watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 14 - Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh (Diệp Lạc Vô Tâm)
Home >
Tìm kiếm

Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh (Diệp Lạc Vô Tâm)

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
19/05/26 - 04:42

g thể uy hiếp gì. "Anh đừng nghĩ đến có được cơ thể của tôi, tôi sẽ lấy anh, chuyện này sẽ chỉ làm tôi hận anh cả đời!"

"Anh biết..."

Ngay lúc đầu óc của Tiểu Úc trở nên đần độn, tiếng chuông cửa vang lên thật lớn, Âu Dương Y Phàm đột nhiên buông tay cô ra, đem thân thể cô ôm vào trong lòng...

Máy quay, máy ảnh, mi­cro­phone chật ních phòng, Tiểu Úc sợ tới mức vùi mặt ở trong lòng Âu Dương Y Phàm, mặt chôn ở trước ngực anh một cử động nhỏ cũng không dám.

Cô rốt cục hiểu được anh muốn làm gì , chiêu đùa này cũng quá "độc" đi

Nếu cô và anh..., cùng lắm thì ngày mai cô đứng lên cho anh ta mười đồng tiền, nói rằng: Bổn tiểu thư chỉ đùa thôi!

Nhưng nếu bị phóng viên chụp được, đến ngày mai nói không chừng sẽ đăng lên báo, ba cô không từ cô mới là lạ...

Từ cô cũng không sao, chỉ sợ ông vì giữ mặt mũi đem cô gả cho tên ngu ngốc này.

Không, hiện tại cô phát hiện anh ta không phải ngu ngốc!

Thanh âm nhao nhao ồn ào vang vọng toàn bộ phòng: "Âu Dương tiên sinh, ngài đang quen với Quan tiểu thư sao?"

"Nghe nói anh ất đang theo đuổi cô, hiện tại đã xác định quan hệ sao?"

"Nghe nói hai nhà các ngài đã quen biết nhiều đời, bọn họ đều xem trọng cảm tình của anh chị, có phải thật sự hay không?"

"Nghe nói hôm nay ngài tính cùng Quan tiểu thư đính hôn, phải không?"

"Anh chị sẽ kết hôn sao?"

"......"

"Đi ra ngoài, đi ra ngoài hết cho tôi!!!" Cô ôm lỗ tai rống to.

"Trong chốc lát tôi sẽ cùng Quan tiểu thư ở dưới lầu tuyên bố tin tức đính hôn, hơn nữa còn nhận lời phỏng vấn của ký giả, hiện tại mời mọi người đi ra ngoài!"

Âu Dương Y Phàm ôm cô bảo vệ,ý tứ cưng chiều sâu đậm, càng xác minh thêm phỏng đoán của phóng viên.

Anh vệ sĩ cùng vài bảo vệ đem bọn họ mời ra ngoài, rồi khóa trái cửa phòng.

Tất cả lộn xộn đều được giải quyết, giống như hết thảy anh không có an bài vụ lộn xộn này

Thế giới cuối cùng an tĩnh lại, Tiểu Úc khôi phục bình tĩnh, cô giãy khỏi vòng ôm ấp của anh, rống to: "Âu Dương y phàm, anh đây là có ý gì?!

"Bây giờ anh cho em một cơ hội để lựa chọn, em có ba con đường có thể đi: Thứ nhất, đi xuống ngoan ngoãn theo anh tuyên bố tin tức đính hôn, thứ hai chờ ảnh chụp đăng lên báo, khiến cho cha mẹ chúng ta bức hôn, thứ ba chúng ta đem chuyện vừa rồi chưa có làm xong mà làm cho xong" Anh đưa tay vuốt ve hai má cô, thân thể của cô, trên mặt đều là cười xấu xa khiến người ta lo sợ: "Yên tâm, anh nhất định sẽ không làm em thất vọng."

"Anh nằm mơ!" Tiểu Úc ôm lấy thân thể của mình, lùi bước về phía sau một chút. "Cái gì tôi cũng không chọn, tôi muốn về nhà."

"Dù sao anh cũng phải lấy em, đính hôn trước hay là lên giường trước em tự mình quyết định đi."

"Tôi...... Tôi muốn gọi điện thoại cho ba tôi!"

"Tùy em!" Anh chỉ chỉ điện thoại bên cạnh bàn: "Anh đoán chừng Bác Quan cũng sẽ không hy vọng thấy ảnh chụp của em đăng trên báo lá cải làm nhục gia phong."

"Anh! Anh đừng hòng uy hiếp tôi, ba tôi sẽ không để cho bọn họ đăng báo được."

"Anh không uy hiếp em. Anh nhất định sẽ để ảnh chụp đó lên báo...... Chờ ảnh chụp bị đăng lên, hai nhà chúng ta nói không chừng sẽ kết hợp an bài chuyện kết hôn cho chúng ta, anh cũng đỡ phải lo lắng..."

"Anh quả thật còn đê tiện hơn tôi nghĩ!"

Anh cười cười, từ túi quần lấy ra cái nhẫn kim cương đeo vào ngón giữa của cô: "Anhcũng muốn chuẩn bị một buổi cầu hôn lãng mạn! Nhưng em thà mỗi ngày uống say trốn ở góc phòng khóc, cũng không chịu tha thứ cho anh, cho nên anh chỉ còn cách chọn dùng thủ đoạn như thế này."

"Tôi khóc không phải vì anh!"

"Đúng, em không phải vì anh...... Em chẳng qua là mỗi ngày cầm di động khóc nói: Ivan, anh vì sao không gọi điện thoại cho em!" Anh đem mặt kề sát cô, cười đến thập phần đáng ghét: "Em tắt máy thì anh làm sao gọi cho em chứ?"

Cô nghiến răng nghiến lợi lại không có lời nào để nói

Hiện tại cô chỉ có một ý tưởng, chính là đem anh vệ sĩ của cô ném xuống từ lầu hai mươi mốt!

Âu Dương Y Phàm đứng dậy mặc áo sơ­mi vào, đi đến bên cửa sổ, bóng dáng đối mặt đêm tối thoạt nhìn tràn đầy cô đơn và u buồn.

"Tiểu Úc, cảm tình là chuyện của hai người yêu nhau, anh chờ bao lâu đều được..." Anh đột nhiên thở dài, tiếp tục nói: "Anh muốn cùng em đính hôn, tuyệt không có bức ép em, anh bất quá là muốn nói cho mọi người, bao gồm em: "Em là của anh! Có anh ở đây, ai cũng không có thể có ý đồ với em..."

"Chỉ bằng thủ đoạn đó đã nghĩ có được tôi, anh nằm mơ đi!"

Cô tháo nhẫn trên tay vứt xuống mặt đất.

Tưởng như vậy thì Quan Tiểu Úc cô sợ sao, muốn cô ngoan ngoãn cùng đính hôn, không có cửa đâu!

Sửa sang lại quần áo, hít vào thật sâu, rồi bước ra cửa. Ngoài cửa là đèn flash và microphone đang đợi cô.

Tiểu Úc định mở miệng, thì Âu Dương Y Phàm ôm chầm cô, cùng cô bốn mắt nhìn nhau, cao giọng nói: "Tiểu Úc, anh thật sự yêu em! Khi anh luôn được vô số người ca ngợi, chính em khiến anh nhận ra anh là người tự cho mình đúng cỡ nào; khi anh gặp khó khăn, chính em cho anh biết trên thế giới còn có một người con gái ở bên cạnh anh, em không để ý anh có được cái gì, mất đi cái gì; Khi anh nghĩ tình yêu chỉ là nội tâm khát vọng, là em cho anh biết tình yêu là cho người ta uống nước lạnh cũng thấy đắng, uống cà phê cũng thấy miệng đầy cảm giác ngọt ngào...... Chỉ cần có thể bên em..... Chỉ cần em cho anh cơ hội, chuyện gì anh đều nguyện ý vì em thay đổi, anh sẽ vĩnh viễn làm Ivan trong lòng em!"

Không cảm động, cô một chút cũng không cảm động!

Thế nhưng ánh đèn máy ảnh loé sáng sao lại chói mắt như thế, làm nước mắt cô đều chảy xuống...

Âu Dương Y Phàm nhân cơ hội kéo tay cô, nửa quỳ trên mặt đất đem nhẫn kim cương đeo vào ngón tay áp út của cô nói: "Em lấy anh đi!"

Sau đó, khi đầu lưỡi của Tiểu Úc còn cứng ngắct, anh đã đứng lên, ôm thắt lưng cô đem đến trước mọi người, hôn cô nồng nàn...

Cô nói thầm trong lòng, kĩ thuật hôn thật sự không tồi, trước mặt nhiều máy chụp ảnh như vậy, anh có thể hôn thản nhiên đến như thường.

Cảm giác mềm mại lướt trên môi, không nhẹ không nặng, không vội không chậm, diễm tình lại không nhục dục...

Cô sẽ không, hoàn toàn sẽ không !!!

Có thể cho cô cơ hội để nói hay không, kỳ thật cô còn chưa đồng ý đâu!

Ánh đèn lóe sang lien tục, làm ơn đi đây không phải là phim truyền hình đừng quay nữa.

*****************************
Ngày hôm sau, Tiểu Úc rúc đầu trong ổ chăn cả ngày không dám ra.

Sáng sớm Âu Dương Y Phàm đã tới, vẻ mặt chân thành giải thích với vợ chồng Quan Thiên Nguyên, còn nói anh cùng Tiểu Úc là thật tâm yêu nhau, sự tình lúc trước đều là hiểu lầm...

Tiểu Úc đem bình hoa lỗi thời quý giá nhất ném qua, đáng tiếc bị anh vệ sĩ bên người anh ta đúng lúc tiếp được. Nếu không phải mẹ Quan thấy tâm trạng cô kích động, đem Âu Dương Y Phàm đuổi về trước nếu không cô sẽ giết anh ta.

Chi vào trong chăn, Tiểu Úc khẩn trương mở ra tạp chí anh ta bỏ lại. Bìa quả nhiên đăng ảnh ngày hôm qua anh ta cầu hôn cô, cả ảnh chụp cảnh hôn cùng với màn "Độc thoại" nóng bỏng! Bên cạnh còn có lời văn thâm tình vô hạn nói cô đã vui vẻ đồng ý, sắp sửa thành hôn.

Rõ ràng cô chưa nói đồng ý, vấn đề là trong ảnh chụp ánh mắt cuả cô...... hiển nhiên là nguyện ý!

Tiểu Úc lấy gương soi đi soi lại, tại sao có thể như vậy chứ?

Chẳng lẽ là do Pho­to­shop xử lý ?

Đang buồn bực thì Lăng Lăng gọi điện thoại đến: "Bạn thân ái, tớ ở trên mạng thấy ảnh chụp của các cậu, chụp không tệ, so với ảnh chụp photoshop trong tiệm áo cưới còn cảm động lòng người hơn."

"Chị à, chị không thấy là em bị hãm hại sao?"

"A, đã nhìn ra, bối cảnh là phòng tổng thống cao cấp ở khách sạn... Nghe nói trong phòng còn có ảnh chụp, bởi vì đương sự không đồng ý, cho nên không cho đăng lên."

"Cái gì!" Tên hỗn đản chết tiệt, thật không biết sợ này. "Lăng lăng, cậu đợi một lát, tớ đi giết Âu Dương Y Phàm trước, rồi chúng ta chậm rãi tán gẫu."

"Tốt! Anh ta đang ở chỗ Dương Lam Hàng này, cậu muốn giết anh ta hãy đến đây."

Tiểu Úc nghĩ lại chui vào chăn: "Tớ không đi, Lăng Lăng, cậu giúp tớ nói cho anh ta: Tớ có chết cũng không lấy anh ta..."

*********

Hai ngày sau Tiểu Úc tránh ở trong nhà không dám ra khỏi cửa. Mỗi ngày Âu Dương Y Phàm gọi điện thoại rất nhiều lần, cô cũng không bắt máy.

Thật ra, giận đã tan rồi, nhưng cô chính là không muốn tiếp điện thoại của anh, cứ cảm thấy có chút cảm giác kỳ lạ nảy sinh trong lòng, khiến cô nhớ tới anh sẽ hoảng loạn.

Có một ngày cô ngủ đến trời đất u ám, Quan Thiên Nguyên bước vào phòng cô, nói: "Tiểu úc, hôm nay ba dẫn con đi leo núi."

Cô ngồi dậy, xoa xoa đôi mắt còn ngái ngủ. "Tim của ba không tốt, ba đừng nên đi ."

"Uh, vậy con cũng đừng ngủ nữa, ra ngoài hít thở không khí, lên núi nhìn xem phong cảnh, tâm tình sẽ tốt lên."

"Dạ, cũng được!" Cô ngoan ngoãn lên tiếng, rời giường thay đổi quần áo, thay giầy thể thao, đi đến ngọn núi nhỏ vô danh rất gần nhà cô.

Đi đến chân núi, cô cả kinh đứng ở tại chỗ, ngơ ngác nhìn sợi dây cáp thật dài trước mắt.

Chỗ này đến một du khách còn không có, làm sao có thể xây một cái cáp treo? Quốc gia, địa phương có phải dư tiền hay không?

Nàng tò mò đi lại chỗ dây cáp, chân núi dừng một chiếc cáp treo, mặt trên màu tím,hình dạng uốn lượn hình trái tim, chính giữa có hàng chữ cái màu vàng: I need you!

"Tiểu Úc..."

Cô đột nhiên xoay người, Âu Dương Y Phàm không biết từ khi nào đã đứng sau lưng cô.

"Đây là do anh làm?"

"Ừ!"

"Vô vị! Nhiều chuyện!" Cô quay đầu khinh thường, hướng tới đường nhỏ trên núi mà đi về phía trước.

"Hiện tại em không cần, nhưng sẽ có một ngày em bị thương ở chân, có một ngày em mệt không thể đi bộ, có một ngày em già không còn sức đi lên, em nhất định sẽ cần nó, cần anh!"

Cao thủ tình trường chính là cao thủ tình trường, mỗi câu nói ra đều cảm động tới trời cao

Cô muốn tiếp tục đi phía trước không thèm để ý đến anh ta, nhưng chân cô làm sao cũng không đứng dậy nổi, cuối cùng cô quay lại, lớn tiếng hỏi: "lời ngon tiếng ngọt của anh có dùng bản nháp trước hay không?"

"Thỉnh thoảng cũng có."

Khóe miệng của cô nhịn không được giơ lên, ý cười biểu lộ ở trên mặt. "Nói nghe thử bản nháp đã soạn một chút đi."

Anh cũng cười, không phải kiểu cười xấu xa, mà là cười thật thoải mái: "Em mắng một chút cũng không sai: anh có bao nhiêu bạn gái anh đều không rõ, anh căn bản không phải trăng hoa, mà là không yêu không bền ! Ngay cả sói còn có thể tiến hóa thay đổi, tư tưởng của anh còn dừng lại ở xã hội nguyên thuỷ...... Cũng bởi vì như thế, anh giấu diếm thân phận chân thật của anh với em, hy vọng chờ sau khi em thật sự hiểu sẽ nhìn anh dưới con mắt khác đổi. Không ngờ anh lại chữa tốt thành xấu, làm tổn thương em! Tiểu Úc, nếu em thật tình có yêu Ivan, xin em cho hắn một cơ hội, để cho hắn thay thế Âu Dương Y Phàm, làm một người toàn tâm toàn ý yêu em!"

"Thật buồn nôn!" Tiểu Úc chà xát cánh tay của mình, gương mặt nở nụ cười như một đóa Tường Vi.

"Còn lời buồn nôn hơn nữa, em muốn nghe không?"

"Không thèm nghe." Cô xoay người lên núi, bước chân bỗng nhiên trở nên nhẹ nhàng, đi trên đường núi gập ghềnh như là đang bay vậy.

Âu Dương Y Phàm đi theo phía sau, nắm lấy tay. "Đúng là phụ nữ! Miệng luôn nói một đường lòng lại nghĩ một nẻo. Rõ ràng thích anh, còn cố tình mạnh miệng."

"Khư, anh ngoài bề ngoài đẹp trai một chút, có tiền một chút, cẩn thận một chút, lãng mạn một chút, nói êm tai một chút, còn có cái gì đáng giá để phụ nữ yêu?"

"Những thứ đó còn chưa đủ để phụ nữ yêu ?!"

"Đủ sao?" Hình như đủ rồi.

"Anh đây thẳng thắn nói với em." Anh sát vào bên tai của cô, thấp giọng thì thầm: "Chờ đêm tân hôn, em sẽ biết..."

Cô cắn răng, lại cắn răng!

Ai có thể cho cô biết, ba mẹ cô rốt cuộc coi trọng người này vì cái gì!?

Chương 13: Những ngày sống chung
Sưu tầm
Thời gian trôi nhanh, mới đó đã đến thời điểm tốt nghiệp.

Tiểu Úc làm việc ở chỗ nào cũng vấp phải khó khăn, đã thế còn bị người nhà lạnh lùng, vô tình đuổi ra khỏi nhà. Lấy lý do "Tập cho cô sống độc lập" đường hoàng đuổi cô ra khỏi nhà, rốt cục cô hiểu được lòng người dễ thay đổi, tình người ấm lạnh mà.

Dưới nắng hè chói chang, Tiểu Úc kéo theo hành lý thật nặng, đứng bên đường, thật khóc không ra nước mắt!

Thử nghĩ xem, ở vào tình thế thê thảm này, Âu Dương Y Phàm giành cái va li nặng từ trong tay cô, mang cô đến một cư xá vừa xây xong, khiến cô thật cảm kích người đàn ông trước mắt này.Cô rưng rưng nước mắt nói: "Sớm biết anh tốt như vậy, ngày hôm qua em sẽ không cự tuyệt lời cầu hôn của anh."

"Em không cần quá cảm động, tiền thuê nhà anh sẽ trừ vào tiền lương của em."

Nghe anh nói, cảm động trong Tiểu Úc liền bay hết: "Anh đối với vị hôn thê của mình tính toán như vậy sao?"

"Chưa kết hôn, chờ kết hôn rồi hãy nói!"

Cô nhịn, ai bảo ngày hôm qua cô trước mặt ba mẹ cự tuyệt lời cầu hôn của anh, rơi vào kết cục này, tự làm tự chịu.

Âu Dương Y Phàm mở cửa phòng ra, bên trong nhàn nhạt mùi sơn mới.

Trang hoàng giản dị mà thư thái, rất phù hợp thẩm mỹ của cô.

Cô đi vào phòng khách, cửa sổ sát đất tràn ngập ánh sáng chiếu vào tầm mắt, hai chiếc ghế mây dựa vào phía trước cửa sổ, ở giữa là cái bàn tròn nghệ thuật bằng sắt, trên bàn là hai tách cà phê bằng sứ.

"Anh làm thế nào biết em thích..."

"Có một buổi tối gọi điện thoại cho em, trong lúc vô tình em có nói: ‘Nếu có thể lựa chọn, em thích nằm ở ghế mây bưng tách cà phê, từ cửa sổ sát mặt đất thưởng thức cảnh đêm trong thành phố, trò chuyện với nhau..."

"Cảm ơn anh!"

Tiểu Úc phát hiện mình càng ngày càng thích anh. Anh cẩn thận lại lãng mạn, luôn làm phụ nữ không thể kháng cự lại mị lực của anh.

Cô bước vào phòng ngủ, nằm lên chiếc giường mềm mại, thoải mái thư giãn gân cốt mệt mỏi một chút. "Thật là thoải mái a!"

Âu Dương Y Phàm dựa cửa nói: "Nếu em muốn ngủ ở đây anh cũng không phản đối...... Nếu em để ý... thì phải ngủ ở phòng khác... bởi vì đây là phòng của anh."

"Cái gì!" Cô sợ tới mức bật dậy, mới để ý trong phòng quả thật là có đồ đạc của anh.

"Anh sợ em không đủ sức trả tiền thuê phòng, nên anh tốt bụng thay em chia sẻ một chút."

"Anh có thể tìm lý do nào hay hơn không?"

"Cũng được!" Anh suy nghĩ một chút, nói: "Cân nhắc đến việc tiện cho em giám sát cuộc sống về đêm của anh, anh quyết định ở đây, để em đỡ phải nghi thần nghi quỷ, lúc nào cũng phải khuya khoắt xông vào chỗ ở của anh."

"Sẵn tiện anh giám sát cuộc sống về đêm của em luôn?"

"Em cũng có thể nghĩ anh lo lắng em ở nơi này một mình, sợ buổi tối em gặp sắc lang!"

"Gặp gỡ sắc lang so với cùng một cái sắc lang chung sống còn tốt hơn!"

"Anh dùng nhân cách cam đoan với em, anh tuyệt đối sẽ không chạm vào em!"

"Cho dù anh có nhân cách, em cũng không tin...... Huống chi anh

Tag:

Thoát,Không,Khỏi,Ôn,Nhu,Của,Anh,0

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4672 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4694 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 52