watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
>
Truyện teen - Người Đàn Bà Bị Bán Full
» Thể loại: Truyện Teen
» Đăng lúc: 13/11/13 09:00:21
» Post by: Trần Luân
» Lượt xem: 665 Views

rằng trên đời thật sự có ma quỷ. Xảy ra chuyện này, anh cả tôi chẳng còn tâm trí nào mà về nhà. Anh triệu tập một cuộc họp với các công nhân hầm mỏ, nói trái với suy nghĩ của mình là trên đời không có ma quỷ, còn đặc biệt đưa ra những bản báo cáo, kiểm tra của bác sĩ đã khám bệnh cho Mã Tam Nhi cho mọi người xem. Sau đó, anh đã cẩn thận dặn dò các vệ sĩ phải làm tốt nhiệm vụ canh gác, thậm chí còn tăng cường thêm nhân lực đi tuần tra khắp khu hầm mỏ. Anh không muốn chuyện này sẽ khiến cho các công nhân của mình trở nên hoảng loạn. Lúc tôi gọi điện từ huyện về báo cho anh cả Lan Lan lâm bệnh nặng, anh cả đang bận rộn sắp xếp, tăng cường canh phòng ở khu hầm mỏ, anh nói mình bận thật sự không phải là nói dối. Đối với anh cả, mỏ vàng chính là hi vọng sống còn của anh, thậm chí nó còn quan trọng hơn cả mạng sống của anh! Hầm mỏ xảy ra chuyện đương nhiên anh chẳng còn tâm trí nào mà lo cho Lan Lan được. Mấy ngày sau đó, tối nào anh cả cũng đích thân đi lòng vòng xung quanh kiểm tra nhưng chẳng hề xảy ra chuyện gì. Anh cả nghĩ rằng lâu dần chuyện Mã Tam Nhi gặp ma sẽ từ từ lắng xuống. Một tuần trôi qua, mọi chuyện trên hầm mỏ rất bình yên, mọi người cũng bớt căng thẳng với chuyện ma quỷ. Anh cả sau nhiều ngày trầm ngâm suy nghĩ đã quyết định dừng việc khai thác ở xung quanh mỏ quặng để chuẩn bị bắt tay khai thác Ngôi mộ đá đằng sau khu nhà ở của công nhân. Anh định sau khi khai thác xong Ngôi mộ đá sẽ đóng cửa mỏ vàng của mình rồi chuyển sang làm kinh doanh. Một ngày trước khi bắt tay vào khai thác Ngôi mộ đá, anh cả đã đặc biệt tổ chức một lễ động thổ rất long trọng. Chỉ có điều khác với mọi khi, lần động thổ này không mời các vị lãnh đạo đến cắt băng khánh thành, cũng chẳng mời khách mời đến tham dự, chỉ đặt mấy chục bàn đồ lễ trên một bãi đất trống rồi châm hương nghi ngút. Những nghi thức này chẳng còn lạ lẫm gì đối với những công nhân ở đây nhưng long trọng như lần này thì đây vẫn là lần đầu tiên họ được nhìn thấy. Anh cả đứng trước đội ngũ nhân công, nhìn thấy bọn họ đang ghé tai nhau xì xào cái gì đó, anh liền ho hắng vài cái, ánh mắt sắc lạnh nhìn họ. Mọi người ai nấy đều cảm thấy lễ động thổ lần này vừa kì lạ vừa bí ẩn. Anh cả dõng dạc tuyên bố trước mặt mọi người: -Để đảm bảo lần này sẽ khai thác thành công, hôm nay chúng ta làm lễ cầu xin trời cao bảo vệ cho các anh em chúng ta được bình an! Anh yêu cầu tất cả các công nhân cùng quỳ xuống bái lễ Ngôi mộ cổ với anh. Sau khi dập đầu bốn cái, mấy người vệ sĩ liền ôm một dây pháo hàng vạn quả ra, châm lửa đốt. Tiếng pháo nổ ầm vang bầu trời, tiếng động vang dội vọng lại từ những quả núi xung quanh, khói hương nghi ngút bao trùm Ngôi mộ đá, cả khu hầm mỏ như bị bao trùm trong làn khói. Trong tất cả những người có mặt ở hầm mỏ, chỉ có anh cả biết rõ chân tướng sự việc, cũng chỉ có một mình anh biết được nơi chuẩn bị khai thác vàng được gọi là Ngôi mộ đá, trong đó đã vùi thây của hàng nghìn oan hồn. Hôm nay anh làm lễ bái tế ở đây chẳng qua là vì những người đã khuất đó. Anh cả muốn thông qua nghi thức này để an ủi những vong hồ tội nghiệp và khẩn cầu họ hãy tha thứ cho sự bất kính của mình, đồng thời cầu xin ông trời hãy bảo vệ cho anh. Nhưng cả trăm người công nhân kia không ai biết rõ sự thực. Trong mắt của họ, cái mỏ quặng mà mình sắp phải khai thác chính là một đống đá lớn. Bọn họ chỉ biết rằng trong đống đá ấy có chứa những hạt vàng óng ánh, làm sao họ biết được rằng trong cái đống đá ấy lại chính là một nghĩa địa đầy xương trắng? Sau khi tiến hành nghi thức động thổ xong, anh cả liền sắp xếp cho công nhân một bữa ăn trưa và ăn tối thịnh soạn. Cả hai bữa ăn đều có rượu thịt ngon lành. Anh cả muốn để cho những người công nhân ăn uống no đủ, tinh thần sảng khoái để chuẩn bị sức lực cho công việc khai thác mỏ ngày hôm sau. Khi màn đêm bao trùm, cả khu hầm mỏ đã náo nhiệt suốt cả ngày như chìm vào trong yên tĩnh. Những người công nhân tụ tập bàn tán chuyện ban ngày. Bản thân họ cũng cảm thấy hành động của ông chủ mình hôm nay có vẻ lạ kì. Do có rất nhiều người đã uống rượu, không ít người tham lam đã uống tới say mèm, thế nên những gian phòng sau một hồi xôn xao đều lần lượt tắt đèn. Chưa đến chín giờ tối bọn họ đều đã chìm vào giấc mộng. Cả khu hầm mỏ chẳng mấy chốc đã bị gió đêm bao trùm. Màn đêm trong núi rất lãnh léo. Dưới những vì sao nhấp nhánh trên bầu trời, anh cả dẫn theo hai công nhân trực đêm đi một vòng quanh hầm mỏ rồi quay trở lại văn phòng. Văn phòng của anh được đặt ở giữa, hai bên đều là phòng ở của công nhân. Từ trong văn phòng của anh có thể nhìn ra Ngôi mộ đá thông qua cánh cửa sổ phía sau. Ngôi mộ đá rất nhiều năm về trước chỉ là một cái hang động bị thuốc nổ đánh sập, trải qua gần trăm năm bị mưa dập gió vùi giờ đã trở thành một ngọn núi thấp được hình thành từ những tảng đá xếp chồng lên nhau. Từ những khe hở giữa những tảng đá trên Ngôi mộ đá đó, không biết từ khi nào đã mọc lên những nhành cỏ dại lơ thơ. Những người không biết rõ thực hư của câu chuyện này rất khó nhìn ra “bộ mặt thật” của nó, lại càng không thể nào biết được câu chuyện thảm khốc ở nơi đây năm nào. Văn phòng của anh cả là một căn phòng khép kín, bên ngoài là một phòng làm việc, bên trong là phòng ngủ, có lẽ bởi vì có quá nhiều chuyện giấu kín ở trong lòng nên anh cả nằm mãi mà không sao ngủ được. Nửa đêm, anh cầm theo một ngọn đèn rồi dẫn người đi tuần sát một vòng. Xung quanh hầm mỏ mọi thứ vẫn bình thường, không hề có vấn đề gì xảy ra. Thấy thế anh liền quay về phòng mình. Một người lúc bình tĩnh lại thường liên tưởng đến rất nhiều vấn đề. Nhớ đến những chuyện đã xảy ra, những vấn đề trong hiện tại và những vấn đề có thể xảy ra trong tương lai, anh cả chỉ lo lắng cho cái mỏ vàng của mình. Mỏ vàng chính là sinh mệnh của anh, chỉ khi nhìn thấy những hạt vàng lấp lánh được lấy ra từ những tảng đá anh mới cảm nhận được sự tồn tại của mình.Thứ cảm giác này hơn hai mươi năm nay chỉ như một giấc mơ. Thế nhưng vì người mà phụ nữ mà anh yêu thương, anh đã hạ quyết tâm sẽ thực hiện giấc mơ này cho bằng được. Anh cật lực khai thác hầm mỏ, khi anh thuận lợi đào được một thùng vàng đầu tiên, trong lòng cảm thấy tràn đầy hạnh phúc và hi vọng với tương lai hạnh phúc thì cũng là lúc anh hay tin Linh Nhi mà anh yêu thương đã chết và giấc mơ đó trong phút chốc đã trở thành nỗi uất ức và đau đớn tột cùng của anh. Sau đó, vụ tai nạn ấy không chỉ phế đi một chân của anh mà còn cướp đi “báu vật đàn ông” của anh, biến anh thành một thằng đàn ông không hoàn chỉnh, không thể nào trở thành một người đàn ông chân chính! Phần lớn những người đàn ông nếu gặp phải hoàn cảnh của anh sẽ khó mà có dũng khí để sống tiếp. Tuy nhiên, anh tôi không hề làm như vậy, anh không những cắn chặt răng, đè nén nỗi đau đớn xuống để sống tiếp mà còn sống rất kiên cường và đầy nghị lực. Việc anh biến mình trở thành một người đàn ông khai thác vàng thành công nhất trong thôn Kim Gia này chính là một minh chứng hùng hồn cho sự dũng cảm của anh. Cũng chính bởi vì vậy mà anh cả coi mỏ vàng chính là sinh mệnh của mình, chỉ có khi ở trên mỏ anh mới cảm thấy bản thân mình đang tồn tại thực sự, cũng chỉ có những hạt vàng lấp lánh mới có thể chứng minh được giá trị của anh trong mắt mọi người. Nhiều năm mài dũa đã khiến cho anh hiểu ra được một chân lí, chỉ cần có khả năng thì tuyệt đối không từ bỏ bất kì cơ hội nào. Trước mắt, mỏ quặng mà anh đã kinh doanh hơn hai mươi năm nay đã cạn kiệt, chỉ còn lại ngọn núi mà bố mình gọi là Ngôi mộ đá là chưa khai thác. Anh biết rõ đây là một vùng đất cấm, nhưng anh không cam tâm dừng tay tại đây. Càng nghĩ càng rắc rối, nhưng càng nghĩ anh càng kiên định với niềm tin của mình. Nghĩ đến chuyện ngày mai sẽ bắt tay vào việc khai quật thi thể của hàng nghìn oan hồn, anh cả lại cảm thấy máu trong người dồn hết lên đầu. Anh đã âm thầm có sự sắp đặt sẵn sàng đối với những linh hòn chết thảm đó. Anh định sau khi đào được xương cốt của họ lên sẽ bỏ tiền ra xây dựng cho họ một lăng mộ trên quy mô lớn, để cho thi thể của họ được lần nữa nhìn thấy ánh sáng mặt trời, để cho những oan hồn ấy được lên trời yên nghỉ. Anh nghĩ, bản thân mình làm như vậy sẽ được những người đã khuất cảm thông. Anh không cố ý kinh động đến họ mà là làm việc tốt cho họ. Nghĩ như vậy anh cả lại cảm thấy yên lòng hơn, nỗi đắn đo trong lòng cũng từ từ tan biến. Đang thất thần nghĩ ngợi thì đột nhiên bên tai anh vang lên tiếng thét kinh hãi. Anh cả nghĩ rằng mình nghe nhầm nên xuống giường đi ra ngoài cửa sổ, mở cửa sổ ra và lắng tai nghe ngóng. Lần này thì anh nghe thấy rõ ràng hơn. Anh nghe thấy loáng thoáng có tiếng khóc than vọng lại trong đêm đen, tiếng khóc ấy chẳng phải của đàn ông cũng chẳng phải của đàn bà, nghe có vẻ rất chói tai. Tiếng chuông cảnh giác trong anh lập tức réo vang, tim anh đập thình thịch liên hồi….bởi vì tiếng khóc ma quái ấy vọng lại từ Ngôi mộ đá phía sau dãy nhà. Từ nhỏ anh cả đã chẳng phải là người nhát gan nhưng trong lúc này lại nghe thấy tiếng khóc gào phát ra từ Ngôi mộ đá khiến cho anh bất chợt sởn da gà. Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa gấp gáp, mấy người tuần tra đêm nghe thấy tiếng khóc kì quái này liền chạy lại báo cáo với anh. Anh cả một tay xách đèn một tay cầm con mã tấu chạy thẳng ra khỏi phòng. -Ông…ông chủ Kim….Kim….đằng sau hình như có tiếng gào khóc, chúng tôi vừa nãy có qua xem thì chẳng thấy gì. Thế mà vừa về đến đây lại thấy có tiếng khóc….Âm thanh ấy…..có vẻ như không phải của con người!- một người tuần tra lắp bắp nói, trông có vẻ đã sợ mất hồn rồi. Mặc dù trong lòng đã cảm thấy ớn lạnh nhưng anh cả vẫn cố không thể hiện ra ngoài. Anh biết thái độ của anh có thể gây ảnh hưởng đến tâm trạng của công nhân, do vậy anh cố điềm tĩnh nói: -Đừng nói bậy, không phải tiếng người khóc thì là cái gì chứ hả? -Có….có phải…là ….. ma không nhỉ?- một người khác khẽ lắp bắp. Anh cả vừa đóng cửa vừa an ủi họ: -Các cậu chớ có nghĩ bậy, đang yên đang lành ma quỷ ở đâu ra chứ? Đi, chúng ta cùng đi xem xem, biết đâu hôm nay có anh chàng nào uống say nên chạy ra ngoài làm loạn rồi! Nghe anh cả nói vậy, mấy người trực đêm đã bớt sợ hãi. Mỗi người họ đều cầm một cây gậy trên tay, lấy hết dũng khí đi theo anh cả ra phía sau dãy nhà ở. Đúng lúc ấy, mấy người bảo vệ trực ban nghe thấy tiếng khóc lóc cũng chạy đến. Bọn họ cùng anh cả lần mò trong bóng đêm, đi về phía có tiếng khóc phát ra. Tiếng khóc phát ra từ Ngôi mộ đá thế nhưng khi bọn họ đến gần đó thì tiếng khóc chợt ngưng bặt, Ngôi mộ đá trước mặt chìm vào màn đêm đen sì và sự tĩnh mịch chết chóc. Tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm thỉnh thoảng truyền đến tai khiến cho ngay cả những người dũng cảm nhất cũng phải nổi gai ốc. Mấy anh chàng công nhân đi theo sau cũng sợ hãi đến mức run lẩy bẩy. Đi vòng quanh Ngôi mộ đá một vòng, kiểm tra trên dưới, trong ngoài mà họ vẫn không phát hiện ra cái gì. Đang định quay về thì tiếng khóc đột nhiên lại vang lên, tiếng khóc chói tai văng vẳng lúc gần lúc xa, lúc thì nghe như ở bên trái, lúc lại thấy hình như ở bên phải. Anh cả dẫn toán người lúc đi lên, lúc đi xuống, lúc sang trái, lúc sang phải….đi đi lại lại một hồi lâu mà vẫn chẳng biết tiếng khóc lóc phát ra từ đâu…. -Ông…ông chủ Kim, ông thử nghe kĩ xem…tiếng khóc ấy hình như phát ra từ đống đá này đấy!- một người run rẩy nói với anh cả. Anh cả tôi xua xua tay, mọi người lập tức nín thở, ai nấy ngậm chặt miệng không dám ừ hử. Anh cả áp tai vào đám đá nghe ngóng nhưng thật kì lạ, tiếng khóc ấy chợt im bặt. -Ông chủ Kim….liệu ở đây có phải có ma không?- một giọng nói run run cất lên, lần này anh ta càng run rẩy khiếp hơn. -Có cái đầu mày ấy! Còn nói năng bậy bạ nữa thì biến hết cho tao!- hơn hai mươi năm nay đây là lần đầu tiên anh cả nổi nóng với công nhân, lại còn văng tục nữa. Không có ai dám lên tiếng nữa, bọn họ thậm chí còn không dám thở mạnh, chỉ rụt rè, khúm núm theo sau lưng anh cả. Anh cả ngồi xổm xuống đất nghe ngóng hồi lâu, tiếng khóc dường như lại đột nhiên biến mất. -Không còn chuyện gì nữa, mọi người đến văn phòng của tôi đi!- anh cả đứng dậy nói. Về đến văn phòng, anh cả phát cho mỗi người một bao thuốc Trung Hoa rồi nhìn họ chăm chú nói: -Các anh em, nếu như tôi không đoán sai thì tối nay có người cố ý làm loạn, cố ý bày trò ma quỷ để dọa nạt chúng ta. Mục đích của chúng chính là gây hoang mang trong lòng các anh em ta, khiến cho chúng ta không thể làm việc bình thường được. Vì vậy chuyện xảy ra đêm nay các anh em chớ nói ra ngoài, kể từ ngày mai chúng ta sẽ tăng cường người trực đêm, nhất định phải tóm cổ tên khốn kiếp giả dạng ma quỷ này! Giờ trời sắp sáng rồi, mọi người về đơn vị của mình hết đi! Người Đàn Bà Bị Bán - Chương 11 ÁC MỘNG TIẾP DIỄN Đạo sĩ Trương bày cách cho anh cả. Ông ta bảo anh cả cho lập một bia đá trước Ngôi mộ đá kia, trên bia đá có viết “Trấn Quỷ Thạch”, trước khi chôn bia đá phải đặt xuống dưới vài nghìn miếng hoàng phù rồi đích thân khắc những kí tự kì dị lên bia đá. Ông ta nói làm như vậy có thể nhốt các oan hồn ở lại trong này, chỉ cần anh cả không động đến Ngôi mộ đá thì các oan hồn đó cũng sẽ không đến quấy nhiễu anh nữa. Để chứng minh bùa phép của mình là linh nghiệm, đạo sĩ Trương đã ở lại mỏ của anh cả một tuần liền. Kể ra cũng lạ, kể từ sau khi chôn bia đá, nửa đêm không còn nghe thấy tiếng khóc của ma quỷ nữa. Một tuần sau, ông đạo sĩ đó cầm vài chục vạn tệ tiền thù lao của anh cả rồi ra đi. Trước khi đi ông đạo sĩ Trương còn đặc biệt dặn dò anh cả, nếu như có thể hãy cố gắng chuyển mỏ vàng đi, nếu làm được như vậy là anh cả có thể thoát khỏi hoàn toàn lũ ma quỷ nơi đây. Sau đó, rất nhiều công nhân cũng đưa ra đề nghị được nghỉ làm. Anh cả biết rằng mỏ vàng của mình không thể duy trì được nữa liền thanh toán tiền lương cho họ, còn tặng cho họ vài nghìn tệ làm lộ phí về nhà, chỉ giữ lại vài chục người thân tín và bạo gan ở lại giúp mình lo liệu chuyện hầm mỏ. Mỏ vàng của anh cả phải đóng cửa rồi, cái tin này nhanh chóng lan truyền ra khắp thôn Kim Gia. Có mấy ông chủ mỏ vàng ở trong thôn đã lần lượt đến hỏi về các thiết bị của anh cả nhưng chẳng ai muốn mua quyền khai thác vàng ở mỏ của anh, bởi vì mặc dù mọi người không nói ra nhưng ai ai cũng biết chuyện mỏ vàng của anh có ma, đương nhiên cũng biết rõ trong Ngôi mộ đá đó có hàng nghìn oan hồn. Mặc dù bọn họ cũng biết trữ lượng vàng trong đó rất cao nhưng dù sao tính mạng của mình vẫn quan trọng hơn hết. Thế nên bọn họ chỉ muốn kiếm lời bằng việc mua những thiết bị khai thác của anh với giá rẻ chứ không ai dám mua quyền khai thác hầm mỏ của anh. Anh cả chẳng có bụng dạ nào mà mặc cả với họ, chỉ cần có người mua thì giá nào anh cũng bán. Các thiết bị khai thác anh cả mất mấy chục triệu nhân dân tệ để mua về sử dụng bao năm nay chẳng mấy chốc đã được anh bán sạch với giá vài trăm vạn. Sau khi xử lí hết các thiết bị ở trên hầm mỏ, anh cả cho giải tán những người công nhân còn lại, tự mình đi thanh lí nốt các khoản nợ của các đơn vị, mãi cho đến giờ vẫn chưa thấy quay lại. Mẹ nhăn nhó kể lại cho tôi nghe chuyện xảy ra ở hầm mỏ của anh: -Mỏ vàng là tính mạng của anh cả con, đến giờ không thể khai thác được chắc là trong lòng nó bức bối lắm. Không biết sau khi về nó sẽ đối đãi với chị dâu con ra sao nữa! Có thể thấy là mẹ đang lo lắng cho Lan Lan. Thực ra trong lòng tôi còn lo lắng gấp bội. Lúc anh còn khai thác mỏ vàng, dù sao cũng

Đến trang:

;

Truyện Teen

Truyện teen - Người Đàn Bà Bị Bán Full

Trang chủ
U-ON - 8