watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 5 - Thứ Mà Định Mệnh Gọi Là Tình Yêu ( Gốm ♥ Cháo)
Home >
Tìm kiếm

Thứ Mà Định Mệnh Gọi Là Tình Yêu ( Gốm ♥ Cháo)

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/01/26 - 21:52

thuyền. Nó làm lung lay cả con thuyền. Đang ngồi còn muốn ngã, nếu đứng chắc…
- Á!!!!
JanDi thét lên khi cô bạn mất thăng bằng và chuẩn bị nghiêng mình theo con thuyền: cậu ấy đang đứng.
- Ôi trời!
Tôi chỉ kịp thốt lên nhiêu đó thì phóng ra chụp JanDi lại, kéo cô bạn vào trong. < Ầm…> Chưa kịp phản xạ thì một cơn sóng khác lại tới, nó hất JanDi vào trong và đẩy tôi rớt xuống khỏi con thuyền.
- GaEul…
Tôi nghe tiếng JanDi kêu to tên mình rồi tất cả chìm trong nước biển…

---
Cái vị mặn của nước biển dường như đầy cả bao tử, nó làm mắt tôi cay xè. Dưới mặt nước, tôi quơ quào chụp được một sợi dây từ con thuyền. Tôi cố gắng lần theo sợi dây để thoát khỏi mặt nước.
- GaEul.
Khi tôi nghe được tiếng JanDi thì mắt tôi đã được ánh sáng chiếu vào. Mở mắt ra, tôi thấy mình đang lênh đênh giữa biển, nhưng may là không xa con thuyền lắm.
Thấy JanDi dường như sắp khóc, tôi cố nuốt nước biển nói to:
- Không sao, tớ không sao.
- Cậu vào được không?...
Chưa kịp dứt câu thì sợi dây chìm xuống mặt nước, làm tôi chìm theo. Bây giờ tôi chỉ biết đưa sợi dây lên khỏi mặt nước cho JanDi thấy rồi lần mò mắt nhắm mắt mở theo sợi dây để đến con thuyền…

- GaEul, cố lên nào!
JanDi đưa tay cho tôi. Cuối cùng cũng lên được thuyền, tôi như ngạt thở, nước biển làm rát cả cổ họng.
- Không sao chứ? - JanDi vỗ lưng tôi, giọng nói như nghẹn lại vì sắp khóc.
- Không sao mà! - Tôi cười.
- Cậu còn cười được à? Cậu vừa suýt chết đấy biết không? - JanDi mắng tôi trong khi nước mắt rơi lã chã.
- Rồi, biết rồi mà. - Tôi ôm chầm cô bạn an ủi. - Bao giờ mình được vào bờ?
JanDi dùng tay lau nước mắt rồi cười với tôi, tay chỉ vào con thuyền khác đang đến.
- JunPyo đang đến, chúng ta sắp được về rồi.
Tôi nghiêng cái đầu nhìn về phía con thuyền, và thấy anh. Anh đang nhìn tôi, với vẻ mặt lo lắng ấy khiến tôi hơi vui.

- GaEul, coi chừng!
JanDi nói to làm tôi quay lại nhìn. Sóng to lại đến. Nó đập mạnh làm con thuyền lắc lư đến chóng mặt, nước cũng tràn vào thuyền.
- GaEul…
JanDi lại thét lên làm tôi giật mình. Nhưng đã quá trễ để giật mình, vì JanDi lại trượt chân nghiêng theo con thuyền. Nhưng cậu ấy đang nắm tay tôi, và.. cả hai chúng tôi té nhào xuống biển.

---
Tôi cảm nhận được JanDi đang vẫy dưới mặt nước, may là cậu ấy không ngất. Cũng may là tôi chụp được một cây cột trên thuyền, kinh nghiệm cho lần lúc nãy. Dùng hết sức mình, tôi cố nâng tay JanDi đặt lên thành thuyền, cầu trời cho cậu ấy hiểu được ý tôi.
- Ơn trời!
Cuối cùng cậu ấy cũng đặt tay còn lại lên thành, ngoi đầu ra khỏi mặt nước.
- JanDi cố lên, tớ đẩy cậu lên trước!
Tôi thều thào rồi đợi JanDi bật người lên, tôi chụp chân cậu ấy, đẩy cậu ấy ra khỏi mặt nước. Và chỉ còn lại mình tôi..
Hai cánh tay tôi đã mỏi nhừ, nó nóng lên trong lòng nước biển lạnh. Rồi cuối cùng, một cách vô thức, tôi buông tay ra khỏi thành tàu, để mình chìm xuống lòng đại dương…  CHAP 9: MẤT ANH

Đầu óc tôi miên man, cơ thể tôi chìm dần xuống lòng đại dương bao la. Tôi sợ, muốn vùng vẫy trong nước để có thể ngoi đầu lên mặt nước; nhưng nghĩ và làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hai tay tôi không còn cảm giác nữa, nó cứ buông xuôi theo dòng nước. Cứ thế, tôi dần dần cảm nhận được cái buốt thấm xuyên da thịt mình.
- Yi Jung, anh ở đâu?
Đầu óc tôi vẫn kêu anh trong tia hy vọng nhỏ nhoi trước khi tôi không còn nghĩ được gì cả.
- Yi Jung. Anh đâu rồi?...

---
Đâu đó trong cái lạnh buốt của đại dương đen ngòm này, tôi nghe được tiếng người gọi tên mình, cảm nhận được một hơi ấm tỏ ra, đang vòng qua eo tôi, và dần dần kéo tôi ngoi lên mặt nước.
- GaEul! Em nghe anh nói không? Em thở đi!
Giọng ai đó vang lên bên tai tôi khi cái thứ ánh nắng gắt chiếu thẳng vào mặt tôi.
- Thở đi em!
Lòng tôi như dần cảm nhận lại được hơi ấm khi biết rằng đó là anh. Người luôn được tôi gọi tên trong những lúc đau khổ nhất.
Tôi dần mở mắt, để có thể nhìn thấy anh, thấy anh ngay lập tức.
- GaEul? - Anh thoáng vui mừng khi thấy tôi mở mắt ra nhìn anh, trên môi mấp máy nụ cười nhưng rồi vẻ mặt lo lắng lại bao trùm lên gương mặt anh. - Em thở đi!
Tôi nghe lời anh, cố gắng thở thật đều. Nước như thác bất ngờ tuôn trào ra khỏi lồng ngực, khiến tôi suýt nghẹt thở. Cái thứ nước biển mằn mặn vẫn còn đâu đó, nó làm tôi cảm thấy buốt đau.
- Em sao rồi GaEul? Trả lời anh đi.
- YiJung.Em không sao. - Tôi cố gắng thều thào vài câu, tay ôm chặt người anh.
- Không sao thì tốt rồi. - Cuối cùng tôi cũng nghe tiếng thở phào nhẹ nhõm của anh vang lên bên tai mình.

- GaEul, tới thuyền rồi. Để anh đẩy em lên trước.
Yi Jung đề nghị. Nhanh như cắt, anh dùng cánh tay khỏe mạnh của mình đẩy tôi lên thuyền.
Cái cảm giác được ngồi trên thuyền bất chợt ùa về trong đầu tôi, nó khiên tôi vừa sợ vừa bình yên.
- GaEul, cậu không sao chứ? - JanDi ngồi xuống bên cạnh tôi, gương mặt đầy nước mắt nhìn tôi.
- Không sao. Vẫn còn cười với cậu được mà. - Tôi đưa hai ngón tay cười với JanDi.
Rồi lập tức quay sang anh.
- Anh lên được không?
- Được, anh lên ngay.
Anh trả lời, ngay lập tức anh bật người ra khỏi mặt nước.
< Ầm…>

Một luồng sóng to đâu đó bất ngờ đập vào mạng con thuyền gỗ nhỏ bé làm nó lung lay. Cùng lúc đó, tôi chứng kiến anh lắc lư cùng con thuyền. Và cơn sóng chồm tới, cuốn lấy anh đi, đẩy anh vào một bãi đá giữa biển gần đó.
Trong phút chốc, tôi có cảm giác mình đã mất anh, mãi mãi…
- Yi Jung!!!

---
- Yi Jung ơi! Cầu trời, anh sẽ không sao. Anh sẽ không sao, đúng không?
Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế trước phòng mang tấm bảng đỏ đề hai chữ “CẤP CỨU”, hai tay chấp lại mà hy vọng, trong khi đôi mắt cứ nhìn chầm chầm xuống nền nhà mang một màu trắng chết chóc.
- Anh nhất định sẽ không sao, không sao đâu. Nhất định sẽ không sao.
Tôi cứ thều thào mấy câu đó cho đến khi nước mắt tràn ra khỏi mắt, nó lăn dài xuống má. Đau quá! Ai đó làm ơn nói với tôi anh sẽ không sao đi, ai đó, làm ơn nói đi.
- GaEul, Yi Jung nhất định sẽ không sao đâu, cậu đừng khóc nữa.
JanDi ngồi xuống bên cạnh tôi, hai tay đặt lên vai tôi, an ủi.
Tôi ngước mặt nhìn JanDi, rồi nhìn JunPyo và JiHoo. Ai cũng lo lắng cho anh, ngực tôi lại quặn đau mỗi khi chuỗi hình ảnh kia cứ hiện ra trước mắt tôi. Nước mắt vẫn tiếp tục tuôn trào, tôi quay sang ôm chầm JanDi, rồi bật khóc:
- JanDi à, làm ơn nói với mình Yi Jung sẽ không sao đi! Làm ơn, nói đi!
Tôi thét lên, khi biết rằng không ai chắc rằng anh sẽ không sao, khi biết rằng niềm hy vọng cuối cùng của mình cũng vụt tắt…

Một tiếng sau.
- Ai là người nhà của bệnh nhân của So Yi Jung?
Tôi bất chợt giật mình khi bác sĩ nhắc đến tên anh.
- Là tôi! - Ngay lập tức, JunPyo trả lời.
Ông bác sĩ có vẻ ngần ngại khi nhìn cậu ấy, hình như nghĩ rằng cậu ấy đang đùa.
- Tôi cần người nhà cậu ấy để nghe tình trạng cậu ấy bây giờ.
- Gia đình cậu ấy định cư ở nước ngoài, bây giờ đang sống với chúng tôi. - JiHoo lên tiếng.
Ông bác sĩ có vẻ gật gù trước lời giải thích của JiHoo.
- So Yi Jung. Bệnh nhân hiện tại đã qua cơn nguy hiểm, nhưng cậu ấy bị chấn thương ở đầu nghiêm trọng, đang ở tình trạng người thực vật. Chúng tôi không xác định được bao giờ bệnh nhân sẽ tỉnh dậy, có thể là ngày mai, ngày mốt cũng có thể là mãi mãi…

.. Ông bác sĩ bước đi, để lại cho tôi một nỗi kinh hoàng.
- Mãi mãi không bao giờ tỉnh dậy? - Tôi tự hỏi bản thân, đôi mắt dường như mất hết sinh lực lại đẫm nước mắt. - Không! Không phải đâu!!!...

---
- Yi Jung này, anh đã ngủ 43 ngày rồi đấy, sao anh không chịu tỉnh dậy? Ngủ mãi sẽ xấu trai đấy, anh không được làm hotboy nữa đâu.
Tôi nắm lấy bàn tay của anh, ngồi bên cạnh anh, kể chuyện cho anh nghe. Hôm nào cũng vậy, sau khi ở quán cháo trở về, tôi lại đến bệnh viện thăm anh; mong rằng khi nào anh tỉnh dậy, người đầu tiên sẽ nhìn thấy là tôi.
- Em kể cho anh nghe chuyện này, hôm nay là sinh nhật em đấy! Một tuần nữa là năm mới rồi, không lẽ anh ngủ mãi sao? Anh sắp già hơn một tuổi rồi đấy! Anh biết.. không?
Không hiểu tại sao, nước mắt tôi lại tuôn rơi. Trái tim tôi quặn đau mỗi khi nhìn anh nằm đó, đôi mắt nhắm ghiền không bao giờ hé mở.
- Em nhớ anh lắm, sao anh không chịu tỉnh dậy chứ?
Tôi nghẹn ngào chạy ra khỏi phòng, đơn giản là vì mình trong tình trạng tồi tệ vào thăm anh. Đứng nhìn anh từ cửa sổ, nhìn anh đang nằm trên chiếc giường trắng, tôi cảm thấy buồn hơn bao giờ hết.

Chán nản, tôi đứng lên bước về phía khu ăn uống.
< Rầm..>
Tôi như muốn té nhào về phía sau khi đụng một người.
- Xin lỗi, tôi không cố ý. Anh có sao không? - Tôi loay hoay xin lỗi người vừa đụng trúng.
- Có đấy!
Người ấy vừa lên tiếng thì tôi ngước đầu nhìn lên, một người khiến tôi bàng hoàng và ngạc nhiên.
- JiHoo?
Anh đứng nhìn tôi, mỉm cười.

- Dạo này nhìn em hơi xanh xao đấy!
Khi chúng tôi đến khu ăn uống, gọi món xong, JiHoo nhìn tôi hỏi thăm.
- Không đâu ạ! Em vốn dạng người xanh xao mà! - Tôi phủ nhận.
- Vì Yi Jung phải không?
- Có lẽ là vậy… - Tôi cười thật nhẹ, thật thà thú nhận.
- Anh hiểu tâm trạng của em.
JiHoo lên tiếng, dường như đang an ủi tôi. Tôi cười cảm ơn anh.
- Cảm ơn anh, nhưng… có lẽ em chỉ sợ suốt đời này, em không thể nhìn anh ấy tỉnh dậy, nhìn anh ấy nói chuyện, cười… - Tôi nói, đôi mắt lại hơi cay.
- Thôi nào! - JiHoo đánh vào vai tôi. - Dù có chuyện gì xảy, anh hứa sẽ là người em sẻ chia, người giúp đỡ em hết sức mình. Hết buồn rồi nhé!
Anh nói một lời hứa, tôi thì mỉm cười, mong rằng ngày sau, lời hứa này sẽ được thực hiện…

CHAP 10: MẢNH KÝ ỨC

JiHoo. Một người luôn là người anh đáng tin cậy trong lòng tôi, hôm nay ngồi đây an ủi tôi, cho tôi một lời hứa… Phải chăng ông trời đang làm cho số phận tôi bước sang một trang mới?

- Lời hứa này có chắc chắn không nhỉ? - Tôi nhíu mày suy nghĩ một cách tinh nghịch. - JiHoo, anh có chắc sẽ giữ lời hứa chứ?
- Tất nhiên rồi! Em nghĩ anh hay thất hứa à?
- Không. Nhưng em muốn sau này lời hứa được thực hiện ấy mà.
Tôi bật cười trước những lời hứa ngớ ngẩn của mình làm anh cũng cười theo.
- Con bé này! - Anh cốc nhẹ vào đầu tôi.
Tôi ngồi nhìn JiHoo thẫn thờ. Từng cử chỉ nhẹ nhàng giống hệt anh, nó làm trái tim tôi lại rung lên vì đau, và nụ cười trên môi tôi vụt tắt.
- Nhớ Yi Jung à?
Tôi không nói gì, chỉ cười nhẹ; đơn giản là vì tôi không biết dùng từ ngữ gì để diễn đạt cảm xúc mình bây giờ. Tôi không nhớ anh, mà là rất nhớ anh. Nhớ anh đến nỗi mỗi đêm trong giấc mơ cũng thấy anh. Thấy anh mỉm cười, y hệt như nụ cười lần đầu tiên anh nói lời yêu tôi…

---
Thời gian cứ dần trôi, trôi mãi như dòng nước không đích đến. Thấm thoát đã hơn hai tháng rồi, từ cái ngày anh nằm trong căn phòng trắng này.

- .. Lalala Em như là thiên thần trong truyện tranh, câu truyện cổ ấu thơ. Không tình yêu, và tim không buồn vui, đớn đau. Vấp ngã trong cuộc sống, không bao giờ em thấy nản lòng…
Tôi hát vu vơ trong khi tay cứ nâng niu những cánh hoa màu tím ngọt ngào. Tôi yêu cái hương thơm thoang thoảng trong gió của nó, thật nhẹ nhàng thật dịu dàng tràn đầy yêu thương. Giống hệt cái hương vị tình yêu anh dành cho tôi.
Tôi hít một hơi dài trong cơn gió đầu ngày rồi quay sang nhìn anh trong nụ cười của ngày mới: Nụ cười dường như đẹp nhất của tôi.
- Anh này! - Tôi ngồi xuống, nắm lấy tay anh. - Chán anh thật đấy! Chỉ toàn ngủ suốt, anh có biết là ngủ cả ngày chào đón năm mới không?
Cái thời gian chào đón năm mới trong bệnh viện cùng anh và JanDi, JunPyo, JiHoo lại tràn đầy đầu tôi. Đó có lẽ là cái đầu năm duy nhất và vui nhất của tôi.
- Ưm…
Tôi ưỡn người một cách mệt mõi vì áp lực công việc dồn dập ngày hôm qua cộng thêm ngọn gió nhẹ nhàng, nó nhanh chóng đưa tôi vào cơn mộng mơ. Khẽ gục đầu xuống giường rồi thiếp đi lúc nào không hay…

---
Dường như đâu đó, cái nắng gắt của buổi trưa đã đánh thức tôi dậy.
- Lạ. Đâu vậy nhỉ?
Tôi nhăn mặt một cách ngạc nhiên đưa đôi mắt nhìn xung quanh, trước mắt tôi là một không gian toàn là màu xanh của nước biển.
Thấp thoáng đâu đó trên bãi cát trắng, một bóng người đang đứng đó. Trong bộ trang vest trắng, mái tóc chải ngược lịch lãm, ánh mắt tràn đầy yêu thương, nụ cười ngọt ngào.. đang nhìn tôi.
- Yi Jung? - Tôi mấp máy tên anh trong nỗi ngạc nhiên quá độ. Tự hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng gật đầu chào một cách galăng rồi quay gót bước đi.
- Yi Jung? Yi Jung! Làm ơn trả lời em, có phải là anh không? Anh đã tỉnh dậy rồi phải không?
Tôi thét một cách bất lực khi nhìn anh, nhìn anh quay lưng cùng một cô gái khác, không phải là tôi… Tôi nhìn anh, nhìn trong sự chờ đợi, rằng anh sẽ kêu tôi. Rồi anh cũng quay mặt lại nhìn tôi, lại nụ cười đúng chất của một gã playboy, anh dành tặng cho tôi ngay từ lần đầu gặp mặt.
- Cô bé là ai?
- Anh đang nói cái quái gì vậy Yi Jung?
Tôi cố gắng nói nên lời sau khi đầu óc mình đã hoạt động, gương mặt trở nên ngẩn cả ra. Anh đang đùa với tôi sao? Tại sao lại hỏi tôi là ai, điều quái quỷ gì đã xảy ra với anh vậy?
- Cô bé, tôi có quen cô sao? - Anh lại cười rồi hỏi lại tôi. Không đợi tôi trả lời, anh quay lưng bước đi vào bóng tối, nơi tôi không bao giờ đến.
- Yi Jung!!!

Tôi bật người ra khỏi chiếc giường khi đôi mắt vừa bừng mở, nhìn dáo dác xung quanh trong khi gương mặt đẫm mồ hôi, và nóng hổi trên má là hàng nước mắt đang lăn dài.
- Chết thật! Mơ mà cũng khóc! - Tôi cười với chính mình rồi dùng tay lau đi dòng nước mắt vì nhớ anh kia.
Thoáng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, cái lạnh lại bao trùm, lấy đi tất cả sự ấm áp của ngọn nắng đầu ngày; nó khiến tôi trở lại hiện tại, thoát ra khỏi giấc mơ đầy đau đớn kia.
- Có phải anh sẽ quên em không?
Tôi nói ra suy nghĩ của mình, đầu óc vẫn còn đâu đó trong giấc mơ kia. Có phải giấc mơ đó sẽ trở thành sự thật không?.. Tôi thở dài trong sự thất vọng khi quay lại nhìn anh, anh vẫn không hề tỉnh dậy, sẽ không thể trả lời câu hỏi đang vướng bận đầu óc tôi… KHÔNG BAO GIỜ…
< Reng…Chu GaEul…Điện thoại reng kìa! Reng…>
Tiếng điện thoại vang lên khi tôi đang nhúng nhảy ca hát trong tiệm cháo cùng ông chủ. Bởi vì hôm nay ông chủ bán đắt nên phóng khoáng cho tôi một ít tiền thưởng.
- GaEul nghe điện thoại kìa!
- Vâng! Tới liền.

- GaEul đây!
- …
- Cái gì? JanDi nói lại xem. - Tôi trở nên hốt hoảng.
- …
- Ưm.. Tớ.. tớ tới ngay.
Tôi run rẩy cất điện thoại vào túi, tay chân luýnh quýnh tháo tạp dề ra, khoác chiếc áo lạnh vào chạy như bay ra cửa. Có thể điều này không phải là sự thật, nhưng tôi vẫn phải đến đó. Tôi phải tận mắt chứng kiến, chứng kiến điều mà tôi nuôi trong hy vọng suốt hơn hai tháng nay.

Tôi hì hục chạy đến căn phòng quen thuộc trong cơn thở gấp, nó làm tim tôi như muốn ngừng thở vì mệt.
- GaEul! May quá, cậu đến rồi.
JanDi chạy lấy đỡ lấy tôi khi tôi như muốn té xuống vì mệt.
- Tớ không sao. Yi Jung, anh ấy sao rồi? - Tôi thở lấy thở để hỏi cô bạn.
Ngay lập tức, JanDi trở nên ngần ngại trước mặt tôi. Giống như có điều g
<<1 ... 34567 ... 12>>

Tag:

Thứ,,Định,Mệnh,Gọi,,Tình,Yêu,0

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4471 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4535 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4537 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4537 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 205