Nụ Hôn Của Quỷ (Hà Thiện Thuyên)
u khích.
“n Anh, sao em lại ở đây?” một giọng nói đã quá quen thuộc truyền đến tai tôi, sau lưng chúng tôi, người đang đứng là Hàn Vĩnh Thái. Chiếc áo thun màu đỏ, khuôn mặt đẹp trai, tuấn tú không biết phải tả thế nào.
Lúc nãy, tôi đã đứng trước mặt người này, đau khổ nhắm mắt lại. Và bây giờ, đau khổ lại lần nữa giáng xuống đầu tôi. Tôi cảm thấy có chút hoa mắt, hô hấp gấp hơn.
Sự kinh ngạc khi anh nhìn thấy tôi không ít hơn khi nhìn thấy n Anh. Trong thời gian ngắn chúng tôi nhìn nhau, trong ánh mắt anh chỉ là sự mặc nhiên.
“Người ta muốn cho anh một bất ngờ mà! Gia gia nói tối qua anh ngủ rất ngon, chắc hôm nay anh sẽ đi học. Nên em vừa tan học là chạy đến đây ngay, cũng may là anh không trốn học, nếu không em đã không gặp được anh rồi, thế thì em sẽ buồn lắm. Thế nào? Bất ngờ thấy em, có phải là rất vui không?” n Anh đi qua nắm lấy tay anh, Vĩnh Thái thì cứ thế đi theo cô.
Anh lại phải đi sao? Anh lại biến mất như thế trong mắt tôi sao… ngay cả ký ức với tôi cũng đều mất cả… lòng tôi lại đau thắt.
“Vĩnh Thái! Đừng đi!” tôi buột miệng nói ra, cố sức kéo lấy góc áo của anh.
“Cô là ai?” Vĩnh Thái nhìn n Anh, chau mày một cách nghi ngờ.
“Cô là một người không quan trọng.” n Anh nói cho qua, trong lời nói toàn là sự không hài lòng. Ha… tôi đã sớm biết cô sẽ nói thế. Tôi đích thực là một người không quan trọng, thậm chí là đáng ghét, nếu như không phải là tôi hại Vĩnh Thái, thì anh cũng sẽ chẳng mất đi trí nhớ… Tôi đau khổ cười chính bản thân mình.
“Hồi trước anh quen cô sao?” anh hỏi tới cùng, như đang cố gắng tìm kiếm ký ức. Có thể vì tôi đã ba lần bảy lượt gọi tên anh, nên làm cho anh có chút ấn tượng.
“Không quen. Vĩnh Thái, anh đang hoài nghi em sao? Em vẫn luôn là bạn gái của anh mà! Ba mẹ em đang đợi anh tới ăn cơm đó. Em nghĩ anh phải quen biết họ lại từ đầu, không phải anh đang gấp muốn hồi phục trí nhớ sao…”
“Anh không quen cô, nhưng cô rất đáng ghét.” Vĩnh Thái chán ghét nói với n Anh.
Tôi rất đáng ghét… đây chính là sự quen biết của anh đối với tôi sao? Chỉ cần những câu vô vị làm tổn thương người khác của n Anh, cũng đã đủ tạo ra cái tôi đáng ghét trong lòng anh.
Anh mất trí nhớ rồi! Anh đã quên tất cả, đột nhiên tôi bị cái bóng đen sợ hãi bao trùm lấy. Trước đó, tôi chỉ muốn cố gắng giúp anh hồi phục trí nhớ, nhưng không ngờ tới khi đối diện thật sự trước anh, sự việc lại trở nên phức tạp và khó khăn như thế…
Anh không chỉ đơn thuần mất đi ký ức đối với tôi, mà anh bắt đầu ghét tôi! Tôi như rơi vào một cái hố cô độc, càng chìm càng sâu.
Hai bóng người đồng thời xuất hiện. Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện đó là Thượng Dân và Vịnh Nhi.
“Lâu quá không gặp! Tớ đang muốn đi tìm cậu!” Vĩnh Thái thấy Thượng Dân, lập tức hồi phục thần sắc trước đó. Vĩnh Thái đương nhiên là không quên Thượng Dân! Tình bạn của họ, từ lúc rất nhỏ đã bắt đầu, mà lần đầu tôi gặp Vĩnh Thái chẳng qua chỉ là nửa năm về trước, tôi bất chợt đố kỵ với anh.
“Thằng nhãi này hồi phục cũng nhanh nhỉ.” Thượng Dân theo tính tượng trưng mà cho Vĩnh Thái một cái đấm nhẹ. Hai người nói chuyện thật nhẹ nhàng và vui vẻ.
Đúng rồi Thượng Dân, đây là bạn gái của tớ, Khương n Anh!” Vĩnh Thái giới thiệu n Anh với Thượng Dân, n Anh thì cứ như con chim nhỏ dựa vào lòng Vĩnh Thái. Hai người như một cặp tình nhân thần tiên. Đầu tôi trống rỗng, lý trí bảo tôi rằng, Kim Trinh Hy, mau đi đi, nếu còn xem nữa sẽ xỉu đấy! Nhưng chân tôi đã không còn nghe chỉ thị của tôi. Tôi như một con mèo bị bỏ rơi, mở to con mắt trống rỗng mà đứng sau họ.
Đột nhiên, Vịnh Nhi nắm chặt tay, đi lên phía trước:
“Hàn Vĩnh Thái, anh có biết cậu ấy là ai không?” Vịnh Nhi kìm chế cơn giận trong lòng, ánh mắt xuyên qua Vĩnh Thái và n Anh, nhìn trực tiếp vào người tôi.
“Không biết – sao cô còn chưa đi?” đây là lần thứ hai trong ngày anh nhìn tôi nói những lời này. Tâm trạng của tôi đã xấu lắm rồi, tôi thật muốn phát điên!
“Cô ấy từng là bạn gái của anh. Cô là một tiểu cô nương yếu đuối, nên anh không thể đối xử với cô tuyệt tình như thế.” Lời nói của Vịnh Nhi tràn đầy sự trách mắng, sau lưng chắc cậu ấy đã mắng Vĩnh Thái không ít. Tôi cảm kích nhìn Vịnh Nhi, nước mắt sắp chảy xuống.
Vĩnh Thái nhìn n Anh một cách tra hỏi, còn n Anh thì quay đầu đi chỗ khác. Sắc mặt của Vịnh Nhi lập tức trầm xuống, nhất định là cậu ấy tức muốn chết! Và tôi cũng đang rất tức giận!
“Xảy ra chuyện gì vậy?” tiếng của Vân Trác từ xa đến gần. Lúc này, n Anh đang nhìn qua một bên, Vịnh Nhi tức giận nắm chặt nắm đấm, Thượng Dân thì có chút giận dỗi nhìn Vĩnh Thái. Ánh mắt của tôi và Vĩnh Thái giao nhau giữa không trung. Anh vẫn cứ nhìn tôi như một người xa lạ, tôi vẫn đang đau lòng vô cùng.
“Trịnh Vân Trác, hãy quản tốt cô em họ dễ thương của anh đi!” Vịnh Nhi không khách khí đáp trả lại Vân Trác. Vân Trác chưa từng nghe qua giọng nói cứng rắn của Vịnh Nhi (rất dịu dàng yếu đuối). Trên khuôn mặt vẫn luôn nho nhã ấy có chút cứng đơ.
n Anh tức giận chu mỏ lên đến nỗi có thể móc đồ vào.
“n Anh, em đã làm gì vậy?” Vân Trác tức giận trách cứ n Anh, như một người phụ huynh quản giáo nghiêm khắc.
“Sao ngay cả anh cũng ăn hiếp em!” n Anh dậm chân xuống đất, tay càng nắm chặt cổ tay Vĩnh Thái.
Lúc đó, Thượng Dân đang an ủi Vịnh Nhi giận đến phát rung, Vân Trác thì không ngừng khuyên n Anh đang khóc bù lu bù loa. Vĩnh Thái nhìn vào mặt tôi, mặt không hề có chút biểu tình. Tôi như con mèo lang thang bị người khác bỏ rơi, đang tự liếm lấy vết thương của mình. Tôi hoảng hốt như đang nhìn người khác diễn phim, mà tôi, chỉ là một khán giả không có quan hệ gì với tất cả những thứ này.
Kim Trinh Hy, đừng có mà ngốc nghếch nhìn anh nữa. Anh sẽ không hiểu đâu, anh đã không quen biết ngươi rồi…
Tôi nghĩ như vậy, xem như là đang an ủi chính mình vậy!
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Phần 4: Chán ghét càng làm người khác đau lòng hơn là lãng quên
Rốt cuộc thì anh là màu gì
Em thích cái màu đỏ
Nhưng anh cũng thích hợp với xanh lá và xanh lam
Cũng có thể là màu đen
Nhưng em trong mắt anh
Có thể chỉ có hai màu đen trắng đơn giản
Một ngày… hai ngày… ba ngày… năm ngày…
Tôi đã không gặp anh lâu thế rồi sao!
Tôi đã tháo chiếc nhẫn trong tay xuống, đặt bên cạnh quả táo thủy tinh. Nhìn thấy những thứ này, chỉ làm tôi thêm đau lòng. Có lẽ vật chứng này không thể chứng minh điều gì nữa, những lời thề non hẹn biển đã tan theo mây khói. Huống chi, anh chưa từng nói qua câu yêu tôi! Lòng đau lắm… đau lắm… nỗi đau không có tận cùng…
Những ngày này, Vân Trác vẫn ở bên tôi như hình với bóng. Anh đã quá lo cho tôi, đích thân đút tôi ăn cơm. Đối mặt với sự uy hiếp của anh, tôi chỉ có thể ngoan ngoãn mà đi ăn cơm, cho dù hình như tôi đã mất đi vị giác đối với tất cả các loại thức ăn. Có khi tôi cũng không dám tin, trước đó tôi từng là một cô gái có tâm hồn ăn uống như thế nào!
Những ngày này, mọi chuyện đều rất bình thường. Cho đến chiều hôm ấy, một tiếng sấm lớn, dự báo một trận mưa to. Những trận mưa hè, nói đến là đến.
“Ầm ầm ầm…!” lại là một tiếng sét lớn. Đáng chết! Tại sao hôm nay lại đúng ngay ngày trực nhật của tôi chứ! Tôi thơ thẩn nhìn lên cái bảng đen. Các bạn đều thu dọn tập sách lần lượt đi ra khỏi lớp, mà tôi thì chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại quét lớp, lau lớp thôi.
“Thật không cần mình giúp sao?” trước khi Vịnh Nhi ra về, đã từng hỏi tôi.
“Không cần mà!”
“Đài khí tượng hôm nay đã dự báo là sẽ có bão đó! Dự báo thời tiết nói có thể 15 phút nữa sẽ có mưa bão đó! Cậu thật sự không cần mình giúp ư?” Vịnh Nhi lo lắng hỏi. Thật ra không cần dự báo thời tiết, chỉ cần nhìn những đám mây âm u kéo đầy trời là biết sẽ có chuyện gì xảy ra.
“Không sao đâu, mình có đem dù.” Tôi cười để Vịnh Nhi yên tâm, “Cậu mau đi đi, Thượng Dân nhất định là đang đợi cậu đấy!” thật hy vọng Vịnh Nhi có thể về nhà trước khi trận mưa bão giáng xuống.
“Lỡ như mưa lớn quá không về được, cậu có thể gọi di động của Vân Trác…” Ý, hay trực tiếp gọi cho mình đi, mình sẽ nhờ Thượng Dân đến đón cậu.” Hình như Vịnh Nhi nhớ ra mình không tin tưởng Vân Trác lắm, nên mới nói thêm một câu. Những ngày này, sự chăm sóc của Vân Trác đối với tôi, cậu ấy đều thấy cả.
Tôi gật đầu.
“Đúng rồi, lúc sấm sét đừng gọi bằng điện thoại di động.” Cậu ấy vừa đi ra, đã quay đầu lại dặn tôi.
“Biết rồi!” cuối cùng tôi đã lĩnh giáo được sự dài hơi của Vịnh Nhi.
Gió mạnh thổi qua, tôi bất chợt rung người. Vịnh Nhi đã đi ra ngoài cửa, đóng cửa lại. Đột nhiên, một luồng gió thổi qua, lại làm cửa mở ra, cửa lớp bị gió thổi đập vào tường.
“Kim Trinh Hy! Bắt đầu làm việc thôi!” tôi cổ vũ cho chính mình.
Mệt thiệt! Tô đứng thẳng lưng lên quan sát thành quả nửa tiếng qua của tôi- trần nhà lớp học đã được lau sạch sẽ, bảng đen tuyền phát sáng, bàn ghế được sắp xếp ngăn nắp!
Lúc này, bên ngoài cửa sổ đã là một màn đen, mây đen đã che hết cả bầu trời, không để lộ một tia sáng nào. Vô số những giọt nước rơi xuống, bên tai chỉ nghe tiếng va chạm của nước mưa và đất. Đây là trận mưa lớn đầu tiên của hè năm nay!
Hơi nước bao phủ lấy lớp học, những giọt mưa lớn đánh vào cửa sổ, trên người tôi và mặt tôi đều là những giọt nước nhỏ. Bên ngoài cửa sổ, những người cầm dù đang nhanh chóng bước đi, để thoát khỏi trận mưa này.
Trong lòng tôi, xuất hiện một ý nghĩ.
Anh đang làm gì?
Đột nhiên tôi có một cảm giác rất lạ. Trong cái thế giới vô tận này, tôi cảm nhận được sự cô độc chưa từng có. Lúc này, người trong lòng Vĩnh Thái, lại là ai đây? Tôi mơ hồ nghĩ, đẩy cửa ra, nước mưa tạt vào mặt tôi.
Trên hành lang, không một bóng người. Nước mưa đã làm ướt áo tôi, bất giác, tôi phát hiện mình dừng lại ở trước cửa một lớp học. Trên cửa phòng học có viết một chữ “Cao (tam) A”. Nhìn những chữ này, tôi như đột nhiên tỉnh lại- tôi cứ như đang mộng du, đi đến lớp học của Vĩnh Thái!
Chỗ của anh, vẫn quen thuộc như thế. Mở đèn lên, tôi đi qua những chiếc bàn khác, đi đến chỗ ngồi đó. Lớp học trống rỗng, không một bóng người. Những hạt mưa lớn đánh vào cửa sổ.
“Vĩnh Thái… em nhớ anh…” tôi ngồi ở chỗ của Vĩnh Thái mà tự nói. Những lời này, tôi không dám nói với Vịnh Nhi, sợ cậu sẽ lo lắng. Tôi cũng không thể nói với Vĩnh Thái, vì tôi đã không còn cơ hội.
Không còn cơ hội… điều này thật làm người khác đau lòng, tuyệt vọng.
“Vĩnh Thái…”tôi nhè nhẹ gọi tên anh. Trong phòng trống không, chỉ có tiếng vọng của chính tôi.
“Vĩnh Thái, anh còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Không, nhất định là anh đã quên. Hôm đó, em đến quét dọn cho căn hộ của anh. Việc này là dì Phó nhờ em, em đã nhận lời. Nơi anh ở thật là bẩn! Khắp nơi đều là quần áo dơ và bình rượu, rác cũng không đổ. Vì em quá thích phòng tắm hào hoa của anh, nên đã nhất thời xúc động, tự tiện vào tắm. Đột ngột xông vào, làm em hết cả hồn. Anh còn ói đầy vào người em! Lúc đó, em cứ tưởng là anh uống say lắm! Nên em đã cứu anh, nào ngờ, anh lại ngủ thiếp đi… hình dáng lúc anh ngủ thật đẹp. Cái mũi cao cao, lông mi dài dài! Lần đầu tiên em gặp được người đẹp trai như thế. Anh ngủ rất say, em không nhẫn tâm quấy rầy anh…” tôi như trở về cái thời gian, cái địa điểm lần đầu chúng tôi gặp nhau, tất cả mọi việc như vừa mới xảy ra.
“Sau đó em gặp lại anh, em tưởng anh sẽ bắt em bồi thường, vì em đã dùng lén phòng tắm của anh. Không ngờ, anh dùng việc này để uy hiếp em! Từ đó về sau, em đã trở thành nô bộc của anh. Thật đáng ghét, lúc đó em cảm thấy anh là một tên cực kỳ xấu xa! Đương nhiên mỗi khi thấy anh là em quay đầu bỏ chạy, nhưng em đâu có biết anh lại là đứa cháu mà Hàn gia gia nhờ em tìm kiếm khắp nơi! Lúc đó, mắt em đã không thể rời khỏi anh, anh đẹp trai như thế, bất kỳ ai cũng sẽ bị anh mê hoặc. Vịnh Nhi nói em là nữ sinh cuối cùng của trường Thụy Thảo yêu mến Hàn Vĩnh Thái…” tôi từ từ hồi tưởng lại tôi và Vĩnh Thái ngày càng tiếp cận nhau như thế nào, cứ như là sự an bài của vận mệnh.
“Sau đó nữa, anh bắt đầu ăn hiếp em, trêu chọc em, có khi anh lại bảo vệ em không để người khác tổn thương. Mỗi ngày ở bên anh, tuy rất mệt, có khi cũng rất nguy hiểm, nhưng thật sự em rất vui. Em cho rằng cứ tiếp tục như thế thì em đã mãn nguyện rồi, nhưng em bắt đầu trở nên không biết thỏa mãn. Em rất muốn biết suy nghĩ của anh, muốn biết anh có yêu em không. Tiếc là, lúc đó em không hề hiểu được tấm lòng của anh, cho đến khi phát hiện ra những chữ anh để lại trong quả táo thủy tinh. Lúc đó, anh đã bỏ đi…”
“Nên em phải trở nên kiên cường hơn, đúng không? Sự hiểu lầm nghiêm trọng đã không thể vãn hồi được. Sự hiểu lầm ngu ngốc đó của em, anh cũng có thể tha thứ, còn có chuyện gì có thể chia cắt đôi ta nữa chứ?” nói đến đây, ngực tôi đột nhiên rất đau rất đau. Lỗi lầm có thể vãn hồi, thế thì trí nhớ có thể vãn hồi không? Vĩnh Thái đã mất đi trí nhớ! Anh đã hoàn toàn quên hết tất cả những gì tôi nói hồi nãy!
Trí nhớ mất đi có thể vãn hồi không?
Hàn Vĩnh Thái, anh đã không còn là Hàn Vĩnh Thái mà tôi quen biết rồi! Ký ức của anh chỉ là một màu trắng, anh đã bắt đầu ghét tôi rồi.
“Xẹt-xẹt!”
Một tia chớp làm sáng cả bầu trời.
“Đúng rồi! Những chuyện này anh cũng đã quên hết rồi… Vĩnh Thái, anh hãy dạy em làm sao mới có thể quên hết những chuyện này đi! Em đau khổ lắm! Nếu anh đã quên em rồi, thì em còn nhớ để làm gì nữa? Vĩnh Thái…nhớ anh…chỉ làm em càng thêm đau khổ…” Tôi dụi dụi con mắt đang đau.
“Hàn Vĩnh Thái, nếu anh đã ghét em, thì em cũng sẽ học cách ghét anh! Dạy em đi, làm sao để có thể ghét anh…”
Lúc từ bàn Vĩnh Thái đứng dậy, không biết tôi đã khóc bao lâu.
Tôi quên mất mình đã đi ra lớp Cao (tam) A như thế nào.
Đừng chết! Mưa lớn như thế, xe của anh lại bị chết máy! Chiếc xe chết tiệt!
Anh thất vọng muốn đi bộ về nhà. Đi được mấy bước, những giọt mưa đã rơi xuống như muốn làm đau đầu người ta. Anh chán ghét, nguyền rủa cái thời tiết quỷ quái này. Đang do dự, đột nhiên một trận mưa ập xuống, làm anh ướt như chuột lột. Anh không tránh kịp, chỉ có thể chạy vào khu lớp học ở cách anh không xa.
Nếu biết trước xe sẽ hư, thì anh đã mang dù theo rồi!
Anh thất vọng đi tới hành lang, vắt nước trong áo. Định lấy điện thoại di động ra thì phát hiện điện thoại đã bị ướt. Thật đáng chết! Anh vốn muốn gọi người đến đón anh!
Anh buồn bã đi trên hành lang. Lúc này, anh đột nhiên thấy một bóng người, trên người toàn là nước mưa, khuôn mặt trắng bệch cũng chỉ toàn những giọt nước. Anh nhìn kỹ- sao lại là cô? Lại là cô gái tên Kim Trinh Hy kì lạ đó!
Anh cố tình tránh cô, núp ở một góc- anh thật không muốn trong lúc xui xẻo này lại gặp cô gái xúi quẩy
“n Anh, sao em lại ở đây?” một giọng nói đã quá quen thuộc truyền đến tai tôi, sau lưng chúng tôi, người đang đứng là Hàn Vĩnh Thái. Chiếc áo thun màu đỏ, khuôn mặt đẹp trai, tuấn tú không biết phải tả thế nào.
Lúc nãy, tôi đã đứng trước mặt người này, đau khổ nhắm mắt lại. Và bây giờ, đau khổ lại lần nữa giáng xuống đầu tôi. Tôi cảm thấy có chút hoa mắt, hô hấp gấp hơn.
Sự kinh ngạc khi anh nhìn thấy tôi không ít hơn khi nhìn thấy n Anh. Trong thời gian ngắn chúng tôi nhìn nhau, trong ánh mắt anh chỉ là sự mặc nhiên.
“Người ta muốn cho anh một bất ngờ mà! Gia gia nói tối qua anh ngủ rất ngon, chắc hôm nay anh sẽ đi học. Nên em vừa tan học là chạy đến đây ngay, cũng may là anh không trốn học, nếu không em đã không gặp được anh rồi, thế thì em sẽ buồn lắm. Thế nào? Bất ngờ thấy em, có phải là rất vui không?” n Anh đi qua nắm lấy tay anh, Vĩnh Thái thì cứ thế đi theo cô.
Anh lại phải đi sao? Anh lại biến mất như thế trong mắt tôi sao… ngay cả ký ức với tôi cũng đều mất cả… lòng tôi lại đau thắt.
“Vĩnh Thái! Đừng đi!” tôi buột miệng nói ra, cố sức kéo lấy góc áo của anh.
“Cô là ai?” Vĩnh Thái nhìn n Anh, chau mày một cách nghi ngờ.
“Cô là một người không quan trọng.” n Anh nói cho qua, trong lời nói toàn là sự không hài lòng. Ha… tôi đã sớm biết cô sẽ nói thế. Tôi đích thực là một người không quan trọng, thậm chí là đáng ghét, nếu như không phải là tôi hại Vĩnh Thái, thì anh cũng sẽ chẳng mất đi trí nhớ… Tôi đau khổ cười chính bản thân mình.
“Hồi trước anh quen cô sao?” anh hỏi tới cùng, như đang cố gắng tìm kiếm ký ức. Có thể vì tôi đã ba lần bảy lượt gọi tên anh, nên làm cho anh có chút ấn tượng.
“Không quen. Vĩnh Thái, anh đang hoài nghi em sao? Em vẫn luôn là bạn gái của anh mà! Ba mẹ em đang đợi anh tới ăn cơm đó. Em nghĩ anh phải quen biết họ lại từ đầu, không phải anh đang gấp muốn hồi phục trí nhớ sao…”
“Anh không quen cô, nhưng cô rất đáng ghét.” Vĩnh Thái chán ghét nói với n Anh.
Tôi rất đáng ghét… đây chính là sự quen biết của anh đối với tôi sao? Chỉ cần những câu vô vị làm tổn thương người khác của n Anh, cũng đã đủ tạo ra cái tôi đáng ghét trong lòng anh.
Anh mất trí nhớ rồi! Anh đã quên tất cả, đột nhiên tôi bị cái bóng đen sợ hãi bao trùm lấy. Trước đó, tôi chỉ muốn cố gắng giúp anh hồi phục trí nhớ, nhưng không ngờ tới khi đối diện thật sự trước anh, sự việc lại trở nên phức tạp và khó khăn như thế…
Anh không chỉ đơn thuần mất đi ký ức đối với tôi, mà anh bắt đầu ghét tôi! Tôi như rơi vào một cái hố cô độc, càng chìm càng sâu.
Hai bóng người đồng thời xuất hiện. Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện đó là Thượng Dân và Vịnh Nhi.
“Lâu quá không gặp! Tớ đang muốn đi tìm cậu!” Vĩnh Thái thấy Thượng Dân, lập tức hồi phục thần sắc trước đó. Vĩnh Thái đương nhiên là không quên Thượng Dân! Tình bạn của họ, từ lúc rất nhỏ đã bắt đầu, mà lần đầu tôi gặp Vĩnh Thái chẳng qua chỉ là nửa năm về trước, tôi bất chợt đố kỵ với anh.
“Thằng nhãi này hồi phục cũng nhanh nhỉ.” Thượng Dân theo tính tượng trưng mà cho Vĩnh Thái một cái đấm nhẹ. Hai người nói chuyện thật nhẹ nhàng và vui vẻ.
Đúng rồi Thượng Dân, đây là bạn gái của tớ, Khương n Anh!” Vĩnh Thái giới thiệu n Anh với Thượng Dân, n Anh thì cứ như con chim nhỏ dựa vào lòng Vĩnh Thái. Hai người như một cặp tình nhân thần tiên. Đầu tôi trống rỗng, lý trí bảo tôi rằng, Kim Trinh Hy, mau đi đi, nếu còn xem nữa sẽ xỉu đấy! Nhưng chân tôi đã không còn nghe chỉ thị của tôi. Tôi như một con mèo bị bỏ rơi, mở to con mắt trống rỗng mà đứng sau họ.
Đột nhiên, Vịnh Nhi nắm chặt tay, đi lên phía trước:
“Hàn Vĩnh Thái, anh có biết cậu ấy là ai không?” Vịnh Nhi kìm chế cơn giận trong lòng, ánh mắt xuyên qua Vĩnh Thái và n Anh, nhìn trực tiếp vào người tôi.
“Không biết – sao cô còn chưa đi?” đây là lần thứ hai trong ngày anh nhìn tôi nói những lời này. Tâm trạng của tôi đã xấu lắm rồi, tôi thật muốn phát điên!
“Cô ấy từng là bạn gái của anh. Cô là một tiểu cô nương yếu đuối, nên anh không thể đối xử với cô tuyệt tình như thế.” Lời nói của Vịnh Nhi tràn đầy sự trách mắng, sau lưng chắc cậu ấy đã mắng Vĩnh Thái không ít. Tôi cảm kích nhìn Vịnh Nhi, nước mắt sắp chảy xuống.
Vĩnh Thái nhìn n Anh một cách tra hỏi, còn n Anh thì quay đầu đi chỗ khác. Sắc mặt của Vịnh Nhi lập tức trầm xuống, nhất định là cậu ấy tức muốn chết! Và tôi cũng đang rất tức giận!
“Xảy ra chuyện gì vậy?” tiếng của Vân Trác từ xa đến gần. Lúc này, n Anh đang nhìn qua một bên, Vịnh Nhi tức giận nắm chặt nắm đấm, Thượng Dân thì có chút giận dỗi nhìn Vĩnh Thái. Ánh mắt của tôi và Vĩnh Thái giao nhau giữa không trung. Anh vẫn cứ nhìn tôi như một người xa lạ, tôi vẫn đang đau lòng vô cùng.
“Trịnh Vân Trác, hãy quản tốt cô em họ dễ thương của anh đi!” Vịnh Nhi không khách khí đáp trả lại Vân Trác. Vân Trác chưa từng nghe qua giọng nói cứng rắn của Vịnh Nhi (rất dịu dàng yếu đuối). Trên khuôn mặt vẫn luôn nho nhã ấy có chút cứng đơ.
n Anh tức giận chu mỏ lên đến nỗi có thể móc đồ vào.
“n Anh, em đã làm gì vậy?” Vân Trác tức giận trách cứ n Anh, như một người phụ huynh quản giáo nghiêm khắc.
“Sao ngay cả anh cũng ăn hiếp em!” n Anh dậm chân xuống đất, tay càng nắm chặt cổ tay Vĩnh Thái.
Lúc đó, Thượng Dân đang an ủi Vịnh Nhi giận đến phát rung, Vân Trác thì không ngừng khuyên n Anh đang khóc bù lu bù loa. Vĩnh Thái nhìn vào mặt tôi, mặt không hề có chút biểu tình. Tôi như con mèo lang thang bị người khác bỏ rơi, đang tự liếm lấy vết thương của mình. Tôi hoảng hốt như đang nhìn người khác diễn phim, mà tôi, chỉ là một khán giả không có quan hệ gì với tất cả những thứ này.
Kim Trinh Hy, đừng có mà ngốc nghếch nhìn anh nữa. Anh sẽ không hiểu đâu, anh đã không quen biết ngươi rồi…
Tôi nghĩ như vậy, xem như là đang an ủi chính mình vậy!
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Phần 4: Chán ghét càng làm người khác đau lòng hơn là lãng quên
Rốt cuộc thì anh là màu gì
Em thích cái màu đỏ
Nhưng anh cũng thích hợp với xanh lá và xanh lam
Cũng có thể là màu đen
Nhưng em trong mắt anh
Có thể chỉ có hai màu đen trắng đơn giản
Một ngày… hai ngày… ba ngày… năm ngày…
Tôi đã không gặp anh lâu thế rồi sao!
Tôi đã tháo chiếc nhẫn trong tay xuống, đặt bên cạnh quả táo thủy tinh. Nhìn thấy những thứ này, chỉ làm tôi thêm đau lòng. Có lẽ vật chứng này không thể chứng minh điều gì nữa, những lời thề non hẹn biển đã tan theo mây khói. Huống chi, anh chưa từng nói qua câu yêu tôi! Lòng đau lắm… đau lắm… nỗi đau không có tận cùng…
Những ngày này, Vân Trác vẫn ở bên tôi như hình với bóng. Anh đã quá lo cho tôi, đích thân đút tôi ăn cơm. Đối mặt với sự uy hiếp của anh, tôi chỉ có thể ngoan ngoãn mà đi ăn cơm, cho dù hình như tôi đã mất đi vị giác đối với tất cả các loại thức ăn. Có khi tôi cũng không dám tin, trước đó tôi từng là một cô gái có tâm hồn ăn uống như thế nào!
Những ngày này, mọi chuyện đều rất bình thường. Cho đến chiều hôm ấy, một tiếng sấm lớn, dự báo một trận mưa to. Những trận mưa hè, nói đến là đến.
“Ầm ầm ầm…!” lại là một tiếng sét lớn. Đáng chết! Tại sao hôm nay lại đúng ngay ngày trực nhật của tôi chứ! Tôi thơ thẩn nhìn lên cái bảng đen. Các bạn đều thu dọn tập sách lần lượt đi ra khỏi lớp, mà tôi thì chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại quét lớp, lau lớp thôi.
“Thật không cần mình giúp sao?” trước khi Vịnh Nhi ra về, đã từng hỏi tôi.
“Không cần mà!”
“Đài khí tượng hôm nay đã dự báo là sẽ có bão đó! Dự báo thời tiết nói có thể 15 phút nữa sẽ có mưa bão đó! Cậu thật sự không cần mình giúp ư?” Vịnh Nhi lo lắng hỏi. Thật ra không cần dự báo thời tiết, chỉ cần nhìn những đám mây âm u kéo đầy trời là biết sẽ có chuyện gì xảy ra.
“Không sao đâu, mình có đem dù.” Tôi cười để Vịnh Nhi yên tâm, “Cậu mau đi đi, Thượng Dân nhất định là đang đợi cậu đấy!” thật hy vọng Vịnh Nhi có thể về nhà trước khi trận mưa bão giáng xuống.
“Lỡ như mưa lớn quá không về được, cậu có thể gọi di động của Vân Trác…” Ý, hay trực tiếp gọi cho mình đi, mình sẽ nhờ Thượng Dân đến đón cậu.” Hình như Vịnh Nhi nhớ ra mình không tin tưởng Vân Trác lắm, nên mới nói thêm một câu. Những ngày này, sự chăm sóc của Vân Trác đối với tôi, cậu ấy đều thấy cả.
Tôi gật đầu.
“Đúng rồi, lúc sấm sét đừng gọi bằng điện thoại di động.” Cậu ấy vừa đi ra, đã quay đầu lại dặn tôi.
“Biết rồi!” cuối cùng tôi đã lĩnh giáo được sự dài hơi của Vịnh Nhi.
Gió mạnh thổi qua, tôi bất chợt rung người. Vịnh Nhi đã đi ra ngoài cửa, đóng cửa lại. Đột nhiên, một luồng gió thổi qua, lại làm cửa mở ra, cửa lớp bị gió thổi đập vào tường.
“Kim Trinh Hy! Bắt đầu làm việc thôi!” tôi cổ vũ cho chính mình.
Mệt thiệt! Tô đứng thẳng lưng lên quan sát thành quả nửa tiếng qua của tôi- trần nhà lớp học đã được lau sạch sẽ, bảng đen tuyền phát sáng, bàn ghế được sắp xếp ngăn nắp!
Lúc này, bên ngoài cửa sổ đã là một màn đen, mây đen đã che hết cả bầu trời, không để lộ một tia sáng nào. Vô số những giọt nước rơi xuống, bên tai chỉ nghe tiếng va chạm của nước mưa và đất. Đây là trận mưa lớn đầu tiên của hè năm nay!
Hơi nước bao phủ lấy lớp học, những giọt mưa lớn đánh vào cửa sổ, trên người tôi và mặt tôi đều là những giọt nước nhỏ. Bên ngoài cửa sổ, những người cầm dù đang nhanh chóng bước đi, để thoát khỏi trận mưa này.
Trong lòng tôi, xuất hiện một ý nghĩ.
Anh đang làm gì?
Đột nhiên tôi có một cảm giác rất lạ. Trong cái thế giới vô tận này, tôi cảm nhận được sự cô độc chưa từng có. Lúc này, người trong lòng Vĩnh Thái, lại là ai đây? Tôi mơ hồ nghĩ, đẩy cửa ra, nước mưa tạt vào mặt tôi.
Trên hành lang, không một bóng người. Nước mưa đã làm ướt áo tôi, bất giác, tôi phát hiện mình dừng lại ở trước cửa một lớp học. Trên cửa phòng học có viết một chữ “Cao (tam) A”. Nhìn những chữ này, tôi như đột nhiên tỉnh lại- tôi cứ như đang mộng du, đi đến lớp học của Vĩnh Thái!
Chỗ của anh, vẫn quen thuộc như thế. Mở đèn lên, tôi đi qua những chiếc bàn khác, đi đến chỗ ngồi đó. Lớp học trống rỗng, không một bóng người. Những hạt mưa lớn đánh vào cửa sổ.
“Vĩnh Thái… em nhớ anh…” tôi ngồi ở chỗ của Vĩnh Thái mà tự nói. Những lời này, tôi không dám nói với Vịnh Nhi, sợ cậu sẽ lo lắng. Tôi cũng không thể nói với Vĩnh Thái, vì tôi đã không còn cơ hội.
Không còn cơ hội… điều này thật làm người khác đau lòng, tuyệt vọng.
“Vĩnh Thái…”tôi nhè nhẹ gọi tên anh. Trong phòng trống không, chỉ có tiếng vọng của chính tôi.
“Vĩnh Thái, anh còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Không, nhất định là anh đã quên. Hôm đó, em đến quét dọn cho căn hộ của anh. Việc này là dì Phó nhờ em, em đã nhận lời. Nơi anh ở thật là bẩn! Khắp nơi đều là quần áo dơ và bình rượu, rác cũng không đổ. Vì em quá thích phòng tắm hào hoa của anh, nên đã nhất thời xúc động, tự tiện vào tắm. Đột ngột xông vào, làm em hết cả hồn. Anh còn ói đầy vào người em! Lúc đó, em cứ tưởng là anh uống say lắm! Nên em đã cứu anh, nào ngờ, anh lại ngủ thiếp đi… hình dáng lúc anh ngủ thật đẹp. Cái mũi cao cao, lông mi dài dài! Lần đầu tiên em gặp được người đẹp trai như thế. Anh ngủ rất say, em không nhẫn tâm quấy rầy anh…” tôi như trở về cái thời gian, cái địa điểm lần đầu chúng tôi gặp nhau, tất cả mọi việc như vừa mới xảy ra.
“Sau đó em gặp lại anh, em tưởng anh sẽ bắt em bồi thường, vì em đã dùng lén phòng tắm của anh. Không ngờ, anh dùng việc này để uy hiếp em! Từ đó về sau, em đã trở thành nô bộc của anh. Thật đáng ghét, lúc đó em cảm thấy anh là một tên cực kỳ xấu xa! Đương nhiên mỗi khi thấy anh là em quay đầu bỏ chạy, nhưng em đâu có biết anh lại là đứa cháu mà Hàn gia gia nhờ em tìm kiếm khắp nơi! Lúc đó, mắt em đã không thể rời khỏi anh, anh đẹp trai như thế, bất kỳ ai cũng sẽ bị anh mê hoặc. Vịnh Nhi nói em là nữ sinh cuối cùng của trường Thụy Thảo yêu mến Hàn Vĩnh Thái…” tôi từ từ hồi tưởng lại tôi và Vĩnh Thái ngày càng tiếp cận nhau như thế nào, cứ như là sự an bài của vận mệnh.
“Sau đó nữa, anh bắt đầu ăn hiếp em, trêu chọc em, có khi anh lại bảo vệ em không để người khác tổn thương. Mỗi ngày ở bên anh, tuy rất mệt, có khi cũng rất nguy hiểm, nhưng thật sự em rất vui. Em cho rằng cứ tiếp tục như thế thì em đã mãn nguyện rồi, nhưng em bắt đầu trở nên không biết thỏa mãn. Em rất muốn biết suy nghĩ của anh, muốn biết anh có yêu em không. Tiếc là, lúc đó em không hề hiểu được tấm lòng của anh, cho đến khi phát hiện ra những chữ anh để lại trong quả táo thủy tinh. Lúc đó, anh đã bỏ đi…”
“Nên em phải trở nên kiên cường hơn, đúng không? Sự hiểu lầm nghiêm trọng đã không thể vãn hồi được. Sự hiểu lầm ngu ngốc đó của em, anh cũng có thể tha thứ, còn có chuyện gì có thể chia cắt đôi ta nữa chứ?” nói đến đây, ngực tôi đột nhiên rất đau rất đau. Lỗi lầm có thể vãn hồi, thế thì trí nhớ có thể vãn hồi không? Vĩnh Thái đã mất đi trí nhớ! Anh đã hoàn toàn quên hết tất cả những gì tôi nói hồi nãy!
Trí nhớ mất đi có thể vãn hồi không?
Hàn Vĩnh Thái, anh đã không còn là Hàn Vĩnh Thái mà tôi quen biết rồi! Ký ức của anh chỉ là một màu trắng, anh đã bắt đầu ghét tôi rồi.
“Xẹt-xẹt!”
Một tia chớp làm sáng cả bầu trời.
“Đúng rồi! Những chuyện này anh cũng đã quên hết rồi… Vĩnh Thái, anh hãy dạy em làm sao mới có thể quên hết những chuyện này đi! Em đau khổ lắm! Nếu anh đã quên em rồi, thì em còn nhớ để làm gì nữa? Vĩnh Thái…nhớ anh…chỉ làm em càng thêm đau khổ…” Tôi dụi dụi con mắt đang đau.
“Hàn Vĩnh Thái, nếu anh đã ghét em, thì em cũng sẽ học cách ghét anh! Dạy em đi, làm sao để có thể ghét anh…”
Lúc từ bàn Vĩnh Thái đứng dậy, không biết tôi đã khóc bao lâu.
Tôi quên mất mình đã đi ra lớp Cao (tam) A như thế nào.
Đừng chết! Mưa lớn như thế, xe của anh lại bị chết máy! Chiếc xe chết tiệt!
Anh thất vọng muốn đi bộ về nhà. Đi được mấy bước, những giọt mưa đã rơi xuống như muốn làm đau đầu người ta. Anh chán ghét, nguyền rủa cái thời tiết quỷ quái này. Đang do dự, đột nhiên một trận mưa ập xuống, làm anh ướt như chuột lột. Anh không tránh kịp, chỉ có thể chạy vào khu lớp học ở cách anh không xa.
Nếu biết trước xe sẽ hư, thì anh đã mang dù theo rồi!
Anh thất vọng đi tới hành lang, vắt nước trong áo. Định lấy điện thoại di động ra thì phát hiện điện thoại đã bị ướt. Thật đáng chết! Anh vốn muốn gọi người đến đón anh!
Anh buồn bã đi trên hành lang. Lúc này, anh đột nhiên thấy một bóng người, trên người toàn là nước mưa, khuôn mặt trắng bệch cũng chỉ toàn những giọt nước. Anh nhìn kỹ- sao lại là cô? Lại là cô gái tên Kim Trinh Hy kì lạ đó!
Anh cố tình tránh cô, núp ở một góc- anh thật không muốn trong lúc xui xẻo này lại gặp cô gái xúi quẩy

