trường cấp hai nhỏ chơi vật tay uống nước với lũ con trai suốt mà, vật xong thằng nào thua thì tu nguyên cả 5 cốc nước đầy.
- Các anh có dám chơi với tôi không?_nhỏ hất mặt về phía ba tên kia.
Ba tên kia lúc này trông như mấy tên thiểu năng, mặt đần hết cả ra, rồi tự dưng lại cười ầm lên, càng giống người thiểu năng:
- Hahahahôhôhô... OK, nếu cô em muốn, điều kiện là nếu bọn anh thua thì bọn anh sẽ lên phòng giám hiệu cùng mấy cô em luôn, còn nếu cô em thua... thì... - tên Teo vừa quay quay cái kéo trong tay vừa cười, mặt... "dê" kinh khủng.
- Thì cô em phải mua bim bim cho bọn anh!_ Chen cười ha hả, trông sung sướng lắm, chắc nghĩ đến bim bim là hắn đã hạnh phúc rồi mà.
... Bốp....
- Bim bim cái đầu mày!_ Teo tức tối.
Chen xoa xoa cái đầu vừa bị Teo đập cho một phát, mếu máo chực khóc, Dark vội tiếp lời:
- Nếu thua, cô em phải... cởi áo ra, OK?
Teo gật gù mỉm cười với Dark, nói:
- Chỉ có mày là hiểu ý tao!
Mi cười khẩy, nhỏ bung một cái cúc áo ở cổ ra, vì trời nóng nên nhỏ bung ra để vật tay cho thoải mái nhưng mấy tên kia thì... nước miếng chảy ròng ròng, mắt sáng lên dán vào cổ áo Mi.
- Nhìn cái gì?_Mi đạp cho mỗi tên một phát_ chơi đi!
"Ặx... xinh mà dữ thấy ghê"_ bọn hắn nghĩ thầm và ôm cái chân vừa bị đá.
- 1... 2... 3... trận đấu bắt đầu....!!!!!!_ Bu thổi còi ra hiệu lệnh, nhỏ chả lo lắng gì đâu, Mi khỏe như trâu ý, Mi mà đã điên lên thì khỏi nói rồi, ở lớp cũ Mi là đứa con gái quậy nhất lớp luôn, có lần nhỏ còn buộc con chuột ở bàn giáo viên khiến cô giáo giật mình hét ầm lên rồi... ngất... và nhỏ thì bị đình chỉ học hai ngày... =.= nhưng xong rồi nhỏ cũng chả sợ.
Tiếng hò reo ầm ĩ vang lên. Ken và Kun đứng ngoài cổ vũ không biết kiếm đâu ra xoong nồi cứ khua khoắng ầm ĩ cả lên, bên nào thắng bọn hắn cũng được lợi mà ^____^
Chỉ có Kin là vẻ mặt vẫn trầm tư nghĩ mông lung cái gì đó... rồi thỉnh thoảng... khóe môi khẽ cong lên... mỉm cười....
15 phút sau.
Phòng giám hiệu.
- Huhuhuhuhu....!
- Mày im đi được không hả Chen?_ Dark cáu lên, đã bực thì chớ lại có thằng nức nức nở nở ngứa hết cả tai.
- Tao khóc mặc tao.... hu... hu... hu... _ Chen vớ đâu được cái khăn giấy sụt sùi lau nước mắt.
- Chúng mày im hết cả điiiiiiiii..... _ Teo quát um lên, may mà bà Hiệu trưởng chưa vào chứ không thì....
Bu thì đứng ở góc phòng ôm bụng cười, biết ngay mấy tên này kiểu gì cũng thua mà, Mi vẫn muốn đấu nữa nhưng mà bọn chúng mệt quá rồi nên... tạm tha. Tên Teo khỏe thế mà lúc đấu với Mi hắn dùng cả... hai tay mà vẫn thua, tay Mi không lay chuyển tí nào. Trông bọn chúng đau khổ thểu não chưa kìa, nhìn mắc cười quá...
Thấy Bu tủm tỉm cười ba tên đó càng tức, định quặc lại nhỏ một trận thì đúng lúc bà Hiệu trưởng bước vào, bà vừa đi giải quyết một số chuyện khác.
Nhìn ba tên đó mặt bà vẫn lạnh tanh, thực ra bà giả vờ thôi, chứ bà cũng muốn cười lắm nhưng phải giữ hình tượng, bà đã biết hết chuyện xảy ra trong canteen rồi.
Bà nhẹ nhàng ngồi vào chiếc ghế xoay, ba tên kia cũng ngồi vào chiếc ghế salon, mắt nhìn chăm chăm vào bà Hiệu trưởng, thầm nghĩ "Bà này mà còn trẻ thì chắc là đẹp lắm" (ặc).
- Có chuyện gì?_ bà hỏi Bu.
Bu nhìn mấy tên kia, nhỏ cười đắc chí khẽ nháy mắt một cái làm bọn chúng điên lên rồi mới trả lời Hiệu trưởng:
- Dạ, thưa Hiệu trưởng, mấy học viên nam này gây rối trong canteen ạ _ Bu cúi đầu lễ phép.
Bà Lisa đẩy đẩy gọng kính vàng, rồi chập hai bàn tay vào nhau, bà nhìn Bu rồi tiếp tục hỏi:
- Ta biết... nhưng cái ta hỏi là... tại sao phải mang mấy người này lên phòng giám hiệu?
- Ơ....???_ Bu ngạc nhiên, mắt mở to hết cỡ nhìn bà Hiệu trưởng.
- Lại đây! _ bà Lisa nói rồi giơ tay ra hiệu cho Bu đến gần.
Bu trong lòng khó hiểu nhưng vẫn đi đến sát bên bà Lisa, không biết bà ấy định nói gì với nhỏ, nhỏ ghé tai vào, bà nói:
- Từ bây giờ, cô có thêm nhiệm vụ: dạy dỗ mấy học viên này cho cẩn thận.
- Là sao thưa Hiệu trưởng? _ Bu ngơ ngác.
- Biến họ thành những con - người - tốt - bụng. Cô làm được chứ? _ bà Lisa nở nụ cười bí hiểm ghé vào tai Bu.
Sau đó, bà từ từ ngẩng mặt lên, ngả người ra chiếc ghế đằng sau, nói:
- Bây giờ, cô có thể về, và nhớ rằng, lần sau chuyện gì có thể tự giải quyết được thì hãy tự mình giải quyết!
- V..â..ng!_ Bu tuy còn mơ hồ về những điều Hiệu trưởng nói nhưng nhỏ vẫn gật gật đầu như một con rô bốt.
Teo, Dark, Chen nãy giờ thấy hai người kia thì thầm mà chẳng hiểu cái mô tê gì, lòng bứt rứt không yên, không biết con nhỏ đó lại nói xấu gì với Hiệu trưởng, hừ, tức thật. Chơi cờ carô thua đã đành, đằng này chơi vật tay cũng thua một đức con gái. Nhục, nhục, nhục như con trùng trục. Nghĩ đến đây, Teo lại quay ra lườm Dark, bực mình cái thằng nào nghĩ ra cái trò vật tay, hại cả bọn ê mặt trước đám đông, lại còn phải lẽo đẽo lên phòng Hiệu trưởng nữa. Dark thấy Teo lườm thì quay sang chút giận lên Chen nhằm đánh trống lảng (khôn thật), không thằng Teo nó mà nổi điên lên nó đấm chết chứ chẳng chơi.
- Ái... sao mày lại dẫm vào chân tao?_ Chen la oai oái kêu lên vì Dark vừa đạp vào chânn hắn.
- Không, tại chân mày có con muỗi nên tao giết giùm_ Dark trả lời lạnh tanh.
- Ờ... thank you... hề hề...(ông này ngố).
- Các cậu có thể về! _ bà Lisa nói _ lần sau còn tái phạm thì nghỉ học luôn, tôi không nói giỡn bao giờ.
Ba tên kia bất giác rùng mình, thật ra chẳng phải vì chúng sợ
bà Hiệu trưởng, càng không sợ phải nghỉ học ở cái học viện này, cái chúng sợ là nếu bị đuổi học thì sẽ bị... papa oánh! Trông chúng ngang ngược thế thôi chứ chúng vẫn trẻ con lắm, tốt bụng nữa, nhưng mà cứ thích thể hiện mình thôi, mà càng "thể hiện" thì người khác lại càng thấy chúng trẻ con =.=
Nhưng rồi bọn hắn lại cười nhạt vì bố ba tên đó là ba người có chung vốn đầu tư không nhỏ đến học viện Milky Way, bọn hắn vào được Học viện cũng là nhờ có thế nên khi nhớ ra "thân thế" của mình thì mặt bọn hắn lại câng câng lên.
Ba tên lườm nguýt Bu rồi định bước ra khỏi cửa thì có ba con nhỏ khác bỗng bước vào, một đứa tóc đỏ buộc lệch một bên, trông đích thị là tiểu thư cành vàng lá ngọc, theo sau nó là hai đứa con gái nữa cũng đẹp lắm mặc dù có trang điểm nhưng hai đứa này không hung hăng như con nhỏ tóc đỏ, nó bước vào phòng mà ngúng nga ngúng nguẩy chả coi ai ra gì, nó níu tay bà Hiệu trưởng nũng nịu:
- M..ẹeeeeeee!!!!!!
Khiếp, cái giọng nó sao mà chua thế không biết, Bu nổi cả da gà lên bởi cái giọng không thể chua hơn đó, rồi nhỏ giật mình "Sasa gọi Hiệu trưởng bằng mẹ????"
Nhưng với ba tên kia thì khác, cái giọng con bé Sa nghe chua khủng khiếp thế mà ba tên đó lại nghĩ "Ôi một cô em có giọng oanh vàng hay quá!!!" và chúng nhìn ba cô gái vừa đến với đôi mắt hiện hình trái tim "Đúng mẫu người mình thích rồi!!!". Tim ai nấy đập thình thịch.
Bà Lisa hắng giọng, bà khẽ ho nhẹ và nói:
- Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, đây là trường học, không phải là nhà, thế nên đừng có gọi ta là mẹ. Có chuyện gì, nói mau! Không thì ra ngoài, đừng gây sự nữa! _ bà nói giọng khó chịu.
Bu và ba tên kia thấy có chuyện hay nên vẫn đứng hóng.
Sa vẫn nũng nịu bằng cái giọng chua loét:
- Mẹ... con muốn ra ngoài... con muốn đi chơi... suốt ngày ở trong cái học viện này chán chết... mẹeeeeeee.... mẹ cho con đi chơi đi... mẹ nhé... đi đi mà..._ Sa vừa nói vừa lay lay tay mẹ nhỏ.
- Đủ rồi! _ bà Lisa đập bàn cái rầm làm cả lũ ở đó giật mình. _ một là cô ở đây, hai là cô về nhà, và đừng nghĩ đến chuyện quay lại đây học nữa.
- Mẹ.....
_ giọng Sa như sắp khóc đến nơi.
Lily và Nunu thấy tình hình không khả quan cho lắm đành kéo tay Sa lại, thì thầm:
- Thôi, tụi mình về!
Sa tức tối mặt chảy thượt ra, nhỏ buôn cánh tay bà Hiệu trưởng ra rồi quay ngoắt người lại, vùng vằng định bước đi, nhưng rồi nhỏ nhận ra ngoài mẹ nhỏ ra thì còn vài người khác. Nhỏ dừng lại, Lily và Nunu cũng dừng lại.
"Ôi ba anh chàng đẹp trai này từ đâu ra đây? Ôi sao ba anh ấy dám mặc áo mà không sơ vin? Lại còn thắt cavat lệch một bên nữa chứ...Từ trước đến giờ đâu có ai dám ăn mặc như thế đâu.. Ôi phong độ quá đi...(ăn mặc lôi thôi mà nhỏ đó lại bảo phong độ) Tóc các anh ý còn vuốt keo dựng lên kìa... đẹp quá..."_ Sa, Li và Nu như bị trúng tiếng sét ái tình, mặt nghệt ra, nhìn không chớp mắt.
Ba tên kia cũng cùng trạng thái. Tên nào tên nấy mắt láo liên nhìn mất cô em xinh tươi.
"Ôi em đang nhìn ta đó sao? Em có biết là em đẹp lắm không? Ôi đôi môi đó, đôi mắt đó, cái mũi đó, mái tóc đó, cái... răng đó (mấy ổng nhìn thấy cả răng các bạn ạ!)... Làm sao ta có thể quên em đây? Ta nghĩ là... ta đã... thích em mất rồi. Làm sao ta có thể quên em đây? Thiên thần của ta...." _ đó là những suy nghĩ sến súa nhất mà mấy thằng bị tiếng sét ái tình đánh trúng nghĩ ra được.
12 con mắt nhìn nhau chan chứa yêu thương... Trong khi đó, Bu và bà Hiệu trưởng hết nhìn mấy anh chị kia, rồi lại nhìn nhau, lắc đầu. Bà Hiệu trưởng đành hắng giọng kết thúc màn nhìn nhau đắm đuối của bọn trẻ:
- E... hèm...
1 Phút sau cuối cùng bọn trẻ cũng tỉnh mộng. Các bạn nữ thì đỏ mặt thẹn thùng, còn ba bạn nam thì ngơ ngơ ngẩn ngẩn, có lẽ họ đã thật sự bị tiếng sét ái tình đánh trúng rồi chăng?
_ _ _
Ra khỏi phòng giám hiệu.
- Em tên là gì thế? Cho anh làm quen được không?_ Teo vớ ngay Sasa và hỏi nhỏ bằng giọng cực men lỳ làm Sa đổ cái rầm.
- Em tên Sa ạ... hí hí... _ Sa đỏ mặt trả lời lí nhí.
Sặc....
Bu đi đằng sau suýt thì nôn ra bằng hết, eo ôi cái giọng của con bé Sa đó thật là không thể chấp nhận được.
- Em xinh thật đấy, lần đầu tiên anh thấy một người xinh đẹp, dịu dàng như em!_ Dark cũng kiếm được cô em khác là Nu để bắt chuyện.
- Cái anhhhhhh này....!!!!_ Nu cười cười cúi mặt xuống.
Sặc....
Lần này Bu sặc thật. Chưa bao giờ nghe thấy gì sến hơn.
Còn Chen cũng đang thực hiện màn cưa cẩm ngoạn mục với Lily:
- KTX của em là phòng bao nhiêu, để anh đưa em về phòng nhé công chúa của anh.
Sặc....
Lần này là sốc lần ba, Bu cắm cổ chạy thẳng lên KTX không dám ở lại nghe cuộc đối thoại sến súa của mấy người đó nữa, không thì nhỏ sẽ nôn hết số đồ ăn trong bụng ra mất.
Chợt thấy bóng Bu chạy vụt lên, đôi lông mày của Sa khẽ nhíu lại, nhỏ khẽ mỉm cười.
Chap 29:
Ca học buổi chiều, lớp trưởng Sasa thông báo hôm nay mọi người phải đăng ký vào một câu lạc bộ nào đó của học viện. Học viện Milky Way có rất nhiều CLB nên các học viên có thể thoải mái lựa chọn. Mi từ nhỏ đã rất thích võ và nhỏ đánh nhau cũng giỏi lắm nên không chần chừ gì nhỏ đăng ký luông vào CLB võ thuật. Na thích thể hiện cảm xúc của mình qua những nét vẽ, đối với nhỏ, mỗi bức tranh là một tâm hồn của người nghệ sĩ, và nhỏ chọn ngay CLB mỹ thuật. Còn Bu thì ở nhà rống karaoke suốt ngày nên nhỏ cũng đăng ký vào CLB âm nhạc luôn cho máu. Nói thế thôi chứ tại vì mấy môn kia nhỏ chẳng biết gì, có mỗi hát là biết "chút xíu". Hêhê...
- Buổi tối các bạn tham gia CLB của mình luôn nhé. Thời gian là từ 7h đến 8h30 _ Sa thông báo.
Sau đó thì tiếng chuông báo hiệu hết buổi học và lũ học viên kéo nhau về KTX.
Chỉ có Bu là khổ, nhỏ còn phải lau cái sân bóng rổ chết dẫm. Ôi sao ông trời bất công với nhỏ như thế? Bao giờ mới hết thời hạn một tháng lau sân bóng rổ đây? Nhỏ đang định "từ biệt" hai con bạn thì lại có ai đó vỗ vai nhỏ:
- Hey!
- Anh Han _ Bu reo lên nho nhỏ.
Nhỏ không cần quay lại cũng biết đó là Han, chỉ có Han mới hay vỗ vai nhỏ rồi nói "Hey!" như thế.
- Hôm nay có phải lau sân bóng rổ không cô nương?
Bu hơi xịu mặt xuống nhưng vẫn mỉm cười nói:
- Có thưa công tử.
- Haha... vậy để tại hạ lau cùng cô nương nha. ^____^
Na với Mi mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau. Hai người này thân mật quá mà. Mi kéo tay Han giọng tức tối:
- Anh Han nhớ nhá...
Han quay lại thấy hai "cô nương" kia sắp bốc hỏa đến nơi vội nói giọng nịnh nọt:
- A... hihi... mấy cô nương xinh đẹp ở đây có muốn ăn kem không nào? Tại hạ mua cho...
Nghe thấy ăn hai con nhỏ kia sướng điên lên, mặc dù có thể tự mua nhưng ăn đồ người khác mua cho vẫn... sướng hơn. =___=
- Anh Han mua cho em vị dâu nhá..._ Na lúc lắc cánh tay Han nũng nịu.
- Bỏ tay ra!_ Mi quát lên và giật tay Na ra khỏi tay Han, sau đó nhỏ quay sang nhìn Han cười hề hề_ em ăn sôcôla anh ạ ^____^
- A... Mi quá đáng vừa thôi nhớ... anh Han là của Na.
- Cái gì? Ai nói vậy? Anh Han là của chung_ Mi hậm hực cãi lại.
- Của chung thì sao Mi lại giật tay Na ra, anh Han có phải của Mi đâu?
Biết mình sai Mi hằm hè nhìn lại, Na bình thường hiền lành là thế mà bây giờ cũng lườm Mi ác liệt lắm.
Cảm giác như sấm sét sắp nổ đến nơi vậy.
Bu choáng váng với hai con bạn.
Khi hai cô nàng đã cầm mỗi đứa hai que kem trên tay rồi thì mới chịu để Han và Bu đi.
Bóng "đôi nam nữ" khuất rồi Mi và Na mới thì thào nhỏ to với nhau:
- Ê... anh Han với Bu... cứ như là... thích nhau ý.. Na có thấy thế không?_ Mi vừa mút kem vừa đi vừa nói.
Na nhíu mày trầm ngâm. Rồi nhỏ khẽ thở dài như bà lão 80:
- Haizzz... yêu đương là việc của bọn trẻ... chúng ta... không nên can thiệp vào... _ "bà cụ" vừa nói vừa mút kem chùn chụt (eo ôi)
Mi phì cười nhưng sau đó nhỏ lại nói giọng nghiêm túc lắm:
- Na không nhớ à? Nội quy của học viện không cho phép tình cảm nam nữ đâu.
- Ừ nhỉ_ Na vỗ trán mình một cái _ bọn mình phải làm sao bây giờ?
Mi cười cười rồi nhỏ nháy mắt:
- Phải ngăn chặn thôi!
Na như nghe được ý tưởng hay lắm liền gật đầu tán thưởng. Hai nhỏ thích chí định đập tay nhau trong khi tay vẫn đang cầm kem:
- Hura... fighting....
.....Bẹt....
- Hura cái đầu các cô ý!_ một tiếng quát từ đâu vang lên làm Na và Mi giật cả mình.
Ngoảnh mặt ngước lên thì thấy ai đó bị kem của hai nhỏ ụp vào mặt trông rất buồn cười. Vì vậy hai nhỏ không nhận ra là ai, chỉ biết ôm bụng cười thôi.
Kun và Kin tức lắm, đang đi lên KTX thì đụng ngay hai con nhỏ này, bị cả cây kem ụp vào mặt. Nguyên là khi hai nhỏ đó "Hura" thì đồng thời cũng dí luôn cây kem vào mặt bọn hắn. Ấy thế mà lại còn cười. Kun và Kin lấy tay vuốt đi lớp kem trên mặt. Lúc này Mi, Na mới nhận ra là ai và... ngừng cười.
"Chết rồi... mình làm gì Yan thế này?" Mi mắt mở to hết cỡ nhìn người trước mặt mình, không ai khác là Kin. Mặt Kin vẫn lạnh băng nhưng cũng đang dần đỏ lên vì tức.
Na thì mặc dù vẫn muốn cười lắm, nhưng nghĩ đến cảnh lúc trưa nhỏ xúc cho hắn ăn là nhỏ... lại đỏ mặt.
- ĐI!!!!
Kun trừng mắt lên rồi lôi xềnh xệch Na về KTX. Nếu bình thường thì Mi sẽ không tha cho đâu, nhưng mà vì tâm hồn đang treo ngược cành cây nên nhỏ chỉ biết theo sau mà thôi. Kin còn không thèm nhìn nhỏ nữa. Ôi đau lòng quá đi mất thôi!
Chap 30:
Na chẳng kịp phản