Ảo Kiếm Linh Kỳ
g đã không muốn làm hòa thượng lại không muốn làm đạo sĩ.
Nói đến đây thì lão bất giác bật cười và nói tiếp:
- Thực ra lúc đầu chúng ta cũng không muốn làm đạo sĩ, chỉ vì tạo hóa khéo trêu ngươi mà thôi.
Dao Quang nói:
- Chàng lại đề cập đến chuyện này nữa rồi, thiếp đã nói là không nói chuyện chúng ta nữa mà. Xin chàng nói trở lại vấn đề chính ở đây đi.
Ngọc Hư Tử nói:
- Được! Ta hẹn nàng ra đây là muốn nàng không những giải khai khúc mắc thứ nhất mà giải khai luôn khúc mắc thứ hai.
Dao Quang ngạc nhiên hỏi lại:
- Khúc mắc thứ nhất là chuyện hiểu lầm giữa chúng ta, chuyện này thì ta hiểu. Nhưng khúc mắc thứ hai là gì?
Ngọc Hư Tử nói:
- Khúc mắc thứ hai là thành kiến của nàng với Sở Thiên Thư và Tề Tấu Ngọc.
- Làm sao biết thiếp có thành kiến với chúng?
- Chẳng phải nàng cho rằng bọn chúng không chung tình nên có nhiều thành kiến sao?
- Đó không phải là “cho rằng” mà rất nhiều người biết là sự thật.
- Thử nói ra xem?
- Trước tiên là Tề Tấu Ngọc. Ai cũng biết cô ta thích sư huynh Vệ Thiên Nguyên của cô ta, năm ngoái cô ta còn đến Từ gia ở Lạc Dương ngăn cản Vệ Thiên Nguyên nối lại tình cũ với Khương Tuyết Quân. Thế mà chẳng bao lâu sau cô ta lại trở thành hôn thê của ca ca dị phu dị mẫu của cô ta.
- Không sai, bọn chúng là thanh mai trúc nhã, nhưng tình thế chẳng khác gì ta và biểu muội của ta.
- Dường như là có khác nhau đấy.
- Có khả năng, cảm tình của bọn chúng sâu nặng hơn ta và biểu muội của ta, nhưng thực chất là giống như nhau. Giữa bọn chúng không phát sinh ái tình chân chính, chỉ vì gần nhau từ nhỏ nên Tề Tấu Ngọc cho rằng mình yêu sư huynh thôi. Đến khi gặp Sở Thiên Thư thì cô ta mới dần dần hiểu rõ đây mới là người mình yêu thật sự, cũng giống như năm xưa ta gặp nàng. Chỉ khác nhau ở chỗ, không phải ta dần dần hiểu rõ mà vừa gặp đã biết...
Dao Quang khoát tay ngăn lại và nói:
- Không nói chuyện chúng ta. Bây giờ nói đến Sở Thiên Thư, nhiều người đều biết rằng người mà hắn yêu vốn là Khương Tuyết Quân.
Ngọc Hư Tử mỉm cười, nói:
- Xem ra nàng càng không thể tha thứ cho Sở Thiên Thư thì phải?
Dao Quang nói:
- Không sai, thiếp thấy hắn phong lưu có thành tích, tựa nhự..
Bỗng nhiên bà ta dừng lại, bà vốn định nói “giống như chàng”.
Ngọc Hư Tử lại mỉm cười, nói:
- Đích thực là Sở Thiên Thư giống ta lúc thiếu thời, nhưng không thể dựa vào đó mà nói hắn không chung tình. Chẳng qua là hắn ái mộ Khương Tuyết Quân mà thôi. Không thể nói đó là ái tình chân chính. Đối với một người không thể hạn chế trong việc chỉ thích một nữ tử, chỉ cần người đó tìm được người yêu chân chính và không thay lòng đổi dạ là được rồi.
- Sao chàng biết là hắn yêu Tề Tấu Ngọc thật sự?
- Nhưng chúng ta cũng không tìm được chứng cứ là hắn lừa ái tình đối với Tề Tấu Ngọc.
- Thế còn đồ đệ của thiếp thì sao?
- Tình yêu nam nữ không thể miễn cưỡng, đây cũng là chuyện phải đành chịu vậy.
- Thanh Loan theo thiếp từ nhỏ nên giống như nữ nhi của thiếp vậy. Vì thế thiếp chỉ mong nó được một trượng phu tốt. Ôi, phái Hoa Sơn cũng không phải là không có tục gia đệ tử tài mạo xuất chúng, nhiều sư huynh đệ như thế mà nó chẳng chọn được ai, lại đi yêu người ngoài.
- Cô ta cứu Sở Thiên Thư cũng chưa hẳn là yêu hắn.
- Thiếp là sư phụ của nó, lẽ nào thiếp không biết tâm sự của nó? Hừ, bất luận thế nào thì Sở Thiên Thư cũng không nên xem thường ân cứu mạng của nó!
Ngọc Hư Tử phá lên cười rồi nói:
- Nói đến ân tình thì sâu nặng nhất là phụ mẫu chi ân, đúng thế không?
Dao Quang nói:
- Đương nhiên, mỗi người tất phải báo phụ mẫu chi ân. Nhưng vô cớ chàng nhắc đến vấn đề này làm gì?
Ngọc Hư Tử chậm rãi nói:
- Ta đang nghĩ đến bản thân ta. Phụ thân của ta không cho phép ta yêu người khác mà ép ta lấy biểu muội, ta thà xuất gia chứ không tòng mệnh. Như thế không phải ta quên phụ mẫu chi ân mà là ta không thể báo ân bằng cách miễn cưỡng lấy người mình không thương yêu. Đối với chuyện này, ta luôn cho rằng mình không sai.
Nhất thời Dao Quang Tán Nhân không thể nói được gì.
Ngọc Hư Tử nói tiếp:
- Đối với Sở Thiên Thư thì hắn nên báo đáp ân cứu mạng của lệnh đồ, nếu như lệnh đồ có chuyện gì cần hắn trợ giúp.
Dao Quang nói:
- Thế chàng cho rằng câu tục ngữ “Lâu ngày sinh tình” là không đáng tin à?
- Không thể nói như vậy, nếu các bên không tương hợp nhau thì sợ rằng lâu ngày chỉ sinh ghét chứ không thể sinh tình.
- Thế gian rất khó tìm ra hai người hoàn toàn tương hợp, nếu có hai nữ tử mà phương diện nào cũng tương hợp với một nam tử thì làm sao?
- Nếu vậy thì bên nào gần gũi với nam tử kia nhiều hơn thì mới có thể dùng câu “lâu ngày sinh tình” được.
- Vậy thì thiếp phải thử mới được.
- Thử cái gì?
- Thử xem ái tình của Sở Thiên Thư và Tề Tấu Ngọc là chân hay giả và cũng thử xem Thanh Loan có “lâu ngày sinh tình” với Sở Thiên Thư không?
Ngọc Hư Tử sững người giây lát rồi nói:
- Này, nàng muốn làm gì vậy?
Dao Quang nói:
- Đợi lát nữa chàng sẽ biết. Chúng ta ra đây e rằng đã hơn nửa canh giờ rồi, mau trở lại thôi.
Hai người trở lại Tề gia thì Tề Tấu Ngọc vẫn hôn mê chưa tỉnh, Sở Thiên Thư trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chốc chốc lại kêu lên ư hử.
Khi bọn họ bước vào thì đúng vào lúc chàng kêu lên hai tiếng:
- Muội muội!
Ngọc Hư Tử nhìn Dao Quang Tán Nhân rồi mỉm cười.
Bỗng nghe Sở Thiên Thư kêu hai tiếng “muội muội” nữa, Dao Quang nghe thấy chỉ cười nhạt rồi quay sang nói với Ngọc Hư Tử:
- Sư muội của hắn hình như là Khương Tuyết Quân?
Ngọc Hư Tử nói:
- Hai người này đều đáng để hắn nhớ nên chẳng trách hắn được.
Dao Quang nói:
- Thương thế của hắn tuy nhẹ nhưng lẽ ra cũng nên để tâm thần thanh tịnh chứ.
Nói đoạn bà xuất thủ nhanh như chớp điểm vào huyệt ngủ của Sở Thiên Thư.
Thanh Loan thấy thái độ của sư phụ đã thay đổi thì vui mừng nói:
- Sư phụ, người đồng ý thỉnh cầu của đồ nhi rồi phải không?
Dao Quang lạnh lùng nói:
- Ngươi thỉnh cầu điều gì, ta quên rồi?
Thanh Loan nói:
- Sư phụ, người chớ làm đồ nhi lo lắng, đồ nhi thỉnh cầu sư phụ cứu vị Tề cô nương này mà. Cô ta trúng độc nặng hơn Sở công tử nhiều, sợ rằng chỉ có phương pháp kim châm thích huyệt của sư phụ mới có thể cứu được thôi.
Dao Quang nói:
- Ngươi nôn nóng gì thế, chuyện đó từ từ hãy nói. Trước tiên ta hỏi ngươi, có phải là ngươi định đi tìm người thân của ngươi không?
Thanh Loan nói:
- Người duy nhất biết về gia đình đồ nhi là Đinh đại thúc, nhưng lão đã chết rồi thì dù đồ nhi có ý này cũng không biết tìm ai để hỏi.
Dao Quang nói:
- Được, Ngọc Hư đạo hữu thì sao? Ngài định thế nào?
Ngọc Hư Tử ngầm phán đoán được mấy phần tâm ý của bà ta nên nói:
- Ta và tiểu đồ vốn định đến để bái kiến Tề lão tiền bối, bây giờ Tề lão tiền bối đã đi Bạch Đà Sơn, tuy ta không thể giúp gì cho lão nhưng cũng muốn đi Bạch Đà Sơn một chuyến.
Dao Quang nói:
- Được, thế thì phiền đạo hữu đưa đồ nhi của ta cùng đi với nhé.
Thanh Loan ngỡ ngàng kêu lên:
- Sư phụ, người muốn đồ nhi đi Bạch Đà Sơn thật sao?
- Không sai, theo ta biết Đinh Bột và Tề Yến Nhiên tuy danh phận là chủ bộc nhưng thật ra là người một nhà. Tề Yến Nhiên biết tất cả bằng hữu của Đinh Bột. Vì thế, dù Đinh Bột đã chết nhưng ngươi vẫn có thể tìm Tề Yến Nhiên để hỏi thăm tin tức về người thân của ngươi.
- Nhưng còn Sở chúng ta và Tề cô nương...
- Tề Yến Nhiên để lại thư là muốn Vệ Thiên Nguyên lập tức đi Bạch Đà Sơn. Sở Thiên Thư là hảo bằng hữu của Vệ Thiên Nguyên và từng chịu ân cứu mạng của Tề Yến Nhiên, xét về lý về tình thì hắn cũng nên đi Bạch Đà Sơn một chuyến. Hắn trúng độc không nặng lắm, có ngươi dọc đường chiếu cố thì ta tin rằng hắn sẽ bình phục trước khi đến Bạch Đà Sơn.
- Đường xa như thế, đệ tử sợ rằng không đảm đương nổi việc chiếu cố.
- Có Ngọc Hư đạo trưởng đi cùng thì ngươi còn sợ gì? Ngươi không chiếu cố hắn, lẽ nào muốn ta đưa một đại nam tử thế này vè Hoa Sơn - Quần Tiêu Quán?
- Thế còn Tề cô nương thì sao?
- Cô ta trúng độc rất nặng, sợ rằng phải bảy bảy bốn chín ngày mới có thể trị lành nên cô ta không thể nào đi Bạch Đà Sơn được. Cũng may là Hoa Sơn cách đây không xa, chẳng còn cách nào khác, ta đành đưa cô ta về Hoa Sơn chữa trị thôi.
Thanh Loan ấp úng nói:
- Đồ... đồ nhị..
Dao Quang nói tiếp:
- Ngươi thế nào?
Thanh Loan vốn lo sợ chuyện chiếu cố Sở Thiên Thư sẽ khiến cho thiên hạ hiềm nghi, nhưng nàng không tiện nói ra, và lại đã có sư đồ Ngọc Hư Tử cùng đi nên nàng cũng yên tâm.
Nàng nói:
- Không, không có gì, đồ nhi chỉ không nỡ xa rời sư phụ thôi.
Dao Quan mỉm cười, nói:
- Ngốc hài tử, sư phụ không thể theo ngươi cả đời, sớm muộn gì cũng phải xa nhau thôi.
Ngươi đã hoàn tục, lần này ta đưa ngươi đi tìm Đinh Bột vốn cũng muốn để ngươi cùng Đinh Bột hồi hương tìm người thân.
Ngừng một lát bà nói tiếp:
- Tề Yến Nhiên có chuyện mới đi Bạch Đà Sơn, việc không thể chậm trễ, các ngươi mau lên đường thôi. Ta lưu lại Tề gia một đêm, ngày mai sẽ tự đưa Tề cô nương về Hoa Sơn.
Thanh Loan tuy có chút miễn cưỡng nhưng chẳng còn biện pháp nào tốt hơn nên đành tòng mệnh sư phụ.
Thật là:
“Tình giả tình chân hà đãi thử.
Nhân duyên há dị xảo an bày?”.
Tạm dịch:
“Tình giả tình chân đâu chờ thử.
Nhân duyên đâu dễ khéo an bày?”.
Hồi 16 : Ngộ Hội Trùng Trùng, Song Hùng Quyết Đấu
Côn Luân sơn là một dãy núi vô cùng hiểm trở, quanh năm băng tuyết phủ trắng xóa, tự cổ lai kim rất ít du nhân tìm đến thưởng ngoạn vì ngại đường xa vạn hiểm. Thế nhưng hiện tại có một đôi thiếu niên nam nữ dường như lấy hành trình gian nan nguy hiểm này làm chuyện vui.
Bọn họ sánh vai bước đi trên thiên nhiên băng tuyết của Côn Luân sơn, mặt đối diện với hàn phong nhưng lòng vẫn ấm áp vô cùng. Đôi thiếu niên nam nữ này chính là Vệ Thiên Nguyên và Thượng Quan Phi Phụng.
Vệ Thiên Nguyên buột miệng tán thưởng:
- Thật là kỳ cảnh!
Phi Phụng dõi mắt nhìn theo Vệ Thiên Nguyên thì thấy băng tuyết trên núi kết thành hình dáng như ngân long phi vũ, nhiều tháp băng ảo hóa thành bảy sắc lấp lánh dưới ánh dương quang.
Nàng nói:
- Chàng đã du lãm khắp Giang Nam, không ngờ cũng thích phong cảnh nơi này.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Hạnh hoa xuân vũ Giang Nam cố nhiên là rất đẹp, nhưng tuấn mã tây phong tái bắc đâu phải là không đẹp?
Phi Phụng nói:
- Tuấn mã tây phong Tái Bắc còn có người khen tặng nhưng nơi này có rất ít người khen đẹp.
- Ít người khen đẹp là vì ít người lai vãng đến nơi này. Theo ta thì nên thêm một câu nữa mới phải.
- Thêm một câu thế nào?
- Phải nói thế này:
Tuấn mã tây phong Tái Bắc là dương cuơng chi mỹ, hạnh hoa xuân vũ Giang Nam là âm nhu chi mỹ, còn băng xuyên ngọc thụ Côn Luân là cao khiết chi mỹ!
- Chàng chưa từng đến nơi này, và mới đến nên có thể là cảm thấy cảnh vật tân kỳ, về sau sợ rằng cũng quen mắt thôi.
- Nếu cho ta chọn thì ta đồng ý sống cả đời ở Côn Luân.
- Tại sao?
- Giang Nam tuy rất đẹp nhưng Giang Nam quá phồn hoa, nhiều mỹ cảnh thiên nhiên bị tục nhân làm hoen ố, không như cảnh đào nguyên thế ngoại ở đây. Vả lại Giang Nam nước mềm, núi ấm, dễ làm tiêu tan ý chí, còn trong thế giới lưu ly này con người sẽ giữ được tm não trong sáng. Đương nhiên mỗi người có sở thích của riêng mình. Nhưng đối với ta thì ta thích nơi này hơn.
Phi Phụng mỉm cười, nói:
- Thế thì muội yên lòng rồi.
Vệ Thiên Nguyên hỏi lại:
- Vậy nàng vốn lo lắng điều gì?
Phi Phụng nói:
- Muội sinh ra và lớn lên ở nơi này, tương lai cũng phải chung thân ở đây, nếu chàng không thích nơi này thì...
Vệ Thiên Nguyên phá lên cười rồi nói:
- Nàng thật là ngốc, ta đã thích nàng thì đương nhiên cũng sẽ thích cảnh vật mà nàng thích. Huống hồ ta lại thích phong cảnh nơi này thật sự.
Hai người vừa đi vừa nói, tình ý tâm ran. Hàn phong cũng thổi càng lúc càng mạnh.
Có nhiều thanh âm kỳ quái theo gió thổi lại, như tiếng vượn, tiếng hổ gầm, tiếng vạn mã phi nước đại. Có thanh âm như thiên quân nghênh địch, như cuồng sĩ cao ngâm...
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Này, thanh âm nơi này cũng khác biệt với những nơi khác, ở đâu ra nhiều thanh âm lẫn lộn như thế?
Phi Phụng nói:
- Chàng nhìn lên vách núi xem.
Vệ Thiên Nguyên nhìn lên vách núi thì thấy vô số lỗ hổng nhỏ tựa như một tổ ong vĩ đại.
Phi Phụng nói tiếp:
- Những thanh âm kỳ quặc là do gió thổi qua các lỗ hổng có hình dạng khác nhau mà tạo thành.
Vệ Thiên Nguyên lắng nghe một lúc nữa rồi nói:
- Này, hình như là có tiếng người?
Phi Phụng ngưng thân lắng nghe rồi nói:
- Không phải hình như mà thật là có người nói trên vách núi.
Vệ Thiên Nguyên và Phi Phụng đã luyện qua thuật thính phong biện khí nên có thể phân biệt được tiếng người trong các loại tiếng gió.
Chợt nghe một người nói:
- Côn Luân sơn thượng, ảo kiếm linh kỳ. Bất phụng linh kỳ, ảo kiếm trừ chi. Hì hì, thật là bá đạo quá!
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Này, nàng nghe xem, chẳng phải bọn chúng đang nói về phụ thân của nàng sao?
Phi Phụng nói:
- Muội nghe rồi. Tạm thời không ngăn cản, cứ để bọn chúng nói tiếp.
Một người khác nói:
- Bá đạo của Thượng Quan Vân Long không thể trường tồn. Ta dám đánh đố là hắn nằm mộng cũng không ngờ...
Người thứ ba nói:
- Lão nhị, ngươi quên cấm lệnh rồi sao? Không được nói ra tên người!
Người được gọi là “lão nhị” cười hì hì nói:
- Ở nơi này mà còn sợ có người nghe sao? Hơn nữa gió thổi mạnh thế này thì dù có người ở gần cũng nghe không được.
Người thứ nhất nói:
- Lão tam nói đúng đấy. Dù có người nghe hay không thì chúng ta không thể phạm vào cấm lệnh đã đồng ý với người ta.
“Lão tam” nói:
- Thế thì ta nói Vũ Văn phu nhân có được không?
“Lão đại” nói:
- Bà ta cũng xem như một nửa chủ nhân của bọn ta, nhưng bà ta và Thượng Quan Vân Long chống đối với nhau và điều đó đã công khai nên cũng bớt phần kiêng kỵ chẳng hay ngươi muốn nói gì về bà ta?
“Lão tam” nói:
- Ta khuyên các ngươi đề phòng bà ta một chút, thủ đoạn của yêu nữ này vô cùng thâm hiểm.
“Lão đại” nói”:
- Đức hạnh của bà ta thế nào, ta hiểu rõ hơn ngươi mà, nhưng đây chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau thôi.
“Lão tam” nói:
- Ngươi còn nhớ chuyện lần trước bà ta muốn chúng ta giúp mẫu tử bà ta đóng kịch không? Chúng ta đã giúp bà ta khiến nữ nhi của Tề Cẩn Minh bị mắt lừa, nhưng kết quả thế nào? Chúng ta chẳng được gì cả, lại còn bị nhi tử của bà ta nện cho một trận.
“Lão đại” nói:
- Đó là vì bà ta chỉ có thể khiến tiểu nha đầu Tề Tấu Ngọc mắc lừa nhất thời, nhưng tiểu nha đầu rốt cuộc vẫn không làm con dâu nhà Vũ Văn bọn họ.
“Lão nhị” nói:
- Đó là chuyện của bà ta, chúng ta chỉ đồng ý giúp bà ta đóng kịch chứ đâu có viết giấy bảo đảm là sẽ biến nha đầu kia thành con dâu của bà ta.
“Lão đại” nói:
- Không phải ta nói bà ta có lý, nhưng trước mắt bà ta đang mưu đồ đại sự, chúng ta cũng không thể ép bà ta quá. Bà ta đã nói, chờ chuyện này thành công thì sẽ tăng thêm phần thưởng đấy.
“Lão tam” nói:
- Vũ Văn phu nhân có danh là hồ ly, đại ca, ngươi cũng không nên cả tin vào lời bà ta, cần phải đề phòng dầm vào vết xe đổ lần tr
Nói đến đây thì lão bất giác bật cười và nói tiếp:
- Thực ra lúc đầu chúng ta cũng không muốn làm đạo sĩ, chỉ vì tạo hóa khéo trêu ngươi mà thôi.
Dao Quang nói:
- Chàng lại đề cập đến chuyện này nữa rồi, thiếp đã nói là không nói chuyện chúng ta nữa mà. Xin chàng nói trở lại vấn đề chính ở đây đi.
Ngọc Hư Tử nói:
- Được! Ta hẹn nàng ra đây là muốn nàng không những giải khai khúc mắc thứ nhất mà giải khai luôn khúc mắc thứ hai.
Dao Quang ngạc nhiên hỏi lại:
- Khúc mắc thứ nhất là chuyện hiểu lầm giữa chúng ta, chuyện này thì ta hiểu. Nhưng khúc mắc thứ hai là gì?
Ngọc Hư Tử nói:
- Khúc mắc thứ hai là thành kiến của nàng với Sở Thiên Thư và Tề Tấu Ngọc.
- Làm sao biết thiếp có thành kiến với chúng?
- Chẳng phải nàng cho rằng bọn chúng không chung tình nên có nhiều thành kiến sao?
- Đó không phải là “cho rằng” mà rất nhiều người biết là sự thật.
- Thử nói ra xem?
- Trước tiên là Tề Tấu Ngọc. Ai cũng biết cô ta thích sư huynh Vệ Thiên Nguyên của cô ta, năm ngoái cô ta còn đến Từ gia ở Lạc Dương ngăn cản Vệ Thiên Nguyên nối lại tình cũ với Khương Tuyết Quân. Thế mà chẳng bao lâu sau cô ta lại trở thành hôn thê của ca ca dị phu dị mẫu của cô ta.
- Không sai, bọn chúng là thanh mai trúc nhã, nhưng tình thế chẳng khác gì ta và biểu muội của ta.
- Dường như là có khác nhau đấy.
- Có khả năng, cảm tình của bọn chúng sâu nặng hơn ta và biểu muội của ta, nhưng thực chất là giống như nhau. Giữa bọn chúng không phát sinh ái tình chân chính, chỉ vì gần nhau từ nhỏ nên Tề Tấu Ngọc cho rằng mình yêu sư huynh thôi. Đến khi gặp Sở Thiên Thư thì cô ta mới dần dần hiểu rõ đây mới là người mình yêu thật sự, cũng giống như năm xưa ta gặp nàng. Chỉ khác nhau ở chỗ, không phải ta dần dần hiểu rõ mà vừa gặp đã biết...
Dao Quang khoát tay ngăn lại và nói:
- Không nói chuyện chúng ta. Bây giờ nói đến Sở Thiên Thư, nhiều người đều biết rằng người mà hắn yêu vốn là Khương Tuyết Quân.
Ngọc Hư Tử mỉm cười, nói:
- Xem ra nàng càng không thể tha thứ cho Sở Thiên Thư thì phải?
Dao Quang nói:
- Không sai, thiếp thấy hắn phong lưu có thành tích, tựa nhự..
Bỗng nhiên bà ta dừng lại, bà vốn định nói “giống như chàng”.
Ngọc Hư Tử lại mỉm cười, nói:
- Đích thực là Sở Thiên Thư giống ta lúc thiếu thời, nhưng không thể dựa vào đó mà nói hắn không chung tình. Chẳng qua là hắn ái mộ Khương Tuyết Quân mà thôi. Không thể nói đó là ái tình chân chính. Đối với một người không thể hạn chế trong việc chỉ thích một nữ tử, chỉ cần người đó tìm được người yêu chân chính và không thay lòng đổi dạ là được rồi.
- Sao chàng biết là hắn yêu Tề Tấu Ngọc thật sự?
- Nhưng chúng ta cũng không tìm được chứng cứ là hắn lừa ái tình đối với Tề Tấu Ngọc.
- Thế còn đồ đệ của thiếp thì sao?
- Tình yêu nam nữ không thể miễn cưỡng, đây cũng là chuyện phải đành chịu vậy.
- Thanh Loan theo thiếp từ nhỏ nên giống như nữ nhi của thiếp vậy. Vì thế thiếp chỉ mong nó được một trượng phu tốt. Ôi, phái Hoa Sơn cũng không phải là không có tục gia đệ tử tài mạo xuất chúng, nhiều sư huynh đệ như thế mà nó chẳng chọn được ai, lại đi yêu người ngoài.
- Cô ta cứu Sở Thiên Thư cũng chưa hẳn là yêu hắn.
- Thiếp là sư phụ của nó, lẽ nào thiếp không biết tâm sự của nó? Hừ, bất luận thế nào thì Sở Thiên Thư cũng không nên xem thường ân cứu mạng của nó!
Ngọc Hư Tử phá lên cười rồi nói:
- Nói đến ân tình thì sâu nặng nhất là phụ mẫu chi ân, đúng thế không?
Dao Quang nói:
- Đương nhiên, mỗi người tất phải báo phụ mẫu chi ân. Nhưng vô cớ chàng nhắc đến vấn đề này làm gì?
Ngọc Hư Tử chậm rãi nói:
- Ta đang nghĩ đến bản thân ta. Phụ thân của ta không cho phép ta yêu người khác mà ép ta lấy biểu muội, ta thà xuất gia chứ không tòng mệnh. Như thế không phải ta quên phụ mẫu chi ân mà là ta không thể báo ân bằng cách miễn cưỡng lấy người mình không thương yêu. Đối với chuyện này, ta luôn cho rằng mình không sai.
Nhất thời Dao Quang Tán Nhân không thể nói được gì.
Ngọc Hư Tử nói tiếp:
- Đối với Sở Thiên Thư thì hắn nên báo đáp ân cứu mạng của lệnh đồ, nếu như lệnh đồ có chuyện gì cần hắn trợ giúp.
Dao Quang nói:
- Thế chàng cho rằng câu tục ngữ “Lâu ngày sinh tình” là không đáng tin à?
- Không thể nói như vậy, nếu các bên không tương hợp nhau thì sợ rằng lâu ngày chỉ sinh ghét chứ không thể sinh tình.
- Thế gian rất khó tìm ra hai người hoàn toàn tương hợp, nếu có hai nữ tử mà phương diện nào cũng tương hợp với một nam tử thì làm sao?
- Nếu vậy thì bên nào gần gũi với nam tử kia nhiều hơn thì mới có thể dùng câu “lâu ngày sinh tình” được.
- Vậy thì thiếp phải thử mới được.
- Thử cái gì?
- Thử xem ái tình của Sở Thiên Thư và Tề Tấu Ngọc là chân hay giả và cũng thử xem Thanh Loan có “lâu ngày sinh tình” với Sở Thiên Thư không?
Ngọc Hư Tử sững người giây lát rồi nói:
- Này, nàng muốn làm gì vậy?
Dao Quang nói:
- Đợi lát nữa chàng sẽ biết. Chúng ta ra đây e rằng đã hơn nửa canh giờ rồi, mau trở lại thôi.
Hai người trở lại Tề gia thì Tề Tấu Ngọc vẫn hôn mê chưa tỉnh, Sở Thiên Thư trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chốc chốc lại kêu lên ư hử.
Khi bọn họ bước vào thì đúng vào lúc chàng kêu lên hai tiếng:
- Muội muội!
Ngọc Hư Tử nhìn Dao Quang Tán Nhân rồi mỉm cười.
Bỗng nghe Sở Thiên Thư kêu hai tiếng “muội muội” nữa, Dao Quang nghe thấy chỉ cười nhạt rồi quay sang nói với Ngọc Hư Tử:
- Sư muội của hắn hình như là Khương Tuyết Quân?
Ngọc Hư Tử nói:
- Hai người này đều đáng để hắn nhớ nên chẳng trách hắn được.
Dao Quang nói:
- Thương thế của hắn tuy nhẹ nhưng lẽ ra cũng nên để tâm thần thanh tịnh chứ.
Nói đoạn bà xuất thủ nhanh như chớp điểm vào huyệt ngủ của Sở Thiên Thư.
Thanh Loan thấy thái độ của sư phụ đã thay đổi thì vui mừng nói:
- Sư phụ, người đồng ý thỉnh cầu của đồ nhi rồi phải không?
Dao Quang lạnh lùng nói:
- Ngươi thỉnh cầu điều gì, ta quên rồi?
Thanh Loan nói:
- Sư phụ, người chớ làm đồ nhi lo lắng, đồ nhi thỉnh cầu sư phụ cứu vị Tề cô nương này mà. Cô ta trúng độc nặng hơn Sở công tử nhiều, sợ rằng chỉ có phương pháp kim châm thích huyệt của sư phụ mới có thể cứu được thôi.
Dao Quang nói:
- Ngươi nôn nóng gì thế, chuyện đó từ từ hãy nói. Trước tiên ta hỏi ngươi, có phải là ngươi định đi tìm người thân của ngươi không?
Thanh Loan nói:
- Người duy nhất biết về gia đình đồ nhi là Đinh đại thúc, nhưng lão đã chết rồi thì dù đồ nhi có ý này cũng không biết tìm ai để hỏi.
Dao Quang nói:
- Được, Ngọc Hư đạo hữu thì sao? Ngài định thế nào?
Ngọc Hư Tử ngầm phán đoán được mấy phần tâm ý của bà ta nên nói:
- Ta và tiểu đồ vốn định đến để bái kiến Tề lão tiền bối, bây giờ Tề lão tiền bối đã đi Bạch Đà Sơn, tuy ta không thể giúp gì cho lão nhưng cũng muốn đi Bạch Đà Sơn một chuyến.
Dao Quang nói:
- Được, thế thì phiền đạo hữu đưa đồ nhi của ta cùng đi với nhé.
Thanh Loan ngỡ ngàng kêu lên:
- Sư phụ, người muốn đồ nhi đi Bạch Đà Sơn thật sao?
- Không sai, theo ta biết Đinh Bột và Tề Yến Nhiên tuy danh phận là chủ bộc nhưng thật ra là người một nhà. Tề Yến Nhiên biết tất cả bằng hữu của Đinh Bột. Vì thế, dù Đinh Bột đã chết nhưng ngươi vẫn có thể tìm Tề Yến Nhiên để hỏi thăm tin tức về người thân của ngươi.
- Nhưng còn Sở chúng ta và Tề cô nương...
- Tề Yến Nhiên để lại thư là muốn Vệ Thiên Nguyên lập tức đi Bạch Đà Sơn. Sở Thiên Thư là hảo bằng hữu của Vệ Thiên Nguyên và từng chịu ân cứu mạng của Tề Yến Nhiên, xét về lý về tình thì hắn cũng nên đi Bạch Đà Sơn một chuyến. Hắn trúng độc không nặng lắm, có ngươi dọc đường chiếu cố thì ta tin rằng hắn sẽ bình phục trước khi đến Bạch Đà Sơn.
- Đường xa như thế, đệ tử sợ rằng không đảm đương nổi việc chiếu cố.
- Có Ngọc Hư đạo trưởng đi cùng thì ngươi còn sợ gì? Ngươi không chiếu cố hắn, lẽ nào muốn ta đưa một đại nam tử thế này vè Hoa Sơn - Quần Tiêu Quán?
- Thế còn Tề cô nương thì sao?
- Cô ta trúng độc rất nặng, sợ rằng phải bảy bảy bốn chín ngày mới có thể trị lành nên cô ta không thể nào đi Bạch Đà Sơn được. Cũng may là Hoa Sơn cách đây không xa, chẳng còn cách nào khác, ta đành đưa cô ta về Hoa Sơn chữa trị thôi.
Thanh Loan ấp úng nói:
- Đồ... đồ nhị..
Dao Quang nói tiếp:
- Ngươi thế nào?
Thanh Loan vốn lo sợ chuyện chiếu cố Sở Thiên Thư sẽ khiến cho thiên hạ hiềm nghi, nhưng nàng không tiện nói ra, và lại đã có sư đồ Ngọc Hư Tử cùng đi nên nàng cũng yên tâm.
Nàng nói:
- Không, không có gì, đồ nhi chỉ không nỡ xa rời sư phụ thôi.
Dao Quan mỉm cười, nói:
- Ngốc hài tử, sư phụ không thể theo ngươi cả đời, sớm muộn gì cũng phải xa nhau thôi.
Ngươi đã hoàn tục, lần này ta đưa ngươi đi tìm Đinh Bột vốn cũng muốn để ngươi cùng Đinh Bột hồi hương tìm người thân.
Ngừng một lát bà nói tiếp:
- Tề Yến Nhiên có chuyện mới đi Bạch Đà Sơn, việc không thể chậm trễ, các ngươi mau lên đường thôi. Ta lưu lại Tề gia một đêm, ngày mai sẽ tự đưa Tề cô nương về Hoa Sơn.
Thanh Loan tuy có chút miễn cưỡng nhưng chẳng còn biện pháp nào tốt hơn nên đành tòng mệnh sư phụ.
Thật là:
“Tình giả tình chân hà đãi thử.
Nhân duyên há dị xảo an bày?”.
Tạm dịch:
“Tình giả tình chân đâu chờ thử.
Nhân duyên đâu dễ khéo an bày?”.
Hồi 16 : Ngộ Hội Trùng Trùng, Song Hùng Quyết Đấu
Côn Luân sơn là một dãy núi vô cùng hiểm trở, quanh năm băng tuyết phủ trắng xóa, tự cổ lai kim rất ít du nhân tìm đến thưởng ngoạn vì ngại đường xa vạn hiểm. Thế nhưng hiện tại có một đôi thiếu niên nam nữ dường như lấy hành trình gian nan nguy hiểm này làm chuyện vui.
Bọn họ sánh vai bước đi trên thiên nhiên băng tuyết của Côn Luân sơn, mặt đối diện với hàn phong nhưng lòng vẫn ấm áp vô cùng. Đôi thiếu niên nam nữ này chính là Vệ Thiên Nguyên và Thượng Quan Phi Phụng.
Vệ Thiên Nguyên buột miệng tán thưởng:
- Thật là kỳ cảnh!
Phi Phụng dõi mắt nhìn theo Vệ Thiên Nguyên thì thấy băng tuyết trên núi kết thành hình dáng như ngân long phi vũ, nhiều tháp băng ảo hóa thành bảy sắc lấp lánh dưới ánh dương quang.
Nàng nói:
- Chàng đã du lãm khắp Giang Nam, không ngờ cũng thích phong cảnh nơi này.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Hạnh hoa xuân vũ Giang Nam cố nhiên là rất đẹp, nhưng tuấn mã tây phong tái bắc đâu phải là không đẹp?
Phi Phụng nói:
- Tuấn mã tây phong Tái Bắc còn có người khen tặng nhưng nơi này có rất ít người khen đẹp.
- Ít người khen đẹp là vì ít người lai vãng đến nơi này. Theo ta thì nên thêm một câu nữa mới phải.
- Thêm một câu thế nào?
- Phải nói thế này:
Tuấn mã tây phong Tái Bắc là dương cuơng chi mỹ, hạnh hoa xuân vũ Giang Nam là âm nhu chi mỹ, còn băng xuyên ngọc thụ Côn Luân là cao khiết chi mỹ!
- Chàng chưa từng đến nơi này, và mới đến nên có thể là cảm thấy cảnh vật tân kỳ, về sau sợ rằng cũng quen mắt thôi.
- Nếu cho ta chọn thì ta đồng ý sống cả đời ở Côn Luân.
- Tại sao?
- Giang Nam tuy rất đẹp nhưng Giang Nam quá phồn hoa, nhiều mỹ cảnh thiên nhiên bị tục nhân làm hoen ố, không như cảnh đào nguyên thế ngoại ở đây. Vả lại Giang Nam nước mềm, núi ấm, dễ làm tiêu tan ý chí, còn trong thế giới lưu ly này con người sẽ giữ được tm não trong sáng. Đương nhiên mỗi người có sở thích của riêng mình. Nhưng đối với ta thì ta thích nơi này hơn.
Phi Phụng mỉm cười, nói:
- Thế thì muội yên lòng rồi.
Vệ Thiên Nguyên hỏi lại:
- Vậy nàng vốn lo lắng điều gì?
Phi Phụng nói:
- Muội sinh ra và lớn lên ở nơi này, tương lai cũng phải chung thân ở đây, nếu chàng không thích nơi này thì...
Vệ Thiên Nguyên phá lên cười rồi nói:
- Nàng thật là ngốc, ta đã thích nàng thì đương nhiên cũng sẽ thích cảnh vật mà nàng thích. Huống hồ ta lại thích phong cảnh nơi này thật sự.
Hai người vừa đi vừa nói, tình ý tâm ran. Hàn phong cũng thổi càng lúc càng mạnh.
Có nhiều thanh âm kỳ quái theo gió thổi lại, như tiếng vượn, tiếng hổ gầm, tiếng vạn mã phi nước đại. Có thanh âm như thiên quân nghênh địch, như cuồng sĩ cao ngâm...
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Này, thanh âm nơi này cũng khác biệt với những nơi khác, ở đâu ra nhiều thanh âm lẫn lộn như thế?
Phi Phụng nói:
- Chàng nhìn lên vách núi xem.
Vệ Thiên Nguyên nhìn lên vách núi thì thấy vô số lỗ hổng nhỏ tựa như một tổ ong vĩ đại.
Phi Phụng nói tiếp:
- Những thanh âm kỳ quặc là do gió thổi qua các lỗ hổng có hình dạng khác nhau mà tạo thành.
Vệ Thiên Nguyên lắng nghe một lúc nữa rồi nói:
- Này, hình như là có tiếng người?
Phi Phụng ngưng thân lắng nghe rồi nói:
- Không phải hình như mà thật là có người nói trên vách núi.
Vệ Thiên Nguyên và Phi Phụng đã luyện qua thuật thính phong biện khí nên có thể phân biệt được tiếng người trong các loại tiếng gió.
Chợt nghe một người nói:
- Côn Luân sơn thượng, ảo kiếm linh kỳ. Bất phụng linh kỳ, ảo kiếm trừ chi. Hì hì, thật là bá đạo quá!
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Này, nàng nghe xem, chẳng phải bọn chúng đang nói về phụ thân của nàng sao?
Phi Phụng nói:
- Muội nghe rồi. Tạm thời không ngăn cản, cứ để bọn chúng nói tiếp.
Một người khác nói:
- Bá đạo của Thượng Quan Vân Long không thể trường tồn. Ta dám đánh đố là hắn nằm mộng cũng không ngờ...
Người thứ ba nói:
- Lão nhị, ngươi quên cấm lệnh rồi sao? Không được nói ra tên người!
Người được gọi là “lão nhị” cười hì hì nói:
- Ở nơi này mà còn sợ có người nghe sao? Hơn nữa gió thổi mạnh thế này thì dù có người ở gần cũng nghe không được.
Người thứ nhất nói:
- Lão tam nói đúng đấy. Dù có người nghe hay không thì chúng ta không thể phạm vào cấm lệnh đã đồng ý với người ta.
“Lão tam” nói:
- Thế thì ta nói Vũ Văn phu nhân có được không?
“Lão đại” nói:
- Bà ta cũng xem như một nửa chủ nhân của bọn ta, nhưng bà ta và Thượng Quan Vân Long chống đối với nhau và điều đó đã công khai nên cũng bớt phần kiêng kỵ chẳng hay ngươi muốn nói gì về bà ta?
“Lão tam” nói:
- Ta khuyên các ngươi đề phòng bà ta một chút, thủ đoạn của yêu nữ này vô cùng thâm hiểm.
“Lão đại” nói”:
- Đức hạnh của bà ta thế nào, ta hiểu rõ hơn ngươi mà, nhưng đây chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau thôi.
“Lão tam” nói:
- Ngươi còn nhớ chuyện lần trước bà ta muốn chúng ta giúp mẫu tử bà ta đóng kịch không? Chúng ta đã giúp bà ta khiến nữ nhi của Tề Cẩn Minh bị mắt lừa, nhưng kết quả thế nào? Chúng ta chẳng được gì cả, lại còn bị nhi tử của bà ta nện cho một trận.
“Lão đại” nói:
- Đó là vì bà ta chỉ có thể khiến tiểu nha đầu Tề Tấu Ngọc mắc lừa nhất thời, nhưng tiểu nha đầu rốt cuộc vẫn không làm con dâu nhà Vũ Văn bọn họ.
“Lão nhị” nói:
- Đó là chuyện của bà ta, chúng ta chỉ đồng ý giúp bà ta đóng kịch chứ đâu có viết giấy bảo đảm là sẽ biến nha đầu kia thành con dâu của bà ta.
“Lão đại” nói:
- Không phải ta nói bà ta có lý, nhưng trước mắt bà ta đang mưu đồ đại sự, chúng ta cũng không thể ép bà ta quá. Bà ta đã nói, chờ chuyện này thành công thì sẽ tăng thêm phần thưởng đấy.
“Lão tam” nói:
- Vũ Văn phu nhân có danh là hồ ly, đại ca, ngươi cũng không nên cả tin vào lời bà ta, cần phải đề phòng dầm vào vết xe đổ lần tr

