watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
>
Truyện Teen Xuỵt Đừng Nói Tôi Yêu Thầy Full
» Thể loại: Truyện Teen
» Đăng lúc: 04/02/14 09:49:38
» Post by: Trần Luân
» Lượt xem: 940 Views

tiện nhìn xem cô nhóc không được tự nhiên kia đã về chưa, không nghĩ tới vừa ra tới phòng khác thì nhìn thấy hai vị “đại phật” trên ghế sô pha, thiếu chút nữa làm anh lảo đảo té ngã.

“Đường lão vịt?! Quả nhiên là thầy!” Huống Quyền Thủy vừa nhìn thấy Đường Uy Đình, mọi nguy vấn đều sụp đổ, lập tức tuyệt đối xác thật được căn cứ của mình.

Ngô Khanh Thủy không lên tiếng, nhưng ánh mắt kinh ngạc của cô cũng nói lên có kinh ngạc khi thấy Đường Uy Đình xuất hiện ở chỗ Vu Phiên Phiên ở; Dù sao mỗi nữ sinh viên đều rất khó không chú ý tới thầy giáo độc thân đẹp trai nhất trong số các giảng viên của trường.

Đường Uy Đình hít vào một hơi: “Sao các em lại ở đây?”

“Phiên Phiên bị đụng vào đầu, tụi em đưa em ấy về.” Huống Quyền Thủy ngoan ngoãn trả lời Đường Uy Đình.

“Đụng vào đầu? Có chuyện gì?”

Cô nhóc đáng chết kia, rõ ràng anh đã không cho phép cô lại bị thương, cái này rõ ràng là làm ngược, trước bị thương ở chân, nay lại là đầu thật đúng là “có đầu có đuôi.”

“Em ấy đi đường không cẩn thận, đụng vào bảng hiệu của người ta.” Huống Quyền Thủy giải thích, ngoài việc muốn làm cho Đường Uy Đình hiểu rõ chuyện cũng là muốn hóa giải nghi ngờ của Ngô Khanh Thủy.

Hơi nhướn mày, Đường Uy Đình không hề ngạc nhiên. Như vậy rất giống chuyện Vu Phiên Phiên có thể làm ra, thật sự là người ngốc đến cực độ!

“Hóa ra nhà trọ mà em ấy thuê là của Đường lão vịt.” Bình thường anh không quá tin tưởng vào lời đồn đãi, bởi vì mấy kiểu đưa chuyện này đều là giả; nhưng mà lúc này làm cho anh đã chứng kiến một việc là sự thật, bởi vậy sau này anh cũng hơi lo lắng về những lời đồn đãi, cũng có thể có điều có thể là sự thật không chừng.

“Coi là như vậy, mà cũng có thể không phải.” Ngoại trừ quan hệ thầy trỏ, bọn họ còn có quan hệ chủ – khách trọ, mà trước mắt anh còn nhiều mục tiêu liên hệ cần đạt được, “Hai em ngồi đi, thầy vào xem.”

Huống Quyền Thủy và Ngô Khanh Thủy tỏ vẻ dò xét, nhưng ai cũng không dám lắm miệng, ngơ ngác nhìn Đường Uy Đình đi vào phòng bếp, “Nghe nói em lại bị thương.” Tiến vào phòng bếp, nhìn chằm chằm cái người đang có gắng huy động dụng cụ bếp trên tay, cô nhóc chỉ biết cắm đầu vào việc kia, Đường Uy Đình mở miệng đã tức giận.

“A!” Vu Phiên Phiên hoảng sợ, cái thìa trên tay thiếu chút nữa bị dọa mà bay khỏi tay.

Khẽ thở dài, Đường Uy Đình có chút cảm giác đau đầu, “Em không thể cẩn thận một chút sao? Đừng có luôn không để ý như vậy.”

“Thật xin lỗi, em không chú ý tới thầy đi vào lúc nào.” Không dám nhìn mặt anh, cô cố tỏ vẻ bận rộn, rõ ràng là vì không muốn anh thấy rõ cô đang xấu hổ.

Đường Uy Đình chậm rãi thong thả đi đến phía sau cô, từng bước một tới gần, thần kinh Vu Phiên Phiên siết chặt lại, đến khi anh dừng lại, dây thần kinh trong người cô đã căng thẳng tới mức muốn đứt hết.

“Để tôi xem nào…”

“Không! Không cần!” anh vừa mới định tới đưa tay tới gần nâng cái trán của cô, Vu Phiên Phiên đã bối rối tắt bếp, lui nhanh xuống, “Xong rồi, có thể lập tức ăn cơm, thầy, thầy có muốn giữ hai người họ lại ăn cơm không?”

Điều này nhắc nhở anh, trong phòng khách còn có hai cái bóng đèn đặc biệt chói sáng.

Tuy rằng hai cái bóng đèn kia xuất hiện không nằm trong mong muốn của anh, nhưng có bọn họ cũng tốt, ít nhất cô nhóc kia cũng không thể bỏ mặc đàn anh đàn chị của mình, không trốn vào thành lũy an toàn của cô ấy.

Nhưng nghĩ lại, địa vị của anh ở trong lòng cô lại không bằng hai cái bóng đèn kia, trong lòng anh lại không thoải mái; Một cảm giác khó chịu lại dâng trào, làm anh nhíu chặt mày.

“Thầy?” Thật đáng sợ, mặt thầy thoạt nhìn có chút dữ tợn, làm cho cô nhịn không được bước lùi lại một vài bước.

Thở hắt ra, Đường Uy Đình nhìn nồi cơm chiên. “Tối nay ăn cơm chiên?”

“À… Bởi vì hôm nay có vẻ về hơi trễ…” Ô, đều là tại đàn anh làm hại, nếu không phải anh ấy quấn quýt lấy cô cũng không chỉ làm một món cơm chiêm nhàn hạ này, làm thêm hai món rau xào, hiển nhiên là cô đã trở thành người quản gia nhàn hạ quá rồi.

“Em cho là em đang nuôi heo sao?” trong nhà chỉ có hai người, sao cô lại nấu nồi cơm lớn như vậy, nếu không phải là muốn giữ hai người kia ở lại ăn cơm chiều thì còn là gì?

“A?”

Vu Phiên Phiên không hiểu câu hỏi của nah, ngơ ngác cầm chiếc thìa ngẩn người.

“Em nấu nhiều như vậy, nếu không phải muốn nuôi heo, cũng chỉ có thể giữ họ lại ăn cơm, không phải sao?” Haiz, cho dù cô bày ra bộ dạng dại người ra, vẫn làm cho lòng anh rung động, vấn đề này thật nan giải.

Rất nan giải nha!

“Vâng.” Ngượng ngùng le lưỡi, ý đồ của cô hoàn toàn bị thầy nhìn thấu, “Không sao, nếu thầy không muốn, ngày mai em có thể mang theo làm cơm hộp…”

“Không cần.”

Anh cũng không muốn mỗi ngày chỉ ăn món cơm chiên tinh bột này “Giữ họ lại ăn cơm chiều đi, trong nhà cùng lắm là dùng thêm hai bộ bát đũa.”
Xuỵt, Đừng Nói Tôi Yêu Thầy - Chương 11
Gửi lúc 20:38 ngày 27/12/2013
Nói thực ra, bữa cơm ăn cùng Huống Quyền Thủy và Ngô Khanh Thủy cũng không xem là vui vẻ, thậm chí mang theo không khí hồi hộp thấp thỏm, ngay trong lúc dùng cơm cũng không phát sinh chuyện gì, bọn họ chỉ ăn qua loa xong cơm chiên thì vội vã cáo từ.

Vu Phiên Phiên đem chén bát đi rửa sạch, thu dọn phòng bếp lại, liền cởi tạp dề đi ra, vừa vặn gặp Đường Uy Đình chặn lại ở cửa phòng bếp.

“Thầy, có việc sao?” Biết rõ đây là câu hỏi ngớ ngẩn, cô vẫn là ngây ngốc mở miệng hỏi.

Không có biện pháp, cô quả là tìm không thấy từ thích hợp để hỏi thôi!

“Em không có gì muốn nói với tôi sao?” Anh khoanh tay ôm trước ngực, giống như người khổng lồ che kín trước mặt cô, làm cho cô không có khoảng trống thoát đi.

“Sao?!” Nói cái gì? Nếu có thể nói, cô cũng không dùng cách lẩn trốn vất vả như vậy. “Em không…….”

“Em thật sự đối với nụ hôn kia một chút cảm giác đều không có?” Đường Uy Đình nháy mắt một cái cũng không, chỉ trừng mắt nhìn cô, không chịu buông tha bất kì biến hóa nào trên mặt cô.

Vu Phiên Phiên không phát ra âm thanh gì, nhưng trong nháy mắt mặt bất giác hóa hồng đã tiết lộ tâm tư lòng cô, cô ngượng ngùng lui đi rất nhanh.

“Chết tiệt! Em lại trốn tôi!” Tiến lên nắm lấy cánh tay cô, anh căm tức rống lên.

Anh chịu đủ! Một cái hôn đổi một tuần yên lặng lại còn chưa đủ sao?

Cô chịu được, nhưng anh chịu không nổi.

Nếu như sau này anh đối với cô làm điều càng quá đáng, hành vi thân mật hơn, như vậy cô muốn trốn bao lâu mới có thể vừa lòng?

Không được! Anh sẽ không để cho loại tình huống này biến thành thói quen của cô, đây tuyệt đối là cái thói quen làm anh căm thù đến tận xương tủy!

“Thầy……” Vô tội chớp mắt mấy cái, Vu Phiên Phiên căn bản không kịp chống lại sức mạnh của anh, liền bị một đôi môi cực nóng ập xuống chiếm đoạt, làm cho cô không thể phát ra âm thanh gì.

Làm sao có thể? Thầy làm sao lại có thể hôn cô!

Nếu là lần trước, cô có thể làm bộ là ngọn đèn thật đẹp, tình thế rất ái muội, cho nên thầy mới không thể kìm lòng mà hôn cô; Nhưng lần này thì sao? Phòng bếp đầy mỡ, đèn huỳnh quang sáng ngời, khắp nơi đều không thể cấu thành điều kiện lãng mạn, như thế nào thầy lại xúc động như vậy?

Cô rõ ràng cái gì cũng chưa làm a!

Hôn đôi môi mềm mại mong nhớ ngày đêm, khiến tâm tình nóng nảy mấy ngày nay của Đường Uy Đình liền được an ủi. Anh ôm sát vòng eo của cô, cơ hồ muốn đem thân thể cô hợp thành chính thân thể của anh.

Vu Phiên Phiên bất an vặn vẹo, tưởng có thể tránh đầu sang một bên, nhưng không thoát khỏi anh được giống như bị bạch tuộc quấn lấy, cô chỉ có thể cắn chặt răng, không cho anh thực hiện được.

Không được a! Lòng cô dần dần đã muốn không nghe mệnh lệnh từ não của chính mình, chung quy là không nên nghĩ tới thầy quá nhiều……. Nếu lại cùng thầy tiếp tục như vậy, một ngày nào đó cô sẽ động lòng!

“Mở miệng ra.” Không chiếm được vị ngọt ngào anh muốn, anh lui lại rời khỏi đôi môi đỏ mọng của cô trong khoảng cách, khàn khàn ra lệnh nói.

Tốt lắm, cô nắm bắt thời cơ có thể cự tuyệt. “Không……”

Nhưng cô không lường trước được, đây lại là thời cơ tốt nhất cho Đường Uy Đình tiến công, không cho cô cự tuyệt mà xâm nhập vào khoang miệng ngọt ngào, lưỡi trơn trượt thám thính dò xét hàm răng đáng yêu, cuối cùng tận sức trêu chọc chiếc lưỡi mềm mại của cô.

Một trận trời đất xoay chuyển, hai chân Vu Phiên Phiên cơ hồ không còn sức lực, cô gắt gao bám lên bả vai Đường Uy Đình, rất sợ chính mình lại mơ hồ té ngã.

Đường Uy Đình cực kỳ vừa lòng, trong lúc đó bàn tay làm càn dao động ở phía sau lưng của cô vuốt ve khiến cô càng mềm yếu hơn, tiếng rên nhè nhẹ bật ra từ cổ họng – có lẽ âm thanh xa lạ này làm kinh động đến lý trí cô, cô đẩy mạnh anh ra, lảo đảo chống đỡ lên chiếc bàn dài.

“Phiên Phiên?” Làm sao vậy? Vừa rồi không phải cô thực nhập tâm sao? Vì sao lại muốn đẩy anh ra?

Đây là lần thứ hai cô làm như vậy, cô không thể cứ mỗi lần như vậy lại đẩy anh ra?!

“Không thể! Thầy.” Ô…..cô thực muốn khóc nha. “Chúng ta không thể làm như vậy……”

Trán của anh chau lại, giống như coi lời nói của cô là nói nhảm mà thôi. “Vì sao không thể? Tôi không biết như vậy có gì là không đúng, em rốt cuộc đang sợ cái gì?” Không đúng! Đương nhiên không đúng!

Cô thừa nhận chính mình đối với thầy có tình cảm, nhưng còn thầy thì sao?

Anh vĩ đại như vậy, điều kiện tốt, vẻ bề ngoài lại suất chúng, nào có khả năng có tình cảm đối với vịt con xấu xí lại đầy vị quê mùa như cô? Chỉ sợ là ăn thịt cá nhiều, ngẫu nhiên lại muốn thay đổi khẩu vị, nếm thử cháo sáng thanh đạm thôi, như thế nào cô lại ngây ngốc tưởng làm thực?

“Phiên Phiên!” Anh nóng nảy, bất giác nhận ra cô đang lẩn đi rất nhanh.

“Không!” Anh tiến, cô liền lùi, thân thể cứng ngắc để ở góc tường tủ lạnh. “Không thể, thầy là thầy giáo em là học trò, chúng ta không thể sai lại càng sai!”

Đường Uy Đình cười nhạo một tiếng. “Em sẽ không vĩnh viễn là học trò, chuyện này căn bản không phải vấn đề.”

“Nhưng hiện tại em là học trò a!” Hơn nữa cô vừa mới trở thành sinh viên năm nhất, tính toán ngày, còn gần bốn năm mới có thể tốt nghiệp, như thế nào mà thầy lại kém toán học như vậy? “Em hiện tại vẫn là học trò thầy như cũ!”

Đường Uy Đình trừng cô, hung hăng trừng cô.

“Luật pháp quốc gia không có quy định, học trò không thể yêu đương, cũng không có pháp luật nào có thể ngăn cản thầy trò tìm hiểu đương.”

Tìm hiểu? Yêu đương? Thật nhiều cám dỗ lạng mạn a! Nhưng cô cũng không dám khẳng định đây là suy nghĩ anh muốn.

Nhưng mà, cô có thể khẳng định là, thự sự cô đã động lòng

“Thầy, em……Em có thể hỏi thầy một vấn đề không?” Thế thì cô khơi gợi trước, có thể đem suy nghĩ của anh để hỏi rõ ràng?

“Em nói.” Được rồi! Vấn đề của cô sao lại nhiều như vậy? Hơn nữa lại không đồng nhất với thứ mới hỏi xong, khiến cho anh đau đầu, nhiệt tình vẫn không cách nào có thể duy trì, lúc này khiến anh rất khó bảo trì ngữ khí thoải mái.

Vu Phiên Phiên ngược lại không biết nên mở miệng như thế nào.

“Thầy……em…..” Cô thoáng đỏ mặt ấp úng.

Đường Uy Đình mệt mỏi đảo mắt. “Đừng có thầy thầy em em nữa, có vấn đề gì nói ra giải thích rõ ràng một lần, có thể chứ?”

Đúng là cô còn trẻ, nhưng anh thì không, anh không có nhiều thời gian để tiêu hao cho những câu hỏi không có ý nghĩa kia, cái anh cần là cảm giác thoải mái khi bên nhau, còn hơn kiểu lo lắng của cô.

“Thầy đừng hung hãn như vậy!” Đáng thương bĩu môi, hốc mắt của cô hơi hơi nóng lên.

“Hung hãn?” Anh như vậy cho là hung hãn sao? Cô còn không biết dáng vẻ anh thật sự hung hãn là như thế nào.

Có lẽ vị trí thượng phong trong phòng lớn giường lớn là không sai…….Trời! Chắc anh không được thỏa mãn dục vọng lâu lắm rồi, như thế nào lúc này lại nghĩ đến giường lớn của mình?!

“Tốt, tôi không hung dữ, em chậm rãi nói?!” Anh thở sâu, cố đè lo âu xuống ngực.

Sợ hãi liếc mắt nhìn anh một cái, Vu Phiên Phiên cắn cắn môi dưới. “Thầy, thầy……Thầy như vậy xem như đang theo đuổi em sao?” Ôi! Vấn đề nhạy cảm nha, chính mình hỏi nhưng cô cũng cảm thấy ngượng ngùng.

Đường Uy Đình trừng mắt nhìn cô, ước chừng khoảng năm ba giây , tiếp theo đó một trận cười to tiếng phát ra.

“Thầy, thầy cười cái gì!” Chán ghét chết đi! Người ta thật sự hỏi nghiêm túc, sao anh lại cười như điên như vậy, dường như coi câu hỏi của cô thực ngớ ngẩn.

“Khụ! Khụ khụ!” Anh thôi cười, ho hai tiếng mới làm cho cổ họng thông suốt. “Làm ơn, nếu như tôi không phải là theo đuổi em, em nghĩ rằng hiện tại tôi và em đang làm cái gì?” mặt cô đỏ bừng lên, một mặt vui vừng, mặt khác lại lo lắng. “Nhưng mà….. dáng vẻ em lại không xin đẹp, hơn nữa tự nhận bản thân là không có ưu điểm gì, như vậy có đủ để thầy rung động theo đuổi sao?”

Thật vậy sao? Thầy thật sự theo đuổi cô nha! Có phải cô nghe nhầm? Có thể chứng thực một lần nữa hay không?

“Cô bé ngốc.” Lại tiến lên, anh thành công nắm lấy tay cô, lấy bàn tay to lớn nắm bàn tay nhỏ bé. “Thích một người cùng với bề ngoài không có quan hệ, đó là một loại cảm giác, một loại cảm giác vô hình truyền tới, chỉ cần cảm giác đúng là được rồi, bề ngoài tuyệt đối không phải là mấu chốt quan trọng.”

“Ý của thầy là……Thầy, thầy thích em?”

Trời a! Cô vì sao không mua pháo bông trước. Cô hiện tại muốn đốt pháo bông, để ánh sáng của nó chiếu rọi tâm tình hưng phấn vui mừng của cô.

“Sao lại không? Nếu không em nghĩ tôi với em đang làm cái gì?” Cúi đầu dựa vào trán của cô, anh lại muốn hôn cô. “Được không? Để tôi trở thành bạn trai của em?”

Tim Vu Phiên Phiên như bị tan chảy, cô khẽ chớp mắt, phía dưới khóe miệng mỉm cười hạnh phúc.

Cho dù rất nhỏ, nhưng anh vẫn chuẩn xác cảm nhận được, sung sướng nói không nên lời ở trong lồng ngực như muốn nổ tung. “Vậy, em sẽ không lại trốn tôi?”

“Vâng.” Đáng ghét, người ta cũng không phải cố ý! Chính là do tâm ý của anh chưa rõ ràng, người ta không biết nên đối mặt với anh như thế nào thôi! Anh sao còn lấy ra để giễu cợt cô?

Chậm rãi nâng cằm cô lên, đôi môi đỏ mọng cong cong lên như phát ra lời mời mọc, làm cho anh nhịn không được cúi đầu, dịu dàng cắn mút thỏa mãn nỗi nhớ nhiều ngày – tạm thời, trò lẩn trốn nhau kết thúc, nhưng kế tiếp là thời điểm phát triển quan trọng, bọn họ phải như thế nào mới không bị những người khác phát hiện gian tình của bọn họ…… .Á, không, là yêu đương chứ?

Cơ bản nhất là không thể làm cho người khác phát hiện, chỉ cần giữ bí mật tốt, tình yêu của bọn họ liền ok!

Chắc là…… sẽ ok đi?!

Ừ, sẽ ok! Xuỵt, Đừng Nói Tôi Yêu Thầy - Chương 12
Gửi lúc 20:39 ngày 27/12/2013

Tình yêu cuồng nhiệt giữa nam nữ, khó chịu nhất là bị chia lìa dày vò, bọn họ không có

Đến trang:

;

Truyện Teen

Truyện Teen Xuỵt Đừng Nói Tôi Yêu Thầy Full

Trang chủ
U-ON - 3