watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Truyện Khoa Học Viễn Tưởng Hành Tinh Oxygene

Truyện Khoa Học Viễn Tưởng Hành Tinh Oxygene

Xuống Cuối Trang

Tổng hợp truyện teen hay cực hay.Bên dưới là Truyện Khoa Học Viễn Tưởng Hành Tinh Oxygene full hay. Đọc truyện teen , tiểu thuyết hay trên di động.


Lúc đó tôi hiểu quá rõ điều gì sẽ xảy ra.
Ai không có tấm thẻ đục lỗ, kẻ ấy không thể mở cửa nhà mình, không bước được vào chỗ làm việc của mình, không được nhận thực phẩm. Anh nhớ, tôi không chỉ lo cho riêng mình mà còn vợ và ON con nữa ! Mà còn có những Bẫy chụp. Từ đầu câu chuyện đến giờ tôi chưa nói về những chiếc bẫy này. Tren các đường phố anh có thể gặp chướng ngại đột ngột dựng lên như mọc từ dưới đất hay hiện ra từ chỗ hư không. Đó là những bức tường, chiếc tủ, chắn song sắt, hoặc tấm kính … Ai có thể kiểm tra lliền rút ra, lập tức chướng ngại biến mất và người đó tiếp tục đi bình thường. Đối với những người chạy trốn, những người sống ẩn nấp không có thẻ đục lỗ thì sẽ có một cơ cấu giống hệt như chiếc lồng hay một ô xà lim chụp lấy họ … Lúc đó tôi phải quyết định, tự lựa chọn: hoặc mãi mãi thu mình ẩn nấp trong hang động làm tăng số người cần phải cứu trợ … hoặc tôi phải trốn tránh một thời gian ngoài thành phố vì không có thẻ đục lỗ. Hoặc sẽ gõ cửa anh bạn ORO để nhờ trợ giúp.
Tôi chọn giải pháp thứ ba. ORO giật mình khi tôi kể lại với anh chuyện xảy ra. Chúng tôi bàn mưu tính kế rất lâu và cùng đi đến kết luận là sẽ đưa tôi tới kiểm tra đầu óc một lần nữa. ORO nói:
“Điều xấu nhất mà cậu có thể gặp phải là học sẽ xử lý chân não cho cậu một lần nữa.”
“Một cuộc can thiệp mới à “ – Tôi hỏi.
Tôi cho rằng vì tất điều này sẽ xảy ra. Nhưng rất có thể phải điều trị bằng phóng xạ … Cậu bày hết sức chú ý … Trong quá trình nghiên cứu mình đã phát hiện ra điều này : Mình có thể đặt cho cậu một tấm rất mỏng úp lên xương sọ. Tấm đó sẽ ngăn không cho tia phóng xạ đi qua.
ORO tiến hành chuẩn bị cho tôi, sau đó anh trang bị đầy đủ cho tôi nhiều loại thuốc uống, hạn chế trí nhớ, thuôc ngủ và thuốc an toàn. Tôi lại tôi làm lại não đồ. Tôi không còn thẻ đục lỗ trên đâng đọc các dữ liệu cá nhân của tôi trước một máy xử lý hoạt động theo tiếng nói. Cánh cửa được mở ra trước mặt tôi. Các máy móc kêu vo vo, các đèn tín hiệu chớp tắt liên hồi. Nhưng lần này tôi cũng không được nhận lại tấm thẻ đục lỗ. Tôi bị rơi vào một tình trạng nửa thức nửa ngủ.
Sau đó tôi tỉnh lại trong một ngôi nhà bê tông khổng lồ. Lúc này, tôi biết ngay rằng số phận của tôi đã tới một bước ngoặt, họ đã không đưa tôi trở lại chỗ xử lý bộ não. Có thể những máy móc đã phát hiện ra điều gì ở tôi. Đến ngày Đại Lễ Mùa Xuân tới, họ sẽ đày tôi tới Thành phố của những người nô lệ. Tức là những người đeo vòi: Tôi đã bị tuyên án phải hoàn toàn xóa trí nhớ.
NHưng nhờ cách chuẩn bị của anh bạn ORO nên phần lớn trí nhớ của tôi đã được bảo toàn.
O
N tiếp tục kể:
- Cuốn vở đầy bí mật chính là cuốn vở đã đưa tới sự đày đọa mà tôi sẽ không bao giờ quên được nó.
Trong đó có ghi lịch sử của hành tinh Oxy và biên bản của ĐẠI HỘI LẬP HIẾN BÍ – MẬT CỦA TƠRỚT OXY. Lần đầu tiên khi thấy cuốn vở, tôi đã chần chừ, mở ra rồi lại gấp lại. Lúc đầu tôi không muốn đọc. Vì tôi cũng đã được biết là lâu lâu người ta lại đưa lẫn vào tài liệu làm việc của bọn tôi những câu hỏi và những thông tin bàn về vấn đề không thuộc phạm vi công việc của chúng tôi. Thật là bất hạnh cho kẻ nào đã tiết lộ ra rằng anh hiểu và đáp lại những câu hỏi ngoài đề đó. Nhưng rõ ràng cuốn vở này không thể đưa tờ Trung tâm tới được. Đây chỉ có thể là của những người Vô hình, tức là những người bạn đồng hành không quen biết của chugns tôi. Những người đang bí mật sản xuất ra chất thuốc Ngủ sâu. Những người che chở cho những gia đình đang lẩn trốn. Phải nói là tôi đã hành động thiếu cân nhắc. Đáng lẽ tôi không nên đọc cuốn vở đó thì mới đúng mà phải mang nó về nhà rồi bí mật đọc nó. Có lẽ tôi đã kể với anh rằng: Khi chúng tôi ở nhà hoặc ở câu lạc bộ thì chỉ có kiểm tra đột xuất trong trường hợ hết sức hạn hữu. Sau khi đọc, tôi có thể uống những viên thuốc Ngủ đông rồi qua một giấc ngủ sẽ quên tất cả ! Bởi vì nội dung cuốn vở đó gây cho người đọc sự phẫn nộ ghê gớm. Tôi luôn luôn bận tâm suy nghĩ và muốn làm những chuyện chọc trời khuấy nước.
Nghĩ lại, đúng trong giây phút vừa đọc xong cuốn vở thì họ yêu cầu tôi đi kiểm tra. Chưa chắc đây là sự tình cờ. Phải, đó có thể là sự tình cờ nhưng tôi đã sai lầm mà hốt hoảng uống quá nhiều chất thuốc Ngủ sâu.
Nói đúng ra, tôi không thể nhớ đúng từ câu từng chữ của cuốn vở vì tôi chỉ được đọc có một lần và sau đó biết bao điều ghê gớm đã xảy ra ! Đến bây giờ tôi chỉ cón nhớ những điều đáng chú ý:
Xua kia trên hành tinh Oxy có các lục địa và các đại dương. Có 17 lục địa mọc lên từ đại dương lớn và ngoài ra còn có những biển kín, các hồ, sông, vịnh ..v .. v… Địa lý của chúng tôi cũng giống như địa lý của nhiều hành tinh khác trong hệ đường Ngân Hà. Chúng tôi cũng có những con tàu vũ trụ và có quan hệ với các hành tinh xung quanh. Có nhiều dân tộc đã ở trên hành tinh chúng tôi và xưa kia họ sống lúc thì hòa bình lúc thì đấu tranh với nhau. Lúc đó có dồi dào lương thực thực phẩm. Kinh tế thịnh vương, văn hóa và khoa học nở hoa.
Trong lịch sử hành tinh chúng tôi có mấy thế kỷ là một thời đại hạnh phúc trong sáng, sung sướng dư dật và niềm vui tràn trề. Các phát minh sáng chế được nảy ra liên tiếp. Sự kiêu hãnh của những người danh Oxy ngày càng lớn lên. Các phương tiện giao thông nhanh chóng đến mức người ta có thể bay vòng quanh hành tinh Oxy trong một thời gian ngắn trong khi chính no quay quanh trục của nó. Nhưng kế hoạch giao thông liên hành tinh và điều chỉnh thời tiết được vạch ra. Nếu những người dân hành tinh Oxy có suy nghĩ chia hẳn hợp lực nhau tìm cách giải quyết những nhiệm vụ đó nhằm mục đích hòa bình thì mọi việc đã khác hẳn …
Nhưng tới một lúc, từng dân tộc ganh đua nhau xây dựng riêng những viện nghiên cứu và cơ sở công nghiệp khổng lồ. Cái nào cũng muốn vượt nhau và dìm nhau. Rồi những thí nghiệm hạt nhân trong bầu khí quyển. Nơi này thì gây ra sự tan vỡ mây. Nơi khác thì gây ra mưa đá. Nhiệm vụ nổ hạt nhận ngầm dưới đất làm rung chuyển lớp vỏ của hành tinh OXY. Và những hiện tượng thật đang sợ, không giải thích được bất ngờ xảy đế. Đầu tiên phát sinh ra địch. Nhưng bệnh dịch mà cả mấy thế kỷ không nghe ai nói đến nữa. Hàng loạt người dân OXY tự nhiên vàng vọt, gan họ phình lên và họ bị sốt cao. Những trẻ sơ sinh thường hay bị dị dạng. Da mọi người bị rộp lên kèm theo nhiều mụn nhọt. Những vết loét phát sinh trên người họ. Các nhà bác học vội vàng nghiên cứu tìm nguyên nhân và họ càng đi tới kết luận: đất, biển và không khí bị ô nhiễm tới mức độ khủng khiếp. Đầu tiên, môi sinh bị tràn ngập những loại vi khuẩn và siêu vi khuẩn hết sức nhỏ. Mối nguy hiểm ngày càng tăng . Các con vật nối tiếp nhau chết trong các nguồn ngước. Nước bề mặt đã biến thành một chất lỏng nhầy nhẩy. Các loại tảo và tảo dạt, các sinh vật nổi và các loại thảo mộc sống dưới nước đều bị hủy diệt. Các súc vật uống nước này lần lượt chết hết. Khi người ta đến gần nguồn ngước thì mùi hôi thối xông lên tận óc. Các cánh rừng bị nhạt màu dần, màu xanh tươi mát của lá biến mất và cây cối cũng chết dần theo. Vòm lá bị ngạt thở chuyển dần thành màu vàng và màu nâu. Ở các thành phố lớn ngày càng hiếm được nhìn thấy bầu trời xanh. Từng đám khói lớn như đám mây màu xám, màu vàng và cả màu nâu nữa trôi dạt trong bầu trời. Ngay lúc đầu, mọi người không nhận thức ngay được mối nguy hiểm. Công nghiệp thực phẩm đã dùng hàng ngàn loại hương vị khác nhau để thay thế những thực phẩm lấy từ súc vật bị thiếu hụt. Ánh sáng muôn màu của thành phố, sự huyên náo của các trung tâm giải trí làm người ta ít chú ý đến các màn khói, làm người ta quyên đi những cơn giông ngày càng hiếm hoi. Rồi đến cả thời tiết cũng đã thay đổi. Sự khác biệt giữa các mùa trong năm dần dà biến mất. Tới một lúc, không còn mùa đông và mùa hè nữa. Cuối cùng, thiếu mất nhịp sinh học thường lệ.
Nếu hồi đó, những người dân thành phố OXY biết dùm bọc lấy nhau thì đâu đến nỗi. Nhưng đáng tiếc, họ đã coi những quyền lợi nhỏ mọn lớn hơn điều đó. Các sự tranh chấp về nguồn gốc, tham vọng muốn làm bá chủ và sự tranh giành quyền lực thúc đẩy họ lao vào sản xuất vũ khí, thống trị, chiếm lấy đất đai của kẻ khác, lợi nhuận, quyền lực … chắc anh hiểu những khái niệm ấy chứ?
Peter đáp và gật đầu:
- Có một thời, ở Trái Đất chúng tôi cũng có những cái đó.
ON kể tiếp:
- Có những kẻ đã tạo ra nguồn thu nhập ngay từ những điều nguy hiểm đáng sợ đó. Trong các thành phố đông dân, hoa cỏ và cây cối chết hết. Họ đã sản xuất hoa nhân tạo, bãi cỏ nhân tạo, bụi cây và các cây nhân tạo nhiều màu và bán rất đắt. Mỗi ngày hàng ngàn người được đưa vào bệnh viện cấp cứa với triệu chứng ngạt thở. Đối với những kẻ có tiền thì có sẵn những bình chứa OXY hoặc những lều có chứa không khí lẫn Ozon thơm mùi nhựa thông. Lợi nhuận … Những lời cảnh báo nhắc nhỏ của những nhà bác học, những nhà văn và nghệ sĩ đều vô hiệu. Những người dân tốt nhất P
eter càng đi càng cảm thấy con đường mòn dài vô tận. Đôi khi anh có cảm giác họ đã dong ruổi trên con đường này từ ngày sinh ra Trái Đất. Lúc này họ đi trên nền đất mềm hơn. Đôi chỗ có ít bùn, còn bước chân họ cảm thấy nặng hơn. Sau đó lại tiếp tục đi trên nền đá. Tia sáng mảnh mai của chiếc đèn Pin nguyên tử rọi đường cho họ đi. Còn bên cạnh, trên đầu và dưới chân hai người là khoảng tối âm u không gì xuyên qua được.
Lúc này Peter đã nghĩ rằng các tốt nhất để tranh thủ sự giúp đỡ không gì bằng tìm đến ORO, anh bạn thân mến của ON. Anh không tự cho phép mình ảo tưởng gì nữa. Đối với quyền lực âm thầm và đầy bí ẩn của Trung Tâm thì điều tốt hơn hết là nên ẩn mỉnh, ẩn nấp nếu có thể được. Ai mà biết được chuyện anh rơi xuống đây có phải là sự tình cờ hay không? Có phải một người nào đó đã cố tình lôi anh xuống đây? Có phải người ta vẫn quan sát và theo dõi anh từng giờ từng phút? Những lời kêu gọi trên điện đài của anh không nhận được lời đáp. Nhưng chúng có bị ghi lại ở đâu không?
Còn July yêu dấu của ta? Bây giờ nàng ở đâu? Riêng ý nghĩ rằng điều bất hạnh cũng có thể xảy đến với July đã làm cho anh gần điên đầu lên rồi. Có lẽ những người có trí nhớ biết ít nhiều điều này. Có lẽ ở thành phố này anh sẽ được biết thêm điều gì …
Peter và ON tiếp tục đi theo con đường mòn vắng vẻ. Đôi khi anh có cảm giác bị người theo dõi. Khi đó anh dùng đèn Pin nguyên tử soi khắp xung quanh. Nhưng khắp nơi không hề thấy một bóng người, chỉ có bóng tối, bóng tối nặng nề và dày đặc.
Hai người tiếp tục đi, đi mãi, không dám dừng chân, ai cũng im lặng. Bản thân ON cũng bị nhiều ý nghĩ lo lắng dầy vò. Không biết bản đồ ta vẽ có đúng không? Không rõ hai người đã đi đúng đường chưa? Liệu ta có tới đích không? Khi nào mới tới được? Và cuối cùng là cái gì sẽ chờ đợi ta?
Nghĩ có kỹ dẫu sau họ cũng thấy có niềm vui và tự tin. ON chứa chan hy vọng gặp lại vợ và ON con. Còn Peter thì cũng nuôi hy vọng mong manh hơn là biết đâu July chẳng đã có mặt ở Thành phố của những người có trí nhớ. Hoặc có thể ORO biết được tin tức về nàng. Còn nếu không thì sao? Cái gì sẽ xảy ra? Lúc đó anh phải đi tới đâu? Làm gì?
Chiếc mày sản xuất Oxy bỏ túi của Peter tiếp tục sinh ra lượng Oxy nuôi sống hai người. Từng lúc một, Peter lại nạp đầy bình chứa Oxy cho ON. Không nhớ là bao nhiêu lần. Thay cho các bữa cơm, họ nuốt những viên dinh dưỡng. Đột nhiên Peter lo lắng: Không biết những máy móc tinh vi này của mình còn sử dụng được đến bao giờ? Tuổi thọ của nó cũng có giới hạn chứ ! Nó đã được sản xuất cho những chuyến du lịc ngắn nên giống đồ chơi hơn là các thiết bị nghiêm túc.
Tới một lúc, ON đang đi phía trước, đột nhiên dừng lại nói:
- Bây giờ tôi nhớ rồi. Nhớ rất chính xác. Chúng ta sắp tới thành phố rồi anh ạ !
Lúc này anh lại bị kích động mạnh, không thua gì lần anh biết nội dung của cuốn vở bí mật.
- Theo bản đồ thì chúng ta đã tới đây, ở cuối con đường mòn và tôi có thể nhớ lại vị trí của hang động. Giây lát nữa chúng ta sẽ tới đó … Nhưng đoạn đường cuối cùng là đoạn đường khó đi nhất. Anh cần hết sức chú ý …
Trong các chuyện cổ tích người ta thường nói đến những ngọn núi dốc đứng, bằng pha lê với thành núi trơn tuột, mà chỉ có các loại rồng bay kỳ lân mới có thể bay qua được.
- Bây giờ tôi nhớ ra rồi … Thành phố của những người có trí nhớ, được bao quanh bởi một con hào tối. Và ven chỗ có hang động có rất nhiều bụi cây. Còn phía bên kia bắt đầu có các ngôi nhà. Nhưng tôi không biết sẽ vượt qua hào đó bằng cách nào. Có lẽ là nên dừng lại nghỉ một lát …
- Hào này ta nhất định vượt qua được. Trong những trang bị tôi đem theo có loại thang Mặt Trăng.
Họ dừng lại dưới chân một bức tường đá dốc đứng. Đó là phần thạch nguội hóa đá, hậu quả một vụ nổ khổng lồ dưới đất.
Peter mở túi dụng cụ lấy ra hai chiếc thang. Loại thang này như những cuộn chỉ lớn hay cuộn ống cứu hỏa cuốn thành vòng lớn. Khi sử dụng ta không phải làm gì khác hơn là trải cuộn đó ra, cho lăn trước mặt mình. Chiếc thang dây dính vào vách đá và tự nỏ ra thành từ đốt khi tiếp xúc với một vật rắn. Hai người có thể đặt mũi giầy lên các nấc, dựa đầu gối vào đó và lần lần leo lên. Mỗi cuộn thang dây dài tới vài dặm. Và mỗi nhà du hành vũ trụ mang theo trong túi hành lý của mình thàng tá loại thang Mặt Trăng như vậy. Khi người ta đụng phải bất kỳ một thiên thể nào hoặc rớt xuống một cái hào hay gặp một bức tường đá cao nào đều có thể vượt lên được. Hồi thế kỷ thứ 21 loại thang này đã được sử dụng lần đầu tiên trên Mặt Trăng nên đã được đặt tên như vậy.
Việc leo trèo tuy vậy không phải là quá dễ. Nhưng loại thang này tỏ ra rất chắc chắn. Họ leo từng đốt một, từng thước một và dần dà đã gần tới đỉnh. Chỉ lăn thêm vài vòng nữa là chiếc thang của Peter đã bám được vào một cành cây phía trên đỉnh đá. Chỉ một bước cuối, Peter đã nắm được một cành cây. Cành đó trơn như bằng chất dẻo. Thực ra đó không phải là một cây sống.
ON cũng đã tới một bụi cây. Họ tắt chiếc đèn Pin nguyên tử. Dừng lại vài phút xả hơi và nạp đầy bình chứa Oxy. Họ cố gắng phán đoán xem cái gì đang đợi họ ở đây. ON nhớ ra rằng đây là ngoại vi ngoài cùng của thành phố và nói chung không có người dân nào đi chơi ra tới đây. Cũng như ở Thành phố bêtông mà họ vừa rời khỏi, lối vào của mọi nhà đều quay vào phía trung tâm thành phố. Vì vậy mọi người dân không ai đi về phía này. Họ ra làm gì vì ở đây là chấm dứt của thế giới và bắt đầu cõi hư không. Đó là phần không sống của hành tinh. Dù cho có muốn đi chơi cũng không đủ lượng Oxy dự trữ…
Nói chung thế giới của hành tinh Oxy nơi nào cũng như nhau kể cả các nhà và thành phố của các nhà bác học. Ai cũng chẳng nghĩ tới việc đi đâu làm gì.
Đồng thời, chính ON cũng không biết xung quanh có thiết bị kiểm tra, hoặc cái gì đó chộp bắt họ. Điều có thể xảy ra nữa là họ vừa vượt qua một đoạn đường rất gian nan. Nhưng đột nhiên họ có thể rơi xuống một cái giếng và lập tức họ được đưa trở lại Thành phố bêtông, Thành phố của những sinh vật có đeo ống hô hấp.
Khi họ tự vạch một con đường qua đám cành và lá bằng chất dẻo thì một tiếng lao xao nổi lên. Toàn bọ đám bụi cay này đen kịt khi còn xa. Nhưng lúc đến gần thì chúng trở nên màu xanh sẫm. Lúc này Peter nhận thấy rằng ở Thành phố của những người có trí nhớ này có nhiều màu sắc như ON đã nói trước.

Đến Trang
Trang Chủ Đọc Truyện Truyện Khoa Học Viễn Tưởng Hành Tinh Oxygene
Lên Đầu Trang

Truyện Teen Hay Khác

Anh xin lỗi, mình yêu nhau nhé
Truyện Teen, Chồng hờ ơi! Vợ yêu chồng mất rồi!
Truyện Teen, Yêu lại từ đầu, em nhé! full
Truyện Teen - Anh Đã Tan Rồi
Truyện Teen Người Hùng Của Em
Truyện Teen Đừng Hôn Em
Truyện Teen Ký Ức Đẹp
Truyện Teen Biệt Thự Đen
Truyện Teen Hãy Cười Lên Anh Nhé... Để Kẻ Đến Sau Là Em Còn Cảm Thấy Hạnh Phúc
Truyện Cực Hay Tưởng Nhầm Gái Hư Được Nhầm Gái Ngoan
1234...101112»
Trang chủ
U-ON - 69