/>
Sao hắn lại làm vậy chứ ? Ko phải hắn ghét nó lắm sao ? Tại sao chứ ?
1 loạt câu hỏi cứ tủa wanh nó , nó ko hiểu sao hắn lại làm vậy nữa .
_’’ Thôi em , nằm xuống nghĩ ngơi đi . Anh & Kỳ Sơn về nhà lấy đồ rồi trở vào đây ‘’
Đặt nó nằm xuống , Nhật Lâm mỉm cười way đi .
Chap 10 : Tia sáng mong manh
Nó ngồi đó , nhìn chầm chầm về phía hắn , sao hắn lại liều mạng vậy chứ ?
Ko lẽ ….hắn …..
Đúng rồi !
Nó ko ngờ hắn lại giữ lời đến vậy .
Hôm đó , nó nhờ hắn bảo vệ Nhật Lâm , chỉ vì cơn ác mộng đó ư ?
Tại nó mà hắn mới ra nông nổi này , nó thấy ghét bản thân mình quá !
Sao cứ phải vậy chứ ? Toàn chuyện ko may xảy đến vs nó .
Nếu pit hắn trọng lời hứa đến vậy , nó sẽ ko nhờ hắn .
Hắn đâu cần phải làm vậy chứ !
Cái thứ nước mặn mặn lại tuôn ra trên khóe mi nó , nó khóc sao ?
Đưa tay rút sợi dây nước biển , nó leo xuống giường mình , bước đến giường của hắn .
Đôi mắt hắn cứ nhắm nghiền , nó phải làm sao đây ?
_’’ Này , mau tỉnh lại đi , đừng giỡn nữa . Tôi còn chưa trả nợ cho anh mà … tỉnh lại đi mà … hic..’’
Nó đưa tay lay lay người hắn , nước mắt thi nhau tuôn ra , nhưng vô ít , hắn vẫn nằm đó , mắt cứ nhắm nghiền .
Cạch !
Cánh cửa phòng bệnh mở ra , nó way đầu lại .
Là …..cha & dì hắn !
Ông nhìn nó , cười hiền :
_’’ Cháu ko sao chứ ? ‘’
_’’ Dạ , ko sao ! Nhưng sao …..’’
_’’ Ta hỏi Nhật Lâm & Kỳ Sơn , cái thằng nhóc này , cứng đầu quá ‘’
Ông đau khổ nhìn hắn .
‘’ Cha anh ta vẫn rất tốt vs anh ta mà . Chắc trog chuyện của mẹ anh ta có uẩn khúc gì rồi ‘’
Nó nghĩ thầm .
_’’ Hôm đó , bọn cận vệ có làm đau cháu ko ? ‘’ . Dì hắn ôn tồn hỏi :
_’’ Dạ , ko ạ ! ‘’ . Nó toe toét .
Cha & dì hắn nhìn nó , mỉm cười điềm đạm .
Bất chợt , ông đứng lên :
_’’ Ta đi thôi , dám làm con ta bị thương đến thế này , ko yên vs ta đâu . Thôi bác về . Chào cháu ‘’ . Rồi ông sải bước đi .
Còn lại nó , ko khí trong bệnh viện ngột ngạt quá . Nó ko thích tí nào !
Nó nhìn gương mặt hắn. Sao hắn cứng đầu vậy chứ ? Cứ nhắm mắt suốt ngày .
Nhật Lâm & Kỳ Sơn lấy đồ xong , trở vào bệnh viện
Vừa mở cửa , đã thấy nó ngay giường hắn . Nhật Lâm nhẹ nhàng đi lại :
_’’ Đừng lo , ko sao đâu . Nó mạnh mẽ lắm ! ‘’
_’’ Tất cả là tại em …hức…là tại em …. ‘’ . Nó nói trong tiếng nất
_’’ Ko phải tại em , đừng ngốc vậy chứ . Nín đi ‘’ . Thấ nó khóc lòng Nhật Lâm đau như cắt .
Lại 1 lần nữa , Kỳ Sơn nhìn thấy Nhật Lâm ôm nó .
Đau khổ . Tuyệt vọng .
Kỳ Sơn bước ra khỏi phòng bệnh .
_’’ Con tiểu Linh Linh ngoan lắm, nó ăn rất nhiều ! ‘’ . Đưa nó lại giường , Nhật Lâm mỉm cười nói .
Nó cười đáp lại , cả 2 nói chuyện rôm rả .
Đã 1 tuần rồi mà hắn vẫn chưa tỉnh . Nó thì đã khỏe lại , có thể ra viện .
Còn hắn , đến h vẫn cứ nhắm mắt như vậy làm cả bọn nó rất lo lắng , vội đến tìm bác sĩ .
_’’ Bác sĩ ơi , sao bạn cháu vẫn chưa tỉnh lại vậy ? ‘’ . Nó nhìn ông bác sĩ , ánh mắt lo lắng
Ông bác sĩ khẽ thở dài :
_’’ Cậu ta đã wa tình trạng nguy kịch . nhưng do cú va đập quá mạnh , đã ảnh hưởng rất nhiều đến cơ thể . Nếu wa ngày hôm sau cậu ta ko tỉnh lại , thì ….mãi mãi sẽ ko tỉnh hoặc có thể cậu ta tỉnh lại nhưng sẽ mất hoàn toàn ký ức . ‘’
_’’ Sao ạ ? Mất hoàn toàn ký ức á ? ‘’. Nó mở to mắt
_’’ Vậy có thể hồi phục ko bác sĩ ? ‘’ . Kỳ Sơn khẽ chau mày
_’’ Chuyện đó thì … Có thể , nếu cậu ta có ý chí mạnh mẽ , ký ức sẽ ko mất đi . Chuyện này tùy thuộc vào cậu ta thôi . ‘’
Hôm sau , nó vừa xuất viện đã đến trường .
Kỳ lạ thay . Nó để ý ko thấy bọn Hàn Nhược , Bảo Trân , & tên Mã Thiên đâu , chỉ có Nhã Nhã vẫn đi học bình thường .
Giờ ra chơi , nó lên phòng hội trưởng , ko thấy Kỳ Sơn đâu , nó chỉ thấy Nhật Lâm ở đó .
_’’ anh Nhật Lâm ‘’ .
_’’ Chào em , Hoàng Linh ‘’ .
_’’ Em có chuyện muốn hỏi , anh có pit tại sao hôm nay lạ vậy ko ? ‘’
Nhật Lâm khẽ cười , nghe câu hỏi Nhật Lâm đã pit nó muốn nói gì rồi .
_’’ Do ông Nhất làm đấy ! ‘’
_" Ông Nhất ? Là ai thế ? ‘’ . Nó ngơ ngác
_’’ Cha của Hải Long . Tập đoàn ông ấy lớn nhất & có uy lực nhất nước . Chính vì thế lời nói của ông ấy rất có giá trị . Nhà của tên khốn Mã Thiên đã thất thế , 2 người kia cũng thế . Và cả 3 đã bị đuổi khỏi trường này . Ông ấy còn khoan dung đó , nếu ko ,có thể họ đã bị đuổi ra khỏi nước luôn rồi ! ‘’
_’’ Ra là thế ‘’. Nó gật gù
‘’ Ủa? Lúc đó còn có …’’ Nó nghĩ thầm & ngước lên nhìn Nhật Lâm
_’’ Còn chị Nhã Nhã thì sao ? ‘’
_’’ Cô ta rất thông minh . Đã mua chuộc bọn kia đừng khai mình ra .’’
Nó mỉm cười .
Ko sao cả !
Mọi chuyện có lẽ đã wa rồi .
Sau cơn mưa trời lại sáng mà .
Ra về , nó & Nhật Lâm liền tới bệnh viện .
Hôm nay là ngày hắn sẽ tỉnh . Nó chắc chắn vậy .
Bước vào căn phòng bệnh , nó hơi thất vọng khi nhìn thấy hắn vẫn nằm đó , mắt vẫn nhắm nghiền .
Trời đã tối rồi sao hắn mãi ko tỉnh chứ ?
Nếu wa ngày hôm sau thì ….
Ko thể được . Nó đang nợ hắn mà .
_’’ Về thôi , Hoàng Linh ‘’ . Nhật Lâm thấy trời đã tối nên kêu nó về
Nó nhìn hắn , ngẫm nghĩ rồi nói :
_’’ Em ngủ ở đây , anh về trước đi . Ko sao đâu ! ‘’
Nó cười tươi nói vs Nhật Lâm để anh ko lo cho nó .
Thấy nó vui , Nhật Lâm đành chìu ý nó vậy . Về thì về .
Nó bước tới cạnh giường hắn , khẽ ngồi xuống .
_’’ Tỉnh dậy đi mà ! Làm ơn đi ‘’
Nó lay lay cánh tay hắn , nếu ko tỉnh hắn sẽ mãi mãi ko tỉnh , nếu hắn ko tỉnh thì sao ?
Cảm giác trong nó lúc này …..sao nó đau khổ thế nhỉ ?
Nó …..thích hắn rồi sao ?
Chợt !
Cánh tay hắn khẽ nhúc nhích .
Mi mắt khẽ cử động .
Hắn …tỉnh rồi , tỉnh rồi .
Nó lau nước mắt , tươi cười nhìn cử chỉ của hắn .
Nhưng ….cử chỉ đó , chỉ thoáng wa , giờ hắn lại tiếp tục nhắm mắt !
Là sao chứ ?
Nó lấy hết sức , đưa tay lay lay người hắn :
_’’ Nè ,tỉnh lại mau lên , tôi ko muốn nợ ai nhiều lần đâu . Tôi chưa trả xong nợ mà . Tỉnh lại mau đi …hu hu….tỉnh lại đi mà …’’
_’’ Đau quá . Cô làm trò gì vậy ‘’.
Nó giật mình .
Giọng nói này ….wen quá !
Hắn …..hắn vừa nói sao ?
Nó ngước đầu lên .
Là hắn . Đúng là hắn vừa nói .
Người đang nằm trước mặt nó đã tỉnh rồi .
Hắn tỉnh rồi .
Nó mừng lắm , nhào tới ôm chầm lấy hắn , khiến hắn hơi bực mình :
_’’Cô làm trò gì thế hả ? ..Ko lẽ , bị sức cuốn hút của tôi mê hoặc rồi à ? ‘’ . Hắn nham nhỡ nói
Đúng là hắn rồi . Giọng nói đáng căm ghét này !
Nó sực tỉnh , vội buông hắn ra , lí nhí nói :
_’’ Tự tin vừa thôi ! Ai mà thèm . ‘’
Khoan đã ! Hắn ko ….
_’’ Ủa ? Anh pit tôi là ai hả ? ‘’. Nó nhìn hắn chầm chầm .
_’’ Ko ‘’ . Hắn thản nhiên đáp .
Nó bất động . Hắn mất ký ức thật sao ? Nó vội way đi định gọi bác sĩ , nhưng bị hắn gọi giật lại :
_’’ Khoan đã , cô đi đâu vậy ? ‘’
_" Tôi tìm bác sĩ ! ‘’
_’’ Để làm gì ? ‘’
_’’ Khám cho anh chứ làm gì . ‘’
_’’ Tôi có bị gì đâu mà khám ? ‘’
_’’ Anh bị mất ký ức rồi . Tôi phải tìm bác sĩ ‘’
_’’ Tôi mất ký ức khi nào hả ? ‘’ . Hắn nhíu mày
_’’ Thế anh biết tôi là ai ko ? ‘’
_’’ Cô là ….. ‘’
_’’ Ai ? ‘’ Nó hối thúc hắn
_’’ Osin của tôi ! ‘’
Hả ? Hắn nhớ sao ? Vậy khi nãy …. Nó way wa nhìn hắn thì thấy mặt hắn cười gian mah .
Hiểu rồi ! Nãy h , nó đã bị hắn chơi 1 vố .
_’’ Cô lo cho tôi vậy sao ? Yêu tôi rồi à ! ‘’
_’’ Hứ . Đồ điên ! ‘’ . Nó đỏ mặt way chỗ khác , ko lẽ nó thích hắn thật à ?
‘’ Dù vậy mình cũng ko nên nói ra trước được . Mất mặt lắm ‘’ . Nó nhủ thầm
_’’ Này , sau anh lại làm vậy ? ‘’ . Nó nhìn hắn
_’’ Tôi đã hứa rồi mà ! ‘’ .
_’’ Nhưng ….nếu anh chết thì sao ? ‘’
_’’ Tôi hứa vs cô thì tôi sẽ thực hiện . Nếu tôi chết ….thì …..tôi sẽ ám cô chứ sao ? ‘’ . Hắn cười ma mãnh
_’’ Cái tên chết tiệt này , h còn giỡn nữa ! ‘’ Nó liếc xéo hắn
_’’ Nếu người nằm đây là Nhật Lâm , cô có lo vậy ko ? ‘’
_’’ Đương nhiên là có rồi ! ‘’. Nó thản nhiên
Hắn nhìn nó đáp nhanh lẹ như vậy , sao thất vọng thế nhỉ ?
Nó kể lại mọi chuyện cho hắn nghe , chuyện cha hắn đến thăm & cả chuyện đuổi học bọn kia . Nghe xong , hắn ko nói gì , chỉ khẽ mỉm cười .
Nó nghĩ chắc hắn sẽ tha thứ cho cha mình .
Đột nhiên , hắn way wa , kéo nó vào người hắn .
_’’ Tôi đã cứu cô rồi ! Giờ tới lúc cô báo đáp đi ! ‘’
_’’ Gì , gì chứ ? Báo đáp cái gì ! ‘’. Nó cố vùng vẫy khỏi người hắn nhưng ko được , hắn mạnh hơn nó gấp mấy lần
_’’ Tôi cứu cô , mình đầy thương tích , giờ cô ko báo đáp à . ‘’
_’’ Tôi ….tôi…..báo đáp thì đợi khi nào anh ra viện đi rồi báo đáp ‘’ . Nó ngượng đỏ mặt
Chỉ chờ nó nói vậy hắn mới buông tay nó ra , nở 1 nụ cười đáng ghét :
_’’ Phải giữ lời đấy ! ‘’
Chap 11 : Bầu trời xanh
1 tuần sau :
Sức khỏe của hắn hồi phục lại rất nhanh , đã được xuất viện .
Nó vừa về tới nhà thì nhận được điện thoại :
_’’ Alô ! ‘’
_’’ Anh đây ! ‘’
_’’ Anh Kỳ Sơn ! Mấy hôm nay anh đi đâu vậy ? ‘’
Nó vừa mừng vừa bất ngờ khi nhận được điện thoại của Kỳ Sơn .
Từ khi ở bệnh viện , Kỳ Sơn chỉ xuất hiện 2 lần rồi ko thấy nữa , ở nhà cũng ko gặp .
_’’ À ! Tại anh có chút chuyện bận ! ‘’
_’’ Vậy h anh đang ở đâu thế ? ‘’
_’’ Sân bay ! ‘’
_’’ Hả ? Sao lại ở sân bay ? ‘’
_’’ Gia đình anh muốn anh về Úc học tập để quản lý công ty của ba nên hôm nay anh phải đi ! ‘’
_’’ Sao ạ ? anh đợi 1 chút , em ra sân bay tiễn anh ‘’
Cúp điện thoại , nó báo cho hắn & Nhật Lâm biết , rồi cùng nhau ra sân bay .
Đến nơi , nó chạy thật nhah vào tìm Kỳ Sơn .
_’’ Hoàng Linh ‘’ . Kỳ Sơn thấy nó liền mỉm cười
_’’ Hộc….hộc…sao….anh đi …bất ngờ….vậy ‘’ . Nó vừa thở vừa nói
_’’ Đúng đó . Sao mày đi bất ngờ vậy ? ‘’ . Nhật Lâm nhìn Kỳ Sơn
_’’Tại tao chưa nói vs tụi bây thôi , chứ chuyện này quyết định được 1 tuần rồi’’
_’’ Mày thật là .. ‘’ Hắn huých vào vai Kỳ Sơn
Bất chợt , Kỳ Sơn tiến đến , ôm chầm lấy nó .
Nó bất ngờ , đứng im như tượng .
Rồi Kỳ Sơn khom người xuống thủ thỉ vào tai nó :
_’’ Hôm đó , ko phải anh đùa đâu . Đồ ngốc ạ ! ‘’
Lời nói nhẹ nhàng ấy đủ để nó nghe được .
Buông vòng tay đang ôm nó ra , Kỳ Sơn mỉm cười :
_’’ Thôi , trễ rồi . Tạm biệt ‘’
_’’ Nhớ gọi điện cho tụi tao đấy ! ‘’
Rồi Kỳ Sơn way đi .
Nó vẫn còn bất ngờ , sao nó thấy mình có lỗi quá !
_’’ Anh Kỳ Sơn ..’’ . Nó gọi vs theo Kỳ Sơn .
Khẽ nhíu mày , rồi cười nhẹ 1 cái , Kỳ Sơn way đầu lại nhìn nó :
_’’ Ko sao đâu ! À , nếu 2 tên đó ăn hiếp em , em cứ gọi cho anh , anh sẽ thay em trừng trị tụi nó . Tạm biệt em ! ‘’
Lời nói vừa dứt thì y như rằng , có 2 ánh mắt rực lửa nhìn Kỳ Sơn .
Thấy Kỳ Sơn mỉm cười , nó ko lo nữa , đưa tay chào tạm biệt Kỳ Sơn .
Máy bay cất cánh bay lên ko trung . Kỳ Sơn ngồi nhìn ra cửa sổ .
Trông ý nghĩ của Kỳ Sơn , Nó giống như bầu trời kia vậy , chỉ nhìn thấy được , ở bên được , nhưng mãi mãi ko thể chạm vào được …….
Ánh mắt Kỳ Sơn mag 1 nỗi buồn mang mác …Lần đi này , có thể Kỳ Sơn sẽ quên được nó hoặc cũng có thể ko ? ……
Dù xa nó , Kỳ Sơn pit mình sẽ rất nhớ , nhưng nếu cứ như vậy , sẽ làm nó khó xử & Kỳ Sơn sẽ càng đau lòng hơn ..
Đưa ánh mắt nhìn bầu trời xanh , Kỳ Sơn khẽ mỉm cười , gương mặt tựa thiên thần …
‘’ Tạm biệt em . Cô bé ngốc ! ‘’
Chap 12 : Cầu vòng hạnh phúc
_’’ Này , đứng lại đó ! ‘’
Vừa từ sân bay về nhà , hắn đã gọi nó lại .
Bực bội trước giọng điệu cao có của hắn , nó gắt :
_’’ Gì nữa đây ? ‘’
_’’ Ngày mai , 7h sáng , đi vs tôi ! ‘’
_’’ Sao ? Anh thích thì đi 1 mình đi , kêu tôi đi theo làm gì chứ ? ‘’
_’’ Cô mau quên thế ? Hay là muốn báo đáp tôi theo cách khác ‘’ . Hắn nham nhở nhìn nó .
Nó sực nhớ ra là đã hứa sẽ báo đáp hắn , dịu giọng xuống , nó nở 1 nụ cười gượng gạo
_’’ Được , đi thì đi ‘’
Rồi nó đi thẳng lên phòng , vừa mở cửa phòng , con cún của nó liền nhào ra , nó vui quá , thốt lên :
_’’ Hải Long , nhớ chị lắm phải ko ? ‘’
_’’ Cô mới gọi nó là cái gì ? ‘’
Nó giật mình . Hắn đang đứng phía sau nó mà nó đâu hay biết .
Vội mỉm cười thân thiện , nó nói :
_’’ Hihi , tôi có nói gì đâu . Anh nghe nhầm rồi đấy ‘’
Rồi nó chuồn vào phòng , đóng cửa lại .
Hắn lắc đầu nhìn nó , khẽ mỉm cười .
Sáng sớm tinh mơ nó đã bị hắn gọi dậy .
Mắt nhắm mắt mở , nó chui vào xe & tiếp tục ngủ .
Hắn phì cười , cho xe chuyển bánh .
_’’ Tới nơi rồi ! ‘’ .
Hắn lay lay người nó .
Nó vươn vai , mở mắt ra nhìn xug wanh :
_’’ Wow ! Đẹp quá . Là biển đó ‘’
Vội mở cửa xe chạy ra , nó thả mình vào bầu ko khí trog lành nơi đây.
Sóng biển vỗ rì rào từng đợt , nó thích thú nhìn wanh .
Hắn & nó đi tới bãi cát trắng gần biển , ngồi xuống .
Chợt ! Nó mỉm cười ranh ma , way sang hắn :
_’’ Anh có dám thi vs tôi ko ? ‘’
_’’ Thi cái gì ? ‘’.
_’’ Thi xem ai hét to hơn ! ‘’
_’’ Thi thì thi ‘’
_’’ Được , ai thua thì sao ? ‘’. Nó lém lĩnh nhìn hắn
_’’ Ai thua thì … phải làm theo 5 điều kiện mà người thắng đưa ra ‘’ . Hắn nháy mắt tinh nghịch
_’’ Được thôi . ‘’
Hắn đứng lên , đi tới phía trước , đưa tay thành hình cái loa & hét lớn :
_’’ NGUYỄN HOÀNG LINH LÀ ĐỒ ĐẠI NGỐC ! ‘’
Hét xong hắn cười khoái trá .
Nó liếc xéo hắn 1 cái & đứng lên , 2 tay bắt thành hình cái loa , hít 1 thật sâu , nó hét hết công xuất :
_’’ NHẤT HẢI LONG LÀ 1 TÊN KHỐN ! ‘’
Cái giọng vàng oanh của nó làm hắn đứng kế bên chịu ko nổi , phải bịt 2 tai lại .
Nó