watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 13 - Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh (Diệp Lạc Vô Tâm)
Home >
Tìm kiếm

Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh (Diệp Lạc Vô Tâm)

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
19/05/26 - 04:42

hép cúi đầu về phía cô. "Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho tiểu thư không?"

Cô do dự một lát, hỏi: "Tôi có thể bao phòng 999 được không?"

Nụ cười của nữ phục vụ cứng ngắc một chút, khách khí nói với cô: "Thật xin lỗi, phòng 999 là phòng chuyên dụng của Âu Dương tiên sinh."

"Tôi là bạn anh ta, cũng không thể dùng sao?"

"Tiểu thư đợi một chút, tôi đi hỏi quản lí một chút."

Người phục vụ nhanh chóng trở ra, quản lí cũng bước ra rất nhanh, thái độ không thể nhiệt tình hơn, đưa cô đến phòng, hỏi han cô dùng rượu gì, mới lui ra ngoài.

Cô lấy ra di động đã tắt, không phải cô không muốn mở, mà cô sợ hãi sau khi mở máy sẽ ngóng trông nó vang.

Cô tình nguyện tắt nó, dối gạt bản thân rằng nó không vang là vì nó không mở máy!

Tiểu Úc rốt cục hiểu được cái gì là tình yêu — chính là tra tấn người đến chết, còn có thể làm người ta chờ mong chết không nhắm mắt.

Đối mặt tình yêu, không cô gái nào có thể thoát, người tiêu sái như Lăng Lăng, người tự nhận mình lạnh nhạt như Tiểu Úc, rơi vào vũng bùn tình yêu đều bất lực như thường...

Cô uống thứ rượu ngày đó uống, hát ca khúc ngày đó từng hát, một mình yên lặng lau nước mắt...

Nhớ nhung bị đè nén đã lâu trong bóng đêm không người làm bạn, như bờ đê sụp đổ.

Khi trời sắp sáng, cửa phòng cô bị đẩy ra, không biết là cô không nghe tiếng đập cửa, hay là người đi vào căn bản không gõ cửa. Tiểu Úc đang muốn trách cứ người vô lễ, chỉ thấy một người đàn ông một thân mặc tây trang thẳng bó sát người, không coi ai ra gì ngồi ở trên sô pha phía bên phải, nhìn thẳng cô.

Không cần đoán, bằng vào khuôn mặt khêu gợi kia, ánh mắt vô lễ cùng một thân cơ bắp rắn chắc kia, đủ biết anh ta muốn làm gì.

"Tôi không cần, cám ơn!" Nói xong, cô tiếp tục hát: "Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt đẹp nhất, một ngày nào đó đáp án của em sẽ tiết lộ..."

Ca khúc đã hát hai lần, hơn phân nửa bình XO đã được uống, anh ta còn chưa có ý rời đi, Tiểu Úc bỏ lại microphone nhìn anh ta

Trên mặt anhta không có biểu tình gì, vẻ mặt lộ ra một loại kiên cường cùng lạnh lùng của người đàn ông, ánh mắt thâm trầm rất có lực sát thương.

Trước kia cô vẫn nghĩ đàn ông làm trai bao đều có loại vẻ mặt hạ lưu, tựa như người không có đầu óc, không thể tưởng được cũng có mặt hàng có mị lực như vậy, không cần nói hay làm gì, anh vẫn phảng phất một loại uy hiếp cùng áp bách. Người có tính khiêu chiến như vậy, phỏng chừng giá cả đêm là xa xỉ a!

"Tôi đối với anh không có hứng thú!" Cô nhấn mạnh.

Mặt anh ta vẫn như cũ không chút thay đổi.

"Tôi chỉ là thất tình mà thôi, còn chưa muốn tự chà đạp mình."

Cuối cùng anh ta có chút phản ứng, kinh ngạc nhìn cô, lại cúi đầu nhìn xem thân thể của mình, đáng tiếc cũng chưa có ý rời đi.

"Anh không đi tôi đi!" Tiểu Úc có chút mê muội đứng dậy đi về phía ngoài cửa, ai ngờ vừa muốn mở cửa, anh ta sớm một bước thay cô mở ra, còn đặc biệt vươn một cánh tay, ý bảo cô có thể để anh ta đỡ.

Cô định cự tuyệt, người đàn ông xa lạ lại nói: "Quan tiểu thư, tôi tới đón cô về nhà."

"Anh quen tôi?"

"Quan tiên sinh lo lắng cô một mình ở bên ngoài có nguy hiểm, cho nên phái tôi tới đón cô trở về!"

"À!" Tiểu Úc trước giờ luôn phàn nàn ba Quan lo lắng việc buôn bán, không quan tâm cô, giờ cô mới hiểu được, tình thương của ba phải ở lúc cần mới thể hiện ra.

Trước giờ không hiểu gia đình ấm áp, bây giờ khiến cô bắt đầu có chút nhớ nhung.

"Được rồi, vậy trở về đi."

......

Sau khi Tiểu Úc rời đi dưới sự bảo vệ của sứ giả hộ hoa, một bóng người thon dài bước ra đi vào căn phòng, ngồi ở vị trí cô vừa mới ngồi, bưng lên ly rượu cô uống một nửa, chậm rãi nếm.

Rượu nguyên chất vào miệng, vị lại mặn chát như vậy...

Trên ly rượu còn lưu lại dấu môi son của cô, trên sô pha còn lưu lại hương vị của cô...

Âu Dương Y Phàm nhìn rượu màu đỏ chát, rượu giống như có kịch độc, sau khi uống xong ruột gan của anh đau đến tê dại.

Anh từng hỏi bản thân, anh yêu Lâm Nhĩ Tích nhiều hơn, hay Quan Tiểu Úc nhiều hơn? Không có đáp án!

Trong khoảng thời gian này anh rốt cục tìm được đáp án rồi. Khi Lâm Nhĩ Tích rời đi, anh đối với cô ấy bận tâm, vì cô ấy hao tổn tinh thần, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ tới sẽ đi tranh thủ cả. Tiểu Úc rời khỏi anh, khoảng thời gian này, anh vẫn không ngừng tự chủ được cứ nghĩ mãi việc: Bọn họ kết thúc như vậy sao? Có khả năng vãn hồi nữa hay không...?

Anh thậm chí đứng trên đỉnh núi, nhìn cảnh đêm dưới trăng tàn, suy nghĩ vấn đề: Âu Dương Y Phàm và Ivan ngoại trừ tên khác nhau, đến tột cùng có chỗ nào không giống?!

Nếu cô thương anh, vì cái gì không thể cho anh một cơ hội?

Bởi vì anh là Âu Dương Y Phàm? Hay là bởi vì c6 yêu Ivan quá sâu, quá thật lòng?

Âu Dương Y Phàm lại bưng ly rượu lên nhấp một ngụm, cái ly đầy nước mắt kia rốt cục cho anh nhấm nháp thử mùi vị tình yêu.

Thì ra tình yêu là một loại cảm giác qua lại, cô vì anh cười, anh cũng muốn cười, cô vì anh khổ, anh so với cô càng khổ hơn...

Cô vì anh mà đau, anh càng thêm đau.

Cô vì anh khóc...... Lòng anh như chảy máu...

Nhưng anh có thể làm gì?

Anh từ bỏ tôn nghiêm xin cô tha thứ, cô nhất định cự tuyệt.

Anh nguyện ý vì cô làm tất cả, nhưng anh không có cách nào làm cho mình không phải Âu Dương Y Phàm.

Nếu muốn trách, chỉ trách anh lúc trước xem tình cảm này trở thành trò chơi, không nghiêm túc. Lúc ban đầu, anh xuất phát từ tò mò muốn thử tìm hiểu cô, nghĩ đến việc quấy rầy cô, cãi nhau thật thú vị, khiến cho cuộc sống chỉ có màu trắng đen của anh ở trong suy nghĩ đáng yêu, trào phúng của cô trở nên đủ mọi màu sắc. Dần dần, tò mò biến thành yêu mến, chinh phục biến thành bị bắt, toàn bộ vì cô mà rời khỏi quỹ đạo, nhưng cuộc tình này lại chấm dứt hoàn toàn ngoài dự kiến của anh.

Anh yêu cô, đúng vào thời khắc cô xoay người. Bóng dáng cô tràn ngập ưu thương, một câu cuối cùng của cô: "Em muốn anh là Ivan, không phải là Âu Dương Y Phàm, nhưng anh lại là..., đừng lãng phí thời gian và cảm tình của cả hai nữa, chúng ta dừng ở đây đi." Đây là chuyện có thể nào tránh được ? Vậy mà cô vẫn lựa chọn, thẳng thắn mà dứt khoát!

Âu Dương Y Phàm bưng ly rượu lên, đem chỗ rượu còn lại uống một hơi cạn sạch.

Anh tuyệt đối sẽ không buông tay!

Bất kể dùng cách gì, anh nhất định phải đem cô tiến vào lễ đường kết hôn!!!
Chương 12: Lời thề của đàn ông (1)
Sưu tầm
Từ sau đêm đó, mỗi đêm Tiểu Úc luyện yoga xong đều đi đến câu lạc bộ tư nhân đó ngồi chốc lát.

Cô hy vọng phóng túng mình trong chốc lát để mình không nhớ anh, không nhớ bọn họ từng quen biết, không nhớ lúc bên nhau rất vui vẻ. Cô cho rằng khi mình mệt mỏi, sẽ quên đi chuyện cũ.

Nhưng nỗi nhớ ngày một nhiều hơn, nhìn gì cũng nhớ nhung. Ở trước mặt ba mẹ, bạn bè, cô vẫn là Quan Tiểu Úc lạc quan, vui vẻ, nhưng khi chỉ có một mình cô lại lẳng lặng mở di động khóc.

Còn người đàn ông rất giống "Vệ sĩ Trung Nam Hải" của Lí Liên Kiệt từ ngày đó liền đảm đương vị trí hộ hoa sứ giả của cô, mỗi đêm đều ở trong này cùng cô, anh ta rất đàng hoàng, mặc kệ cô làm gì, cũng không hỏi, không quấy rầy, hằng ngày đứng ngoài cửa phụ trách giúp trông phòng cho cô hay đuổi đi mấy con ma men.

Nhưng chỉ cần cô vừa khóc, anh a nhất định lập tức đi vào, ngồi bên sô pha lẳng lặng ngồi cùng...

Khuyết đểm duy nhất của anh ta chính là rất tận trách, mọi lúc đều mang theo di động, thỉnh thoảng báo cáo hành tung của cô cho ba Quan, ngay cả tâm tình của cô như thế nào, khi nào thì khóc, khi nào thì cười, đều phải báo lại.

Khiến Tiểu Úc vô cùng hoài nghi ba Quan có phải phá sản hay không, từ khi nào rảnh rỗi như vậy?!

Cũng không biết qua bao lâu, có một ngày, sáng sớm Quan Thiên Nguyên gọi điện thoại bảoTiểu Úc phải tham gia một tiệc rượu, cô còn chưa kịp lẩn trốn, đã bị anh vệ sĩ chắn ở cửa phòng ngủ, bắt cóc đến trung tâm làm đẹp cao cấp, lần này người ta tạo hình còn khó nhìn hơn lần gặp mặt trước.

Mang đôi giày cao gót đi vào phòng tiệc, Tiểu Úc liếc mắt một cái liền thấy Âu Dương Y Phàm, anh đang cầm ly rượu tiếp chuyện với khách.

Nụ cười anh tràn ngập phong thái tự tin, khi cười ánh mắt vẫn mê người như vậy, tà mị như vậy, mà bên cạnh anh rất nhiều người đẹp vây quanh...

Xem ra người thích anh quả thật rất nhiều, cũng không phải là chuyện gì lạ!

Tầm mắt Tiểu Úc trở nên mơ hồ, nhìn về hướng khác. Không nghĩ tới mấy ngày không gặp, thần thái anh đã sớm phấn chấn, mỹ nữ như mây, xem ra đàn ông thường quan trọng thứ ở hiện tại, chuyện đã qua đối với họ mà nói không đáng để lưu tâm...

Tiểu Úc cố gắng hít thở, kéo cánh tay anh vệ sĩ, dáng vẻ giả vờ như hạnh phúc đi vào trong.

"Âu Dương tiên sinh! Đã lâu không gặp a!" Cô nghĩ biểu hiện của mình nhất định không tồi, bởi vì Âu Dương Y Phàm vừa nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của cô nép vào người anh vệ sĩ lạnh lùng, thì sắc mặt rất khó coi, còn dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn về phía anh vệ sĩ của cô.

Người cô đang dựa vào lập tức dao động, rất nhanh rút tay về.

Thật dốt! Đến phối hợp với cô cũng không biết!

Trở về phải dạy dỗ anh ta một chút mới được

"Tiểu Úc, em có thể đến tiệc rượu của anh, nghĩa là trong lòng em vẫn có anh." Âu Dương Y Phàm vừa mở miệng lại nói chuyện không đâu, hơn nữa giọng rất lớn khiến cho mọi người ở đây đều nghe thấy. Cô còn chưa kịp tiêu hóa những lời này, đã bị anh ta nhiệt tình ôm vào trong ngực

Hương vị quen thuộc, độ ấm thân quen cô thật muốn ôm ấp lâu thêm một chút.

Không được! Cô vội vàng đẩy ra, cho anh ta thấy lập trường của mình. "Không ai nói tôi biết tiệc rượu này là của anh, nếu biết sớm một chút đánh chết tôi cũng không đến."

"Nếu em đã đến đây thì đừng khách khí, nhớ uống nhiều một chút. Anh còn có chút việc, không tiếp em được!"

"Không cần, tôi có người tiếp rồi."

Ánh đèn mờ dần, tiếng nhạc du dương vang lên, Âu Dương Y Phàm ôm một người đẹp ra sàn nhảy, xoay tròn.

Các tia sáng đều tập trung trên người anh, đem hết sức lực vì cô mà chiếu rõ gương mặt cô mong nhớ đã lâu.

Tiểu Úc vô lực ngồi ở trên sô pha, lúc không thấy thì nhớ nhung khôn xiết, lúc gặp lại thì thà rằng không gặp còn hơn...

Một phục vụ bưng khay rượu đi qua, cô thuận tay lấy một ly uống hết một hơi.

Cũng không biết là rượu gì, uống vào giống như uống phải lửa, dạ dày hừng hực như thiêu đốt.

Âm nhạc du dương, đôi nam nữ ôm nhau rất nhanh xoay vòng, vũ điệu hài hòa, còn kèm theo hồi vỗ tay chói tai.

Lửa trong thân thể của cô càng kịch liệtt, đốt cháy lòng cô...

Vì sao, cái tên Âu Dương Y Phàm này đến khi nào thì bên người anh mới không có phụ nữ?! Bởi vì anh có tiền, bởi vì anh phong lưu, hay là anh thật sự có loại mị lực hấp dẫn phụ nữ?

Cô nhớ anh từng nói qua một câu: "em yêu anh giống như anh sẽ yêu em... Đây là ý trời, chúng ta đều không thể kháng cự......"

Cô đứng lên, mơ hồ, vô lực rời khỏi tiệc rượu. Đi ra cửa, bỗng nhiên cảm thấy cả người bủn rủn,vô lực, phải dưạ vào tường mới miễn cưỡng chống đỡ được cơ thể.

"Quan tiểu thư, cô thế nào?" anh chàng vệ sĩ của cô nhanh chóng đuổi theo đỡ lấy cô.

"Không sao!" Cô đỡ vách tường tiếp tục đi, cô thật sự không còn sức lực, hai chân mềm nhũn quỵ trên mặt đất.

"Cô cùng Âu Dương tiên sinh đã phát sinh chuyện gì? Sao quan hệ lại biến thành như vậy?" Đây là lần đầu tiên anh ta hỏi một vấn đề, hơn nữa nhìn ra được vấn đề này cũng là anh ta suy nghĩ rất lâu mới dám hỏi

"Tôi và anh ta chưa xảy ra chuyện gì hết, tôi trước giờ không quen anh ta!"

Ánh mắt anh ta trở nên mông lung, do dự thật lâu, nói:"Tôi đưa tiểu thư về trường học"

Cô lắc đầu, cắn nhanh đôi môi, mùi vị nụ hôn đầu tiên còn rõ ràng như vậy. Nhưng Ivan của cô sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
"Vì sao?"

"Tôi không biết." Cô ngửa đầu nhìn bầu trời không sao, không cho nước mắt chảy ra nơi hốc mắt, nhưng vô dụng, nước mắt cứ chảy xuống, cô chỉ có thể cúi đầu.

"Giờ tôi mới hiểu, yêu một người nhưng không thể bên nhau, cảm giác...thật đau quá!"

Cô từng tự nói với mình rất nhiều lần: đau chỉ là nhất thời, cô có thể quên đi. Nhưng nỗi đau càng ngày càng mãnh liệt, không thể khống chế.

Anh chàng vệ sĩ đột nhiên ôm lấy cô đi vào khách sạn, tiến vào thang máy.

"Anh dẫn tôi đi đâu?"

Anh ta không trả lời, thang máy lên tầng cao nhất thì dừng lại. Anh ta đem cô vào một cái phòng, đặt cô trên giường.

"Anh muốn làm gì?" Cô có một chút hoảng hốt, nhưng nghĩ lại, anh hẳn là không có lá gan làm càn, có thể là muốn đem cô tới nơi này để nghỉ ngơi.

Nàng vừa thả lỏng nỗi sợ, thì một thanh âm từ trong truyền đến

"Em nên hỏi anh muốn làm gì!"

Đầu óc bị cồn gây tê của cô lập tức tỉnh ngộ, lập tức ngồi dậy nhìn Âu Dương Y Phàm từ trong phòng đi ra.

Anh chàng vệ sĩ của cô không có can đảm, không có nghĩa Âu Dương Y Phàm không dám, anh ta – loại hoa hoa công tử có tiền có thế, tự cho là tiền có thể giải quyết tất cả, tuyệt đối chuyện gì đều dám làm.

"Âu Dương Y Phàm, anh!" Tiểu úc vừa thấy anh ta cởi âu phục, kéo caravat xuống, sau đó bắt đầu cởi áo sơ­mi, đầu lưỡi cô thắt lại, "Anh...Anh dám..."

Tiểu Úc cả người vô lực đi xuống giường, mới vừa đi hai bước, đã bị bắt trở về ấn lại trên giường...

Cô phẫn nộ nhìn về phía anh vệ sĩ bên cạnh, anh ta vẫn nhìn nàng, ánh mắt thon dài lộ ra một tia ẩn nhẫn đọc không hiểu.

"Anh xem cái gì ? Ba tôi trả tiền là để anh xem náo nhiệt, còn không mau đem tên cầm thú này từ trên lầu ném xuống."

Anh ta tiếp tục không nhúc nhích, đứng trước mặt bọn họ, hai tay nắm chặt.

Cô còn muốn mắng tiếp, Âu Dương Y Phàm bỗng nhiên nói: "Anh có thể đi ra ngoài làm việc."

"Dạ, ông chủ!"

Cô ngây ngốc nhìn anh ta đi ra ngoài.

Anh ta đi tới cửa thì do dự một chút, cuối cùng đi ra ngoài, chậm rãi khép lại cửa...

"Ông chủ?" Cô khó tin nhìn Âu Dương y phàm: "Anh ta không phải anh mướn chứ?"

"Ừ!!!"

Trời ạ! Những cuộc điện thoại đó không phải gọi cho anh chứ, nếu vậy thà cô chết đi!

Cô ảo não, anh đã bắt đầu cởi bỏ quần áo của nàng, lễ phục dạ hội rất nhanh bị anh kéo đến thắt lưng...

Lộ ra khuôn ngực ẩn hình của cô

"Dừng tay!" Cô muốn đánh anh, nhưng cánh tay bủn rủn không có một chút sức lực, đánh vào người anh cũng như vuốt ve.

Cô hoài nghi trong ly rượu kia có chút vấn đề.

Anh bắt lấy cổ tay nàng, đem hai tay cô cố định ở sau người. Cô cứ như vậy bị anh cố định ôm trong ngực...
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chương 12: Lời thề của đàn ông (2)
Sưu tầm
"Âu Dương Y Phàm, anh dám làm tới một chút nữa thử xem, tôi tuyệt đối cho anh chết không toàn thây!" Giọng cô vừa run run vừa kinh hãi nên khôn

Tag:

Thoát,Không,Khỏi,Ôn,Nhu,Của,Anh,0

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4672 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4694 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 49