đào vàng có thể nói anh chẳng có bất cứ thứ gì, ngay cả bí quyết bắt mạch vàng cũng không có. Chỉ có điều, chẳng có ai tin rằng anh không biết cách đào vàng cả. Lợi dụng tâm lí này của mọi người , anh cả đã đi vay mượn tiền của họ hàng làng xóm để mở hầm mỏ. Anh đã hứa với những người cho anh vay tiền rằng sau khi mở hầm mỏ 1 năm sẽ trả lãi gấp 10 lần cho họ. Vì anh là hậu duệ của " cao thủ đào vàng" nên bà con hàng xóm ai nấy đều tin anh. Anh cả bắt đầu khai thác mỏ, chẳng ai ngờ anh lại chọn đúng cái "ổ vàng" mà cả bố và ông nội đã lưu ý. 1 năm sau, anh đã hàon trả lại số nợ theo đúng lời hứa của mình và giữ lại trong tay được thùng vàng đầu tiên. Tuy nhiên đúng vào lúc đó thì Linh Nhi bị kẻ xấu cưỡng bức và treo cổ tự vẫn. tiếp theo đó anh cả tôi lại gặp tai nạn ở hầm mỏ, cái tai hoạ ấy đã xảy ra ngau trong năm thứ 2 sau khi anh bắt đầu khia thác vàng. Cái mỏ vàng của anh đã được khai thác hơn 20 năm trời, ai chẳng biết trong tay anh có được bao nhiêu tài sản? Căn nhà của chúng tôi hiện giờ và tất cả tài sãn trong nah2 đều dùng mồ hôi và xương máu của anh đánh đổi lại, thế thì làm gì có gì không thuộc về anh chứ? tôi cảm thấy anh cả phân tích rất có lí, tiền của của anh là do anh kiếm được 1 cách quang minh chính đại, còn làm cho thôn biết bao việc tốt. Bởi vì khi còn nhỏ, trong nah2 không có tiền nên anh cả tôi chẳng được đi học, trong lòng anh luôn khao khát được đến trường. trước đây ngôi trường của thôn Kim Gia cũ nát, thế là anh cả liền bỏ tiền cho xây 1 ngôi trường to đẹp, còn giúp những đứa trẻ con nah2 nghèo mua sách vở, đóng học phí, giúp cho những đứa trẻ không có tiền đi học hay vì không có tiền mà phải nghỉ học tại trường. 1 người tốt như anh cả thì sao có thể cất giữ 1 thứ không thuộc về mình cơ chứ? thế nhưng con quỷ vô thường chết tiệt kia lại cứ bắt anh phải giao nộp 1 thứ không thuộc về mình. tôi và anh nghĩ đến nát óc mà chẳng biết đó là cái gì. - Kim An, theo như những gì mà con quỷ vô thường đó nói, anh vì khai thác vàng mà kinh động đến những oan hồn chết thảm ở ngôi mộ đá. có khi nào thứ đó liên quan đến chuyện khia thác mỏ vàng của anh không nhỉ? - anh cả đột nhiên hỏi. nghe vậy, tôi đột nhiên vỗ đầu rồi hỏi: - anh à, mẹ từng nói với em chuyện có liên quan đến mỏ vàng của anh, giờ hầm mỏ của anh phải đóng cửa có phải là vì anh muốn khai thác cái ngôi mộ đá có ma quỷ ấy không? anh cả gật đầu: - Kim An, em muốn nói gì thì cứ nói thằng ra, nói đúng nói sai cũng không sao !- có thể anh cả đang lo tôi sẽ nói ra chuyện cấm kị của anh - anh à, anh có nghe thấy bố từng nói trong ngôi mộ đá đó có chôn vùi oan hồn của hàng nghìn người chết thảm không? Anh cả gật đầu đáp: - chuyện này anh có biết, bọn họ là những công nhân khai thác mỏ do quan phủ thuê đến. - thế bố có nói với anh rằng trong ngôi mộ đá đó không những chôn vùi hàng ngàn oan hồn chết thảm mà còn chôn vùi rất nhiều vàng mà những người ấy đã chôn giấu trước khi bị giết không? - cái gì? trong ngôi mộ đá có chôn vàng à? - anh cả sửng sốt mở to mắt nhìn tôi . - đúng thế, trong ngôi mộ đá đó không những có chôn vàng mà còn có chôn rất nhiều vàng, không ai biết đượcrốt cuộc trong đó có bao nhiêu vàng. Anh cả như chợt hiểu ra vấn đề: - anh hiểu ra rồi , cuối cùng thì anh cũng hiểu nguyên nhân vì sao mà bố sống chết gì cũng không chịu cho anh khai thác vàng. Là vì bố sợ anh sẽ khai thác ở ngôi mộ đá, không muốn anh phát hiện ra bí mật chôn giấu vàng trong đó Tôi tiếp lời: - anh à, anh nói rất đúng, ngôi mộ đá ấy quả là 1 bí ẩn rất lớn. Ông nội của chúng ta, còn cả bố nữa luôn giấu kín bí mật này. Họ không muốn thế hệ sau của mình kinh động đến những oan hồn ấy nữa, càng không muốn những người khác lấy đi những hạt vàng mà hàng vạn oan hồnn tội nghiệp kia đả phải dùng tính mạng của mình để đổi lấy! Anh cả trầm ngâm trong đau khổ: - Cái ngôi mộ đá đó nào có cất giữ vàng, nó cất giữ 1 lời nguyền độc ác thì đúng hơn! Cuối cùng thì anh cả cũng hiểu ra nổi khổ tâm của bố. Bố 1 mực không cho anh khai thác là bởi vì lo anh sẽ mang lại đại hoạ cho gia đình. Ngôi mộ đá đó trong mắt ông chẳng khác nào 1 lời nguyền thâm độc, ai động vào nó sẽ gặp phải những tai hoạ khôn lường. Mà cái đại hoạ ấy đang bắt đầu liên tiếp giáng xuống gia đình tôi. - Anh biết vô thường đòi cái gì ở anh rồi ! - Anh cả ngây người nói. - Hoá ra tất cả những gì anh sở hữu đều không thuộc về mình! Quỷ vô thường chắc chắn muốn anh dùng tất cả tiền bạc mà mình đã kiếm được trong hơn 20 năm nay để tết lễ cho những oan hồn trong ngôi mộ đá. Chẳng phải con người thường nói bỏ tiền ra để tránh tai vạ hay sao, hơn nữa số tiền ấy chẳng thuộc về chúng ta! - anh cả điềm tĩnh nói - Anh, anh... - tôi không biết phải nói sao với anh . Dường như anh cả đã hạ quyết tâm, anh mỉm cười, thẳng thắn nói: - Nếu như số tài sản mà anh đã tích luỹ được hơn 20 năm nay có thể đổi lại sự bình yên cho gia đình ta thì cũng đáng lắm chứ! tôi im lặng không nói. Mặc dù torng mắt tôi có tiền nhiều cũng chẳng để làm gì, nhưng số của cải ấy là xương máu và tuổi xuân của anh suốt hơn 20 năm nay. Anh cả có thể nhìn thấu tâm tư tôi, anh nhẹ nhàng vỗ vai tôi nói: - Kim An, cho dù chúng ta có nhiều tiền hơn nữa cũng có ích gì đâu, cái gì phải gánh chịu có trốn tránh cũng chẳng được. Những tai hoạ mà gia đình ta gặp chẳng phãi còn ít hay sao? Anh không muốn gia đình ta lại xảy ra bất kì chuyện gì nữa! Anh đã nghĩ thông suốt rồi , chỉ cần giao nộp hết số của cải mà anh đã tích luỹ được từ việc đào vàng trong hơn 20 năm nay cho quỷ vô thường thì gia đình ta sẽ không sao hết. sau này anh em chúng ta sẽ phải kiếm tiền bằng 2 bàn tay trắng để phụng dưỡng bố mẹ. Dăm 3 năm nữa, anh già rồi còn phải trông cậy vào em kiếm tiền nuôi anh đấy! Nhìn bộ dạng vô cùng nhẹ nhĩm của anh cả, hòn đá tảng đè nặng trong lòng tôi như được đặt xuống. tôi cảm thấy vui mừng trước suy nghĩ rất thoáng của anh và càng cảm động trước sự vô tư của anh. cái câu nói " người chết vì tiền" đã không còn có ý nghĩa đối với anh cả nữa rồi ! nếu như anh có thể từ bỏ tất cả tài sản trong tay mình để làm lại thì cho dù có giao cho quỷ vô thường nhiều tiền hơn nữa cũng vẫn xứng đáng! tôi mừng rỡ xiết chặt bàn tay anh , xúc động đến nghẹn lời. - Kim An, cuối cùng chúng ta cũng tìm được ra thứ không thuộc về mình rồi . đêm mai anh sẽ giao nó cho quỷ vô thường, thế là gia đình ta sẽ không sao hết. Chúng ta phải ăn mừng mới được ! Giờ anh vào bếp làm vài món để anh em mình uống với nhau vài chén nhé ! Tâm trạng của anh cả dường như đã tốt hơn nhiều, tôi chưa bao giờ thấy anh cười tươi như vậy. Anh nói là làm, lập tức vào bếp. Anh cả tìm được 1 chai rượu trắng trong bếp, mở nắp ra rồi rót đầy 2 cốc. Anh nâng cốc lên trước mặt tôi nói: - Kim An, mấy ngày nay nhà ta liên tiếp xảy ra chuyện, trong lòng anh không sao yên ổn được. , lâu lắm rồi không ăn cơm ở nhà. Chẳng ngờ trong nhà chỉ còn mỗi rau mà không có thịt, cũng may là còn mấy quả trứng gà, 2 anh em ta đành ăn chay vậy! nh chưa bao giờ nấu nướng, nhưng trước đây có đứng học mót của Mã Tam Nhi được 1 ít, hôm nay làm thử không biết có ra gì không ! - Hoá ra anh cả nói chuyện cũng khá thú vị, trước đây lúc nào anh cũng sầm sì mặt mày, tôi còn tưởng cả đời này anh chẳng thể nào nói ra được mấy câu hài hước cơ đấy! - Anh à, món ăn anh làm vừa nhìn thấy đã muốn ăn rồi , chắc là ngon hơn cả món ăn mà đầu bếp nhà hàng trên huyện làm đấy! Anh cả bật cười thích thú: - Haha .. Kim An này, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy em nói như vậy đấy! Nghe em khen mà người anh cứ lâng lâng sung sướng! tôi cũng bật cười vui vẻ. Chúng tôi vui vẻ đến nỗi gần như quên đi những tai hoạ đã xảy ra trong nhà những ngày gần đây. Hết cốc này đến cốc khác, rượu vào lời ra, anh cả bắt đầu nói rất nhiều. Anh ghé sát đầu vào tôi , thì thầm: - người anh em, em thử đoán xem, anh đã tích góp được bao nhiêu tiền suốt hơn 20 năm nay? Tôi nghĩ hồi lâu rồi đáp: - anh à, giờ ai ai trong thôn Kim Gia này cũng biết anh là người giàu nhất thôn, thậm chí là giàu nhất cái huyện Phú Dụ này. Anh đào vàng đã ngần ấy năm, ít nhất cũng phải có đến vào trăm vạn, anh cả giơ 1 bàn tay huơ huơ trước mặt tôi nói: - số tiền mà anh có hiện giờ tính bằng đầu ngón tay này em đoán xem là bao nhiêu? - 5 trăm vạn à? Anh cả lắc đầu. - chắc không đến mức 50 triệu đâu nhỉ? - Tôi lẩm bẩm. - chính xác, trong tay anh đang có ngần ấy đấy! - anh cả thì thầm nhưng tôi nghe như sấm nổ bên tai, tôi trợn tròn mắt nhìn anh, thật không dám tin vào những gì mà mình đã nghe được. anh cả thản nhiên xua tay như chẳng có chuyện gì to tát rồi năng cốc rượu lên nói: - Kim An, em đừng có nổi lòng tham nhé, đừng quên rằng số tiền này không thuộc về chúng ta. Chỉ có điều anh cả ngoài việc khai thác mỏ mấy năm nay ra anh còn cùng bạn làm ăn, mặc dù không kiếm được nhiều nhưng cũng đủ để sau này làm tiền vốn cho chúng ta. Số tiền này không phải khai mỏ mà có, thế nên nó thuộc về chúng ta. Sau này chúng ta sẽ dùng nó làm tiền vốn buôn bán cái gì đó trong tỉnh để phụng dưỡng bố mẹ lúc về già! Tôi gật đầu lia lịa, xem ra anh cả thực sự đã nghĩ thông suốt rồi, mặc dù khia thác mỏ được nhiều tiền vậy nhưng giờ số tiền này với anh chẳng khác gì 1 gánh nặng. Mà chẳng bao lâu nữa anh sẽ ném được cái gánh nặng ấy đi, sao anh có thể không vui cho được? Chẳng mấy chốc tôi và anh cả đã uống hết chai rượu trắng, Ném được gánh nặng trong lòng xuống anh cả cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, vì vậy 1 chai rượu anh cả đã uống hơn 1 nửa. uống hết chai rượu 2 anh em tôi đã ngà ngà say. tôi liền dìu anh về phòng nghĩ, 2 anh em lần đầu tiên nằm trên cùng 1 chiếc giường. trước đây tôi và anh cả chưa bao giờ thân thiết với nhau như thế này. Đêm đó, sau khi uống say, chúng tôi ngủ rất ngon giấc, ngủ 1 mạch đến sáng hôm sau. Điều kì lạ là đêm hôm đó chúng tôi không hề nằm mơ thấy ác mộng, cũng chẳng bị đánh thức bởi bất kì tiếng động nào. không biết vì uống say hay vì ở bên cạnh anh cả mà tôi cảm thấy rất an toàn. tỉnh dậy, anh cả lại xuống bếp nấu 2 bát cháo. Ăn sáng xong, anh lại ngồi nói chuyện với tôi suốt cả ngày. anh đã kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện mà trước đây tôi chưa được nghe. anh kể về cuộc sống của anh mấy chục năm ròng. Trong câu chuyện đầy bi thương của anh , luôn xuất hiện cái tên của 1 người con gái, cô ấy chính là Thuỷ Linh Nhi, người mà anh cả tôi đã dùng tính mạng và cuộc đời để yêu thương! chiều tối, anh cả dẫn tôi đến căn phòng nhỏ phía tây mà anh đang ở tạm, tôi biết trong căn phòng ấy có bày bài vị của mẹ đẻ anh . Tôi chưa bao giờ đặt chân vào căn phòng này, không biết anh dẫn tôi đến đây làm gì. Rèm cửa của căn phòng này được làm từ vải đen, hơn nữa chưa bao giờ được kéo ra. Trong phòng tối mò mò khiến cho tôi cảm thấy có chút lo sợ, nhưng nhiều hơn vẫn là cảm giác thần bí.. Người Đàn Bà Bị Bán - Chương 17 NHÀ MỘ Bước vào căn phòng nhỏ ấy, tôi liền đi tìm công tắc đèn ở khắp phòng mà không thấy. Anh cả nói với tôi rằng vì đây là nơi đặt bài vị mẹ anh nên trong phòng không được có ánh đèn, vì vậy mà hoàn toàn không lắp đặt thiết bị đèn điện. tôi cảm thấy có chút kì lạ, gian phòng này chỉ đặt bài vị của mẹ đẻ anh , tại sao không được thắp đèn chứ? anh cả đóng cửa phòng lại khiến cho căn phòng càng tối hơn. Anh mò mẫm trong phòng 1 hồi rồi xoay người móc ra 1cái bật lửa châm 1 ngọn nến lên. Trong ánh nến mờ mờ, tôi nhìn thấy có 1 chiếc giường nhỏ bên dưới cửa sổ nằm sát cạnh cửa ra vào, mấy ngày trước anh cả đã nghỉ ngơi trên chiếc giường này. Giữa căn phòng nhỏ có bày 1 hương án,giữa hương án có đặt 1 bài vị và 1 bát hương. ĐIều kì lạ là cái hương án ấy không đặt sát tường mà còn cách bức tường phía sau 1 khoảng khá xa. Đằng sau hương án tối om om, nhìn chẳng rõ là cái gì nữa. Đúng lúc ấy, anh cả lại châm lên 3 nén hương cắm vào bát hương trên hương án rồi quỳ xuống kính cẩn lạy 3 lạy trước bài vị của mẹ, sau đó anh đứng lên nói với tôi : - Em trai, linh vị của mẹ anh được đặt ở trong gian phòng này, mộ của bà được đặt ở đằng sau hương án - vừa nói anh vừa chỉ vào khoảng không đen sì sì phía sau hương án. Nghe anh cả nói vậy tôi chợt giật mình hoảng hốt, đây quả là 1 chuyện hiếm thấy. Lớn bằng ngần này rồi mà đây là lần đầu tiên tôi nghe nói người chết được chôn ngay trong phòng nah2 mình. nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc của tôi, anh cả thở dài giải thích: - Lúc mẹ chết anh mới ra đời được có vài ngày, bố thậm chí chẳng có tiền mua cho mẹ 1 cái quan tài, ông không đành lòng cứ thế mà chôn xác bà xuống đồng không mông quạnh. Lúc mẹ còn sống đã phải chịu biết bao cực nhọc, thế nên bố không muốn sau khi chết, linh hồn của bà lại phải cô độc ngoài đồng hoang đội mưa đội gió. Vì thế nên bố đã chôn mẹ ngay trong căn nhà đất của nhà ta. Có như vậy bố mới có thể thường xuyên bầu bạn với mẹ và linh hồn của mẹ cũng sẽ được ở bên cạnh gia đình. Về sau, anh khai mỏ kiếm được tiền, lúc xây dựng căn nhà này, anh đã dùng 1 cỗ quan tài laoị tốt nhất để khâm liệm xương cốt của mẹ chính tại căn phòng nhỏ này, để cho linh hồn của mẹ được ở lại trong nhà mình Anh cả mắt rưng rưng lệ kể cho tôi nghe về mẹ đẻ của mình, anh thậm chí còn không biết hình đáng của mẹ mình ra sao. Lúc mẹ đẻ anh qua đời, bố còn chẳng mua nổi 1 cỗ quan tài cho mẹ thì làm sao có ảnh mà lưu lại? Anh cả xây mộ cho mẹ đẻ ngay trong nhà cũng là 1 phương pháp rất độc đáo và sâu sắc để tưởng nhớ người thân của mình. tôi đột nhiên hiểu ra rất nhiều chuyện. tôi hiểu vì sao mẹ không bao giờ bước chân vào căn phòng này, chỉ có bố và anh cả lúc bái tế người đã khuất mới được vào đây. tôi cũng hiểu ra vì sao anh cả không lắp đèn điện ở đây, tại sao không bao giờ mở cửa sổ mà thậm chí còn kéo rèm cửa ra vào, đó là bởi vì anh lo rằng linh hồn của mẹ lúc trở về gặp ánh sáng sẽ sợ hãi. Cái nhà mộ này chẳng phải là bằng tốt nhất cho tình cảm sâu đậm của con người hay sao? tôi liền quỳ xuống, khấu đầu 3 cái trước hương án. Anh cả kích kéo tôi đứng dậy. Anh nói với tôi rằng mẹ anh thường xuyên về nhà thăm 2 bố con, anh thường xuyên nằmmơ thấy bà. Anh cả nói mẹ đẻ của anh hiền hậu và lương thiện như vậy, mặc dù không được bú sữa của mẹ nhưng trong lòng anh bà vẫn là 1 người mẹ tuyệt vời nhất ! - anh đưa tất cả tiền khai thác mỏ vàng tích luỹ được cho mẹ cất giữ. Lúc sống trên đời mẹ chẳng có tiền mà tiêu, anh muốn mẹ ở dưới cõi âm có thể tha hồ mà tiêu tiền. Mỗi lần đến lễ mẹ anh đều mang đến chi bà 1 điều bất ngờ, bởi vì tiền anh đưa cho mẹ càng ngày càng nhiều. Nhưng thật không ngờ tất cả chỗ tiền này đều không thuộc về mình, giờ đành phải lấy giao nộp cho quỷ vô thường rồi! - những câu nói này nghe thấy bùi bùi, nhưng tôi không thấy anh có vẻ gì hụt hẫng cả. - Anh, anh hãy giãi thích rõ với ẹm mọi chuyện. Em nghĩ bá chắc chắn sẽ không trách anh đâu, ngược lại, có khicòn vui mừng nữa đấy! - tôi đứng bên cạnh an ủi. anh cả lặng lẽ gật đầu, cúi đầu đứng trước linh vị của mẹ nói: - mẹ ơi, xin mẹ hãy yên tạm, giờ con sẽ lấy lại những đồng tiền không thuộc về con, con hứa từ nay về sau con sẽ kiếm thật nhiều tiền cho mẹ, xin mẹ hãy phù hộ cho con trai mẹ, phù hộ cho nhà ta được bình an qua ngày... Anh cả lại kính cẩn cúi gập người vái 3 vái, sau đó đi ra phía sau hương án. Anh quỳ xuống mò mẫm trong bóng đêm 1 hồi rồi đi ra, tay bê 1 cái hộp sắt vuông vắn. - Kim An, tâm huyết của anh suốt hơn 20 năm đều ở đây cả rồi . trong cái hộp này có cất đủ 50 triệu, mật mã anh chỉ nói với 1 mình mẹ. Lát nữa chúng ta mang nó đến mộ của Linh Nhi giao cho quỷ vô thường. Giao nộp xong
Đến trang: