Ảo Kiếm Linh Kỳ
ủa bọn họ thì há chẳng phải là liên lụy đến thân hay sao?
Tiễn Nhất Sơn quét mục quang nhìn ra toàn trường, không thấy ai có phản ứng gì, lão liền chậm rãi tiếp:
- Chuyện mà Vệ Thiên Nguyên nói không ai biết cả nhưng chuyện hắn làm thì lại có rất nhiều người biết.
Lão nói đến đây thì quần hùng đã biết lão muốn nói chuyện gì rồi. Một chút cũng không sai, quả nhiên Tiễn Nhất Sơn muốn nói đến chuyện hôn biến của Từ Trung Nhạc mà thủ phạm duy nhất là Vệ Thiên Nguyên. Lão nói:
- Chuyện này đã sớm gây chấn động võ lâm, bằng hữu tại đây có những vị không những được nghe mà còn được tận mắt mục kiến.
Thân hữu của Từ Trung Nhạc là chưởng môn Mai Hoa Quyền - Thanh Long lên tiếng trước:
- Không sai, ngày đó Từ đại hiệp thành thân với Khương Tuyết Quân, bọn tại hạ là khách đến chúc mừng. Tại hạ tận mắt chứng kiến Vệ Thiên Nguyên xông vào hiện trường đòi tỷ võ với Từ đại hiệp trong cảnh cát nhật lương trời đó. Kết quả là Từ đại hiệp vì thọ thương mà không thể bái đường thành thân được, sau đó... ôi, đây là chuyện riêng tư, tại hạ cũng không tiện nói ra.
Từ Trung Nhạc lớn tiếng nói:
- Dù sao thì mọi người cũng đã biết chuyện này nên tại hạ cũng không sợ nỗi nhục của gia môn bị truyền ra ngoài. Ngày đó tại hạ bị Vệ Thiên Nguyên đánh trọng thương, tuy tại hạ và Khương Tuyết Quân chưa hành lễ bái đường nhưng cô ta đã vào Từ gia thì cũng xem như là người của Từ gia rồi. Nhưng vị hảo thê tử của tại hạ chưa có một ngày phục vụ phu quân, tại hạ và cô ta chỉ có hai ngày trên danh nghĩa là phu thê, sang ngày thứ ba thì cô ta trốn đi. Tại hạ không muốn dùng bốn chữ gian phu dâm phụ nhưng kẻ dụ dỗ cô ta bỏ đi là ai thì có lẽ rất nhiều người đã thấy rồi. Tối hôm cô ta trốn đi, Vệ Thiên Nguyên lại một lần nữa đột nhập vào Từ gia và hắn cũng từng động thủ với Tiễn đại tiên sinh.
Tiễn Nhất Sơn cười nhạt, nói:
- Chuyện này hiện tại đã rõ, Vệ Thiên Nguyên đã đoạt thê tử của người mà còn vu oan cho người, chuyện này nghe có được không chứ?
Một thân hữu khác của Từ Trung Nhạc là Ấn Tân Ma, tục gia đệ tử của phái Thiếu Lâm, lên tiếng:
- Tục ngữ nói rất đúng, gian phu dâm phụ, người người đều muốn trừ diệt.
Tiễn Nhất Sơn tiếp lời:
- Tạm thời Ấn tiên sinh không cần phẫn nộ, chuyện này hãy để bọn tại hạ đối phó với hắn là được rồi.
Từ Trung Nhạc cung thủ xá một vòng rồi nói:
- Hảo ý của chư vị, Từ mỗ xin tâm lãnh. Nhưng Vệ Thiên Nguyên đã chỉ danh Từ mỗ và Tiễn đại tiên sinh khiêu chiến nên không dám phiền các vị ra tay. Tuy nhiên, nếu các vị cảm thấy bất bình trước hành vi vô sỉ của hắn thì bọn Từ mỗ cũng không dám ngăn cản.
Thượng Quan Phi Phụng nghe đến đây thì nghĩ thầm:
- “Võ công của Tiễn Nhất Sơn tuyệt đối không kém Vệ Thiên Nguyên, lại có Từ Trung Nhạc trợ thủ thì cơ hội thủ thắng của Vệ Thiên Nguyên xem ra rất thấp. Bây giờ Từ Trung Nhạc lại kích chúng khiêu quân thì dù Vệ Thiên Nguyên có thắng được hai nhân vật kia, song cũng khó thoát khỏi loạn đao của chúng nhân. Ôi, chúng nhân đã nộ thì rất khó phạm, nếu Vệ Thiên Nguyên không xoay chuyển được cục diện này thì dù ta trương chiêu bài của gia phụ cũng không thể trấn áp được.”.
Nàng nghĩ đến đây thì đã nghe Tiễn Nhất Sơn nói:
- Vệ Thiên Nguyên, ngươi có thể khiêu chiến với bọn ta nhưng trên đạo lý không có chỗ cho ngươi đứng nên bọn ta tuyệt không để cho ngươi nói năng bừa bãi.
Vệ Thiên Nguyên lạnh lùng hỏi:
- Lão nói đủ chưa?
Tiễn Nhất Sơn hừ một tiếng rồi quát lớn:
- Vệ Thiên Nguyên, ngươi còn muốn nói gì chăng?
Đột nhiên từ trong đám đông có một nữ nhân bước ra, nàng mặc xiêm y màu xanh, niên kỷ chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu bước đi tha thướt uyển chuyển. Nàng bước đến trước Tiễn Nhất Sơn rồi lạnh lùng nói:
- Ta có chuyện muốn nói!
Từ Trung Nhạc bất giác biến sắc. Tiễn Nhất Sơn biết là có kỳ quặc nên cố trấn định tinh thần, lão quát hỏi:
- Ngươi là ai?
Tuy hỏi thế nhưng qua phản ứng của Từ Trung Nhạc thì lão đã đoán ra nữ nhân này là ai rồi. Quả nhiên không ngoài sở đoán, nữ nhân chậm rãi gỡ khăn lụa che mặt ra và nói với giọng lạnh lùng:
- Ta chính là Khương Tuyết Quân, chuyện này liên quan đến ta nên ta phải nói.
Vừa rồi có kẻ mắng nàng và Vệ Thiên Nguyên là gian phu dâm phụ nhưng không ngờ nàng lại to gan xuất hiện một cách đột nhiên như thế. Lúc này, trên dưới Bí Ma Nhai đều có người nhưng không khí vô cùng tĩnh lặng, tĩnh lặng đến độ có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Mọi người không hẹn mà cùng nghĩ đến câu thành ngữ:
“Diễm như đào lý, lạnh như băng sương!”. Trước mắt quần hùng thì Khương Tuyết Quân nào có vẻ gì là dâm phụ đâu? Nàng ngẩng đầu nhìn Từ Trung Nhạc bằng ánh mắt cực kỳ lạnh lùng khiến lão ta không dám nhìn lại mà phải cúi đầu. Lúc này Khương Tuyết Quân mới chậm rãi lướt nhìn qua Vệ Thiên Nguyên và quần hùng tại đương trường. Trăng đã lên giữa đỉnh trời, ánh sáng bàng bạc tỏa chiếu khắp muôn nơi. Tuy hiện trường có rất nhiều ánh đuốc nhưng rốt cuộc vẫn không thể biến đêm thành ngày, vì vậy ánh mắt của nàng càng khiến cho mọi người cảm thấy vẻ đẹp lạnh lùng ẩn chứa bên trong. Những kẻ bị nhiếp hồn bởi ánh mắt lạnh lùng của nàng thì tuyệt nhiên không dám có ý niệm dâm đãng thấp hèn, ai nấy đều nghĩ:
“Khương Tuyết Quân há chỉ là đệ nhất mỹ nhân của Lạc Dương thôi sao? Nếu nói một trang mỹ nhân thế này là dâm phụ thì dù có bị đánh chết ta cũng không dám tin!”.
Đương trường vốn có người muốn nguyền rủa Khương Tuyết Quân nhưng lúc này trước vẻ đẹp lạnh lùng cao quí của nàng thì không một ai dám thở mạnh hơi chứ đừng nói là lên tiếng.
Sau một hồi im lặng thì Tiễn Nhất Sơn lên tiếng:
- Khương Tuyết Quân, ngươi vốn là một hảo nữ tử, việc bội phu trốn đi có lẽ không phải là bản ý của ngươi. Ngươi không cần phải lo sợ, có việc gì cứ nói thẳng ra đi!
Ý tứ câu này rất rõ ràng. Tiễn Nhất Sơn muốn Khương Tuyết Quân đổ hết trách nhiệm lên đầu Vệ Thiên Nguyên.
Khương Tuyết Quân vẫn bằng giọng lạnh lùng, nói:
- Ta không có phu quân nào cả, ta cũng không cần lão giải thoát tội danh.
Tiễn Nhất Sơn nói:
- Ngươi không có phu quân? Thế Từ Trung Nhạc là gì của ngươi?
Khương Tuyết Quân nói:
- Hắn là cừu nhân của ta.
Tiễn Nhất Sơn phá lên cười một tràng rồi nói:
- Khương Tuyết Quân, ta cho ngươi một cơ hội hối cải mà ngươi không nhận thì thôi vậy.
Nhưng ngươi không thể nói năng loạn xạ đấy nhé.
Khương Tuyết Quân cười nhạt nói:
- Đa tạ thịnh tình của lão, làm thế nào lão biết ta nói năng loạn xạ?
Tiễn Nhất Sơn nói:
- Được, vậy thì ngươi hãy nói ra sự thật đi! Hừ, ngươi là thê tử chính thức của Từ Trung Nhạc, đã từng ngồi kiệu hoa của Từ gia, sự thực này có lẽ ai ai cũng biết cả!
Khương Tuyết Quân nói:
- Tốt lắm, vậy thì trước tiên hãy nói đúng sự thực mà ai ai cũng biết. Khi Từ Trung Nhạc đưa kiệu hoa đến đón ta thì phụ thân của ta vừa khứ thế chưa đầy hai tháng, mẫu thân của ta đưa quan tài hồi hương và vẫn chưa quay lại Lạc Dương...
Nói đến đây thì nàng ngừng lại một lát rồi bỗng nhiên cao giọng hỏi Tiễn Nhất Sơn:
- Thê tử chính thức là chỉ việc cưới hỏi có sự đồng ý của phụ mẫu, trường hợp này mà cũng gọi như thế được sao?
Chiếu theo lễ giáo thì thê tử chính thức phải được giải thích như thế. Do đó Tiễn Nhất Sơn đành nói gượng:
- Thế thì sao nào?
Khương Tuyết Quân chưa kịp trả lời thì Từ Trung Nhạc đã cướp lời, nói:
- Chuyện kết thân là do thúc thúc Khương Chí Hy của nàng đồng ý, phụ mẫu của nàng không có mặt mà Khương Chí Hy là người thân của nàng, lẽ đương nhiên là lão ta có thể đứng ra chủ trương.
Kỳ thực Từ Trung Nhạc có thể bịa chuyện ra nói là sinh tiền phụ thân của Khương Tuyết Quân đã hứa hôn để đưa nàng vào thế tử vô đối chứng. Nhưng hiện tại lại nói như vậy, rõ ràng lão đã thừa hiểu việc hôn sự không có lệnh của phụ mẫu rồi. Sở dĩ lão không dám nói dối là vì có nhiều cố kỵ. Đặc biệt là khi phụ thân Khương Tuyết Quân còn tại thế thì lão đã có đặt vấn đề kết thân nhưng bị phụ thân Khương Tuyết Quân cự tuyệt. Chuyện này có người tại trường chứng kiến. Tuy lúc này không có mặt người đó nhưng Từ Trung Nhạc lại lo sợ những lời nói dối trước sau gì sẽ bị vạch mặt, điều đó sẽ làm tổn hại thân phân đại hiệp của lão, trong lúc nhất thời lão cho rằng Khương Tuyết Quân chưa biết chuyện phụ thân của nàng cự tuyệt việc cầu hôn nên cảm thấy vận may vẫn còn.
Thế nhưng Khương Tuyết Quân chụp ngay cây nói của lão mà hỏi vặn lại:
- Nói vậy thì việc phụ mẫu chi mệnh đều do thúc thúc của ta kiêm nhiệm luôn à?
Từ Trung Nhạc nói:
- Đúng vậy, nàng đã thừa nhận lão ta là thúc thúc thì đương nhiên lão có quyền chủ trương cho nàng.
Tiễn Nhất Sơn chen vào:
- Khương Tuyết Quân, ngươi là người biết võ công, chuyện hôn sự này nếu ngươi không đồng ý thì thúc thúc của ngươi cũng không thể ép ngươi lên kiệu hoa phải không?
Khương Tuyết Quân lạnh lùng nói:
- Từ Trung Nhạc hiệu xưng là Trung Châu đại hiệp nên không ít người bị lão ta qua mặt, huống hồ ta chỉ là một nữ tử còn trẻ với kiến văn nông cạn? Con người thực của lão ta như thế nào, về sau ta mới biết được.
Tiễn Nhất Sơn trầm giọng nói:
- Khương Tuyết Quân, ngươi chó nói xấu người khác, điều chúng ta cần chỉ là sự thực mà thôi.
Bỗng nhiên nghe một giọng âm dương quái khí nói:
- Chẳng phải cô ta đã nói rồi sao, phụ thân của cô ta chết chưa đầy hai tháng mà Từ Trung Nhạc đã ép cô ta thành hôn rồi. Chỉ có hai tháng, các vị thử nghĩ xem, bản thân chuyện này chẳng phải đã có chỗ khiến cho người ta phải hoài nghi sao?
Thanh âm phiêu hốt nên không một ai biết từ đâu truyền lại và càng không biết là do ai nói, theo cổ lễ thì phụ mẫu chi tang phải thủ hiếu ba năm. Người trên giang hồ tuy có thể không câu nệ cổ lễ nhưng phụ thân chết chưa được hai tháng mà tiến hành hôn sự thì quả thực là chuyện bất hợp tình lý.
Tiễn Nhất Sơn quét mục quang nhìn ra đương trường rồi lớn tiếng nói:
- Vị bằng hữu nào vừa lên tiếng, xin mời bước ra ngoài này!
Giọng cổ quái lại nói:
- Ngươi chỉ nên hỏi điều ta nói có phải là sự thật hay không thôi, ngươi không cần quan tâm ta là ai.
Lúc này quần hùng lại thêm một phen để thầm thì bàn luận với nhau. Từ Trung Nhạc thấy tình hình như vậy thì đành nói:
- Ai nói là ta ép cô ta, chẳng phải là ta cũng đã nói rồi sao, chuyện hôn sự này là do thúc thúc của cô ta chủ trương. Bọn ta vì thấy cô ta cô đơn nên sư phụ mới đồng ý tổ chức hôn sự sớm đấy thôi.
Câu trả lời của Từ Trung Nhạc chủ yếu là giải thích chữ ép nhưng đối với việc tại sao lại tổ chức hôn sự vội vàng như vậy thì ngay cả người đứng về phía lão ta cũng cảm thấy lý do của lão ta vẫn chưa đủ.
Giọng cổ quái lại nói tiếp:
- Phụ thân của cô ta khứ thế thì còn mẫu thân, tại sao ngươi không chờ mẫu thân của cô ta quay trở lại làm chủ hôn?
Từ Trung Nhạc không thể nào trả lời được vấn đề này, lão quá ngượng nên phát nộ mà quát lớn:
- Đây là chuyện của ta và Khương gia, ngươi chớ có xen vào.
Khương Tuyết Quân lạnh lùng nói:
- Từ Trung Nhạc, nói đến sự thật thì hình như ngươi luôn tránh né, còn thúc thúc của ta thì ăn cơm của ngươi nên đương nhiên là phải làm theo ý ngươi rồi.
Giọng nói cổ quái lại cất lên:
- Sự tình xem ra đã rõ rồi, ta nói chữ “ép” quả nhiên không sai chút nào, nếu không trực tiếp thì cũng là gián tiếp “ép” Khương cô nương đấy thôi.
Tiễn Nhất Sơn quát lớn:
- Hiện tại chỉ mỗi Khương Tuyết Quân và Từ Trung Nhạc đối chất, người ngoài nếu muốn chõ mồm vào thì hãy chờ bọn họ nói ra sự thực đã.
Khương Tuyết Quân chậm rãi nói:
- Ta đến đây là muốn nói rõ toàn bộ sự thực, xin cho ta được bắt đầu nói từ cái chết của gia phụ.
Từ Trung Nhạc biến sắc, lão lớn tiếng nói:
- Khương Tuyết Quân, nàng chớ đem chuyện này quàng qua chuyện kia đấy nhé!
Giọng nói cổ quái tiếp tục xen vào:
- Cô ta vẫn chưa nói nguyên nhân cái chết của phụ thân cô ta thì tại sao ngươi biết cô ta đem chuyện này quàng qua chuyện kia?
Tiễn Nhất Sơn nộ khí thét lên:
- Người ngoài không được xen vào!
Giọng cổ quái cười nhạt rồi nói:
- Xem ra người làm chứng như ngươi không được công bằng rồi. Nếu Từ Trung Nhạc không cắt ngang thì ta cũng không thể xen vào.
Tiễn Nhất Sơn thầm chửi Từ Trung Nhạc ngu xuẩn nên đành lấy thái độ người làm chứng mà nói:
- Từ đại hiệp, ngươi bất tất phải sợ cô ta vu oan, có ta chủ trương công đạo ở đây rồi, cứ để cô ta nói đi!
Lúc này Từ Trung Nhạc mới phát hiện là mình đã lỡ lời, nghĩ thầm:
- “Không sai, nếu ta ngăn không cho cô ta nói thì chẳng phải là chứng minh ta có tâm bệnh sao? Chi bằng cứ để cho cô ta nói, sau đó ta phủ nhận tất cả là được.”.
Chủ ý đã định, lão lớn tiếng nói ngay:
- Được dù sao thì thật không thể biến thành giả và giả cũng không thể biến thành thật được, chân giả tất phải có sự phân định rõ ràng. Nàng muốn nói gì thì cứ việc nói ra đi!
Khương Tuyết Quân chậm rãi nói:
- Tại Lạc Dương, gia phụ lấy tên là Khương Viễn Đường. Bằng hữu trên giang hồ sợ rằng không mấy người biết điều này. Nhưng gia phụ còn có một danh tự khác, có thể nhiều người biết hơn, đó là bản danh của gia phụ Khương Chí Kỳ.
Nàng vừa nói ra tên thật của phụ thân thì quả nhiên không ít người biết, do vậy nhất thời có nhiều lời bình nghị vang lên.
- Khương Chí Kỳ, chẳng phải người này và Dương Châu Sở Kình Tùng xưng là nam bắc lưỡng đại danh gia đó sao? Hai mươi năm trước người này là nhân vật khá nổi danh trên giang hồ! Sau đó không biết tại sao lại im hơi lặng tiếng, thì ra là thay tên đến ẩn cư ở Lạc Dương.
- Nghe nói Khương Chí Kỳ và Vệ Thừa Cương là hảo bằng hữu, không lẽ chuyện mai danh ẩn tích của lão ta có liên quan đến Vệ Thừa Cương?
Khương Tuyết Quân nghe mấy lời bình nghị này thì liền nói:
- Không sai, gia phụ và Vệ Thừa Cương là anh em kết nghĩa, mười năm trước sở dĩ gia phụ bỏ Bảo Định đến Lạc Dương là vì sợ những người đã hại Vệ Thừa Cương bởi lẽ gia phụ biết rõ nội tình nên sợ đối phương hạ độc thủ.
Ngừng một lát nàng nói tiếp:
- Sau khi gia phụ đến Lạc Dương thì người xuất hiện với thân phận là một võ sư tam lưu bình thường và mở một võ quán nho nhỏ. Không ngờ mọi chuyện không qua được đôi mắt tinh quái của Trung Châu đại hiệp Từ Trung Nhạc. Thoạt tiên, khi Từ Trung Nhạc thu dụng thúc thúc Khương Chí Hy của ta thì gia phụ vẫn không hay biết gì, về sau người mới hay là Từ Trung Nhạc đã sớm biết được thân phận của gia phụ. Có một hôm Từ Trung Nhạc mời gia phụ đối tửu và tối hôm đó, gia phụ đột nhiên không bệnh mà thân vong!
Sắc diện của Từ Trung Nhạc lúc này bỗng xanh xám, lão quát lớn:
- Khương Tuyết Quân, nàng nói như thế là có ý gì? Lẽ nào nàng hoài nghi phụ thân của nàng chết là do bị đầu độc?
Khương Tuyết Quân cười nhạt, nói:
- Từ Trung Nhạc, ta chưa nói đến ngươi thì ngươi sợ cái gì chứ?
Từ Trung Nhạc vừa lắc đầu vừa nói:
- Ta không làm chuyện trái với lương tâm thì sợ gì những lời nói xằng bậy của nàng chứ.
Khương Tuyết Quân vẫn bằng giọng lạnh lùng nói tiếp:
- Ngươi không sợ thì đừng có xen ngang. Còn những lời ta nói có xằng bậy hay không thì đợi lát nữa sẽ có công luận phán xét!
Từ Trung Nhạc cũng sợ mọi người nghi lão là có tật gi
Tiễn Nhất Sơn quét mục quang nhìn ra toàn trường, không thấy ai có phản ứng gì, lão liền chậm rãi tiếp:
- Chuyện mà Vệ Thiên Nguyên nói không ai biết cả nhưng chuyện hắn làm thì lại có rất nhiều người biết.
Lão nói đến đây thì quần hùng đã biết lão muốn nói chuyện gì rồi. Một chút cũng không sai, quả nhiên Tiễn Nhất Sơn muốn nói đến chuyện hôn biến của Từ Trung Nhạc mà thủ phạm duy nhất là Vệ Thiên Nguyên. Lão nói:
- Chuyện này đã sớm gây chấn động võ lâm, bằng hữu tại đây có những vị không những được nghe mà còn được tận mắt mục kiến.
Thân hữu của Từ Trung Nhạc là chưởng môn Mai Hoa Quyền - Thanh Long lên tiếng trước:
- Không sai, ngày đó Từ đại hiệp thành thân với Khương Tuyết Quân, bọn tại hạ là khách đến chúc mừng. Tại hạ tận mắt chứng kiến Vệ Thiên Nguyên xông vào hiện trường đòi tỷ võ với Từ đại hiệp trong cảnh cát nhật lương trời đó. Kết quả là Từ đại hiệp vì thọ thương mà không thể bái đường thành thân được, sau đó... ôi, đây là chuyện riêng tư, tại hạ cũng không tiện nói ra.
Từ Trung Nhạc lớn tiếng nói:
- Dù sao thì mọi người cũng đã biết chuyện này nên tại hạ cũng không sợ nỗi nhục của gia môn bị truyền ra ngoài. Ngày đó tại hạ bị Vệ Thiên Nguyên đánh trọng thương, tuy tại hạ và Khương Tuyết Quân chưa hành lễ bái đường nhưng cô ta đã vào Từ gia thì cũng xem như là người của Từ gia rồi. Nhưng vị hảo thê tử của tại hạ chưa có một ngày phục vụ phu quân, tại hạ và cô ta chỉ có hai ngày trên danh nghĩa là phu thê, sang ngày thứ ba thì cô ta trốn đi. Tại hạ không muốn dùng bốn chữ gian phu dâm phụ nhưng kẻ dụ dỗ cô ta bỏ đi là ai thì có lẽ rất nhiều người đã thấy rồi. Tối hôm cô ta trốn đi, Vệ Thiên Nguyên lại một lần nữa đột nhập vào Từ gia và hắn cũng từng động thủ với Tiễn đại tiên sinh.
Tiễn Nhất Sơn cười nhạt, nói:
- Chuyện này hiện tại đã rõ, Vệ Thiên Nguyên đã đoạt thê tử của người mà còn vu oan cho người, chuyện này nghe có được không chứ?
Một thân hữu khác của Từ Trung Nhạc là Ấn Tân Ma, tục gia đệ tử của phái Thiếu Lâm, lên tiếng:
- Tục ngữ nói rất đúng, gian phu dâm phụ, người người đều muốn trừ diệt.
Tiễn Nhất Sơn tiếp lời:
- Tạm thời Ấn tiên sinh không cần phẫn nộ, chuyện này hãy để bọn tại hạ đối phó với hắn là được rồi.
Từ Trung Nhạc cung thủ xá một vòng rồi nói:
- Hảo ý của chư vị, Từ mỗ xin tâm lãnh. Nhưng Vệ Thiên Nguyên đã chỉ danh Từ mỗ và Tiễn đại tiên sinh khiêu chiến nên không dám phiền các vị ra tay. Tuy nhiên, nếu các vị cảm thấy bất bình trước hành vi vô sỉ của hắn thì bọn Từ mỗ cũng không dám ngăn cản.
Thượng Quan Phi Phụng nghe đến đây thì nghĩ thầm:
- “Võ công của Tiễn Nhất Sơn tuyệt đối không kém Vệ Thiên Nguyên, lại có Từ Trung Nhạc trợ thủ thì cơ hội thủ thắng của Vệ Thiên Nguyên xem ra rất thấp. Bây giờ Từ Trung Nhạc lại kích chúng khiêu quân thì dù Vệ Thiên Nguyên có thắng được hai nhân vật kia, song cũng khó thoát khỏi loạn đao của chúng nhân. Ôi, chúng nhân đã nộ thì rất khó phạm, nếu Vệ Thiên Nguyên không xoay chuyển được cục diện này thì dù ta trương chiêu bài của gia phụ cũng không thể trấn áp được.”.
Nàng nghĩ đến đây thì đã nghe Tiễn Nhất Sơn nói:
- Vệ Thiên Nguyên, ngươi có thể khiêu chiến với bọn ta nhưng trên đạo lý không có chỗ cho ngươi đứng nên bọn ta tuyệt không để cho ngươi nói năng bừa bãi.
Vệ Thiên Nguyên lạnh lùng hỏi:
- Lão nói đủ chưa?
Tiễn Nhất Sơn hừ một tiếng rồi quát lớn:
- Vệ Thiên Nguyên, ngươi còn muốn nói gì chăng?
Đột nhiên từ trong đám đông có một nữ nhân bước ra, nàng mặc xiêm y màu xanh, niên kỷ chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu bước đi tha thướt uyển chuyển. Nàng bước đến trước Tiễn Nhất Sơn rồi lạnh lùng nói:
- Ta có chuyện muốn nói!
Từ Trung Nhạc bất giác biến sắc. Tiễn Nhất Sơn biết là có kỳ quặc nên cố trấn định tinh thần, lão quát hỏi:
- Ngươi là ai?
Tuy hỏi thế nhưng qua phản ứng của Từ Trung Nhạc thì lão đã đoán ra nữ nhân này là ai rồi. Quả nhiên không ngoài sở đoán, nữ nhân chậm rãi gỡ khăn lụa che mặt ra và nói với giọng lạnh lùng:
- Ta chính là Khương Tuyết Quân, chuyện này liên quan đến ta nên ta phải nói.
Vừa rồi có kẻ mắng nàng và Vệ Thiên Nguyên là gian phu dâm phụ nhưng không ngờ nàng lại to gan xuất hiện một cách đột nhiên như thế. Lúc này, trên dưới Bí Ma Nhai đều có người nhưng không khí vô cùng tĩnh lặng, tĩnh lặng đến độ có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Mọi người không hẹn mà cùng nghĩ đến câu thành ngữ:
“Diễm như đào lý, lạnh như băng sương!”. Trước mắt quần hùng thì Khương Tuyết Quân nào có vẻ gì là dâm phụ đâu? Nàng ngẩng đầu nhìn Từ Trung Nhạc bằng ánh mắt cực kỳ lạnh lùng khiến lão ta không dám nhìn lại mà phải cúi đầu. Lúc này Khương Tuyết Quân mới chậm rãi lướt nhìn qua Vệ Thiên Nguyên và quần hùng tại đương trường. Trăng đã lên giữa đỉnh trời, ánh sáng bàng bạc tỏa chiếu khắp muôn nơi. Tuy hiện trường có rất nhiều ánh đuốc nhưng rốt cuộc vẫn không thể biến đêm thành ngày, vì vậy ánh mắt của nàng càng khiến cho mọi người cảm thấy vẻ đẹp lạnh lùng ẩn chứa bên trong. Những kẻ bị nhiếp hồn bởi ánh mắt lạnh lùng của nàng thì tuyệt nhiên không dám có ý niệm dâm đãng thấp hèn, ai nấy đều nghĩ:
“Khương Tuyết Quân há chỉ là đệ nhất mỹ nhân của Lạc Dương thôi sao? Nếu nói một trang mỹ nhân thế này là dâm phụ thì dù có bị đánh chết ta cũng không dám tin!”.
Đương trường vốn có người muốn nguyền rủa Khương Tuyết Quân nhưng lúc này trước vẻ đẹp lạnh lùng cao quí của nàng thì không một ai dám thở mạnh hơi chứ đừng nói là lên tiếng.
Sau một hồi im lặng thì Tiễn Nhất Sơn lên tiếng:
- Khương Tuyết Quân, ngươi vốn là một hảo nữ tử, việc bội phu trốn đi có lẽ không phải là bản ý của ngươi. Ngươi không cần phải lo sợ, có việc gì cứ nói thẳng ra đi!
Ý tứ câu này rất rõ ràng. Tiễn Nhất Sơn muốn Khương Tuyết Quân đổ hết trách nhiệm lên đầu Vệ Thiên Nguyên.
Khương Tuyết Quân vẫn bằng giọng lạnh lùng, nói:
- Ta không có phu quân nào cả, ta cũng không cần lão giải thoát tội danh.
Tiễn Nhất Sơn nói:
- Ngươi không có phu quân? Thế Từ Trung Nhạc là gì của ngươi?
Khương Tuyết Quân nói:
- Hắn là cừu nhân của ta.
Tiễn Nhất Sơn phá lên cười một tràng rồi nói:
- Khương Tuyết Quân, ta cho ngươi một cơ hội hối cải mà ngươi không nhận thì thôi vậy.
Nhưng ngươi không thể nói năng loạn xạ đấy nhé.
Khương Tuyết Quân cười nhạt nói:
- Đa tạ thịnh tình của lão, làm thế nào lão biết ta nói năng loạn xạ?
Tiễn Nhất Sơn nói:
- Được, vậy thì ngươi hãy nói ra sự thật đi! Hừ, ngươi là thê tử chính thức của Từ Trung Nhạc, đã từng ngồi kiệu hoa của Từ gia, sự thực này có lẽ ai ai cũng biết cả!
Khương Tuyết Quân nói:
- Tốt lắm, vậy thì trước tiên hãy nói đúng sự thực mà ai ai cũng biết. Khi Từ Trung Nhạc đưa kiệu hoa đến đón ta thì phụ thân của ta vừa khứ thế chưa đầy hai tháng, mẫu thân của ta đưa quan tài hồi hương và vẫn chưa quay lại Lạc Dương...
Nói đến đây thì nàng ngừng lại một lát rồi bỗng nhiên cao giọng hỏi Tiễn Nhất Sơn:
- Thê tử chính thức là chỉ việc cưới hỏi có sự đồng ý của phụ mẫu, trường hợp này mà cũng gọi như thế được sao?
Chiếu theo lễ giáo thì thê tử chính thức phải được giải thích như thế. Do đó Tiễn Nhất Sơn đành nói gượng:
- Thế thì sao nào?
Khương Tuyết Quân chưa kịp trả lời thì Từ Trung Nhạc đã cướp lời, nói:
- Chuyện kết thân là do thúc thúc Khương Chí Hy của nàng đồng ý, phụ mẫu của nàng không có mặt mà Khương Chí Hy là người thân của nàng, lẽ đương nhiên là lão ta có thể đứng ra chủ trương.
Kỳ thực Từ Trung Nhạc có thể bịa chuyện ra nói là sinh tiền phụ thân của Khương Tuyết Quân đã hứa hôn để đưa nàng vào thế tử vô đối chứng. Nhưng hiện tại lại nói như vậy, rõ ràng lão đã thừa hiểu việc hôn sự không có lệnh của phụ mẫu rồi. Sở dĩ lão không dám nói dối là vì có nhiều cố kỵ. Đặc biệt là khi phụ thân Khương Tuyết Quân còn tại thế thì lão đã có đặt vấn đề kết thân nhưng bị phụ thân Khương Tuyết Quân cự tuyệt. Chuyện này có người tại trường chứng kiến. Tuy lúc này không có mặt người đó nhưng Từ Trung Nhạc lại lo sợ những lời nói dối trước sau gì sẽ bị vạch mặt, điều đó sẽ làm tổn hại thân phân đại hiệp của lão, trong lúc nhất thời lão cho rằng Khương Tuyết Quân chưa biết chuyện phụ thân của nàng cự tuyệt việc cầu hôn nên cảm thấy vận may vẫn còn.
Thế nhưng Khương Tuyết Quân chụp ngay cây nói của lão mà hỏi vặn lại:
- Nói vậy thì việc phụ mẫu chi mệnh đều do thúc thúc của ta kiêm nhiệm luôn à?
Từ Trung Nhạc nói:
- Đúng vậy, nàng đã thừa nhận lão ta là thúc thúc thì đương nhiên lão có quyền chủ trương cho nàng.
Tiễn Nhất Sơn chen vào:
- Khương Tuyết Quân, ngươi là người biết võ công, chuyện hôn sự này nếu ngươi không đồng ý thì thúc thúc của ngươi cũng không thể ép ngươi lên kiệu hoa phải không?
Khương Tuyết Quân lạnh lùng nói:
- Từ Trung Nhạc hiệu xưng là Trung Châu đại hiệp nên không ít người bị lão ta qua mặt, huống hồ ta chỉ là một nữ tử còn trẻ với kiến văn nông cạn? Con người thực của lão ta như thế nào, về sau ta mới biết được.
Tiễn Nhất Sơn trầm giọng nói:
- Khương Tuyết Quân, ngươi chó nói xấu người khác, điều chúng ta cần chỉ là sự thực mà thôi.
Bỗng nhiên nghe một giọng âm dương quái khí nói:
- Chẳng phải cô ta đã nói rồi sao, phụ thân của cô ta chết chưa đầy hai tháng mà Từ Trung Nhạc đã ép cô ta thành hôn rồi. Chỉ có hai tháng, các vị thử nghĩ xem, bản thân chuyện này chẳng phải đã có chỗ khiến cho người ta phải hoài nghi sao?
Thanh âm phiêu hốt nên không một ai biết từ đâu truyền lại và càng không biết là do ai nói, theo cổ lễ thì phụ mẫu chi tang phải thủ hiếu ba năm. Người trên giang hồ tuy có thể không câu nệ cổ lễ nhưng phụ thân chết chưa được hai tháng mà tiến hành hôn sự thì quả thực là chuyện bất hợp tình lý.
Tiễn Nhất Sơn quét mục quang nhìn ra đương trường rồi lớn tiếng nói:
- Vị bằng hữu nào vừa lên tiếng, xin mời bước ra ngoài này!
Giọng cổ quái lại nói:
- Ngươi chỉ nên hỏi điều ta nói có phải là sự thật hay không thôi, ngươi không cần quan tâm ta là ai.
Lúc này quần hùng lại thêm một phen để thầm thì bàn luận với nhau. Từ Trung Nhạc thấy tình hình như vậy thì đành nói:
- Ai nói là ta ép cô ta, chẳng phải là ta cũng đã nói rồi sao, chuyện hôn sự này là do thúc thúc của cô ta chủ trương. Bọn ta vì thấy cô ta cô đơn nên sư phụ mới đồng ý tổ chức hôn sự sớm đấy thôi.
Câu trả lời của Từ Trung Nhạc chủ yếu là giải thích chữ ép nhưng đối với việc tại sao lại tổ chức hôn sự vội vàng như vậy thì ngay cả người đứng về phía lão ta cũng cảm thấy lý do của lão ta vẫn chưa đủ.
Giọng cổ quái lại nói tiếp:
- Phụ thân của cô ta khứ thế thì còn mẫu thân, tại sao ngươi không chờ mẫu thân của cô ta quay trở lại làm chủ hôn?
Từ Trung Nhạc không thể nào trả lời được vấn đề này, lão quá ngượng nên phát nộ mà quát lớn:
- Đây là chuyện của ta và Khương gia, ngươi chớ có xen vào.
Khương Tuyết Quân lạnh lùng nói:
- Từ Trung Nhạc, nói đến sự thật thì hình như ngươi luôn tránh né, còn thúc thúc của ta thì ăn cơm của ngươi nên đương nhiên là phải làm theo ý ngươi rồi.
Giọng nói cổ quái lại cất lên:
- Sự tình xem ra đã rõ rồi, ta nói chữ “ép” quả nhiên không sai chút nào, nếu không trực tiếp thì cũng là gián tiếp “ép” Khương cô nương đấy thôi.
Tiễn Nhất Sơn quát lớn:
- Hiện tại chỉ mỗi Khương Tuyết Quân và Từ Trung Nhạc đối chất, người ngoài nếu muốn chõ mồm vào thì hãy chờ bọn họ nói ra sự thực đã.
Khương Tuyết Quân chậm rãi nói:
- Ta đến đây là muốn nói rõ toàn bộ sự thực, xin cho ta được bắt đầu nói từ cái chết của gia phụ.
Từ Trung Nhạc biến sắc, lão lớn tiếng nói:
- Khương Tuyết Quân, nàng chớ đem chuyện này quàng qua chuyện kia đấy nhé!
Giọng nói cổ quái tiếp tục xen vào:
- Cô ta vẫn chưa nói nguyên nhân cái chết của phụ thân cô ta thì tại sao ngươi biết cô ta đem chuyện này quàng qua chuyện kia?
Tiễn Nhất Sơn nộ khí thét lên:
- Người ngoài không được xen vào!
Giọng cổ quái cười nhạt rồi nói:
- Xem ra người làm chứng như ngươi không được công bằng rồi. Nếu Từ Trung Nhạc không cắt ngang thì ta cũng không thể xen vào.
Tiễn Nhất Sơn thầm chửi Từ Trung Nhạc ngu xuẩn nên đành lấy thái độ người làm chứng mà nói:
- Từ đại hiệp, ngươi bất tất phải sợ cô ta vu oan, có ta chủ trương công đạo ở đây rồi, cứ để cô ta nói đi!
Lúc này Từ Trung Nhạc mới phát hiện là mình đã lỡ lời, nghĩ thầm:
- “Không sai, nếu ta ngăn không cho cô ta nói thì chẳng phải là chứng minh ta có tâm bệnh sao? Chi bằng cứ để cho cô ta nói, sau đó ta phủ nhận tất cả là được.”.
Chủ ý đã định, lão lớn tiếng nói ngay:
- Được dù sao thì thật không thể biến thành giả và giả cũng không thể biến thành thật được, chân giả tất phải có sự phân định rõ ràng. Nàng muốn nói gì thì cứ việc nói ra đi!
Khương Tuyết Quân chậm rãi nói:
- Tại Lạc Dương, gia phụ lấy tên là Khương Viễn Đường. Bằng hữu trên giang hồ sợ rằng không mấy người biết điều này. Nhưng gia phụ còn có một danh tự khác, có thể nhiều người biết hơn, đó là bản danh của gia phụ Khương Chí Kỳ.
Nàng vừa nói ra tên thật của phụ thân thì quả nhiên không ít người biết, do vậy nhất thời có nhiều lời bình nghị vang lên.
- Khương Chí Kỳ, chẳng phải người này và Dương Châu Sở Kình Tùng xưng là nam bắc lưỡng đại danh gia đó sao? Hai mươi năm trước người này là nhân vật khá nổi danh trên giang hồ! Sau đó không biết tại sao lại im hơi lặng tiếng, thì ra là thay tên đến ẩn cư ở Lạc Dương.
- Nghe nói Khương Chí Kỳ và Vệ Thừa Cương là hảo bằng hữu, không lẽ chuyện mai danh ẩn tích của lão ta có liên quan đến Vệ Thừa Cương?
Khương Tuyết Quân nghe mấy lời bình nghị này thì liền nói:
- Không sai, gia phụ và Vệ Thừa Cương là anh em kết nghĩa, mười năm trước sở dĩ gia phụ bỏ Bảo Định đến Lạc Dương là vì sợ những người đã hại Vệ Thừa Cương bởi lẽ gia phụ biết rõ nội tình nên sợ đối phương hạ độc thủ.
Ngừng một lát nàng nói tiếp:
- Sau khi gia phụ đến Lạc Dương thì người xuất hiện với thân phận là một võ sư tam lưu bình thường và mở một võ quán nho nhỏ. Không ngờ mọi chuyện không qua được đôi mắt tinh quái của Trung Châu đại hiệp Từ Trung Nhạc. Thoạt tiên, khi Từ Trung Nhạc thu dụng thúc thúc Khương Chí Hy của ta thì gia phụ vẫn không hay biết gì, về sau người mới hay là Từ Trung Nhạc đã sớm biết được thân phận của gia phụ. Có một hôm Từ Trung Nhạc mời gia phụ đối tửu và tối hôm đó, gia phụ đột nhiên không bệnh mà thân vong!
Sắc diện của Từ Trung Nhạc lúc này bỗng xanh xám, lão quát lớn:
- Khương Tuyết Quân, nàng nói như thế là có ý gì? Lẽ nào nàng hoài nghi phụ thân của nàng chết là do bị đầu độc?
Khương Tuyết Quân cười nhạt, nói:
- Từ Trung Nhạc, ta chưa nói đến ngươi thì ngươi sợ cái gì chứ?
Từ Trung Nhạc vừa lắc đầu vừa nói:
- Ta không làm chuyện trái với lương tâm thì sợ gì những lời nói xằng bậy của nàng chứ.
Khương Tuyết Quân vẫn bằng giọng lạnh lùng nói tiếp:
- Ngươi không sợ thì đừng có xen ngang. Còn những lời ta nói có xằng bậy hay không thì đợi lát nữa sẽ có công luận phán xét!
Từ Trung Nhạc cũng sợ mọi người nghi lão là có tật gi

