Xung nghe thấy nữ nhân cãi nhau thì xúm lại xem, nghe Kỳ Nhi nói thế ai cũng ôm bụng cười ha hả, vị tiểu thư kia thì vừa thẹn vừa tức đến mặt cũng chuyển sang màu đỏ hung hăng trừng mắt nhìn Kỳ Nhi: “Xú nha đầu ngươi dám mắng ta, ngươi có biết ta là ai không.”
TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN
lxyfeeling - Cấp 4 [ được Cảm Ơn lần trong 871 Bài Viết "> Thời Gian: Thứ 7, 02/03/2013, 11:48:21 | Bài Thứ 30
Kỳ Nhi cười khẩy nhướng hàng mi lá liễu xinh đẹp, tỏ vẻ khinh thường: “Ngươi là ai nào?”
Vị tiểu thư kia hùng hồn nói ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo: “Ta là Lâm Tú Tú đệ nhất hoa khôi của Mãn Nguyệt Lâu.”
Ax, đệ nhất hoa khôi Mãn Nguyệt lâu đây sao, nàng chỉ mới đi hơn một tháng thôi nha Tử Như tỷ tuyển “hàng” này làm hoa khôi sao, có trời mới tin á không chừng ông trời cũng không thèm tin đâu.
“Khụ Khụ.” Trong lúc nhất thời Kỳ Nhi bị sặc nước bọt ho không còn, đang cố gắng bình ổn cảm xúc nén cười thì một cánh tay đưa ra sau
Nàng vừa quyết định sẽ đánh văng tên kia thì một cú xoay chuyển trời đất đến với nàng, rơi vào trong một vòng tay ấm áp cánh tay hữu lực ôm lấy eo nàng xoay một vòng dừng đối diện tiệm vải.
“Phu nhân người không sao chứ?” Tiểu Vy chạy lại kiểm tra nàng.
“Cũng may có Hạo Kỳ ca ca ra tay kịp thời, tẩu là ngu ngốc sao người ta đều chạy chỉ có tẩu đứng yên đó chờ nó dẫm lên.” Tuyệt Lâm chạy lại liếc nàng khinh thường.
“Không việc gì chứ?” Hiên Viên Hạo nhìn nàng, hồi nãy hắn chú tâm quan sát nàng chẳng nhưng không sợ mà còn chú tâm nhìn con ngựa đang lao đến mà suy nghĩ, nếu hắn không ra tay không chừng nàng bị dẫm nát rồi.
“Không có gì cả, chỉ là bất ngờ quá mà chưa kịp phản ứng thôi, Tiểu Vy, Tuyệt Lâm đi chúng ta đi xem lễ hội nào?” Nắm tay hai người không nhìn hắn một cái mà bỏ chạy như ma rượt.
Nàng không có võ công, khi nãy ôm lấy nàng cũng không phát hiện có nội lực lưu chuyển, là do hắn đa nghi sao?
Lúc nãy ôm nàng eo nàng thật nhỏ thật gầy bình thường chẳng phải ăn nhiều lắm sao thức ăn chạy đi đâu hết rồi. Chết tiệt việc của nàng ta thì liên quan gì hắn, tại sao lại quan tâm nàng như vậy, hắn chỉ cần nàng nhất thời thôi người hắn nên chuyên tâm là Tiểu Kỳ.
“Gia, Lưu lão bản đang đợi người bên trong.” Quản gia thấy Hiên Viên Hạo cứ ngơ ngác nhìn tay mình y như nhìn xem có bản đồ kho báu không vậy, nhịn không được bèn nhắc nhở.
Gật đầu Hiên Viên Hạo bước vào Tuyết Vũ Phường, trước khi vào vẫn quay đầu lại nhìn vào con đường mà Kỳ Nhi vừa mới đi môi hơi cong lên cười nhạt mà cả hắn cũng không phát hiện ra.
“Phu nhân người đang giận sao?” Tiểu Vy tay cầm một đóng đồ ăn vặt đi song song với Kỳ Nhi nhẹ hỏi.
“Không có.” Quay đầu trừng Tiểu Vy nàng bước nhanh về trước, thật là trong một ngày cho hắn chiếm tiện nghi hai lần, hai lần hắn đều cứu nàng mất mặt chết đi được, “xú” nam nhân kia còn dám phá hỏng chuyện tốt của nàng nữa chứ.
“Tẩu tẩu đến rồi.” Kỳ Nhi theo tiếng nói nhìn thẳng về phía trước, một nhóm người rất đông khoảng mấy trăm, đang tụ tập nhảy múa ca hát, những bộ trang phục xinh đẹp, rực rỡ từng tốp người hợp thành vòng tròn ở chính giữa vào vào ra ra.
“Thật náo nhiệt.” Kỳ Nhi mắt nhìn không rời cảm thán.
“Mọi người cùng nhau múa hát, uống rượu gạo do họ tự tay chưng cất….” Tiểu Vy kéo tay nàng chạy lại đám người.
“Tẩu tẩu mau nhận lấy.” Tuyệt Lâm tay cầm một chén nước sóng sánh màu đỏ nhạt.
“Hả..ờ..” Kỳ Nhi cũng đưa tay tiếp nhận lấy, uống thử một chút là rượu.
“Mọi người khi đến đây đều sẽ được mời rượu, rươu này do chính tay họ chưng cất mang hương vị tự nhiên và đồng quê uống vào vị ngọt thanh thanh rất nhẹ sẽ không say.” Tiểu Vy hai má hơi đỏ có lên rồi, kéo tay nàng vào giữa đám người đang nhảy múa: “Phu nhân mau nhảy theo họ.”
“Sai rồi tay phải làm thế này.” Tuyệt Lâm chen lại gần nàng chỉnh tay của nàng lại, hai má nàng ấy cũng đỏ lên trông càng diễm lệ rất nhiều nam nhân nhìn chằm chằm vào các nàng.
“Phu nhân, mau nhảy nha mất nhịp rồi kia người cảm thấy vui không.” Tiểu Vy cười khanh khách cả hai nha đầu đều đang còn trong độ tuổi ham chơi.
“ừ, rất vui.” Kỳ Nhi nở nụ cười hạnh phúc, bao lâu rồi nàng không được chơi vui thế này, cùng bạn bè tham gia lễ hội cùng ca cùng hát.
“Mệt quá ta phải ra ngoài nghĩ một lát.” Nhảy theo mọi người gần một canh giờ chân nàng cũng muốn rụng rời ra, bọn nha đầu kia thì cứ hăng say nhảy múa không biết mệt là gì cả.
“Uống chút nước đi.” Một ly nước đưa đến trước mặt nàng.
“Cảm ơn.” Kỳ Nhi quay lại thì nhìn thấy Hiên Viên Hạo đang chuẩn bị ngồi xuống cạnh nàng: “không phải còn đang bàn chuyện sổ sách sao?” Kỳ Nhi hiếu kỳ không lẽ nhanh như vậy đã xong rồi sao.
“Đã xong.” Hiên Viên Hạo nhìn nàng chăm chú, Kỳ Nhi cảm thấy không được tự nhiên bèn quay mắt sang hướng khác.
“Cảm thấy thế nào?”
Kỳ Nhi không biết là hắn hỏi cảm giác nào bèn tự nói: “Dân tộc Miêu Cương sinh sống giữa hàng vạn núi rừng này mang đậm bản sắc thần bí và cổ xưa, tính cách phóng khoáng, nồng hậu, ân cần và cũng rất ôn hòa hiếu khách.”
“Người Miêu rất thành thật, họ không gian xảo như người trung nguyên, cũng không ám hại lẫn nhau, yêu chuộng hòa bình.” Hiên Viên Hạo vẫn nhìn nàng không rời, do hoạt động nhiều nên trán nàng xuất hiện tầng mồ hôi mỏng.
“Dù không muốn cũng phải thừa nhận đúng là như vậy.” Kỳ Nhi thở dài, người Miêu đúng là không gian ngoa như trung nguyên.
“Hạo Kỳ ca ca huynh đến rồi.” Tuyệt Lâm mặt toàn mồ hôi chạy lại reo mừng.
“Gia, người đến.” Tiểu Vy cũng tiến lại chào.
Một Lão nhân ăn mặc kiểu Miêu Cương nhưng lại cầu kỳ hơn rất nhiều, Lão nhân kia vóc người cao gầy, da tay ngăm đen, cằm có râu dài tiến lại gần bọn họ cung kính nói: “Cổ Vương hoan nghênh người đến tham gia.”
“Tộc trưởng không cần đa lễ người cứ như bình thường là được.” Hiên Viên Hạo gật đầu xem như chào với tộc trưởng Miêu tộc.
Lão nhân nhìn quanh các nàng một lượt chỉ tay vào Kỳ Nhi nói: “Không biết vị cô nương này là ai.”
Hiên Viện Hạo không nói gì, Tuyệt Lâm lên tiếng nói: “Là tẩu tẩu của ta, là vợ mà Hạo Kỳ ca ca vừa mới cưới.”
Tộc trưởng lộ vẻ hiểu rõ gật đầu nói: “Thì ra cô nương là người múa vũ khúc mà ai cũng thán phục kia, hân hạnh hân hạnh.”
“Tộc trưởng khách khí chỉ là chút tài.” Kỳ Nhìn lão cười, đừng nhìn như lão hiền lành thật ra mắt lão tam giác, lộ ra vài phần giảo hoạt.
“Không làm phiền Cổ vương và các vị ta có việc đi trước.” Lão nhân gật đầu cùng Hiên Viên Hạo xoay mình bước về phía đám nam nữ đang dưới sông bắt cá.
“Về thôi.” Hiên Viên Hạo đứng vậy nhìn sắc trời đang ngã sang màu ráng chiều.
“Bọn muội còn chưa tận hứng mà.” Tuyệt Lâm hờn dỗi.
“Các muội cứ ở lại chơi đi ta và Hạo Kỳ về trước.” Kỳ Nhi cũng đứng vậy.
“Được hai người về đi, Tiểu Vy chúng ta tiếp tục nhảy.” Tuyệt Lâm kéo tay Tiểu Vy chạy vào đám đông, gương mặt hai nha đầu kia rạng rỡ như ánh bình minh, chính giữa đã đốt lên đống lửa to cháy sáng rực.
“Có chuyện.” Hiên Viên Hạo đi phía trước nói.
“Ân, cám ơn về chuyện lúc nãy.” Kỳ Nhi bước theo sau gương mặt hơi ngượng ngùng.
“Là ly nước kia.” Hiên Viên Hạo dừng lại quay đầu nhìn nàng, dưới ánh nắng chiều rạng mặt tỏa ra một nét gì đó hơi cô độc.
“Không phải, là vụ ngươi cứu ta thoát khỏi con ngựa kia.” Kỳ Nhi không dừng lại mà đi vượt qua hắn.
Hiên Viên Hạo nhìn nàng đi phía trước vành tai hơi đỏ, khóe môi mỉm cười đi theo sau nàng bất chợt một cơn gió lùa qua thấy vai nàng hơi rung, Hiên Viên Hạo cởi áo ngoài khác lên cho nàng: “Lạnh không?”
Kỳ Nhi cũng không cảm thấy lạnh dù sao nàng cũng có nội lực trong người chỉ là cử chỉ ôn nhu kia khiến nàng không nỡ từ chối, trong lòng mơ hồ sinh ra cảm giác ấm áp, nhẹ gật đầu nắm lấy áo khoác thật lớn kia cùng hắn song song bước về Tuyết Vũ Lâu.
Một tháng sau cứ trôi qua yên bình, hắn vẫn lo chuyện của hắn mà nàng vẫn làm con heo nhỏ của nàng cứ ăn rồi ngủ, ngủ xong rồi lại ăn thực sẽ thành heo luôn.
Tuyệt Lâm từ nửa tháng trước lại sáng chế ra một loại canh gì đó bảo là uống ngon rồi đem đến cho mọi người, đúng là ngon thật nhưng nàng ta mỗi ngày đều đem cho mỗi người một chén sắp ngán đến chết rồi, mà nếu không uống thì nàng ta lại một khóc hai nháo phiền chết.
Kỳ Nhi ăn xong bữa trưa rồi ra hoa viên đi dạo, vừa ra tới cổng vòm thì nhìn thấy một thân ảnh thoăn thoắt ngồi xổm bên vườn, bên cạnh hai ba nha hoàn đang luống cuống cầm đồ vật này nọ.
“Các muội đang làm gì vậy?” Kỳ Nhi đi tới nhìn thấy là Tuyệt Lâm thì không khỏi có chút hiếu kì nên hỏi.
“Bẩm phu nhân, đây là Mạn Liên hoa ở sau núi tiểu thư thấy đẹp nên hái đem về trồng.” Một nha hoàn bên trái nói, nàng ta mặc lục y tay áo lấy dây cột gọn lại tóc búi hai cục tròn tròn như na tra
“Tẩu tẩu, mau xem có đẹp hay không nha?” Tuyệt Lâm quay lại nhìn nàng, khuôn mặt toàn là bùn đất hệt như trẻ lên ba đang nghịch ngụm đáng yêu chết được.
“Muội xem thành con mèo hoa rồi.” Kỳ Nhi cười tiến lên đưa tay lau bẩn trên mặt nàng ta.
“A làm dơ tay của tẩu rồi.” Tuyệt Lâm cầm tay của nàng lại.
“Được rồi đừng làm nữa, ta thấy muội trồng rất nhiều rồi mau đi tắm rửa đi.” Kỳ Nhi lắc đầu kéo nàng ta dậy, gần đây Tuyệt Lâm ngoan hơn rất nhiều không có gì là chán ghét nàng cả cũng thường xuyên làm nũng cùng nàng, bất giác đã xem nàng ta như em gái.
Kỳ Nhi nhìn Tuyệt Lâm chạy xa rồi vẫn quay lại vẫy tay với nàng không khỏi mỉm cười cũng vẫy tay lại, nhưng vừa quay lại thì bắt gặp hắn ta đứng phía sau từ lúc nào đang chăm chú nhìn nàng.
Hai người cứ nhìn nhau không ai nói lời nào, Kỳ Nhi bất đắc dĩ lên tiếng trước: “Hôm nay đã làm xong hết mọi việc rồi sao.”
“Đã xong.” Hai người tiến vào một đình viên nằm giữa hoa viên, trên bàn có trái cây và một ít điểm tâm còn có cả một ấm trà còn nóng bóc khói tỏa hương thơm ngát, hắn thực sự là tiết kiệm chữ như vàng nói vô cùng ít.
“Chuyện năm ngày trước ta nói với huynh đã suy nghĩ xong chưa?” Kỳ Nhi cầm một khối điểm tâm cho vào miệng thỏa mãn mà gật đầu.
Hiên Viên Hạo nhíu mày không nói gì, nhìn nàng ăn điểm tâm thôi cũng khả ái như vậy thật muốn kéo nàng qua đút thêm một khối nữa, nhưng hắn thất thần suy nghĩ thì tay đã lấy một khối mai hoa cao đưa đến bên miệng Kỳ Nhi.
Kỳ Nhi vô tư há mồm ra ngoạm lấy phồng hai má lên nói: “Ta biết huynh ghét người trung nguyên, nhung ta muốn trở về thăm người thân và bằng hữu.”
“Một tháng nữa.” Hiên Viên Hạo lại cầm một khối lên uy nàng, gần đây hình ảnh trong đầu hắn đều là nàng, nàng hoạt bát, nàng trẻ con, nàng hồn nhiên vô tư đều chiếm trọn tâm trí của hắn, mà hình ảnh của Tiểu Kỳ trong lòng hắn ngày càng nhạt hắn không muốn như thế nhưng không cách nào ngăn cản được.
“Thành giao.” Kỳ Nhi biết hắn nói như thế chính là đồng ý rồi nên cũng không nhiều lời nữa, tự rót một chén trà đưa qua cho hắn lại rót một chén uống một ngụm, hương trà lan tỏa trong miệng thơm ngát khiến người hạnh phúc.
Hiên Viên Hạo nhận chén trà nàng đưa qua không uống mà chăm chú nhìn nàng, ánh mặt trời ban trưa không gay gắt ánh lên những tia màu vàng chiếu lên khuôn mặt trắng nõn, giống như nàng dù ở bất cứ đâu cũng có thể tỏa sáng, khiến người xung quanh phải lóa mắt nhìn theo.
…
“Gia đây là loại lụa mới nhất vừa được làm ra chất liêu mềm mịn rất nhẹ, hoa văn được thiêu tinh xảo khéo léo là hàng thượng phẩm.” Lưu lão bản đưa lên một cây vải kéo ra trước mặt nàng và hắn.
Hiên nàng và hắn đang tuần tra sinh ý trong thành Biệt Vân, trong thành có hơn ba cửa hiệu vải thuộc Tuyết Vũ Lâu nghe đâu trong trung nguyên cũng có nhưng là do người khác quản lí, từ sáng sơm hắn liền kéo nàng đi ra tửu lâu dùng điểm tâm rồi dắt nàng đi tra xét.
Đây là cửa hàng cuối rồi các cửa hàng cách nhau rất xa ban đầu còn thấy hứng thu nhưng dần lại chán chết, hắn lo bàn chuyện cùng các lão bản nàng không biết gì chỉ có thể đứng một bên nghe mà thôi, “Oa…” Kỳ Nhi vươn vai ngáp một cái thật to, mọi người xung quanh nghe thấy tiếng đều nhìn qua nàng, Kỳ Nhi hơi chút xấu hổ nên đứng vậy đi lại một chỗ để vải dù sao cũng là chỗ đông người.
“Mệt sao?” Hiên Viên Hạo bàn xong chuyện cùng Lưu lão bản đi tới phía sau nàng nhẹ giọng hỏi trong đó còn có một chút ôn nhu.
“Ta ở đây không làm gì cả? chỉ có đứng xem thôi nên hơi chán, không cần quan tâm cứ đi lo chuyện của huynh đi.” Kỳ Nhi cầm lên một cây vải, là loại mà nàng thấy vào tháng trước lúc lễ tình nhân, đưa tay sờ thử mềm mại như tơ tằm ấy, hoa văn thêu cũng rất khéo đóa phù dung lớn nằm giữa xung quanh là các họa tiết hình dây trang trí, thanh nhã vô cùng.
“Thích nó.” Hiên Viên Hạo đưa tay sờ thử khúc vải cũng cảm thấy ưng ý, là hàng tốt hoa văn cũng tương đối.
“uhm, hoa thêu rất đẹp trên nền vải xanh nhạt xung quanh là các họa tiết nhỏ nằm xung quanh tôn lên nét đẹp của hoa.” Kỳ Nhi gật đầu tán thưởng, quay lại vẫn là thấy một đôi mắt sáng đang nhìn chằm chằm mình tâm nghĩ: gần đây hắn cứ hay nhìn nàng a, không biết phải cảm giác hay không nhưng khi hắn nhìn như vậy nàng như một con thỏ bị sói nhìn ấy không được tự nhiên chút nào.
“Lưu lão bản.” Hiên Viên Hạo hướng lại quầy tính tiền gọi,
Lập tức một lão nhân chạy lại chỗ hay người: “Gia không biết có chuyện gì.”
“Ta….” Hiên Viên Hạo chưa lên tiếng thì đã có một giọng nữ lanh lảnh cất lên sau lưng.
“Oa, thật đẹp thêu thật tinh xảo, còn rất mềm nữa lão bản khúc vải này bao nhiêu ta muốn mua.” Một vị cô nương tuổi chừng mười bảy mười tám như nàng chạy lại, đưa tay hết sờ rồi lại nắm tấm vải trên tay nàng khen không ngớt lời.
“Cô nương, khúc vải này đã được hai người này chọn trước.” Lưu lão bản cười ôn hòa trả lời cô nương kia.
“Lão bản đừng không biết đều, được tiểu thư nhà ta chọn trúng là phước của ngươi rồi mau ra giá đi.” Nha hoàn phía sau nàng ta cậy thế chủ mà hống hách lên tiếng.
“Vậy,…” Lưu lão bản thấy một nha hoàn mà cũng có thể hống hách như vậy thì hẳn là người có quyền thế, nhưng cây vải này là chủ nhân của hắn chọn trước sau có thể cho nàng bèn đưa ánh mắt sang hai người.
Kỳ Nhi nhíu mày ném lại một câu rồi bước ra ngoài: “Thật kiêu căng.” nàng không muốn hơn thua cùng những hạng người này chỉ thêm phiền toái.
“Nha đầu ngươi đúng lại dám nói bổn tiểu thư kiêu căng sao?” Vị tiểu thư kia nghe xong hùng hồn chạy tới trước mặt Kỳ Nhi bộ mặt hung hăng chất vấn.
“Ta có nói là ngươi sao, hay ngươi tự bản thân nhận mình là kiêu căng, chó khôn không ngán đường chủ tránh qua một bên đi.” Chọc tới nàng sao, Kỳ Nhi nàng là ai là người dễ trêu chọc vậy sao, làm tức chết người cũng không đền mạng a.
Xung nghe thấy nữ nhân cãi nhau thì xúm lại xem, nghe Kỳ Nhi nói thế ai cũng ôm bụng cười ha hả, vị tiểu thư kia thì vừa thẹn vừa tức đến mặt cũng chuyển sang màu đỏ hung hăng trừng mắt nhìn Kỳ Nhi: “Xú nha đầu ngươi dám mắng ta, ngươi có biết ta là ai không.”
TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN
lxyfeeling - Cấp 4 [ được Cảm Ơn lần trong 871 Bài Viết "> Thời Gian: Thứ 7, 02/03/2013, 11:48:21 | Bài Thứ 30
Kỳ Nhi cười khẩy nhướng hàng mi lá liễu xinh đẹp, tỏ vẻ khinh thường: “Ngươi là ai nào?”
Vị tiểu thư kia hùng hồn nói ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo: “Ta là Lâm Tú Tú đệ nhất hoa khôi của Mãn Nguyệt Lâu.”
Ax, đệ nhất hoa khôi Mãn Nguyệt lâu đây sao, nàng chỉ mới đi hơn một tháng thôi nha Tử Như tỷ tuyển “hàng” này làm hoa khôi sao, có trời mới tin á không chừng ông trời cũng không thèm tin đâu.
“Khụ Khụ.” Trong lúc nhất thời Kỳ Nhi bị sặc nước bọt ho không còn, đang cố gắng bình ổn cảm xúc nén cười thì một cánh tay đưa ra sau

