Đọc truyện,Thưa Thầy..! Em Yêu Anh
br />
Anh ta lại nói oan cho tôi rồi. Tôi đâu khó tính. Chỉ là tôi k thích nổi con trai ở tuổi tôi nữa mà thôi vì tính tình họ k ổn định, dễ thay đỏi và quá trẻ con. Giờ tôi thích người lớn chín chắn như Sinh cơ.
Tôi hỏi ngược anh ta thì a ta cũng khẳng định là a chưa có bnạ gái. Tôi tự hỏi 1 người dễ thương như anh thì lại sao k có bạn gái ở cái tuổi 18 này nhưng sau khi nói chuyện với a ta thì tôi dễ dàng hiểu tại sao. A ta thích làm thở, thích nói chuyện triết ly, và có một sô điều rất điên khùng mà a ta đã làm trong quá khứ. Nhưng có một điều tôi nghĩ rằng con gái nước ngoài khi hẹn hò mà ban làm thơ cho cô ta nghe, cô ta sẽ nghĩ bạn là đồ dở hơi. (vn cũng thế mà) Tôi nhận thấy là con gái nước anh không ưa a lắm thì phải, thế cho nên “buồn tình” mới đi làm tình nguyện viên chăng?
Trâm sau 1 lúc e ngại cũng dạn dĩ dần. Nó hỏi a về hoàn cảnh gia đinh, năm tốt nghiệp và 1 số chuyên linh tinh khác. Đây là một bước tiến đáng bộ đáng kể. Thế cũng tốt cho nó. Tuy vậy, tôi vẫn là 1 thông dịch viên đắc lực cho nó sau mỗi câu hỏi…
Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện thì có một người Nhật bản đi qua bàn tôi. cô ta cầm bảng thực đơn bằng tiếng Việt nhìn quanh quất. Bắt gặp chúng tôi, cô ta rất mừng và tuôn ra 1 tràng. Chúng tôi lúng túng k biết làm sao thì Andrew đã trả lời cô ta một cách nhuần nhuyễn và chỉ dẫn tận tình bằng tiếng Nhât. A ta lại làm chúng tôi kinh ngạc một lần nữa. Khi a ta quay lại bắt gặp đôi mắt to tròn của chuungs tôi thì a ta mỉm cười:
- No big deal. I can speak five languages. (có là gì to tát. tôi có thể nói 5 ngôn ngữ lận đấy)
Để chứng minh cho lời nói của mình, a ta trả lời moi câu hỏi của chúng tôi bằng cả năm ngôn ngữ. Tất nhiên tiếng việt nam không hề được loại trừ. Trâm, bạn tôi đã hoàn toàn tâm phục khẩu phuc Andrew, nhưng tôi thì k. Tôi thấy a ta chả có gì đáng khâm phục cả. Bởi lẽ a ta đã được nuôi dạy sống một cách độc lập từ nhỏ và với một đất nước rất giàu như Hoa Kỳ thì a ta hoàn toàn có điều kiện đi đây đó để mở rộng tầm mắt mà k lo nghĩ đến cơm áo gạo tiền.
Nghe Trâm khen: “You’re amazing.” thì andrew rất đắc ý. Cặp mắt xanh của anh ta long lanh hơn và nét mặt như kiêu căng hơn. Nhưng tôi thì k để a ta vui lâu. tôi trề môi nói:
- Five lenguages, that’s not so much. I can speak ten…. ( 5 ngôn ngữ hả? bình thường thôi, tôi có thể nói mười ngôn ngữ cơ)
Như một gáo nước lạnh tạt hẳn vào a ta, a ta cau mày và nhìn tôi ra chiều k tin tưởng lắm:
- Oh, really, can you? Tell me more… (vậy hả, thiêt k? thử nói coi…)
Còn Trâm thì trợn tròn mắt nói nhỏ:
- Đừng có nổ nha bà. Mày đừng làm chuyện quê độ nghen.
Tôi liếc nó một cái:
- Có , tao mới noi. Không tao nói làm gì?
Rôi quay qua Adrew nhoẻn cười:
- First, vietnamese: em yêu anh. Second, Chinese: ngo oiy ney a. Three, Korean: sarang heyo. Four, French: Je t’aime. Five, Japanese: Aieru. Six, Italian: Te amo, Nine, Cambodian: Soro lahn nhee ah. Last but not least, English: i love you. It that enough?? (đầu tiên, tiếng việt: em yêu anh. Thứ 2, tiếng trung quốc: ngo ai ney a….Đủ chưa?)
Sau một tràng không ngừng nghỉ, tôi dừng lại thở dốc và hớp ly trà. Trâm gác tay lên bàn đưa tay xoắn lọn tóc mai rồi nó mọp xuống bàn, đập bàn cười ha hả. Andrew ngồi nhìn tôi cười k nói lên lời, a ta lặng đi mấy phút rồi hỏi tôi với cái nhíu mày méo xẹo:
- Why do you just say words of love? (sao cô nói toàn tiếng yêu k vậy?)
- Because it’s easy to you “I lvoe you”. (bởi vì nói tiếng yêu là nói dễ nhất) – Tôi đáp.
Tôi đã làm a ta thực sự dở khóc dở cười và cảm thấy rất thú vị, a ta hỏi tôi rằng a ta có thể biết sô đt của tôi k? Rằng tôi có rảnh vào ngày mai k? dĩ nhiên là tôi biết anh ta muốn gì. A ta muốn hẹn hò với tôi. Còn tôi thì k nghĩ vậy. Tôi thấy k hứng thú với loại con trai như anh ta. Đơn giản, tôi thấy anh ta chẳng có gì hay cả. Nếu đó là Sinh thì tôi sẽ đi nhưng rất tiếc là Sinh lại k đoái hoài tới tôi lắm. Mặc dù a bbieets tôi cũng có ý định “theo đuổi” a đấy.
Cuối bữa tiệc, cái bill tính tiền cũng đc đưa tới. Thật sự thì một cái bánh pizza được bán ở phố Tây to và rẻ hơn chỗ tôi đi ăn với Sinh lúc trước nhiều. Ê, nhưng sao lại có tính tiền khăn lạnh trong này? Những 2 ngàn 1 chiếc, lại còn tính 2 chiecs. Quá quắt thật, tôi có đụng vào cái khăn nào suốt buổi đâu. Tôi cầm chiếc bil và bảo Andrew:
- Hey, something’s wrong. I didn’t use any cold napkin! (này, lộn rồi! Tôi có dùng khăn lạnh đâu!)
Trâm và Andrew cũng vớ lấy và xem. Xong, a ta cúi xuống nói với tôi:
-Yeah, the innkeeper must have made a mistake. Talk to him, he’s over there. (Ừ, tôi nghĩ chủ quán tính lộn rồi. Ông ở đằng kia kìa. cô lại hỏi đi)
Cha chả là tức, tôi đợm bước thẳng đến cái quấy nơi chủ quán đang ngồi. Ông ta quay lưng lại phía tôi và đang lau mấy cái ly nên k hay tôi đi tới.
Tôi đến bên quấy lên tiếng:
-A chủ quán ơi. Tính lộn rồi. Nãy giờ, có ai xài cái khăn lạnh nào đâu.
A ta quay lại làm tôi giật băn mình rớt cái bill… tôi k tin vào mắt mình, cái ông chủ quán lại là ông thầy yêu dấu của tôi. Tôi lắp bắp:
- Sao… sao… thầy lại ở đây?
Sinh cau mày, trên tay vẫn đang cuộn tròn lau mấy cái ly, sẵng giọng:
- Vô duyên. Nhà tôi, tôi k ở thì đi đâu?
Nhà Sinh ở đây sao, ôi lạy chúa. Tôi k ngờ cái số tôi nó lại k đến nỗi “con rệp lắm”… phen này thì…. Nhìn bộ mặt hớn hở của tôi mà Sinh lại nghiêng đầu nghi ngờ, a bảo:
- Nhìn cái bộ dáng hớn hở của em, tôi thấy lại sắp sửa có một chữ “ám dài hạn” giăng ra?
‘Ám dài hạn” à? Tất nhiên là thế. Sao mà Sinh hay vậy. Tôi sẽ làm vậy đó. Tôi nhìn anh cười hớn hở:
- Có đâu ạ. E vui vì em gặp thầy đó mà. Giờ thì e biết sao thầy pro tới vậy. Sống ở đây mà k pro mới lạ.
Nhưng tôi chợt nhớ tới cái bill tính tiền, lập tức liền khiếu nại anh:
- Thầy quá đáng nhé. Có khăn lạnh mà tính tiền cũng cắt cổ nữa. Khăn lạnh mắc lắm cũng ngàn rưỡi thôi, sao thầy tính tròn 2 ngan luôn thế? =.=
A nhìn tôi đẩy gọng kính nheo mắt:
- Tính 4 ngàn còn rẻ đó! Nội cái tội nhiều chuyện của em thôi đã hơn 4 ngàn rôi. Bồi tôi mướn để làm việc chứ k phải để nói chuyện phiếm nhé.
Rồi a quay qua Andrew sẵng giọng:
Sau một tràng không ngừng nghỉ, tôi dừng lại thở dốc và hớp ly trà. Trâm gác tay lên bàn đưa tay xoắn lọn tóc mai rồi nó mọp xuống bàn, đập bàn cười ha hả. Andrew ngồi nhìn tôi cười k nói lên lời, a ta lặng đi mấy phút rồi hỏi tôi với cái nhíu mày méo xẹo:
- Why do you just say words of love? (sao cô nói toàn tiếng yêu k vậy?)
- Because it’s easy to you “I lvoe you”. (bởi vì nói tiếng yêu là nói dễ nhất) – Tôi đáp.
Tôi đã làm a ta thực sự dở khóc dở cười và cảm thấy rất thú vị, a ta hỏi tôi rằng a ta có thể biết sô đt của tôi k? Rằng tôi có rảnh vào ngày mai k? dĩ nhiên là tôi biết anh ta muốn gì. A ta muốn hẹn hò với tôi. Còn tôi thì k nghĩ vậy. Tôi thấy k hứng thú với loại con trai như anh ta. Đơn giản, tôi thấy anh ta chẳng có gì hay cả. Nếu đó là Sinh thì tôi sẽ đi nhưng rất tiếc là Sinh lại k đoái hoài tới tôi lắm. Mặc dù a bbieets tôi cũng có ý định “theo đuổi” a đấy.
Cuối bữa tiệc, cái bill tính tiền cũng đc đưa tới. Thật sự thì một cái bánh pizza được bán ở phố Tây to và rẻ hơn chỗ tôi đi ăn với Sinh lúc trước nhiều. Ê, nhưng sao lại có tính tiền khăn lạnh trong này? Những 2 ngàn 1 chiếc, lại còn tính 2 chiecs. Quá quắt thật, tôi có đụng vào cái khăn nào suốt buổi đâu. Tôi cầm chiếc bil và bảo Andrew:
- Hey, something’s wrong. I didn’t use any cold napkin! (này, lộn rồi! Tôi có dùng khăn lạnh đâu!)
Trâm và Andrew cũng vớ lấy và xem. Xong, a ta cúi xuống nói với tôi:
-Yeah, the innkeeper must have made a mistake. Talk to him, he’s over there. (Ừ, tôi nghĩ chủ quán tính lộn rồi. Ông ở đằng kia kìa. cô lại hỏi đi)
Cha chả là tức, tôi đợm bước thẳng đến cái quấy nơi chủ quán đang ngồi. Ông ta quay lưng lại phía tôi và đang lau mấy cái ly nên k hay tôi đi tới.
Tôi đến bên quấy lên tiếng:
-A chủ quán ơi. Tính lộn rồi. Nãy giờ, có ai xài cái khăn lạnh nào đâu.
A ta quay lại làm tôi giật băn mình rớt cái bill… tôi k tin vào mắt mình, cái ông chủ quán lại là ông thầy yêu dấu của tôi. Tôi lắp bắp:
- Sao… sao… thầy lại ở đây?
Sinh cau mày, trên tay vẫn đang cuộn tròn lau mấy cái ly, sẵng giọng:
- Vô duyên. Nhà tôi, tôi k ở thì đi đâu?
Nhà Sinh ở đây sao, ôi lạy chúa. Tôi k ngờ cái số tôi nó lại k đến nỗi “con rệp lắm”… phen này thì…. Nhìn bộ mặt hớn hở của tôi mà Sinh lại nghiêng đầu nghi ngờ, a bảo:
- Nhìn cái bộ dáng hớn hở của em, tôi thấy lại sắp sửa có một chữ “ám dài hạn” giăng ra?
‘Ám dài hạn” à? Tất nhiên là thế. Sao mà Sinh hay vậy. Tôi sẽ làm vậy đó. Tôi nhìn anh cười hớn hở:
- Có đâu ạ. E vui vì em gặp thầy đó mà. Giờ thì e biết sao thầy pro tới vậy. Sống ở đây mà k pro mới lạ.
Nhưng tôi chợt nhớ tới cái bill tính tiền, lập tức liền khiếu nại anh:
- Thầy quá đáng nhé. Có khăn lạnh mà tính tiền cũng cắt cổ nữa. Khăn lạnh mắc lắm cũng ngàn rưỡi thôi, sao thầy tính tròn 2 ngan luôn thế? =.=
A nhìn tôi đẩy gọng kính nheo mắt:
- Tính 4 ngàn còn rẻ đó! Nội cái tội nhiều chuyện của em thôi đã hơn 4 ngàn rôi. Bồi tôi mướn để làm việc chứ k phải để nói chuyện phiếm nhé.
Rồi a quay qua Andrew sẵng giọng:
PHẦN 29
- Hôm nay sinh nhật Hân ù. Để tôi coi có quà gì hay tặng em không. Chờ chút. – Sinh nói thế. Anh móc điện thoại ra và gọi cho ai đó. Chừng khoảng mươi mười lăm phút anh cất điện thoại và bảo chúng tôi:
- Đợi tôi đi thay cái áo. Ra lấy xe rồi đi luôn. Tôi dẫn tới chỗ này. – Sinh vọt lên cầu thang cạnh quầy và không quên bảo Andrew: – Stay home and take care of things for me, ok? I’ll go with them. (ở nhà coi quán. được không? tôi đi với họ.)
Andrew gật gù cái đầu bóng loáng vẫu môi dài thườn thượt:
- Of course, i’ll do it. Have fun. ( tất nhiên. vui vẻ nhé.) Anh ta vừa lau quầy vừa càu nhàu, sau đó nhìn tôi nhướn mày cười nhạt. Tôi tự hỏi sao anh ta lại trở mặt ghét tôi như vậy? Thế mà cách đây mấy tiếng anh ta còn rất thân thiện với tôi kia mà….
Lát sau, Sinh trở xuống với cái áo sơ mi màu lam tím. Làn da trắng cùng với nét điển trai không chê vào đâu được của anh làm chúng tôi lại trầm trồ như lúc xem phim dạo nào. Ông thầy này cũng may là không biết ổng đẹp trai. Ổng mà biết chắc dán cái list fan hâm mộ lên tường nhà cũng chưa hết…
Vừa lúc đó Andrew chạy ra, anh ta bảo:
- Sinh, mind if i come along? Your sister woke up and said she can handle the bar. (Sinh. Tôi có thể đi theo không? Chị anh mới xuống và chỉ nói chỉ có thể coi bar).
Chúng tôi nhìn Sinh rồi nhìn nhau bối rối. Chẳng lẽ không cho anh ta đi, dù gì thì anh ta cũng quen chúng tôi cách đây mấy tiếng… Cho đi thì tôi chắc anh ta sẽ nghĩ ra trò gì để phá bĩnh tôi đấy mà. Cái nhìn khi nãy… nghi lắm….
Rốt cuộc tôi cũng phải cho Andrew đi theo vì anh ta năn nỉ quá tha thiết. Hơn nữa anh ta cũng vì nói chuyện với tôi mà bị Sinh la nên tôi phải cho anh ta đi theo.
Sinh dẫn chúng tôi đi vào một con hẻm ngoằn ngoèo trên đường Trần Hưng Đạo. Thấp thoáng ở đích đến là một quán bar nhạc sống nhỏ, trước cửa sổ có hàng chữ Night city làm bằng đèn neon màu hồng đậm. Adrew liền đi trước lăng xăng mở cửa quán cho chúng tôi. Lần lượt Sinh vào trước , tới Trâm. Tới phiên tôi, bất ngờ Andrew đóng sập cửa lại và quay lưng đi theo hai người kia.
Cánh cửa đóng sập suýt làm tôi bị dập mũi. Tôi khá bất ngờ trước hành động của anh ta. Anh ta cố tình chơi tôi. Định thần một hồi, tôi liền đẩy cửa vào và đuổi theo họ. À kia rồi! Họ đang đứng nơi quầy. Sinh đang nói chuyện với bà chủ quán. Khi tôi tới thì Trâm quay lại hỏi:
- Mày biến đi đâu vậy. Giờ mới vô. Bà chủ quán nói tiếng Anh giọng gì tao nghe không nổi.
Tôi nghiêng người ngó bà chủ quán. Trông bà ta thật bùn cười, mái tóc búi cao như tháp Babylon, đeo nhiều trang sức và đối chọi với nước da đen dòn là bộ đồ đầm hoa vàng đỏ may theo kiểu Gipsy (người Digan). Tôi vênh tai cố lắng nghe họ nói chuyện nhưng cũng bó tay. Bà ta nói quá khó nghe. Cách bà ta nói chuyện cugnx mắc cười không kém cách ăn mạc. Bà ta nói câu nào với Sinh cũng chêm vào tiếng “darling” (cưng) để gọi anh. sau khi 2 người đã nói chuyện xong thì anh qua chỉ chúng tôi và nói với bà chủ quán:
- Let me introduce my students, Tram and Han.
Bà ta ngó Trâm, ngó tôi, và thốt lên rồi nắm tay tôi:
- Nice to meet you. My name’s Ruby. You must have been the one who made Sinh go crazy. He told me so much about you. (thật vui khi biết các cháu. tôi tên là Ruby. Chắc hẳn cháu là nguoi làm Sinh nổi điên. Anh ấy nói về cháu nhiều lắm).
Tôi cười mếu nhìn bà ta, Ruby nói khó nghe thật. Nhưng tôi cũng cố đoán và hiểu. Bà ta nói tôi làm Sinh điên ư? Điên kiểu nào? Nghĩa đen hay nghĩa bóng? Tôi cũng đáp lại bà ấy:- Nice to meet you, too. What did he say? All good. I hope. (Cháu cũng vậy. Thiệt hả? Thầy nói với bà như thế à?). Rôi quay qua bặm môi khẽ liếc Sinh.
Sinh thì huýt sao ngó lơ chỗ khác tránh cái lườm của tôi và ra chiều không biết gì. Ruby nhìn thấy thái độ của tôi bèn cười ngất và buôn một câu với anh:
- Ha ha, you’re in trouble, darling! Your students are so cute. Sinh cũng nhe răng cười lại, còn Andrew thì nhăn mặt.
Tôi ngeh hắn thì thào (rất nhỏ. nhưng tôi vẫn nghe được):
- So cute, huh? Tram is ok. The other, i don’t think so.
Vô duyên! Tôi không xinh thì đã làm sao?
Bà chủ quán dẫn chúng tôi tới bàn mà Sinh khi nãy đã đặt sẵn, nó nằm gần bên tay trái và là vị trí dễ nhìn thấy sân khấu nhất. Trên kia, ban nhạc người nước ngoài đang chơi một bản hòa tấu êm ái. Không biết Sinh tìm đâu quán dễ thương thế nhỉ?
Sinh bảo, Andrew kéo ghế sếp chỗ ngồi và theo chân bà Ruby tiến vào bếp. Andrew kéo cái ghế đầu tiên ra rồi để đó (chỗ đó thì chắc dành cho Sinh rồi), hắn kéo cái thứ hai và nhấn Trâm ngồi xuống. Xong hắn kéo 2 cái ghế nữa, chắc chắn cho hắn và tôi rồi. Tôi dợm người ngồi xuống cái ghế thứ ba thì Andrew đẩy mạnh tôi ra rồi ngồi vào chỗ đó. Trước sự ngạc nhiên của tôi hắn trỏ tay chỉ vào cái ghế thứ tư bảo:
- That’s your place. – Nói thật là càng lúc tôi thấy hắn càng kì quặc. Hắn trở mặt với tôi kinh khủng. Thế mà cách đây mấy tiếng đồng hồ còn đòi số phone của tôi nữa.
Lát sau Sinh trở lại đem đặt lên bàn một chiếc bánh sinh nhật có đèn cầy số 17 và cái bông hồng xanh thật lớn và trên mặt bánh có đề dòng chẽ: “Happy birthday Hân bao gạo”.
Cô chịu nổi không? Bánh sinh nhật mà cũng chọc điên người ta. Mọi người đều vỗ tay và reo vang: “Happy birthday Hân.”, thích thật đấy, kể từ mười bảy năm qua đây là cái sinh nhật vui nhất tôi từng có. Tôi liền nhắm mắt lẩm nhẩm ước và thổi tắt nến. Cai điều ước khi nãy của tôi, ranh ma quá chừng. Tôi ước là tôi sẽ được một nụ hôn từ Sinh trong ngày sinh nhật. hihihi, ôi trời ơi, phải tội mất. Lại tới màn cắt bánh chia cho mọi người thì. Hic… cái khoản này tôi vụng lắm, nên tôi đã lên tiếng “bán cái”:
- Ai cắt đi. Em mà cắt là một hồi bầy nhầy.
Andrew lập tức lên tiếng:
- May I? I want to do something for your birthday. (Tôi nè. Tôi muốn làm giúp cô. Sinh nhật cô mà.)
Tôi nhìn hắn cảnh giác. Sợ hắn lại chơi tôi thêm lần nữa. Nhưng với nụ cười niềm nở và ánh mắt sáng ngời của hắn đã xóa tan niềm nghi ngờ của tôi. Biết gì không? Tôi lại bị gạt một lần nữa.
Dao nĩa vừa rơi vào tay Andrew thì hắn đã chia cái bánh ra làm bốn phần bằng nhau. Kể cả cái bông hồng xanh thiệp đẹp tôi lăm le giành cung bị xéo làm bốn mảnh không kịp trăng trối. Làm xong, hắn đặt dao xuống và gắp ra đĩa cho bốn người. Tôi nhìn góc tư bánh với nửa cánh hồng xanh mà máu nóng sắp bốc lên đầu. Tuy nhiên tôi phải cố nén cơn tức lại, hôm nay là sn tôi, tôi mà nóng giận thì k hay. Mà nói gì đây? Andrew đã chia đều cái bánh cho moi
Tôi hỏi ngược anh ta thì a ta cũng khẳng định là a chưa có bnạ gái. Tôi tự hỏi 1 người dễ thương như anh thì lại sao k có bạn gái ở cái tuổi 18 này nhưng sau khi nói chuyện với a ta thì tôi dễ dàng hiểu tại sao. A ta thích làm thở, thích nói chuyện triết ly, và có một sô điều rất điên khùng mà a ta đã làm trong quá khứ. Nhưng có một điều tôi nghĩ rằng con gái nước ngoài khi hẹn hò mà ban làm thơ cho cô ta nghe, cô ta sẽ nghĩ bạn là đồ dở hơi. (vn cũng thế mà) Tôi nhận thấy là con gái nước anh không ưa a lắm thì phải, thế cho nên “buồn tình” mới đi làm tình nguyện viên chăng?
Trâm sau 1 lúc e ngại cũng dạn dĩ dần. Nó hỏi a về hoàn cảnh gia đinh, năm tốt nghiệp và 1 số chuyên linh tinh khác. Đây là một bước tiến đáng bộ đáng kể. Thế cũng tốt cho nó. Tuy vậy, tôi vẫn là 1 thông dịch viên đắc lực cho nó sau mỗi câu hỏi…
Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện thì có một người Nhật bản đi qua bàn tôi. cô ta cầm bảng thực đơn bằng tiếng Việt nhìn quanh quất. Bắt gặp chúng tôi, cô ta rất mừng và tuôn ra 1 tràng. Chúng tôi lúng túng k biết làm sao thì Andrew đã trả lời cô ta một cách nhuần nhuyễn và chỉ dẫn tận tình bằng tiếng Nhât. A ta lại làm chúng tôi kinh ngạc một lần nữa. Khi a ta quay lại bắt gặp đôi mắt to tròn của chuungs tôi thì a ta mỉm cười:
- No big deal. I can speak five languages. (có là gì to tát. tôi có thể nói 5 ngôn ngữ lận đấy)
Để chứng minh cho lời nói của mình, a ta trả lời moi câu hỏi của chúng tôi bằng cả năm ngôn ngữ. Tất nhiên tiếng việt nam không hề được loại trừ. Trâm, bạn tôi đã hoàn toàn tâm phục khẩu phuc Andrew, nhưng tôi thì k. Tôi thấy a ta chả có gì đáng khâm phục cả. Bởi lẽ a ta đã được nuôi dạy sống một cách độc lập từ nhỏ và với một đất nước rất giàu như Hoa Kỳ thì a ta hoàn toàn có điều kiện đi đây đó để mở rộng tầm mắt mà k lo nghĩ đến cơm áo gạo tiền.
Nghe Trâm khen: “You’re amazing.” thì andrew rất đắc ý. Cặp mắt xanh của anh ta long lanh hơn và nét mặt như kiêu căng hơn. Nhưng tôi thì k để a ta vui lâu. tôi trề môi nói:
- Five lenguages, that’s not so much. I can speak ten…. ( 5 ngôn ngữ hả? bình thường thôi, tôi có thể nói mười ngôn ngữ cơ)
Như một gáo nước lạnh tạt hẳn vào a ta, a ta cau mày và nhìn tôi ra chiều k tin tưởng lắm:
- Oh, really, can you? Tell me more… (vậy hả, thiêt k? thử nói coi…)
Còn Trâm thì trợn tròn mắt nói nhỏ:
- Đừng có nổ nha bà. Mày đừng làm chuyện quê độ nghen.
Tôi liếc nó một cái:
- Có , tao mới noi. Không tao nói làm gì?
Rôi quay qua Adrew nhoẻn cười:
- First, vietnamese: em yêu anh. Second, Chinese: ngo oiy ney a. Three, Korean: sarang heyo. Four, French: Je t’aime. Five, Japanese: Aieru. Six, Italian: Te amo, Nine, Cambodian: Soro lahn nhee ah. Last but not least, English: i love you. It that enough?? (đầu tiên, tiếng việt: em yêu anh. Thứ 2, tiếng trung quốc: ngo ai ney a….Đủ chưa?)
Sau một tràng không ngừng nghỉ, tôi dừng lại thở dốc và hớp ly trà. Trâm gác tay lên bàn đưa tay xoắn lọn tóc mai rồi nó mọp xuống bàn, đập bàn cười ha hả. Andrew ngồi nhìn tôi cười k nói lên lời, a ta lặng đi mấy phút rồi hỏi tôi với cái nhíu mày méo xẹo:
- Why do you just say words of love? (sao cô nói toàn tiếng yêu k vậy?)
- Because it’s easy to you “I lvoe you”. (bởi vì nói tiếng yêu là nói dễ nhất) – Tôi đáp.
Tôi đã làm a ta thực sự dở khóc dở cười và cảm thấy rất thú vị, a ta hỏi tôi rằng a ta có thể biết sô đt của tôi k? Rằng tôi có rảnh vào ngày mai k? dĩ nhiên là tôi biết anh ta muốn gì. A ta muốn hẹn hò với tôi. Còn tôi thì k nghĩ vậy. Tôi thấy k hứng thú với loại con trai như anh ta. Đơn giản, tôi thấy anh ta chẳng có gì hay cả. Nếu đó là Sinh thì tôi sẽ đi nhưng rất tiếc là Sinh lại k đoái hoài tới tôi lắm. Mặc dù a bbieets tôi cũng có ý định “theo đuổi” a đấy.
Cuối bữa tiệc, cái bill tính tiền cũng đc đưa tới. Thật sự thì một cái bánh pizza được bán ở phố Tây to và rẻ hơn chỗ tôi đi ăn với Sinh lúc trước nhiều. Ê, nhưng sao lại có tính tiền khăn lạnh trong này? Những 2 ngàn 1 chiếc, lại còn tính 2 chiecs. Quá quắt thật, tôi có đụng vào cái khăn nào suốt buổi đâu. Tôi cầm chiếc bil và bảo Andrew:
- Hey, something’s wrong. I didn’t use any cold napkin! (này, lộn rồi! Tôi có dùng khăn lạnh đâu!)
Trâm và Andrew cũng vớ lấy và xem. Xong, a ta cúi xuống nói với tôi:
-Yeah, the innkeeper must have made a mistake. Talk to him, he’s over there. (Ừ, tôi nghĩ chủ quán tính lộn rồi. Ông ở đằng kia kìa. cô lại hỏi đi)
Cha chả là tức, tôi đợm bước thẳng đến cái quấy nơi chủ quán đang ngồi. Ông ta quay lưng lại phía tôi và đang lau mấy cái ly nên k hay tôi đi tới.
Tôi đến bên quấy lên tiếng:
-A chủ quán ơi. Tính lộn rồi. Nãy giờ, có ai xài cái khăn lạnh nào đâu.
A ta quay lại làm tôi giật băn mình rớt cái bill… tôi k tin vào mắt mình, cái ông chủ quán lại là ông thầy yêu dấu của tôi. Tôi lắp bắp:
- Sao… sao… thầy lại ở đây?
Sinh cau mày, trên tay vẫn đang cuộn tròn lau mấy cái ly, sẵng giọng:
- Vô duyên. Nhà tôi, tôi k ở thì đi đâu?
Nhà Sinh ở đây sao, ôi lạy chúa. Tôi k ngờ cái số tôi nó lại k đến nỗi “con rệp lắm”… phen này thì…. Nhìn bộ mặt hớn hở của tôi mà Sinh lại nghiêng đầu nghi ngờ, a bảo:
- Nhìn cái bộ dáng hớn hở của em, tôi thấy lại sắp sửa có một chữ “ám dài hạn” giăng ra?
‘Ám dài hạn” à? Tất nhiên là thế. Sao mà Sinh hay vậy. Tôi sẽ làm vậy đó. Tôi nhìn anh cười hớn hở:
- Có đâu ạ. E vui vì em gặp thầy đó mà. Giờ thì e biết sao thầy pro tới vậy. Sống ở đây mà k pro mới lạ.
Nhưng tôi chợt nhớ tới cái bill tính tiền, lập tức liền khiếu nại anh:
- Thầy quá đáng nhé. Có khăn lạnh mà tính tiền cũng cắt cổ nữa. Khăn lạnh mắc lắm cũng ngàn rưỡi thôi, sao thầy tính tròn 2 ngan luôn thế? =.=
A nhìn tôi đẩy gọng kính nheo mắt:
- Tính 4 ngàn còn rẻ đó! Nội cái tội nhiều chuyện của em thôi đã hơn 4 ngàn rôi. Bồi tôi mướn để làm việc chứ k phải để nói chuyện phiếm nhé.
Rồi a quay qua Andrew sẵng giọng:
Sau một tràng không ngừng nghỉ, tôi dừng lại thở dốc và hớp ly trà. Trâm gác tay lên bàn đưa tay xoắn lọn tóc mai rồi nó mọp xuống bàn, đập bàn cười ha hả. Andrew ngồi nhìn tôi cười k nói lên lời, a ta lặng đi mấy phút rồi hỏi tôi với cái nhíu mày méo xẹo:
- Why do you just say words of love? (sao cô nói toàn tiếng yêu k vậy?)
- Because it’s easy to you “I lvoe you”. (bởi vì nói tiếng yêu là nói dễ nhất) – Tôi đáp.
Tôi đã làm a ta thực sự dở khóc dở cười và cảm thấy rất thú vị, a ta hỏi tôi rằng a ta có thể biết sô đt của tôi k? Rằng tôi có rảnh vào ngày mai k? dĩ nhiên là tôi biết anh ta muốn gì. A ta muốn hẹn hò với tôi. Còn tôi thì k nghĩ vậy. Tôi thấy k hứng thú với loại con trai như anh ta. Đơn giản, tôi thấy anh ta chẳng có gì hay cả. Nếu đó là Sinh thì tôi sẽ đi nhưng rất tiếc là Sinh lại k đoái hoài tới tôi lắm. Mặc dù a bbieets tôi cũng có ý định “theo đuổi” a đấy.
Cuối bữa tiệc, cái bill tính tiền cũng đc đưa tới. Thật sự thì một cái bánh pizza được bán ở phố Tây to và rẻ hơn chỗ tôi đi ăn với Sinh lúc trước nhiều. Ê, nhưng sao lại có tính tiền khăn lạnh trong này? Những 2 ngàn 1 chiếc, lại còn tính 2 chiecs. Quá quắt thật, tôi có đụng vào cái khăn nào suốt buổi đâu. Tôi cầm chiếc bil và bảo Andrew:
- Hey, something’s wrong. I didn’t use any cold napkin! (này, lộn rồi! Tôi có dùng khăn lạnh đâu!)
Trâm và Andrew cũng vớ lấy và xem. Xong, a ta cúi xuống nói với tôi:
-Yeah, the innkeeper must have made a mistake. Talk to him, he’s over there. (Ừ, tôi nghĩ chủ quán tính lộn rồi. Ông ở đằng kia kìa. cô lại hỏi đi)
Cha chả là tức, tôi đợm bước thẳng đến cái quấy nơi chủ quán đang ngồi. Ông ta quay lưng lại phía tôi và đang lau mấy cái ly nên k hay tôi đi tới.
Tôi đến bên quấy lên tiếng:
-A chủ quán ơi. Tính lộn rồi. Nãy giờ, có ai xài cái khăn lạnh nào đâu.
A ta quay lại làm tôi giật băn mình rớt cái bill… tôi k tin vào mắt mình, cái ông chủ quán lại là ông thầy yêu dấu của tôi. Tôi lắp bắp:
- Sao… sao… thầy lại ở đây?
Sinh cau mày, trên tay vẫn đang cuộn tròn lau mấy cái ly, sẵng giọng:
- Vô duyên. Nhà tôi, tôi k ở thì đi đâu?
Nhà Sinh ở đây sao, ôi lạy chúa. Tôi k ngờ cái số tôi nó lại k đến nỗi “con rệp lắm”… phen này thì…. Nhìn bộ mặt hớn hở của tôi mà Sinh lại nghiêng đầu nghi ngờ, a bảo:
- Nhìn cái bộ dáng hớn hở của em, tôi thấy lại sắp sửa có một chữ “ám dài hạn” giăng ra?
‘Ám dài hạn” à? Tất nhiên là thế. Sao mà Sinh hay vậy. Tôi sẽ làm vậy đó. Tôi nhìn anh cười hớn hở:
- Có đâu ạ. E vui vì em gặp thầy đó mà. Giờ thì e biết sao thầy pro tới vậy. Sống ở đây mà k pro mới lạ.
Nhưng tôi chợt nhớ tới cái bill tính tiền, lập tức liền khiếu nại anh:
- Thầy quá đáng nhé. Có khăn lạnh mà tính tiền cũng cắt cổ nữa. Khăn lạnh mắc lắm cũng ngàn rưỡi thôi, sao thầy tính tròn 2 ngan luôn thế? =.=
A nhìn tôi đẩy gọng kính nheo mắt:
- Tính 4 ngàn còn rẻ đó! Nội cái tội nhiều chuyện của em thôi đã hơn 4 ngàn rôi. Bồi tôi mướn để làm việc chứ k phải để nói chuyện phiếm nhé.
Rồi a quay qua Andrew sẵng giọng:
PHẦN 29
- Hôm nay sinh nhật Hân ù. Để tôi coi có quà gì hay tặng em không. Chờ chút. – Sinh nói thế. Anh móc điện thoại ra và gọi cho ai đó. Chừng khoảng mươi mười lăm phút anh cất điện thoại và bảo chúng tôi:
- Đợi tôi đi thay cái áo. Ra lấy xe rồi đi luôn. Tôi dẫn tới chỗ này. – Sinh vọt lên cầu thang cạnh quầy và không quên bảo Andrew: – Stay home and take care of things for me, ok? I’ll go with them. (ở nhà coi quán. được không? tôi đi với họ.)
Andrew gật gù cái đầu bóng loáng vẫu môi dài thườn thượt:
- Of course, i’ll do it. Have fun. ( tất nhiên. vui vẻ nhé.) Anh ta vừa lau quầy vừa càu nhàu, sau đó nhìn tôi nhướn mày cười nhạt. Tôi tự hỏi sao anh ta lại trở mặt ghét tôi như vậy? Thế mà cách đây mấy tiếng anh ta còn rất thân thiện với tôi kia mà….
Lát sau, Sinh trở xuống với cái áo sơ mi màu lam tím. Làn da trắng cùng với nét điển trai không chê vào đâu được của anh làm chúng tôi lại trầm trồ như lúc xem phim dạo nào. Ông thầy này cũng may là không biết ổng đẹp trai. Ổng mà biết chắc dán cái list fan hâm mộ lên tường nhà cũng chưa hết…
Vừa lúc đó Andrew chạy ra, anh ta bảo:
- Sinh, mind if i come along? Your sister woke up and said she can handle the bar. (Sinh. Tôi có thể đi theo không? Chị anh mới xuống và chỉ nói chỉ có thể coi bar).
Chúng tôi nhìn Sinh rồi nhìn nhau bối rối. Chẳng lẽ không cho anh ta đi, dù gì thì anh ta cũng quen chúng tôi cách đây mấy tiếng… Cho đi thì tôi chắc anh ta sẽ nghĩ ra trò gì để phá bĩnh tôi đấy mà. Cái nhìn khi nãy… nghi lắm….
Rốt cuộc tôi cũng phải cho Andrew đi theo vì anh ta năn nỉ quá tha thiết. Hơn nữa anh ta cũng vì nói chuyện với tôi mà bị Sinh la nên tôi phải cho anh ta đi theo.
Sinh dẫn chúng tôi đi vào một con hẻm ngoằn ngoèo trên đường Trần Hưng Đạo. Thấp thoáng ở đích đến là một quán bar nhạc sống nhỏ, trước cửa sổ có hàng chữ Night city làm bằng đèn neon màu hồng đậm. Adrew liền đi trước lăng xăng mở cửa quán cho chúng tôi. Lần lượt Sinh vào trước , tới Trâm. Tới phiên tôi, bất ngờ Andrew đóng sập cửa lại và quay lưng đi theo hai người kia.
Cánh cửa đóng sập suýt làm tôi bị dập mũi. Tôi khá bất ngờ trước hành động của anh ta. Anh ta cố tình chơi tôi. Định thần một hồi, tôi liền đẩy cửa vào và đuổi theo họ. À kia rồi! Họ đang đứng nơi quầy. Sinh đang nói chuyện với bà chủ quán. Khi tôi tới thì Trâm quay lại hỏi:
- Mày biến đi đâu vậy. Giờ mới vô. Bà chủ quán nói tiếng Anh giọng gì tao nghe không nổi.
Tôi nghiêng người ngó bà chủ quán. Trông bà ta thật bùn cười, mái tóc búi cao như tháp Babylon, đeo nhiều trang sức và đối chọi với nước da đen dòn là bộ đồ đầm hoa vàng đỏ may theo kiểu Gipsy (người Digan). Tôi vênh tai cố lắng nghe họ nói chuyện nhưng cũng bó tay. Bà ta nói quá khó nghe. Cách bà ta nói chuyện cugnx mắc cười không kém cách ăn mạc. Bà ta nói câu nào với Sinh cũng chêm vào tiếng “darling” (cưng) để gọi anh. sau khi 2 người đã nói chuyện xong thì anh qua chỉ chúng tôi và nói với bà chủ quán:
- Let me introduce my students, Tram and Han.
Bà ta ngó Trâm, ngó tôi, và thốt lên rồi nắm tay tôi:
- Nice to meet you. My name’s Ruby. You must have been the one who made Sinh go crazy. He told me so much about you. (thật vui khi biết các cháu. tôi tên là Ruby. Chắc hẳn cháu là nguoi làm Sinh nổi điên. Anh ấy nói về cháu nhiều lắm).
Tôi cười mếu nhìn bà ta, Ruby nói khó nghe thật. Nhưng tôi cũng cố đoán và hiểu. Bà ta nói tôi làm Sinh điên ư? Điên kiểu nào? Nghĩa đen hay nghĩa bóng? Tôi cũng đáp lại bà ấy:- Nice to meet you, too. What did he say? All good. I hope. (Cháu cũng vậy. Thiệt hả? Thầy nói với bà như thế à?). Rôi quay qua bặm môi khẽ liếc Sinh.
Sinh thì huýt sao ngó lơ chỗ khác tránh cái lườm của tôi và ra chiều không biết gì. Ruby nhìn thấy thái độ của tôi bèn cười ngất và buôn một câu với anh:
- Ha ha, you’re in trouble, darling! Your students are so cute. Sinh cũng nhe răng cười lại, còn Andrew thì nhăn mặt.
Tôi ngeh hắn thì thào (rất nhỏ. nhưng tôi vẫn nghe được):
- So cute, huh? Tram is ok. The other, i don’t think so.
Vô duyên! Tôi không xinh thì đã làm sao?
Bà chủ quán dẫn chúng tôi tới bàn mà Sinh khi nãy đã đặt sẵn, nó nằm gần bên tay trái và là vị trí dễ nhìn thấy sân khấu nhất. Trên kia, ban nhạc người nước ngoài đang chơi một bản hòa tấu êm ái. Không biết Sinh tìm đâu quán dễ thương thế nhỉ?
Sinh bảo, Andrew kéo ghế sếp chỗ ngồi và theo chân bà Ruby tiến vào bếp. Andrew kéo cái ghế đầu tiên ra rồi để đó (chỗ đó thì chắc dành cho Sinh rồi), hắn kéo cái thứ hai và nhấn Trâm ngồi xuống. Xong hắn kéo 2 cái ghế nữa, chắc chắn cho hắn và tôi rồi. Tôi dợm người ngồi xuống cái ghế thứ ba thì Andrew đẩy mạnh tôi ra rồi ngồi vào chỗ đó. Trước sự ngạc nhiên của tôi hắn trỏ tay chỉ vào cái ghế thứ tư bảo:
- That’s your place. – Nói thật là càng lúc tôi thấy hắn càng kì quặc. Hắn trở mặt với tôi kinh khủng. Thế mà cách đây mấy tiếng đồng hồ còn đòi số phone của tôi nữa.
Lát sau Sinh trở lại đem đặt lên bàn một chiếc bánh sinh nhật có đèn cầy số 17 và cái bông hồng xanh thật lớn và trên mặt bánh có đề dòng chẽ: “Happy birthday Hân bao gạo”.
Cô chịu nổi không? Bánh sinh nhật mà cũng chọc điên người ta. Mọi người đều vỗ tay và reo vang: “Happy birthday Hân.”, thích thật đấy, kể từ mười bảy năm qua đây là cái sinh nhật vui nhất tôi từng có. Tôi liền nhắm mắt lẩm nhẩm ước và thổi tắt nến. Cai điều ước khi nãy của tôi, ranh ma quá chừng. Tôi ước là tôi sẽ được một nụ hôn từ Sinh trong ngày sinh nhật. hihihi, ôi trời ơi, phải tội mất. Lại tới màn cắt bánh chia cho mọi người thì. Hic… cái khoản này tôi vụng lắm, nên tôi đã lên tiếng “bán cái”:
- Ai cắt đi. Em mà cắt là một hồi bầy nhầy.
Andrew lập tức lên tiếng:
- May I? I want to do something for your birthday. (Tôi nè. Tôi muốn làm giúp cô. Sinh nhật cô mà.)
Tôi nhìn hắn cảnh giác. Sợ hắn lại chơi tôi thêm lần nữa. Nhưng với nụ cười niềm nở và ánh mắt sáng ngời của hắn đã xóa tan niềm nghi ngờ của tôi. Biết gì không? Tôi lại bị gạt một lần nữa.
Dao nĩa vừa rơi vào tay Andrew thì hắn đã chia cái bánh ra làm bốn phần bằng nhau. Kể cả cái bông hồng xanh thiệp đẹp tôi lăm le giành cung bị xéo làm bốn mảnh không kịp trăng trối. Làm xong, hắn đặt dao xuống và gắp ra đĩa cho bốn người. Tôi nhìn góc tư bánh với nửa cánh hồng xanh mà máu nóng sắp bốc lên đầu. Tuy nhiên tôi phải cố nén cơn tức lại, hôm nay là sn tôi, tôi mà nóng giận thì k hay. Mà nói gì đây? Andrew đã chia đều cái bánh cho moi

