watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 13 - Ảo Kiếm Linh Kỳ
Home >
Tìm kiếm

Ảo Kiếm Linh Kỳ

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 14:44

ật mình, nên đành bế khẩu im hơi.
Khương Tuyết Quân nói tiếp:
- Không sai, đích thực gia mẫu có sự nghi ngờ như vậy. Lúc gia phụ lâm chung thì ta không có bên cạnh nhưng mấy câu nói cuối cùng của gia phụ thì ta đã nghe gia mẫu nói lại.
Gia phụ bảo rằng:
“Tạm thời không nên cho Tuyết nhi biết, ta sợ Tuyết nhi lỗ mãng nôn nóng báo thù mà trở thành người bị hại. Chúng ta đang ở trong tầm tay của đối phương, thế lực của bọn chuyện ở Lạc Dương quá lớn nên tốt nhất là nhanh chóng tìm cách rời khỏi Lạc Dương. Chuyện báo thù về sau hãy tính.”.
Thần sắc của Từ Trung Nhạc càng lúc càng khó coi, lão máy môi muốn nói nhưng lại thôi.
Khương Tuyết Quân nói tiếp:
- Nếu gia phụ không bị hạ độc thủ thì làm sao lại nói đến hai chữ báo thù? Còn kẻ mà gia phụ gọi là đối phương thì có lẽ mọi người ở đây đã rõ là ai rồi.
Phụ thân của Khương Tuyết Quân tuy không nói ra danh tự của người đó nhưng lão đã nói câu “thế lực của bọn chúng tại Lạc Dương quá lớn”! Người này ngoài Từ Trung Nhạc ra thì còn có thể là ai nữa?
Tiễn Nhất Sơn vội vàng lên tiếng:
- Những lời lệnh tôn nói không có người thứ ba nge được, lệnh đường thì đã khứ thế, như vậy làm sao đưa ra làm chứng cứ?
Khương Tuyết Quân thản nhiên nói:
- Tiễn đại tiên sinh, ta vẫn chưa nói hết mà. Lão muốn chứng cứ thì xin nghe tiếp cũng chưa muộn.
Tiễn Nhất Sơn cũng đành bế khẩu. Tuy nhiên lão thầm nghĩ:
- “Cũng may cô ta chưa biết là ta mạo xưng Tiễn đại tiên sinh, thân phận của Tiễn đại tiên sinh trong võ lâm là đức cao vọng trọng nên người khác không thể nào hoài nghi được.
Nếu cuối cùng vẫn không biện hộ cho Từ Trung Nhạc được thì không chừng ta cũng đành hy sinh thanh danh sư huynh ta thôi.”.
Khương Tuyết Quân nói tiếp:
- Gia mẫu tuân theo lời chỉ bảo của gia phụ nên đưa di hài gia phụ hồi hương để thoát khỏi miệng hổ. Khi đó ta muốn đi cùng gia mẫu nhưng gia mẫu bảo ta ở lại. Và sau ta mới biết đó là điều kiện trao đổi với Từ Trung Nhạc, hán đã thông qua thúc thúc của ta để uy hiếp gia mẫu buộc phải lưu ta lại.
Nàng quét mục quang nhìn ra toàn diện trường rồi nói tiếp:
- Còn một chuyện nữa về sau ta mới biết, đó là khi gia mẫu gần đi thì người có dặn dò thúc thúc ta rằng cần phải đợi người quay trở lại rồi mới nói đến chuyện hôn sự của ta.
Không ngờ gia mẫu chưa quay lại thì thúc thúc vô lương tâm của ta đã hù dọa và lừa dối ép gả ta cho cừu nhân.
Tiễn Nhất Sơn liền cắt lời, nói:
- Khương cô nương, chuyện đã đến nước này thì việc hôn nhân của ngươi có phải là tự nguyện hay không chỉ là vấn đề thứ yếu mà thôi. Ta nghĩ trước tiên hãy làm rõ một chuyện, ngươi luôn miệng nói Từ Trung Nhạc là cừu nhân của ngươi, vậy đó là sự hoài nghi hay là đã khẳng định?
Khương Tuyết Quân nói chắc:
- Không sai, phụ thân của ta là do chính Từ Trung Nhạc hại chết!
Tiễn Nhất Sơn nói:
- Vừa rồi ngươi đã nói ra tên thật của lệnh tôn. Tuy lúc lệnh tôn sinh tiền ta không có cơ hội tương ngộ theo ta biết thì lệnh tôn - Khương Chí Kỳ cùng nổi danh với Trung Châu đại hiệp Sở Kình Tùng. Võ công của Từ Trung Nhạc tuy không tồi nhưng sợ rằng vẫn không thể thắng được lệnh tôn. Như vậy có thể nói Từ Trung Nhạc không thể dùng võ công để ám hại lệnh tôn rồi. Điểm này ngươi có đồng ý không?
Khương Tuyết Quân nói:
- Không sai, bằng vào võ công thì đương nhiên Từ Trung Nhạc không thể hại được gia phụ.
Tiễn Nhất Sơn nói tiếp:
- Như vậy chỉ có một thủ pháp duy nhất là hạ độc. Nhưng nếu trúng độc mà vong mạng thì thi thể tất phải có dị trạng và tuyệt nhiên không thể qua mắt người khác. Khi lệnh tôn nhập quan, cô nương có mặt tại hiện trường không?
Khương Tuyết Quân gật đầu thay cho câu trả lời.
Tiễn Nhất Sơn nói:
- Vậy thì ngươi hãy nói sự thực cho ta biết, ngươi có thấy trên người lệnh tôn có hiện tượng bị trúng độc hay không?
Lão cho rằng mình đã nắm được yếu điểm của Khương Tuyết Quân, bởi vì vừa rồi nàng nói phụ thân của nàng vì sợ nàng làm lớn chuyện nên khi lâm chung có dặn mẫu thân nàng không cho nàng biết. Vả lại, nếu nàng đã tận mắt trông thấy thì làm sao lại đồng ý chịu gả cho Từ gia?
Tuy nhiên sự trả lời của Khương Tuyết Quân hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người. Nàng nói:
- Ta không tận mắt trông thấy, nhưng có người trông thấy. Không nói giấu các vị làm gì, thực ra gia mẫu đưa quan tài hồi hương là muốn nhờ người đó chứng nghiệm chân tướng.
Tiễn Nhất Sơn ngầm kinh hãi, lão hỏi:
- Người đó là ai, có chứng nghiệm được không?
Lúc này bỗng nhiên có một người vưọt qua quần hùng bước ra và lớn tiếng nói sang sảng:
- Người đó là tại hạ. Tiễn đại tiên sinh, chúng ta đã quen biết nhiều năm, thiết nghĩ các hạ không cho rằng tại hạ không đủ tư cách phát ngôn chứ ạ?
Không những Tiễn Nhất Sơn nhận ra người này mà quá nửa quần hùng hiện tại trường cũng nhận biết lão ta, đó là Thiên hạ đệ nhất thần y Diệp Ẩn Nông.
Tiễn Nhất Sơn không dám nói Diệp Ẩn Nông không có đủ tư cách phát ngôn nên lão đành khẽ gật đầu.
Diệp Ẩn Nông hắng giọng rồi nói tiếp:
- Được, vậy thì tại hạ có thể trả lời vấn đề thứ hai của các hạ rồi. Chứng tướng đã được chứng nghiệm, Khương Chí Kỳ đích thực là bị trúng độc mà chết!
Thật là:
“Thỉnh đắc thần y lai tác chứng.
Yếu giảo cô nữ tuyết trầm oan.”.
Tạm dịch:
Mời được thần y đến làm chứng.
Giúp cho thiếu nữ rửa trầm oan.”.
Hồi 5 : Lừa Thế Trộm Danh, Giả Chân Khó Biện
Thiên hạ đệ nhất thần y Diệp Ẩn Nông vừa dứt lời thì Tiễn Nhất Sơn liền hỏi:
- Trúng độc gì?
Nên biết thần y Diệp Ẩn Nông đã xuất diện luận đoán thì không thể nghi ngờ gì được nữa. Vì vậy Tiễn Nhất Sơn muốn gỡ tội cho Từ Trung Nhạc thì chỉ còn cách tranh cãi trên nguồn gốc của độc dược mà (thiếu trang , cuốn ) Người này vừa báo danh tính thì quần hùng đều kinh ngạc không thôi. Xưa nay Đường gia rất ít giao thiệp với người ngoài, vì vậy cũng rất ít bằng hữu trên giang hồ nhận biết được đệ tử Đường gia. Nhưng danh tiếng của Đường gia quá lớn nên tên tuổi những nhân vật chủ yếu của Đường gia đều được bằng hữu giang hồ biết đến. Lão trưởng hiện tại của Đường gia là Đường Thiên Tùng, lão có hai nhi tưử trưởng tử là Hy Nghiêm, thứ tử là Hy Vũ - chính là người vừa lên tiếng.
Tiễn Nhất Sơn không giấu được vẻ kinh ngạc, nói:
- Thì ra là Đường nhị công tử, xin cứ tự nhiên.
Tuy trước đó lão ta đã nói người ngoài cuộc không được xen vào, nhưng lúc này thì lão không thể không nể mặt Đường gia.
Đường Hy Vũ bước đến trước Diệp Ẩn Nông rồi nói:
- Diệp đại phu, có thể đại phu không quan tâm hung thủ là ai nhưng đại phu vẫn có thể nói ra quan điểm của mình. Bởi lẽ, theo cách nói của đại phu vừa rồi thì sợ rằng không ít người sẽ hiểu lầm là Đường gia hạ độc.
Diệp Ẩn Nông nói:
- Không đến nỗi có sự hiểu lầm đó đâu. Vì tại hạ đã nói rõ dược vật này chỉ giống với Hóa Tuyết Tán của Đường gia các ngươi mà thôi.
Đường Hy Vũ nói:
- Đại phu có thể giải thích rõ hơn một chút không?
Diệp Ẩn Nông gật đầu, nói:
- Được, vậy thì xin lượng thứ cho tại hạ nói thẳng ra, Hóa Tuyết Tán của Đường gia có vị hôi thối nên dễ dàng cảm nhận qua vị giác và khứu giác, còn loại dược vật kia thì vô sắc, vô vị nên khi qua miệng không thể nào cảm nhận được, nạn nhân sau khi chết cũng không có hiện tượng bị trúng độc nên chỉ có thể chứng nghiệm bằng cách lấy huyết đã bị ngưng kết trong thi thể mà thôi. Theo tại hạ thì dường như loại dược vật này còn lợi hại hơn Hoa Tuyết Tán của Đường gia một vài phân.
Đường Hy Vũ nói:
- Diệp đại phu quả nhiên không hổ danh là đệ nhất danh y đương thế, những điều đại phu nói không sai một chút nào. Tại hạ vô cùng khâm phục, khâm phục! Xin hỏi một câu nữa, đại phu có biết đó là độc dược của nha môn nào không?
Diệp Ẩn Nông mỉm cười, nói:
- Về phương diện y thuật, có thể tại hạ biết nhiều hơn Đường tiên sinh một chút, nhưng nói đến vấn đề độc dược thì tại hạ còn kém Đường tiên sinh rất nhiều. Có Đường tiên sinh ở đây thì tại hạ không cần phải phán đoán nữa rồi. Xin Đường tiên sinh chỉ giáo vậy.
Đường Hy Vũ chậm rãi nói:
- Bằng hữu trên giang hồ đều cho rằng nói đến bản lãnh dụng độc thì Đường gia của tại hạ là Thiên hạ đệ nhất, nhưng quả thực Đường gia của tại hạ không dám tự....
(thiếu trang , cuốn ) ... tửu với ngươi thì bị trúng độc mà chết, việc này ngươi giải thích thế nào đây?
Từ Trung Nhạc nói:
- Ta và Tiêu Thị Song Hồ xưa nay không hề quen biết nhau, điều này bằng hữu trên giang hồ đều biết. Vậy thì làm sao độc dược của Tiêu gia lại nằm trong tay của ta?
Khương Tuyết Quân cười nhạt rồi nói:
- Ngươi và Tiêu Thị Song Hồ không quen biết nhau ư? Lời này sợ rằng chỉ đúng một nửa mà thôi.
Từ Trung Nhạc quát hỏi:
- Nói thế là có ý gì?
Khương Tuyết Quân nói tiếp:
- Có thể Ngân Hồ không quen biết với ngươi nhưng Kim Hồ là thê tử của hảo bằng hữu ngươi đấy!
Từ Trung Nhạc rùng mình nhưng lão cố làm ra vẻ thản nhiên và nói:
- Nàng chẳng qua chỉ làm thê tử trên danh nghĩa của ta mấy ngày thôi, vậy thì có thể biết được bao nhiêu bằng hữu của ta?
Khương Tuyết Quân nói:
- Những bằng hữu khác của ngươi có thể ta không biết, nhưng vị bằng hữu này thì ta biết rất rõ. Phu quân của Kim Hồ là Bạch Đà Sơn chủ Vũ Văn Lôi, ngươi dám nói là ngươi không quen biết người này không?
Từ Trung Nhạc thản nhiên lắc đầu và nói:
- Không hề quen biết!
Khương Tuyết Quân lại cười nhạt, nói:
- Thật không? Theo ta biết thì hình như gần đây ngươi vẫn còn gặp Vũ Văn Lôi đấy.
Từ Trung Nhạc kiên quyết từ chối đến cùng, nói:
- Ngươi nói là ta có gặp Vũ Văn Lôi nhưng ta nói đó là những lời bịa đặt để vu khống.
Tiễn Nhất Sơn lên tiếng:
- Khương cô nương, xin hỏi làm sao cô nương biết những chuyện vừa nói? Theo ta biết thì Bạch Đà Sơn ở tận Tây Vực, xưa nay Bạch Đà Sơn chủ chưa hề đặt chân đến Trung Nguyên.
Đường Hy Vũ bỗng nhiên xen vào:
- Tiễn đại tiên sinh, tiên sinh sai rồi, thì ra tiên sinh biết một mà không biết hai.
Tiễn đại tiên sinh ngạc nhiên hỏi lại:
- A, cái gì là hai?
Đường Hy Vũ nói:
- Không sai, trước đây Bạch Đà Sơn chủ chưa từng đến Trung Nguyên nhưng hiện tại lão đang ở tại kinh sư đấy. Không giấu gì các vị, lần này tại hạ lai kinh cũng chỉ vì biết được tin tức bọn họ đã đến kinh sư. Mục đích của tại hạ là muốn tỉ thí độc công với Bạch Đà Sơn chủ phu nhân.
Độc công của Tiêu gia là học lén từ Đường gia nên ân oán giữa hai nhà bọn họ đã kết qua trăm năm rồi. Do vậy, Đường Hy Vũ muốn tìm Kim Hồ thanh toán là việc chẳng có gì lạ. Nhưng vô tình Khương Tuyết Quân...
(thiếu trang , cuốn ) ... chưa từng gặp Bạch Đà Sơn chủ không?
Từ Trung Nhạc làm ra vẻ kiên định, nói:
- Không sai, tại hạ ở trong Tiêu phủ nên những nhân vật lai vãng đến Tiêu phủ đều không qua mắt tại hạ. Nhưng quả thực tại hạ không biết nhân vật nào là Bạch Đà Sơn chủ!
Đường Hy Vũ nói:
- Thật thế chăng? Thế thì không may rồi, tại hạ còn định hỏi thăm đại hiệp về tin tức của Bạch Đà Sơn chủ đấy. Bởi lẽ tại hạ nghe nói hôm Bạch Đà Sơn chủ đến Tiêu phủ thì Tiêu Chí Dao chỉ mời có mỗi đại hiệp đến bồi tiếp mà thôi.
Từ Trung Nhạc ấp úng:
- Chuyện... chuyện nàỵ..
Đường Hy Vũ lạnh giọng nói:
- Từ đại hiệp, đại hiệp không thể nói những điều tại hạ nghe được là tin đồn huyễn hoặc đấy chứ? Có cần tại hạ mời chứng nhân ra không?
Thì ra hôm đó khi Bạch Đà Sơn chủ đưa Tiêu công tử Tiêu Lương Câu về Tiêu phủ thì Tiêu Chí Dao thiết tiệc khoản đãi và mời Từ Trung Nhạc đến bồi tiếp, chúng này thuộc hạ của Tiêu thế gia biết được chuyện này. Những tên thuộc hạ này hiện có mặt phần lớn ở đương trường, bọn chúng hóa trang thành những nhân vật trên giang hồ.
Từ Trung Nhạc biết Đường Hy Vũ đã dám nói như vậy thì nhất định trong số thuộc hạ tất phải có kẻ là bằng hữu của đối phương. Với thân phận của lão, nếu gọi một tên thuộc hạ ra làm chứng thì tất nhiên tên đó sẽ không dám không tuân mệnh. Bởi lẽ một khi đã ra làm chứng thì dù không bị phạt tội, tất cũng bị xử tử. Nhưng nếu đắc tội với Đường Hy Vũ thì cũng khó tránh được thủ pháp dụng độc của Đường gia.
Từ Trung Nhạc chẳng biết làm thế nào nên đành nói:
- Không sai, đúng là có chuyện đó, nhưng Tiêu Chí Dao chỉ xưng hô với người kia là Vũ Văn tiên sinh mà không nói ra thân phận của lão ta. Tại hạ thật không ngờ người đó là Bạch Đà Sơn chủ.
Khương Tuyết Quân cười nhạt rồi xen vào:
- Ai ai cũng biết xú danh của Bạch Đà Sơn chủ nên đương nhiên Tiêu Chí Dao không tiện nói rõ thân phận của lão ta. Nhưng thiết nghĩ, trong thiên hạ người có họ Vũ Văn e rằng không nhiềụ..
Từ Trung Nhạc nói:
- Nàng không tin ta và Bạch Đà Sơn chủ vốn chưa từng quen biết nhau thì cũng đành vậy.
Tiễn Nhất Sơn lên tiếng:
- Đường nhị công tử, cám ơn công tử đã nói cho ta biết chuyện liên quan đến Bạch Đà Sơn chủ. Nhưng hình như không thể vịn vào đó mà đoán định Từ Trung Nhạc là hung thủ hại Khương Chí Kỳ.
Đường Hy Vũ nói:
- Vụ án này không có liên quan đến tại hạ. Mục đích của tại hạ chẳng qua muốn làm rõ chuyện hung thủ sát hại Khương Chí Kỳ không phải là người của Đường gia mà thôi.
Nói đoạn Đường Hy Vũ lui bước đứng sang một bên.
Nguyên địa vị của Đường gia trong võ lâm rất đặc biệt, bọn họ tự thành nhất quốc, nếu không phạm đến bọn họ thì bọn họ không vô duyên vô cớ xen vào chuyện giang hồ. Đương nhiên không thể gọi bọn họ là hiệp nghĩa đạo nhưng cũngkhông thể xem bọn họ là những nhân vật tà phái. Lần này Đường Hy Vũ đứng ra nói giúp Khương Tuyết Quân là vì muốn làm rõ việc vụ án này vô can với Đường gia, ngoài ra còn một duyên cớ khác. Đường Hy Vũ vốn đã từng nợ ân tình với Vệ Thiên Nguyên, do đó có thể nói hắn làm như vậy là một cách đền đáp cho Vệ Thiên Nguyên. Hắn giúp Khương Tuyết Quân tức là giúp Vệ Thiên Nguyên rồi.
Tác phong truyền thống của Đường gia là trọng thị quan hệ lợi hại nên cách trợ giúp này cũng chỉ có giới hạn mà thôi. Đường Hy Vũ ngầm suy tính:
- “Ta đã chứng minh một vấn đề có lợi cho Khương Tuyết Quân và quần hùng tại đương trường cũng biết được sự cấu kết giữa Từ Trung Nhạc và Bạch Đà Sơn chủ. Chỉ một điều này thôi, nhưng xem ra ta đã giúp cho Vệ Thiên Nguyên không ít. Do vậy, không cần phải vì hắn mà đắc tội với Tiễn đại tiên sinh, tránh phiền phức về sau.”.
Đáng tiếc là hắn nào biếtTiễn đại tiên sinh không phải là Tiễn đại tiên sinh thật. Tiễn Nhất Sơn xuất hiện với thân phận của sư huynh lão nhưng quần hùng tại hiện trường không một ai phát giác được. Tuy nhiên một cách nghĩ khác của Đường Hy Vũ lại không sai với sở liệu. Từ Trung Nhạc có danh là đại hiệp, đường đường một Trung Châu đại hiệp mà ngầm cấu kết với một kẻ võ lâm xem là yêu nhân thì đích thực chuyện này đủ khiến cho thanh danh của lão trong võ lâm bị suy tổn không ít. Dù Từ Trung Nhạc cực lực biện hộ rằng lão không biết khách quí của Tiêu Chí Dao là Bạch Đà Sơn chủ nhưng tuyệt đại đa số quần hùng tại đương Tiễn đại tiên sinh đã không thể tin lời của lão rồi. Do đó, nhất thời tứ phía vang lên những lời bình luận râm ran.
Tiễn Nhất Sơn thấy tình thế bất ổn nên nghĩ thầm:
- “Việc đã đến nư
<<1 ... 1112131415 ... 47>>

Tag:

Ảo,Kiếm,Linh,Kỳ

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
[ 4629 ngày trước - Xem: ]
» Âm Dương Thần Chưởng
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ảo Kiếm Linh Kỳ
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ân Thù Kiếm Lục
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ác Thủ Tiểu Tử
[ 4705 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1871