Nhỏ này , đúng là ngốc mà ! ‘’
Rồi cả 3 chạy đi tới con đường nhỏ phía trước khách sạn .
Tại con đường nhỏ ,
_’’ Tới rời à ? ‘’
Nó nhìn Hàn Nhược cười khẩy 1 cái :
_’’ Trả con chó đây ! ‘’
Nó ko ngờ bọn Hàn Nhược chịu nghe lời , thả con chó ra , ôm lấy con chó , nó đứng lên :
_’’ Giờ xog rồi , tôi về đây ! ‘’
_’’ Đâu dễ vậy chứ ? Bọn tao chỉ nói trả con chó của mày thôi , đâu có nói cho mày về ? ‘’
_’’ Mày …. ‘’
Nó ngồi xuống , buông con cún ra & dặn nó :
_’’ Nè , cứ chạy thẳng là về được rồi đấy . À … có gì kêu bọn kia gúp chị nha , Giờ chạy mau đi ‘’
Nó nói thật nhỏ ko để bọn Hàn Nhược nghe thấy .
Đợi con cún chạy khuất , nó mỉm cười , đứng lên :
_’’ Giờ bọn bây muốn gì ? ‘’
_’’ Ha ha mày thông minh lắm , từ nay , đừng bao giờ đi chug vs 3 anh ấy nữa ‘’
_’’ Nếu ko thì sao ? ‘’
_’’ Nếu ko … bộp .. bộp … , đấy giải quyết đi ‘’
Sau tiếng vỗ tay của Bảo Trân , 1 tốp người cao to đi ra , nó nhìn muốn choáng , nó ko chắc mình có thể xử hết .
_’’ Tôi ko có theo bọn họ , tại họ theo tôi thôi ! ‘’
_’’ Mày nói láo , nghĩ sao 3 người đẹp toàn diện vậy lại theo 1 đứa như mày ? ‘’
_’’ Bọn bạy ko tin thì thôi vậy ‘’
_’’ Mày ngon lắm . Tụi bây , xông lên , con mồi này ngon đấy ! ‘’
_’’ Ha ha , cô em cũng xinh đấy , chiều chuộng bọn anh cho đàng hoàng nhé !‘’
Tên đầu đàn đi tới , đưa tay định xờ xoạm nó nhưng bị nó gạt ra , làm tên đó tức điên .
_’’ Con ranh , thích bạo lực à ? Sao ko nói sớm hơn ! Ha ha ‘’
Nó đã hạ được 3 tên , còn cả đống , nó đuối sức lắm rồi , kiều này ….. chạy là thượng sách . Nghĩ vậy , nó co giò lên & chạy hết tốc độ . Nó dốc hết sức lực mà chạy , chạy như chưa bao h được chạy , nó cứ chạy như thế , chạy mãi , chạy mãi , cho tới khi :
_’’ ÁAAAAAA …… ! ‘’
Cùng lúc đó , tại con đường nhỏ ,
Gâu …gâu….
_’’ Ê ! Con chó của Hoàng Linh kìa ! ‘’ . Kỳ Sơn vội chạy lại khi thấy con chó của nó
_’’ Nó muốn chúng ta đi theo nó đấy ‘’ . Nhìn con cún , Nhật Lâm nói
Rồi cả bọn đi theo con cún đến chỗ tụi Hàn Nhược .
_’’ Các cô …. ! ‘’ . Hắn lạnh lùng cất giọng khi nhìn thấy Tuyết Như
_’’ Anh Nhật Lâm ….. sao …. ‘’
Hàn Nhược ngạc nhiên lắp bắp khi nhìn thấy Nhật Lâm đang đứng trước mặt mình .
_’’ Hoàng Linh đâu ? ‘’ . Kỳ Sơn lạnh lùng hỏi Bảo Trân .
_’’ Ko biết ! ‘’
_’’ Con gái tôi cũng đánh đấy nhá ! ‘’
Kỳ Sơn đưa tay lên răng đe .
Vừa lúc đó thì bọn kia về tới :
_’’ Mẹ kiếp ! Cái con nhỏ đó , chắc nó ko sống nổi đâu , rớt xuống vách đá mà . Ai bảo cứng đầu làm gì ? ‘’
_’’ Ha ha , mất 1 mẻ ngon , nhìn con đó cũng được đấy chứ ! ‘’
_’’ Ha ha ha … ‘’
_’’ Bọn bây đã làm gì em ấy ? ‘’
Nhật Lâm gằng từng tiếng 1 , đi tới nắm áo tên đi đầu & hỏi . Thấy vẻ mặt Nhật Lâm , tên đó cũng hơi sợ , lúng túng nói :
_’’ Chưa làm gì hết , nhỏ đó chạy , rồi trượt chân , rớt xuống vách đá phía trước ….. ‘’
_’’ NẾU HOÀNG LINH XẢY RA CHUYỆN GÌ TÔI SẼ KO THA CHO CÁC NGƯỜI ĐÂU . NHỚ ĐẤY ! ‘’ .
Nói rồi Nhật Lâm & Kỳ Sơn phóng đi tìm nó .
Hắn đứng đó , nhìn thẳng vào Tuyết Như đầy khinh bỉ , sau đó buông ra 1 câu :
_’’ Các người đang đùa vs tử thần đấy , có tin trong vòng 24 tiếng đồng hồ tới gia đình & công ty các người thành tro ko ? Đừng có dại mà đụng đến người của tôi ! ‘’ . Nói rồi hắn toan bỏ đi .
_’’ Người của anh , con nhỏ đó ư ? ‘’ . Tuyết Như bước tới chặn trước mặt hắn & nói .
Nghe Tuyết Như nói , hắn chợt khựng lại , nhưng rồi cũng lấy lại trạng thái ban đầu :
_’’ Đúng , osin của tôi , là người của tôi ! ‘’
_’’ Anh thay đổi rồi . 1 người lạnh lùng , cao ngạo , ko xem ai gì , ko bao h bảo vệ ai , ko bao h wan tâm ai ngoài …. em . Vậy mà bây h , vì 1 con nhà quê ……. Anh thay đổi nhiều quá , anh Hải Long à ! ‘’
_’’ Tôi ko thay đổi , tôi ko bao h wan tâm hay bảo vệ cô cả , tất cả chỉ là do cô thôi ! Tôi nói rồi , đụng đến osin của tôi , coi như gián tiếp đụng đến tôi . Mấy người hãy nhớ điều này cho kỹ đấy , tôi ko nói lại lần thứ 2 đâu ! ‘’
Bỏ lại sự hụt hẫng của Tuyết Như , hắn chạy đi tìm nó . Tuyết Như ngồi khụy xuống , nước mắt bắt đầu tuôn ra , ko ngừng lại , có lẽ Tuyết Như đã quá mù quáng chăng ? Có lẽ đã đến lúc dừng lại chăng ? Có lẽ nên từ bỏ giấc mộng hoang đường này chăng ? …..
Về phần nó , lúc này , nó đang ngồi dưới vách đá , cũng may cú ngã nhẹ , chỉ bị trật chân , nó thì sợ ma , mà chỗ nó ngồi bây h thì tối thui , nó sợ lắm , bây h nó muốn gặp …. , nó cũng ko biết nó muốn nhìn thấy mặt ai trước nữa , cả 3 người nó điều muốn gặp , bây h nó thật sự rất rất sợ , nước mắt nó như muốn tuôn ra , nhưng nó kiềm nén lại , nó ko thể khóc lúc này được .
_’’ Hoàng Linh , cô ở đâu , lên tiếng đi chứ , Hoàng Linh ! ‘’
_’’ Tôi … tôi ở dưới đây nè ! ‘’
Nghe tiếng người gọi nó , ko chừng chừ , nó lên tiếng liền , mặc dù ko biết đó là ai .
Nhìn thấy nó , lòng hắn vui mừng khôn xiếc , cũng ko biết tại sao nữa , hắn chỉ biết là hắn mừng lắm , tìm được nó trước Nhật Lâm & Kỳ Sơn hắn vui lắm . Tuy trog lòng rất mừng , nhưng ngoài miệng hắn vẫn cố móc méo nó cho = được :
_’’ Cô cũng rảnh quá ha , h này xuống đó ‘’hái hoa-bắt bướm’’ ‘’
_’’ Hái hoa-bắt bướm ? Hái cái đầu anh á ? Nghĩ sao dạ , tôi đâu có bị khùng như anh . ‘’
_’’ Vậy sao ? Sao còn ngồi đó , ko lên đây mau đi ‘’
_’’ Tôi cũng muốn lên lắm ! Nhưng mà ….. cái chân tôi … nó ….. nó ….. ‘’
Ko để nó nói hết câu , chỉ 1 thoáng , hắn đã leo xuống chỗ nó ngồi . Hắn nhìn chân nó 1 hồi rồi nói :
_’’ Trật chân rồi ! ‘’
_’’ Ai mà ko biết , đợi anh nói à ? ‘’
_’’ Ừ , nói tiếp đi , tôi định tới cứu cô , h cô còn nói thế , thôi , cô ngồi đây chơi vs bạn luôn đi , tôi về trước . ‘’ . Vừa nói hắn vừa đứng lên giả vờ đi
_’’ Bạn á ? ‘’ , Nó ngơ ngác nhìn hắn tỏ vẻ ko hiểu
Hắn mỉm cười 1 cái ( ^O^ nụ cười nham hiểm đấy mừ ) rồi nói vs giọng đáng sợ
_’’ Tôi nghe người ta nói , đây là lãnh địa của nhiều ma nhất , ở đây rất nhiều thứ đó tập trung đấy , thôi , cô ở đây chơi vui vẻ , tôi về trước nha , bye ‘’
_’’ Khoan ! ‘’ . Nó nắm lấy chân hắn kéo lại
_’’ Gì nữa , buông ra coi ‘’ .
_’’ Tôi … dẫn tôi về đi ‘’ . Vừa nói nó vừa nhìn xug wah
_’’ Dẫn cô về thì cũng được , nhưng mà ……. ‘’
_’’ Nhưng nhị gì nữa , nói mau đi ‘’
_’’ Cô nói ‘’Xin lỗi anh Hải Long’’ cho tôi nghe đi , coi như cô xin lỗi tôi chuyện mấy bữa nay luôn ‘’
_’’ CÁI GÌ ? ‘’
_’’ haizz , ko chịu thì thôi vậy , tôi về trước ..’’
_’’ Khoan , nói thì nói , xin lỗi , được chưa ? ‘’
_’’ Vế sau đâu ? ‘’
_’’ Sao anh khó khăn thế hả ? ‘’
Hắn nhìn nó , mỉm cười , rồi way bước đi .
Nó ko muốn ở đây chơi vs bạn mới , nó đành ngậm ngùi làm theo lời hắn :
_’’ Xin … lỗi…anh . …Hải .. Long…. , được chưa ? ‘’
_’’ Nhỏ quá , tôi ko nghe ! ‘’
Nó hậm hực nhìn hắn , rồi đứng lên , tiến lại gần hắn , nó nhón chân lên , hét to :
_’’ XIN LỖI ANH HẢI LONG ‘’
Hắn bịt tai lại , nhìn nó đầy căm phẫn :
_’’ Cô muốn ám sát tôi à ? ‘’
_’’ Thì anh nói anh bị điếc , ko nghe mà ? ‘’
_’’ Ai bị điếc hả ? ‘’
_’’ Hi hi , tôi …. Tôi bị điếc , h dẩn tôi về đi ! ‘’
_’’ Leo lên ‘’ . Hắn ngồi xuống đưa lưng về phía nó
_’’ Hả ? ‘’
_’’ Chân cô vậy sao đi , leo lên ‘’
_’’ Hả ? ‘’
_’’ Tôi ko có rảnh nhá , mau đi ‘’
_’’ Hả ? ‘’
_’’ Lên mau ‘’
_’’ Hả ?
_’’ Cái con nhỏ này , h cô muốn ở đây phải ko ? ‘’
_’’ Hả ? ‘’
_’’ Cô mà hả 1 tiếng nữa là ngủ ở đây luôn đi , leo lên mau ‘’.
Nãy h nó đang muốn chọc điên hắn đấy ! h hắn hâm dọa thế rồi , nó đành phải leo lên lưng hắn thôi . Nó thầm mỉm cười , ko biết vì chọc hắn vui hay vì lý do nào khác nữa !
Đi được quãng , hắn mới cất tiếng hỏi nó ;
_’’ Lúc nãy , bọn chúng có làm gì cô ko ? ‘’
_’’ ko có , mà .. anh có gặp con Hải Long ko ? ‘’
_’’ Hải Long là con gì ? ‘’ . Hắn chau mày , Hải Long là tên của hắn mà ??
_’’ Thì con chó của tôi đó . Anh có gặp ko ? ‘’
Vì chưa đặt tên cho con cún nhỏ , h nó lại gặp hắn & vì hắn thấy ghét nên nó kêu tên con cún là Hải Long luôn cho bỏ ghét .
_’’ Cái gì ? Con chó của cô tên gì … ?? ‘’
_’’ Thì tên Hải Long chứ gì ? Anh có gặp nó ko ? ‘’
_’’ Có , nó ko sao ? Mà cô giỡn mặt vs tôi hả ? Sao lấy tên tôi đặt cho con chó của cô ? ‘’
_’’ Uả ? Anh tên Hải Long hả ? Tôi đâu có biết . Thôi lỡ rồi , kệ đi , có sao đâu ‘’
_’’ Cô … , mai cô đổi tên liền cho tôi ! ‘’
_’’ Thôi , tên đó đẹp rồi , đổi chi cho mệt , như vầy đi , anh muốn kêu tên gì thì anh kêu , còn tôi thì kêu tên Hải Long , vậy đi ! ‘’
_’’ Cô đang chọc khùng tôi à ? ‘’ . Hắn nghiến răng hâm he nó
_’’ Đâu có , tôi nói thiệt mà , vs lại Hải Long là tên đẹp mà , có sao đâu ! ‘’
_’’ Cô ….. ‘’
Hắn đứng họng , còn nó thì khoái chí cười hì hì sau lưng hắn .
Về phần Nhật Lâm & Kỳ Sơn , đã nhận được tin nhắn của hắn nên đã về khách sạn ngồi đợi nó về . Trong lòng 2 người lo lắng ko ngừng , nhưng khi nhận được tin nó ko sao , thì cũng bớt lo phần nào ……
_’’ Nè , bộ …. Cô ghét tôi lắm hả ? ‘’ . Đi 1 lúc , hắn lại cất giọng hỏi nó
_’’ Sao ? Còn nói , đương nhiên là ….. rất rất ghét rồi ! ‘’
_’’ Cô nói gì , có tin tôi thả cô xuống đây ko ? ‘’ . Hắn hơi buồn nhưng vẫn cố làm mặt lạnh
_’’ Hi hi , đâu có , tôi ghét hơi hơi hà ! "
_’’ Ghét hơi hơi ? Là sao ? ‘’
_’’ Thì ghét anh , tại anh hay chửi tôi , hay sai tôi làm việc nhiều , hay kiếm chuyện , rồi tại mấy anh mà mới ra nông nỗi này nè , bực mình , từ khi wen pit mấy anh tới h , ko lúc tôi được yên cả , lúc nào cũng có người gây chuyện chứ có phải tôi kiếm chuyện trước đâu chứ ? Tất cả là tại mấy anh cả đấy , h còn nói nữa , đúng là rắc rối mà , phải chi lúc đó tôi ko tông vào xe anh , ko gặp anh Nhật Lâm , ko gặp anh Kỳ Sơn , ko gặp luôn cả anh thì tôi ko bị gì rồi … ‘’
_’’ ………. ‘’
Hắn im lặng ko nói gì , tim hắn hơi nhói thì phải . Nhưng sao tự nhiên lại nhói vì những lời nó nói nhỉ ? Lạ thật .
Thấy hắn ko nói gì , nó nghĩ hắn giận mình , khều khều vai áo hắn , nó nhẹ giọng nói :
_’’ Nè , giận … tôi hả ? ‘’
_’’…..’’
_’’ Tôi nói vậy thôi , chứ ko có ghét mấy anh đâu , đừng có giận mà ‘’
_’’ … ‘’
_’’ Nè …. ‘’
_’’ Tôi ko có giận , được chưa , cô im lặng chút đi ! ‘’
_’’ Làm gì ghê dạ , hết hồn hà ‘’
_’’ Cô mà cũng biết hết hồn nữa à ? ‘’
_’’ Làm như tôi là quỷ vậy , ko lẽ ko biết hết hồn , vô duyên vừa thôi ! ‘’
_’’ Cô đúng là rắc rối mà ! ‘’
Cứ thế , 2 người bọn nó cứ gây nhau , đi tới đâu , chim chóc bay tới đó ,cho tới khi về tới khách sạn .
Nó & hắn vừa về tới khách sạn đã thấy Nhật Lâm & Kỳ Sơn ngồi đó đợi . Vội chạy lại chỗ nó , lúc này , nó đang ngủ 1 cách ngon lành . thấy nó ko sao , Nhật Lâm khẽ cười nhẹ .
_’’ Tốt rồi ! ‘’
_’’ Ko sao rồi , ko sao rồi ! ‘’ . Kỳ Sơn vui mừng nói .
Thế rồi 3 người bọn hắn đưa nó vào phòng , xong , cả 3 cùng ra ngoài . Ai về phòng nấy . 1 lúc sau , cánh cửa phòng nó mở ra , người bước vào là Kỳ Sơn .
Nhẹ nhàng bước đến cạnh nó , Kỳ Sơn ngồi xuống , nhìn gương mặt nó lúc này thật đáng iu . Khẽ khom người xuống , Kỳ Sơn nhẹ đặt môi lên trán nó , 1 nụ hôn …. Tim Kỳ Sơn lại lệch thêm 1 nhịp nữa :
_’’ Anh phải làm gì đây ? Em đúng là ngốc mà ! ‘’ . Khẽ lắc đầu nhìn nó , Kỳ Sơn mỉm cười rồi bước ra ngoài , trở về phòng mình …
Cạch !
Cửa phòng nó lại được mở ra , lần này là Nhật Lâm . Bước đến giường nó , Nhật Lâm ngồi xuống , đưa tay vuốt tóc nó :
_’’ Sao em cứ thích làm người ta đau tim thế nhỉ ? Cũng may là ko sao ? Ko biết nói em ngốc có đúng ko nữa ! ‘’
Cứ thế , Nhật Lâm ngồi nhìn nó ngủ , nhẹ đắp lại chăn cho nó , Nhật Lâm cũng về phòng mình luôn …
Cạch !
Cánh cửa phòng nó lại 1 lần nữa được mở ra , lần này ko ai khác ngoài hắn . Ung dung bước tới cạnh nó , hắn ngồi xuống , đưa mắt nhìn nó , cứ thế , hắn cứ im lặng ngồi nhìn nó .
Đột nhiên , nó khẽ cựa mình :
_’’ Anh Nhật Lâm …. Anh Nhật Lâm …’’
_’’ Nhật Lâm ư ? ‘’ . Hắn nhíu mày nhìn nó
Trong lòng hắn rối bời , sao lại là Nhật Lâm ? Sao nó lại nằm mơ thấy Nhật Lâm ? Sao hắn lại khó chịu nhỉ ? Bực thật !
Khẽ cốc vào đầu mình , hắn đứng lên , sải bước về phòng mình ….
Thật ra , lúc nãy nó mơ thấy Nhật Lâm đang cứu nó , chiếc xe đó lao vút đến , mặc dù chuyện đã wa , Nhật Lâm h đã ko sao , nhưng nó vẫn nằm mơ thấy cảnh đó hoài , điềm dữ chăng ? Ko lẽ Nhật Lâm sẽ 1 lần nữa vì nó mà bị thương sao … Ko được …
_’’ ÁAAAAA ‘’. Nó ngồi bật dậy , cảnh Nhật Lâm nằm bất động trog vũng máu cứ ám ảnh nó , làm nó ko sao ngủ lại được , nó sợ lắm , nó ko muốn ai vì nó mà bị thương cả ! Bây h nó phải làm sao đây ? Tạm biệt bọn hắn chăng , hay là vẫn như xưa , nó rối lắm , nó phải làm sao đây ? Hắn ! Đúng rồi ! Chỉ có hắn , có lẽ hắn có thể giúp bảo vệ Nhật Lâm , chỉ có hắn thôi . Ko nghĩ ngợi nhiều , nó lật đật chạy wa phòng hắn ;
Cốc cốc cốc
_’’ Vào đi ! ‘’ . Giọng nói lạnh lùng độc nhất vô nhị của hắn vang lên
Nó mở cửa bước vào , hắn giật mình , vì hắn vừa từ phòng nó về mà ^O^ !
Ngồi xuống giường , hắn nhìn nó & nói :
_’’ Có chuyện gì ko ? ‘’
_ "À ….. có ‘’
_’’ Chuyện gì , nói mau đi , tôi còn ngủ nữa ! ‘’
_’’ Anh Nhật Lâm … ‘’
_’’ Sao ? Muốn tìm nó thì wa phòng nó đi , cô wa phòng tôi làm gì ? ‘’. Hắn bắt đầu bực bội
_’’ Ko phải ! Ý của tôi là , anh có thể bảo vệ anh Nhật Lâm được ko ? Tôi ko muốn anh ấy vì tôi mà bị thương nữa …’’
_’’ Nó vì cô mà bị thương ? Khi nào ? … Ko lẽ , cái chân hôm bữa …. ‘’
_’’ Ừm, đáng ra tôi mới là người bị thương , anh ấy đỡ dùm tôi , ko biết vì sao , tôi cứ hay mơ thấy anh ấy nằm bất động trong vũng máu , tôi …. Sợ lắm ! ‘’
_’’ Nếu …….người nằm trog vũng máu là … tôi … hay Kỳ Sơn .. thì .. cô có lo lắng vậy ko ? ‘’
_’’