Chuyện Tình Ở Trường Học Pháp Sư
nh từng chữ rồi quay đầu định bỏ đi.
Nhưng.....
- Ngươi nghĩ mình là ai mà có thể động đến ta? Ta Nữ thần quận chúa có thể để ngươi muốn làm gì thì làm sao? Cô ta cao giọng mà không biết mình đã chọc phải ổ khiến lửa.
" Rắc"
- Áaaaaaaaaaaa!
Tiếng gãy xương kèm theo tiếng hét kinh hãi của Hanaka khiến cả lớp không khỏi rùng mình.
Vương Nhật Nam - người được mệnh danh là Hoàng Tử đã bẻ gãy tay của Nữ thần quận chúa. Tin này hoạ có thánh mới tin.
Đáp lại sự đau đớn trong hàng nước mắt của Hanaka một nị cười lại hiện hữu trên khoé môi ấy:
- Nữ thần quận chúa? Để tôi nói cho cô biết nhé, tôi là Vương Nhật Nam - người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Vương, là một Nam thần vương tử, hơn cô một bậc đấy! Tôi nói lại cho cô hay, nếu cô dám đụng đến Triệu Thuỳ Linh, cô ..sẽ chết...hiểu không?
Rùng mình, sững sờ. Cả lớp gần như hoá đá, cũng phải thôi cứ nhìn khuân mặt của anh lúc này thì biết, chẳng khác gì một ác quỷ thật thụ.
- Anh...anh..! Hanaka lắp bắp nhưng, nỗi sợ đã lẫn đi cảm giác đau đớn của cánh tay bị bẻ gãy. Nhưng chưa kịp nói gì đã bị anh dúi mạnh xuống đất.
Anh quay mặt bước đi, phủi tay thật mạnh như thể mình vừa chạm vào thứ gì bẩn lắm vậy. Trong khi đó ở căn tin, nó chẳng hay biết gì.
Còn hắn, đương nhiên đang rất tò mò. Tối nay Kyo chắc chắn lại phải vất vả tiếp rồi.
------------------------
Mấy tuần kiên tiếp nó phải chịu những ánh mắt tò mò soi mói của bạn bè mà chẳng hiểu kí do và cũng trong thời gian đó anh nó bỗng dưng "mất tích". Nhưng nó cũng chằng thèm quan tâm(vô tâm thế), việc của nó hiện giờ là hoàn thành hết đống quà nó định tặng cho người thân, bạn bè. Buổi chiều hắn vẫn cứ dậy nó cưỡi ngựa dù bài học này thầy giáo tuyên bố chỉ là học kĩ năng, không kiểm tra..
--------------
Hơn một tuần nữa là Giáng Sinh đến, trời đã bắt đầu lạnh. Tuyết đã bắt đầu xuất hiện. Nó rất thích tuyết vì ở Việt Nam nó không được chạm vào tuyết như ở đây. Nhung không hiểu sao trong lòng nó có gì đó rất nặng như thể sắp xảy ra một biến cố gì đó lớn lắm.
- Linh chan nè, nghe nói trong buổi tiệc Giáng Sinh nhà trường tổ chức năm nay sẽ được Nam thần bệ hạ và Nữ thần nương nương đến chung vui đó! Akêmi nói với nó với vẻ háo hức.
- Thế à? Nhưng chỉ có tiệc tùng thôi à? Không có trò chơi gì sao? Nó vẫn nhìn ra màn tuyết trắng
- Trời, cậu đúng là "hai lúa"! Akêmi thở dài rồi nói tiếp: sẽ có cuộc thi Miko-mai và Kendo, những người xuất sắc sẽ được thưởng một chuyến đi suối nước nóng, còn nữa phần được mong chờ nhất là bốc quà - người may mắn có thể sẽ có được một bảo bối quý hiếm duy nhất nên rất hồi hộp đó.
- Miko -mai là gì vậy? Nó hỏi với vẻ ngây thơ hết mức.
- Ôi trời ơi, tôi đến đâm đầu vào tường vì cô mất thôi. Là múa thần linh, là múa đó biết chưa hả ?
- Múaaaaaaaa! Nó gào lên
- Làm ơn vặt nhỏ tiếng giùm, mình điếc tai vì bạn mất thôi! Akêmi nhăn nhó
- Mình ...đã học qua Miko-mai rồi à? Nó hỏi lắp bắp.
- Làm gì có trong chương trình! Chẳng phải các pháp sư nữ được học Miko-mai từ mẹ sao? Nếu ai múa giỏi chứng tỏ người đó được giáo dục tốt .
Nó muốn đâm đầu vào tường quá, cái gì chứ đến mình là pháp sư nó cũng không biết nói gì đến Miko-mai.Đang lo lắng thì........
- Mời em Triệu Thuỳ Linh lên phòng giáo vụ có việc! Tiếng loa oang oang làm nó bức mình, vừa đi vừa dậm chân thình thịcht.
" Cốc cốc"
- Mời vào! Giọng thầy giáo vụ vang lên.
Nó bước vào.
- Em là Thuỳ Linh?
- Vâng, có chuyện gì thế ạ?
- Người nhà gửi quà cho em
Nó ngạc nhiên nhận thùng quà to bằng cả người nó líu ríu cảm ơn rồi về phòng.
---------------
Nó mở hộp quà ra. Trong đó có cả chục hộp quà khác rất xinh xắn nhưng thứ đập vào mắt nó đầu tiên là một bức thư. Nó mở ra, là thư của mẹ nó, thư viết:
Tiểu thư kính mến!
Có một điều chúng thần luôn giấu người là vài ngày trước khi chết lão gia và phu nhân đã gửi những hộp quà này cho chúng thần với từng thời gian nhắn gửi đến tiểu thư. Chắc tiểu thư không biết những món quà sinh nhật hàng năm người nhận đều là do lão gia và phu nhân chuẩn bị cho tiểu thư. Chúng thần có lẽ không thể làm hết đựoc nhiệm vụ này vì sắp tới chúng thần phải đi xa. Tiểu thư hãy mở hộp quà cùng với thơig gian viết trên đó. Chúc tiểu thư luôn hạnh phúc và mạnh khỏe. Cho dù có chuyện gì xảy ra tiểu thư cũng phải can đảm mà sống đấy. Yêu tiểu thư.
Hoàng Phu;Hoàng Vũ
Nó ngạc nhiên, bố mẹ nó định đi đâu vậy? Mà "chuyện gì" họ nhác đến là cái gì cơ chứ? Mà nó cũng không quan tâm nữa, nó thấy vui vì hoá ra ba mẹ ruốt của nó luôn hiện hữu trong những món quà. Nó đảo mắt nhìn đống quà một lượt, rồi cầm lên một hộp quà màu đỏ có nơ mau trắng ghi dòng chữ: Tặng Giao Khuyên ngày 10/12.Vậy là quá hai ngày, nó mở hộp quà ra...............và bật khóc........
Chuyện Tình Ở Trường Học Pháp Sư
Cháp 15: Giáng sinh tưởng chừng rất hạnh phúc-4
Nó khóc, khóc rất nhiều nhưng không thành tiếng, chỉ có những tiếng nấc trong cổ họng. Trong hộp quà đó là một bức tranh vẽ mẹ của nó - người mẹ ruột thịt mà nó còn quá nhỏ để cảm nhận được hơi ấm, người mẹ mà nó luôn cố nhớ trong mỗi giấc mơ. Bà mặc một bộ đồ vu nữ, khuôn mặt dịu dàng, thuần khiết. Nhìn mẹ nó lúc này thân thương hơn bao giờ hết, đã lâu lắm nó không thấy khuôn mặt này.
Bà đang đứng làm một động tác Miko-mai vô cùng điêu luyện. Nó ôm bức tranh vào lòng, nó nhớ mẹ, nhớ da diết. Cầm bức tranh lên nó mới biết trong hộp quà còn có một quyền sách đính kèm một bức thư. Nó nhẹ nhàng đặt bức tranh xuống, lau nhẹ đôi mắt, mở bức thư ra đọc. Những dòng chữ thân thuộc hiện ra. Bức thư là toàn bộ tâm tình người mẹ dành cho con gái, bức thư hơi nhàu vì rõ ràng khi viết bà đã rơi lệ:
Giao Khuyên, con yêu của mẹ
Khi con nhân được bức thư này chắc con phải là một thiếu nữ rồi nhỉ? Chỉ tiếc là mẹ không thể ngắm nhìn con gái yêu của mẹ kúc này. Con có trách mẹ không? Con yêu! Vì mẹ đã bỏ rơi con một mình, vì mẹ đã không chăm sóc con, vì mẹ đã không cho con hơi ấm như bao người khác. Mẹ xin lỗi, xin lỗi con rất nhiều con yêu. Mẹ không mong con tha lỗi cho mẹ. Mẹ chỉ muốn con là chính con, tuy không được sống với con người thật của mình, danh phận thật của mình nhưng con vẫn là con, tính cách con vẫn không bao giờ thay đổi. Con yêu, có lẽ con không biết và không bao giờ biết công vì sao ba mẹ lại chết, công việc ba mẹ đã làm nhưng đừng bao giờ tò mò hay nghi ngờ ba mẹ nhé con, bởi vì ba mẹ con hoàn toàn trong sạch và yêu thương các con, con hãy tự hào về điều đó. Vẫn biết việc ba mẹ làm là nguy hiểm và cũng biết chắc cái ngày định mệnh ấy vẫn xảy ra nhưng không hiểu sao mẹ lại mong muốn được sống thêm như vậy, có lẽ vì hai đứa con của mẹ vẫn sống trên thế gian này chăng? Nhưng thế nào mẹ cũng biết con và Giao Thiên thiếu thốn tình cảm ba mẹ quá nhiều nhưng đừng buồn con yêu, con phải sống thật mạnh mẽ, sống cả phần của cả ba mẹ nữa. Ước mong của mẹ là con sẽ không chỉ vì có người mẹ này mà không thể là một pháp sư đúng nghĩa. Chỉ vì mẹ mà con bị người ta khinh thường, cho là vô giáo dục. Mẹ mong có có thể sống hạnh, không bận tâm, không nước mắt. Điều mẹ có thể làm cho con lúc này là quyển sách đang nằm trong tay con - quyển sách là toàn bộ tâm huyết của mẹ. Hãy cho mọi người thấy con là ai, phải ..con gái mẹ không phải là một hạt cát, không phải là một con nhóc mồ côi đáng thương. Hãy tự tin lên con! Hãy nhớ rằng ở một phương trời xa nào đó ba mẹ luôn luôn nhớ và yêu con.
Yêu con rất nhiều
Quách Tuyệt Mỹ
Nước mắt vẫn cứ chảy ra như dòng suối, lồng ngực rung lên bần bật, lâu qua, lâu quá rồi nó mới đau như vây.
Cũng lúc đó cũng có một tiếng khóc khác cất lên, người khóc không ai khác là Giao Thiên vì cô cũng nhận được bức thư như vậy nhưng có vẻ Giao Thiên còn khổ hơn nó rất nhiều vì cô thậm chí còn không có ba mẹ nuôi mà phải sống trong cô nhi viện. Số phận liệu có đễ hai cô bé mồ côi hạnh phúc?
-------------------------
Nó đã làm xong quà tặng tất cả mọi người và đang tập trung vào việc luyện tập múa Miko-mai. Lúc mới tập có vẻ khá khó vì đây đều là những động tác khó nhưng khi cảm thấy khó khăn nó đều lấy thư mẹ ra đọc và tiếp tục công việc.
Anh trai nó cũng đang luyện tập Kendo nên hai anh em bây giờ chẳng gặp nhau là mấy.
Giáng Sinh
Tối, tại điện tổ chức tiệc
Nó, chị nó, akêmi đến sớm nhất. Nó ăn mặc bình thường như đi học chẳng thay đổi chút nào còn chị nó và akêmi mặc váy dạ hội, trông ngư thiên nga và vịt xấu xí vậy
- Em đi thay đồ đi- chị nó bực mình
- Em không thích!
- Không đi cũng phải đi! Nói rồi chị nó cùng akêmi lôi thẳng nó lên WC tầng hai.
................1tiếng sau
- Tuyệt! Chị nó reo lên
- Hazzzzzzzzzz, bây giờ cậu chẳng khác gì công chúa! Akêmi xuýt xoa
Nó nhìn vào gương và...nó không còn nhận ra nó nữa....
- Thế nào? Chị nó hỏi
- Cụng tạm được! nó ấp úng
- Gì mà tạm được? Akêmi nổi cáu, chửng qua bạn không biết làm đẹp thôi, giờ thì Duyệt.
Bỗng
- Điện Hạ.....Điện Hạ
- Vương Tử .....(bao gồm cả Dai và anh nó)
Xuống thôi, chị nó và akêmi giục..
- Chị và bạn xuống trứơc đi! Mình xuống ngay.
Chị nó và Akêmi bước xuống
- Công chúa.........
"Ối giời ơi, giàn đòng ca mùa hạ, rất tiếc mùa đông rồi. Làm như hôm nay conan ra tập cuối hay Bigbang đến vậy" - Nó nghĩ thầm
---------------------
Cả hội trường còn đang nhốn nháo thì .....một công chúa bước từ tầng hai xuống, với một bộ váy dài bó eo màu trắng, được trang trí bằng những hoạ tiết ở hai ống áo vai. Mái tóc dài cuốn nhẹ, buộc lệch sang một bên kèm theo một cái châm màu xanh dương. Trông không cầu kì mà rất kiêu sa, quý phái(tưởng tượng theo avarta của tác giả ấy:MatCuoi (5) Công chúa đó không ai khác là nó. Tất cả đều đứng nhìn, cả hộ trường im phăng phắc. Chỉ có chị nó mỉm cười, đến bên nó và nói:
- Tuyệt tác!
- Chị à,em không thích chút nào.........Nó không hề biết rằng cả hôj trường đang nhìn nó. Chỉ đén khi........
- Ối trời đừng nói đó là con bé Thuỳ Linh.! Cả hộ trường ầm lên
Còn hắn, từ khi nó bước xuống trái tim hắn cứ nhảy nhót không thôi
------------
Tiếng người MC phá vỡ bầu không khí căng thẳng:
Nào mọi người, Giáng Sinh đến rồi, chúng ta hãy nhập tiệc thôi!
.................
Cháp 15: Giáng Sing tưởng chừng rất hạnh phúc -5
- Như đã thông báo trước, tối nay chúng ta sẽ đón hai vị khách đặc biệt! Giọng MC oang oang.
Mọi người đều hướng lên sân khấu, hồi hộp mong chờ sự xuất hiện của Nam thần bệ hạ và Nữ thần nương nương. Ngoại trừ nó vẫn đang nhâm nhi cái bánh ngọt một cách từ tốn chẳng để ý gì đến xung quanh.
- Mọi người đừng nhìn lên sân khấu vô ích! Anh chàng MC nháy mắt tinh nghịch. Hai người đứng đầu thế giới pháp sư hôm nay sẽ đóng vai "thường dân" trà trộn vào mọi người ở đây. Hai người cũng là một trong những giám khảo đánh gía hai cuộc thi Miko-mai và Kendo trong buổi tối ngày hôm nay! mọi người cứ tận hưởng không khí Giáng Sinh như bình thường. Các cuộc thi sẽ được tổ chức sau 1 tiếng đồng hồ nữa.Giọng MC vẫn đều đều.
Ồ......
Tất cả mọi người đều thốt lên ngoại trừ nó, hắn, anh trai nó. Mấy người này có vẻ lãnh đạm với với mấy trò tiêu khiển này.
Nhâm nhi cốc nước hoa quả trên tay nó giật mình khi thấy một bàn tay chạm vào mình.
"Không phải là anh chị nó, vì hai người đang khiêu vũ ở đằng kia, trông tình tứ thấy rõ.
Không phải là akêmi vì cô bạn đang mải tám với mấy người bạn khác.
Không phải Dai cũng không phải hắn vì họ đang bị bao vây bởi đám fan nữ. Cũng đúng thôi hai ngưòi hôm nay đều diện vest lịch lãm, trông vô cùng cuốn hút, ai mà không mê
Tất nhiên cũng không phải một tên con trai nào bám theo nó, vì nó đã chọn góc khuất nhất và ẩn mình giữa một rừng mĩ nhân, lũ con trai chưa tìm ra nó thì cũng "xiêu" bởi một em khác rồi"- Nó nghĩ nhanh.
Vậy thì đó là ai ? Nó quay lại
Là.....một phu nhân. Nó nghĩ vậy vì bà ấy cũng phải bằng tuổi mẹ nó tức là ba mấy bốn mươi gì đó rồi nhưng khuân mặt vẫn còn nét thanh xuân, bà ấy không ăn mặc cầu kì, không bôi son chát phấn( giống nó) nhưng vẫn toát lên một vẻ quý phái lạ lùng. bà ấy trông rất hiền từ và lương thiện. Nhận thấy vẻ mặt khó hiểu của nó bà ấy lên tiếng:
- Cháu học lớp nào vậy? Giọng nói thật hiền từ phát ra, giống y như khôn mặt bà ấy.
- Dạ, cháu học lớp 10A1 ạ! Mà bác là....- Nó lễ phép.
- Umk, ta theo con trai ta đến dự tiệc nhưng lại lạc nó mất rồi! t.
- Thế ạ? Vậy bác có cần cháu giúp gì không? Nó chẳng mảy may nghi ngờ.
- Khôn cần đâu, mà cháu tên gì vậy?
- Dạ cháu là Triệu Thuỳ Linh.
- Umk, cảm ơn cháu đã nói chuyện với ta, nãy giờ ta đi đâu cũng bị mọi người xua đuổi.
- Dạ? -Nó ngạc nhiên
Bà ấy cười, một nụ cười hiền hâu:
- Vì họ chỉ chú ý đến cái mác của ta! Thôi, mong có duyên gặp lại cháu! Nói rồi vị phu nhân kì lạ ấy biến mất vào đám đông để lại một dấu hỏi to đùng trong lòng nó.
...............
- Nhảy với tôi chứ? Dai nở một nụ cười.
Nó lắc đầu gần như ngay lập tức vì nó...không biết khiêu vũ.
- Không muốn à? Nhưng không muốn cũng phải nhảy.
Nói rồi Dai kéo tay nó hào vào giữa đám đông. Một tay vòng lấy eo nó khiến nó ngượng ngùng, khuôn mặt đỏ ửng trông rất dễ thương. Tay kia nắm lấy bàn tay búp măng của nó, nhẹ nhàng và ấm áp......
Cháp 15: Giáng Sinh tưởng chừng rất hạn phúc-5
Nó cùng Dai hoà vào đám đông, thật ra mà nói có vẻ mọi chuyện không suôn sẻ lắm vì cái chân của nó đã nhẫm vào chân của Dai gần chục lần rồi. Hơn nữa chị nó cùng Akêmi lại bắt nó đi giày gót cao, hôm nay đúng là ngày hành xác của Dai.
Cứ thế, dần dần nó cũng nhảy tốt hơn. Chợt:
- Tôi chưa tặng quà Giáng Sinh cho bạn nhỉ? Dai nói giọng thì thầm.
- Ơ...tôi cungc chưa tặng quà cho bạn mà! Nó đáp.
- Tôi sẽ tặng quà cho bạn ngay bây giờ! Dai nói cũng một nụ cười.
Và rồi cậu ta nghiêng người, khẽ.... kiss nhẹ vào bên má của nó. Một cái kis rất nhẹ nhưng lại khiến nó bàng hoàng như người trên mây.
-Ồooooooooô! Cả hội trường đang say sưa trong tiếng nhạc lập tức quay lại nhìn, trầm trồ kinh ngạc. Nam Thần Vương Tử không thiếu những người theo đuổi nhưng chủ động kiss mọt cô gái thì là lần đầu tiên. Theo sau sự trầm trồ là cả tá ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nó từ các fan nữ. Nó đang ngỡ ngàng liền quay về với thực tại khi bắt gặp ánh nhìn của hắn, đúng là hắn có nhìn nó nhưng chỉ là 1s thôi, phải chỉ là 1s nhưng cũng đủ làm nó rơi bộp xuống đất. Nó nhìn Dai với bộ mặt giận dữ cùng ánh mắt chờ đợi sự giải thích.
Nhưng đáp lại vẻ mặt của nó chỉ là:
- Merry Christmas! Đây là món quà tôi dành cho bạn! Dai nói cùng một nụ cười tươi.
-"...." Nó dường như đang cố kìm chế cơn giận.
- Sao thế! Món quà đặc biệt thế còn gì! Cậu ta tiếp tục nói với vẻ mặt ngây thơ vô(số)tội.
Dường như quá xấu hổ và giận mặt nó nóng ran, cố gượng cuời:
- Không sao, nhưng bạn làm tôi bắt ngờ đấy! Vừa nói nó vừa chìa một chân ra và miết thật mạnh... lên bàn chân của Dai, vì ống váy của nó dài nên rất ít người nhận ra hành động của nó lúc này.
Còn Dai dù đang rất đau cũng phải cố không hét lên và tỏ vẻ mình vẫn bình thường. Anh và chị nó
Nhưng.....
- Ngươi nghĩ mình là ai mà có thể động đến ta? Ta Nữ thần quận chúa có thể để ngươi muốn làm gì thì làm sao? Cô ta cao giọng mà không biết mình đã chọc phải ổ khiến lửa.
" Rắc"
- Áaaaaaaaaaaa!
Tiếng gãy xương kèm theo tiếng hét kinh hãi của Hanaka khiến cả lớp không khỏi rùng mình.
Vương Nhật Nam - người được mệnh danh là Hoàng Tử đã bẻ gãy tay của Nữ thần quận chúa. Tin này hoạ có thánh mới tin.
Đáp lại sự đau đớn trong hàng nước mắt của Hanaka một nị cười lại hiện hữu trên khoé môi ấy:
- Nữ thần quận chúa? Để tôi nói cho cô biết nhé, tôi là Vương Nhật Nam - người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Vương, là một Nam thần vương tử, hơn cô một bậc đấy! Tôi nói lại cho cô hay, nếu cô dám đụng đến Triệu Thuỳ Linh, cô ..sẽ chết...hiểu không?
Rùng mình, sững sờ. Cả lớp gần như hoá đá, cũng phải thôi cứ nhìn khuân mặt của anh lúc này thì biết, chẳng khác gì một ác quỷ thật thụ.
- Anh...anh..! Hanaka lắp bắp nhưng, nỗi sợ đã lẫn đi cảm giác đau đớn của cánh tay bị bẻ gãy. Nhưng chưa kịp nói gì đã bị anh dúi mạnh xuống đất.
Anh quay mặt bước đi, phủi tay thật mạnh như thể mình vừa chạm vào thứ gì bẩn lắm vậy. Trong khi đó ở căn tin, nó chẳng hay biết gì.
Còn hắn, đương nhiên đang rất tò mò. Tối nay Kyo chắc chắn lại phải vất vả tiếp rồi.
------------------------
Mấy tuần kiên tiếp nó phải chịu những ánh mắt tò mò soi mói của bạn bè mà chẳng hiểu kí do và cũng trong thời gian đó anh nó bỗng dưng "mất tích". Nhưng nó cũng chằng thèm quan tâm(vô tâm thế), việc của nó hiện giờ là hoàn thành hết đống quà nó định tặng cho người thân, bạn bè. Buổi chiều hắn vẫn cứ dậy nó cưỡi ngựa dù bài học này thầy giáo tuyên bố chỉ là học kĩ năng, không kiểm tra..
--------------
Hơn một tuần nữa là Giáng Sinh đến, trời đã bắt đầu lạnh. Tuyết đã bắt đầu xuất hiện. Nó rất thích tuyết vì ở Việt Nam nó không được chạm vào tuyết như ở đây. Nhung không hiểu sao trong lòng nó có gì đó rất nặng như thể sắp xảy ra một biến cố gì đó lớn lắm.
- Linh chan nè, nghe nói trong buổi tiệc Giáng Sinh nhà trường tổ chức năm nay sẽ được Nam thần bệ hạ và Nữ thần nương nương đến chung vui đó! Akêmi nói với nó với vẻ háo hức.
- Thế à? Nhưng chỉ có tiệc tùng thôi à? Không có trò chơi gì sao? Nó vẫn nhìn ra màn tuyết trắng
- Trời, cậu đúng là "hai lúa"! Akêmi thở dài rồi nói tiếp: sẽ có cuộc thi Miko-mai và Kendo, những người xuất sắc sẽ được thưởng một chuyến đi suối nước nóng, còn nữa phần được mong chờ nhất là bốc quà - người may mắn có thể sẽ có được một bảo bối quý hiếm duy nhất nên rất hồi hộp đó.
- Miko -mai là gì vậy? Nó hỏi với vẻ ngây thơ hết mức.
- Ôi trời ơi, tôi đến đâm đầu vào tường vì cô mất thôi. Là múa thần linh, là múa đó biết chưa hả ?
- Múaaaaaaaa! Nó gào lên
- Làm ơn vặt nhỏ tiếng giùm, mình điếc tai vì bạn mất thôi! Akêmi nhăn nhó
- Mình ...đã học qua Miko-mai rồi à? Nó hỏi lắp bắp.
- Làm gì có trong chương trình! Chẳng phải các pháp sư nữ được học Miko-mai từ mẹ sao? Nếu ai múa giỏi chứng tỏ người đó được giáo dục tốt .
Nó muốn đâm đầu vào tường quá, cái gì chứ đến mình là pháp sư nó cũng không biết nói gì đến Miko-mai.Đang lo lắng thì........
- Mời em Triệu Thuỳ Linh lên phòng giáo vụ có việc! Tiếng loa oang oang làm nó bức mình, vừa đi vừa dậm chân thình thịcht.
" Cốc cốc"
- Mời vào! Giọng thầy giáo vụ vang lên.
Nó bước vào.
- Em là Thuỳ Linh?
- Vâng, có chuyện gì thế ạ?
- Người nhà gửi quà cho em
Nó ngạc nhiên nhận thùng quà to bằng cả người nó líu ríu cảm ơn rồi về phòng.
---------------
Nó mở hộp quà ra. Trong đó có cả chục hộp quà khác rất xinh xắn nhưng thứ đập vào mắt nó đầu tiên là một bức thư. Nó mở ra, là thư của mẹ nó, thư viết:
Tiểu thư kính mến!
Có một điều chúng thần luôn giấu người là vài ngày trước khi chết lão gia và phu nhân đã gửi những hộp quà này cho chúng thần với từng thời gian nhắn gửi đến tiểu thư. Chắc tiểu thư không biết những món quà sinh nhật hàng năm người nhận đều là do lão gia và phu nhân chuẩn bị cho tiểu thư. Chúng thần có lẽ không thể làm hết đựoc nhiệm vụ này vì sắp tới chúng thần phải đi xa. Tiểu thư hãy mở hộp quà cùng với thơig gian viết trên đó. Chúc tiểu thư luôn hạnh phúc và mạnh khỏe. Cho dù có chuyện gì xảy ra tiểu thư cũng phải can đảm mà sống đấy. Yêu tiểu thư.
Hoàng Phu;Hoàng Vũ
Nó ngạc nhiên, bố mẹ nó định đi đâu vậy? Mà "chuyện gì" họ nhác đến là cái gì cơ chứ? Mà nó cũng không quan tâm nữa, nó thấy vui vì hoá ra ba mẹ ruốt của nó luôn hiện hữu trong những món quà. Nó đảo mắt nhìn đống quà một lượt, rồi cầm lên một hộp quà màu đỏ có nơ mau trắng ghi dòng chữ: Tặng Giao Khuyên ngày 10/12.Vậy là quá hai ngày, nó mở hộp quà ra...............và bật khóc........
Chuyện Tình Ở Trường Học Pháp Sư
Cháp 15: Giáng sinh tưởng chừng rất hạnh phúc-4
Nó khóc, khóc rất nhiều nhưng không thành tiếng, chỉ có những tiếng nấc trong cổ họng. Trong hộp quà đó là một bức tranh vẽ mẹ của nó - người mẹ ruột thịt mà nó còn quá nhỏ để cảm nhận được hơi ấm, người mẹ mà nó luôn cố nhớ trong mỗi giấc mơ. Bà mặc một bộ đồ vu nữ, khuôn mặt dịu dàng, thuần khiết. Nhìn mẹ nó lúc này thân thương hơn bao giờ hết, đã lâu lắm nó không thấy khuôn mặt này.
Bà đang đứng làm một động tác Miko-mai vô cùng điêu luyện. Nó ôm bức tranh vào lòng, nó nhớ mẹ, nhớ da diết. Cầm bức tranh lên nó mới biết trong hộp quà còn có một quyền sách đính kèm một bức thư. Nó nhẹ nhàng đặt bức tranh xuống, lau nhẹ đôi mắt, mở bức thư ra đọc. Những dòng chữ thân thuộc hiện ra. Bức thư là toàn bộ tâm tình người mẹ dành cho con gái, bức thư hơi nhàu vì rõ ràng khi viết bà đã rơi lệ:
Giao Khuyên, con yêu của mẹ
Khi con nhân được bức thư này chắc con phải là một thiếu nữ rồi nhỉ? Chỉ tiếc là mẹ không thể ngắm nhìn con gái yêu của mẹ kúc này. Con có trách mẹ không? Con yêu! Vì mẹ đã bỏ rơi con một mình, vì mẹ đã không chăm sóc con, vì mẹ đã không cho con hơi ấm như bao người khác. Mẹ xin lỗi, xin lỗi con rất nhiều con yêu. Mẹ không mong con tha lỗi cho mẹ. Mẹ chỉ muốn con là chính con, tuy không được sống với con người thật của mình, danh phận thật của mình nhưng con vẫn là con, tính cách con vẫn không bao giờ thay đổi. Con yêu, có lẽ con không biết và không bao giờ biết công vì sao ba mẹ lại chết, công việc ba mẹ đã làm nhưng đừng bao giờ tò mò hay nghi ngờ ba mẹ nhé con, bởi vì ba mẹ con hoàn toàn trong sạch và yêu thương các con, con hãy tự hào về điều đó. Vẫn biết việc ba mẹ làm là nguy hiểm và cũng biết chắc cái ngày định mệnh ấy vẫn xảy ra nhưng không hiểu sao mẹ lại mong muốn được sống thêm như vậy, có lẽ vì hai đứa con của mẹ vẫn sống trên thế gian này chăng? Nhưng thế nào mẹ cũng biết con và Giao Thiên thiếu thốn tình cảm ba mẹ quá nhiều nhưng đừng buồn con yêu, con phải sống thật mạnh mẽ, sống cả phần của cả ba mẹ nữa. Ước mong của mẹ là con sẽ không chỉ vì có người mẹ này mà không thể là một pháp sư đúng nghĩa. Chỉ vì mẹ mà con bị người ta khinh thường, cho là vô giáo dục. Mẹ mong có có thể sống hạnh, không bận tâm, không nước mắt. Điều mẹ có thể làm cho con lúc này là quyển sách đang nằm trong tay con - quyển sách là toàn bộ tâm huyết của mẹ. Hãy cho mọi người thấy con là ai, phải ..con gái mẹ không phải là một hạt cát, không phải là một con nhóc mồ côi đáng thương. Hãy tự tin lên con! Hãy nhớ rằng ở một phương trời xa nào đó ba mẹ luôn luôn nhớ và yêu con.
Yêu con rất nhiều
Quách Tuyệt Mỹ
Nước mắt vẫn cứ chảy ra như dòng suối, lồng ngực rung lên bần bật, lâu qua, lâu quá rồi nó mới đau như vây.
Cũng lúc đó cũng có một tiếng khóc khác cất lên, người khóc không ai khác là Giao Thiên vì cô cũng nhận được bức thư như vậy nhưng có vẻ Giao Thiên còn khổ hơn nó rất nhiều vì cô thậm chí còn không có ba mẹ nuôi mà phải sống trong cô nhi viện. Số phận liệu có đễ hai cô bé mồ côi hạnh phúc?
-------------------------
Nó đã làm xong quà tặng tất cả mọi người và đang tập trung vào việc luyện tập múa Miko-mai. Lúc mới tập có vẻ khá khó vì đây đều là những động tác khó nhưng khi cảm thấy khó khăn nó đều lấy thư mẹ ra đọc và tiếp tục công việc.
Anh trai nó cũng đang luyện tập Kendo nên hai anh em bây giờ chẳng gặp nhau là mấy.
Giáng Sinh
Tối, tại điện tổ chức tiệc
Nó, chị nó, akêmi đến sớm nhất. Nó ăn mặc bình thường như đi học chẳng thay đổi chút nào còn chị nó và akêmi mặc váy dạ hội, trông ngư thiên nga và vịt xấu xí vậy
- Em đi thay đồ đi- chị nó bực mình
- Em không thích!
- Không đi cũng phải đi! Nói rồi chị nó cùng akêmi lôi thẳng nó lên WC tầng hai.
................1tiếng sau
- Tuyệt! Chị nó reo lên
- Hazzzzzzzzzz, bây giờ cậu chẳng khác gì công chúa! Akêmi xuýt xoa
Nó nhìn vào gương và...nó không còn nhận ra nó nữa....
- Thế nào? Chị nó hỏi
- Cụng tạm được! nó ấp úng
- Gì mà tạm được? Akêmi nổi cáu, chửng qua bạn không biết làm đẹp thôi, giờ thì Duyệt.
Bỗng
- Điện Hạ.....Điện Hạ
- Vương Tử .....(bao gồm cả Dai và anh nó)
Xuống thôi, chị nó và akêmi giục..
- Chị và bạn xuống trứơc đi! Mình xuống ngay.
Chị nó và Akêmi bước xuống
- Công chúa.........
"Ối giời ơi, giàn đòng ca mùa hạ, rất tiếc mùa đông rồi. Làm như hôm nay conan ra tập cuối hay Bigbang đến vậy" - Nó nghĩ thầm
---------------------
Cả hội trường còn đang nhốn nháo thì .....một công chúa bước từ tầng hai xuống, với một bộ váy dài bó eo màu trắng, được trang trí bằng những hoạ tiết ở hai ống áo vai. Mái tóc dài cuốn nhẹ, buộc lệch sang một bên kèm theo một cái châm màu xanh dương. Trông không cầu kì mà rất kiêu sa, quý phái(tưởng tượng theo avarta của tác giả ấy:MatCuoi (5) Công chúa đó không ai khác là nó. Tất cả đều đứng nhìn, cả hộ trường im phăng phắc. Chỉ có chị nó mỉm cười, đến bên nó và nói:
- Tuyệt tác!
- Chị à,em không thích chút nào.........Nó không hề biết rằng cả hôj trường đang nhìn nó. Chỉ đén khi........
- Ối trời đừng nói đó là con bé Thuỳ Linh.! Cả hộ trường ầm lên
Còn hắn, từ khi nó bước xuống trái tim hắn cứ nhảy nhót không thôi
------------
Tiếng người MC phá vỡ bầu không khí căng thẳng:
Nào mọi người, Giáng Sinh đến rồi, chúng ta hãy nhập tiệc thôi!
.................
Cháp 15: Giáng Sing tưởng chừng rất hạnh phúc -5
- Như đã thông báo trước, tối nay chúng ta sẽ đón hai vị khách đặc biệt! Giọng MC oang oang.
Mọi người đều hướng lên sân khấu, hồi hộp mong chờ sự xuất hiện của Nam thần bệ hạ và Nữ thần nương nương. Ngoại trừ nó vẫn đang nhâm nhi cái bánh ngọt một cách từ tốn chẳng để ý gì đến xung quanh.
- Mọi người đừng nhìn lên sân khấu vô ích! Anh chàng MC nháy mắt tinh nghịch. Hai người đứng đầu thế giới pháp sư hôm nay sẽ đóng vai "thường dân" trà trộn vào mọi người ở đây. Hai người cũng là một trong những giám khảo đánh gía hai cuộc thi Miko-mai và Kendo trong buổi tối ngày hôm nay! mọi người cứ tận hưởng không khí Giáng Sinh như bình thường. Các cuộc thi sẽ được tổ chức sau 1 tiếng đồng hồ nữa.Giọng MC vẫn đều đều.
Ồ......
Tất cả mọi người đều thốt lên ngoại trừ nó, hắn, anh trai nó. Mấy người này có vẻ lãnh đạm với với mấy trò tiêu khiển này.
Nhâm nhi cốc nước hoa quả trên tay nó giật mình khi thấy một bàn tay chạm vào mình.
"Không phải là anh chị nó, vì hai người đang khiêu vũ ở đằng kia, trông tình tứ thấy rõ.
Không phải là akêmi vì cô bạn đang mải tám với mấy người bạn khác.
Không phải Dai cũng không phải hắn vì họ đang bị bao vây bởi đám fan nữ. Cũng đúng thôi hai ngưòi hôm nay đều diện vest lịch lãm, trông vô cùng cuốn hút, ai mà không mê
Tất nhiên cũng không phải một tên con trai nào bám theo nó, vì nó đã chọn góc khuất nhất và ẩn mình giữa một rừng mĩ nhân, lũ con trai chưa tìm ra nó thì cũng "xiêu" bởi một em khác rồi"- Nó nghĩ nhanh.
Vậy thì đó là ai ? Nó quay lại
Là.....một phu nhân. Nó nghĩ vậy vì bà ấy cũng phải bằng tuổi mẹ nó tức là ba mấy bốn mươi gì đó rồi nhưng khuân mặt vẫn còn nét thanh xuân, bà ấy không ăn mặc cầu kì, không bôi son chát phấn( giống nó) nhưng vẫn toát lên một vẻ quý phái lạ lùng. bà ấy trông rất hiền từ và lương thiện. Nhận thấy vẻ mặt khó hiểu của nó bà ấy lên tiếng:
- Cháu học lớp nào vậy? Giọng nói thật hiền từ phát ra, giống y như khôn mặt bà ấy.
- Dạ, cháu học lớp 10A1 ạ! Mà bác là....- Nó lễ phép.
- Umk, ta theo con trai ta đến dự tiệc nhưng lại lạc nó mất rồi! t.
- Thế ạ? Vậy bác có cần cháu giúp gì không? Nó chẳng mảy may nghi ngờ.
- Khôn cần đâu, mà cháu tên gì vậy?
- Dạ cháu là Triệu Thuỳ Linh.
- Umk, cảm ơn cháu đã nói chuyện với ta, nãy giờ ta đi đâu cũng bị mọi người xua đuổi.
- Dạ? -Nó ngạc nhiên
Bà ấy cười, một nụ cười hiền hâu:
- Vì họ chỉ chú ý đến cái mác của ta! Thôi, mong có duyên gặp lại cháu! Nói rồi vị phu nhân kì lạ ấy biến mất vào đám đông để lại một dấu hỏi to đùng trong lòng nó.
...............
- Nhảy với tôi chứ? Dai nở một nụ cười.
Nó lắc đầu gần như ngay lập tức vì nó...không biết khiêu vũ.
- Không muốn à? Nhưng không muốn cũng phải nhảy.
Nói rồi Dai kéo tay nó hào vào giữa đám đông. Một tay vòng lấy eo nó khiến nó ngượng ngùng, khuôn mặt đỏ ửng trông rất dễ thương. Tay kia nắm lấy bàn tay búp măng của nó, nhẹ nhàng và ấm áp......
Cháp 15: Giáng Sinh tưởng chừng rất hạn phúc-5
Nó cùng Dai hoà vào đám đông, thật ra mà nói có vẻ mọi chuyện không suôn sẻ lắm vì cái chân của nó đã nhẫm vào chân của Dai gần chục lần rồi. Hơn nữa chị nó cùng Akêmi lại bắt nó đi giày gót cao, hôm nay đúng là ngày hành xác của Dai.
Cứ thế, dần dần nó cũng nhảy tốt hơn. Chợt:
- Tôi chưa tặng quà Giáng Sinh cho bạn nhỉ? Dai nói giọng thì thầm.
- Ơ...tôi cungc chưa tặng quà cho bạn mà! Nó đáp.
- Tôi sẽ tặng quà cho bạn ngay bây giờ! Dai nói cũng một nụ cười.
Và rồi cậu ta nghiêng người, khẽ.... kiss nhẹ vào bên má của nó. Một cái kis rất nhẹ nhưng lại khiến nó bàng hoàng như người trên mây.
-Ồooooooooô! Cả hội trường đang say sưa trong tiếng nhạc lập tức quay lại nhìn, trầm trồ kinh ngạc. Nam Thần Vương Tử không thiếu những người theo đuổi nhưng chủ động kiss mọt cô gái thì là lần đầu tiên. Theo sau sự trầm trồ là cả tá ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nó từ các fan nữ. Nó đang ngỡ ngàng liền quay về với thực tại khi bắt gặp ánh nhìn của hắn, đúng là hắn có nhìn nó nhưng chỉ là 1s thôi, phải chỉ là 1s nhưng cũng đủ làm nó rơi bộp xuống đất. Nó nhìn Dai với bộ mặt giận dữ cùng ánh mắt chờ đợi sự giải thích.
Nhưng đáp lại vẻ mặt của nó chỉ là:
- Merry Christmas! Đây là món quà tôi dành cho bạn! Dai nói cùng một nụ cười tươi.
-"...." Nó dường như đang cố kìm chế cơn giận.
- Sao thế! Món quà đặc biệt thế còn gì! Cậu ta tiếp tục nói với vẻ mặt ngây thơ vô(số)tội.
Dường như quá xấu hổ và giận mặt nó nóng ran, cố gượng cuời:
- Không sao, nhưng bạn làm tôi bắt ngờ đấy! Vừa nói nó vừa chìa một chân ra và miết thật mạnh... lên bàn chân của Dai, vì ống váy của nó dài nên rất ít người nhận ra hành động của nó lúc này.
Còn Dai dù đang rất đau cũng phải cố không hét lên và tỏ vẻ mình vẫn bình thường. Anh và chị nó

