watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
>
Đọc truyện hay - Chỉ Cần Gật Cái đầu
» Thể loại: Truyện Teen
» Đăng lúc: 17/11/13 10:38:04
» Post by: Trần Luân
» Lượt xem: 874 Views

anh, chân đau thế mà nhảy khiếp. Anh nhăn nhó trêu nó nặng rồi chạy đi. Ngoài trời chỉ còn lất phất những hạt mưa. Đâu đó gần những tán cây, gương mặt nặng trĩu và đôi mắt thoáng buồn của một người đang dõi theo bóng hai người – một nam, một nữ đang khuất dần phía con đường. Hắn bực tức đá vào tường rồi đá vào chiếc xe ô tô hắn quý hơn cả mạng sống:

- Cô được lắm. Làm tôi cất công đến đón cô để rồi như vầy sao? Hừ, đang tình cảm với hắn ta à? Thích hắn ta rồi chứ gì? Chứ nếu không sao lại nhảy lên lưng hắn ta chứ. Thích ai không thích lại đi thích cái tên tôi ghét nhất trường chứ. Askkk!!! Bực bội quá mà!!

Hắn hét lên rồi nhảy lên xe phóng đi. Giữa đường phố bắt đầu tấp nập lại người, chiếc ô tô cứ thế lao vun vút qua. Sao trong lòng hắn lại đau nhói thế này? Giờ hắn mới hiểu cảm giác của nó khi thấy hắn và Thủy Băng đi chung với nhau. Khó chịu, đau nhói, rát buốt ở tận sâu trong tim tưởng chừng như không thể thở được.

ĐAU!!

“Cho nơi đây một bóng hình…

Cho nơi đây một nỗi sầu…

Yêu thêm đau dù không biết mai đi về đâu…”

… Cảm giác …

:::::::::::

-AAAAAAAA!!!!!!!!!

Hắn phóng xe giữa dòng người tấp nập. Lúc này đây tốc độ chính là người bạn lí tưởng nhất của hắn. Từng cơn gió tạt mạnh vào gương mặt hắn càng làm hắn thấy chua xót. Hắn tiếp tục nhấn ga và phóng thật nhanh, nếu đang đua xe thì chắc chắn hắn sẽ được giải nhất mất thôi.

Dừng xe lại ở một công viên vắng người, hắn rảo bước tiến lại một băng ghế đá rồi ngồi xuống. Nhìn những tán lá lào xào do những cơn gió thổi trên cao mà hắn lại càng tức. Chả ai hiểu nổi hắn tức vì điều gì?

“Sao tự dưng mình lại tức chứ? Rõ ràng con bé ấy chả phải người yêu mình cũng chả phải của riêng mình. Sao lại tức đến thế cơ chứ? Chẳng lẽ… mình… thích nó rồi sao. Không! Không thể nào! Không thể được! AAAAA!!!!!!

Hắn hét lên rồi lấy tay vò cái đầu vốn là “gương mặt thứ hai” của hắn. Ngẩng mặt lên, hắn nhìn người đi đường với ánh mắt bất cần đời. Hắn khẽ nhếch môi, chua xót cười:

-Mặc kệ cô, cô với tôi chẳng là gì của nhau cả. Cô thích ai không phải là chuyện của tôi. Hứ!!!!

Bỗng hắn đứng phắt dậy rồi chỉ tay bâng quơ giữa không trung.

-Mà tôi nói cho cô biết trước nhé, không phải tôi thích cô nên nãy giờ tôi mới có thái độ đấy đâu nhé. Tại vì… tôi đang đói mà cô lại lo ngồi trên lưng người khác không chịu về nấu cơm nên tôi mới tức đấy nhé. Tôi… Hix… Nãy giờ mình nói với ai vậy? Đi về!

Hắn tự biên tự diễn một hồi rồi đứng dậy đi về. Đội nón bảo hiểm lên, hắn phóng đi. Tốc độ bây giờ đã giảm thấy rõ. Chắc là sau một hồi “khùng điên” hắn đã thức tỉnh. Hắn đi bỏ lại sau lưng bao ánh mắt “nghẹn ngào”:

-Tội nghiệp, đẹp trai thế mà bị khùng!

_____

-Hứ, giờ này mà còn chưa chịu về. Con gái con đứa, tám giờ gần chín giờ rồi mà thế đấy.

Hắn nhìn đồng hồ rồi nhìn ra ngoài cổng, và một miếng cơm lớn vào miệng, hắn tức giận:

-Trễ thế rồi còn chưa chịu về. Đã thế tôi khóa cổng khỏi vào cho biết!

Chịu sao nổi chứ. Hắn “ghen” đến độ đấy sao? Mới tám giờ gần chín giờ mà hắn kêu trễ. Thật ra mới 8h40’ hơn một tí thôi ấy chứ mà đã la ó om xòm. Lúc trước khi còn sống một mình, hắn về lúc 2, 3 giờ sáng là chuyện thường thế mà đã… Đúng là “ghen làm mờ mắt” thật!

Có tiếng mở cổng. Là nó. Nó từ trong xe bước ra với vẻ mặt hớn hở. Nó cúi đầu chào anh rồi bước vào nhà. Nó đã kể cho anh nghe việc nó ở nhà hắn từ hồi ba mẹ nó mất đến giờ. Anh không chịu, anh kêu thân con gái mà ở một mình với một tên con trai mà tên đó còn cực kì ranh ma nữa. Anh bắt nó phải dọn đến khu chung chư chỗ anh nhưng nó một mực không chịu. Nó không muốn xa hắn đâu.

-Ngày mới nắng ấm heo xinh xinh đi trên con đường… - Nó vừa đi vào nhà vừa hát rộn ràng bài “Chuyện tình hai con heo” của Minh Hằng. Hắn tiếp tục và cơm vào trong miệng rồi lầm bầm:

“ Lúc nào rồi mà còn ngày mới nắng ấm chứ!! Không biết coi đồng hồ à?”

BỐP!!!

-Chào buổi tối!!

Nó thấy hắn liền đánh cái “bốp” vào lưng hắn làm hắn suýt sặc cơm. Hắn quay lại cau có:

-Hay nhờ. Đã đi về trễ rồi còn tính gây án mạng nữa hả?

-Hì, nhẹ mà. Đang ăn cơm hả? À, tôi có cái này cho cậu nè!!

Nó đưa đưa trước mặt hắn một cái hộp đựng bánh kem của hãng làm bánh cực kì nổi tiếng. Mở ra, bên trong là một chiếc bánh kem loại trung với kem socola phủ kín bên ngoài. Trên mặt là những quả dâu và những vụn chocolate phủ kín và được làm nổi bằng những dây kem màu trắng bao bên ngoài vỏ bánh. Nó đặt bánh trên bàn rồi mỉm cười pha chút… đểu:

-Xin lỗi vì đã về muộn, tôi đền cho cậu bánh kem socola dâu này. Loại cậu thích nhất đúng không?

Hắn nhìn chiếc bánh với vẻ mặt “tao phải ăn mày cho bằng được” rồi gật gật đầu vì câu hỏi của nó. Không để hắn phải “thòm thèm” chiếc bánh hơn nữa, nó lấy ra cái thìa rồi đưa cho hắn. Hắn cầm thìa rồi ăn chiếc bánh kem ấy ngay tức khắc. Nó bật cười vì hắn, trông hắn ăn cứ như là con nít ấy.

-Này, tôi kể cậu nghe. Biết sao tôi về trễ không?

-Ông iết, ôi ính ỏi ội ô ày. Ói i… - Hắn ăn đầy bánh trong miệng nên nói tiếng được tiếng mất. Tạm dịch là: Không biết, tôi tính hỏi tội cô này. Nói đi…

-Tôi vừa gặp được người bạn thời thơ ấu đấy. Anh ấy từ bên Anh về Việt Nam vì nghe tin ba mẹ tôi mất. Biết tôi gặp chuyện nên ở lại đây rồi tạm thời làm thầy giáo để tìm tôi. Ngạc nhiên ở chỗ là anh ấy là thầy giáo dạy cậu đấy. Biết ai chưa…?!

-Hứ. “Anh thầy” Trần

Anh Dương chứ gì?

-Hơ, sao biết tài thế?

-Hứ. Ơ, khoan đã, cái gì cơ? Cô kêu ông ấy là… bạn thơ ấu của cô á? – Hắn “hứ” nó rồi chưng hửng về cái câu nó nói lúc nãy.

-Ừ, bạn tôi. Dạy trường mình mà tôi không biết. Lúc nãy tôi trượt chân té thì anh ấy ra đỡ. Nói chuyện một hồi thì mới biết là bạn hồi nhỏ. Hồi trước tôi với anh ấy thân nhau lắm nhé. Tôi mới qua nhà anh ấy chơi nè, thế là hai đứa ra tiệm bánh mua bánh về. Thấy trễ rồi sợ cậu… hí hí… - Nó cười bao đểu xong tiếp – nên tôi mua bánh chuộc tội. Hè hè.

-Cười duyên nhờ. Ăn xong rồi, dẹp hộ tôi.

-Bánh ngon đúng không?! – Nó hí hửng khi thấy hắn ăn sạch sành sanh cái bánh.

-Hứ, chả, chẳng qua là tôi đói nên mới “cố gắng” mà ăn đấy. – Hắn vênh mặt lên trông mà muốn đánh cho phát.

-Thôi, thôi. Đói cũng chả ăn hết sạch sẽ được tưng đấy đâu. Mà cơm canh ê hề thế này, ăn từ nãy giờ mà còn kêu đói.

Nó bĩu môi rồi dọn dẹp lại bàn ăn. Ăn no rồi hắn ra phòng khách coi phim. Xoa xoa cái bụng tròn quay, hắn tít mắt lại vì món bánh kem của nó. Đúng món hắn thích mà lại. Không chỉ vì món bánh kem nên hắn mới cười đâu. Tự dưng nghe nó nói bất giác hắn như nhẹ đi cả 10 kg. “Chỉ là bạn thưở nhỏ nên mới thân thế thôi. Hì hì!!”

Dọn dẹp xong, nó ngồi xuống bên cạnh hắn rồi với tay lấy quyển truyện trên bàn. Đang ngồi nghiền ngẫm trông rất mê say thì bất chợt hắn kéo kéo tay áo nó:

-Này, mai chủ nhật đi xem phim không? Phim Woochi đấy, phim này nghe nói hay và hài lắm. Đi không?

-Mai á hả? Mấy giờ?! – Nó hỏi, mắt vẫn không rời quyển truyện.

-9h45’ chiếu!! Đi nhé. Không bỏ uổng lắm!!

-Hix… Tôi muốn đi với cậu lắm. Chỉ khổ nỗi là mai tôi với anh Dương đi chơi ở khu giải trí Capital thôi. Mà sao cậu không rủ Thủy Băng?

-Hừ, mai cô ấy vào Hồ Chí Minh có việc rồi. Nếu không thì tôi rủ cô làm gì?! – Hắn cau có đáp lại. Xem chừng hắn có vẻ tức tối lắm khi nó nói mai sẽ đi chơi với anh Dương.

-Vậy hả? Vậy cậu đi xem với Kiệt hay Hoàng Anh đi. Ấy chết rồi… mấy giờ rồi…?! Chết cha… Hoàng Anh… cái tên ấy… Ối mẹ ơi…!

Vừa nhắc tới Hoàng Anh, nó vội nhổm dậy xem đồng hồ trên tay hắn. Đúng 9h25’. Nó thấp thỏm không yên, nó vừa nhớ ra là hồi sáng, Tú Anh chọi nguyên quyển vở vào người tên đó. Thế là Hoàng Anh hẹn Tú Anh tối nay 7h30’ tại quán Ness Chukpy, trễ là chết. Giờ hơn 9h rồi, không biết tương lai của Tú Anh sao nữa. Nó lo cho Tú Anh quá mặc dù nó biết Hoàng Anh không lí nào lại động thủ với một cô gái mà đặc biệt hơn là đã nói chuyện với mình nhiều lần rồi. Nó vội vàng mượn điện thoại hắn rồi bấm gọi cho Tú Anh sau khi đã kể qua loa chuyện ném lộn. Trước khi đưa, mặt hắn mếu máo và dặn nó rất kĩ:

-Nhớ là nói một tí thôi đấy, không thôi tôi hết tiền mất!!

-Rồi rồi, biết rồi!!!! – Nó trả lời đại khái rồi gọi cho Tú Anh. Tiếng nhạc chờ cứ vang lên mà không có ai nhấc máy càng làm cho nó thấy sốt ruột. “Nhấc máy nhanh lên Tú Anh, mày chết rồi sao hả?”

-Alo, ai đấy? – Cuối cùng thì Tú Anh cũng nhấc máy.

-Ê, mày đó hả? Tao, Hoàng My nè!! Lão Hoàng Anh có làm gì mày không hả?!

-Hí hí… Mày đó hả… Tao… Hí hí… Thôi… thứ hai lên lớp tao kể cho… Ngại lắm mày ạ! – Đáp lại với cái giọng lo lắng của nó, Tú Anh chỉ trả lời bằng cái giọng… nhão nhoét chưa từng thấy

-Gì, tên đó không làm gì mày đấy chứ hả? Sao tự dưng mày nói chuyện kinh thế!!

-Tên đó á? A, Hoàng Anh ý hả? Hí hí… Hắn làm… làm…

-Làm gì...?! Alo… alo… - Đồ con quỷ, chưa chi đã cúp máy rồi. – Nó điên lên rồi hét vào điện thoại.

-Trả cho tôi!! Tốn cả tiền!! Ối điện thoại yêu quý, em không sao chứ hả?

Hắn giằng lấy điện thoại trong tay nó rồi vuốt ve, âu yếm chiếc điện thoại như thể chiếc điện thoại đó là “cục cưng” của hắn vậy. Hắn còn hôn điện thoại nữa kia mà. Ối giời!!!

-Này, Tú Anh không sao chứ hả? – Sau khi “âu yếm” cái điện thoại đến chán, hắn mới lò dò hỏi chuyện về Tú Anh.

-Ai biết cái con quỷ đó. Hỏi thì cứ nói cái giọng như mới trúng bùa yêu ấy. Nghe mà rợn cả da gà. Thôi, tôi lên phòng đây. Mai cậu rủ Kiệt đi coi phim nhé. Tôi bận rồi. Hè hè!!

Sau điệu cười man rợ ấy, nó tung tăng nhảy lên lầu bỏ lại hắn ngồi một mình trong phòng khách với gương mặt nặng trĩu, bao quanh là mùi thuốc súng nồng nặc. Hắn lầm bầm với theo nó:

“Cái đồ… Làm gì mà cứ phải đi với hắn thế? Cô không thích hắn tôi đi bằng đầu. Bày đặt bạn thưở nhỏ gì chứ! Đã vậy mai tôi đi một mình. Xí!”

Bực dọc, hắn đi lên lầu rồi chui vào phòng trùm kín chăn lên người. Lấy điện thoại mở nhạc hết công suất, hắn nhăn nhó:

-Hứ, mở nhạc cho quên đi!!! Mà sao mình lại bực tức khi nghe nó nói hắn sẽ đi chơi với tên đó ngày mai rồi lại cảm thấy nhẹ nhõm khi biết nó với ông Dương chỉ là bạn thân hồi nhỏ nhỉ? Askkk!!! Điên quá!! Á à, biết rồi. Chắc là cảm thấy bực mình vì lần đầu tiên có đứa dám từ chối đi chơi đây với mình đây mà. Ừ, chắc thế!!

Lần nào cũng thế, lần nào mà hắn có biểu hiện “ghen” vì nó là hắn cũng bác nỏ bằng những lí do hết sức… cùn. Đến khi nào hắn mới chịu hiểu ra đây?

Đêm khuya, những vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời. Mặt trăng nhẹ nhàng soi ánh sáng thanh khiết, dịu dàng của mình vào căn phòng lạnh lẽo của hắn. Nàng trăng chỉ khẽ lắc đầu vì tính tình ngang bướng nhưng lại rất đáng yêu của anh chàng . Nàng lặng yên ngắm nhìn gương mặt lúc ngủ của hắn, có một cái gì đó rất yên bình, rất thanh thản hiện lên trên gương mặt hắn lúc này. Đôi khi chân mày hắn nhíu lại chỉ vì những hành động, cử chỉ khó chịu trong giấc mơ càng làm hắn trở nên baby một cách khó kiềm chế. Mặt trăng chỉ cười rồi khẽ chào tạm biệt hắn. Phải chăng nàng trăng đã mê hắn rồi?

Một ngày buồn bã với bao điều anh không thấy nữa…

Một ngày vội vã những mong chờ em như lúc xưa…

Một ngày nắng lên qua đi những đêm nhiệm màu…

Một Lần Làm

Shelock Holmes

-[ Part 1 ">-

:::::::::::

Sáng, ánh nắng lấp lánh chiếu qua khung cửa sổ rọi thẳng vào giường khiến cả thân hình hắn bừng sáng – một thứ ánh sáng ấm áp đan xen chút gay gắt. Vội vàng tỉnh dậy, hắn chạy vào WC rồi bắt đầu sửa soạn. Hôm nay hắn sẽ đi xem phim một – mình(?)

Hắn bước ra, trông thật khác hẳn thường ngay. Hắn mặc một chiếc áo thun loại dày có mũ màu trắng với tay dài màu đỏ thẫm, thêm cái quần jean màu đen rách bươm ở đầu gối càng làm cho hắn trông vừa bụi vừa dễ thương.

[ Như cách ăn mặc của Lee Jae jin trong clip Heaven, part 2 – F.T.Island ">

Nhìn đồng hồ treo trên tường. 9h15’. Hắn ngó quanh khắp nhà, chắc chắn rằng nó đã đi khỏi hắn mới xỏ đôi giày all star trắng đen cao cổ vào rồi tiến đến gara dắt xe moto ra. Mọi hành động của hắn lúc này có vẻ rất khẩn trương và rất cẩn thận.

Hắn chạy xe trên đường làm bao cô gái phải mê mẩn. Hắn phóng nhanh, tránh xe nhanh và luồn lách qua các xe khiến bao người đi đường phải trợn tròn mắt và nhìn hắn với ánh mắt thán phục. Hắn khẽ nhếch môi cười ra vẻ khinh đời. Dưới ánh nắng, kính mũ bảo hiểm của hắn lấp lánh những tia nắng sáng ngời làm cho nụ cười của hắn thêm rạng rỡ và cuốn hút hơn.

Thật may là nụ cười ấy đã được giấu sau mũ bảo hiểm nếu không thì mấy cô đến té xỉu mất thôi!

________

Dừng xe lại ở trước cửa rạp chiếu phim, hắn trề môi một cái rồi lại tiếp tục phóng đi. Ơ, hắn không đi xem phim à? Hắn tiếp tục chạy thẳng và dừng lại ở một nơi – BÃI GỬI XE.



Đứng trước cổng khu giải trí Capital, hắn giơ nắm đấm trước mặt: “Hứ, đừng có mong tôi ghen nhé. Chỉ sợ tên Dương đó làm gì cô nên tôi mới đi theo rồi có gì ứng cứu thôi. Tên gì mà lại là Trần Anh Dương chứ? Anh Dương á? Chả khác nào là anh dê. Anh của cả con dê thì sao mà… Hứ!!!”

Hắn lầm bầm ra vẻ ta đây là “Nam tử hán” rồi nào là “Hành hiệp trừ nghĩa”, ai chả biết là hắn đang ghen rồi lén đi theo chứ!

- Hừ, đâu rồi nhỉ? Không biết trước khi đi con bé ấy mặc đồ màu gì nữa. Khó tìm quá!

Hắn hết nghiêng đầu qua trái rồi lại nghiêng đầu qua phải tìm kiếm nó:m086:. Gãi đầu, gãi tai, hắn nhăn mặt vì ánh sáng mặt trời đang chiếu gay gắt trên cao. Những giọt mồ hôi cứ thế tuôn ra trong vắt, lấp lánh vì ánh nắng tựa như những hạt pha lê trong suốt đang tỏa sáng.

Nhăn mặt tỏ rõ vẻ khó chịu, hắn hừ mũi rồi kéo cái mũ cũng màu đỏ thẩm giống màu tay áo lên. “Cũng may là mặc áo có mũ, không thì chết!”. Chỉ khổ một điều, hắn ăn mặc kiểu đó, đội cái mũ có sẵn trên áo lên đầu càng làm cho các cô thấy cảm mến. Trông hắn rất là dễ thương vào lúc này. Điều đặc biệt làm cho hắn đáng yêu hơn bao giờ hết là chiếc mũ còn có túm bông bông làm bằng len xám cứ lúc lắc qua lại trên đỉnh đầu qua từng bước chân hắn đi.

Hắn bực mình khi thấy mọi người đặc biệt là các bà, các cô cứ nhìn hắn với ánh mắt nồng nàn yêu thương và đầy rẫy trái tim màu hồng. Chịu không nổi, hắn hất cái mũ xuống để nó rơi rồi yên vị sau cổ. Lườm bọn con gái đó một cái, hắn ngông nghênh bỏ tay vào túi rồi tiếp tục đi thẳng. “ Chết tôi rồi!”. Vừa hét lên bằng mắt, hắn vội vàng kéo mũ đội lên đầu rồi lấy mắt kiếng trắng đeo vào.

- Hết cả hồn, may mà nó không nhận ra mình. Hú vía, khoảng cách gần thế mà… A-men, chúa còn thương con!

Hắn thở phào một cái rồi

Đến trang:

;

Truyện Teen

Đọc truyện hay - Chỉ Cần Gật Cái đầu

Trang chủ
U-ON - 7