watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Truyện Khoa Học Viễn Tưởng Hành Tinh Oxygene

Truyện Khoa Học Viễn Tưởng Hành Tinh Oxygene

Xuống Cuối Trang

Tổng hợp truyện teen hay cực hay.Bên dưới là Truyện Khoa Học Viễn Tưởng Hành Tinh Oxygene full hay. Đọc truyện teen , tiểu thuyết hay trên di động.


Họ đi xuyên như thế được vài trăm thước thì đám bụi cây chấm dứt đột ngột. Họ đã đến bên ria một cánh đồng rộng. Nền đất ở đây không phải bằng bêtông nhưng được phủ một lớp nệm dày bằng chất dẻo màu xanh lục. Phía bên kia bãi cỏ, họ thấy những ngôi nhà đầu tiên, xung quanh có vườn nhân tạo với những cành cây và hoa lá nhân tạo.
- Chúng ta tới rồi ! – ON reo lên – Chúng ta đã tìm thấy nó rồi. Tôi nhận ra được mọi thứ ở đây rồi.
Phía trên các ngôi nhà, bầu trời màu xám xanh.
Nhưng dẫu sao, nó cũng tươi sáng hơn là ở Thành phố bêtông. Ở đây các ngôi nhà không giống hệt nhau như ở dưới kia. Nó khác nhau về vật liệu xây dựng và cả màu sắc nữa. Trước các ngôi nhà, Peter thấy có những người đi lại một cách trầm lặng như những người ở dưới kia. Họ cũng đeo mặt nạ hô hấp nhưng kiểu nhẹ hơn và tiện nghi hơn nhiều.
Peter lấy máy phân tích không khí: Nitơ, Anhydric Sulfureux, khí Cacbonic và …
- Này ON xem này, không khí ở đây đã có được 5% Oxy.
ON gật đầu:
- Phải, chính nhờ điều này mà khi ở trong các phòng làm việc đóng kín, các ngôi nhà và các câu lạc bộ, chúng tôi có thể sinh hoạt mà không cần đến máy hô hấp. Tất nhiên là có những máy lọc và những bộ điều hòa không khí thích hợp.
Hai người đi qua bụi cỏ tới đường phố đầu tiên. Không ai để ý đến họ. Không ai quay lại khi họ đi qua và cũng chẳng ai nói gì với họ. Kể cả bộ quần áo lao động của ON với chiếc bình chứa Oxy căng phồng trên lưng cũng chẳng làm ai chú ý.
ON nắm lấy tay Peter:
- Tôi thật không biết nói làm sao để cám ơn. Nếu có một mình chắc chắn tôi không bao giờ tới đây được. Chúng ta hãy tới nhà ORO.
- Còn xa lắm không?
- Không xa lắm.
ON vội vàng rảo bước:
- Thật là kỳ lạ anh ạ. Nếu như mình nghĩ lại thật kỹ. Chúng tôi đã ở khá lâu ngay cạnh nhà ORO. Nhưng chúng tôi không hề biết rõ anh ta làm công việc gì. Tôi nhớ, mỗi người chúng tôi ở thành phố này đều có một nhiệm vụ riêng. Ngay tại chỗ làm việc mỗi người cũng có một phòng riêng. Mỗi người nhận được một nhiệm vụ từng phần và không được phép trao đổi hoặc thông báo công việc của mình cho nhau. Và bây giờ, khi nghĩ lại, tôi mới thấy được một điều thật hiếm có. Điều mà trước đây tôi chưa hề phát hiện ra: Hằng ngày, khi làm xong việc, chúng tôi bước lên tấm thảm lăn để đi về nhà hoặc đi đến câu lạc bộ nhưng không khi nào gặp gỡ những người có chùng nghề. Nhà ở của chúng tôi cũng được bố trí sao cho cạnh nhà một người thầy thuốc là nhà một người hóa học, cạnh đó có lẽ là một người thiết kế truyền hình hoặc một nhà vật lý. Như vậy, nếu hàng xóm láng giềng có gặp gỡ ngồi lại với nhau thì không tài nào nói chuyện về công việc được. Đồng thời chúng tôi cũng không hiểu biết gì nghề nghiệp của người khác. Và lúc đầu, điều này cũng không làm chúng tôi quan tâm. Tôi đã từng kể cho anh là chúng tôi cũng đánh bài hoặc nghe nhạc. ORO91 là một nhà phẫu thuật rất giỏi. Anh sống ngay kế bên nhà tôi. Nói cho đúng thì chính anh ấy là người có nhiều cố gắng để kết chặt tình bạn với chúng tôi. Anh ấy đã kể về mình cho tôi nghe và tâm sự với tôi rằng anh có nhiều ý nghĩ riêng tư. Trong những người mà tôi gặp từ trước đến nay thì ORO là con người tuyệt diệu nhất. Chính anh ấy đã giải thích cho chúng tôi biết về sự biến đổi đặc biệt trong cơ thể vợ tôi và đã đỡ cho ON con ra đời trong một cái động.
Trong khi họ hoàn toàn tỉnh táo và căng thẳng đi dọc theo con đường, họ bàn bạc với nhau về những điều ORO có thể biết, những điều có thể nói và khuyên nhủ họ, thì Peter không thể không nhận ra rằng, mọi thứ ở dây đều khác hẳn ở Thành phố bêtông và sự khác biệt đập ngay vào mắt. Ở đây, các ngôi nhà đều có cửa sổ tuy bị đóng kín cả. Không biết những cửa sổ này có chấn song hay không? Hay là người ta chỉ có thể nhìn qua mà không mở được. Ở đây anh có thể dễ dàng phân biệt các nhà ở với các ngôi nhà khác. Những nhà ở được xây dọc theo các quảng trường với những bãi cỏ nhân tạo. Trên các bãi cỏ nhân tạo rực rỡ những bông hoa nhân tạo màu đỏ, vàng và xanh. Những ngôi nhà lớn hơn là cửa hàng tổng hợp với những tủ kính chưng bày hàng rất đồ sộ. Trong đó có khá nhiều mặt hàng: quần áo nhiều màu, đồ gỗ, đồ dùng nội trợ, dụng cụ gia đình, kể cả văn phòng phẩm và đặc biệt là nhiều trò chơi xã hội. Trong đó có một bàn đánh bạc kiểu quay số, bộ bài cào có ba chục lá. Ở các Thành phố của những người mang vòi khắp nơi người ta ăn uống trong những nhà ăn màu xám giống hệt nhau. Ở đây cũng có những nhà ăn nhưng được trang trí bằng những tấm kính thật lớn. Tôi thấy mọi người ngồi ở các bàn nhiều màu ăn uống mà không phải đeo vòi hô hấp. Lại còn có cả những của hàng bán thực phẩm. Phần nhiều họ trưng bày đồ ngọt và khá nhiều thức uống.
- Chúng ta đến rồi ! – ON vui vẻ kêu lên.
Anh ta vừa dừng lại trước một ngôi nhà quét vôi xanh khả ái. Khi anh bấm chuông, một cánh cửa mở ra. Hai người bước vào. Cánh cửa đóng lại sau lưng họ. Phía trong một cánh cửa khác mở ra. Qua những ngăn như thế, hai người vào hẳn trong nhà. Vách ngăn này đương nhiên là cần thiết để khí Oxy trong nội thất khỏi thoát ra ngoài.
Sau khi qua năm sáu khoang như thế, họ vào tới một phòng khá rộng. Ở đây có một cầu thang đi lên các phòng trên lầu.
ON dùng lại ở giữa sảnh và lên tiếng gọi:
- ORO, cậu có nhà không đấy?
- Có, bạn chờ tôi một lát – Lời đáp vọng ra từ trên lầu.
Phía trên cầu thang hiện ra một người cao lớn có bộ mặt thông minh. Peter đã hơi quen cách nhận xét bộ mặt của người dân hành tinh này. Nên anh thấy đó là một người đàn ông chừng 34, 35 tuổi, chạc tuổi với ON.
Người đàn ông đứng dừng lại trên cầu thang, ngỡ ngàng nhìn hai người mới đến.
- ORO, bạn thân mến ! Cậu không nhận ra mìnhh à? Mình là ON, ON 711314, bạn thân nhất của cậu đây mà.
Lời đáp:
- Thưa, xin lỗi, tôi không có hân hạnh được quen biết ông – Anh nhìn thẳng vào ON với cái nhìn trống rỗng – Tôi chắc chắc chưa bao biờ gặp ông cả.
- Tôi xin cậu … cậu đừng làm cho tôi mất trí. Cậu có thể nói cho mình biết, vợ mình và thằng ON con hiện nay ra sao và mình tìm họ ở đâu bây giờ?
- Xin lỗi, tôi nghe rõ lời ông nhưng không hiểu là ông định nói gì. Tôi trông thấy ông lần này là lần đầu tiên.
- Thế này thì quá tệ - ON gào lên và bắt đầu nức nở.
P
Có những giây phút làm cho ON tự nghi ngờ chính mình. Có lẽ ta đã nhầm lẫn? Hay trí nhớ của ta đã trượt sang con đường lãng quên? Có thể ta đã nhận lầm một người xa lạ là ORO? Hay là các giác quan của ta lừa dối ta? Nhưng coi lại trên tấm bản đồ mà anh đã tốn bao nhiêu công sức mới vẽ được khi còn ở Thành phố bêtông, anh đã vẽ ngôi nhà ORO đúng ở vị trí này. Hơn nữa, anh đã nhận ra ngôi nhà này. Và anh đã nhận rõ đúng là ORO theo vóc người, theo khuôn mặt và theo giọng nói. Và người đó cũng tự nhận tên là ORO …
Vậy cái gì đã xảy ra với ORO? Có phải anh đã bị người ta can thiệp vào bộ não hoặc ru ngủ hay xóa mất trí nhớ? Hay là ORO sợ một cái gì đó?
Hay cậu ta cho rằng mình là hồn mà hiện hình. Từ kinh nghiệm của mình, ON biết rằng: Một khi một đồng nghiệp hoặc một người bạn đã bị loại ra theo đợt kiểm tra thì sau đó không có ai hỏi tới điều đó nữa. Nếu trước đây một người trong số này xuất hiện lại sau một hai năm thì chẳng phải là chính ON cũng trả lời: “Thưa ông, tôi mới trông thấy ông lần đầu …?”
Suốt dọc đường ON đã ôm ấp hy vọng là họ có thể tạm ẩn náu trong nhà ORO và nhờ anh ta giúp đỡ. Còn như bây giờ, lang thang giữa thành phố không có tấm thẻ đục lỗ họ không thể ở đâu được và cũng không thể làm gì được. Trên đường phố, họ gặp những người qua lại thật may mắn. Những người này cũng hoàn toàn bình thản đi qua trước mặt họ như những người ở Thành phố bêtông. Tuy nhiên từ lúc ở nhà ORO trở ra, Peter và ON nơm nớp lo sợ: Ở bất kỳ chỗ nào và bất kỳ lúc nào, nếu họ gặp kiểm tra đột xuất là lập tức sẽ bị bắt. Các lối đi bí mật, các khoang nhốt người hoặc các giếng sâu có thể mở ra dưới chân họ bất kỳ lúc nào …
Hai người quyết định phải rời khỏi thành phố theo con đường ngắn nhất và sẽ qua tạm đêm trong đám bụi cây nhân tạo để nghỉ ngơi đến sáng cho lại sức mà tiến hành những việc cần thiết.
Ở đây, tại Thành phố trí nhớ này, Peter đã có thể nhận thấy được sự thay đổi giữa ngày và đêm. Tuy chưa nhìn thấy được bầu trời xanh và Mặt Trời. Tuy nhiệt độ và cường độ sáng đều thay đổi rất rõ ràng. ON giải thích:
- Theo chỗ tôi được biết thì đây không phải là ánh sáng nhân tạo. Ít nhất tôi cũng hiểu được một vài nét.
Suốt trong thời gian ở dưới kia, tôi đã cố gắng tập trung để khỏi quên một tên và nhà của ORO. Bây giờ tôi không còn biết nhờ cậy ai trong số bạn cũ của tôi nữa. Kể ra thì có nhiều bạn đấy. Chúng tôi cũng đã tranh luận, cùng ngồi uống rượu với nhau … Nhưng giữa chúng tôi không hề có quan hệ nội tâm thì bây giờ làm sao tới nhờ vả họ được. Khi một người nào đó lại thay thế hoặc có một người nào mới xuất hiện sẽ không có ai đặt vấn đề gì hết.
Lúc này trời đã về đêm, họ mệt mỏi và cố gắng lắm mới tự thu xếp được một chỗ nghỉ trong đám bụi cây nhân tạo. Bầu trời tối om. Qua các cành nhánh của bụi cây, đôi lúc người ta có thể trông thấy ánh sáng ở các cửa hàng và quán ăn được tăng cường.
Hai người im lặng nằm hẳn xuống nhưng cũng không ngủ được. ON nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra. Anh cố nhớ lại mọi việc.
Ánh sáng thành phố từ phía kia tới thì lối vào hang động nhất định ở phía này. Lúc này trong bộ não đã nhiều lần bị can thiệp và tra khảo của anh hình thành những sóng của sự giận dữ và sự trả thù.
Tại sao mình không thể nhớ lại được rõ người một cách chính xác? Người ta đã làm gì mỗi người ở đây?
Bây giờ anh ta nằm, mắt mở trừng trừng và quan sát ánh sáng thành phố. Ánh đèn rực rỡ làm anh khắc khoải nhớ đến đôi mắt như sáng sủa và tò mò của đứa con trai. Điều này làm anh thư dãn và có thêm sức lực.
- Bây giờ chúng ta dậy đi Peter. Tôi có thể tìm được hang động.
- Ta đi đi ON. Nhưng anh nhớ rằng xung quanh đây toàn những vách đứng bằng phún thạch và núi đá.
- Hôm nay chúng ta sẽ thử số phận lần nữa.
Bây giờ họ vượt ra phía ngoài đám bụi cây. Bắt đầu theo bờ đá đi vòng bên ngoài thành phố. Họ vẫn sử dụng hai cuộn thang Mặt Trăng lăn trước mặt để bước chân thật chắc chắn khỏi trượt ngã. Peter nghĩ:
- Thật giống như cuộn chỉ của Arianne. Anh lại nhớ Trái Đất, nơi quê hương đẹp đẽ và thân thương của anh. Với những vùng đất mến khách, những con người hạnh phúc, những chuyện thần thoại và với đầy đủ vẻ đẹp của nó.
19. MÓN QUÀ CỦA ON CON
Trời sáng rồi lại tối trở lại. ON và Peter đi dọc theo đỉnh núi. Peter chợt có ý nghĩ dùng tín hiệu sáng để liên lạc với những người trong hang động.
Anh dùng chiếc đèn Pin nguyên tử vẽ những vòng trong không khí. Anh tiếp tục lặp đi lặp lại tín hiệu nhưng không thấy trả lời: Một sự yên tĩnh câm lặng và u uất tràn khắp nơi.
- Đến đây là gần tới nơi rồi đó – ON nói khẽ.
- Sao họ không đáp lai? Hay là họ sợ chúng ta?
- Sợ tôi à? Tại sao họ lại phải sợ tôi kia chứ?
- Họ làm sao biết được đó là cậu? – Peter hỏi – Nhiều lắm là họ chỉ thấy được tín hiệu sáng chứ khôgn thấy được chúng ta. Ta hãy chờ …
Họ dừng lại và bám chặt vào núi đá. Peter chiếu sáng ON, chùm sáng của chiếc đèn nguyên tử rọi lên làm tóc nâu, thân hình mảnh dẻ của ON. Họ cứ đứng như vậy một vài phút. Sau đó Peter tắt và bật đèn lên mấy lần nữa. Anh muốn mọi người trong hang động nom rõ ON. Quả nhiên sau vài phút có tiếng phụ nữ vang trong bóng tối:
- ON … O … O … ON … Hãy chờ em … Hãy ở nguyên đó và chờ em.
Sau đó, từ phía xa một điểm sáng nhỏ chao đi chao lại ngày càng tới gần. Rồi một thiếu phụ mảnh mai xinh xắn xuất hiện trước mắt họ. Peter không biết chính xác quần áo trên hành tinh Oxy này cắt theo kiểu nào và bằng thứ vải gì. Nhưng qua trang phục của thiếu phụ, anh nhận ra rằng quần áo này do cô ta tự cắt may lấy với bàn tay không nghề lắm. Tuy vậy nó vẫn toát ra nét duyên dáng và hấp dẫn. Cô ta chạy thẳng tới ON và ôm chặt lấy. Hầu như cô không để ý tới Peter.
- Còn ON con đâu? – ON hỏi sau khi âu yếm vợ.
- Bây giờ nó lớn thế này rồi – Cô ta ra hiệu – Mỗi ngày con nó đều cầu nguyện cho ba trở về để nó tặng món quà của nó … Bây giờ em đưa anh món quà này …
Ánh Dương, tên người thiếu phụ, đưa cho ON một mẩu gỗ mục có phát lân quang.
- Nó phát sáng đấy anh ạ - Cô nói.
Peter vội vàng xin phép được tới gần coi mảnh gỗ tận mắt. Với các dụng cụ khoa học, anh xác định được rằng nó thực sự là một mảnh vỏ cây hữu cơ và sự phát lân quang của nó là kết quả của quá trình phân hủy.
Peter dùng đèn pin rọi đường, Ánh Dương dẫn hai người đi ngược theo đường cô ta đã đến. Con đường mà với những bước chân khéo léo, tránh cách mảnh đá nhọn và đá lăn chị đã leo thật nhanh lên gặp ON. Lúc này họ phải bám chặt vách núi và đôi chỗ phải xử dụng đến chiếc thang dây Mặt Trăng. Nếu Ánh Dương không dừng lại chỉ thì chắc chắn họ không phát hiện ra lối vào hang động.
- Đây là người bạn tốt … Người tới là một người bạn tốt – Ánh Dương kêu lên – Tôi biết anh ta … ON con lại đây nào! Chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện của con. Con hãy mang tặng phẩm lại cho ba cọn.
Một em trai kháu khỉnh chạy từ hang ra. Chân mang chiếc dép làm bằng những mảnh chất dẻo phế thải nào đó và mặc một kiểu xà rông. Em không đeo dụng cụ hô hấp. Lúc này Peter và ON mới phát hiện ra rằng cả thiếu phụ cũng đã bỏ mặt nạ hô hấp.
- Ở đây chúng ta có không khí, chúng ta có Oxy – Ánh Dương sung sướng kêu lên – Các anh bỏ mặt nạ ra.
Đến lượt Peter và ON tháo máy hô hấp. Không khí trong hang thật dễ chịu, thơm mát rất dễ thở.
Ánh sáng Mặt Trời của các anh – ON gọi với niềm hạnh phúc tràn đầy – ON con, con trai của ba …
Gia đình mới đoàn tụ lại, ôm ấp và hôn nhau hồi lâu. Lúc này cặp mắt của Peter đã quen dần với độ sáng mờ mờ trong hang. Anh thấy trong động lớn trung tâm có mở ra nhiều vòm hang nhỏ hơn và nhiều nhánh kiểu như lối đi. Đó là những sinh vật hình người, phần lớn là phụ nữ và trẻ em. Họ không thể ra khỏi các hang nhỏ, chỉ cúi người ra ngoài để nhìn rồi lại thụt đầu vào duy vẫn còn tiếp tục quan sát. ON nhỏ khuôn mặt sáng ngời hạnh phúc, mang tới một chiếc bình giống như một chiếc đĩa sâu, không rõ bằng một mảnh chất dẻo hay một hòn đá rỗng. Thiếu phụ giải thích:
- Cái này hai mẹ con đã trồng cho ba nó đấy.
ON nhận lấy chiếc bình ngắm nghía mãi mà không hiểu. Anh đưa lại cho con trai hỏi:
- Cái gì đây?
- Nó sống ba ạ … Nó nẩy mầm, sống và lớn lên. Mẹ và con đã trồng nó cho ba đấy! Mẹ và con biết rằng thế nào ba cũng trở lại mà.
Peter tò mò quan sát chiếc bình. Anh thấy trong có chứa đất, đất thịt thật sự, từ lớp đất mọc lên một thân cây nhỏ với những chiếc lá mảnh và nhỏ.
- Đây là bạn tôi. Peter Mac Gulliver. Anh từ một hành tinh xa xôi của bầu trời tới đây. Chúng ta hãy nồng nhiệt đoná tiếp – ON nói.
- Mời hai anh theo em – Thiếu phụ nói và dắt ON nhỏ đi trước.
ON đặt một tay lên vai vợ còn một tay khoác vai con đi sâu vào mê cung hang hốc. Peter Mac Gulliver vừa cảm động vừa tò mò lẳng lặng đi theo họ.

Đến Trang
Trang Chủ Đọc Truyện Truyện Khoa Học Viễn Tưởng Hành Tinh Oxygene
Lên Đầu Trang

Truyện Teen Hay Khác

XtScript Error: Timeout.
Trang chủ
U-ON - 58