watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 14 - Ảo Kiếm Linh Kỳ
Home >
Tìm kiếm

Ảo Kiếm Linh Kỳ

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 17:35

ớc này thì e rằng khó có thể bảo toàn thanh danh của Từ Trung Nhạc, duy chỉ còn cách là tận lực biện giải cho hắn thôi.”.
Nghĩ đoạn, lão chẳng biết làm thế nào nên đành nói:
- Các vị đều biết xưa nay Tiễn mỗ hành xử vị lý bất vị thân và quyết không thiên lệch bên nào cả. Tiễn mỗ là bằng hữu thâm niên với Từ Trung Nhạc nên đương nhiên Tiễn mỗ tin tưởng lời của Từ Trung Nhạc. Nhưng dù Từ Trung Nhạc và Bạch Đà Sơn chủ vốn quen biết từ trước thì không thể nói Từ Trung Nhạc dùng độc dược của Kim Hồ để sát hại Khương Chí Kỳ. Theo sự vu khống của Khương Tuyết Quân là phụ thân của cô ta sau khi đối tửu với Từ Trung Nhạc thì tối hôm đó bị độc phát thân vong. Nhưng Đường nhị công tử vừa nói thì loại độc dược này có thể do kẻ hạ độc dùng phân lượng quá ít nhiều mà khống chế được thời gian tử vong của kẻ bị hại, như vậy làm sao biết Khương Chí Kỳ không bị trúng độc trước khi đối tửu với Từ Trung Nhạc? Và kẻ hạ độc có thể chính là bản thân Kim Hồ?
Khương Tuyết Quân cười nhạt, nói:
- Vậy thì lão giải thích thế nào về những lời gia phụ nói với gia mẫu lúc lâm chung?
Nếu lão quên thì ta có thể nhắc lại một lần nữa.
Tiễn Nhất Sơn tìm kế hoãn binh nên nói:
- Được, ngươi nói lại lần nữa xem?
Khương Tuyết Quân phẫn nộ, nói:
- Mấy câu cuối cùng mà gia phụ nói với gia mẫu là:
“Nàng không cần vội báo thù cho ta, tạm thời cũng không nên nói cho nữ ngươi biết. Thế lực của bọn chúng tại Lạc Dương quá lớn...”.
Nói đến đây thì nàng lạnh lùng nhìn Tiễn Nhất Sơn rồi nói tiếp:
- Người mà gia phụ nói nhất định không phải là Kim Hồ.
Tiễn Nhất Sơn nói:
- Không sai, nếu lệnh tôn thật sự nói mấy câu này thì người đó đương nhiên là Từ Trung Nhạc chứ chẳng nghi ngờ gì nữa.
Khương Tuyết Quân nói tiếp:
- Gia mẫu truyền thuật lời của gia phụ, lẽ nào còn có giả trong đó?
Tiễn Nhất Sơn cười nhạt rồi nói:
- Đáng tiếc là đương thời chỉ có mỗi mẫu thân của ngươi tại hiện trường.
Khương Tuyết Quân nộ khí quát hỏi:
- Lão nói vậy là ý gì? Phải chăng là hoài nghi mẫu thân của ta bịa ra những lời như thế?
Tiễn Nhất Sơn bình thản nói:
- Không, ta không hề có ý đó, lệnh đường cũng là hàng nữ kiệt có danh trên giang hồ, lẽ nào ta lại hoài nghi nhân cách của bà ta. Nhưng theo ta biết, bà ta luôn cảm kích sự chiếu cố của Từ Trung Nhạc đối với Khương gia các ngươi, do vậy bà ta không thể vô duyên vô cớ bịa chuyện để hãm hại Từ Trung Nhạc.
Khương Tuyết Quân cười nhạt, nói:
- Gia mẫu nói với lão điều đó chăng? Ta là nhi nữ của bà ta, lẽ nào lão biết rõ chuyện hơn ta? Nhưng lão đã tin là gia mẫu không bịa chuyện thì còn có gì đáng để hoài nghi nữa?
Tiễn Nhất Sơn nói:
- Khương Tuyết Quân, ngươi thật không hiểu hay giả vờ không hiểu vậy? Ôi, với lòng trung hậu thì quả thật ta không muốn nói ra chút nào, nhưng ngươi nhất định buộc ta nói thì ta đành phải nói ra thôi. Lệnh đường là người không thể nói dối, điều này chẳng có gì phải hoài nghi. Nhưng những lời truyền thuật của ngươi e rằng không thể không hoài nghi. Bởi lẽ lệnh đường không có lý do gì để hãm hại Từ Trung Nhạc, nhưng ngươi thì lại có! Ngươi bội phu theo tình nhân và muốn được người khác đồng tình nên biện pháp tốt nhất là vu khống cho Từ Trung Nhạc thành cừu nhân sát phụ của ngươi.
Rất nhiều người vốn đã hoài nghi Từ Trung Nhạc, nhưng khi nghe mấy lời Tiễn Nhất Sơn nói thì cảm thấy cũng có lý nên tạm thời những lời bình luận lắng dịu xuống.
Tiễn Nhất Sơn nói tiếp:
- Vì vậy ta mới nói đáng tiếc là đương thời không có người thứ ba tại hiện trường, nếu không thì có thể chứng minh mấy câu mà ngươi truyền thuật có đúng là của lệnh tôn hay không rồi.
Khương Tuyết Quân bình thản nói:
- Tiễn đại tiên sinh, lão đã nói hết chưa?
Tiễn Nhất Sơn khẽ gật đầu, và nói:
- Được, ngươi nói đi.
Khương Tuyết Quân nói:
- Ta nói là lão ngậm máu phun người đấy, lão thấy gia mẫu chết rồi, không có người đối chứng nên mới nói như vậy thôi!
Một vài người chưa biết chuyện này nên bất giác buột miệng hỏi người bên cạnh:
- Thì ra thê tử của Khương Chí Kỳ cũng chết rồi à? Bà ta làm sao mà chết vậy?
Khương Tuyết Quân cung thủ một ...
(thiếu trang , cuốn ) Lúc này trong đám quần hùng có nhiều người lớn tiếng nói:
- Khương cô nương, việc này không phải tầm thường, cô nương không thể thuận miệng nói lung tung được.
- Tiễn đại tiên sinh đức cao vọng trọng thì làm sao hành sự bất nhân tâm như thế được?
- Khương cô nương, cô nương không muốn lấy Từ Trung Nhạc thì thôi, hà cớ gì lại vu oan hãm hại Tiễn đại tiên sinh. Cô nương nói lão ta ám toán mẫu thân của cô nương, vậy xin hỏi có chứng cớ gì không?
Khương Tuyết Quân chờ cho mọi người im lặng rồi mới nói:
- Tiểu nữ có nhân chứng và có cả vật chứng.
Tiễn Nhất Sơn quát hỏi:
- Nhân chứng là ai?
Vệ Thiên Nguyên lớn tiếng nói:
- Chính là ta! Tối hôm đó ta có mặt cùng với Khương Tuyết Quân. Khi bọn ta phát hiện mẫu thân của nàng bị ám toán thì hung thủ bỏ chạy trong tiếng kêu thảm thiết của bà ta, thế là ta lập tức đuổi theo. Đúng vậy, hung thủ không phải người nào khác, mà chính là Tiễn đại tiên sinh.
Tiễn Nhất Sơn nói:
- Cám ớn ngươi không đánh mà khai, thì ra tối hôm đó ngươi và Khương Tuyết Quân ở với nhau. Xin hỏi vì lý do gì mà ngươi cùng một phụ nhân đã có chồng ở chung trong đêm như vậy?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Tùy lão muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, đó là chuyện của bọn ta, không cần lão quan tâm.
Tiễn Nhất Sơn nói:
- Ngươi làm chứng cho Khương Tuyết Quân nên bọn ta tất phải quan tâm đến chuyện đó rồi.
Lão cố ý dùng chữ “bọn ta” là muốn kích động quần hùng tại đương trường. Quả nhiên lập tức có người lên tiếng:
- Ta không muốn dùng bốn chữ gian phu dâm phụ để mắng các ngươi, nhưng nếu nói gian phu có thể làm chứng cho dâm phụ thì quả thật đây là chuyện đại nực cười trong thiên hạ.
Người vừa nói là hảo bằng hữu của Từ Trung Nhạc, lão ta chính là tục gia đệ tử của phái Thiếu Lâm, Ấn Tân Ma.
Bỗng nhiên giọng nói cổ quái lại cất lên:
- Hình như chúng ta không thể vì người này mà phế lời người khác, bọn họ có tư tình hay không là một chuyện khác còn chứng cứ của bọn họ có đúng hay không lại là một chuyện khác.
Tiễn đại tiên sinh là nhân vật đức cao vọng trọng trong võ lâm, nhưng hiện tại tuy có người sùng bái lão, song cũng có không ít người đồng tình với Khương Tuyết Quân. Giọng nói cổ quái vừa dứt thì lập tức có nàng lên tiếng:
- Lời này cũng không đến nỗi vô lý, Khương Tuyết Quân đã nói cô ta có nhân chứng và vật chứng. Dù nhân chứng của cô tạ..
(thiếu trang , cuốn ) - Tiễn đại tiên sinh, tiểu nữ biết là tiên sinh rất khó xử, nhưng họa phúc không tự tìm đến cửa mà chỉ có con người tự gây ra thôi. Nếu lệnh đệ không chịu cải tà quy chánh thì sợ rằng cũng đành... cũng đành...
Tiễn đại tiên sinh nói:
- Thượng Quan cô nương, cô nương không cần phải an ủi lão phu. Đến lúc cần thiết thì lão phu cũng đành vì đại nghĩa mà diệt thân thôi. Chúng ta cứ tiếp tục theo kế hoạch mà hành sự là được.
Kế hoạch của lão là khi cần thiết thì liên thủ với Thượng Quan Phi Phụng phế bỏ võ công của sư đệ lão. Phi Phụng cũng hiểu được điều đó, nàng không nói gì thêm mà quét mục quang theo dõi diễn biến trên đương trường.
Tiễn Nhất Sơn mạo danh sư huynh lão nên cố gắng giữ bộ mặt chính nhân quân tử. Lão nói:
- Được, Khương Tuyết Quân, ngươi có vật chứng gì thì hãy lấy ra xem?
Khương Tuyết Quân nói:
- Ta hy vọng là trước tiên hãy làm rõ hàm nghĩa hai chữ “vật chứng”. Đối với việc ám toán thì vật chứng gì là quan trọng nhất?
Tiễn Nhất Sơn cười nhạt, nói:
- Ta bị ngươi vu khống là hung thủ thì làm sao trả lời được.
Đường Hy Vũ xen vào:
- Tại hạ là người ngoài cuộc nhưng từ sự việc mà luận thế này:
theo qui định của võ lâm, tại hạ có thể nói một câu công đạo không?
Hắn đã muốn nói thì đương nhiên Tiễn Nhất Sơn không dám phản đối rồi, vì vậy lão đành khẽ gật đầu.
Đường Hy Vũ quay sang hỏi Khương Tuyết Quân:
- Khương cô nương, lệnh đường có phải vì trúng độc mà chết không?
Khương Tuyết Quân lắc đầu, nói:
- Không phải!
Đường Hy Vũ nói:
- Vậy thì vật chứng mà hung thủ thường dùng để ám toán thường là ám khí độc môn hoặc giả là các loại binh đao thôi.
Khương Tuyết Quân lại lắc đầu, nói:
- Cũng không phải!
Trong quần hùng có kẻ nói:
- Xưa nay Tiễn đại tiên sinh không dùng binh khí.
Đường Hy Vũ chậm rãi nói tiếp:
- Tại hạ chỉ theo qui tắc mà hỏi thôi, tại hạ không có ý phán đoán ai là hung thủ.
Khương Tuyết Quân nói:
- Vậy thì xin hỏi ngoài ám khí độc môn và các loại binh đao thì còn có vật chứng gì để ám toán không?
Đường Hy Vũ đáp:
- Từ thương tích của nạn nhân có thể phán đoán được võ công độc môn của hung thủ, đó cũng có thể xem là vật chứng có sức thuyết phục nhất.
Khương Tuyết Quân nói:
- Trên người gia mẫu không hề có vết thương tích gì, nhưng khi gia mẫu chết thì thái dương huyệt trương lên, đầu mềm như bông.
Đường Hy Vũ vẫn chỉ muốn trợ giúp có mức độ nên đến đây thì lão lập tức nói:
- Nếu như vậy thì có lẽ lệnh đường bị một loại chưởng lực rất quái dị đánh chết rồi.
Nhưng đó là võ công độc môn của gia phái nào thì xin lượng thứ, tại hạ vì kiến văn thiển cận nên không biết. Tại hạ cũng không muốn hỏi nữa.
Nói đoạn hắn cung thủ chào Tiễn Nhất Sơn rồi cáo lui. Dưới ánh sáng của những ngọn đuốc, thần sắc của Tiễn Nhất Sơn càng lúc càng hiện rõ vẻ xanh xám.
Vệ Thiên Nguyên lên tiếng:
- Theo tại hạ biết thì chưởng lực này là sự phối hợp giữa miêu chưởng và đại kim cương thủ luyện thành, nó có thể làm tổn thương nội tạng và cũng có thể làm cho xương đầu vỡ nát thành từng mảnh. Loại chưởng lực hợp từ miêu chưởng và đại kim cương htủ này chính là võ công độc môn của Tiễn gia.
Khương Tuyết Quân tiếp lời:
- Vậy chứng đã chỉ rõ, Tiễn Thiên Nhai, lão còn gì để nói nữa không?
Tiễn Nhất Sơn chẳng nói gì, lão chỉ ngầm cười nhạt mà thôi. Tuy nhiên trong quần hùng đã có người nói thay Tiễn Nhất Sơn, đó là chưởng môn nhân của Bát Quái chưởng, Vương Điện Anh và chưởng môn nhân của Mai Hoa Quyền, Mai Thanh Phong. Hai nhân vật này vốn là hảo bằng hữu của Tiễn đại tiên sinh, lần này họ thấy Tiễn đại tiên sinh cùng Từ Trung Nhạc ở chung trong Tiêu phủ thì đã rất kỳ quái rồi, đồng thời bọn họ cũng có chút hoài nghi. Nhưng lúc này nghe Vệ Thiên Nguyên vu khống thì bọn họ không thể không vì bằng hữu mà tranh biện.
Bát Quái chưởng, chưởng môn nhân Vương Điện Anh cười ha ha một tràng rồi nói:
- Vệ Thiên Nguyên, đáng tiếc ngươi chỉ biết một mà không biết hai.
Vệ Thiên Nguyên quát hỏi:
- Cái gì là hai?
Vương Điện Anh nói:
- Không sai, loại chưởng âm nhu hợp luyện mà ngươi nói đích thực là võ công độc môn của Tiễn gia nhưng đáng tiếc là Tiễn đại tiên sinh vẫn chưa luyện thành môn tuyệt học gia truyền đó.
Chưởng môn nhân Mai Hoa Quyền, Mai Thanh Phong tiếp lời:
- Tiễn đại tiên sinh và bọn ta là hảo bằng hữu mấy mươi năm rồi, lão ta quyết không thể thân tàng bất lộ che giấu chuyện riêng với bọn ta được. Trước đây không lâu, ta và Tiễn đại tiên sinh còn trao đổi võ công với nhau, theo ta biết thì đại kim cương thủ của lão ta đã có thể khai bia phá thạch và công phu miêu chưởng cũng đã luyện đến cảnh giới có thể cách vật truyền công. Nhưng nếu nói đem hai môn công phu này hợp làm một thì lão ta vẫn chưa thể thực hiện được. Sợ rằng phải khổ luyện năm mươi năm nữa.
Tiễn Nhất Sơn cố ý gượng cười và nói:
- Mai huynh, huynh quá đề cao tại hạ rồi. Tại hạ niên kỷ đã cao, bây giờ còn chưa luyện thành thì sợ rằng kiếp này cũng chẳng hy vọng gì đâu.
Vệ Thiên Nguyên cười nhạt, nói:
- Lão khiêm tốn quá đấy, nhưng đáng tiếc là lão lai nói dối trước mặt chân nhân rồi.
Nói đoạn chàng quay lại nói với Vương Điện Anh và Mai Thanh Phong:
- Lão ta cùng các vị trao đổi võ công như thế nào thì tại hạ không biết. Nhưng tại hạ đã chính thức động thủ với lão ta nên tại hạ có thể nói rằng võ công của lão ta cao cường hơn những gì các vị vừa nói nhiều.
Vương - Mai đều biến sắc, cả hai không hẹn mà cùng nói:
- Ngươi hoài nghi bọn ta giúp lão nói dối chăng?
Đường Hy Vũ lại lên tiếng:
- Nhị vị bất tất phải tranh chấp, là chân là giả cứ thử là biết ngay mà.
Tiêu đầu của Phi Mã tiêu cục là Mã Như Long cũng lên tiếng:
- Đúng vậy, dù sao thì Tiễn đại tiên sinh cũng đã tiếp nhận sự chỉ danh khiêu chiến của Vệ Thiên Nguyên rồi, chi bằng cứ để bọn họ đấu với nhau rồi hãy nói.
Phi Mã tiêu cục là đệ nhị tiêu cục sau Chấn Viễn tiêu cục ở thành Bắc Kinh nhưng Mã Như Long không từng trải và lão luyện như Thang Hoài Viễn, tính tình của lão ta thích náo nhiệt, hoặc có thể nói là hiếu sự chi đồ (loại người thích gây chuyện). Tuyệt đại đa số nhân mã từ tam sơn ngũ nhạc kéo đến đây chỉ với mục đích là quan chiến, tuy chiếu theo qui định võ lâm, trước khi tỷ võ không thể không nói đạo lý, nhưng đó cũng chỉ là chiếu lệ mà thôi.
Vì vậy không ít người tỏ ra tán đồng với ý kiến của Mã Như Long.
Tình thế như tên đã lắp lên cung, Tiễn Nhất Sơn không thể không xuất nghinh ứng chiến.
Lão đành nói:
- Được, tuy ngươi chỉ danh khiêu chiến hai chúng ta nhưng Từ đại hiệp còn có việc nhà phải lo, vả lại với thân phận của ta thì không thể chiếm tiện nghi với ngươi nên ta và ngươi đơn đả độc đấu là được rồi.
Từ “việc nhà” mà lão nói, chẳng cần giải thích thì mọi người cũng biết là nói đến chuyện phu thê của Từ Trung Nhạc biến thành cừu nhân.
Mã Như Long là hiếu sự chi đồ nên lập tức vỗ tay tán thưởng, lão cười ha ha rồi nói:
- Đúng đấy, bọn họ ai cũng đều có lý của mình, chúng ta khó có thể phán đoán được thị phi của bọn họ. Tốt nhất là cứ để bọn họ đơn đả độc đấu một trận rồi hãy tính.
Khương Tuyết Quân quét mục quang lạnh như băng nhìn Mã Như Long nhưng không nói gì.
Đường Hy Vũ bước đến cạnh Mã Như Long nói khẽ:
- Mã tiêu đầu, các hạ nên nói năng cẩn thận một chút!
Mã Như Long biết mình đã lỡ lời nên gượng cười nói:
- Bằng hữu giang hồ đều biết là tại hạ thích nói năng cuồng cuồng dại dại mà, đa tạ Đường nhị công tử chỉ giáo. Nhất khách bất phiền nhị chủ, tốt nhất là mời công tử làm chứng nhân vậy.
Đường Hy Vũ nói:
- Kỳ thực cũng chẳng phải cần chứng nhân, chỉ cần hỏi xem Khương cô nương có đồng ý tiếp nhận ý kiến của Mã tiêu đầu hay không thôi.
Mọi người tại đương trường đều hiểu rõ hàm ý câu này. Đây không phải là cuộc tỷ võ bình thường mà là cuộc quyết đấu báo thù phụ mẫu. Dạng quyết đấu như thế này đương nhiên phải quyết đấu đến chết mới thôi. Như vậy thì cần gì người ngoài phân định thắng bại cho bọn họ.
Khương Tuyết Quân nhìn qua Đường Hy Vũ rồi khẽ gật đầu nói:
- Đa tạ Đường tiên sinh nói giúp mấy lời công đạo cho tiểu nữ. Từ Trung Nhạc là cừu nhân sát phụ của tiểu nữ nên tiểu nữ cũng muốn đơn đả độc đấu với hắn.
Từ Trung Nhạc mừng thầm, lão nghĩ:
- “Phi Thiên Thần Long thì ta đánh không lại nhưng ta không tin là ta thua nàng...”.
Nghĩ đoạn lão làm ra vẻ thương tâm trước cảnh đoạn tình và nói:
- Tuyết Quân, nàng đã quyết ý đấu với ta thì ân đoạn nghĩa tuyệt rồi, ta còn g
<<1 ... 1213141516 ... 47>>

Tag:

Ảo,Kiếm,Linh,Kỳ

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
[ 4629 ngày trước - Xem: ]
» Âm Dương Thần Chưởng
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ảo Kiếm Linh Kỳ
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ân Thù Kiếm Lục
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ác Thủ Tiểu Tử
[ 4705 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 2070