watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 45 - Ảo Kiếm Linh Kỳ
Home >
Tìm kiếm

Ảo Kiếm Linh Kỳ

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 09:13

ói tiếp:
- Còn nhớ chăng lần đầu tiên chúng ta hò hẹn tại nhị thập tứ kiều ở Dương Châu. Khi đó đạo cô vì ta mà ngâm khúc từ của Khương Bạch Thạch, còn ta thì thổi sáo phụ họa.
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Những chuyện xa xưa, ta đã sớm quên rồi.
Ngọc Hư Tử nói:
- Lần hẹn cuối cùng cũng là nhị thập tứ kiều. Lần đầu tiên, có thể đạo cô quên, nhưng lần cuối cùng thì không thể nào quên được!
Dao Quang kêu lên:
- Đừng nói nữa. Nếu ngươi muốn đánh nhau thì cứ nói ra cho sướng miệng đi!
Ngọc Hư Tử mỉm cười, nói:
- Quả nhiên là đạo cô không quên. Đúng vậy, lần hẹn cuối cùng đó chúng ta vì cãi nhau mà chia tay. Nhưng muốn chia tay với ta là đạo cô, còn ta vẫn chưa nghĩ...
- Bây giờ ngươi nói những điều đó thì đã quá muộn rồi, ta không cần nghe!
- Đương thời, ta cũng đã từng nóị..
- Đương thời, ta không cần nghe thì bây giờ cũng không cần nghe!
- Đạo cô không muốn nhắc lại chuyện xưa thì nghe ta nói một cố sự được chăng?
- Ta không hứng thú nghe những chuyện không quan hệ đến ta hiện tại.
- Được rồi, nghe hay không là tùy đạo cô. Ta nói cho chính ta nghe vậy.
Nói đoạn lão bắt đầu kể cố sự, Dao Quang Tán Nhân quay mặt sang một bên nhưng vẫn không bỏ đi.
- Trước kia có một nam tử, chàng xuất thân từ danh môn chính phái, văn võ kiêm toàn nên được người thân khen ngợi và còn gọi chàng là mỹ nam tử. Vì thế, chàng không tránh được bệnh kiêu ngạo, xem thường thế sự.
Dao Quang tuy miệng nói là “không cần nghe” nhưng khi Ngọc Hư Tử nói đến đây thì buột miệng cười nhạt.
Ngọc Hư Tử nói tiếp:
- Không sai, chàng đã phạm vào bệnh thông thường của đệ tử thế gia, tự cho rằng mình văn hay võ nghệ cao cường nên không tránh khỏi việc tự mệnh tự thường là phong lưu.
Chàng xem thường thế tục, nên có lúc cũng theo bằng hữu trải qua trường phong nguyệt, nhưng đó chỉ là ngẫu hứng nhất thời mà thôi, chứ không phải là ý đồ vùi hoa dập liễu.
Dao Quang chợt nói:
- Xem ra ngươi biện giải cho chàng mỹ nam tử tự mệnh là phong lưu kia quá nhiều đấy.
Ngọc Hư Tử nói tiếp:
- Sao đó chàng nam tử kia hành hiệp trượng nghĩa trên giang hồ và quen biết một nữ tử, lúc này chàng mới hối hận vì biết mình quá sai lầm.
Dao Quang cười nhạt:
- Người kiêu ngạo như thế mà cũng tự biết sai lầm chăng?
Ngọc Hư Tử nói tiếp:
- Núi cao thì có núi cao hơn, chính vì chàng ngông cuồng tự tôn tự đại nên một khi phát hiện bản thân chàng vẫn chỉ là ếch ngồi đáy giếng thì chàng mới biết sai lầm. Nhưng trong mắt chàng vẫn coi thường thế tục, chàng chỉ biết mọi nữ tử trong thiên hạ đều như vậy và cho rằng không nữ tử nào có thể sánh với chàng. Đợi đến lúc chàng quen biết nữ tử kia thì, than ôị..
Dao Quang hỏi:
- Thế nào?
Ngọc Hư Tử nói:
- Nữ tử đó tài mạo hơn cả chàng, võ công cũng hơn chàng. Ôi, không phải là chàng xem thường người ta nữa mà bắt đầu sợ người ta xem thường nàng.
Dạo Quang nói:
- Ngươi cũng khá biết tâng bốc người khác đấy. Ha ha, ta hỏi ngươi một câu nhé:
nữ tử kia đã như vậy, thế tại sao sau đó bọn họ lại trở mặt với nhau?
Ngọc Hư Tử nói:
- Vì nữ tử kia kiêu ngạo hơn chàng, nàng không thể bỏ qua quá khứ của chàng.
- Chỉ đơn giản là không thể bỏ qua quá khứ thôi sao?
- Thêm vào đó là một chút hiểm lầm nho nhỏ nừa.
- Một chút hiểu lầm nho nhỏ? Ngươi thử hỏi xem, đó là sự hiểu lầm gì?
- Phụ mẫu của chàng có đính ước hôn sự cho chàng với một người khác, nhưng quả thực là chàng không hay biết gì. Bởi lẽ, khi song thân đính hôn cho chàng thì chàng đang phiêu bạt trên giang hồ.
- Ta cũng từng nghe cố sự của người nhưng không giống như ngươi nói. Vị hôn thê của chàng vốn là người thân trong biểu tộc và thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã được người nhà xem như một đôi tiểu phu thê. Nhưng chàng không hề nói cho nữ tử kia biết về chuyện giữa chàng và biểu muội của chàng.
- Hiểu lầm là ở chỗ đó, chàng không phải là người câu nệ, dù chuyện chàng và biểu muội của chàng cùng lớn lên bị người khác trêu đùa, nhưng chàng tự vấn lòng mình là không có ý gì khác. Mỗi lúc hồi gia, chàng vẫn đưa biểu muội đi du ngoạn một cách vô tư. Chàng cũng không cho rằng sự việc lại nghiêm trọng như thế cho nên không nghĩ đến chuyện là phải nói trước với nữ tử mà chàng ngưỡng mộ.
Dao Quang hỏi lại:
- Ngươi nói “phải nói trước” là ý gì vậy?
Ngọc Hư Tử nói:
- Chàng ngưỡng mộ nữ tử đó, nhưng không biết nữ tử đó có đồng ý tiếp nhận tình yêu của chàng hay không. Vì vậy, chàng định tiến một bước trong giao tình rồi mới nói lời cầu hôn với nữ tử đó. Sau khi nữ tử đó đã đồng ý hôn sự với chàng thì đương nhiên có điều gì mà chàng không nói cho cô ta biết. Không ngờ nữ tử kia lại biết trước chuyện người nhà lo chuyện đính hôn cho chàng. Vì vậy, chàng giải thích thế nào thì nữ tử kia cũng không chịu tha thứ.
Dao Quang hỏi tiếp:
- au khi bọn họ cãi nhau tối thứ hai chàng làm gì?
Ngọc Hư Tử thản nhiên nói:
- Cùng một vị bằng hữu uống tửu hoa tại Liên Hoa Các. Liên Hoa Các là một kỹ viện nổi tiếng nhất ở Dương Châu.
Dao Quang Tán Nhân luôn miệng cười nhạt và không nói gì.
Ngọc Hư Tử nói tiếp:
- Chàng không được người mình yêu tha thứ nên lòng vô cùng sầu muộn, trong lúc chẳng biết làm thế nào mới cùng bằng hữu đi uống hoa tửu, chẳng qua là mượn rượu tiêu sầu mà thôi.
Dao Quang cười nhạt, nói:
- Nói vậy có nghĩa là nữ tử kia quá sai lầm chăng?
Ngọc Hư Tử nói:
- Không phải là quá sai lầm, chỉ vì cách nhìn của mỗi bên đối với sự việc khác nhau mà thôi. Chàng đến trường phong nguyệt để uống rượu tiêu sầu, đích thực là quá phóng túng, nhưng nếu đạo cô biết đương thời chàng đau khổ như thế nào, thì ta tin rằng đạo cô không đến nỗi cho đó là một lỗi lầm không thể tha thứ.
Dao Quang lại cười nhạt, nói:
- Ta không những tha thứ cho chàng mà còn phải giúp chàng mắng nữ nhân kia quá cố chấp, không hiểu việc danh sĩ phong lưu thưởng thức tửu hoa, phải không?
Ngọc Hư Tử nói:
- Nếu chàng biết nữ tử kia vẫn còn ở lại Dương Châu thì nhất định tối hôm đó chàng đã không đến Liên Hoa Các. Nhưng chàng tuy ở trong kỹ viện, trong mắt có kỹ nữ, song trong lòng không có tà niệm.
- Thế à, trong lòng không có tà niệm? Ta nghe nói tối hôm đó chàng tranh giành với người khác một danh kỹ ở Dương Châu đấy.
- Đánh nhau là có thực nhưng tranh giành là giả. Liên Hoa Các có một Thanh Thủy quán nhân mãi nghệ bất mãi thân, cô ta bồi tiếp bằng hữu của chàng uống rượu thì có một tên cường hào muốn cướp cô ta. Chàng đang chứa đầy bụng uất khí, muốn tìm nơi phát tác nên trút giận lên đầu tên cường hào đó. Về sau chàng mới biết, chính vì nghe chuyện này mà nữ tử kia tức giận bỏ đi. Ôi, những người thích xen vào chuyện người khác, đương nhiên là thích thêm mắm dăm muốị..
- Nữ tử kia không phải vì một kỳ nữ mà bỏ đi đâu!
- Thế tại sao cô ta không chịu tha thứ cho chàng?
- Ngày thứ ba chàng đến nơi nào?
- Sáng ngày thứ ba chàng hồi gia.
Nói đến đây thì Ngọc Hư Tử liếc nhìn sắc diện Dao Quang rồi nói tiếp:
- Đạo cô rõ rồi đấy, nữ tử kia nhất định là hiểu lầm nguyên nhân hồi gia của chàng, cho rằng sở dĩ chàng trở mặt với cô ta là muốn trở về với vị hôn thê.
Dao Quang nói:
- Lẽ nào không phải như thế?
Ngọc Hư Tử nói:
- Nếu chàng muốn hồi gia thành thân thì sau đó không đến nỗi phải xuất gia làm đạo sĩ.
Dao Quang nói:
- Đó là vì vị hôn thê của chàng cũng không muốn tha thứ cho chàng.
Ngọc Hư Tử không kiềm chế được xúc động, nói:
- Chúng ta không cần phải nói vòng vo nữa, ta sẽ cho đạo cô thấy trên giấy trắng mực đen.
Nói đoạn lão rưng rưng ngấn lệ và lấy ra một phong thư vàng ố đưa cho Dao Quang Tán Nhân.
Dao Quang ấp úng nói:
- Đâỵ.. đây là...
Ngọc Hư Tử nói:
- Đây là phong thư ta để lại cho gia phụ.
Dao Quang mở ra xem thì thấy mấy hàng chữ nguệch ngoạc:
“Hôn nhân là chuyện đại sự, đã có mệnh phụ mẫu mà kháng mệnh kháng hôn là bất hiếu. Vì thế mà hài nhi dứt bỏ hồng trần để tiên viễn nơi không môn thôi!”.
Ngọc Hư Tử nói:
- Đạo cô đã rõ rồi đấy, ta hồi gia là để bàn chuyện từ hôn, nhưng gia phụ không đồng ý, người còn đem quan hệ phụ tử ra uy hiếp, buộc ta phải tòng mệnh phụ mẫu. Ta không muốn khuất phục nên đành đến Võ Đang làm đạo sĩ.
Dao Quang nói:
- Ngươi nói phong thư này viết cho lệnh tôn, thế tại sao ngươi vẫn còn giữ?
Ngọc Hư Tử nói:
- Đó là chuyện hai năm sau, ta cho rằng qua một thời gian dài thì gia phụ sẽ nguôi giận nên tìm về. Nào ngờ vừa đến gia môn thì người lệnh cho gia nhân ngăn lại và trả phong thư này cho ta.
Dao Quang trầm mặc một hồi rồi nói:
- Tất cả là vì ta, vì ta liên lụy đến phụ tử các ngươị..
- Ta không trách đạo cô. Không được phụ thân tha thứ, đương nhiên là khó chịu, nhưng nếu không được đạo cô tha thứ thì càng khó chịu hơn.
- Hiện giờ biểu muội của ngươi ở đâu?
- Sau khi gia phụ khứ thế và cô ta cũng biết ta không thể thay đổi chủ ý nên đã lập gia thất với người khác. Hiện nay cô ta đã là mẫu thân của ba hài tử.
- Ta còn một chuyện chưa rõ...
- Xin cứ nói.
Dao Quang ngập ngừng một lát rồi mới nói:
- Ta chờ ngươi năm năm rồi mới lên Hoa Sơn xuất gia. Ngươi không biết đấy thôi, tối hôm bên nhị thập tứ kiều, tuy ta quyết liệt với ngươi nhưng trong lòng... trong lòng...
Sắc diện của bà ta càng lúc càng đỏ, bất giác hiện xuất vẻ e thẹn của một thiếu nữ.
Ngọc Hư Tử tiếp lời:
- Trong lòng vẫn mong ta xin tha thứ phải không?
Dao Quang nói:
- Ta không dám mong điều đó, nhưng đợi năm năm mà không thấy ngươi thì lmà sao ta không lòng lạnh tro tàn? Không sai, ta biết ngươi đã làm đạo sĩ trước ta, nhưng đệ tử đạo gia của phái Võ Đang khác với đạo sĩ xuất gia của các đạo quán khác là không phải tuân thủ nhiều thanh quy giới luật. Ngươi không cần hoàn tục nhưng vẫn có thể đến thăm ta mà. Nào ngờ, đợi đến hai mươi năm sau, chưởng môn của bọn ta chết, ngươi đến điếu tang thì chúng ta mới gặp lại. Ôi, ngươi cũng quá kiêu ngạo đấy!
Ngọc Hư Tử thở dài, nói:
- Đáng tiếc là ta không hiểu tâm sự của đạo cô. Ôi, sợ rằng chúng ta đều hiểu lầm sự kiêu ngạo của đối phương. Nhưng không phải ta không muốn xin nàng tha tội, sở dĩ về sau trù trừ không đi cũng chẳng phải vì kiêu ngạo.
- Thế tại vì sao?
- Bắt đầu là vì gia phụ, ta vẫn hy vọng được người tha thứ để cùng đạo cô danh chính ngôn thuận thành hôn. Về sau ta đã tuyệt vọng việc này nhưng muốn đợi thêm một thời gian cho mọi việc lắng dịu rồi mới nói.
- Ngươi chờ thêm một thời gian đến năm năm sao?
- Không phải vậy, sau ba năm mãn tang gia phụ, ta định tìm đạo cô xin tha lỗi nhưng không ngờ năm đó lại xảy ra chuyện tỷ kiếm giữa Võ Đang ngũ tử chúng ta và Tề Cẩn Minh.
- Thế à, hai chuyện này thì có quan hệ gì với nhau?
- Đạo cô muốn biết duyên cớ bên trong không?
Dao Quang khẽ gật đầu, hỏi:
- Ngươi có điều gì ẩn chứa khó nói chăng?
Ngọc Hư Tử nói:
- Không phải là khó nói mà là khó xem.
Lão ngừng lại một chút rồi mới nói tiếp:
- Sau khi tỷ kiếm với Tề Cẩn Minh thì ta tránh không muốn để cho đạo cô thấy mặt. Dù đến bây giờ tuy chúng ta đã gặp mặt rồi nhưng...
Dao Quang nói:
- Không sai, dù hiện tại tuy chúng ta đã gặp mặt rồi nhưng cũng không thể nói là đã kiến diện.
Lâu nay Ngọc Hư Tử luôn đeo một chiếc mặt nạ da người tuy rất mỏng nhưng vẫn che kín diện mạo thật của lão.
Dao Quang nói tiếp:
- Tại sao ngươi không để cho ta thấy diện mạo thật của ngươi? Xin hãy tin ta, dù ngươi trở thành thế nào thì trong mắt ta ngươi vẫn là ngươi trước đây!
Ngọc Hư Tử suy nghĩ một lát rồi nói:
- Được, đạo cô muốn biết duyên cớ thì hãy xem đi!
Nói đoạn lão vung tay lột chiếc mặt nạ ra. Hai mươi năm trước, Ngọc Hư Tử có danh là mỹ nam tử, nhưng hiện tại dung mạo của lão đầy vết ngang lằn dọc với mười mấy vết sẹo.
Ngọc Hư Tử tỷ kiếm với Tề Cẩn Minh lần đó bị thọ thương, nhưng Dao Quang Tán Nhân không ngờ thương thế lại nặng đến mức độ này.
Nhất thời bà ta cũng bất giác ngẩn người.
Ngọc Hư Tử lạnh lùng nói:
- Phải chăng là rất đáng sợ?
Dao Quang Tán Nhân không tự chủ được nữa, bà ngã vào vòng tay Ngọc Hư Tử và kêu lên:
- Phan lang!
Ngọc Hư Tử gượng cười, nói:
- Nàng không ngờ Phan lang của nàng lại biến thành một xú quái nhân thế này phải không?
Dao Quang vô cùng cảm động, nói:
- Không, không, chàng vẫn là Phan lang của thiếp! Chàng vẫn đẹp như xưa và thiếp rất thích.
Ngọc Hư Tử nói:
- Nàng chớ an ủi ta, xấu là xấu, đẹp là đẹp, xấu thì không thể gọi là đẹp. Phan lang trước đây của nàng đã “nhất khứ bất phục hoàn”. Ta biến thành xú quái nhân thế này mà nàng còn thích điều gì?
Dao Quang nói:
- Dung mạo đẹp làm sao sánh với tấm lòng đẹp? Bây giờ thiếp mới rõ, lúc đầu không phải là chàng muốn bỏ rơi thiếp, vậy thì tại sao thiếp không tha thứ?
Lần này đến lượt Ngọc Hư Tử ngẩn người.
Hồi lâu sau lão mới hỏi lại:
- Nàng nghĩ thế thật sao?
Dao Quang nói:
- Cũng may chàng là người học đạo, lẽ nào chàng không hiểu thể xác chỉ là một chiếc túi da chứa xú uế?
Ngọc Hư Tử vui mừng, nói:
- Nói vậy, bây giờ ta xin nàng tha lỗi cũng không muộn?
Dao Quang đỏ mặt, khẽ gỡ tay Ngọc Hư Tử ra và nói:
- Không cần phải xin tha lỗi, thiếp đã tha thứ cho chàng rồi. Chúng ta có thể làm bằng hữu như trước rồi đấy.
Ngọc Hư Tử hỏi lại:
- Chỉ là bằng hữu thôi sao?
Dao Quang nói:
- Thiếp và chàng đều đã trải qua cuộc bể dâu nhưng cũng cầu mong hai lòng như một nên hà tất phải xem trọng hình thức hôn nhân. Vả lại những khúc mắc trong lòng chúng ta đã được giải khai, nên có thể nói là đã đạt đến một cảnh giới cao hơn trước. Thiếp nghĩ, không phải chàng không hiểu đạo lý này mà là không muốn tiếp thu thôi.
Ngọc Hư Tử mặc nhiên không nói, lão thầm nghĩ:
- “Thực ra nàng và ta đều giống nhau, đều chưa thể vong tình. Nhưng cảnh giới cao hơn tình cảm mà nàng nói cũng không hẳn là không có lý.”.
Dao Quang nói tiếp:
- Chuyện quá khứ không cần truy hối, nhưng đã là quá khứ thì e rằng cũng chỉ có thể cho nó thành quá khứ htôi. Hiện tại chàng là trưởng lão của Võ Đang, thiếp cũng là trưởng lão của phái Hoa Sơn.
Ngọc Hư Tử nói:
- Ta hiểu ý của nàng, nàng sợ chúng ta chừng này niên kỷ và với thân phận trưởng lão mà còn hoàn tục thành hôn thì sẽ làm trò cười cho thiên hạ phải không?
Dao Quang nói:
- Ta không sợ thiên hạ chê cười, nhưng hà tất phải câu chấp bất ngộ như vậy?
- Nàng định nói phật pháp với ta chăng?
- Nho - Phật - Đạo là tam giáo đồng nguyên, thực ra đạo lý đều như nhau. Nho gia nói tương tri của con người là quý ở chỗ tương tri tâm. Phật gia nói sắc tức là không, không tức là sắc, phá được sắc không mới thành chánh quả. Đạo gia nói thần du tượng ngoại (cảm giác ngoài hình tượng), bỏ hiện tại tìm về nguyên thủy mới đắc đạo. Cái gọi là “chánh quả” và “đắc đạo” dường như là để giải thích một cảnh giới thượng thừa vĩnh sinh bất diệt. Đạo lý nhân sinh như vậy nên tình nam nữ cũng không ngoại lệ.
Ngọc Hư Tử gượng cười, nói:
- Xin lượng thứ, ngộ căn của ta thấp nên khó hiểu những lời diệu pháp.
Dao Quang nói:
- Chuyện chúng ta nói đến đây cũng nên kết thúc rồi. Hay là nói đến chuyện của lớp tiểu bối đi.
Ngọc Hư Tử nói:
- Lớp tiểu bối không giống chúng ta, bọn chún

Tag:

Ảo,Kiếm,Linh,Kỳ

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
[ 4629 ngày trước - Xem: ]
» Âm Dương Thần Chưởng
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ảo Kiếm Linh Kỳ
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ân Thù Kiếm Lục
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ác Thủ Tiểu Tử
[ 4705 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 519