Tổng hợp truyện teen hay cực hay.Bên dưới là Truyện Teen Học trò full hay. Đọc truyện teen , tiểu thuyết hay trên di động.
nó muốn nói 1 câu gì đấy thật ấn tượng và độc đáo nhưng lại thành cà lăm:
- có....có chuyện gì...không....không ...cậu? (>_
- ah, mình nhờ chút, báo với Long là chiều nay đến nhà tớ chó việc nhá, tìm mãi chả thấy mà gọi thì cũng không thèm nghe, bực với tên này thật
- ah...uhm....được thôi - nó hơi hụt hẫng. vậy chứ nó nghĩ có việc gì mà Minh phải gọi nó, chả nhẽ liên quan đến nó
- tks cậu nhá - Minh vừa nói vừa tặng nó 1 nụ cười......cute hết sẩy làm nó....bay lên 1 lần nữa ^^
- uhm.....k có gì - nó đáp trả mà không hề ý thức mình đang nói
mất vài phút sau, nó mới hoàn hồn khi Linh ở bên cạnh lay gọi nó lịch liiệt. nó nhìn xung quanh, Minh đã biến mất không dấu vết, chắc là đã đi lên lớp rồi, cũng chuẩn bị vào học rồi mà.
nó vừa đi vừa nhìn theo Minh, suýt nữa vấp chân ở bậc cầu thang. hạnh phúc quá, Minh đã nói chuyện với nó, tuy không phải vì lý do muốn nói chuyện với nó, nhưng điều đó cũng chứng tỏ Minh vẫn nhớ nó, vẫn biết nó học lớp nào (thiệt không? =_="). cảm giác sung sướng hơn bắt được vàng, nó quay qua ôm Linh nhảy cẫng lên quay vòng vòng:
- muội ơi iu muội quá! hôm nay muội xinh thế! (O_O)
rồi nó chạy vù lên lớp, chân nhún nhẩy tung tăng, gặp ai cũng cười, gặp ai cũng tay bắt mặt mừng. vui quá nên nó không để ý Linh đi sau nó đang cố gắng kìm nén cơn cười hết mức có thể, ánh mắt thấu hiểu, khoái chí nữa.
đang hưng phấn thì cảm giác phởn của nó phải stop. nó gặp Dung, không nhận thức là ai nhưng cũng chạy đến ôm chầm lấy Dung rồi nhảy tưng tưng tại chỗ. Dung ngơ ngác nhảy theo nó, rồi đến khi nó buông Dung ra định tiếp tục công cuộc phởn thì Dung kéo nó ra ngoài ban công (chuyện gì dzạ ?_?)
Dung tức tối buông tay nó ra, hỏi:
- đệ làm cái gì thế hả, biết vừa ôm ai không?
- biết, huynh chứ ai - nó mở tròn mắt, ngây thơ đáp trả Dung - huynh không thích ôm àh? (^^)
- đệ.....giả ngu hay ngu thật thế (oé >_ - ô hay nhỉ, không thích thì cứ nói, sao phải nói đệ thế >
- đệ không biết thật ah?
- không, biết cái gì mới được ? - nó đang sung sướng nhưng Dung tự nhiên nổi khùng với nó là sao, tức quá đi thôi >"
- đệ.....vừa ôm cả .....Long đấy - Dung nói hết câu thì mặt đỏ dần như tôm luộc đang chín dần
- ôi zời tưởng gì, đệ ôm huynh thể hiện tình thân, huynh thật....CÁI GÌ CƠ - nó bỗng dưng hét lớn.
- giờ mới biết à, muộn rồi cưng, gạo đã thành cháo - Dung vẫn lườm nguýt nó
- huynh hâm à? cháo bún gì ở đây. đệ đi đâu có thấy Long đâu? - nó vẫn một mực cãi, nó mà không thấy mình sai thì phải cãi cho được, thế nên ai cũng bảo nó bướng.
- ười tít mắt thế kia thì biết cái gì chứ - Dung nhún vai
nó phì cười vì điệu bộ và suy nghĩ của Dung
- hihi, sorry huynh, đệ sơ suất tí, chắc cũng chả sao đâu, Long vô tâm mà, nghĩ đệ có vấn đề thui, huynh đừng để tâm nữa, nhá. không thích thì lần sau đệ chừa Long ra (còn lần sau ah ?_?). đệ kể cho nghe nè, lúc nãy, dưới dân trường......bla bla bla............
nó tường thuật lại rất sinh động cho Dung vụ việc vừa xảy ra với nó. Dung vừa nghe vừa ố, á, hehehe, hí hí hí....đủ mọi cảm xúc.
thở 1 cái lấy hơi, nó tiếp:
- đệ sướng quá nên mới hành động điên thế đấy. giờ mới thấy điên thật ^^
- vậy là chứng tỏ Minh vẫn nhớ đệ từng học chung lớp đúng hem - Dung kết luận
- uhm, không ngờ đấy, đệ tưởng người ta cho vào dĩ vãng rồi cơ. học chung từ cấp 1 (oái), lần cuối nói chuyện cách đây cũng.....4 năm (ui trời ơi >_
- thui kiểu cười ấy đi, nhìn như ngớ ngẩn ý - Dung nhăn mặt nói 1 câu thẳng thừng, nhưng không làm nó hết cười đc - dù sao cũng là tín hiệu đáng mừng rồi. chúc mừng đệ, huynh đệ ta đều hạnh phúc
cả nó và Dung đều cười hỷ hả. rùi nó sực nhớ ra
- ah Minh nhờ đệ nhắn tin, đệ phải bảo Long, mà Long đâu?
- Long hả? hình như xuống cantin rồi, đi với Du
- thế hả? đi với Du à, như hình với bóng. thế thì không tiện lắm.... - nó ngập ngừng
- không tiện làm gì? - Dung tò mò
- không, hi, thôi đệ đi tý không sắp vào học rồi
nó tung tăng chạy đi, Dung từ tốn vào lớp. chẳng ai trong 2 đứa để ý rằng cái ban công 2 đứa nó đứng nói chuyện gần cửa ra vào thứ 2 của lớp. Và cũng chả ai nhận ra 1 người đã chứng kiến cuộc nói chuyện của tụi nó...từ đầu đến cuối
cantin
ngó nghiêng một hồi mà nó chả thấy bóng dáng Long đâu, đi lòng vòng khắp sân trường cũng chả gặp, nó bắt đầu bực mình, tiếng trống báo vào lớp làm gián đoạn cuộc tìm kiếm của nó. mới ló đầu vào lớp mó đã thấy Long chễm chệ ở chỗ ngồi, tán phét với Trung cùng bàn, tức hộc máu.
nó xăm xăm chạy đến, đập bàn Long 1 cái rõ kêu
- bác đi đâu cháu tìm không thấy? - nó nạt
- xuống cantin - Long ngây thơ nhìn nó, trả lời ngắn gọn
- cháu xuông không thấy- nó vẫn nhất quyết buộc tội
- ăn xong thì ra chơi bóng
- rồi sao?
- rồi lên lớp
- thế sao cháu không gặp?
- cái đấy bác chịu, ai bảo chân ngắn đuổi không kipx bác
mặc kệ cơn giận của nó, Long vẫn tranh thủ trêu nó mọi nơi mọi lúc.
- bác quá đáng, hông thèm nói thông tin mật cho bác nữa - nó chu miệng quay về chỗ
- thông tin gì? - Long tò mò quay xuống hỏi
- không nói, dỗi rồi - nó quay mặt đi
- trẻ con - Long phì cười
- cháu đâu đã lớn
- nói đi mà - Long quay sang dụ dỗ nó - nói rồi bác cho mỳ trẻ con (mỳ trẻ em á, bạn nào còn nhớ, ngôn ngữ biến thể của cả lũ chúng nó)
- ứ thèm
- cô giáo đến rồi kìa - Dung cắt ngang cuộc thương thuyết, nhìn nó và Long với ánh mắt khó hiểu
Long ngậm ngùi quay lên sau khi gõ vào trán nó 1 cái rõ kêu. nó không thèm phản ứng. ngồi nghe giảng nhưng tâm trí thì nhớ lại cuộc nói chuyện vừa rồi với Minh ( có phải nói chuyện đâu)
1 tờ giấy bay xuống bàn nó. ngước lên bàn trên, Long ra hiệu cho nó mở ra xem. nó thấy khó hiểu, có mấy khi Long chơi trò này như Dung và nó đâu nhỉ. nó mở tờ giấy (Dung đang ngó nghiêng bên cạnh)
" nãy định nói gì với bác thế?"
"không nói đâu" nó ném trả
" thôi bác biết rồi, thích gì bác chiều"
"thật không?" (dễ dụ)
"thật luôn"
"ờm, Minh lớp Lý nói bác chiều qua nhà có việc"
"thế thôi?"
"thế thôi"
"thế mà tưởng gì to tát. tên này mất kiên nhẫn rồi haha"
"bác nói thế là sao?"
"không có gì hehe"
"mà cháu hỏi nhá, bác sao quen với Minh thế?"
"hỏi làm gì, trẻ con thắc mắc vớ vẩn"
"bác vừa hứa với cháu là cháu nói thì thích gì bác chiều cơ mà, giờ cháu muốn biết, đừng có mà thất hứa"
" đúng là....quỷ nhỏ. bác quen hồi ôn thi vào trường, rồi dần dần thành thân, vậy thôi"
"vậy à...."
"sao cháu quan tâm tên đấy thế, để ý ah"
"không, bác chỉ nói bậy, học đi....."
nó giật mình vì câu hỏi của Long, chả lẽ dễ lộ thế hả giời, phải cẩn thận, hix, giáu bao năm rồi mà giờ bị lộ thì khổ sáng chủ nhật, tại nhà nó
( truyện hay cập nhật tại V I P T R U Y E N . P R O )
đồng hồ chỉ 8h sáng. nó đang làm gì? còn phải hỏi, hôm nay là ngày ngủ nướng của nó nên đời nào có chuyện nó dậy sớm, nó luôn biện minh với bố mẹ mỗi khi bị mắng ngủ dậy muộn rằng thì là cả tuần nó đã phải thức khuya dậy sớm rùi, ngày cuối tuần nó phải...ngủ bù (^_^), còn lấy sức học chứ (nghe điêu thế không biết ^^).nhưng rồi nó lại bị dựng dậy ngay lúc đang mơ đẹp, không phải do bố mẹ nó mà là Dung, làm gì tý sẽ biết.
Dung chạy lên phòng nó, hất tung cái chăn đang ủ ấm nó và con mèo không thương tiếc, làm nó....đi ra khỏi giấc mơ. vẫn còn buồn ngủ nên nó không thèm để ý, lấy lại chăn đắp tiếp. Dung gào lên, vang khắp nhà, làm cho con mèo iu của nó vụt chạy:
- dậy mau heo con ! (gọi quá đáng T.T)
- huh, gì thế - nó cuối cùng cũng chịu mở mắt nhìn Dung - huynh đến có việc gì mà sớm thế (8h có sớm không mọi người)
- sáng bảnh ra rồi, sớm sủa gì, dậy đi, đi với huynh
- đi đâu - nó vừa nhắm mắt vừa nói
- ô hay nhỉ, hôm qua hẹn nhau thế rồi cơ mà. có dậy không?
Nó vẫn mắt nhắm mắt mở, cố nhớ lại xem nó với Dung hẹn nhau làm gì vào ngày cuối tuần hiếm hoi thế này, nhưng trí óc tạm thời đình trệ vì vẫn còn ngái ngủ
- nhìn cái mặt kìa...._ Dung léo nhéo - lại quên rồi chứ gì, đi mau, đi rồi khắc nhớ
thế là Dung tìm đủ mọi cách dã man nhất, mềm mỏng nhất để bắt nó dậy. bị như thế ai ngủ được nữa, nó đành chịu thua, dậy thôi, bị bà ấy hành gặp ác mộng thì mệt.
-----------------------------------
tại shop đồ lưu niệm Ruby
shop này vốn rất nổi tiếng trong giới học sinh vì hàng hoá rất phong phú, hợp với giới trẻ, giá cả vừa phải, hơn nữa gói quà rất đẹp nên tụi nó, cả những người khác hay lên đaâ mua quà tặng hay đồ dùng.
nó và Dung đang lượn lờ khắp shop, vừa để ngắm hàng, vừa để phục vụ lợi ích của Dung.
đi mấy vòng mà Dung vẫn chưa chọn được cái nào ưng ý, nó cáu kỉnh hỏi:
- cuối cùng là huynh định mua gì cho hắn hả giời, chưa có ý định gì hết ah?
- uhm -Dung vừa ngắm mấy cái cốc vừa trả lời nó - chọn đồ cho con trai rất khó, huynh cũng chưa biết mình nên mua gì cho phù hợp nữa.
trời ah. mệt thật. nghe vậy đã biết đang nói đến ai rồi đúng k. bingo! quà sinh nhật cho Long. thế đấy
- còn hơn 2 tuần nữa mới đến giáng sinh cơ huynh yêu, làm gì chọn sớm thế? - nó ngao ngán
- phải chuẩn bị trước chứ không đến lúc ấy lại cuống lên không kịp mua - Dung vẫn thản nhiên nói chuyện cứ như mặt trời mọc buổi sáng
- thế quà của đệ?
- đơn giản, huynh biết gu của đệ rồi
- thế mua chưa? - nó thấy ngạc nhiên, Dung vẫn nhớ sở thích của nó hô hô
- chưa....
đang bay lên mây thì Dung chọc thủng đám mây làm nó ngã xuống bùn. dỗi, không thèm theo nữa.nó mặc kệ Dung đi chọn quà cho thằng nhỏ (nhỏ mới sợ ^_^), nó bò qua quầy thú bông, ôm hết em này đến em khác xem ôm em nào đã hơn (trẻ con quá ^^). thậm chí nó còn phởn đến mức lôi điện thoại ra tự sướng đủ kiểu nữa chứ. mải mê đắm chìm trong thế giới thú bông, nó hem coá để ý 1 người cũng đang tiến về chỗ nó đứng.
- ôm nhiều vậy chọn được con thú bông nào chưa?
1 giọng nói vang lên bên cạnh nó, nó quay sang xem người đó nói với nó hay với ai. ai thế này? đầu nó bốc khói vì quá nóng. AAAAAAAAAAAAAAAA, Minh sao? không ngờ Minh cũng đến đây, cũng vào chủ nhật (còn ngày nào nữa đâu ^^) và cũng đến quầy thú bông như nó, lại còn nói chiện zới nó. may mắn quá, dạo này nó đỏ thiệt, gặp liên tục, chắc tại nó chăm chỉ cầu nguyện, khấn vái đây mừ ^_^. sung sướng quá nó quên mất Minh đang hỏi nó. minh nhìn nó chằm2, hỏi lại lần nữa
- ey, tớ nói với cậu đấy. hay không nhận ra tớ. tớ là Minh nè, học chung cấp 1 ý, nhớ không....bla bla bla
nó nuốt chửng từng lời Minh nó. sao có chuyện nó quên Minh được chứ. nó cười bẽn lẽn(hỡi ôi >"
- đâu có....tớ tưởng cậu nói...với người khác
- có người khác ở đây sao - Minh cười lém lỉnh
ah...uhm... - nó nhìn quanh, chả có ai ngoài nó và Minh đang đứng đây cả - hi....cậu đến mua quà cho ai ah? (đánh trống lảng)
- uhm, không, tớ đưa em gái đi mua đồ (đàn ông thế, trùi ui chít mất ^^). khổ nỗi nó chọn lâu quá nên đi loanh quanh, còn cậu
- uhm, tớ cùng bạn đi mua quà giáng sinh, cũng như cậu nên ra đây xem.
- thế ah...mua giáng sinh sớm vậy hả?
- hihihihihiiiiiiiiiiiii
ôi, trong mơ nó cũng không thể tưởng tượng đc nó đang nói chuyện đàng hoàng chính thống với người trong mộng của nó, hạnh phúc quá đi. đã lâu lắm rồi nó với Minh đâu có tiếp xúc ở cự ly gần thế này đâu, cũng chỉ vì nó nhát thấy Minh là chạy thẳng không dám đối diện, T_T. Dung vẫn kêu nó thỏ đế thế thì định bao giờ mới có bạn trai, nhưng nó không cần, có Minh trong tim nó rồi ^^ (ack ack, bó tay =_=)
minh vừa cầm con cừu bông, ngắm nghía rồi lại tiếp chuyện nó:
- cậu có vẻ thích gấu bông nhỉ!
- ah, uhm, hơi trẻ con nhỉ. nhưng ôm gấu rất sướng. nhưng gấu bông tớ thích nhất là mashimoro,rất to mà cái mặt rất chân thật, k phải cười toe toét như những con khác, nó k cười nhưng khiến tớ thấy giống mình - nó nói 1 trang dài như diễn thuyết,động đến sở thích là nó lại thế đấy, cũng may, nếu không nó không biết nói gì thì ngượng chết mất. Minh đang lắng nghe chăm chú. bỗng:
- đệ ơi huynh nhờ chút - tiếng của Dung vang lên từ đầu kia quán đến tận tai nó. lựa thời điểm phá đám thế không biết.
nó vừa tức, vừa bực nhưng vẫn cười toe với Minh giữ hình tượng:
- tớ qua đằng kia có việc chút!
dậm chân thình thịch qua chô Dung đang đứng, mắt nó hằn lên đáng sợ, mặt thì đỏ bừng, đen làm chảo rán cái gì cũng chín ^^
- đệ thấy mua cho Long dầu gội đc không, vì cốc Long được tặng nhiều rồi - Dung vẫn hồn nhiên hỏi ý kiến nó, không nhận ra vẻ mặt bốc khói nghi ngút của nó
- huynh thật, phá không đúng lúc đúng chỗ gì cả - nó gắt lên...trong thì thầm
- cái gì, đệ nói cái gì đấy - Dung quay sang nhìn nó tò mò
đang định cãi tiếp, nó chợt nảy ra 1 ý định.
nó chạy lại quầy thú bông, may quá Minh vẫn đứng đấy. thở sâu cho đỡ hồi hộp, nó lại gần hỏi nhỏ nhẹ:
- tớ nhờ cậu chút được không?
Minh giật mình quay sang, thấy nó đang đứng nó, mỉm cười mà không biết điệu cười đó làm nó đơ mấy vài giây, hỏi:
- có việc gì vậy?
- ah...tớ muốn hỏi cậu mua quà cho con trai thì nên mua gì mới hợp - nó thấy mình thông minh quá, vừa được nói chuyện với Minh , vừa đỡ đau đầu chuyện quà cáp ^O^
- uhm... - Minh đăm chiêu - con trai thì chỉ cần quà đơn giản thôi như thắt lưng, hay tất cũng được. tớ hay được tặng những cái đó. mùa giáng sinh thì tặng khăn là hợp nhất
- vậy ah...- nó cũng suy nghĩ, vậy cũng được ha, con trai đâu để ý nhiều- nhưng tớ thấy con trai ít khi quàng khắn lắm > - cũng tùy thôi, quan trọng là người tặng, có long là được, nếu là quà của người mình thích thì dù không thích cũng sẽ nhận
Minh nói xong nhìn nó bằng ánh mắt chăm chú, hơi kỳ lạ, làm nó đỏ bừng mặt, đành lấp liếm sang chuyện khác
Minh nhìn nó chăm chú rồi hỏi 1 câu làm nó sốc toàn tập:
- mà Khanh mua quà cho ai thế? bạn trai ah? ( không sốc mới lạ)
nó hốt hoảng chối bay chối biến, sợ minh hiểu lầm (lòi đuôi chuột ra hết còn gì >"
- không, không phải tớ mua, bạn tớ mua quà cho....bạn trai nó, tớ chỉ đi cùng thôi - rối trí nên nó đành nói bừa thế. may mà Minh không hỏi han nhiều
- tks cậu nha, tớ đi đây - nó lấy cớ chuồn sớm để Minh không phát hiện vẻ mặt như trái cà chua chín của nó.
cuống cuồng chạy quanh tiệm, đến chỗ Dung nó lôi Dung ra khỏi quán nhanh như điện xẹt.
Minh vẫn ở quầy thú bông, nhìn nó đi ra, vẻ mặt khó hiểu. 1 con nhóc, ah quên 1 bé gái (cũng không bé lắm, to đùng thì đúng hơn) đi đến chỗ Minh hỏi:
- anh vừa nói chuyện với ai thế? với con gấu bông này à?
minh mỉm cười nhìn em gái, không trả lời mà mân mê con gấu, không chính xác hơn là 1 con mashimoro trên tay hôm nay, 1 ngày xanh trong, mây nhẹ trôi, gió thổi từng cơn...lạnh tái người (mùa đông mà lỵ)
hôm nay, buổi học đầu tiên của kỳ học mới, sau 1 ngày nghỉ ngắn ngủi, sau đợt thi học kỳ căng thẳng và...dai dẳng
hôm nay (nhiều quá >
lằng nhằng, nói thẳng luôn cho nhanh. hôm nay là giáng Long, và Dung đã quyết định...tặng quà Long (tưởng gì =.=), việc đoá khó lắm chớ. tặng trên lớp, ngay trước mặt bao nhiêu người cũng cần lá gan to hơn con chuột đấy !