watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
>
Truyện Teen Đánh Cắp Tình Yêu Full
» Thể loại: Truyện Teen
» Đăng lúc: 21/11/13 13:41:16
» Post by: Trần Luân
» Lượt xem: 981 Views

mới em muốn về nhà.”

Phương Khiêm nhíu mày, vẻ mặt không có gì bất ngờ, thuận miệng hỏi: “Định về bao lâu?”

Đây mới là vấn đề mà trong lòng Giản Tình cảm thấy rối rắm, cô do dự một lúc mới nhỏ nhẹ đáp: “Bởi vì ghép phép mấy năm liền cho nên em định nghỉ nửa tháng.”

Giản Tình cúi đầu, đợi hồi lâu không thấy Phương Khiêm đáp lại, cô bèn ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt nửa cười nửa không của anh, cô không nén nổi nghi ngờ. Sao anh lại có vẻ mặt này?

“Vốn em chỉ định nghỉ năm ngày thôi, nhưng mà sức khỏe của ba em dạo gần đây không tốt lắm, nên em muốn nghỉ nhiều một chút để có thời gian chăm sóc ba…”

Giản Tình vội vã giải thích, nhưng lại bị bàn tay to lớn của Phương Khiêm bưng kín miệng, “Tình, em ngừng lại một chút đã.”

Thở dài, anh bất đắc dĩ hỏi: “Em cảm thấy vì thời gian em về nhà quá lâu nên anh sẽ tức giận đúng không?”

Giản Tình khẽ gật đầu, cô thấy anh nhíu mày có vẻ không vui, rồi nói: “Giờ anh cũng muốn nói rõ với em, cho dù em về nhà một tháng anh cũng sẽ không giận.”

“Là vậy sao?” Giản Tình thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần anh không tức giận, cô mới có thể an tâm về nhà.

“Tuy nhiên đối với chuyện em về nhà lần này, cũng có chỗ làm cho anh rất giận.” Hình như không muốn để cho tâm trạng của cô thoải mái, anh lập tức nói thẳng ý nghĩ của mình ra. Nhìn vẻ mặt mơ hồ của cô, anh không thể không tiếp lời: “Chúng ta đã công khai quan hệ, chẳng lẽ em còn muốn tiếp tục giấu diếm người nhà em sao?”

Đối với việc cô giấu diếm người nhà chuyện yêu đương cùng anh, trong lòng Phương Khiêm vẫn có khúc mắc. Không phải anh keo kiệt, mà thực sự trải qua việc này khiến anh cảm thấy mình quá mức thiệt thòi.

Còn nhớ khi bọn họ vừa ở chung không lâu, hôm đó là một ngày hè nắng ấm, bọn họ đang ở trong mộng đẹp thì bị một hồi chuông điện thoại vang lên đánh thức. Anh nhìn thấy vẻ mặt cô sau khi tiếp điện thoại hốt hoảng y như sắp đến ngày tận thế.

Nguyên nhân là em trai cô chưa báo với cô đã tự mình ngồi xe lên thành phố S, đến nhà ga mới gọi điện thoại cho cô. Đối mặt với tình huống này, Giản Tình rất hoang mang, lo sợ.

Sự việc tiếp theo, chỉ có thể dùng từ rối loạn để hình dung. Anh đường đường là tổng giám đốc của Phương thị, vậy mà vào một buổi sáng đẹp trời lại bị bạn gái vừa dịu dàng vừa đáng yêu của anh đuổi ra khỏi nhà, hơn nữa một tuần tiếp đó, anh ngay cả móng ngón tay cô cũng không chạm được.

Sự việc lần đó làm cho Phương Khiêm không chịu đựng nổi. Mỗi khi nhớ tới việc này, anh lại không nén được thở dài.

Anh rốt cuộc phải chịu đựng đến năm nào tháng nào mới có thể danh chính ngôn thuận…

Nghe Phương Khiêm lên án, Giản Tình xấu hổ, “Em tính lần này về nhà, sẽ nói chuyện của chúng ta với ba mẹ.”

“Thật không?” Phương Khiêm hoài nghi hỏi.

“Thật ra từ lâu em đã muốn nói với họ, nhưng chỉ sợ nói chuyện điện thoại không rõ ràng lắm, cho nên mới chờ tới bây giờ…”

“Vậy chờ em nói chuyện với ba mẹ xong, anh sắp xếp thời gian đi ra mặt hai bác.” Đã được hứa hẹn như vậy, Phương boss rất đắc ý chốt lại một câu.

Gánh nặng trầm trọng trong lòng Giản Tình bây giờ mới có thể trút bỏ. Phương Khiêm nói rất đúng, nhiều việc chưa xảy ra mà đã lo sợ không đâu thì sẽ chẳng làm được gì. Hơn nữa, mình trước mặt anh thật sự là quá mức nao núng, quá mức cẩn thận, đây là tính tình không tốt, về sau cần sửa chữa mới được.

Đến khi Giản Tình lấy lại tinh thần, đã nhìn thấy anh lấy ra một chai vang đỏ cùng hai cái ly, khẽ cười với cô rồi nói: “Chúng ta uống một chén cho ấm áp.”

Giản Tình nhìn bình rượu, lập tức cảm thấy choáng váng, khuôn mặt trở nên mất tự nhiên rồi chuyển hồng. Từ lần trước, sau khi cô cùng Tần Tiểu Ý đi ra ngoài uống say, Phương Khiêm liền phát hiện ra là sau khi cô uống rượu thì luôn ở trong tình thế chủ động. Vì thế sau này mỗi khi anh muốn hành động đều cho cô uống vài ngụm rượu.

Lúc này, anh mang ra chai vang đỏ, ám chỉ rõ ràng như vậy, cô không xấu hổ sao được? Nhưng mà vừa trút bỏ được gánh nặng nên tâm trạng cô trở nên sảng khoái, thật ra cô không ngại dùng thân thể của mình làm cho anh vui vẻ.

Tay đẩy chén rượu ra, khóe miệng Giản Tình mấp máy, ghé vào lỗ tai anh thì thầm: “Đêm nay chúng ta không cần uống rượu, bây giờ anh ôm em trở về phòng đi.”

Công chúa đã lên tiếng, kỵ sĩ dũng mãnh đương nhiên sẽ không trái lệnh. Phương Khiêm nhanh chóng buông chén rượu, bế cô gái nhỏ lên, rồi đi về phòng ngủ.

Đặt cô ở trên giường, Phương Khiêm mê muội nhìn cô, khàn khàn nói: “Bảo bối, em thật đẹp.”

Giản Tình khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng đẩy anh ra, xoay người một cái đè lên người anh, “Vậy anh hưởng thụ cho tốt đi.” Nói xong, đôi tay nhỏ bé lưu loát cởi chiếc áo tắm của anh.

Thân thể thon dài của anh lập tức đập vào mắt, tuy rằng đã nhìn thấy vô số lần, nhưng mỗi lần nhìn anh, cô đều có cảm giác mặt đỏ tới mang tai.

Bộ ngực rắn chắc, eo thon gọn, còn có “mũi tên nhỏ” giương cao kia, tất cả đều dụ dỗ cô cúi đầu, dùng miệng chậm rãi nhấm nháp.

Khi cô hôn lên ngực anh, rồi chậm rãi kéo một đường đi xuống, vẻ mặt của Phương Khiêm rất sung sướng. Hiếm khi cô gái nhỏ không có tác dụng của rượu cũng có thể chủ động như vậy, anh đương nhiên phải tận tình hưởng thụ, không chừng đêm nay sẽ không thể ngủ được.

Lúc Giản Tình tiếp tục hôn xuống , hơi thở của Phương Khiêm dần trở nên hỗn loạn. Khi cô gái nhỏ đưa “mũi tên cực nóng” của anh tiến vào miệng, Phương Khiêm không nhịn được thấp giọng rên rỉ một tiếng. Khoang miệng ấm áp, cái lưỡi đinh hương ẩm ướt, linh hoạt, nhịp nhàng mút vào, tất cả đều làm cho Phương Khiêm cảm thấy muốn nổi điên.

Ông trời ơi, kỹ thuật của cô bé này trở nên lợi hại như vậy từ khi nào?

Bản tính đàn ông dũng mãnh khiến cho Phương Khiêm không muốn cứ nằm chờ chết như vậy, sau khi hít sâu một hơi, anh đè nén khoái cảm dưới thân, rồi kéo cô lên, cười mê hoặc, “Làm sao chỉ để một mình anh hưởng thụ được.”

Giản Tình cảm thấy thân thể của mình bị xoay tròn, định thần lại thì đã thấy “vũ khí thật lớn” của anh đưa đến bở miệng cô, mặc dù có vẻ mơ màng, nhưng cô vẫn đỏ mặt tiếp tục động tác lúc trước, há miệng rồi lại đưa nó tiến vào, chậm rãi nhấm nháp.

Ngay sau đó, Giản Tình cảm thấy quần áo trên người mình bị bỏ đi, một cảm giác mát lạnh ập tới, sau đó, cô cảm thấy hai chân bị mở ra, tay Phương Khiêm sờ soạng ở chỗ mẫn cảm của cô, tiếp theo, một cái gì đó hơi ẩm ướt bắt đầu chu du ở chỗ đó.

Đến lúc Giản Tình ý thức được đó là đầu lưỡi của Phương Khiêm, thì đầu cô đã “ầm ầm” nổ tung. Cô cảm thấy trời đất quay cuồng, hoa mắt chóng mặt. Anh… Anh đang giúp cô khẩu giao? Trời ơi, chuyện này rất kích thích!

Trước đây, anh cũng thường xuyên dùng miệng làm cho cô vui sướng, nhưng dùng tư thế như thế này, khiến cả hai cùng khẩu giao thì chưa hề có.

Từ trước Giản Tình luôn cảm thấy tư thế kiểu này quá sức dâm loạn, nhưng giờ đây khi chính mình trải nghiệm, ngoại trừ hô hấp càng lúc càng khăn thì cảm giác cũng thật thích thú.

Đầu lưỡi của Phương Khiêm hiển nhiên linh hoạt hơn so với cô. Không lâu sau, Giản Tình cảm thấy thân thể đã lên đến cực hạn, cô khẽ run rẩy, ngay cả miệng mình cũng bắt đầu sử dụng không tốt.

Bỗng giọng nói nồng ấm của Phương Khiêm vang lên: “Bảo bối, em hưởng thụ nhưng cũng đừng nhàn hạ đấy.”

Khi âm thanh vui vẻ, trêu chọc của anh thổi quét qua thần kinh của cô, từng chút lại từng chút khoái lạc làm cho miệng cô không nhịn được ra sức hút vào, chợt nghe anh khẽ giọng rên lên một tiếng “A” . Mũi tên vốn đang yên lặng để cho cô liếm bỗng theo cử động của chủ nhân nó mà thay đổi kích thước, vừa tiến vừa lùi trong miệng cô rồi nhanh chóng trướng lên, hơn nữa càng trướng càng lớn, rất nhanh vượt qua khả năng tiếp nhận của khoang miệng cô.

Vật nam tính khổng lồ xâm nhập trong miệng khiến Giản Tình bắt đầu cảm thấy khó thở. Anh run run thắt lưng, một cỗ tinh dịch lập tức phun vào trong miệng cô. Giản Tình bị choáng váng, không nhịn được bắt đầu nôn khan, cảm giác nhờn nhợn trong cổ kia làm cô vô cùng khó chịu.

“Tình, em không sao chứ.” Nhất thời không khống chế được phóng ra ở trong miệng cô, Phương Khiêm cũng hiểu được mình có điểm quá đáng, vội vàng lấy cốc nước đặt ở tủ đầu giường để cô súc miệng.

Mãi mới ngừng nôn khan, khóe mắt cô rơm rớm, hờn dỗi trừng mắt nhìn anh, ủ rũ nói: “Đáng ghét.”

Nhìn bộ dạng cô điềm đạm đáng yêu, Phương Khiêm vốn đang sốt ruột, rốt cuộc không nén được bật cười, anh ôm cô dỗ dành, “Đúng đúng đúng, anh đáng bị ghét nhất, chúng ta tiếp tục đi…”
Đánh Cắp Tình Yêu - Chương 32
Về nhà

Edit: ss Mai

Beta: Bi

Ngày còn bé, Giản Tình luôn có cảm giác một năm dài đằng đẵng, Tết âm lịch luôn ung dung đến trong sự chờ mong háo hức của trẻ nhỏ, nhưng năm nay, Giản Tình lại thấy Tết đến nhanh như chớp.

Nghe các đồng nghiệp thảo luận sang năm mới phải làm những chuyện gì, đi đâu chơi, Giản Tình lại rầu rĩ không vui. Không phải là cô không muốn về nhà, nhưng chỉ cần nghĩ đến phải rời xa Phương Khiêm tận nửa tháng, cô lại cảm thấy không vui nổi.

Hôm nay là ngày đi làm cuối cùng trước kỳ nghỉ, Phương Khiêm sau khi đưa cô đến công ty liền lái xe đi, cũng không nói cho cô là muốn đi làm việc gì.

Nhớ tới mấy ngày qua đêm nào cũng triền miên không dứt, trong lòng Giản Tình lại ngọt ngào như rót mật. Phương Khiêm nói bọn họ sẽ xa nhau mười lăm ngày, nên đương nhiên phải đem tình yêu của những ngày đó làm một lần cho đủ. Bởi vậy mỗi đêm anh đều thay đổi các cách thức khác nhau, khiến cô hưởng thụ khoái lạc nhưng đồng thời thân thể cũng không thích ứng kịp.

***

Khi đang sắp xếp đồ đạc đợi tan làm, Giản Tình nhận được điện thoại của Tần Tiểu Ý. Tần đại tiểu thư đã chờ cô ở dưới lầu, nói là có gì đó muốn tặng cô và cũng có quà cho bố mẹ cô, bảo cô nhanh chóng xuống lấy.

Trước kia khi còn đang đi học, Tần Tiểu Ý cũng đã cùng Giản Tình về thăm nhà vài lần nên không còn xa lạ gì với cha mẹ của Giản Tình nữa. Sau này, mỗi lần Giản Tình về nhà ăn Tết, cô đều mua rất nhiều quà để Giản Tình mang về. Qua vài năm, thói quen trở thành hình thức cố hữu, Giản Tình có từ chối vài lần nhưng tất nhiên là không thể đánh bại được sự cố chấp của Tần Tiểu Ý, đành phải chiều theo ý cô. Dù sao quà cô mua không phải đồ đắt tiền mà lại rất hữu dụng nên Giản Tình cũng thoải mái nhận lấy.

Tần Tiểu Ý không rủ Giản Tình đi ăn cơm mà lái xe đưa cô về đến nhà, hơn nữa chắc Giản Tình cũng muốn ở cùng Phương Khiêm hơn.

Khi đến nhà, thấy Tần Tiểu Ý lấy ra từ phía sau xe một đống đồ, Giản Tình bèn kêu lên: “Nhiều như vậy cậu bảo tớ làm sao mà mang về nổi”.

“Giờ là lúc đường xá đông nhất, cậu nghĩ hắn sẽ để cho cậu bắt xe khách về à?” Tần Tiểu Ý độp lại.

Điều này thì thật ra Giản Tình không nghĩ tới. Bởi thành phố C không có sân bay nên muốn về nhà tất nhiên phải bắt xe khách, chạy một chuyến trên đường cao tốc ít ra cũng phải mất hơn ba giờ đồng hồ. Thời gian tuy lâu nhưng xe khách bây giờ rất tiện lợi, chỉ cần vào bến là có thể mua vé bất cứ lúc nào nên Giản Tình mới không muốn Phương Khiêm đưa cô về. Lái xe hơn ba tiếng đồng hồ chắc chắn là rất mệt, Giản Tình thực sự lo lắng Phương Khiêm sẽ mệt mỏi.

“Mình muốn bắt xe khách về.” Giản Tình vừa chuyển đồ, vừa nói khẽ.

Tần Tiểu Ý quay đầu nhìn cô, khóe miệng cong lên mắng: “Đồ ngốc, nhưng mà lần này về lâu như vậy thì chắc chắn cậu sẽ rất nhớ hắn”.

Giản Tình không mở miệng, chỉ im lặng gật đầu.

“Vậy thì tại sao không đưa hắn về cùng, mình nghĩ chắc là hắn rất thích về nhà cùng cậu”.

“Mình còn chưa nói với ba mẹ, lần này trở về cũng là muốn nói với họ”.

Tần Tiểu Ý thở dài nhìn cô: “Cậu này, toàn lo lắng không đâu”.

Là bạn thân của Giản Tình, Tần Tiểu Ý sao lại không biết cô và Phương Khiêm yêu đương rất hạnh phúc, nhưng ở trong lòng Giản Tình chắc chắn có áp lực rất lớn. Ngay từ đầu cô đã không nói với người nhà chuyện mình yêu đương với một người như anh, hẳn là vì cô không thể xác định tình cảm này, cô không xác định được Phương Khiêm có thể dừng lại bên đời cô bao lâu, vì thế cô mới chọn cách giấu diếm.

Nay Phương Khiêm kiên quyết công khai, cô rốt cuộc cũng xác minh được thái độ của anh. Việc này khiến Giản Tình tự tin hơn rất nhiều, vì vậy cô mới định tuyên bố với người nhà.

Đêm đó, sau khi yêu thương cô, Phương Khiêm không làm phiền cô nữa, hai người im lặng ôm nhau, không nói gì, dường như cả hai đều không buồn ngủ.

“Em định về sáng hay chiều?” Phương Khiêm khẽ hỏi bên tai cô, nhưng không đề cập đến việc cô định về bằng cách nào.

“Em về buổi sáng, lúc ấy cũng ít xe, lần này mang về cũng nhiều đồ lắm, anh lái xe đưa em về đi, đến thành phố C nghỉ ngơi một đêm rồi về có được không?” Lần nói chuyện trước cùng Tần Tiểu Ý khiến cô chú ý đến vấn đề này, thay vì tự mình độc lập chi bằng tùy lúc thích hợp mà làm nũng với anh, có lẽ anh cũng muốn thấy cô lệ thuộc vào anh.

Phương Khiêm nhíu mày, có vẻ bất ngờ trước yêu cầu của cô. Anh còn tưởng nếu mình không chủ động đề nghị đưa đón có lẽ cô sẽ tự bắt xe về. Tuy rằng cô chỉ sắp xếp cho anh ở lại thành phố C có một đêm mà không trực tiếp dẫn anh về nhà, nhưng Giản Tình đưa ra yêu cầu như thế với anh cũng đã khiến anh cảm thấy an ủi.

Vì thế anh không nén được, mở miệng trêu cô: “Anh nghĩ hay là em nhân tiện mang anh về nhà luôn”.

Giản Tình ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt khẽ động: “Em xin lỗi, để lần sau đi, lần sau em nhất định sẽ đứng trước mặt họ, hãnh diện mà nói với bọn họ anh là người đàn ông của em”.

Phương Khiêm nhẹ nhàng xoa tóc cô, hôn lên trán cô. Sao lại không thể chứ, anh đã chuẩn bị để yêu thương cô cả đời thì yêu cầu nhỏ nhặt này đối với anh mà nói, có đáng gì đâu.

Bởi vì đồ đạc cần mang về rất nhiều nên Phương Khiêm chọn đi chiếc SUV[1">. Lúc Giản Tình nhìn đến những thứ mà một ngày trước Phương Khiêm đã chuẩn bị ở trong xe, trong lòng cảm động còn miệng thì lại trách anh hoang phí. Tất cả những thứ anh mua đều rất đắt lại không hữu dụng. Nhưng mà tốt xấu gì cũng là tâm ý của anh, Giản Tình hôn anh một cái, tỏ lòng biết ơn.

Bởi vì đường đông, xe đi đến đường cao tốc thì bắt đầu kẹt xe. Vốn đường cao tốc có thể đi đến 120km/h mà bây giờ chỉ có thể lái ở tốc độ 50km/h. Phương Khiêm cảm thán rằng dân trong nước đông quá đồng thời trong lòng cũng hối hận không thôi, sớm biết thế này thì đã điều động luôn trực thăng để đưa cô về.

Xe đi với tốc độ rùa bò, đi một chút ngừng một chút, mãi đến hơn 3 giờ chiều mới đến được thành phố C. Đi đường mệt nhọc làm cho Phương Khiêm luôn được sống an nhàn sung sướng có vẻ mệt mỏi, vì thế khi đến thành phố C chuyện hai người làm đầu tiên là tìm một khách sạn thoải mái để nghỉ ngơi.

Nhà Giản Tình không

Đến trang:

;

Truyện Teen

Truyện Teen Đánh Cắp Tình Yêu Full

Trang chủ
U-ON - 1