Ảo Kiếm Linh Kỳ
toán chàng ở Thiên Xích Trảng của Hoa Sơn. Trong đám khói mờ mịt nhưng vẫn thấy hai bóng người nhảy bổ vào phòng, tuy không nhận ra bộ dạng rõ ràng nhưng đó không phải là Kim Hồ.
Sở Thiên Thư lập tức vung song chưởng đánh ra vù vù.
Tề Tấu Ngọc cũng xuất kiếm đâm tới, nhưng đáng tiếc là trong khói mù nhìn chẳng rõ nên xuất chiêu không chuẩn xác.
Mũi kiếm của nàng vừa đâm sượt qua tay áo của đối phương thì đã bị chưởng phong quét qua một bên rồi.
Cước bộ của nàng loạng choạng suýt muốn ngã. Sở Thiên Thư tả chưởng hộ thân, hữu chưởng đỡ lấy nàng rồi xông thẳng ra ngoài phòng.
Hai người kia cũng đuổi theo như hình với bóng, ngoài sân viện lúc này cũng tràn ngập khói mù.
Thì ra hai hung thủ này đã sớm mai phục ở trong nhà. Bọn chúng cố ý không giết Vương bà bà là muốn dùng hơi thở tàn của bà ta để ám toán người của Tề gia từ bên ngoài trở về.
Hai kẻ này vừa phóng ra ngoài thì cười ha ha, nói:
- Sai thì đã sai rồi, tiểu tử này là nữ tế của Tề Cẩn Minh, thân phận cũng không kém gì Vệ Thiên Nguyên.
Sở Thiên Thư cắn chặt môi, chàng vừa bảo vệ Tề Tấu Ngọc vừa khổ đấu với đối phương.
Võ công của chàng vốn cao cường hơn hai gã kia nhưng lúc này vừa vận công kháng độc nên chỉ có chống đỡ chứ không thể công.
Cũng may là chàng đã qua một lần trúng độc nên năng lực kháng độc đã mạnh hơn trước, tuy chỉ chống đỡ nhưng nhất thời vẫn miễn cưỡng cầm cự được.
Tề Tấu Ngọc thì kém hơn chàng nhiều, nàng chỉ thấy bóng người lờ mờ trước mắt đang nhe nanh vung trảo chụp về phía mình nên chỉ có thể vung kiếm phòng thân thôi.
Trong khi kịch đấu thì hô hấp của Sở Thiên Thư càng tăng nhanh vì vậy mà chàng hít phải độc khí càng nhiều. Chẳng bao lâu thì chàng đã thấy đầu quáng mắt hoa rồi.
Ngay lúc đó, bỗng nhiên chàng nghe bên ngoài cổng hình như có tiếng người nói:
- Kỳ quái, không có ai mở cửa, bên trong hình như có tiếng binh khí giao nhau!
Dường như người này không dám tin vào tai mình nên thầm nghĩ:
- “Quái lạ, Tề gia là thiên hạ võ học đệ nhất gia, kẻ nào to gan dám đến đây sinh sự?”.
Nghĩ đoạn hắn kêu lên:
- Sư phụ, người có nghe thấy không?
Sư phụ của hắn nói:
- Ta nghe rồi. Tề lão tiền bối không muốn người ngoài giúp đỡ, chúng ta không được thất lễ. Đợi lão ta phát lạc...
Lão biết tính khí của Tề Yến Nhiên, nếu chưa được mời mà tự tiện xông vào thì e rằng Tề Yến Nhiên sẽ trách cứ.
Nhưng lão nói chưa hết câu thì chợt cảm thấy không đúng.
Bởi vì trong lúc sư đồ lão nói chuyện thì lão đoán bên trong đã quá mười chiêu rồi, nếu Tề Yến Nhiên thì đâu có lý nào lão để cho đối phương xuất đến mười chiêu?
Lão buột miệng kêu lên:
- Tề lão tiền bối! Tề lão tiền bối!
Đồ đệ của lão cũng kêu lên:
- Có ai ở bên trong không? Có ai ở bên trong không?
Sở Thiên Thư tuy bị trúng độc nhưng thần trí còn minh mẫn, chàng lắng tai nghe thì nhận ra giọng người này.
Chàng tự hỏi:
- “Kỳ quái, chẳng phải là Bào Lịnh Huy sao? Tại sao hắn lại đến nơi này?
Nguyên Bào Lịnh Huy là nhi tử của Bào Sùng Nghĩa, một võ sư nổi danh ở Lạc Dương.
Bào gia và Sở gia vốn là chỗ thâm giao, khi Sở Thiên Thư đi Lạc Dương tham dự hôn yến của Từ Trung Nhạc thì chàng trú lại ở Bào gia.
Hiện tại chàng chẳng cần suy nghĩ kỹ mà vội kêu lên:
- Bào huynh, là đệ đây!
Chàng vừa mở miệng kêu lên thì dộc khí công tâm, thân hình lảo đảo muốn ngã xuống đất.
Cũng may, ngay lúc đó thì Bào Lịnh Huy đã xông vào rồi. Cùng đi với Bào Lịnh Huy còn có một cao thủ hàng đệ nhất trong đương kim võ lâm, đó là Ngọc Hư Tử - một trong Võ Đang ngũ lão. Lão là sư phụ mới bái kiến của Bào Lịnh Huy.
Hiện tại khói mù ngoài sân viện đã bị gió thổi đi tứ tán nhưng độc khí tàn dư vẫn khiến Bào Lịnh Huy cảm thấy đầu quáng mắt hoa.
Hắn xông đến bên cạnh Sở Thiên Thư thì lập tức xuất chưởng quét ra trước. Hai gã kia thấy võ công của Bào Lịnh Huy không cao cường bằng Sở Thiên Thư nên cười nhạt, nói:
- Hảo tiểu tử, ngươi cũng đến tìm cái chết đấy chăng?
Giữa lúc hai gã định xuất chưởng vung quyền thì Ngọc Hư Tử đã quét phất trần đánh gãy xương tay một gã. Gã kia nhanh trí hơn đồng bọn, vừa thấy có người tiến vào thì lập tức chụp Tề Tấu Ngọc rồi kéo nàng chạy ra ngoài.
Tề Tấu Ngọc mất sự bảo vệ của Sở Thiên Thư và bản thân cũng đã mất năng lực kháng cự nên để mặc cho đối phương mang đi.
- Ngươi không muốn sinh mạng của tiểu cô nương này thì cứ đuổi theo!
Gã cho rằng đã có bùa hộ thân thì dù võ công của Ngọc Hư Tử có cao cường đến đâu cũng không làm gì được vì vậy gã nhấc Tề Tấu Ngọc lên làm lá chắn rồi cướp đường xông ra.
Nào ngờ Ngọc Hư Tử không những đuổi theo mà còn xuất chưởng đánh thẳng vào người Tề Tấu Ngọc. Lão thi triển công phu “cách vật truyền công” nên Tề Tấu Ngọc vô hại, còn ngựa gã kia thì giống như bị thiết chùy đánh vào, nhất thời gã buông hai tay ra. Tề Tấu Ngọc tự động rơi xuống đất.
Cứu người là quan trọng nên Ngọc Hư Tử không truy kích mà đành để cho chúng đi.
Tề Tấu Ngọc vẫn còn chút khí lực, trở người dưới đất rồi kêu lên:
- Thư ca, chàng sao rồi?
Sở Thiên Thư cố gắng nói:
- Ta không sao.
Tề Tấu Ngọc nói:
- Ôi, giọng của chàng có vẻ khác thường rồi. Ngọc Hư đạo trưởng, nhất định lão phải cứu lấy chàng nhé!
Ngọc Hư Tử xuất phách không chưởng quét sạch tàn dư độc khí rồi nói:
- Ngươi yên tâm, ta sẽ cứu hắn.
Tề Tấu Ngọc nghe đến đây thì nằm yên bất động, Sở Thiên Thư cũng cảm thấy thiên địa xoay chuyển, nhất thời bất tỉnh nhân sự. Ngọc Hư Tử tuy võ công cao cường nhưng không mấy am tường về giải độc nên bất giác phải cau mày.
Bào Lịnh Huy vội nói:
- Hai yêu nhân kia có lẽ chạy chưa xa, chúng ta mau đuổi theo buộc bọn chúng giao thuốc giải.
Ngọc Hư Tử lắc đầu nói:
- Không được, hai tiểu tử này trúng độc rất nặng, ta sợ rằng lấy được thuốc giải trở lại thì chẳng còn tác dụng gì.
Nói đoạn lão xốc Sở Thiên Thư đặt nằm cạnh Tề Tấu Ngọc, cả hai đều nằm sấp, hướng lưng lên trời.
Kế đó, Ngọc Hư Tử dùng tả chưởng án vào giữa lưng Tấu Ngọc, hữu chưởng án vào lưng Thiên Thư rồi vận chân khí đẩy vào, giúp cho bọn họ kết tập chân khí, như thế có thể gia tăng năng lực kháng độc.
Nhưng biện pháp này chỉ là tạm thời chứ không thể kéo dài.
Đang lúc vô kế khả thì thi Ngọc Hư Tử chợt nghe có giọng nữ nhân từ xa truyền đến:
- Các ngươi là ai, đứng lại cho ta xem!
Giọng nói chợt vút cao thành tiếng thét:
- Yêu nhân to gan, há có lý này sao?
Ngọc Hư Tử nghe giọng của nữ nhân này thì lộ vẻ vui mừng, lão vội thi triển công phu truyền âm nhập mật, nói:
- Dao Quang đạo hữu, xin chừa lại một gã!
Thì ra người vừa đến là Dao Quang Tán Nhân - nữ trưởng lão duy nhất của phái Hoa Sơn. Ngọc Hư Tử bbiết bà ta xuất thủ lạnh lùng nên vội lên tiếng nhắc nhở. Nhưng đáng tiếc là đã quá muộn.
Chỉ nghe một tiếng kêu thảm thiết vang lên, tiếp đó là một giọng nói:
- Ta chết rồi thì các ngươi cũng không lấy được thuốc giải đâu!
Lại nghe một giọng thiếu nữ kêu lên:
- Ôi, sư phụ, không xong rồi!
Thiếu nữ này là đồ đệ Thanh Loan của Dao Quang Tán Nhân.
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Nói bậy, sư phụ có gì không xong?
Thanh Loan nói:
- Đệ tử nói là thuốc giải, yêu nhân kia đã quăng bình thuốc giải rồi, bên trong nhất định là Ngọc Hư đạo trưởng đang cần thuốc giải.
Dao Quang Tán Nhân vừa đi vừa nói:
- Hai gã yêu nhân này to gan dám vô lễ với đồ nhi của ta nên ta đã giết chúng rồi. Vì sao ngươi muốn chừa lại một gã, là muốn bức cung hay muốn thuốc giải?
Nguyên Dao Quang Tán Nhân phát hiện hai gã này trong Tề gia chạy ra thì cảm thấy kỳ quái.
Đang lúc định chặn lại hỏi thì hai gã kia nhận ra bà ta là hảo bằng hữu của Ngọc Hư Tử, đang lúc khẩn trương bọn chúng muốn thi triển trò cũ là bắt cóc Thanh Loan làm tin, vì vậy Dao Quang Tán Nhân mới phát đại nộ, xuất thủ bất lưu tình.
Thuốc giải có trên người một gã nhưng trước khi chết gã này lấy thuốc giải quăng ra, bên dưới là ao bùn nên đương nhiên không thể tìm.
Ngọc Hư Tử tỏ vẻ thất vọng, thở dài rồi nói:
- Ta vốn cần cả hai.
Dao Quang Tán Nhân không nghe giọng của Tề Yến Nhiên và Đinh Bột thì ngạc nhiên nói:
- Tề gia xảy ra chuyện gì chăng? Ai cần thuốc giải?
Ngọc Hư Tử nói:
- Nhi tử của Sở đại hiệp và tôn nữ của Tề lão tiền bối.
Lão chợt nhớ ra điều gì nên nói tiếp:
- Đúng rồi, hình như Quỳnh Hoa Đan Lộ Ngọc của đạo cô cũng có thể giải bách độc, phải không?
Dao Quang Tán Nhân lạnh lùng “hừ” một tiếng rồi nói:
- Một kẻ là tiểu súc sinh vong ân bội nghĩa, một kẻ là tiện nhân lẳng lơ, dù có thuốc giải ta cũng không cho bọn chúng.
Thanh Loan nghe nói Sở Thiên Thư trúng độc thì đã vội vàng vượt tường vào Tề gia.
Dao Quang Tán Nhân cũng vào theo và nói:
- Ngươi đã cứu hắn một lần, hắn đối với ngươi thế nào chứ? Loại hán tử bạc tình như thế mà ngươi còn muốn cứu hắn sao?
Thanh Loan nói:
- Sư phụ, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tầng phù đồ. Đồ nhi cứu Sở công tử nhưng không nghĩ đến điều gì khác. Lần thứ nhất cứu chàng ở Thiên Xích Trảng là như vậy và hiện tại cũng như vậy thôi.
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Tâm ý của ngươi làm sao giấu được ta. Hừ, dù ngươi không nói ra thì thắn cũng nên biết tri ân báo đức chứ.
Thanh Loan rưng rưng ngấn lệ, kêu lên:
- Sư phụ, ngườị..
Dao Quang Tán Nhân lạnh lùng nói:
- Được, ngươi không sợ ngày sau càng phải chịu thương tâm thì tùy ý ngươi vậy.
Nói đoạn bà ta quay mặt sang một bên nhìn Bào Lịnh Huy.
Ngọc Hư Tử liền giới thiệu:
- Đây là đồ đệ mới thâu của bần đạo, tên gọi là Bào Lịnh Huy, phụ thân của hắn là Bào Sùng Nghĩa ở Lạc Dương.
Bào Lịnh Huy bước tới hành lễ tham kiến.
Dao Quang Tán Nhân thản nhiên nói:
- Khá lắm, khá lắm. Bào lão đầu là người thực thà, nhi tử của lão ta chắc cũng không tệ.
Ngọc Hư Tử nói:
- Bần đạo đến đây là để bái phỏng Tề lão tiền bối. Dám hỏi đạo cô hà cớ gì đến đây?
Là qua đường hay là...
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Ta không với tới Tề Yến Nhiên, ta đến để tìm bộc nhân Đinh Bột của lão thôi.
Ngọc Hư Tử nói:
- Sợ rằng trên giang hồ có nhiều người biết Đinh Bột hơn Tề Yến Nhiên đấy. Đạo cô tìm lão ta về chuyện gì?
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Thanh Loan hoàn tục nên muốn biết ở cố hương còn có người thân nào không?
Nguyên mẫu thân của Thanh Loan là tỷ muội kết nghĩa kim lan với Dao Quang Tán Nhân, còn phụ thân của nàng là đồng hương với Đinh Bột.
Hai mươi năm trước, phụ mẫu của Thanh Loan song sinh. Đinh Bột nhận ký thác của phụ thân nàng là đưa nàng lên Hoa Sơn cho Dao Quang Tán Nhân dưỡng dục.
Ngọc Hư Tử thở dài rồi nói:
- Đáng tiếc là Đinh Bột đã chết rồi.
Dao Quang kinh ngạc hỏi:
- Tại sao chết?
- Bị yêu nhân ở Bạch Đà Sơn hại chết.
- Tề Yến Nhiên đâu?
- Đi Bạch Đà Sơn báo thù cho Đinh Bột rồi.
- Đạo trưởng có tận mắt nhìn thấy không?
- Bần đạo chỉ vừa mới đến.
- Vậy làm sao lại biết rõ như thế?
- Tề Yến Nhiên lưu lại cho Vệ Thiên Nguyên một phong thư, bên ngoài không đề tên nên bần đạo mở ra xem.
Lúc này Thanh Loan đã cho Sở Thiên Thư uống một viên Quỳnh Hoa Đan Lộ Ngọc và giúp chàng vận chân khí qua kinh mạch.
Hồi lâu sau Sở Thiên Thư nửa mê nửa tỉnh, mắt nhắm miệng nói:
- Ngọc muội, Ngọc muội, nếu phải chết thì chúng ta cùng chết!
Dao Quang lạnh lùng nói:
- Ngươi nghe thấy không, cả lúc mê mà hắn vẫn không quên Ngọc muội của hắn.
Thanh Loan không nói gì, nàng để Thiên Thư nằm ngay ngắn rồi quay sang cứu trị cho Tề Tấu Ngọc. Có thể vì Tề Tấu Ngọc trúng độc nặng hơn và được cứu trị chậm hơn một chút nên tay chân nàng đã lạnh như băng. Thanh Loan phải cạy miệng mới có thể cho nàng uống dược hoàn.
Dao Quang thở dài, nói:
- Thanh Loan, sao ngươi lại khổ thế?
Ngọc Hư Tử nói:
- Nếu bần đạo có một đồ đệ như đạo cô thì cũng cảm thấy kêu ngạo được rồi đấy.
Dao Quang nói:
- Không sai, tâm địa của ả nha đầu này tốt hơn ta gấp trăm lần, còn ta thì không thể tha thứ cho lỗi lầm của người khác, đạo trưởng không biết sao?
Ngọc Hư Tử thầm nghĩ:
- “Ta biết là trước mặt ta ngươi cố ý làm vậy thôi, kỳ thực ngươi là người mặt lạnh lòng ấm.”.
Chợt nghe Thanh Loan kêu lên:
- Sư phụ, xin người phát chút từ bi.
Dao Quang hỏi lại:
- Ngươi muốn ta làm gì?
Thanh Loan nói:
- Tính mạng của Sở công tử thì hình như không cần phải lo, nhưng Tề cô nương nàỵ.. cô tạ.. cô tạ.. Xin sư phụ lại xem thử.
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Ta không cần xem cũng biết, công lực của cô ta kém hơn Sở Thiên Thư nhiều mà Quỳnh Hoa Đan Lộ Ngọc không phải là giải dược đối chứng nên tối đa thì chỉ có thể bảo vệ sinh mạng trong ba ngày thôi.
Thanh Loan nói:
- Sư phụ không thể cứu cô ta sao? Đệ tử biết sư phụ có phép giải độc bằng kim châm thích huyệt mà?
Dao Quang nói:
- Trúng độc nặng như cô ta thì mỗi ngày phải châm cứu ba lần, tối thiểu cũng ba lần bảy hai mốt ngày, rồi còn phải chăm sóc cô ta cẩn thận... Nhưng ta không phải là người thân của cô tạ..
Thanh Loan bật khóc thành tiếng, nàng vừa khóc vừa nói:
- Sư phụ, ngườị.. người hãy nể tình đệ tử mà cứu cô ta đi.
Dao Quang thản nhiên nói:
- Ngươi vội vàng gì thế, cô ta vẫn còn sống trong ba ngày mà. Việc gì phải hối thúc ta châm cứu cho cô ta ngay bây giờ?
Thanh Loan lại reo lên:
- A, sư phụ hứa với đồ nhi rồi đấy nhé. Sư phụ thật là...
Nàng chưa kịp nói hai chữ “người tốt” thì Dao Quang đã cướp lời, nói:
- Ta không như ngươi nói đâu!
Ngọc Hư Tử chợt đứng lên và nói:
- Dao Quang đạo hữu, bần đạo muốn nói với đạo cô mấy câu, chúng ta đi ra ngoài được chăng?
Dao Quang nói:
- Có việc gì không nói tại đây được sao?
Ngọc Hư Tử nói:
- Nơi này có hai bệnh nhân, vả lại thầy thuốc và bệnh nhân cũng cần yên tĩnh đúng không?
Dao Quang nói:
- Đạo trưởng không định tranh cãi với ta đấy chứ?
Ngọc Hư Tử mỉm cười, nói:
- Điều đó cũng không chừng, nếu đạo cô sợ cãi không lại bần đạo thì nên nghe theo bần đạo thôi.
Dao Quang nói:
- Đánh nhau ta cũng không sợ nữa là!
Ngọc Hư Tử nói:
- Tốt, không sợ thì đi thôi!
Hai người đi về phía rừng tùng ở hậu thất, Dao Quang nói:
- Nơi này không có ai nghe rồi, cãi nhau hay đánh nhau là tùy đạo trưởng.
Ngọc Hư Tử nói:
- Bần đạo không muốn cả hai!
Dao Quang hừ một tiếng rồi nói:
- Thế đạo trưởng muốn gì?
- Bần đạo muốn hỏi đạo cô một chuyện.
- Chuyện gì?
- Nghe nói gần đây đạo cô có đi Dương Châu một chuyến, vậy xin hỏi có du ngoạn nhị thập tứ kiều không?
Dao Quang không ngờ “chuyện” mà Ngọc Hư Tử muốn hỏi là như vậy, bà nói:
- Ta làm gì có thời gian để du sơn ngoạn thủy?
Ngọc Hư Tử mỉm cười, nói:
- Không có thời gian hay là không có tâm tình?
Dao Quang trầm mặc không trả lời.
Ngọc Hư Tử thở dài khẽ ngâm:
- “Nhị thập kiều nãi tại, lãng tâm mang, lãnh nguyệt vô thanh. Niệm kiều biên thanh liễu, niên niên trị vị thùy sinh? (Nhị thập tứ kiều vẫn còn đó, sóng lòng mênh mang, trăng lạnh không lời. Nhớ làng liễu xanh bên cầu mà năm tháng luôn tự hỏi sống vì ai đây?”.
Sắc diện của Dao Quang Tán Nhân chợt ửng hồng, tuy nhiên song mục vẫn lạnh lùng hàm chứa vẻ oán hận.
Ngọc Hư Tử n
Sở Thiên Thư lập tức vung song chưởng đánh ra vù vù.
Tề Tấu Ngọc cũng xuất kiếm đâm tới, nhưng đáng tiếc là trong khói mù nhìn chẳng rõ nên xuất chiêu không chuẩn xác.
Mũi kiếm của nàng vừa đâm sượt qua tay áo của đối phương thì đã bị chưởng phong quét qua một bên rồi.
Cước bộ của nàng loạng choạng suýt muốn ngã. Sở Thiên Thư tả chưởng hộ thân, hữu chưởng đỡ lấy nàng rồi xông thẳng ra ngoài phòng.
Hai người kia cũng đuổi theo như hình với bóng, ngoài sân viện lúc này cũng tràn ngập khói mù.
Thì ra hai hung thủ này đã sớm mai phục ở trong nhà. Bọn chúng cố ý không giết Vương bà bà là muốn dùng hơi thở tàn của bà ta để ám toán người của Tề gia từ bên ngoài trở về.
Hai kẻ này vừa phóng ra ngoài thì cười ha ha, nói:
- Sai thì đã sai rồi, tiểu tử này là nữ tế của Tề Cẩn Minh, thân phận cũng không kém gì Vệ Thiên Nguyên.
Sở Thiên Thư cắn chặt môi, chàng vừa bảo vệ Tề Tấu Ngọc vừa khổ đấu với đối phương.
Võ công của chàng vốn cao cường hơn hai gã kia nhưng lúc này vừa vận công kháng độc nên chỉ có chống đỡ chứ không thể công.
Cũng may là chàng đã qua một lần trúng độc nên năng lực kháng độc đã mạnh hơn trước, tuy chỉ chống đỡ nhưng nhất thời vẫn miễn cưỡng cầm cự được.
Tề Tấu Ngọc thì kém hơn chàng nhiều, nàng chỉ thấy bóng người lờ mờ trước mắt đang nhe nanh vung trảo chụp về phía mình nên chỉ có thể vung kiếm phòng thân thôi.
Trong khi kịch đấu thì hô hấp của Sở Thiên Thư càng tăng nhanh vì vậy mà chàng hít phải độc khí càng nhiều. Chẳng bao lâu thì chàng đã thấy đầu quáng mắt hoa rồi.
Ngay lúc đó, bỗng nhiên chàng nghe bên ngoài cổng hình như có tiếng người nói:
- Kỳ quái, không có ai mở cửa, bên trong hình như có tiếng binh khí giao nhau!
Dường như người này không dám tin vào tai mình nên thầm nghĩ:
- “Quái lạ, Tề gia là thiên hạ võ học đệ nhất gia, kẻ nào to gan dám đến đây sinh sự?”.
Nghĩ đoạn hắn kêu lên:
- Sư phụ, người có nghe thấy không?
Sư phụ của hắn nói:
- Ta nghe rồi. Tề lão tiền bối không muốn người ngoài giúp đỡ, chúng ta không được thất lễ. Đợi lão ta phát lạc...
Lão biết tính khí của Tề Yến Nhiên, nếu chưa được mời mà tự tiện xông vào thì e rằng Tề Yến Nhiên sẽ trách cứ.
Nhưng lão nói chưa hết câu thì chợt cảm thấy không đúng.
Bởi vì trong lúc sư đồ lão nói chuyện thì lão đoán bên trong đã quá mười chiêu rồi, nếu Tề Yến Nhiên thì đâu có lý nào lão để cho đối phương xuất đến mười chiêu?
Lão buột miệng kêu lên:
- Tề lão tiền bối! Tề lão tiền bối!
Đồ đệ của lão cũng kêu lên:
- Có ai ở bên trong không? Có ai ở bên trong không?
Sở Thiên Thư tuy bị trúng độc nhưng thần trí còn minh mẫn, chàng lắng tai nghe thì nhận ra giọng người này.
Chàng tự hỏi:
- “Kỳ quái, chẳng phải là Bào Lịnh Huy sao? Tại sao hắn lại đến nơi này?
Nguyên Bào Lịnh Huy là nhi tử của Bào Sùng Nghĩa, một võ sư nổi danh ở Lạc Dương.
Bào gia và Sở gia vốn là chỗ thâm giao, khi Sở Thiên Thư đi Lạc Dương tham dự hôn yến của Từ Trung Nhạc thì chàng trú lại ở Bào gia.
Hiện tại chàng chẳng cần suy nghĩ kỹ mà vội kêu lên:
- Bào huynh, là đệ đây!
Chàng vừa mở miệng kêu lên thì dộc khí công tâm, thân hình lảo đảo muốn ngã xuống đất.
Cũng may, ngay lúc đó thì Bào Lịnh Huy đã xông vào rồi. Cùng đi với Bào Lịnh Huy còn có một cao thủ hàng đệ nhất trong đương kim võ lâm, đó là Ngọc Hư Tử - một trong Võ Đang ngũ lão. Lão là sư phụ mới bái kiến của Bào Lịnh Huy.
Hiện tại khói mù ngoài sân viện đã bị gió thổi đi tứ tán nhưng độc khí tàn dư vẫn khiến Bào Lịnh Huy cảm thấy đầu quáng mắt hoa.
Hắn xông đến bên cạnh Sở Thiên Thư thì lập tức xuất chưởng quét ra trước. Hai gã kia thấy võ công của Bào Lịnh Huy không cao cường bằng Sở Thiên Thư nên cười nhạt, nói:
- Hảo tiểu tử, ngươi cũng đến tìm cái chết đấy chăng?
Giữa lúc hai gã định xuất chưởng vung quyền thì Ngọc Hư Tử đã quét phất trần đánh gãy xương tay một gã. Gã kia nhanh trí hơn đồng bọn, vừa thấy có người tiến vào thì lập tức chụp Tề Tấu Ngọc rồi kéo nàng chạy ra ngoài.
Tề Tấu Ngọc mất sự bảo vệ của Sở Thiên Thư và bản thân cũng đã mất năng lực kháng cự nên để mặc cho đối phương mang đi.
- Ngươi không muốn sinh mạng của tiểu cô nương này thì cứ đuổi theo!
Gã cho rằng đã có bùa hộ thân thì dù võ công của Ngọc Hư Tử có cao cường đến đâu cũng không làm gì được vì vậy gã nhấc Tề Tấu Ngọc lên làm lá chắn rồi cướp đường xông ra.
Nào ngờ Ngọc Hư Tử không những đuổi theo mà còn xuất chưởng đánh thẳng vào người Tề Tấu Ngọc. Lão thi triển công phu “cách vật truyền công” nên Tề Tấu Ngọc vô hại, còn ngựa gã kia thì giống như bị thiết chùy đánh vào, nhất thời gã buông hai tay ra. Tề Tấu Ngọc tự động rơi xuống đất.
Cứu người là quan trọng nên Ngọc Hư Tử không truy kích mà đành để cho chúng đi.
Tề Tấu Ngọc vẫn còn chút khí lực, trở người dưới đất rồi kêu lên:
- Thư ca, chàng sao rồi?
Sở Thiên Thư cố gắng nói:
- Ta không sao.
Tề Tấu Ngọc nói:
- Ôi, giọng của chàng có vẻ khác thường rồi. Ngọc Hư đạo trưởng, nhất định lão phải cứu lấy chàng nhé!
Ngọc Hư Tử xuất phách không chưởng quét sạch tàn dư độc khí rồi nói:
- Ngươi yên tâm, ta sẽ cứu hắn.
Tề Tấu Ngọc nghe đến đây thì nằm yên bất động, Sở Thiên Thư cũng cảm thấy thiên địa xoay chuyển, nhất thời bất tỉnh nhân sự. Ngọc Hư Tử tuy võ công cao cường nhưng không mấy am tường về giải độc nên bất giác phải cau mày.
Bào Lịnh Huy vội nói:
- Hai yêu nhân kia có lẽ chạy chưa xa, chúng ta mau đuổi theo buộc bọn chúng giao thuốc giải.
Ngọc Hư Tử lắc đầu nói:
- Không được, hai tiểu tử này trúng độc rất nặng, ta sợ rằng lấy được thuốc giải trở lại thì chẳng còn tác dụng gì.
Nói đoạn lão xốc Sở Thiên Thư đặt nằm cạnh Tề Tấu Ngọc, cả hai đều nằm sấp, hướng lưng lên trời.
Kế đó, Ngọc Hư Tử dùng tả chưởng án vào giữa lưng Tấu Ngọc, hữu chưởng án vào lưng Thiên Thư rồi vận chân khí đẩy vào, giúp cho bọn họ kết tập chân khí, như thế có thể gia tăng năng lực kháng độc.
Nhưng biện pháp này chỉ là tạm thời chứ không thể kéo dài.
Đang lúc vô kế khả thì thi Ngọc Hư Tử chợt nghe có giọng nữ nhân từ xa truyền đến:
- Các ngươi là ai, đứng lại cho ta xem!
Giọng nói chợt vút cao thành tiếng thét:
- Yêu nhân to gan, há có lý này sao?
Ngọc Hư Tử nghe giọng của nữ nhân này thì lộ vẻ vui mừng, lão vội thi triển công phu truyền âm nhập mật, nói:
- Dao Quang đạo hữu, xin chừa lại một gã!
Thì ra người vừa đến là Dao Quang Tán Nhân - nữ trưởng lão duy nhất của phái Hoa Sơn. Ngọc Hư Tử bbiết bà ta xuất thủ lạnh lùng nên vội lên tiếng nhắc nhở. Nhưng đáng tiếc là đã quá muộn.
Chỉ nghe một tiếng kêu thảm thiết vang lên, tiếp đó là một giọng nói:
- Ta chết rồi thì các ngươi cũng không lấy được thuốc giải đâu!
Lại nghe một giọng thiếu nữ kêu lên:
- Ôi, sư phụ, không xong rồi!
Thiếu nữ này là đồ đệ Thanh Loan của Dao Quang Tán Nhân.
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Nói bậy, sư phụ có gì không xong?
Thanh Loan nói:
- Đệ tử nói là thuốc giải, yêu nhân kia đã quăng bình thuốc giải rồi, bên trong nhất định là Ngọc Hư đạo trưởng đang cần thuốc giải.
Dao Quang Tán Nhân vừa đi vừa nói:
- Hai gã yêu nhân này to gan dám vô lễ với đồ nhi của ta nên ta đã giết chúng rồi. Vì sao ngươi muốn chừa lại một gã, là muốn bức cung hay muốn thuốc giải?
Nguyên Dao Quang Tán Nhân phát hiện hai gã này trong Tề gia chạy ra thì cảm thấy kỳ quái.
Đang lúc định chặn lại hỏi thì hai gã kia nhận ra bà ta là hảo bằng hữu của Ngọc Hư Tử, đang lúc khẩn trương bọn chúng muốn thi triển trò cũ là bắt cóc Thanh Loan làm tin, vì vậy Dao Quang Tán Nhân mới phát đại nộ, xuất thủ bất lưu tình.
Thuốc giải có trên người một gã nhưng trước khi chết gã này lấy thuốc giải quăng ra, bên dưới là ao bùn nên đương nhiên không thể tìm.
Ngọc Hư Tử tỏ vẻ thất vọng, thở dài rồi nói:
- Ta vốn cần cả hai.
Dao Quang Tán Nhân không nghe giọng của Tề Yến Nhiên và Đinh Bột thì ngạc nhiên nói:
- Tề gia xảy ra chuyện gì chăng? Ai cần thuốc giải?
Ngọc Hư Tử nói:
- Nhi tử của Sở đại hiệp và tôn nữ của Tề lão tiền bối.
Lão chợt nhớ ra điều gì nên nói tiếp:
- Đúng rồi, hình như Quỳnh Hoa Đan Lộ Ngọc của đạo cô cũng có thể giải bách độc, phải không?
Dao Quang Tán Nhân lạnh lùng “hừ” một tiếng rồi nói:
- Một kẻ là tiểu súc sinh vong ân bội nghĩa, một kẻ là tiện nhân lẳng lơ, dù có thuốc giải ta cũng không cho bọn chúng.
Thanh Loan nghe nói Sở Thiên Thư trúng độc thì đã vội vàng vượt tường vào Tề gia.
Dao Quang Tán Nhân cũng vào theo và nói:
- Ngươi đã cứu hắn một lần, hắn đối với ngươi thế nào chứ? Loại hán tử bạc tình như thế mà ngươi còn muốn cứu hắn sao?
Thanh Loan nói:
- Sư phụ, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tầng phù đồ. Đồ nhi cứu Sở công tử nhưng không nghĩ đến điều gì khác. Lần thứ nhất cứu chàng ở Thiên Xích Trảng là như vậy và hiện tại cũng như vậy thôi.
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Tâm ý của ngươi làm sao giấu được ta. Hừ, dù ngươi không nói ra thì thắn cũng nên biết tri ân báo đức chứ.
Thanh Loan rưng rưng ngấn lệ, kêu lên:
- Sư phụ, ngườị..
Dao Quang Tán Nhân lạnh lùng nói:
- Được, ngươi không sợ ngày sau càng phải chịu thương tâm thì tùy ý ngươi vậy.
Nói đoạn bà ta quay mặt sang một bên nhìn Bào Lịnh Huy.
Ngọc Hư Tử liền giới thiệu:
- Đây là đồ đệ mới thâu của bần đạo, tên gọi là Bào Lịnh Huy, phụ thân của hắn là Bào Sùng Nghĩa ở Lạc Dương.
Bào Lịnh Huy bước tới hành lễ tham kiến.
Dao Quang Tán Nhân thản nhiên nói:
- Khá lắm, khá lắm. Bào lão đầu là người thực thà, nhi tử của lão ta chắc cũng không tệ.
Ngọc Hư Tử nói:
- Bần đạo đến đây là để bái phỏng Tề lão tiền bối. Dám hỏi đạo cô hà cớ gì đến đây?
Là qua đường hay là...
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Ta không với tới Tề Yến Nhiên, ta đến để tìm bộc nhân Đinh Bột của lão thôi.
Ngọc Hư Tử nói:
- Sợ rằng trên giang hồ có nhiều người biết Đinh Bột hơn Tề Yến Nhiên đấy. Đạo cô tìm lão ta về chuyện gì?
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Thanh Loan hoàn tục nên muốn biết ở cố hương còn có người thân nào không?
Nguyên mẫu thân của Thanh Loan là tỷ muội kết nghĩa kim lan với Dao Quang Tán Nhân, còn phụ thân của nàng là đồng hương với Đinh Bột.
Hai mươi năm trước, phụ mẫu của Thanh Loan song sinh. Đinh Bột nhận ký thác của phụ thân nàng là đưa nàng lên Hoa Sơn cho Dao Quang Tán Nhân dưỡng dục.
Ngọc Hư Tử thở dài rồi nói:
- Đáng tiếc là Đinh Bột đã chết rồi.
Dao Quang kinh ngạc hỏi:
- Tại sao chết?
- Bị yêu nhân ở Bạch Đà Sơn hại chết.
- Tề Yến Nhiên đâu?
- Đi Bạch Đà Sơn báo thù cho Đinh Bột rồi.
- Đạo trưởng có tận mắt nhìn thấy không?
- Bần đạo chỉ vừa mới đến.
- Vậy làm sao lại biết rõ như thế?
- Tề Yến Nhiên lưu lại cho Vệ Thiên Nguyên một phong thư, bên ngoài không đề tên nên bần đạo mở ra xem.
Lúc này Thanh Loan đã cho Sở Thiên Thư uống một viên Quỳnh Hoa Đan Lộ Ngọc và giúp chàng vận chân khí qua kinh mạch.
Hồi lâu sau Sở Thiên Thư nửa mê nửa tỉnh, mắt nhắm miệng nói:
- Ngọc muội, Ngọc muội, nếu phải chết thì chúng ta cùng chết!
Dao Quang lạnh lùng nói:
- Ngươi nghe thấy không, cả lúc mê mà hắn vẫn không quên Ngọc muội của hắn.
Thanh Loan không nói gì, nàng để Thiên Thư nằm ngay ngắn rồi quay sang cứu trị cho Tề Tấu Ngọc. Có thể vì Tề Tấu Ngọc trúng độc nặng hơn và được cứu trị chậm hơn một chút nên tay chân nàng đã lạnh như băng. Thanh Loan phải cạy miệng mới có thể cho nàng uống dược hoàn.
Dao Quang thở dài, nói:
- Thanh Loan, sao ngươi lại khổ thế?
Ngọc Hư Tử nói:
- Nếu bần đạo có một đồ đệ như đạo cô thì cũng cảm thấy kêu ngạo được rồi đấy.
Dao Quang nói:
- Không sai, tâm địa của ả nha đầu này tốt hơn ta gấp trăm lần, còn ta thì không thể tha thứ cho lỗi lầm của người khác, đạo trưởng không biết sao?
Ngọc Hư Tử thầm nghĩ:
- “Ta biết là trước mặt ta ngươi cố ý làm vậy thôi, kỳ thực ngươi là người mặt lạnh lòng ấm.”.
Chợt nghe Thanh Loan kêu lên:
- Sư phụ, xin người phát chút từ bi.
Dao Quang hỏi lại:
- Ngươi muốn ta làm gì?
Thanh Loan nói:
- Tính mạng của Sở công tử thì hình như không cần phải lo, nhưng Tề cô nương nàỵ.. cô tạ.. cô tạ.. Xin sư phụ lại xem thử.
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Ta không cần xem cũng biết, công lực của cô ta kém hơn Sở Thiên Thư nhiều mà Quỳnh Hoa Đan Lộ Ngọc không phải là giải dược đối chứng nên tối đa thì chỉ có thể bảo vệ sinh mạng trong ba ngày thôi.
Thanh Loan nói:
- Sư phụ không thể cứu cô ta sao? Đệ tử biết sư phụ có phép giải độc bằng kim châm thích huyệt mà?
Dao Quang nói:
- Trúng độc nặng như cô ta thì mỗi ngày phải châm cứu ba lần, tối thiểu cũng ba lần bảy hai mốt ngày, rồi còn phải chăm sóc cô ta cẩn thận... Nhưng ta không phải là người thân của cô tạ..
Thanh Loan bật khóc thành tiếng, nàng vừa khóc vừa nói:
- Sư phụ, ngườị.. người hãy nể tình đệ tử mà cứu cô ta đi.
Dao Quang thản nhiên nói:
- Ngươi vội vàng gì thế, cô ta vẫn còn sống trong ba ngày mà. Việc gì phải hối thúc ta châm cứu cho cô ta ngay bây giờ?
Thanh Loan lại reo lên:
- A, sư phụ hứa với đồ nhi rồi đấy nhé. Sư phụ thật là...
Nàng chưa kịp nói hai chữ “người tốt” thì Dao Quang đã cướp lời, nói:
- Ta không như ngươi nói đâu!
Ngọc Hư Tử chợt đứng lên và nói:
- Dao Quang đạo hữu, bần đạo muốn nói với đạo cô mấy câu, chúng ta đi ra ngoài được chăng?
Dao Quang nói:
- Có việc gì không nói tại đây được sao?
Ngọc Hư Tử nói:
- Nơi này có hai bệnh nhân, vả lại thầy thuốc và bệnh nhân cũng cần yên tĩnh đúng không?
Dao Quang nói:
- Đạo trưởng không định tranh cãi với ta đấy chứ?
Ngọc Hư Tử mỉm cười, nói:
- Điều đó cũng không chừng, nếu đạo cô sợ cãi không lại bần đạo thì nên nghe theo bần đạo thôi.
Dao Quang nói:
- Đánh nhau ta cũng không sợ nữa là!
Ngọc Hư Tử nói:
- Tốt, không sợ thì đi thôi!
Hai người đi về phía rừng tùng ở hậu thất, Dao Quang nói:
- Nơi này không có ai nghe rồi, cãi nhau hay đánh nhau là tùy đạo trưởng.
Ngọc Hư Tử nói:
- Bần đạo không muốn cả hai!
Dao Quang hừ một tiếng rồi nói:
- Thế đạo trưởng muốn gì?
- Bần đạo muốn hỏi đạo cô một chuyện.
- Chuyện gì?
- Nghe nói gần đây đạo cô có đi Dương Châu một chuyến, vậy xin hỏi có du ngoạn nhị thập tứ kiều không?
Dao Quang không ngờ “chuyện” mà Ngọc Hư Tử muốn hỏi là như vậy, bà nói:
- Ta làm gì có thời gian để du sơn ngoạn thủy?
Ngọc Hư Tử mỉm cười, nói:
- Không có thời gian hay là không có tâm tình?
Dao Quang trầm mặc không trả lời.
Ngọc Hư Tử thở dài khẽ ngâm:
- “Nhị thập kiều nãi tại, lãng tâm mang, lãnh nguyệt vô thanh. Niệm kiều biên thanh liễu, niên niên trị vị thùy sinh? (Nhị thập tứ kiều vẫn còn đó, sóng lòng mênh mang, trăng lạnh không lời. Nhớ làng liễu xanh bên cầu mà năm tháng luôn tự hỏi sống vì ai đây?”.
Sắc diện của Dao Quang Tán Nhân chợt ửng hồng, tuy nhiên song mục vẫn lạnh lùng hàm chứa vẻ oán hận.
Ngọc Hư Tử n

