watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 8 - Thứ Mà Định Mệnh Gọi Là Tình Yêu ( Gốm ♥ Cháo)
Home >
Tìm kiếm

Thứ Mà Định Mệnh Gọi Là Tình Yêu ( Gốm ♥ Cháo)

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 16:00

.
- Anh lại kia ngồi đi, không là bị lây bệnh gáng chịu đó.
- Vậy sao? - Anh cười. - Nhưng mà bị bệnh cũng có người chăm sóc, cũng sướng mà em.
- Ai chăm sóc anh chứ? - Tôi nhăn mặt phản đối.
Anh lại cười, rồi ngồi phịch xuống ngay trước cái ghế tôi đang ngồi, tay chống cằm gác lên ghế, nghiêng đầu lên nhìn tôi đang khổ sở vì hắt hơi.
- Anh nghe lời em đi, lại đằng ghế kia ngồi. - Tôi đánh trống lãng khi nhận ra rằng anh nhìn mình chăm chú, nó khiến tôi hơi ngại.
- GaEul… - Anh lại kêu tôi, nhưng không phải là “cô bé”.
- Ắt xì!!
Cái hắt hơi đánh bật tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Vội lấy khăn lau mũi, tôi quay sang nhìn lại anh bằng một cái nhìn đầy vẻ ngạc nhiên và vui mừng.
- Anh... Anh mới kêu tên em hả?
Anh gật đầu, lại mỉm cười.
- Anh nhớ lại điều gì hả? - Tôi hỏi trong vui mừng.
- Ưm... chút chút thôi. - Anh chậm rãi trả lời. - Cũng chỉ là loáng thoáng qua vài chuyện thôi.

Tôi thở dài, vẻ mặt hơi thất vọng. Mệt mõi, tôi ngã người ra sau để dựa vào lưng ghế. Anh cũng xếp hai tay lại để lên ghế, ngã đầu xuống rồi thì thào.
- GaEul... GaEul... GaEul... - Anh cứ như trẻ con tập đọc, cứ kêu tên tôi đều đều theo nhịp.
- Yi Jung này, sao anh cứ kêu tên em hoài vậy? - Tôi thắc mắc.
- Bởi vì.. - Anh mỉm cười. - Bây giờ anh thấy tên em rất đẹp, rất dịu dàng, rất ngọt ngào… giống em vậy đó.
Tôi bật cười trước những lời nói nịnh nọt. Một cách trẻ con, tôi bĩu môi liếc mắt nhìn anh.
- Anh xạo quá!
- Vậy em tin không?
Ngay lập tức, tôi ngã người sang bên phải để có thể áp lưng nằm xuống, và có thể nhìn thấy rõ mặt anh.
- Tin! - Tôi trả lời một cách chắc nịch làm anh bật cười.

---
- Hồi tối, anh có hơi trằn trọc. Và anh nhớ lại một chuyện. - Anh ngập ngừng. - Về em.
Tôi khẽ đặt tay mình lên má anh, nhìn anh rồi mỉm cười.
- Chuyện gì?
- Anh cũng không rõ lắm.. Nhưng anh nhớ rõ nhất là lúc JanDi nghe điện thoại của em gọi, rồi cô ấy bảo anh đến rước em.
Tôi bắt đầu nhăn mặt mà suy nghĩ về hồi ức mà anh kể. Rồi trong đầu bắt đầu loé lên… Tôi nhớ rồi!!
- Thì ra là anh đến rước em. Hèn gì mà lâu thế!! - Tôi nheo mắt một cách nham hiểm, sẵn tay nhéo vào má anh một cái rõ đau.
- ĐAU!! - Anh hét toáng lên.
- Rồi rồi, em xin lỗi. - Tôi cười trừ, tay thì cứ gãi nhẹ lên chỗ nhéo lúc nãy. - Anh kể tiếp đi!
Giận dỗi, anh quay người lại, không thèm nói với tôi nữa, hình như miệng lầm bầm một câu gì đó, trong khi tay thì đang suýt xoa má.
- Yi Jung? Anh sao vậy? - Tôi lên tiếng.
- Không sao hết.
Anh nói to làm tôi chợt giật mình, biết anh đang giận lắm, tôi mới lên giọng năn nỉ.
- Em xin lỗi!!!
Anh vẫn yên lặng, không thèm quay lại nhìn tôi lấy một lần. Xem ra anh giận thật rồi, khó khăn rồi đây. Tôi thầm nhủ trong lòng; gắng chống tay ngồi dậy, tôi lết người lại gần anh, ôm chầm hai tay qua cổ anh từ phía sau, thủ thỉ vào tai anh.
- Yi Jung, em xin lỗi! Em sai rồi.
- Em còn biết xin lỗi anh sao? - Đến bây giờ, anh mới chịu quay lại nhìn tôi.
- Biết chứ!! - Tôi bật cười. - Em xin lỗi anh lần này là lần thứ 3 rồi đấy! Tha lỗi nhá?
Anh quay mặt lại nhìn tôi trong với thái độ vừa giận dữ vừa nghiêm chỉnh một hồi lâu. Còn tôi chỉ biết nhìn lại anh, và cười trừ. Cuối cùng rồi thì anh cũng mỉm cười, hôn lên má tôi một nụ hôn như cơn gió thoảng qua.
- Hỏi xem làm sao anh có thể giận em chứ?
- Anh giận nãy giờ đó. - Tôi chu môi ra mà trả lời.
- Giả bộ với em thôi. - Anh cười. - Giận em rồi thì ai chăm sóc anh đây?
Tôi cũng cười trước câu trả lời của anh rồi dựa hẳn đầu mình lên vai anh mà gục xuống. Căn bệnh trong người đã thật sự đánh bại tôi, nó làm con người tôi trở nên uể oải.
- Em sao vậy?
- Em chỉ buồn ngủ thôi… - Tôi cố gắng nhướn mắt mà trả lời.
- Có cần anh cho mượn vai để ngủ không? - Anh ranh mãnh hỏi tôi.
- Thôi khỏi. - Tôi quyết không chịu thua anh, cũng tinh nghịch trả lời lại. - Anh không cho mượn em cũng đã gục đầu lên rồi.
- Ừh nhỉ?
Anh gãi đầu khi nhận ra điều đó là sự thật. Ngay sau đó, anh nhướng người về trước làm tôi vuột tay, người ngã xuống nằm dài, một nửa trên ghế, một nửa dưới sàn nhà.
- Anh làm gì vậy? - Tôi tức giận hỏi khi cố gượng người dậy.
Anh lại không trả lời, quay người lại, rồi lại dùng tay đè đầu tôi xuống để nằm lên đùi anh, nhìn tôi mỉm cười:
- Em mà ngủ trong tư thế lúc nãy sẽ bị nhức cổ đấy! Như thế này tốt hơn không?
- Ưm.. Rất ấm, ngủ ngon rồi. - Cho đến bây giờ tôi mới nhận ra được ý tốt của anh, tôi xoay đầu lại cho thoải mái rồi lại ngước lên nhìn anh.
- Cảm ơn anh.
- Về điều gì? - Anh ngạc nhiên hỏi lại.
- Về tất cả những gì anh làm cho em.
Anh lại cười lần nữa, rồi cúi người xuống, đặt lên môi tôi một nụ hôn.
- Chỉ cần em thích, anh làm gì cũng được.
- Có thật không? - Tôi nghiêng cái đầu hỏi lại, hai tay áp lên má anh.
- Nó tuỳ thuộc vào em thôi, cô bé ngốc à!!
Anh trả lời, miệng cười rồi lại hôn tôi…

- Anh này. - Tôi lên tiếng đề nghị. - Anh kể tiếp câu chuyện lúc nãy đi.
- Chuyện gì?
- Chuyện mà anh đã nhớ ra rồi đấy! - Tôi nhắc nhở.
Anh đắn đo suy nghĩ.
- Ừm.. - Anh gật đầu. - Anh nhớ lúc đó, JanDi chỉ nói em ở trung tâm mua sắm Shinwa. Mà trong Seoul này có tới 4 trung tâm nằm cách xa nay hơn nửa giờ đi đường. - Anh vừa kể, vừa diễn tả. - Hôm đó may mắn là em ở khu trung tâm thứ 2 anh đến, nên mất hết một giờ đồng hồ tìm em.
- Thật sao? - Tôi có cảm giác ăn năn ghê lắm. - Vậy mà lúc nãy…
- Không sao. - Anh cười. - Lúc gặp được em, anh mừng lắm. Không phải là vì lái xe, mà là anh sợ em lạnh. Lúc đó, em chỉ khoác có một cái áo mỏng thôi. Đã vậy em còn khó chịu, còn khóc mà chạy đi trong khi trời đang lạnh dần.
Tôi nghe anh kể, chỉ biết cười nhạt mỗi khi anh nhìn.
- Lúc em chạy đi, anh rối lắm. Chạy đi khắp nơi tìm em, rồi lại tìm được em ngay trong cái công viên trẻ em. Em không biết đâu, lúc đó em nóng lắm. - Anh đưa hai tay lên diễn tả lung linh. - Anh chỉ biết đưa em vào bệnh viện rồi gọi điện cho JanDi biết thôi.
- Rồi anh ở bên cạnh em suốt hả? - Tôi hỏi.
- Ừm. Anh túc trực suốt ba ngày không ngủ ngồi bên cạnh em. Đã vậy lúc tỉnh dậy, em còn nói sốc nữa chứ!
- Lúc đó anh có buồn không?
- Anh không buồn. - Anh vừa nói, tay vuốt nhẹ sóng mũi tôi. - Nhưng trong lòng anh rất đau.

- Em xin lỗi.
Tôi cũng chỉ biết nói một câu xin lỗi vào lúc này chứ không làm được, ngoại trừ cái thở dài đầy buồn rầu.
- Chuyện đã qua rồi, em đừng nhắc lại làm gì. - Anh an ủi tôi. - Bây giờ em nên ngủ đi!
Tôi nhìn anh như không muốn, nhưng anh thì gật đầu đề nghị tôi làm theo. Cười nhẹ một cái rồi tôi nhắm mắt lại, anh thì luồn những ngón tay vào mái tóc tôi, gãi gãi thật nhẹ, giống như đang dỗ một đứa bé.
- Em không phải trẻ con. - Tôi cố nói trong khi càng lúc càng buồn ngủ.
- Nhưng đối với anh, em là cô bé!
Tôi nghe anh cười, rồi cảm nhận được anh cúi xuống hôn vào tóc tôi.
- Ngủ ngon, anh yêu em nhiều lắm. Cô bé à!
Đó là những gì tôi cảm nhận được trước khi chìm vào giấc ngủ, bên cạnh anh…

CHAP 14: SOMETHING BAD

Đâu đó, sâu trong lắm trong giấc mơ của mình, cái cơn đau quái ác lại quay trở về, bất chợt làm tôi thức giấc…

Tôi bất giác giật mình thoát ra khỏi giấc mơ khi biết rằng lồng ngực mình đang run lên vì đau. Cái cơn đau quái quỉ lại quay về hạnh hạ tôi sau hơn hai năm biến mất. Mỗi lần nó đến, tôi chỉ biết ngồi ôm ngực mà chờ đợi, đợi đến khi nó đã dứt hẳn. Bệnh gì không biết, chỉ biết là một căn bệnh suy truyền qua nhiều thế hệ của gia đình tôi, và hình như không có loại thuốc nào chữa hết ngoại trừ làm nó biến mất trong một thời gian.
Trán tôi đẫm mồ hôi, gương mặt có lẽ bắt đầu tái xanh rồi. Hai tay ôm chặt lồng ngực, tôi chỉ còn có thể nhắm mắt mà câu trời cho nó qua mau, và đừng quay trở lại lần nữa, tôi đã chán ngấy nó rồi.

Cuối cùng tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, hai tay đã có thể buông lỡ ra khỏi chiếc áo đã nhăn đúm lại. Khẽ vuốt mái tóc về phía sau, tôi ngồi nhìn chằm chằm vào khoảng không vô hình trước mặt, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

< Cạch.>
Tiếng mở cánh cửa phòng vang lên mang tôi về hiện tại, tôi ngước mặt lên dáo dác nhìn xung quanh bằng đôi mắt tò mò.
- Cô bé, ra đây! Anh có cái này cho em xem.
Anh lên tiếng kêu tôi khiến tôi nhìn về phía cánh cửa.
- Cái gì vậy?
- Nhanh lên. - Anh bước đến kéo tay tôi ra khỏi chiếc giường, hình như điều này tôi mới chú ý. - Đừng làm biếng nữa, nhanh lên!
Anh hối thúc kéo tôi đi trong khi tôi còn đang ngẩn cả người ra vì ngac nhiên, trong đầu đặt ra câu hỏi chuyện gì đang xảy ra.

Bước ra khỏi căn phòng, tôi luýnh quýnh bước theo anh đến phòng sinh hoạt. Khi vừa bước vào, hình như tôi đã bước thụt người ra, vì hết hồn.
Căn phòng đây ấp những cái vali, những bó hoa dành cho đám cưới. Nhiều lắm, dường như nó ở khắp nơi trong căn phòng to lớn này.
- Cái gì vậy? - Tôi trố mắt lên mà hỏi anh.
- Áo cưới do JanDi đặt may cho em đấy. - Anh cười. - Bây giờ em có trách nhiệm là phải thử hết tất cả.
Tôi nheo mắt lại mà hỏi, chân bước đến nhìn mấy cái vali.
- Áo cho dâu phụ thôi mà, có cần nhiều đến thế không?
- Nhanh lên nào! - Anh đẩy tôi vào căn phòng ngủ có cửa thông với phòng sinh hoạt, tay kéo theo chiếc vali đầu tiên.
- Nhưng mà.. - Tôi lên tiếng phản đối.
Ngay lập tức, tay đưa tay đặt lên môi, yêu cầu tôi im lặng.
- Nhưng…
- Em không có quyền phản đối, vì em đã chấp nhận lời yêu cầu của JanDi. - Anh lên giọng.
- Sao anh biết? - Tôi thắc mắc hỏi lại.
Anh chỉ mỉm cười, tay chỉ vào đầu.
- Anh nhớ chuyện đó sao? - Tôi hỏi trong vui mừng.
- Mới vừa lúc nãy thôi! Nhưng chuyện đó để sau đi. Bây giờ em phải thử 5 cái áo này trước.
Dứt lời, anh đầy tôi vào phòng rồi đóng cửa lại. Và đằng sau cánh cửa, tôi phải thờ dài vì mệt mỏi; tôi bay lên nằm dài trên chiếc giường với đôi mắt lại liêm diêm.
Hình như anh có mắt thần hay gì ấy, ngay sau khi tôi nằm xuống, anh mở cánh cửa bước vào, không quên một lời nhắc nhở:
- Nhanh lên! Không được làm biếng.
Bất đắc dĩ, tôi lại phải ngồi dậy không quên lầm bầm trong miệng một câu:
- Chết thật!!

---
Tôi bước vào trách nhiệm của mình bằng một tâm trạng không mấy bằng lòng..

Cái áo đầu tiên, màu hồng nhẹ, kiểu áo đơn giản với những đường chỉ nhẹ nhàng khắp phần thân áo: anh lắc đầu.
Cái áo thứ hai, màu trắng sữa với hai dây mỏng manh trên vai, trên thân áo là chiếc nơ to với những sợi dây dài quấn quanh: anh lắc đầu.
Cái áo thứ ba, màu xanh trời mát mắt, phấn váy ôm chặt cơ thể, trên thân áo thì không trang trí thứ gì ngoài mấy hàng cúc nhỏ li ti: anh lắc đầu tập 3.
Cái áo thứ tư, màu tím lãng mạn với chiều dài phủ đầu gối, là chiếc áo duy nhất không dây để lộ đôi vai, vài đường chỉ cách điệu đi dọc thân áo màu trắng làm nổi bật hơn: anh nhìn, mỉm cười rồi lắc đầu. Tôi thì chán nản lủi thủi bước vào lại căn phòng.

Cái áo thứ mười bốn, màu trắng tinh khiết và đơn thuần, những hàng kim tuyến trước áo làm nó dịu dàng hơn, hai dây được cột vào sau cổ với chiếc nơ lủng lẵng sau lưng, chiều dài thì phía trên đầu gối, hình như là quá ngắn.
Anh nhăn mặt nhìn, tôi thì nheo mắt chờ đợi câu trả lời. Và một lúc sau, câu trả lời của anh là gật đầu, một cái gật đầu đầy ưng ý.
- Cái này đẹp nhất! - Anh lên tiếng khen ngợi, nó làm tôi phải thở phào vì nhẹ nhõm.
- Cảm ơn. - Tôi thều thào lết lại cái ghế bành dài rồi nhảy phóc lên, thả lưng xuống và mỉm cười. - Mệt quá!

Cơn gió bên ngoài cửa sổ lùa vào căn phòng mang theo cả cái mùi hương cỏ dại ngọt ngào khiến tôi dễ chịu hơn hẳn… Nhưng hình như đâu đó, cơn đau lại bắt đầu âm ỉ trở lại…
Chết thật! Tôi tự nghĩ trong lòng khi cơn đau đã thật sự quay lại. Ngay lập tức, tôi co rúm người lại, gương mặt nhăn lại theo cơn đau, hai tay lại đè chặt vào lồng ngực. Điều duy nhất bây giờ tôi có thể làm là chờ đợi, chỉ duy nhất là chờ đợi.
- GaEul? Chuyện gì vậy?
Tôi nghe tiếng bước chân anh chạy đến, nghe tiếng anh vang lên bên tai mình, nhưng thật sự quả là một điều khó khăn khi tôi trả lời. Cố gắng lắm, tôi cũng chỉ có thể lắc đầu mệt mỏi vài cái, tay thì quơ quơ; trong khi đôi mắt hoàn toàn nhắm tịt.
- GaEul? Em sao vậy? - Tôi có cảm giác giống như anh đang lay vai mình. - Em trả lời anh đi, GaEul?
- Không.. không sao. - Tôi cố gắng thều thào, rồi lại gục người xuống vì đau đớn…
Cái cảm giác ấm áp từ anh dần ôm lấy tôi, tôi cảm nhận được điều đó khi cơn đau đã biến mất. Tôi cố gắng định thần lại bản thân rồi ngước lên nhìn anh, anh đang lo lắng.
- Yi Jung, em không sao. - Tôi lên tiếng an ủi anh.
- GaEul.
Anh chỉ thốt lên được tên tôi rồi ghì chặt tôi vào lòng, nó làm tôi thoáng giật mình. Đầu anh từ từ rồi gục xuống vai tôi, tôi nghe hơi thở anh ngay bên tai mình.
- Em không sao. - Tôi cũng vòng hai tay qua cổ anh, thì thào bên tai anh. Tôi biết, anh đã lo lắng cho mình rất nhiều, và đâu đó trong tim mình, cái cảm giác hạnh phúc đang dần ươm nóng lên. - Anh đừng lo cho em.
- Em đừng làm anh lo lắng như vậy chứ! - Cuối cùng anh cũng lên tiếng. - Có thật là em không sao không?
Anh đẩy nhẹ tôi ra, nhìn tôi bằng cặp mắt vẫn còn nỗi lo sợ. Tôi thì gật đầu, mỉm cười:
- Em vẫn khoẻ mà! Anh xem, có đúng không?
- Bây giờ mà còn đùa được ư? - Anh lớn tiếng quát. - Anh phải đưa em đi bệnh viện ngay.
Anh nắm tay tôi, kéo đi trong khi tôi còn ngỡ ngàng. Biết là anh quan tâm mình, nhưng hình như nhớ lại lúc nãy anh quát mình, tôi có hơi bực bội.
- Này! - Tôi giật tay mình ra. - Đã nói là không sao mà! Anh quá đáng thật đấy!
- Quá đáng? - Anh nheo mắt nhìn tôi, nó làm tôi hơi khó chịu, chắc anh đã giận thật rồi! - Thấy em như vậy, chẳng lẽ anh trơ mắt đứng nhìn à?
- Em biết là anh lo lắng. - Tôi nài nỉ. - Nhưng em đã thật sự không sao rồi mà. Anh nhìn đi!
Thấy tôi nói, anh cũng có vẻ an tâm. Nhưng hình như không chút nào có vẻ là vơi đi cái cảm xúc muốn đưa tôi đến bệnh viện của anh. Anh thở mạnh một cái rồi lại nhăn mặt nghiêm khắc nhìn tôi.
- Nhưng dù sao anh cũng phải đưa em đi bệnh viện để kiểm tra.
- Anh đừng có như vậy mà. - Tôi quát lớn, chân bước lùi lại một bước. - Đã nói là không sao mà. Tại sao anh không tin em?
- Anh tin, nhưng anh vẫn phải làm như vậy. Vì không muốn nhìn em cứ đau đớn như thế. Đã 2 lần rồi GaEul à!
Anh vẫn một mực đề nghị dẫn tôi đến bệnh viện, tôi thì quyết từ chối không thôi. Có lẽ là tôi quá yêu đuối để nhìn thẳng vào sự thật này, rằng tôi không muốn căn bệnh năm xưa lại quay về. Nhưng anh thì không nghĩ vậy, đến lúc này, tôi đã thật sự mệt mỏi và chán nản rồi.
- Đã nói là không đi mà! Anh quá đáng lắm rồi!
Tôi hét toáng lên rồi chạy vào căn phòng, đóng sầm cửa lại rồi ngồi gục xuống mà khóc. Trong lòng cũng không biết tại sao nước mắt cứ rơi một cách không tự chủ.

- GaEul! - Anh đứng bên ngoài cánh cửa kêu tên tôi, tay thì đập mạnh vào cánh cửa, làm nó phát ra những tiếng kêu rất to. - GaEul à, em mở cửa ra đi!
- Không! Anh đi đi, em không muốn đến bệnh viện.
Tôi cũng trả lời, trong khi nước mắt đang ướt đẫm đôi mắt. Tự hỏi trong lòng, không biết vì sao mà cứ khóc mãi, trong khi lý do đó chỉ bé cỏn con. Anh lo lắ
<<1 ... 678910 ... 12>>

Tag:

Thứ,,Định,Mệnh,Gọi,,Tình,Yêu,0

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4529 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4594 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1984