watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 18 - Tiểu Thuyết | Những Kẻ Bất Khuất
Home >
Tìm kiếm

Tiểu Thuyết | Những Kẻ Bất Khuất

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 13:13

n thuật tiền pháo hậu xung, biển người của bộ đội Bắc Việt. Lính của Tân Uyên nhắm kỹ. [br">[br">- Phải bắn cho trúng nghe tụi bây. Mỗi viên đạn là một thằng bộ đội...[br">[br">Thượng sĩ Hoành nghiến răng.[br">[br">- Hàng hả... Đéo mẹ mày tới đây ông hàng cho mày trái này...[br">[br">Tay lựu đạn tay súng người trung đội trưởng sẵn sàng chờ lệnh bắn của Tân Uyên. Năm mươi thước... Bốn mươi thước... Lính thiếu điều xón đái trong lúc Tân Uyên mặt lạnh như tiền. Hai mắt mở lớn nhìn về đằng trước. Ba mươi thước... Hai mươi lăm thước...[br">[br">- Bắn... [br">[br"> [br">[br">Phát súng lệnh nổ ra. Một trăm ba mươi lăm ngón tay trỏ cùng lượt bóp cò. Một trăm ba mươi lăm viên đạn bay ra. Bộ đội gục xuống như sung rụng. M72 xẹt ra. Năm ba chiếc T54 bốc cháy. Lựu đạn nổ ầm ầm. Đất đá cây cỏ và xương thịt con người văng lên không, đập vào mặt người lính của đại đội 2. M16 nổ rền. Đại liên M60 rống lên từng hồi chát chúa. [br">[br">- Xung phong...[br">[br"> [br">[br">Lính áo rằn nhào vào đánh xáp là cà với bộ đội. Họ đâm bằng lưỡi lê, đánh bằng báng súng, ôm nhau vật lộn như những kẻ không sợ chết hay bị say khói thuốc súng. Nửa giờ cận chiến ngắn ngủi. Bộ đội già Hồ chém vè quên luôn đồng đội còn nằm lại. Không buồn đếm xác, không buồn tịch thu vũ khí, lính của Tân Uyên ngồi khóc cho những đồng đội kém may mắn hơn họ. Hạ sĩ nhất Tấn ôm lấy xác của Em, người bạn thân đã binh xập xám với mình hồi chiều. An, người lính truyền tin ngồi ôm lấy xác của Tân Uyên. Vị đại đội trưởng đại đội 2, tiểu đoàn 58, liên đoàn 6 biệt động quân chết trước khi thấy mặt đứa con đầu lòng của mình. Lửa cháy nổ tí tách. Trận địa còn nồng khói súng và phảng phất mùi máu tanh đọng thành vũng trên đất.

[br">Đình Anh và Ngọc Thụy vui mừng khi gặp lại Quốc, Bảo và Hiện ở Nha Trang.[br">[br">- Hai em đi đâu vậy?[br">[br">Quốc hỏi và Ngọc Thụy mau mắn trả lời.[br">[br">- Tụi em theo cậu Viên ra thăm ba anh. Cậu Viên ra Nha Trang họp với tướng Trưởng, Khang, Hiếu về vụ triệt thoái khỏi cao nguyên...[br">[br">Đình Anh nhìn ba ông liên đoàn trưởng biệt động quân rồi cất giọng khàn và trầm.[br">[br">- Bộ tổng tham mưu đã thảo một kế hoạch lui binh tổng quát như sau. Tháng 11 năm 1974 là giai đoạn rút khỏi quân khu 1. Đem toàn bộ lực lượng của tướng Trưởng về đóng ở Quy Nhơn lập phòng tuyến mới để cùng với tướng Hiếu giữ vững cao nguyên. Cũng nhờ lực lượng của quân khu 1 mà tướng Hiếu mới có đủ sức mở ra mặt trận Ban Mê Thuột gây thiệt hại nặng nề cho các sư đoàn Bắc Việt. Mùa xuân năm 1976 sẽ là giai đoạn 2, giai đoạn triệt thoái khỏi cao nguyên. Đây là giai đoạn quan trọng và khó khăn nhất. Chúng ta phải rút lui về bảo vệ vùng 3 đồng thời ngăn chận không cho địch tấn công Sài Gòn. Ta sẽ bỏ Sài Gòn theo kế hoạch và thời điểm mà ta muốn chứ không phải vì thua trận. Giai đoạn thứ ba là giai đoạn bỏ vùng 3 để lui về vùng 4. Ta sẽ cố giữ vùng 4. Nếu không giữ miền tây được ta mới tính tới chuyện rút ra Phú Quốc...[br">[br">Ba liên đoàn trưởng 4, 6 và 7 biệt động quân nhìn nhau chưa kịp nói gì Ngọc Thụy đỡ lời của Đình Anh.[br">[br">- Tụi em đã trình bày với cậu Viên ý kiến rút về Phú Quốc. Toàn bộ quân lực và dân chúng, những ai không muốn sống với cộng sản sẽ được di tản ra Phú Quốc. Đây là thành trì cuối cùng của chúng ta giống như Tưởng Giới Thạch chạy ra Đài Loan sau khi Mao Trạch Đông chiếm được lục địa...[br">[br">Quốc, Bảo và Hiện nhìn nhau. Dù Ngọc Thụy chỉ nói sơ lược nhưng cả ba đều hiểu ý của nàng. Tiếp liệu sẽ cạn dần khiến cho quân lực không còn giữ được vùng cao nguyên. Triệt thoái khỏi cao nguyên sẽ kéo theo sự xụp đổ của vùng 3 và Sài Gòn. Miền tây dù có cái thế sông sâu hào rộng cũng không cản được bước  tiến của cộng sản khi tiếp liệu đã cạn. Thế sống còn của những người Việt Nam yêu tự do chính là đảo Phú Quốc. Nhờ biển cả bao la và một hạm đội khá hùng mạnh họ dễ dàng cố thủ hơn là trong đất liền. Với diện tích 956 cây số vuông, Phú Quốc có đủ chỗ cho họ mưu sinh và chờ đợi ngày trở lại đất liền giải phóng đất nước và dân tộc ra khỏi gông cùm của cộng sản.[br">[br"> [br">[br">Mỉm cười Ngọc Thụy nói với ba người đang đứng trước mặt mình bằng giọng vui vẻ.[br">[br">- Cần Thơ sẽ là Sài Gòn, một Sài Gòn Nhỏ của chúng ta cũng như miền tây sẽ trở thành Việt Nam Cộng Hòa của những người Việt Nam yêu chuộng tự do... Ba anh có ra Phú Quốc chưa?[br">[br">- Chưa... Còn em?[br">[br">Bảo hỏi Ngọc Thụy. Đình Anh xen vào.[br">[br">- Hay là tụi mình đi Phú Quốc. Thụy xin với cậu Viên cho máy bay chở mình ra Phú Quốc quan sát...[br">[br">Nhìn đồng hồ Đình Anh cười tiếp.[br">[br">- Bây giờ mới 10 giờ sáng. Mình đi tới ba giờ chiều về cũng còn kịp...[br">[br">Ngẫm nghĩ giây lát Ngọc Thụy nói nhỏ.[br">[br">- Cậu Viên đang họp nên em không muốn làm phiền cậu. Để em kiếm trung úy Bằng nhờ ông ta gọi qua bên không quân xin máy bay...[br">[br">Ngọc Thụy bỏ đi chừng mười lăm phút xong trở lại.[br">[br">- Đi... Máy bay đang chờ mình...[br">[br">Năm người lên hai chiếc jeep chạy qua căn cứ không [br">[br">quân. Một chiếc Caribou đang chờ họ. Ngồi trong lòng phi cơ năm người im lặng không trò chuyện dường như mỗi người đang theo đuổi ý nghĩ riêng tư của mình. Thật lâu Ngọc Thụy lên tiếng trước bằng cách cười nói với Quốc.[br">[br">- Ba anh biết tin gì chưa. Tụi này đã bán các món đồ cổ trong bảo tàng viện của mình cũng như các tiền vàng cổ xưa của nước ta. Thật ra em không muốn bán nhưng nghĩ lại nếu mình không bán thời lính miền bắc họ cũng lấy hết...[br">[br">- Em bán được bao nhiêu tiền?[br">[br">Liếc Đình Anh Ngọc Thụy cười vui vẻ trả lời Bảo.[br">[br">- Ba mươi triệu đô la... Có một ông tỉ phú người Ả Rập mua viên trân châu của Ngọc Hân công chúa với giá nửa triệu đô la...[br">[br">Nói tới đó Ngọc Thụy nhìn người yêu cười rũ rượi. Đình Anh cũng cười nói với Bảo, Quốc và Hiện.[br">[br">- Thấy một ông già đang mân mê viên ngọc trai em mới tới bắt chuyện với ổng. Nghe ông nói là đang tìm mua một món gì để làm quà sinh nhật đồng thời cũng kỷ niệm hai mươi lăm năm hai vợ chồng cưới nhau em mới nãy ra ý nghĩ. Em giải thích cho ổng biết viên ngọc trai này là sính lễ của Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ đi cưới Ngọc Hân công chúa. Nó có một giá trị đặc biệt về lịch sử và cho các cặp vợ chồng lấy nhau...[br">[br">- Chuyện đó có thật hay là mày xạo?[br">[br">Hiện hỏi và Đình Anh cười lớn.[br">[br">- Dĩ nhiên là xạo. Không biết lúc đó có phải  vong linh của ông bà tổ tiên mình nhập vào không mà tao tự dưng nãy ra ý nghĩ chuyện ông Nguyễn Huệ đưa sính lễ đi cưới công chúa Ngọc Hân. Nhưng ông tỉ phú nghe bùi tai nên bằng lòng mua viên ngọc với giá nửa triệu đô...[br">[br">Bảo và Quốc cười ha hả vì câu chuyện lịch sử của Đình Anh.[br">[br">- Em đã bán 16 tấn vàng xong rồi với giá 120 triệu cộng thêm 30 triệu tiền cổ thành ra tổng cộng mình có 150 triệu đô la... Ngoài ra trong ngân hàng quốc gia còn có một số tiền tồn trữ khổng lồ... [br">[br">Hiện hỏi nhanh:[br">[br">- Bao nhiêu?[br">[br">Ngọc Thụy trả lời thật gọn:[br">[br">- Một ngàn tỉ đồng...[br">[br">Bảo kêu lên:[br">[br">- Một ngàn tỉ đồng... Em làm gì với số tiền đó. Mua vũ khí hả?[br">[br">Ngọc Thụy nhẹ lắc đầu nói với giọng ngậm ngùi và chua chát.[br">[br">- Số tiền giấy đó trở nên vô giá trị đối với nước ngoài. Nó chỉ còn có giá trị trong nước mình mà thôi. Cho nên em định lấy số tiền đó ra mua tất cả mọi thứ cần thiết để đem về dự trữ ở Cần Thơ...[br">[br">Ngọc Thụy thấp giọng thì thầm như sợ có người nghe lén.[br">[br">- Mình sẽ tìm môi giới mua của các chú ba trong Chợ Lớn. Mình mua giá cao và trả bằng tiền mặt thời họ bán liền. Sau này họ có biết cũng đã muộn rồi...[br">[br">- Em định gạt họ hả?[br">[br">Quốc thì thầm và Ngọc Thụy gật đầu.[br">[br">- Từ lâu họ chuyên môn đầu cơ tích trữ hay lũng đoạn kinh tế của nước mình thời bây giờ họ có bị thiệt một chút cũng không sao...[br">[br">Bảo gật gù cười.[br">[br">- Em tính như vậy cũng được...[br">[br">Ngọc Thụy cười chúm chiếm.[br">[br">- Số tiền 150 triệu đô la sẽ được để dành cho tương lai...[br">[br"> [br">[br">Chiếc phi cơ đáp xuống một phi trường quân sự nhỏ bên cạnh căn cứ hải quân ở An Thới. Chui ra khỏi máy bay năm người đứng nơi phi trường nhìn bao quát khung cảnh. Bên tay mặt của họ là doi đất dài nhô ra biển với Giếng Vua và cuối cùng là Mũi Ông Đội. Xa xa trên biển xanh có ba hòn đảo nhô lên cao khỏi mặt biển chừng trăm mét. Đó là hòn Dừa, hòn Thơm và hòn Rôi nằm thành một hàng dài che chở vụng An Thới mỗi khi có giông bão. Bên tay trái chỗ năm người đứng là rừng xanh chạy dài lên tới Dương Đông. [br">[br">Đình Anh nói với Quốc.[br">[br">- Em với anh lội bộ vào căn cứ hải quân mượn xe xong ra đây đón mọi người...[br">[br"> [br">[br">Khoảng mười lăm phút sau Đình Anh lái xe ra phi trường. Năm người chất lên chiếc xe jeep. Theo lời chỉ dẫn của lính trong căn cứ hải quân Đình Anh lái xe chầm chậm trên con đường đất đỏ đi trại tù. Đây là chỗ mà quân lực Hoa Kỳ đã thiết lập để giam giữ mấy trăm ngàn tù binh Bắc Việt. Sau năm 73 tù binh được trả về bắc và trại tù bị bỏ hoang. Vì tình trạng an ninh nên họ không đi xa hơn nữa. Đứng nhìn trại tù khổng lồ Ngọc Thụy cười nói.[br">[br">- Đây là vị trí rất tốt để ta có thể đưa đồng bào tị nạn miền trung đang ở Châu Đốc ra định cư ở đây. Rồi sau đó ta sẽ chở đồng bào tị nạn ở cao nguyên ra đây luôn. Sẵn nhà ở, sẵn đất đai màu mỡ họ sẽ khai rừng phá núi hay đánh cá để tự mưu sinh...[br">[br">Quốc cười gật đầu.[br">[br">- Anh đồng ý với ý kiến của em. Sau khi mình rút về miền tây thời tỉnh Châu Đốc sẽ trở thành vùng hỏa tuyến. Do đó dân tị nạn miền trung phải được đưa tới chỗ an toàn hơn...[br">[br">Đình Anh phụ họa.[br">[br">- Phải rồi... Tàu hải quân có thể theo dòng kinh Vĩnh Tế ra Hà Tiên rồi tới Phú Quốc chỉ trong ngày... [br">[br"> [br">[br">Quan sát địa thế chừng nửa tiếng đồng hồ Đình Anh lái xe đưa mọi người ra phi trường rồi trở qua căn cứ hải quân trả xe xong năm người lên máy bay về lại Nha Trang. [br">[br"> [br">[br">Ngồi trong câu lạc bộ không quân để ăn bữa cơm chiều Ngọc Thụy cười nói với bốn ông lính.[br">[br"> [br">[br">- Em bao mấy anh nghe... Trong lúc ăn em sẽ nói cho ba anh nghe về vụ di tản ra Phú Quốc nếu quân lực mình không giữ được miền Hậu Giang...[br">[br">Đón lấy dĩa cơm sườn Bảo cười hỏi.[br">[br">- Em đã nói vụ này cho Đình Anh nghe chưa?[br">[br">Ngọc Thụy cười chúm chiếm liếc người yêu.[br">[br">- Đây là ý kiến của Anh cổ cò. Em chỉ chiên xào nêm nếm cho ngon hơn thôi...[br">[br">Bốn người lính bật cười vì lời nói đùa của cô gái. Hớp ngụm nước đá chanh Ngọc Thụy cười tiếp.[br">[br">- Diện tích của đảo Phú Quốc chừng 500 cây số vuông cho nên mình không thể di tản hết dân của Việt Nam Cộng Hòa ra đó được. Do đó ta phải chọn lọc và đặt ưu tiên cho người được di tản. Thứ nhất là quân nhân. Thứ nhì là nhân viên chánh phủ. Thứ ba là thành phần dân sự chống cộng sản. Ba thành phần này sẽ bị nguy hiểm tới tánh mạng hay bị hành hạ và ngược đãi dưới sự cai trị của cộng sản. Quân lực của ta tuy mang tiếng là có tới một triệu người nhưng thực ra chỉ có ba bốn trăm ngàn người sẽ bị nguy hiểm tánh mạng hoặc bị ngược đãi. Cộng thêm gia đình của họ nhân số có thể lên tới một triệu người. Một triệu người còn lại là nhân viên chánh phủ, giới trí thức và văn nghệ sĩ. Phần dân chúng sẽ có rất nhiều người sẽ không chịu di tản vì lý do như họ không hiểu và không tin cộng sản sẽ đối xử tàn tệ với họ. Có những người ở lại vì có của cải, đất đai hay nhà cửa. Em đoán đa số dân quê ở miền nam sẽ ở lại. Nói tóm lại là thành phần ưu tiên 1, 2 và 3 sẽ nằm trong danh sách di tản. Thành phần còn lại ta sẽ di tản họ nếu có điều kiện...[br">[br"> [br">[br">Ăn uống xong Quốc, Bảo và Hiện từ giã Đình Anh và Ngọc Thụy để trở về đơn vị trong lúc đôi tình nhân vào bộ tư lệnh sư đoàn 2 không quân chờ tướng Viên hội họp tới chiều mới lên máy bay trở lại Sài Gòn.[br">[br">Dân chúng cư ngụ nơi đảo Phú Quốc nhất là vùng như Dương Đông, An Thới, Cây Dừa lấy làm ngạc nhiên khi thấy vô số tàu hải quân lớp cặp cầu lớp ủi vào các bãi biển từ căn cứ hải quân An Thới dài lên tới Dương Đông. Một cuộc hành quân lớn được mở ra với sự tham dự của hai trung đoàn bộ binh. Sau khi bắt sống hoặc giết chết các du kích cộng sản xong đội xe cơ giới của công binh và công chánh bắt đầu hoạt động. Đầu tiên họ làm một con đường nối liền An Thới với Dương Đông. Ngày xưa Mỹ đã thiết lập một trại tù khổng lồ để giam giữ tù binh Bắc Việt. Sau hiệp định Paris tù binh chiến tranh được trả về bắc và trại tù bị bỏ hoang. Tuy nhiên các trại tù vẫn còn trong tình trạng có thể xử dụng được. Sau một tháng làm ngày làm đêm con đường bề ngang mười thước không được tráng nhựa nhưng có thể để cho xe cộ lưu thông dễ dàng được hoàn thành. Tại Dương Đông, công binh bắt đầu nới rộng phi trường để cho các phi cơ của không quân cũng như phi cơ thương mại loại trung bình có thể lên xuống một cách dễ dàng. Song song với việc đó hải quân cũng bắt đầu thiết lập một hải quân công xưởng tại An Thới. Dưới sự chỉ huy và điều động của bộ tư lệnh, các nhân viên dân sự và lính hải quân khởi đầu tháo các cơ phận của các thủy xưởng ở Quy Nhơn, Nha Trang, Cát Lỡ đem ra Phú Quốc ráp lại thành một công xưởng to lớn. Sau đó Hải Quân Công Xưởng hay còn gọi là Sở Ba Son cũng đang chuẩn bị dời về Phú Quốc. [br">[br"> [br">[br">Đình Anh và Ngọc Thụy đứng trên bờ chứng kiến cảnh tàu hải quân xuôi dòng kinh Vĩnh Tế từ Châu Đốc về Hà Tiên mang theo hai trăm ngàn dân tị nạn cộng sản miền trung ra định cư tại đảo Phú Quốc. Với chiều sâu bảy tám thước nên tàu hải quân có thể dùng thủy lộ này thay vì phải dùng sông Hậu ra biển rồi từ đó đi An Thới. Hơn một ngày sau dân tị nạn miền trung đặt chân lên đảo Phú Quốc để bắt đầu một cuộc sống mới. Họ tạm thời trú ngụ trong các khu nhà của trại tù. Vốn là người dân cần cù và chịu khó chẳng mấy chốc, dưới sự chỉ huy của công binh họ đốn cây cất nhà, làm rẫy và nuôi gia súc. Một số dân chài lưới đóng ghe thuyền để ra khơi đánh cá.[br">[br">Mặc dù chiến thắng ở Ban Mê Thuột khiến cho mọi người tin tưởng là Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa sẽ đứng vững để bảo vệ phần lãnh thổ còn lại nhưng các quốc gia trên thế giới tuần tự cắt đứt liên hệ ngoại giao với Việt Nam Cộng Hòa. Chỉ có các nước không bị ảnh hưởng nặng của Hoa Kỳ như Pháp, Anh, Úc Đại Lợi, Tân Tây Lan, Mã Lai Á và Nam Dương là còn tòa đại sứ tại Sài Gòn. [br">[br"> [br">[br">1. 1976. Hôm nay là ngày 20 tết. Trong lúc dân chúng sửa soạn chào mừng năm mới toàn thể binh sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và bộ đội Bắc Việt tại quân khu 2 cũng chuẩn bị không phải để ăn tết mà để đánh nhau. Sau mấy tháng im hơi lặng tiếng các sư đoàn chánh quy của Bắc Việt bắt đầu hoạt động trở lại trong kế hoạch chiếm cao nguyên làm bàn đạp tiến xuống vùng duyên hải miền trung và Sài Gòn. [br">[br"> [br">[br">Buổi họp tại bộ tư lệnh quân khu 2 có tám người tham dự là thiếu tướng Hiếu, thiếu tướng Giai, chuẩn tướng Cẩm và Thân cùng với chuẩn tướng Hậu, tư lệnh sư đoàn 23, tướng Niệm, tư lệnh sư đoàn 22, hai đại tá Lý và Tiếu.[br">[br">- Bộ tổng tham mưu vừa bật đèn xanh cho cuộc triệt thoái khỏi cao nguyên của quân khu 2. Tôi được toàn quyền ấn định ngày giờ và kế hoạch triệt thoái...[br">[br">Ngừng lại nhìn bảy người đang im lặng vị tư lệnh quân khu 2 nói tiếp.[br">[br">- Ngày khởi đầu cho cuộc triệt thoái sẽ là ngày 30-4-1976. Cuộc triệt thoái sẽ chia làm ba giai đoạn. Giai đoạn đầu tiên là ta sẽ di tản dân chúng trước... Dân ở Pleiku sẽ dùng quốc lộ 19 về Qui Nhơn còn Ban Mê Thuột dùng đườn
<<1 ... 1617181920 ... 23>>

Tag:

,Tiểu,Thuyết,|,Những,Kẻ,Bất,Khuất

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1673