nhỏ cứ vênh mặt lên không sợ gì hết, sẵn sàng đánh trả, điều đó làm hắn tức điên lên.
- Ồ... thì ra lại là mấy cô em sao?_ hắn cười khẩy rồi ngồi thụp xuống một cái ghế với cái điệu bộ vắt chân lên bàn.
Hắn thật là đáng ghét, hắn tưởng hắn là ai chứ? Hừ... Hắn suýt thì cướp đi mạng sống của một người mà còn vênh váo được như thế.
Bu tiến tới, giơ tay định tát cho hắn một phát thì bị tên Dark giữ chặt tay lại. Mi thấy thế liền xông ra định đấm cho Dark một trận. Hắn buông Bu ra và rất nhanh, tránh được cú đấm của Mi. Cả hai định oánh nhau tiếp thì Bu quát lên:
- Thôi đi!
Bị mất hứng, Mi với Dark phụng phịu rồi cũng kiếm một cái ghế ngồi xuống, miệng than vãn:
- Thôi thì thôi, đang hay thì.....
Bu không để ý đến hai người đó nữa mà nhỏ quay sang nói với Teo:
- Tôi cảnh cáo anh, lần sau đừng có gây sự nữa, không thì đừng trách tôi!
Teo cười khẩy, rồi hắn lôi trong túi ra một cái kéo. Bu giật mình tưởng hắn định ra tay "ám sát" nhưng không, hắn tháo giày ra và... cắt móng chân. Hắn không thèm nhìn nhỏ và nói:
- Thì sao? Cô sẽ làm gì được tôi? Tôi cũng nói cho cô biết, đến cả Hiệu trưởng còn không dám động vào bọn tôi đâu. Em còn non và xanh lắm em ạ!
Nói rồi, hắn quay sang Chen và ra lệnh:
- Chen đâu, thuốc lá!
Chen nghe thấy liền lon ton chạy ra, lấy trong bao một điếu thuốc và đưa vào mồm Teo.
- Thằng ngu, cắm ngược rồi!_ Teo cáu.
- À.. em quên! _ Chen cười xòa rồi cầm điếu thuốc xoay ngược lại.
- Bật lửa! _ Teo vẫn ra lệnh hết sức ngắn gọn.
- Dạ đây ạ!
Chen rút cái bật lửa trong túi ra nhưng...
- Bật lửa hết ga rồi thưa đại ca.
- Cút ngay cho tao! _ Teo giận dữ suýt thì phang cả cái ghế vào đầu Chen, may mà hắn chạy kịp.
- Không cần bật lửa, có cái này đây rồi! _ Vẫn là tên Dark thông minh lôi ra một bao diêm và quẹt quẹt.
Nhưng Dark cứ quẹt mãi mà diêm chẳng cháy. Lũ học viên đứng che miệng cười. Teo tức quá nhưng thấy mọi người chế giễu hắn, hắn đành chữa ngượng bằng cánh... quăng điếu thuốc đi, nói:
- Không hút thuốc nữa!
Hại sức khỏe.
Bu đứng chứng kiến nãy giờ thấy không chịu được thêm nữa, nhỏ lên tiếng:
- Các anh muốn gì? Chơi cà carô hay vật tay?
Ba tên đó mới nghe thấy thế thì xanh mặt lại. Không, lần này phải sáng suốt, không thể chơi mấy trò đó được. Quá tam ba bận, lần này mà còn thua thì bọn hắn đúng là mất hết cả thể diện của phái nam nhi. Cả ba tên nhìn nhau rồi quyết định chụm đầu vào hội ý.
2 phút sau.
Bọn hắn quay ra, miệng cười gian gian.
- Các anh muốn chơi gì cứ nói, nhưng với điều kiện, nếu thua thì từ nay các anh không được gây sự nữa, nếu các anh không giữ lời hứa thì các anh là một lũ hèn, sẽ bị cả cái học viện này khinh bỉ _ Bu nói một tràng dài, nói xong nhỏ còn phải nghỉ một lát để lấy sức.
Bị đánh trúng lòng tự trọng của phái nam nhi, ba tên đó đồng loạt nhổ nước bọt đánh toẹt rồi nói:
- Ta đây nam tử hán đại trượng phu, đã nói lời là giữ lời, chỉ cần cô em thắng được bọn ta lần này thì bọn ta thề sẽ không gây sự nữa.
- OK. Chơi gì nào?_ Bu có vẻ đã phấn khởi hơn, ít ra thì vẫn còn tia hi vọng nếu thắng bọn hắn.
- Bài!
Chen nói rồi hắn tung bộ bài tên không trung như trong phim mấy cao thủ chơi bài vẫn làm, có điều.... toàn bắt hụt. Sau đó hắn lại phải cúi xuống nhặt từng lá bài.
- Thế nào? Chơi chứ? _ Dark hất hàm hỏi Bu.
Chết cha. Bọn hắn chọn đúng cái không phải "chuyên môn" của Bu. Nhỏ có biết chơi bài đâu, chơi toàn thua thôi à, mà nhỏ cũng chỉ biết chơi mỗi trò tiến lên. Làm thế nào đây? Không lẽ chịu thua sao? Nhỏ toát mồ hôi.
- Sao? Sợ rối à? _ Teo hỏi đầy thách thức, hắn đã cắt móng chân xong và đang xoay xoay cái kéo trên tay.
Bu dồn hết IQ vào bộ não (chứ không thì dồn vào đâu (_ _") ) và cuối cùng nhỏ cũng nghĩ ra cách.
Lấy giọng nghiêm nghị, nhỏ nói:
- Hôm nay tôi hơi mệt!
Nghe thấu Bu nói thế thì ba tên kia phá ra cười sằng sặc.
- Haha.. này cô em, đừng lấy lí do củ chuối như thế, nếu cô em sợ thì cứ nói ra. Thôi, đã vậy thì không chơi nữa, từ bây giờ bọn anh làm gì thì cũng đừng can thiệp vào.
Bu trợn mắt lên nói:
- Hôm nay tôi mệt thật, nhưng không có nghĩa là không chơi, tôi có thể bảo bạn tôi chơi hộ, được chứ?
Cái người mà Bu nói đến không ai khác chính là Na. Nhỏ này thuy ngây thơ hiền thục nhưng mà lại là vua bài trong lớp. Không hiểu sao nhỏ rất có duyên với bài, chia bài lúc nào nhỏ cũng nhận được bài cực đỏ. Chơi tiến lên thì một phát ba con 2, chơi phỏm thì ù luôn ngay từ lúc chia, còn chơi tấn thì lúc nào cũng có Át chủ. Haiz... đỏ bạc thì đen tình mà. Nói tóm lại là Na đã ra tay thì gạo xay ra cám.
Ba tên kia thấy Bu nói thế thì thận trọng hỏi:
- Bạn cô... là con trai hay con gái?
- Con gái.
Ba tên nhìn nhau, cười một điệu rất "dê", rồi gật đấu cái rụp, không quên nói thêm:
- Thua sẽ phải cởi áo!
Na bị Bu và Mi đẩy ra "sàn đấu". Nhỏ đỏ mặt, run run nói:
- Na sợ lắm, Na không chơi đâu.
Mi thấy Na nhụt chí liền nắm chặt vai Na, nhìn thẳng vào mắt rồi nói bằng giọng kiên quyết:
- Chúng ta là ai? Là học viên của học viện Milky Way, phải dũng cảm lên chứ.
Na vẫn lắc đầu, rơm rớm nước mắt. Mi vẫn không buông tha:
- Na, hãy nhìn xem_ Mi chỉ tay về phía Kun, hắn cũng đang nhìn Na bằng ánh mắt khó hiểu _ Na phải chứng minh cho hắn thấy Na không dễ đối phó chứ, cứ coi mấy tên kia như là tên Kun là được.
Na nghe thế thì quyết tâm ngùn ngụt, gật đầu vén áo bước ra đấu trường. Mi và Bu đập tay nhau "Yeah", miệng cười sung sướng.
...Tuýt...
Trận đấu bắt đầu!!!
15 phút sau.
- Tao cấm mày khóc _ Lần này, Dark không cho Chen cơ hội để khóc nữa mà hắn bịt ngay miệng Chen lại.
Tan học, về đến KTX, Teo điên lên đạp cửa cái rầm rồi xông vào phòng, hắn hét lên:
- Tao điên mất... Sao có thể... Sao chơi đủ trò mà không thắng được con nhỏ đó ván nào.... Tức... tức quá....
Dark và Chen cũng thở dài:
- Haizzzz... lại một lần nữa không được xem cởi áo...
Teo vẫn chưa hết tức. Hắn muốn đập, muốn quăng, muốn phá cái gì đó. Nhưng nhìn quanh trong phòng cái gì cũng đắt tiền, hắn không dám đập. À. Kia rồi, quăng cuốn sách thì chắc không vỡ được. Hắn điên tiết phi ngay cuốn sách xuống dưới sàn với lực vô cùng, vô cùng mạnhm Nào ngờ, trong cuốn sách đó lại kẹp cái đồng hồ hắn mới mua, thế là vỡ tan!
Hắn gào lên:
- HÃY ĐỢI ĐẤY!!!!!
_ _ _
Tuy chỉ mới quen nhau nhưng bây giờ, Han đã có một chỗ đứng nhất định trong lòng của bộ ba Mi, Bu và Na. Ba cô nhóc cứ bám riết lấy Han mà nũng nịu, coi Han như anh hai vậy, đặc biệt là Na, cô bé có vẻ quý Han lắm.
Điển hình như trong giờ ăn trưa bây giờ, cả bốn lại ngồi cùng bàn với nhau. Han ngồi cạnh Bu, đang tính gắp cho Bu miếng trứng thì chợt Na và Mi nháy mắt nhau, phải rồi, phải ngăn chặn "đôi" này mới được. Na liền nhõng nhẽo:
- Anh Hannnnn.....
- Hử?_ Han quay sang cười cười.
Còn Mi thì ngay lập tức gắp miếng trứng ở bát của Bu sang bát mình.
- Nè, làm gì vậy?_ Bu tức xì khói.
Mi nhồm nhoàm ăn, không thèm quan tâm đến lời Bu nói.
Thế là thế nào? Tự dưng đi cướp đồ ăn của người khác. Bu hằm hằm mặt định xông vào cho Mi một trận thì Han đã xoa đầu nhỏ rồi cười cười:
- Không sao, để anh gắp cho em miếng khác. ^____^
"Ôi, anh ấy cười dễ thương quá đi *____,*" Bu ngơ ngẩn mấy giây nhìn Han.
- Chà, em thèm ăn đến vậy sao? Nước miếng chảy ra rồi kìa. _ vừa nói Han vừa lấy khăn lau miệng cho Bu khiến nhỏ đỏ hết cả mặt, hix, lần sau phải bỏ cái tật thấy trai đẹp là chảy nước miếng mới được.
Na, Mi không ngờ lại làm cho đôi trẻ thân mật nhau hơn. Lúc Han chuẩn bị gắp cho Bu miếng trứng khác thì Mi gắt lên:
- Bu không có tay à? Sao cứ để người khác gắp cho hoài vậy? _ nhỏ nhăn nhó nói như bà cụ non.
Bu tưởng nhỏ ghen với mình nên cười tít mắt sung sướng. Nhưng chưa cười được bao lâu thì nhỏ lập tức bị kéo ra khỏi ghế bởi bàn tay của Mi và Na.
- Bu sang ghế bên kia ngồi đi! Để Mi ngồi đây!_ Mi vừa tích cực kéo áo Bu vừa nói.
- Nè... Mi chơi bẩn nhá, chỗ này phải để Na ngồi chứ! _ Na cũng gằm ghè nhìn Mi.
Bu chả hiểu gì, tự dưng đang ăn mà bị hai con nhỏ dở hơi này phá khiến nhỏ bực cả mình, định oánh nhau với hai con bạn "dại trai", nhưng chợt nghĩ phải giữ hình tượng Hội trưởng của mình, đành cắn răng sang ghế bên ngồi.
Nhưng sau khi Bu "ra đi" thì cuộc chiến tranh chỗ vẫn tiếp tục, khiến Han phải can ngăn:
- Dừng tay nào các em, ngồi chỗ nào mà chẳng như nhau!
Hai đứa đang cãi nhau nên đang sôi máu, chả để ý gì đến xung quanh, Mi và Na cùng quát:
- Như nhau cái đầu anh ý!!!_ rồi lại đánh nhau tiếp.
- Mi quá đáng vừa thôi nhá, chỗ này đáng ra phải dành cho Na từ đầu chứ.
- Nè ai bảo thế hả? Anh Han thích Mi ngồi cạnh cơ......
- Na chứ.
- Mi chứ......
-@;)-~/:、;^-9;/_-|*’&‘>|…
Han đành thở dài, nhấc ghế lên chuyển sang ngồi cạnh Bu. Cả hai mỉm cười nhìn nhau rồi tiếp tục gắp cho nhau ăn. Còn hai cô nàng kia thì mải đánh nhau quá quên cả việc chính luôn. (_ _")
Kế hoạch 1: Thất bại.
Sau một hồi đánh nhau sưng đầu mẻ trán, cả hai đang lườm nguýt nhau thì quay ra đã thấy đôi trẻ vẫn đang tíu tít ăn uống vui vẻ bên nhau rồi. Hai cô nàng giật mình rồi lại ngoảnh mặt nhìn nhau, gật đầu lộ rõ vẻ quyết tâm, lần này không thể hành động thiếu suy nghĩ như vậy được.
Ăn xong, Han bảo đi mua đồ ăn vặt cho cả bọn. Ba nhỏ gật đầu cười sung sướng. Còn lại ba đứa ngồi một bàn, Na, Mi ngồi một bên, Bu ngồi bên đối diện, hai bên gườm gườm nhìn nhau, cả hai bên đều đang suy nghĩ rất mông lung.
Bu: "Ghen chứ gì, hô hô anh Han quý mình nhất mờ" _ khoái trí.
(Bạn đang đọc truyện tại Thegioitruyen.Mobi chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ^^)
Na, Mi: "Bu ngố, cứ thế này thì hai người đó sớm muộn gì cũng thích nhau thôi, phải ngăn cản mới được."
Han trở lại ghế ngồi bên cạnh Bu, mang theo nhiều đồ ăn vặt: bim bim, nước giải khát, kẹo mút,... Định ngồi cạnh Bu nhưng bắt gặp ánh mắt ăn tươi nuốt sống của Mi và Na nên đành ngồi cách Bu ra một ghế, lúc đó hai cô nàng kia mới gật đầu mỉm cười. Còn Bu thì thấy hơi hụt hẫng trong lòng, tại sao anh ấy không ngồi cạnh mình chứ?
Không khí bất thường mang đầy mùi binh đao khiến Han rùng mình phải lên tiếng trước.
- Hì hì... các em mau ăn đi!
- Vâng ạ! _ cả ba giật mình cười trừ ^____^
Bu đang định với tay lấy cái kẹo mút nhưng vì gói kẹo để xa nên Bu không với được, thấy thế, Han liền lấy giúp Bu rồi tươi cười chìa ra cây kẹo:
- Cho em nè!
Bu sung sướng đón lấy. Kẹo mút hình trái tim ặc ặc... Bu hoa cả mắt cứ nhìn cây kẹo. Thực ra gói kẹo có rất nhiều hình khác nhau nhưng Han tình cờ bốc được cây kẹo hình trái tim chứ không phải cố tình gì, nhưng điều đó lại khiến ba cô bé kia suy nghĩ nhiều. "Không lẽ anh Han thích Bu?" _ Mi và Na nhíu mày, quyết định cướp cái kẹo từ tay Bu. Mi rướn người ra rồi giật lấy.
Nhưng Bu giữ chặt quá khiến Mi không giật được. Cả hai cứ giằng co cái kẹo đáng thương. Na thấy Mi như thế liền chung tay góp vui, nhưng nhỏ lại kéo cái kẹo về phía mình chứ chẳng giúp gì được Mi.
- Buông ra! _ Mi nói
- Không buông! _ Bu gân cổ.
- Của Na! _ Na cũng xen vào.
- Còn đầy kẹo kia kìa sao hai người lại cướp của tui? _ Bu ức chế nói.
Xem ra tình hình sẽ còn căng thẳng nếu Han không lên tiếng:
- Anh lấy cho mỗi đứa một cái là được chứ gì?
Nói xong, Han cầm lên hai cái kẹo chìa cho Mi và Na. "Sao lại là hình tròn và hình ngôi sao mà không phải hình trái tim?" _ Mi và Na nghi ngờ nhìn Han.
- Không, em thích cái này! _ cả ba đều nói.
Han thật sự bối rối, cậu chẳng hiểu cái kẹo đó khác nhau ở chỗ nào. Cậu đành giả bộ thở dài:
- Các em mà không thôi đi thì từ lần sau anh sẽ không ăn cùng các em nữa đâu, không mua quà cho các em nữa.
Nghe thế, cả ba nhỏ đều thấy mềm lòng, nhưng ai nấy vẫn giữ khư khư cây kẹo, không chịu buông ra.
- Mi, Na, sao các em cứ tranh của Bu vậy? Anh không chơi với các em nữa_ Han nói rồi định bỏ đi.
Na và Mi nghe thế thì vội vàng buông tay ra, cười hì hì, kéo Han ngồi lại. Han lúc đó mới ngồi xuống, còn Bu thì bảo toàn được cái kẹo hình trái tim. Nhưng nhỏ không ăn ngay mà cứ ngồi ngắm cây kẹo và cười cười.
"Anh Han lại còn bênh Bu nữa kìa!" _ Mi và Na lại quay ra nhìn nhau với ánh mắt nghi ngờ.
Kế hoạch 2: thất bại.
_ _ _
Ở một cái bàn bên góc khác.
Ken, Kun và Kin đã trông thấy tất cả những diễn biến của sự việc vừa rồi. Đáng ra hôm nay bọn hắn sẽ bắt mấy con nhỏ kia phục vụ trong giờ ăn nhưng biết chắc rằng mấy con nhỏ ghê gớm đó sẽ chẳng để yên, không thu được lợi lộc gì mà có khi còn sứt đầu mẻ trán thêm ấy chứ. Thế nên mới không bắt mấy con nhỏ đó làm phục vụ nữa.
Nhưng chẳng hiểu sao nhìn thấy mấy con nhỏ đó tranh nhau "anh Han yêu quý" mà bọn hắn thấy khó chịu, tất nhiên là trừ Kin ra. Đẹp trai ư? Tất nhiên là bọn hắn đẹp hơn rồi. Học giỏi ư? Bọn hắn cũng đâu có kém ai? Thế mà cái thằng Han đó lại được mấy con nhóc kia tranh như tranh của quý vậy, còn đối với bọn hắn thì suốt ngày đấm với đá. Tự đem ra so sánh một hồi, cuối cùng là bọn hắn từ khó chịu chuyển sang giai đoạn tức giận. Hừ... sao cái thằng Han đó
lại hơn hẳn bọn hắn vậy nè. Muốn sang cái bàn bên kia gây sự một trận nhưng chẳng kiếm được lý do nào, đành ngồi ôm hận tức tối mà lườm nguýt về phía bên kia.
Ở bàn của Han, Bu, Na, Mi.
Bây giờ trên miệng mỗi người là một cái kẹo mút. Nhưng Bu đã lấy cái khác ngồi mút còn cái kia thì nhỏ giữ làm "kỉ niệm", điều này làm Na và Mi càng thêm nghi ngờ về mối quan hệ giữa Han và Bu.
- Anh Han có anh chị em gì không?
Thấy Bu và Han cười nói vui vẻ với nhau, Mi đành nói xen vào. Mặt Han thoáng chút buồn, nhưng rất nhanh cậu lại lấy lại nụ cười cố hữu trên môi và nói:
- Không, anh là con một.
- Ồ, sao giống em vậy nè! _ Bu cười híp mắt với Han, vậy là nhỏ đã biết thêm một điểm tương đồng nữa giữa Han với nhỏ.
Thế là Bu lại quay sang Han buôn đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, nào là nếu có thì anh thích có em hay có anh chị, anh thích em trai hay em gái, anh có thấy buồn không..... bla bla bla....
Vậy là kế hoạch 3 cũng thất bại thảm hại, không đâu lại gợi chuyện để cái miệng Bu có dịp hoạt động hết công suất. Na và Mi chỉ biết lắc đầu thở dài nhìn nhau.
Nói nhiều quá khiến Bu khô hết cả cổ. Nhỏ tiện tay với lấy chai nước giải khát để uống, nhưng vặn mãi mà cái nắp nó chặt quá, vặn không ra, thế là Han lại một lần nữa vặn giúp Bu, trong khi Mi và Na thì méo cả mặt.
Bu cười tươi nhận lấy chai nước từ tay Han, nhưng chưa kịp uống thì.... Xoẹt... có ai đó đi qua va và Bu khiến