vẫn giữ dáng vẻ ngây thơ thân thiện, hoàn toàn không biết sự xuất hiện của mình đã mang đến những ảnh hưởng tiêu cực như thế nào.
"Tất nhiên", không đợi Dư Mẫn Tú trả lời, Chiêm Khắc Cần kéo theo vợ mình đến góp vui đứng cạnh đó xen vào.
"Chị dâu của chúng tôi rất hiền lành, đảm đang, hơn nữa toàn tâm toàn ý lo lắng cho Trọng Kỳ, tuyệt đối không bao giờ thay lòng đổi dạ."
Khắc Cần thật không hiểu nổi Cận Trọng Kỳ nghĩ thế nào mà lại nhận người tình, cũ vào công ty? Hơn nữa còn sắp xếp vị trí "trợ lý đặc biệt" có khoảng cách gần anh nhất, nói thế thì ai biết được là trợ lý gì? Anh tuyệt đối không để Trọng Kỳ làm bậy sau lưng Kế Chỉ Tường, vì thế mới cố ý kéo theo vợ đến tham gia.
La Di Tĩnh đứng cạnh thở dài. Chồng cô cái gì cũng tốt ngoài tật xấu thích lo việc thiên hạ, chuyện của vợ chồng người ta có cần anh nhúng tay vào không chứ? Nếu thật sự Cận Trọng Kỳ vẫn còn tình cảm với Tân Ni, anh ngăn cản được sao? Chỉ e rằng càng khiến Kế Chỉ Tường thêm khó xử.
Tân Ni nghe vậy sắc mặt trầm xuống. Cô biết Chiêm Khắc Cần đang vòng vo mắng mình, nhưng cô thật sự không có ý đến phá hoại gia đình của Trọng Kỳ; vì Kim Nghiêu Thọ, cũng vì gia đình đang có nguy cơ đổ vỡ, cô tuyệt đối không để mình dễ dàng gục ngã vì những lời châm biếm đó. Cũng chỉ vì Nghiêu Thọ có việc bận, hai ngày sau mới vể đến Đài Loan, nếu không, chắc chắn cô đã đi cùng chồng, như vậy sẽ không làm người khác hiểu lầm...
Dư Mẫn Tú lo lắng nhìn vào bếp, không sao bình tĩnh được. Bốn người với bốn tâm trạng khác nhau, đều âm thầm tính toán...
***
"Chỉ Tường", bước vào bếp, thân hình gầy yếu của cô lọt vào ánh mắt Cận Trọng Kỳ, "Sao hôm nay em về sớm vậy?". Tiếng máy hút khói kêu ồn ào, Cận Trọng Kỳ bước đến sau lưng cô, còn cách hai bước chân thì dừng lại.
"Bố nhất quyết mời y tá đến chăm sóc, nên em có thời gian rảnh về nấu cơm." Chỉ vì anh luôn về quá trễ thôi. Kế Chỉ Tường cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh, cô cẩn thận cắt thịt từng miếng nhỏ, bàn tay run run gần như không giữ chặt được chuôi dao.
Cô không quên khuôn mặt cô gái ấy, những tấm ảnh được anh giữ gìn cẩn thận, những tâm ảnh được đặt ở một nơi mà cô không được bước chân vào, bây giờ cô gái ấy đang ngồi nói nói cười cười trong phòng khách, chắc chắn cô không nhận nhầm người.
Chẳng phải cô ấy không còn ở bên Trọng Kỳ sao? Tại sao lại xuất hiện lúc này?
Cô ấy đột nhiên xuất hiện, hay là từ lâu đã ở bên cạnh anh mà cô không hề hay biết?
Phải chăng cô ấy biết tình cảm vợ chồng cô quá lạnh nhạt, nên cố ý xuất hiện để cứu anh ấy khỏi đau khổ?
Cô không biết mình phải dùng thái độ gì để đối diện, mọi chuyện khiến cô hoàn toàn bất lực đang lần lượt xảy ra.
Đầu tiên là bố ngã bệnh, cô không thể làm gì và cũng chẳng thể an tâm; bây giờ người Trọng Kỳ yêu lại xuất hiện bên cạnh anh ấy, phải chăng đây là dấu hiệu báo trước duyên phận hai người đã hết, đã đên lúc chia tay?
"Xin lỗi em, em nấu thêm nhé, anh đưa đồng nghiệp về ăn cùng", đã quen ra lệnh, lời nói của Cận Trọng Kỳ vẫn xa cách và khách sáo.
"Vâng", Kế Chỉ Tường khép hờ đôi mắt, cẩn thận không để dao cắt vào tay.
Đồng nghiệp? Thật sự chỉ là đồng nghiệp thôi sao? Kế Chỉ Tường không dám hỏi, cũng không thể hỏi, bởi cô sợ sẽ nhận được câu trả lời làm trái tim mình tan nát.
Lúc này cô chấp nhận làm một con đà điểu, vùi đầu trong cát, chỉ cần không làm vỡ lớp mặt nạ bình tĩnh của mình, như thế có lẽ cô còn có thể giữ anh bên mình thêm một thời gian nữa...
Căn bệnh của Kế Chí Xương dường như cũng cướp đi gần hết sức lực của Kế Chỉ Tường, cô chắc chắn trong lúc yếu đuối này bản thân không thể chịu đựng thêm nỗi đau khổ nào nữa.
"... Làm phiền em vậy." Cận Trọng Kỳ mở miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn thốt ra câu nói đầy khoảng cách. "Anh ra ngoài tiếp khách."
"Vâng." Một lúc lâu sau Kế Chì Tường mới đáp lại, còn Cận Trọng Kỳ đã ra ngoài từ lâu...
Những giọt nước mắt long lanh rơi xuống trên những thớ thịt cô vừa thái, chẳng biết thức ăn nấu xong có quá mặn không nữa?
***
Không khí bữa tối vô cùng kỳ lạ, ai cũng có vẻ suy tư, nhưng không ai đoán được suy nghĩ của người khác.
Giữa bữa ăn, họ lại có thêm một vị khách mà không ai ngờ đến - Đinh Bồi Doãn.
"Xin lỗi, bác Kế có vài thứ muốn tôi giao cho Chỉ Tường ngay hôm nay, đã làm phiền mọi người dùng bữa, thật không phải." Vì khi đến bệnh viện cũng là lúc Kế Chỉ Tường rời đi, nên Đinh Bồi Doãn không thể không bước chân vào căn nhà này lần nữa.
Kế Chỉ Tường thẫn thờ nhận lây túi tài liệu bằng da mà Đinh Bồi Doãn đưa, cô vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ không biết bên trong là gì.
"Cậu Đinh, cậu ở lại cùng dùng cơm với gia đình nhé!", bà Dư Mẫn Tú lên tiếng.
"À, không cần đâu ạ, cháu còn phải quay lại bệnh viện với bác Kế." Đinh Bồi Doãn vẫn còn độc thân, sau khi tan sở, anh lại tất bật đi đến bệnh viện, rồi lại đến nhà họ Cận, quả thật anh vẫn chưa ăn gì, lúc này mới thấy ruột gan cồn cào.
"Anh Đinh." Kế Chỉ Tường đứng rất gẩn Đinh Bồi Doãn nên nghe rõ tiếng bụng đang kêu lên vì đói của anh, cô không khỏi bật cười. "Mẹ em đã nói vậy, hay là anh ở lại dừng bữa cùng mọi người luôn đi!"
Hơn nữa Đinh Bồi Doãn cũng giúp cô mang đồ đến, để anh về không như vậy cũng thật quá đáng.
"Chuyện này... thôi được." Không phải anh tham ăn, cũng không phải vì lười biếng không
chịu đi, mà là vì sắc mặt Kế Chỉ Tường nhợt nhạt đến mức khiến anh không nỡ rời đi.
Trong phòng khách nhiều người như vậy, tại sao sắc mặt Kế Chỉ Tường có vẻ như sắp ngất đi thế chẳng lẽ có người cô không thích cũng ngồi đó sao? Hay là có ai làm xấu mặt cô? Đinh Bồi Doãn muốn ở lại xem ai dám coi thường bà chủ của nhà họ Cận?
Vừa nhìn thấy Đinh Bồi Doãn bước vào, mọi người tự động nhường một chỗ bên cạnh Kế Chỉ Tường cho anh, mà Đinh Bồi Doãn cũng không cảm thấy có gì không đúng, anh rất tự nhiên ngồi xuống.
Cận Trọng Kỳ khẽ chau mày, anh không bỏ qua nụ cười mà lúc nãy Kế Chỉ Tường dành cho Đinh Bồi Doãn.
Không biết tại sao, nhưng anh không có cảm tình với Bồi Doãn, nhất là khi anh ta đứng bên cạnh Chỉ Tường, cảm giác khó chịu cứ dấy lên trong lòng khiến anh không thể khống chế được!
"Anh Cận, làm phiền mọi người rồi", Đinh Bồi Doãn nhìn Cận Trọng Kỳ cười.
"Anh Đinh không cần khách sáo, cứ tự nhiên như ở nhà mình." Mấy lời khách sáo này ai mà chẳng nói được, doanh nhân thành thục như Cận Trọng Kỳ lại càng tự nhiên.
Mọi người làm quen với nhau để không cần phải lấy danh thiếp ra trao đổi, sau cùng cầm đũa bắt đầu ăn.
Chiêm Khắc Cần chớp mắt nhìn, cảm thấy khung cảnh trước mắt rất kỳ lạ.
Bên cạnh Cận Trọng Kỳ là Tân Ni, bên cạnh Kế Chỉ Tường lại là anh chàng cao to vừa đến, ngồi giữa hai vợ chồng là dì Cận, nhìn thế nào cũng không thấy ổn thỏa, làm gì có gia đình nào như thế?
Nếu biết vậy thì anh đã đứng lên xếp chỗ trước. Anh sẽ xếp dì Cận ngồi bên trái Cận Trọng Kỳ, Kế Chỉ Tường ngồi bên phải chồng, như vậy dì Cận sẽ ở vị trí vô cùng thích hợp, tách Trọng Kỳ và Tân Ni ra; còn vợ anh sẽ ngồi bên phải Kế Chỉ Tường, anh cũng danh chính ngôn thuận ngồi bên cạnh vợ, cuối cùng để anh chàng cao to kia ngồi cạnh Tân Ni. Vậy là xong! Vô cùng hoàn mỹ.
Nhìn sắc mặt khó coi của Chiêm Khắc Cần, thỉnh thoảng anh lại cười ngây ngô, La Di Tĩnh không thể không thở dài; theo những gì cô hiểu về chồng mình, nhất định lúc này anh đang ngồi nghĩ vẩn vơ!
Suốt bữa ăn, mọi người chỉ quanh quẩn trong mấy câu xã giao, ít nhiều cũng trao đổi vài điều tâm đắc của mình, chỉ riêng Kế Chỉ Tường là không lên tiếng, cô chỉ lặng lẽ ăn.
Thỉnh thoảng, đôi mắt không để lộ cảm xúc của Cận Trọng Kỳ hướng về phía cô; thỉnh thoảng, ánh nhìn đầy quan tâm của Đinh Bồi Doãn cũng lướt qua khi cô đang cúi; và đôi khi, ánh mắt lo lắng của Dư Mẫn Tú chuyển từ cô sang bên Cận Trọng Kỳ và Tân Ni, có điều Kế Chỉ Tường vẫn luôn cúi đầu nên không nhận ra.
Người nhìn thấu tất cả chính là La Di Tinh, cô cứ ngồi im lặng quan sát.
Tân Ni đã kết hôn với người khác, hơn nữa người đó cũng sắp quay lại Đài Loan, nếu vậy thì Khắc Cần và dì Cận có gì phải lo lắng? Mục đích của cô ấy cũng không phải nhằm vào Cận Trọng Kỳ, chẳng qua chỉ là muốn học tập chút kinh nghiệm thương trường của anh, có gì đáng ngạc nhiên đâu.
Còn nữa, ánh mắt anh chàng cao to kia nhìn Chỉ Tường hình như không có ý đồ gì khác, bởi rất ít người có ý đồ xấu mà lại dùng ánh mắt trong sáng như vậy để nhìn đối tượng, giả thuyết này có lẽ cũng nằm ngoài ý nghĩ hoang đường của ông xã.
Theo cô thấy, người thật sự có vấn đề chỉ là hai vợ chồng Cận Trọng Kỳ và Kế Chỉ Tường.
Tuy không biết giữa vợ chồng họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô có thể khẳng định vấn đề đó không nhỏ, La Di Tĩnh chưa từng thấy đôi vợ chồng nào ngồi trên bàn ăn mà từ đầu đên cuối không nói với nhau một lời... À! Cũng có, nhưng chỉ những cặp vợ chồng sắp ly hôn mới xảy ra tình trạng này, bởi thế chắc chắn giữa hai người họ đã xảy ra vấn đề nghiêm trọng!
Thấy chồng mình có phần căng thẳng đến vậy, La Di Tĩnh nghĩ mình có lẽ nên tìm thời gian thích hợp để nói chuyện với Kế Chỉ Tường, tìm hiểu suy nghĩ và tâm sự của cô ấy, tiện thể thăm dò xem điều gì khiến cô ấy phiền lòng đến thế, ít nhất cô cũng có thể giúp đỡ một phần trong việc cứu vãn cuộc hôn nhân đáng thương này.
Thật là làm người ta mong chờ...
Lễ Tình Nhân Đến Muộn - Chương 28
Cận Trọng Kỳ làm tròn trách nhiệm chủ nhà, anh tiễn khách, sau đó đưa mẹ về phòng nghỉ rồi mới về phòng mình.
"Chỉ Tường?", đèn trong phòng đã tắt, anh cởi áo ngoài và thay đồ ngủ, nhẹ nhàng trèo lên giường, "Em ngủ chưa?".
Kế Chỉ Tường nằm quay lưng về phía Cận Trọng Kỳ, cảm nhận được phần giường anh nằm lún xuống, cô mở mắt mơ màng nhìn chiếc tủ gần đó, mím môi không đáp.
Bên tai có tiếng thở dài khe khẽ, cánh tay ấm áp của Cận Trọng Kỳ từ từ vòng qua thắt lưng Kế Chỉ Tường, kéo cô vào lòng, để tấm lưng gầy của cô tựa vào ngực mình, thậm chí cô có thể nghe thấy tiếng tim anh đang đập mạnh.
Kề sát bờ vai Kế Chỉ Tường, ngửi mùi dầu gội thoang thoảng tỏa ra từ mái tóc cô, không cần biết vợ mình đã ngủ chưa, Cận Trọng Kỳ thấp giọng thì thầm, "Cảm ơn em vì đã nấu một bữa ăn ngon như vậy".
Cảm giác chua xót trào dâng trong lòng, Kế Chỉ Tường không dám tin đây là hành động của một người thường ngày luôn lạnh lùng với mình, tuy lời nói vẫn xa cách, nhưng hành động lại dịu dàng, hoàn toàn trái ngược với những lời vừa nói.
Tại sao anh ấy lại dịu dàng với mình đến thế?
Chẳng phải có người từng nói, khi người đàn ông có những biểu hiện khác thường, nghĩa là anh ta thấy áy náy sao?
Anh ấy cũng áy náy? ại sao phải như vậy? Vì Tân Ni? Nếu thật sự là vậy thì cô không cần nhận sự ngọt ngào giả dối này...
Loại tình cảm dối trá đó đối với cô chỉ là một thứ tổn thương vô hình và tàn khốc hơn mà thôi!
"Chỉ Tường", cảm thấy đôi vai cô run run, Cận Trọng Kỳ giật mình vì nhận ra tâm trạng cô không tốt, "Em sao vậy? Lại khóc à?". ại sao đang yên đang lành lại khóc như thế? Có chuyện gì làm cô ấy buồn bực sao?
Kế Chỉ Tường vẫn không nói, chỉ một mực lắc đầu, nước mắt vẫn tuôn rơi.
"Em đừng khóc nữa!", anh bắt cô quay người lại, để đầu cô tựa vào lồng ngực mình, "Dạo này em rất hay khóc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em đừng khóc, được không?". Đúng vậy, từ khi bố nhập viện, hình như cô ấy khóc nhiều hơn, thật sự anh không quen được điều đó.
Cận Trọng Kỳ không an ủi thì thôi, nhưng nghe anh nói vậy cô càng khóc lớn hơn, tiếng khóc vọng ra từ trong lồng ngực anh giống như một điệp khúc ai oán.
Trời ơi! Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Tại sao cô ấy cứ khóc mãi thế? Cứ khóc nữa thì cái giường bên dưới sẽ ngập lụt mất!
Vụng về nâng cằm Kế Chỉ Tường lên, khuôn mặt đẫm nước mắt in sâu trong đôi mắt của anh, một cảm giác bất lực dấy lên trong lòng; anh không biết nói thế nào, đành cúi xuống dùng lưỡi liếm sạch hai hàng nước mắt của cô, ươn ướt mặn mặn, còn có cả mùi thơm đặc biệt của cô.
"Đừng làm vậy..." Kế Chỉ Tường đỏ bừng mặt, không dám để bản thân nhận sự âu yếm của anh nhiều hơn nữa.
Đừng đối với cô dịu dàng như vậy. Bởi cho dù lý trí đang liên tục nhắc nhở cô đó là giả dối thì cô vẫn không thể không chìm đắm vào đó, dù sao cô cũng là phụ nữ, hơn nữa còn là một phụ nữ yếu đuối tràn đầy hy vọng vào tình yêu.
"Tại sao không được?" Sự ngại ngần xấu hổ của cô dễ dàng khơi dậy khát khao nơi Cận Trọng Kỳ, anh rất ngạc nhiên vì đối với anh, điều này chưa từng thay đổi dù đã một thời gian dài trôi qua, còn cô, cô vẫn không làm gì. "Chúng ta, lâu lắm rồi không ở bên nhau."
Giọng nói Cận Trọng Kỳ trở nên trầm khàn, anh cúi đầu, nhẹ nhàng cắn đôi môi hồng mềm mại, thúc giục cô đón nhận nụ hôn nồng cháy của mình. Hôm nay, Cận Trọng Kỳ có tâm trạng bất ổn, cảm giác bản thân sắp đánh mất thứ gì đó, anh siết chặt vòng tay hơn nữa, dường như làm vậy có thể giúp anh làm dịu bớt nỗi bất an trong lòng...
"Trọng Kỳ..." Anh có biết người anh đang ôm trong tay là cô không? Cô là Kế Chỉ Tường chứ không phải người phụ nữ anh yêu, tại sao anh vẫn có thể nhiệt tình ôm hôn cô đến vậy?
"Suỵt!" Chặn lại đôi môi đang mấp máy, ngăn cản tất cả sự cự tuyệt mà cô có thể làm được, anh dịu dàng vuốt ve thân thể cô, chiếm đoạt tất cả những gì thuộc về cô mà anh muốn sở hữu.
Kế Chỉ Tường bất lực nhắm mắt, im lặng đón nhận sự nhiệt tình của anh.
Hãy để cô tham lam thêm một lần nữa, nếu sau này tất cả trở thành quá khứ, cô sẽ mãi mãi lưu giữ ký ức đẹp đẽ này tận đáy tim.
Đêm đông, những cơn gió lạnh bên ngoài vẫn phần phật thổi, trong phòng, tình xuân đang nồng cháy...
***
Đúng lúc La Di Tĩnh cho rằng đã có một kế hoạch toàn vẹn để bước vào cuộc sống của Kế Chỉ Tường, trở thành bạn thân, cùng cô chia sẻ tâm sự của những người phụ nữ thì lại xảy ra chuyện bất ngờ...
Kế Chỉ Tường khó khăn lắm mới biết rõ những văn kiện mà Kế Chí Xương giao lại cho cô chính là giấy tờ quyền sở hữu toàn bộ tài sản của ông cùng công ty, tình hình thực tế bắt đầu thoát khỏi tầm kiểm soát của cô.
Tất cả tài sản đã được chuyển sang tên cô. Bỗng cô cảm thấy vô cùng bất an, mí mắt giật liên
tục; cô hoang mang không biết phải làm gì, mẹ chồng không có nhà, cô đành gọi taxi đến thẳng bệnh viện, không ngờ đến cửa bệnh viện lại gặp được Cận Trọng Kỳ cũng vừa gửi xe xong, đang vội vàng chạy vào trong.
"Trọng Kỳ?", Kế Chỉ Tường đuổi theo anh, trong lòng càng thêm bất an, "Sao anh không đi làm? Anh đến bệnh viện làm gì?", hai người không dừng bước, cô hỏi.
"Anh nhận được điện thoại của anh Đinh, tình hình cụ thể thế nào anh cũng không rõ lắm", sắc mặt anh phức tạp, đáy mắt thoáng lo âu,