Chuyện Tình Ở Trường Học Pháp Sư
ngừng lại. Hắn ngước nhìn nó đầy thắc mắc. Bên dưới kia cũng nổi lên nhũng tiếng xì xào
- Sao thế? Đang hay mà!
- Hát lại đi!
- Kì quá...
bla..bla...bla....
Nó cũng không hiểu sao mình lại như vậy. Chỉ biết rằng tim nó đang rất đau, như thể nó vừa mất đi một thứ gì quý giá lắm.
Bỗng.....
- Pháp sinh Triệu Thuỳ Linh lên phòng giáo vụ có việu khẩn cấp!
Nó thấy sợ, linh cảm cho nó biết đã có chuyện không hay xảy ra. Nó bước vội lên phòng giáo vụ trong lời bàn tán của mọi người, trong lòng nhấp nhổm không yên.
-----------
- Em là Triệu Thuỳ Linh, con gái hai pháp sư Hoàng Phu, Hoàng Vũ? Thầy giáo vụ nhìn nó với con mắt e ngại.
- Vâng!
- Có tin báo khẩn cấp cho biết, gia đình em bị pháp sư bóng tối tấn công bằng lửa yêu....cả hai đã chết ...không còn lại gì dù chỉ là....ít tro cốt! Thầy giáo vụ vẫn nói giọng trùng xuống.
Mỗi lời thầy giáo vụ nói ra như những nhát búa dội thẳng vào tai và đập nát con tim nó. "Pháp sư bóng tối"; "Lửa ma"; "Chết";....
Nó choáng váng, chống tay xuống bàn....:
-Là... thật..ạ?
Thầy giáo vụ cúi đầu;
- Xin chia buồn cùng em!
Nó khập khiễng bước ra khỏi phòng giáo vụ, đầu óc choáng váng. Thật sự...nó không thể chấp nhận được sự thật này...
" Tiểu thư, nhất đinh sau này người sẽ trở thành một mĩ nữ như phu nhân"
"Tiểu thư không được phép rơi lệ trước mặt bất kì ai vì nếu thế tiểu thư sẽ khiến mình trở nên nhu nhược"
" Món ăn này có ngon không? Tiểu thư
"Nhìn thần có vẻ già nhưng vẫn còn sung sức để bảo vệ tiểu thư đấy"
Những kỉ niệm suốt hơn chục năm sống chung bỗng hiện ra trước mắt nó. Tại sao hai người họ lại bỏ nó đi đúng vào ngày Giáng Sinh? Tại sao lại đúng lúc nó đang rất hạnh phúc vậy? Giấc mơ một tháng trước của nó là thật sao?
Đầu óc nó giờ trở nên quay cuống hơn bao giờ hết:
- Bố mẹ ơi!
Nó ngã quỵ và ngát đi trên nền tuyết lạnh.
Những bông tuyết vẫn vô tình rơi.....nền tuyêt ngày một dày thêm như muốn bao bọc lấy thân hình bé nhỏ của nó. Nhưng thật đáng tiếc, màn che này quá lạnh lẽo.....
Tuyết rơi...tuyết cứ rơi...
Cháp 16: Người anh trai tuyệt vời
"Đây là đâu?". Một màu trắng toát....Ơ...cả nhà.....- Nó ngạc nhiên, bố mẹ nó đang mỉm cười với nó. Nó vội chạy theo nhưng....Vụt...một màn lửa che đi tất cả........
- Khôngggggggggggggggggggg!
Nó bật dậy. Những giọt mồ hôi ướt đẫm trên vầng trán tinh anh của nó. Mơ..một giấc thôi. Nhưng chuyện hôm qua là thật. Giá như đó cũng là một giấc mơ thì tốt quá. Ngó quanh quất nó nhận ra nó đang ở trong phòng mình.
- Bạn đã đỡ hơn chưa? Akêmi nhìn nó với ánh mắt xót thương. Rõ ràng cô đã biết mọi chuyện.
Nó ghét cái nhìn đó. Nó chỉ im lặng.
- Bạn cứ nghỉ đi! Đừng để tâm nhiều quá! Nhận ra thái độ của nó akêmi liền đi ra.
Nó lại nắm phịch xuống. Cả thân thể mền như bún, người nóng ran.
---------
- Nó sao rồi? Anh nó hỏi akêmi.
- Bạn ấy vẫn không chịu nói chuyện! akêmi thở dài.
Anh nó không nói gì thêm. Nhẹ nhàng đến gần phòng nó gõ cửa.
- Mik, ra đây đi!
-"..."
- Linh?!
- Em đang mệt lắm! Anh về đi! Nó cố không cho hai hàng lệ chảy ra.
Mặc kệ câu nói của nó. Anh mở cửa.
Nó nhìn anh khó hiểu, muốn nói nhưng không còn sức nữa.
- Anh cõng em nhé! Anh nó vừa ngồi xuống vừa mỉm cười với nó.
-"...." Nó ngu ngơ, anh vẫn còn muốn đùa nó sao?
- Mau lên, như ngày xưa....!
Nó bật khóc, hai hàng lệ chảy dài. Tiếng nấc cứ dâng lên đều đều. Nhưng rồi nó cũng ôm lấy bờ vai của anh, dụi đầu vào mái tóc nâu mùi chanh của anh. Hai hàng lệ vẫn chảy trên khoé mi nhưng lại có một nụ cười hiện hữu trên môi, mộtnụ cười mãn nguyện.
Anh không nói gì bởi anh biết nó cần sự yên tĩnh. Từ từ cõng cô em gái về phía rừng cây trơ trọi phủ đầy tuyết trằng. Sân trường vắng tanh vì kì nghỉ đông bắt đầu từ hôm nay. Cả hai lướt qua không chút bận tâm dưới màn tuyết trắng.
Nó khép hờ đôi mắt, anh nó không biết an ủi người khác nhưng lại rất tâm lí. Anh nó muốn nó nhớ lại ngày xưa, cái ngày bố mẹ nó bỏ nó đi suốt một năm trời không rõ lí do. Chỉ có nó cùng người anh trai bên cạnh, hệt như lúc này.
- Đừng khóc, bảo bối của anh! Bố mẹ không bỏ em đâu, chỉ là đi xa thôi! Họ vẫn hướng về em mà! Anh nó nói đều đều khiến nó không thể cảm nhận được anh nó cũng đang rất đau và.....cũng có một dòng lệ chảy trên khoé mắt ấy.
- Em không làm được, anh hai! Hai hàng lệ vẫn không ngừng tuôn trào trên mà nó.
- Không đâu, em hoàn toàn có thể làm được...vì em bây giờ không chỉ sống cho bản thân mà còn sống cả phần bố mẹ nữa. Em có biết tại sao bố mẹ lại ra đi lúc em hạnh phúc nhất không?
- Em...
- Đơn giản là vì họ biết em vẫn luôn hạnh phúc nên mới yên tâm ra đi đấy! Nếu giờ họ biết em thế này thì..không tốt đâu!
- Vậy em phải làm sao? Nó vẫn dựa đầu vào bờ vai rắn chắc của anh, nó thật ấm áp....
- Hãy biến đau thương thành nghị lực sống!
"Hãy biến đau thương thành nghị lực sống"-Nó nghĩ...Phải chăng nó đang trở nên nhu nhược khi không những làm bận lòng linh hồn người chết mà còn làm buồn lòng những người quan tâm nó. Nó mỉm cười, nụ cười lẫn với những bông tuyết trắng.....những câu hát hôm qua bõng hiện ra mồn một trong tâm trí nó:
Hãy tiếp tục sống
Ở nơi đó, những điều tốt đẹp của cuộc sống vẫn luôn tồn tại.
Ở nơi đó vẫn còn những người ta yêu thương.
.....
- Em sẽ sống mạnh mẽ, anh hai! Nó thì thầm.
- Umk, bảo bối của sẽ làm được thôi.
" Con sẽ sống tốt mọi người ạ"
Cô nhóc đâu biết, bố mẹ nuôi của cô không chết vào ngày Giáng Sinh mà chết trước ngày hộp quà được gửi cho nó. Nhưng muốn khích lệ nó nên anh mới làm gián đoạn thời gian đưa tin và tạo lại hiện trường vụ án. Cái gì mà biết cô nhóc đã hạnh phúc nên mới ra đi chứ? Chỉ là giả tạo thôi. Bởi anh không muốn làm cô nhóc rơi lệ, cô nhóc còn quá ngây thơ để hiểu truyện này. Quả là một người anh trai tuyệt vời
Chuyện Tình Ở Trường Học Pháp Sư
Cháp 17: Suối nước nóng-1
Nó đã ngủ trên bờ vai của anh, một giấc ngủ sâu và êm đềm. Khuôn mặt thiên thần đã hiện hữu những nét vui tươi. Anh nó cõng nó trở lại phòng, khuôn mặt trầm tư: " Việc này đã khiến em đau khổ và mệt mỏi như vậy, liệu khi biết được về thân phận và bố mẹ của mình ...em sẽ ra sao?..."
-------------
Nó thức giấc lúc 8h tối. Hít một hơi thật sâu lấy lại tinh thần nó gọi to:
- Akêmi chan! Còn đồ ăn tối không vậy? Mình đói quá! Nó đang cố lấy lại vẻ thường ngày mặc dù trong long..những nỗi buồn man mác vẫn ngự trị.
Akêmi ngạc nhiên, mới chỉ hồi chiều nó còn không thèm nói chuyện vậy mà bây giờ lại.....nhưng akêmi cũng không bận tâm nữa bởi cô hiểu không nên gợi lại chuyện cũ làm gì.
- Còn đủ cho bạn ăn đó, kì nghỉ đông đến nên căn tin cũng đóng cửa tạm thời luôn! May mà mình biết làm..nếu không thì chỉ có nước ......ngủ đônh nhịn đói!
- Hazzzzzz, bụng mình sôi lụch bục từ nãy đến giờ rồi! Rồi nó sa ngay vào bàn, bắt đầu sự nghiệp ăn uống.
- Bạn nhớ đi ngủ sớm nha! Mai chúng ta đi Gumma đó!
- Gumma? Nó hỏi với cái miệng chứa đầy thức ăn.
- Bạn quên rồi à? Phần thưởng dành cho cuộc thi Miko-mai và Kendo ấy!
- Suối nước nóng?!
- Umk!
- Tuyệt quá akêmi, mình đi tắm rồi đi ngủ đây! Nói xong nó chạy ngay vào phòng tắm với tốc đọ tên lửat
Akêmi chỉ biết nhìn theo nó rồi tủm tỉm cười.
--------------
9h tối.
Nó ngồi quanh đống quà do mọi người tặng. Cái nào cũng đẹp cả và nó quyết định sẽ diện tất vào ngày mai t. Và hộp quà nó chọn trong đêm Giáng sinh là một chiếc vòng tay khá đơn giản, được đính pha lê màu bạc và có ghi chữ P bên trong. Nó rất thích thú với món quà này nên lập tức đeo vào luôn.
Bóc xong tất cả các hộp quà nó đặt mình xuống mền và khẽ chắp tay trước ngực nó thầm thì: Mọi người haỹy hạnh phúc và cổ vũ con nhé!
Nó từ từu chìm vào giấc ngủ.
----------
Sáng hôm sau
Đúng như kế hoách đã lên trước nó diện toàn đồ được tặng. Chiếc váy nhung màu trằng dài đến gần đầu gối cùng với chiếc áo khoác bò màu xanh nước biển có lót lông bên trong, đính thêm cái mũ đằng sau và hai cục bông đăng trước - quà của chị nó. Chân đi đôi bốt cao đến đầu gối màu nâu kèm theo theo những sợi dây thun cách điệu màu đen trông rất xteen. Đầu đội một chiếc mũ len kẻ ngang hồng trắng. Hai thứ này la quà của akêmi.
Hôm nay nó để tóc xoã, chỉ có hai lọn tóc nhỏ bền vành tai được tết cẩn thận cùng với hai chiếc ruy băng lụa màu trắng đính pha lên xanh nước biển tinh tế làm điểm nhấn - người tặng hai rải ruy băng đó cho nó chắc mọi người cũng đã đoán được....là hắn chứ ai. Nó thật sự không hiểu hắn là con trai mà biết tìm mua thứ này ở quầy dành cho nữ giới, với lại hắn đi mau đồ đã là một sự kiện chấn động...toàn cầu(chém quá) hơn nữa lại là đồ cho con gái vậy mà không ai nói gì cả. Nó đâu có biết, món quà này là do tự tay hắn chọn vải, tự tay đính pha lê, nói chung là có một không hai.
Akêmi diện một bộ váy mùa đông màu hồng kèm theo chiếc áo choàng ngắn màu tím. Trông đơn giản nhưng cũng rất thời trang.
Cả hai tung tăng đến đến tập trung ở phòng thầy hiệu trưởng. Cứ ngỡ bọn nó đến sớm, ai dè ở đó có mặt đầy đủ mọi người rồi. Anh Nam, chị Ngọc My, Hanaka, Dai và hắn. Lẽ ra còn có một người nữa ( con trai tướng quân giới pháp sư) nhưng người đó đã về với gia đình nghỉ đông rồi.
- Em đến trễ sao? Nó hỏi Ngọc My
- Không! Chỉ là mọi người đến sớm thôi.
Không ai đả động gì đến chuyện hôm trước, lí do thì ai cũng hiểu. đừng thắc mắc tại sao Hanaka không chọc ngoáy nó, đơn giản Hanaka bây giờ không lộ liễu như ngày xưa nữa.
Nó liếc cả đoàn người. Ai cũng diện đẹp hếtt. Hanaka mặc chiếc váy đỏ chiết eo để lộ những đường cong nóng bỏng, giày cao gót cũng đỏ, mũ cũng đỏ và tóc..cũng đỏ nốt, nói chung là đỏ toàn tập. Ngọc My mặc quần ngố bằng dạ màu nâu, áo khoác màu đen và đôi bốt cũng màu đen nốt. Các chàng bạch mã hoàng tử của chúng ta cool thế nào không cần tác giả miêu tả nhiều nữa, chỉ ngắn gọn thế bày: Dai cùng anh nó vẫn chung thuỷ với vest lịch lãm. Còn hắn hôm nay hơi khác, không mặc vest như thường ngày nữa mà mặc một chiếc áo len màu đen bó ở hông và ai cổ tay, trên cổ quàng một chiếc khăn màu xám, thêm chiếc quàn hộp hợp cực kì với chiều cao 1m85 khiến hắn lúc này manly và handsome khủng khiếp. Có lẽ mọi người thắc mắc tai sao hắn không mặc vest, bởi vì chiếc áo len và chiếc khăn đó là món quà của.....ai-cũng-biết-là-ai -đấy.
Thầy hiệu trưởng từ trong phòng bước ra. Lấy cho mỗi người địa chỉ và số phòng quán trọ đã đăng kí sẵn rồi nói:
- Chúc các em vui vẻ trong kì nghỉ đông, và nhớ thêm cho thầy...các em tuyệt đối không được sự dụng phép thuật trước mặt người thường. Giờ thì các em có thể xuất phát.
Tất cả cùng gật đầu rồi bước lên chiếc ôtô do nhà trường chuẩn bị,....băng qua kết giới của trường và tiên thẳng đến Gumma
Chuyến đi liệu có vui vẻ và tốt đẹp, liệu có việc gì xảy ra ở suối nước nóng? Tất cả sẽ được cháp sau giải đáp.
Cháp17 : Suối nước nóng-2
Cả đoàn đến Gumma thì trời cũng nhá nhem tối. Tất cả đều mệt mỏi, nhất là nó - bị say xe nên nôn thốc nôn tháo, mặt mày xanh lét khiến akêmi cứ phải vỗ lưng nó mãi.t.
- Đến nhà trọ rồi, mọi người xuống xe đi! Bác tài xế nói oang oang.
Đây là điều nó muốn nghe nhất, mọi mệt mỏi tiêu tan hết, sức lực bùng lên, nó lao thẳng ra ra khỏi chiếc xe ngột ngạt. Cố hít lấy hít để không khí thoáng mắt ngoài trời mà quên luôn cả việc xách hành lý xuống xe.
- Bao nhiêu năm em vẫn cứ có cái tật ấy nhỉ, Mik? Anh nó nói, nửa châm chọc, nửa lo lắng. Một tay khoác túi đồ của anh, một tay xách chiếc vali của nó.
- Thôi đi, sao anh chỉ chọc em không vậy? Em biết anh là cao thủ đi xe rồi! Nó nhăn mặt nhìn anh, đôi môi tru lên như con ní rất dễ thương.
Anh là người nó rất yêu quý và kính trọng, từ nhỏ đến giờ đều bắt trước theo những việc anh làm, cho dù anh có hay chọc ngoáy nó nhưng nó biết đó là sự quan tâm của anh dành cho nó cũng giống như lúc này vậy. Anh nó không hiểu tại sao từ nhỏ đến lớn chưa từng bị say xe, dù đi đường dài hay khúc cua uốn ** anh cũng vẫn rất bình thản trong khi đầu óc của nó đã quay như chong chóng từ lâu, đó là điều nó ghen tị với anh,
Từ từ bước vào nhà trọ, nói là nhà trọ nhưng tầm vóc cũng là khách sạn rồi chỉ là được xây theo phong cách cổ nên gọi thế thôi. Tất cả nhận chìa khoá phòng rồi xách đồ để nghỉ ngơi, riêng nó đã được anh xách hộ rồi, chỉ việc nằm dài lên giường thôi.
Tối nay mọi người đều khá mệt nên chẳng ai có ý định đến suối nước nóng, mỗi người một việc riêng.
-----------
Phòng nó
Sau 30 nằm uể oải trên giường, nó mới mệt mỏi vào phòng tắm rồi ăn bữa tối đã được chuẩn bị sẵn. Xong, nó không làm gì nữa ngoài việc gắn mp3 vào tai và chìm vào giấc ngủ.
------------
Phòng akêmi
Cô đã ăn cơm, tắm rửa xong rồi. Nhẹ nhàng lấy quyển nhân kí ra, cô lấy bút viết vào đó những suy nghĩ và việc làm của một ngày. Ngày nào cô cũng viết như vậy, viết để san sẽ những chuyện không thể chia sẻ cùng ai kể cả nó, viết cùng với những giọt nước mắt......
-------------
Phòng của Ngọc My - chị nó
Chị nó đang sắp xếp lại đồ đạc của mình, và nghịch nghịch món Nhật Nam tặng vào dịp giáng sinht rồi tự mỉm cười một mình. Tác giả đã nói hai người này là một đôi chủa nhỉ, đừng nghĩ loạn luân nha, không có quan hệ chung huyết thống gì đâu. Nhật Nam và Ngọc My gặp lại nhau cũng rất tình cờ. Khi đó vào lễ hội hoa anh đào hai người đã gặp mặt và nhận ra nhau, cùng quyết tâm tìn hiểu sự việc 11 năm về trước nên đã nảy sinh tình cảm. Nghe đơn gian và cũng không thấy cặp đôi này thân thiết cho lắm nhưng thật ra tình cảm cảm rất sâu đậm, chỉ người tinh ý mới có thể nhận thấy được.
---------
Phòng Hanaka
Cô ả đang ngồi trước gương vuốt mái tóc đỏ của mình, có vẻ cô ta đang thấy nhớ mái tóc nâu đen của mình ngày xưa. Nhưng hành động ấy chấm dứt ngay khi nhìn vào chiếc gạt tàn bên góc bàn. Trong chiếc gạt tàn đó là một tấm hình của nó bị cháy xém một nửa. Một nụ cười xuất hiện trên khoé môi.
----------
Phòng hắn
Đã khá muộn nhưng hắn vẫn còn thức. Có vẻ như việc thức khuya đối với hắn là thường xuyên. Khẽ vuốt bộ lông của thần thú, hắn nói nhẹ nhàng;
- Sao Vương Nhật Nam là một vương tử à ngươi lại không điều tra được vậy?
- Chính thần cũng ngạc nhiên đây, anh ta giấu mình kĩ đến nỗi cả thân phận Vương Tử cũng che được! Thần thú khẽ rung đôi cánh, nhìn thẳng vào hắn trả lời.
hắn gật gù, việc nỳa còn nhiều khúc mắc đây.
---------
Phòng Nhật Nam-anh nó
Anh nó ngủ rất ít, điều đó chỉ có vài người thân cận biết. Lau đi lau lại con dao găm sắc bén anh nó khẽ thì thầm:
- Sắp có việc phải dùng đến mày rồi.
------------
Phòng Dai
Nghịch đi nghịch lại cái hộp bất ngờ mà nó tặng, Dai không khỏi bật cười rồi lắc đầu:
- Có lẽ tôi thích bạn thật rồi nhưng .....có nên bán bạn đổi tình không đây!
Tình cảm nhiều tay này, đương nhiên một người chuyên nghiệp như Dai dẽ dàng nhận ra rằng cậu và Shin đã cùng thích một người con gái. Có thể bây giờ Shin chưa nhận ra nhưng một ngày nào đó chắc chắn sẽ biết được tình cảm của mình. Đến lúc đó nếu hai người không chịu buông tay thì cả hai sẽ khó có thể l
- Sao thế? Đang hay mà!
- Hát lại đi!
- Kì quá...
bla..bla...bla....
Nó cũng không hiểu sao mình lại như vậy. Chỉ biết rằng tim nó đang rất đau, như thể nó vừa mất đi một thứ gì quý giá lắm.
Bỗng.....
- Pháp sinh Triệu Thuỳ Linh lên phòng giáo vụ có việu khẩn cấp!
Nó thấy sợ, linh cảm cho nó biết đã có chuyện không hay xảy ra. Nó bước vội lên phòng giáo vụ trong lời bàn tán của mọi người, trong lòng nhấp nhổm không yên.
-----------
- Em là Triệu Thuỳ Linh, con gái hai pháp sư Hoàng Phu, Hoàng Vũ? Thầy giáo vụ nhìn nó với con mắt e ngại.
- Vâng!
- Có tin báo khẩn cấp cho biết, gia đình em bị pháp sư bóng tối tấn công bằng lửa yêu....cả hai đã chết ...không còn lại gì dù chỉ là....ít tro cốt! Thầy giáo vụ vẫn nói giọng trùng xuống.
Mỗi lời thầy giáo vụ nói ra như những nhát búa dội thẳng vào tai và đập nát con tim nó. "Pháp sư bóng tối"; "Lửa ma"; "Chết";....
Nó choáng váng, chống tay xuống bàn....:
-Là... thật..ạ?
Thầy giáo vụ cúi đầu;
- Xin chia buồn cùng em!
Nó khập khiễng bước ra khỏi phòng giáo vụ, đầu óc choáng váng. Thật sự...nó không thể chấp nhận được sự thật này...
" Tiểu thư, nhất đinh sau này người sẽ trở thành một mĩ nữ như phu nhân"
"Tiểu thư không được phép rơi lệ trước mặt bất kì ai vì nếu thế tiểu thư sẽ khiến mình trở nên nhu nhược"
" Món ăn này có ngon không? Tiểu thư
"Nhìn thần có vẻ già nhưng vẫn còn sung sức để bảo vệ tiểu thư đấy"
Những kỉ niệm suốt hơn chục năm sống chung bỗng hiện ra trước mắt nó. Tại sao hai người họ lại bỏ nó đi đúng vào ngày Giáng Sinh? Tại sao lại đúng lúc nó đang rất hạnh phúc vậy? Giấc mơ một tháng trước của nó là thật sao?
Đầu óc nó giờ trở nên quay cuống hơn bao giờ hết:
- Bố mẹ ơi!
Nó ngã quỵ và ngát đi trên nền tuyết lạnh.
Những bông tuyết vẫn vô tình rơi.....nền tuyêt ngày một dày thêm như muốn bao bọc lấy thân hình bé nhỏ của nó. Nhưng thật đáng tiếc, màn che này quá lạnh lẽo.....
Tuyết rơi...tuyết cứ rơi...
Cháp 16: Người anh trai tuyệt vời
"Đây là đâu?". Một màu trắng toát....Ơ...cả nhà.....- Nó ngạc nhiên, bố mẹ nó đang mỉm cười với nó. Nó vội chạy theo nhưng....Vụt...một màn lửa che đi tất cả........
- Khôngggggggggggggggggggg!
Nó bật dậy. Những giọt mồ hôi ướt đẫm trên vầng trán tinh anh của nó. Mơ..một giấc thôi. Nhưng chuyện hôm qua là thật. Giá như đó cũng là một giấc mơ thì tốt quá. Ngó quanh quất nó nhận ra nó đang ở trong phòng mình.
- Bạn đã đỡ hơn chưa? Akêmi nhìn nó với ánh mắt xót thương. Rõ ràng cô đã biết mọi chuyện.
Nó ghét cái nhìn đó. Nó chỉ im lặng.
- Bạn cứ nghỉ đi! Đừng để tâm nhiều quá! Nhận ra thái độ của nó akêmi liền đi ra.
Nó lại nắm phịch xuống. Cả thân thể mền như bún, người nóng ran.
---------
- Nó sao rồi? Anh nó hỏi akêmi.
- Bạn ấy vẫn không chịu nói chuyện! akêmi thở dài.
Anh nó không nói gì thêm. Nhẹ nhàng đến gần phòng nó gõ cửa.
- Mik, ra đây đi!
-"..."
- Linh?!
- Em đang mệt lắm! Anh về đi! Nó cố không cho hai hàng lệ chảy ra.
Mặc kệ câu nói của nó. Anh mở cửa.
Nó nhìn anh khó hiểu, muốn nói nhưng không còn sức nữa.
- Anh cõng em nhé! Anh nó vừa ngồi xuống vừa mỉm cười với nó.
-"...." Nó ngu ngơ, anh vẫn còn muốn đùa nó sao?
- Mau lên, như ngày xưa....!
Nó bật khóc, hai hàng lệ chảy dài. Tiếng nấc cứ dâng lên đều đều. Nhưng rồi nó cũng ôm lấy bờ vai của anh, dụi đầu vào mái tóc nâu mùi chanh của anh. Hai hàng lệ vẫn chảy trên khoé mi nhưng lại có một nụ cười hiện hữu trên môi, mộtnụ cười mãn nguyện.
Anh không nói gì bởi anh biết nó cần sự yên tĩnh. Từ từ cõng cô em gái về phía rừng cây trơ trọi phủ đầy tuyết trằng. Sân trường vắng tanh vì kì nghỉ đông bắt đầu từ hôm nay. Cả hai lướt qua không chút bận tâm dưới màn tuyết trắng.
Nó khép hờ đôi mắt, anh nó không biết an ủi người khác nhưng lại rất tâm lí. Anh nó muốn nó nhớ lại ngày xưa, cái ngày bố mẹ nó bỏ nó đi suốt một năm trời không rõ lí do. Chỉ có nó cùng người anh trai bên cạnh, hệt như lúc này.
- Đừng khóc, bảo bối của anh! Bố mẹ không bỏ em đâu, chỉ là đi xa thôi! Họ vẫn hướng về em mà! Anh nó nói đều đều khiến nó không thể cảm nhận được anh nó cũng đang rất đau và.....cũng có một dòng lệ chảy trên khoé mắt ấy.
- Em không làm được, anh hai! Hai hàng lệ vẫn không ngừng tuôn trào trên mà nó.
- Không đâu, em hoàn toàn có thể làm được...vì em bây giờ không chỉ sống cho bản thân mà còn sống cả phần bố mẹ nữa. Em có biết tại sao bố mẹ lại ra đi lúc em hạnh phúc nhất không?
- Em...
- Đơn giản là vì họ biết em vẫn luôn hạnh phúc nên mới yên tâm ra đi đấy! Nếu giờ họ biết em thế này thì..không tốt đâu!
- Vậy em phải làm sao? Nó vẫn dựa đầu vào bờ vai rắn chắc của anh, nó thật ấm áp....
- Hãy biến đau thương thành nghị lực sống!
"Hãy biến đau thương thành nghị lực sống"-Nó nghĩ...Phải chăng nó đang trở nên nhu nhược khi không những làm bận lòng linh hồn người chết mà còn làm buồn lòng những người quan tâm nó. Nó mỉm cười, nụ cười lẫn với những bông tuyết trắng.....những câu hát hôm qua bõng hiện ra mồn một trong tâm trí nó:
Hãy tiếp tục sống
Ở nơi đó, những điều tốt đẹp của cuộc sống vẫn luôn tồn tại.
Ở nơi đó vẫn còn những người ta yêu thương.
.....
- Em sẽ sống mạnh mẽ, anh hai! Nó thì thầm.
- Umk, bảo bối của sẽ làm được thôi.
" Con sẽ sống tốt mọi người ạ"
Cô nhóc đâu biết, bố mẹ nuôi của cô không chết vào ngày Giáng Sinh mà chết trước ngày hộp quà được gửi cho nó. Nhưng muốn khích lệ nó nên anh mới làm gián đoạn thời gian đưa tin và tạo lại hiện trường vụ án. Cái gì mà biết cô nhóc đã hạnh phúc nên mới ra đi chứ? Chỉ là giả tạo thôi. Bởi anh không muốn làm cô nhóc rơi lệ, cô nhóc còn quá ngây thơ để hiểu truyện này. Quả là một người anh trai tuyệt vời
Chuyện Tình Ở Trường Học Pháp Sư
Cháp 17: Suối nước nóng-1
Nó đã ngủ trên bờ vai của anh, một giấc ngủ sâu và êm đềm. Khuôn mặt thiên thần đã hiện hữu những nét vui tươi. Anh nó cõng nó trở lại phòng, khuôn mặt trầm tư: " Việc này đã khiến em đau khổ và mệt mỏi như vậy, liệu khi biết được về thân phận và bố mẹ của mình ...em sẽ ra sao?..."
-------------
Nó thức giấc lúc 8h tối. Hít một hơi thật sâu lấy lại tinh thần nó gọi to:
- Akêmi chan! Còn đồ ăn tối không vậy? Mình đói quá! Nó đang cố lấy lại vẻ thường ngày mặc dù trong long..những nỗi buồn man mác vẫn ngự trị.
Akêmi ngạc nhiên, mới chỉ hồi chiều nó còn không thèm nói chuyện vậy mà bây giờ lại.....nhưng akêmi cũng không bận tâm nữa bởi cô hiểu không nên gợi lại chuyện cũ làm gì.
- Còn đủ cho bạn ăn đó, kì nghỉ đông đến nên căn tin cũng đóng cửa tạm thời luôn! May mà mình biết làm..nếu không thì chỉ có nước ......ngủ đônh nhịn đói!
- Hazzzzzz, bụng mình sôi lụch bục từ nãy đến giờ rồi! Rồi nó sa ngay vào bàn, bắt đầu sự nghiệp ăn uống.
- Bạn nhớ đi ngủ sớm nha! Mai chúng ta đi Gumma đó!
- Gumma? Nó hỏi với cái miệng chứa đầy thức ăn.
- Bạn quên rồi à? Phần thưởng dành cho cuộc thi Miko-mai và Kendo ấy!
- Suối nước nóng?!
- Umk!
- Tuyệt quá akêmi, mình đi tắm rồi đi ngủ đây! Nói xong nó chạy ngay vào phòng tắm với tốc đọ tên lửat
Akêmi chỉ biết nhìn theo nó rồi tủm tỉm cười.
--------------
9h tối.
Nó ngồi quanh đống quà do mọi người tặng. Cái nào cũng đẹp cả và nó quyết định sẽ diện tất vào ngày mai t. Và hộp quà nó chọn trong đêm Giáng sinh là một chiếc vòng tay khá đơn giản, được đính pha lê màu bạc và có ghi chữ P bên trong. Nó rất thích thú với món quà này nên lập tức đeo vào luôn.
Bóc xong tất cả các hộp quà nó đặt mình xuống mền và khẽ chắp tay trước ngực nó thầm thì: Mọi người haỹy hạnh phúc và cổ vũ con nhé!
Nó từ từu chìm vào giấc ngủ.
----------
Sáng hôm sau
Đúng như kế hoách đã lên trước nó diện toàn đồ được tặng. Chiếc váy nhung màu trằng dài đến gần đầu gối cùng với chiếc áo khoác bò màu xanh nước biển có lót lông bên trong, đính thêm cái mũ đằng sau và hai cục bông đăng trước - quà của chị nó. Chân đi đôi bốt cao đến đầu gối màu nâu kèm theo theo những sợi dây thun cách điệu màu đen trông rất xteen. Đầu đội một chiếc mũ len kẻ ngang hồng trắng. Hai thứ này la quà của akêmi.
Hôm nay nó để tóc xoã, chỉ có hai lọn tóc nhỏ bền vành tai được tết cẩn thận cùng với hai chiếc ruy băng lụa màu trắng đính pha lên xanh nước biển tinh tế làm điểm nhấn - người tặng hai rải ruy băng đó cho nó chắc mọi người cũng đã đoán được....là hắn chứ ai. Nó thật sự không hiểu hắn là con trai mà biết tìm mua thứ này ở quầy dành cho nữ giới, với lại hắn đi mau đồ đã là một sự kiện chấn động...toàn cầu(chém quá) hơn nữa lại là đồ cho con gái vậy mà không ai nói gì cả. Nó đâu có biết, món quà này là do tự tay hắn chọn vải, tự tay đính pha lê, nói chung là có một không hai.
Akêmi diện một bộ váy mùa đông màu hồng kèm theo chiếc áo choàng ngắn màu tím. Trông đơn giản nhưng cũng rất thời trang.
Cả hai tung tăng đến đến tập trung ở phòng thầy hiệu trưởng. Cứ ngỡ bọn nó đến sớm, ai dè ở đó có mặt đầy đủ mọi người rồi. Anh Nam, chị Ngọc My, Hanaka, Dai và hắn. Lẽ ra còn có một người nữa ( con trai tướng quân giới pháp sư) nhưng người đó đã về với gia đình nghỉ đông rồi.
- Em đến trễ sao? Nó hỏi Ngọc My
- Không! Chỉ là mọi người đến sớm thôi.
Không ai đả động gì đến chuyện hôm trước, lí do thì ai cũng hiểu. đừng thắc mắc tại sao Hanaka không chọc ngoáy nó, đơn giản Hanaka bây giờ không lộ liễu như ngày xưa nữa.
Nó liếc cả đoàn người. Ai cũng diện đẹp hếtt. Hanaka mặc chiếc váy đỏ chiết eo để lộ những đường cong nóng bỏng, giày cao gót cũng đỏ, mũ cũng đỏ và tóc..cũng đỏ nốt, nói chung là đỏ toàn tập. Ngọc My mặc quần ngố bằng dạ màu nâu, áo khoác màu đen và đôi bốt cũng màu đen nốt. Các chàng bạch mã hoàng tử của chúng ta cool thế nào không cần tác giả miêu tả nhiều nữa, chỉ ngắn gọn thế bày: Dai cùng anh nó vẫn chung thuỷ với vest lịch lãm. Còn hắn hôm nay hơi khác, không mặc vest như thường ngày nữa mà mặc một chiếc áo len màu đen bó ở hông và ai cổ tay, trên cổ quàng một chiếc khăn màu xám, thêm chiếc quàn hộp hợp cực kì với chiều cao 1m85 khiến hắn lúc này manly và handsome khủng khiếp. Có lẽ mọi người thắc mắc tai sao hắn không mặc vest, bởi vì chiếc áo len và chiếc khăn đó là món quà của.....ai-cũng-biết-là-ai -đấy.
Thầy hiệu trưởng từ trong phòng bước ra. Lấy cho mỗi người địa chỉ và số phòng quán trọ đã đăng kí sẵn rồi nói:
- Chúc các em vui vẻ trong kì nghỉ đông, và nhớ thêm cho thầy...các em tuyệt đối không được sự dụng phép thuật trước mặt người thường. Giờ thì các em có thể xuất phát.
Tất cả cùng gật đầu rồi bước lên chiếc ôtô do nhà trường chuẩn bị,....băng qua kết giới của trường và tiên thẳng đến Gumma
Chuyến đi liệu có vui vẻ và tốt đẹp, liệu có việc gì xảy ra ở suối nước nóng? Tất cả sẽ được cháp sau giải đáp.
Cháp17 : Suối nước nóng-2
Cả đoàn đến Gumma thì trời cũng nhá nhem tối. Tất cả đều mệt mỏi, nhất là nó - bị say xe nên nôn thốc nôn tháo, mặt mày xanh lét khiến akêmi cứ phải vỗ lưng nó mãi.t.
- Đến nhà trọ rồi, mọi người xuống xe đi! Bác tài xế nói oang oang.
Đây là điều nó muốn nghe nhất, mọi mệt mỏi tiêu tan hết, sức lực bùng lên, nó lao thẳng ra ra khỏi chiếc xe ngột ngạt. Cố hít lấy hít để không khí thoáng mắt ngoài trời mà quên luôn cả việc xách hành lý xuống xe.
- Bao nhiêu năm em vẫn cứ có cái tật ấy nhỉ, Mik? Anh nó nói, nửa châm chọc, nửa lo lắng. Một tay khoác túi đồ của anh, một tay xách chiếc vali của nó.
- Thôi đi, sao anh chỉ chọc em không vậy? Em biết anh là cao thủ đi xe rồi! Nó nhăn mặt nhìn anh, đôi môi tru lên như con ní rất dễ thương.
Anh là người nó rất yêu quý và kính trọng, từ nhỏ đến giờ đều bắt trước theo những việc anh làm, cho dù anh có hay chọc ngoáy nó nhưng nó biết đó là sự quan tâm của anh dành cho nó cũng giống như lúc này vậy. Anh nó không hiểu tại sao từ nhỏ đến lớn chưa từng bị say xe, dù đi đường dài hay khúc cua uốn ** anh cũng vẫn rất bình thản trong khi đầu óc của nó đã quay như chong chóng từ lâu, đó là điều nó ghen tị với anh,
Từ từ bước vào nhà trọ, nói là nhà trọ nhưng tầm vóc cũng là khách sạn rồi chỉ là được xây theo phong cách cổ nên gọi thế thôi. Tất cả nhận chìa khoá phòng rồi xách đồ để nghỉ ngơi, riêng nó đã được anh xách hộ rồi, chỉ việc nằm dài lên giường thôi.
Tối nay mọi người đều khá mệt nên chẳng ai có ý định đến suối nước nóng, mỗi người một việc riêng.
-----------
Phòng nó
Sau 30 nằm uể oải trên giường, nó mới mệt mỏi vào phòng tắm rồi ăn bữa tối đã được chuẩn bị sẵn. Xong, nó không làm gì nữa ngoài việc gắn mp3 vào tai và chìm vào giấc ngủ.
------------
Phòng akêmi
Cô đã ăn cơm, tắm rửa xong rồi. Nhẹ nhàng lấy quyển nhân kí ra, cô lấy bút viết vào đó những suy nghĩ và việc làm của một ngày. Ngày nào cô cũng viết như vậy, viết để san sẽ những chuyện không thể chia sẻ cùng ai kể cả nó, viết cùng với những giọt nước mắt......
-------------
Phòng của Ngọc My - chị nó
Chị nó đang sắp xếp lại đồ đạc của mình, và nghịch nghịch món Nhật Nam tặng vào dịp giáng sinht rồi tự mỉm cười một mình. Tác giả đã nói hai người này là một đôi chủa nhỉ, đừng nghĩ loạn luân nha, không có quan hệ chung huyết thống gì đâu. Nhật Nam và Ngọc My gặp lại nhau cũng rất tình cờ. Khi đó vào lễ hội hoa anh đào hai người đã gặp mặt và nhận ra nhau, cùng quyết tâm tìn hiểu sự việc 11 năm về trước nên đã nảy sinh tình cảm. Nghe đơn gian và cũng không thấy cặp đôi này thân thiết cho lắm nhưng thật ra tình cảm cảm rất sâu đậm, chỉ người tinh ý mới có thể nhận thấy được.
---------
Phòng Hanaka
Cô ả đang ngồi trước gương vuốt mái tóc đỏ của mình, có vẻ cô ta đang thấy nhớ mái tóc nâu đen của mình ngày xưa. Nhưng hành động ấy chấm dứt ngay khi nhìn vào chiếc gạt tàn bên góc bàn. Trong chiếc gạt tàn đó là một tấm hình của nó bị cháy xém một nửa. Một nụ cười xuất hiện trên khoé môi.
----------
Phòng hắn
Đã khá muộn nhưng hắn vẫn còn thức. Có vẻ như việc thức khuya đối với hắn là thường xuyên. Khẽ vuốt bộ lông của thần thú, hắn nói nhẹ nhàng;
- Sao Vương Nhật Nam là một vương tử à ngươi lại không điều tra được vậy?
- Chính thần cũng ngạc nhiên đây, anh ta giấu mình kĩ đến nỗi cả thân phận Vương Tử cũng che được! Thần thú khẽ rung đôi cánh, nhìn thẳng vào hắn trả lời.
hắn gật gù, việc nỳa còn nhiều khúc mắc đây.
---------
Phòng Nhật Nam-anh nó
Anh nó ngủ rất ít, điều đó chỉ có vài người thân cận biết. Lau đi lau lại con dao găm sắc bén anh nó khẽ thì thầm:
- Sắp có việc phải dùng đến mày rồi.
------------
Phòng Dai
Nghịch đi nghịch lại cái hộp bất ngờ mà nó tặng, Dai không khỏi bật cười rồi lắc đầu:
- Có lẽ tôi thích bạn thật rồi nhưng .....có nên bán bạn đổi tình không đây!
Tình cảm nhiều tay này, đương nhiên một người chuyên nghiệp như Dai dẽ dàng nhận ra rằng cậu và Shin đã cùng thích một người con gái. Có thể bây giờ Shin chưa nhận ra nhưng một ngày nào đó chắc chắn sẽ biết được tình cảm của mình. Đến lúc đó nếu hai người không chịu buông tay thì cả hai sẽ khó có thể l

