Đọc tiểu thuyết, Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao [[full]
tăm. Thiên Tứ quả thật là vị thần may mắn, luôn luôn xuất hiện khi nó cảm thấy không lối thoát. Lúc này nó đã biết được nơi bán loại khung hình đó, và có lẽ lòng nó sẽ nhẹ đi bớt, mặc dù nó biết cái khung hình sẽ chẳng thay thế được gì. Nhưng sự thành tâm của nó, nó không tin Thiên Tư không siêu lòng chút nào.
- Cám ơn cậu, Thiên Tứ. Cám ơn cậu rất nhiều. Ngày mai mình sẽ đến đó. Cám ơn.
Tan học, nó vội vàng đến phố Hàn Tây và đi khắp các cửa tiệm ở đây. Nhưng không dễ như nó nghĩ, ở đây có quá nhiều cửa hàng. Nó chạy lần lượt các cửa hàng, cố gắng kiếm cho được cái khung hình đó. Lân la nhiều nơi, cuối cùng, may mắn cũng mỉm cười với nó, còn duy nhất một cái khung hình ở cửa hàng mà nó đang tìm. Nó cầm lên và reo hò trong sung sướng.
- Cuối cùng cũng tìm được mày rồi!
Mọi người trong cửa hàng đều quay lại nhìn nó, có vẻ như nhìn một người không bình thường. Nó mới nhận ra mình làm hơi “quá”, nhưng vẫn tung tăng ra tính tiền, như vừa vớ phải món đồ có 1 không 2 vậy. Chợt hoảng hồn khi nhìn lên đồng hồ ở cửa hang, nó hét thật to: “Trời ơi”. Một lần nữa, cả cửa hàng nhìn nó bằng ánh mắt sợ sệt. Ai cũng như muốn hỏi: Phải chăng đây là một bệnh nhân tâm thần vừa xuất viện? Nó cuống cuồng, không cần biết phản ứng của mọi người, chỉ cần biết là đã quá trễ, và lời nhắc nhở của bà Khaly thì đang hiện rõ từng chữ trong đầu nó. Nó cầm cái khung hình chạy thật nhanh, nhưng trong lòng cảm thấy rất vui.
***
Tại INNO Gia, Uyển Thanh lo lắng, đi ra đi vào. Vừa lúc đó thì Thiên Tứ từ trên lầu đi xuống.
- Có chuyện gì vậy?
- Dạ đã tối rồi mà vẫn chưa thấy Du Du về thưa thiếu gia, mà ngoài trời lại sắp mưa to nữa chứ, không biết có sao không?
- Liên lạc với cô ấy xem sao?
- Du Du không có điện thoại!
Thiên Tứ cau mày, suy nghĩ, cậu ta nhớ những lời đã nói với Du Du ngày hôm qua, về Hàn Tây, về khung hình. Không kịp suy nghĩ thêm, Thiên Tứ lao vào gara lấy chiếc moto và lao về phía cánh cổng cao cao trong sự kêu gọi của mọi người.
- Cậu chủ, cậu đi đâu vậy? Cậu chủ…
***
Dường như ông trời rất thích quay lưng lại với Du Du. Chưa kịp rời cửa hàng thì trời mưa tầm tã. Nó có thể lội mưa đi về, nhưng vì sấm sét khá to, nó không dám lao vào. Vừa đứng đợi, vừa lo lắng. Nó không nhớ số điện thoại ở nhà, không biết làm cách nào báo tin cho chị Uyển Thanh, bà Khaly chắc sẽ rất thất vọng về nó. Bụng nó đang rên lên inh ỏi, vì từ chiều đến giờ chưa được ăn gì. Nó đứng dưới mái hiên của cửa hàng. Vừa lạnh, vừa tối, vừa đói, tự dưng nó cảm thấy tủi thân vô cùng. Nếu bây giờ nó ở Đum Cha, thì có lẽ bố mẹ nó sẽ rất lo lắng và đi kiếm nó ngay. Nhưng còn ở đây, không ai quan tâm đến nó. Có khi nó về trễ như vậy sẽ còn bị mắng và bị phạt nữa, sẽ chẳng ai lo lắng và đi kiếm nó. Nó ngồi thụp xuống, nép mình vào sát vách để ấm hơn, và nhắm mắt lại, nhớ về những ngày ấm áp ở Đum Cha mà thấy buồn vô hạn.
- Tại sao lại ngồi ở đây vậy, về nhà thôi!
Du Du không tin vào tai mình, nó vội vàng ngẩng lên khi nghe một giọng nói quen thuộc. Nhưng nó buộc phải tin vào mắt mình, là Thiên Tứ, là cậu chủ của nó, và điều quan trọng là đang đứng bên cạnh nó, toàn thân ướt sũng. Tự dưng trong lòng nó trào lên một sự xúc động không thể tả. Nó không ngờ, trong giây phút tưởng chừng như cả thế giới, kể cả ông trời đều bỏ mặc nó, thì vị hoàng tử của nó lại xuất hiện, Thiên Tứ không ngại mưa mà vẫn đến tìm nó. Nó không thể nói nên lời nào lúc
này, mà tự dưng chỉ biết đứng khóc, khóc thật lớn, như thi với tiếng mưa. Thiên Tứ sững sờ khi không có sự chào đón nào từ Du Du, ngược lại, một cô gái lại đang khóc trước mặt cậu ta, gương mặt Thiên Tứ nhăn nhăn, tiến lại gần Du Du.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)- Thôi nín đi nào, mọi người ở đây tưởng tôi làm gì cô bé đó!
Du Du đang khóc, nhưng nghe những lời nói đó thì lại bật cười. Vừa khóc vừa cười, nó quay đi để giấu khuôn mặt khó coi lúc này, làm cho Thiên Tứ cũng phải bật cười. Thật ra trong lòng nó đang rất vui, vui vì vẫn có người nghĩ đến nó lúc này, và đặc biệt đó lại là người nó rất mến, thiếu gia Thiên Tứ…
Du Du vào nhà, chị Uyển Thanh vội vàng chạy ra, vẻ mặt rất lo lắng.
- Trời ơi, em đã đi đâu vậy, làm chị sợ hết hồn, sao không gọi về nhà!
Nó nhìn chị Uyển Thanh đầy xúc động, không thể nói lên lời nào.
- Chị đã dọn dẹp tầng trên cho em rồi, em vào bếp ăn tối đi và đi nghỉ đi, bà Khaly đang nấu lại cho nóng toàn bộ đồ ăn cho em đó, bà Khaly cũng rất lo cho em.
Khác hoàn toàn với những suy nghĩ lúc nãy, khi đứng trong mưa, mọi người ở INNO đã lo lắng cho nó rất nhiều, điều đó làm cho nó cảm thấy vô cùng có lỗi. Không ai trách mắng, mà ngược lại còn quan tâm, lo lắng như người một nhà vậy. Nó bật khóc nức nở, nhưng đấy là nước mắt của sự vui sướng, hạnh phúc. Thiên Tứ nhìn 2 người trìu mến, lặng lẽ đi lên phòng, cố nén một cái ắt xì, có lẽ vì dầm mưa…
Nó nhìn theo dáng cậu chủ, ngay cả khi ắt xì mà Thiên Tứ vẫn đẹp lạ thường. Và nó biết con tim nó đã bắt đầu rung động, tình cảm đó là dành cho cậu chủ Thiên Tứ…CHƯƠNG 7: ĐẠI HỘI THỂ THAO
Du Du ngồi ngắm sao ở vườn sau, đang viết vài dòng cho bố mẹ nó kể về cuộc sống ở đây, về trường học, về INNO Gia, kể về mọi người, đây là những điều hoàn toàn mới lạ trong cuộc sống của nó, chắc bố mẹ nó sẽ không tưởng tượng nổi ra vẻ đẹp của INNO, về Nhất Kim, ngôi trường vô cùng hoành tráng. Có tiếng bước chân nhẹ sau lưng nó, buổi tối thanh tĩnh nên nó nghe rất rõ, mọi người trong nhà đều đã đi nghỉ hết, chẳng lẽ là ma? Gió nổi lên một cơn ngay đúng thời điểm này, làm nó dựng hết tóc gáy, nó không đủ can đảm để quay lại để xem là ai, nó chuẩn bị một hơi dài để hét lên, chân chạm đất, chuẩn bị cho một cuộc tháo chạy thật nhanh…
-Cô bé đang làm gì ở đây khuya vậy?
Nó thở phào nhẹ nhõm khi biết đó là Thiên Tứ, nhưng thay vào đó, tim nó vang lên những hồi trống hồi hộp, chưa bao giờ nó ngồi đối diện nói chuyện với Thiên Tứ ở một nơi “lãng mạn” như vậy, nó ngại ngùng và không dám nhìn thẳng vào mặt của cậu ta:
-Mình viết thư cho bố mẹ ở Đum Cha!
-Sao không dùng điện thoại cho tiện?
-“Nhà mình ở Đum Cha không có điện thoại.” Nó cúi gằm vì hơi tủi thân.
Thiên Tứ ngồi xuống, nhìn nó bằng ánh mắt đầy thông cảm, làm nó cảm thấy rất vui.
-Cám ơn cậu rất nhiều!
-Về việc gì?
-Cậu đã đến đón mình ở Hàn Tây.
-À, không có gì, tôi chỉ đoán cô bé không mang dù nên đến đón thôi. Vậy đã mua được chưa.
-Được rồi, mình đợi có dịp sẽ đưa Thiên Tư.
-Việc học ở trường thế nào rồi?
-Bài giảng của thầy cô rất chi tiết và dễ hiểu, mình đã có bạn mới.
Thiên Tứ đang lắng nghe nó nói một cách chân thành, nó nghĩ đây là cơ hội để biết thêm về Thiên Tứ.
-Tại sao ở trường không bao giờ mình thấy cậu cười cả?
-Nụ cười của INNO không dễ dàng trao cho bất cứ ai.
Câu nói đầy nghiêm túc của Thiên Tứ làm cho Du Du sững sờ. Nhận thấy sự sợ hãi của nó, Thiên Tứ mỉm cười “chữa lửa”:
-Với lại cô bé biết đấy, nếu mà cười với bất cứ cô gái nào thì cả trường sẽ đồn ầm lên ngay.
-Vậy tại sao cậu lại cười với tớ!
-“Vì cậu là một cô bé rất đặc biệt!”
Thiên Tứ xoa xoa cái đầu nó, hệt như một đứa em bé bỏng, rồi một nụ cười thật tươi. Hai từ “đặc biệt” như nhảy múa trong đầu nó. Nó không cần biết 2 từ ấy có ý nghĩa gì, chỉ cần hiểu là Thiên Tứ không hề có ý chọc ghẹo. Nếu 2 từ ấy phát ra từ tên Thiên Tư, thì điều ấy còn phải coi lại. Hai đứa trò chuyện rất lâu và vui vẻ, nó mong sao giây phút này kéo dài mãi, dài mãi. Du Du biết mình không là gì trong số những fan hâm mộ của Thiên Tứ, nó không giàu có, không xinh đẹp, nhưng sự quan tâm của Thiên Tứ dành cho nó khác với những bạn nữ ở trường, điều đó cũng làm cho nó có tình cảm với cậu ta cũng hoàn toàn khác. Không phải là sự hâm mộ thần tượng, không phải là ánh mắt dành cho một người “đẹp trai”, mà là một cái gì đó cao hơn…một người bạn.
***
-Du Du, cậu có tham gia đại hội thể thao toàn trường không?
-Đại hội thể thao là thế nào?
-Các lớp cùng khối sẽ thi các môn thể thao với nhau như là kéo co, chạy tiếp sức, nhảy xa…cậu có đăng kí
không?
-Ô hay quá, vậy cậu có tham gia không?
-Mình thích cổ vũ hơn, vì như vậy đứng bên ngoài dễ quan sát Thiên Tư hơn.
-“Còn mình thì quan sát Đại Bảo”. Nobu thêm vào, ánh mắt cậu ta đang tưởng tượng cơ bắp của Đại Bảo trong bộ đồ thể thao, thật hết chịu nổi.
-Thiên Tư cũng tham gia à?
-Cậu không biết à, cả 3 hotboy ở A1 đều tham gia kéo co đó.
-Kéo co?
-Môn này là môn thi tập thể, mỗi lớp có 10 người ra kéo, 5 nam và 5 nữ, và năm nay lớp mình bốc thăm sẽ đấu với A1 ở vòng loại. Nhưng chắc là lớp mình thua rồi.
-Sao lại nói như vậy, mình chưa thi đấu cơ mà!
-Thường thì mọi năm, các lớp khác đều thua A1, vì A1 toàn là hotboy, nên được mọi người cổ vũ nồng nhiệt, ngay cả cổ động viên đội đối thủ cũng cổ vũ cho họ cơ mà. Với lại hầu như bọn họ đều chơi thể thao rất giỏi.
-Tại sao Kazu Đốc Long không tham gia nhỉ?
-Cậu biết rồi đấy, cậu ta là “thần đồng máu lạnh” mà
-“Đúng rồi, cậu ta mà chỉ cần mở miệng ra nói chuyện thôi cũng là sự kiện của Nhất Kim rồi.” Nobu thêm vào.
Công nhận Kazu Đốc Long có một khuôn mặt lạnh như tiền mà ai nhìn vào cũng phải lạnh gáy. Vẻ đẹp của cậu ấy thì khỏi chê, nhưng có điều là không ai đủ can đảm nhìn cậu ta đến 5 giây. Vậy mà ngày đầu tiên khai trường, nó đã nhìn cậu ta không chớp mắt thật lâu, không biết có đắc tội gì không. Nhưng thật sự, có nhìn chằm chằm vào mắt lâu như vậy mới biết rằng, cậu ta không đáng sợ như mọi người nghĩ, mà ẩn sâu trong đó rất nhiều tâm sự,…Du Du giật mình khi nghe hai đứa bạn lay lay.
-Vậy cậu có định tham gia không Du Du?
-Mình sẽ tham gia kéo co. Mình sẽ cho mọi người thấy bọn hotboy A1 toàn là những bọn công tử yếu như sên. Haha.
-“Cậu không được nói Thiên Tư của mình như thế!” Đông Nghi bắt bẻ.
-“ Cũng không được nói Đại Bảo của mình là sên”. Đến lượt Nobu.
-Mình chỉ trừ Thiên Tứ ra thôi, haha.
Vừa nói, Du Du vừa cười ha ha, bỏ mặc cãi bĩu môi của 2 đứa bạn. Một kế hoạch luyện tập thể thao đang được lên lịch trong đầu Du Du, nó sẽ cho mọi người thấy, không phải hotboy thì cái gì cũng toàn diện.
***
-Này, nghe nói cậu cũng tham gia đại hội thể thao?
-Không liên quan gì đến cô!
Du Du đã lấy hết can đảm để trò chuyện với Thiên Tư sau những ngày cả 2 im lặng. Thái độ lạnh lùng của Thiên Tư thật khó chịu hơn nhiều so với thái độ bỡn cợt của cậu ta. Nó tiếp tục dọn dẹp phòng, vừa suy nghĩ đến kế hoạch của mình.
-Tớ nghe nói thường năm, A1 năm nào cũng là quán quân. Nên tớ quyết định năm nay tham dự kéo co để thay đổi lịch sử.
-Cô đánh giá mình quá cao đấy, Đồ Nhà Quê!
-Rồi cậu sẽ biết thế nào là sức mạnh của người nông dân thực thụ!
-Cô thực sự rất nhà quê!
-Sao cậu sợ thua rồi à? Vậy tôi với cậu cá độ được không?
-Tôi không quan tâm.
-Nếu người thắng sẽ làm theo điều kiện của người kia.
Thiên Tư dừng lại suy nghĩ một lúc. Du Du tự dưng cảm thấy phấn chấn lên hẳn, bởi vì từ nãy giờ cậu ta đã chịu nói chuyện lại với nó như lúc trước. Cứ đấu đá với nhau như thế lại hay, nó cảm thấy thoải mái hơn là ánh mắt căm thù của cậu ta. Nó cố tình lôi cậu ta vào cuộc cá cược này vì cũng có mục đích, và nó rất chờ đợi sự tán thành của Thiên Tư.
-Nếu cô đã nói vậy thì tôi đồng ý.
-Hay quá, vậy cậu nói điều kiện của mình đi!
-Nếu thua, cô phải rời khỏi nơi này!
Du Du không tin vào tai mình. Đây không phải là vấn đề giỡn chơi nữa, điều đó liên quan đến cả gia đình nó. Nếu không làm ở đây thì nó sẽ không góp phần trả nợ được. Nhưng điều quan trọng làm nó đau lòng và buồn hơn cả, chẳng lẽ Thiên Tư lại ghét nó đến thế? Chẳng lẽ nó chuyên gây ra những điều rắc rối mà đi đến đâu người ta cũng phải xa lánh và muốn tống đi như vậy. Có khi nào mọi người trong INNO cũng đều muốn nó rời khỏi đây như Thiên Tư vậy? Khuôn mặt nó không còn chút phấn khởi nào nữa.
-Sao cô sợ rồi à?
-Không, nhưng tôi ở đây là để trả nợ, việc này không thể lôi công việc của gia đình tôi vào được.
-Tôi sẽ bảo với mẹ tôi là chuyển cô về làm việc tại cơ sở của gia đình tôi ở quê cô. Nên cô không việc gì phải sợ, tôi chỉ không muốn thấy mặt cô nữa, vì cô chỉ gây rắc rối cho tôi thôi.
-Được tôi đồng ý.
-Còn điều kiện của cô là gì?
-Nếu tôi thắng tôi sẽ nói.
-Nhân tiện đây tôi cũng nói cho cô biết, chỉ cần tôi và anh Thiên Tứ nháy mắt một cái là toàn bộ nữ sinh bên cô sẽ dễ dàng buông tay ra khỏi dây…
-Cái gì?
Cái miệng nó mếu xệch khi nghe cái tin sét đánh như vậy, quả thật là có quá nhiều thử thách cho nó ở Nhất Kim…
Nó bước ra khỏi phòng, tâm trạng vô cùng rối bời. Đúng là nó ghét cậu ta thật, nhưng đề nghị của cậu ta gây cho nó một mặc cảm rất lớn. Cậu ta thật sự không muốn
thấy mặt nó. Nếu nó thua, nó sẽ rời khỏi nơi này, vì thật sự nó cũng chưa yêu mến gì ở cái thành phố xa hoa này. Về lại Chu Rung, sống gần cha mẹ, và lại có công việc, nó sẽ không sao cả. Nó nghĩ vậy, nhưng trong lòng lại không phải như vậy. Tại sao nó lại muốn thắng, chứ không phải là thua để được về quê ở cùng bố mẹ. Nó thật sự muốn thắng, thắng bằng chính thực lực của mình. Lại còn cái vụ nháy mắt nữa là sao, thật là khó hiểu. Nhưng không còn thời gian cho nó suy nghĩ, nó đã đồng ý điều kiện thì bây giờ nó phải cố gắng luyện tập. Kể từ ngày mai nó sẽ dậy sớm để chạy bộ, rèn luyện sức khỏe cho kì đại hội thể thao.
***
Du Du dậy thật sớm, trong đầu nó vẫn vang vang những điều kiện của Du Du, làm cho nó có động lực, chạy tích cực hơn.
-1,2,1,2
-Ồ, bất ngờ quá, bạn cũng chạy bộ à.
Nó sững sờ khi nhìn thấy cậu bạn Đại Bảo cũng đang chạy bộ phía sau lưng nó.
-Mình luyện tập cho buổi đại hội thể thao.
-Chuyện hôm trước, mình có gây cho cậu rắc rối gì không?
-À, chuyện đi nhờ xe đó à. Mình xém bị đem nấu cháo rồi, nhưng may mà mình xấu quá nên cũng không ai nghĩ gì.
-Cậu không xấu tí nào!
Câu nói của Đại Bảo đầy ám chỉ, làm nó lạnh người, nó không muốn lại có thêm sự hiểu lầm nào nữa. Hơn thế, nói chuyện với Đại Bảo lúc này làm nó cảm thấy có lỗi với Nobu lắm, nghĩ đến bộ dạng cậu bạn sẽ tức điên khi thấy nó nói chuyện với Đại Bảo, làm nó bật cười.
-Cậu cười gì vậy?
-À không có gì. Nghe nói cậu cũng tham dự kéo co toàn trường?
-Đúng vậy.
-Vậy cậu có nháy mắt không?
-Nháy mắt?
-Mình nghe Thiên Tư nói là chỉ cần cậu ta nháy mắt thì nữ bên lớp tớ sẽ buông tay ra hết.
-Haha, cậu ta nói đùa đấy..
-Vậy à! Vậy mà làm mình sợ hết hồn.
-Theo mình là có lẽ cả nam cũng bỏ tay chứ đừng nói là nữ.
-Cậu…?
-Ha ha. Bởi vì Thiên Tư, Thiên Tứ không những được nữ ái mộ mà ngay cả nam sinh trong trường cũng phải điên đảo về 2 cậu ta.
-Mình nghĩ cậu cũng như vậy đấy!
-Hả?
-À, không có gì!
Vừa nói, Du Du vừa nghĩ đến Nobu. Đúng là sẽ có những người như Nobu, hâm mộ 2 anh em họ. Nếu những nam, nữ sinh lớp nó đều như vậy thì cò
- Cám ơn cậu, Thiên Tứ. Cám ơn cậu rất nhiều. Ngày mai mình sẽ đến đó. Cám ơn.
Tan học, nó vội vàng đến phố Hàn Tây và đi khắp các cửa tiệm ở đây. Nhưng không dễ như nó nghĩ, ở đây có quá nhiều cửa hàng. Nó chạy lần lượt các cửa hàng, cố gắng kiếm cho được cái khung hình đó. Lân la nhiều nơi, cuối cùng, may mắn cũng mỉm cười với nó, còn duy nhất một cái khung hình ở cửa hàng mà nó đang tìm. Nó cầm lên và reo hò trong sung sướng.
- Cuối cùng cũng tìm được mày rồi!
Mọi người trong cửa hàng đều quay lại nhìn nó, có vẻ như nhìn một người không bình thường. Nó mới nhận ra mình làm hơi “quá”, nhưng vẫn tung tăng ra tính tiền, như vừa vớ phải món đồ có 1 không 2 vậy. Chợt hoảng hồn khi nhìn lên đồng hồ ở cửa hang, nó hét thật to: “Trời ơi”. Một lần nữa, cả cửa hàng nhìn nó bằng ánh mắt sợ sệt. Ai cũng như muốn hỏi: Phải chăng đây là một bệnh nhân tâm thần vừa xuất viện? Nó cuống cuồng, không cần biết phản ứng của mọi người, chỉ cần biết là đã quá trễ, và lời nhắc nhở của bà Khaly thì đang hiện rõ từng chữ trong đầu nó. Nó cầm cái khung hình chạy thật nhanh, nhưng trong lòng cảm thấy rất vui.
***
Tại INNO Gia, Uyển Thanh lo lắng, đi ra đi vào. Vừa lúc đó thì Thiên Tứ từ trên lầu đi xuống.
- Có chuyện gì vậy?
- Dạ đã tối rồi mà vẫn chưa thấy Du Du về thưa thiếu gia, mà ngoài trời lại sắp mưa to nữa chứ, không biết có sao không?
- Liên lạc với cô ấy xem sao?
- Du Du không có điện thoại!
Thiên Tứ cau mày, suy nghĩ, cậu ta nhớ những lời đã nói với Du Du ngày hôm qua, về Hàn Tây, về khung hình. Không kịp suy nghĩ thêm, Thiên Tứ lao vào gara lấy chiếc moto và lao về phía cánh cổng cao cao trong sự kêu gọi của mọi người.
- Cậu chủ, cậu đi đâu vậy? Cậu chủ…
***
Dường như ông trời rất thích quay lưng lại với Du Du. Chưa kịp rời cửa hàng thì trời mưa tầm tã. Nó có thể lội mưa đi về, nhưng vì sấm sét khá to, nó không dám lao vào. Vừa đứng đợi, vừa lo lắng. Nó không nhớ số điện thoại ở nhà, không biết làm cách nào báo tin cho chị Uyển Thanh, bà Khaly chắc sẽ rất thất vọng về nó. Bụng nó đang rên lên inh ỏi, vì từ chiều đến giờ chưa được ăn gì. Nó đứng dưới mái hiên của cửa hàng. Vừa lạnh, vừa tối, vừa đói, tự dưng nó cảm thấy tủi thân vô cùng. Nếu bây giờ nó ở Đum Cha, thì có lẽ bố mẹ nó sẽ rất lo lắng và đi kiếm nó ngay. Nhưng còn ở đây, không ai quan tâm đến nó. Có khi nó về trễ như vậy sẽ còn bị mắng và bị phạt nữa, sẽ chẳng ai lo lắng và đi kiếm nó. Nó ngồi thụp xuống, nép mình vào sát vách để ấm hơn, và nhắm mắt lại, nhớ về những ngày ấm áp ở Đum Cha mà thấy buồn vô hạn.
- Tại sao lại ngồi ở đây vậy, về nhà thôi!
Du Du không tin vào tai mình, nó vội vàng ngẩng lên khi nghe một giọng nói quen thuộc. Nhưng nó buộc phải tin vào mắt mình, là Thiên Tứ, là cậu chủ của nó, và điều quan trọng là đang đứng bên cạnh nó, toàn thân ướt sũng. Tự dưng trong lòng nó trào lên một sự xúc động không thể tả. Nó không ngờ, trong giây phút tưởng chừng như cả thế giới, kể cả ông trời đều bỏ mặc nó, thì vị hoàng tử của nó lại xuất hiện, Thiên Tứ không ngại mưa mà vẫn đến tìm nó. Nó không thể nói nên lời nào lúc
này, mà tự dưng chỉ biết đứng khóc, khóc thật lớn, như thi với tiếng mưa. Thiên Tứ sững sờ khi không có sự chào đón nào từ Du Du, ngược lại, một cô gái lại đang khóc trước mặt cậu ta, gương mặt Thiên Tứ nhăn nhăn, tiến lại gần Du Du.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)- Thôi nín đi nào, mọi người ở đây tưởng tôi làm gì cô bé đó!
Du Du đang khóc, nhưng nghe những lời nói đó thì lại bật cười. Vừa khóc vừa cười, nó quay đi để giấu khuôn mặt khó coi lúc này, làm cho Thiên Tứ cũng phải bật cười. Thật ra trong lòng nó đang rất vui, vui vì vẫn có người nghĩ đến nó lúc này, và đặc biệt đó lại là người nó rất mến, thiếu gia Thiên Tứ…
Du Du vào nhà, chị Uyển Thanh vội vàng chạy ra, vẻ mặt rất lo lắng.
- Trời ơi, em đã đi đâu vậy, làm chị sợ hết hồn, sao không gọi về nhà!
Nó nhìn chị Uyển Thanh đầy xúc động, không thể nói lên lời nào.
- Chị đã dọn dẹp tầng trên cho em rồi, em vào bếp ăn tối đi và đi nghỉ đi, bà Khaly đang nấu lại cho nóng toàn bộ đồ ăn cho em đó, bà Khaly cũng rất lo cho em.
Khác hoàn toàn với những suy nghĩ lúc nãy, khi đứng trong mưa, mọi người ở INNO đã lo lắng cho nó rất nhiều, điều đó làm cho nó cảm thấy vô cùng có lỗi. Không ai trách mắng, mà ngược lại còn quan tâm, lo lắng như người một nhà vậy. Nó bật khóc nức nở, nhưng đấy là nước mắt của sự vui sướng, hạnh phúc. Thiên Tứ nhìn 2 người trìu mến, lặng lẽ đi lên phòng, cố nén một cái ắt xì, có lẽ vì dầm mưa…
Nó nhìn theo dáng cậu chủ, ngay cả khi ắt xì mà Thiên Tứ vẫn đẹp lạ thường. Và nó biết con tim nó đã bắt đầu rung động, tình cảm đó là dành cho cậu chủ Thiên Tứ…CHƯƠNG 7: ĐẠI HỘI THỂ THAO
Du Du ngồi ngắm sao ở vườn sau, đang viết vài dòng cho bố mẹ nó kể về cuộc sống ở đây, về trường học, về INNO Gia, kể về mọi người, đây là những điều hoàn toàn mới lạ trong cuộc sống của nó, chắc bố mẹ nó sẽ không tưởng tượng nổi ra vẻ đẹp của INNO, về Nhất Kim, ngôi trường vô cùng hoành tráng. Có tiếng bước chân nhẹ sau lưng nó, buổi tối thanh tĩnh nên nó nghe rất rõ, mọi người trong nhà đều đã đi nghỉ hết, chẳng lẽ là ma? Gió nổi lên một cơn ngay đúng thời điểm này, làm nó dựng hết tóc gáy, nó không đủ can đảm để quay lại để xem là ai, nó chuẩn bị một hơi dài để hét lên, chân chạm đất, chuẩn bị cho một cuộc tháo chạy thật nhanh…
-Cô bé đang làm gì ở đây khuya vậy?
Nó thở phào nhẹ nhõm khi biết đó là Thiên Tứ, nhưng thay vào đó, tim nó vang lên những hồi trống hồi hộp, chưa bao giờ nó ngồi đối diện nói chuyện với Thiên Tứ ở một nơi “lãng mạn” như vậy, nó ngại ngùng và không dám nhìn thẳng vào mặt của cậu ta:
-Mình viết thư cho bố mẹ ở Đum Cha!
-Sao không dùng điện thoại cho tiện?
-“Nhà mình ở Đum Cha không có điện thoại.” Nó cúi gằm vì hơi tủi thân.
Thiên Tứ ngồi xuống, nhìn nó bằng ánh mắt đầy thông cảm, làm nó cảm thấy rất vui.
-Cám ơn cậu rất nhiều!
-Về việc gì?
-Cậu đã đến đón mình ở Hàn Tây.
-À, không có gì, tôi chỉ đoán cô bé không mang dù nên đến đón thôi. Vậy đã mua được chưa.
-Được rồi, mình đợi có dịp sẽ đưa Thiên Tư.
-Việc học ở trường thế nào rồi?
-Bài giảng của thầy cô rất chi tiết và dễ hiểu, mình đã có bạn mới.
Thiên Tứ đang lắng nghe nó nói một cách chân thành, nó nghĩ đây là cơ hội để biết thêm về Thiên Tứ.
-Tại sao ở trường không bao giờ mình thấy cậu cười cả?
-Nụ cười của INNO không dễ dàng trao cho bất cứ ai.
Câu nói đầy nghiêm túc của Thiên Tứ làm cho Du Du sững sờ. Nhận thấy sự sợ hãi của nó, Thiên Tứ mỉm cười “chữa lửa”:
-Với lại cô bé biết đấy, nếu mà cười với bất cứ cô gái nào thì cả trường sẽ đồn ầm lên ngay.
-Vậy tại sao cậu lại cười với tớ!
-“Vì cậu là một cô bé rất đặc biệt!”
Thiên Tứ xoa xoa cái đầu nó, hệt như một đứa em bé bỏng, rồi một nụ cười thật tươi. Hai từ “đặc biệt” như nhảy múa trong đầu nó. Nó không cần biết 2 từ ấy có ý nghĩa gì, chỉ cần hiểu là Thiên Tứ không hề có ý chọc ghẹo. Nếu 2 từ ấy phát ra từ tên Thiên Tư, thì điều ấy còn phải coi lại. Hai đứa trò chuyện rất lâu và vui vẻ, nó mong sao giây phút này kéo dài mãi, dài mãi. Du Du biết mình không là gì trong số những fan hâm mộ của Thiên Tứ, nó không giàu có, không xinh đẹp, nhưng sự quan tâm của Thiên Tứ dành cho nó khác với những bạn nữ ở trường, điều đó cũng làm cho nó có tình cảm với cậu ta cũng hoàn toàn khác. Không phải là sự hâm mộ thần tượng, không phải là ánh mắt dành cho một người “đẹp trai”, mà là một cái gì đó cao hơn…một người bạn.
***
-Du Du, cậu có tham gia đại hội thể thao toàn trường không?
-Đại hội thể thao là thế nào?
-Các lớp cùng khối sẽ thi các môn thể thao với nhau như là kéo co, chạy tiếp sức, nhảy xa…cậu có đăng kí
không?
-Ô hay quá, vậy cậu có tham gia không?
-Mình thích cổ vũ hơn, vì như vậy đứng bên ngoài dễ quan sát Thiên Tư hơn.
-“Còn mình thì quan sát Đại Bảo”. Nobu thêm vào, ánh mắt cậu ta đang tưởng tượng cơ bắp của Đại Bảo trong bộ đồ thể thao, thật hết chịu nổi.
-Thiên Tư cũng tham gia à?
-Cậu không biết à, cả 3 hotboy ở A1 đều tham gia kéo co đó.
-Kéo co?
-Môn này là môn thi tập thể, mỗi lớp có 10 người ra kéo, 5 nam và 5 nữ, và năm nay lớp mình bốc thăm sẽ đấu với A1 ở vòng loại. Nhưng chắc là lớp mình thua rồi.
-Sao lại nói như vậy, mình chưa thi đấu cơ mà!
-Thường thì mọi năm, các lớp khác đều thua A1, vì A1 toàn là hotboy, nên được mọi người cổ vũ nồng nhiệt, ngay cả cổ động viên đội đối thủ cũng cổ vũ cho họ cơ mà. Với lại hầu như bọn họ đều chơi thể thao rất giỏi.
-Tại sao Kazu Đốc Long không tham gia nhỉ?
-Cậu biết rồi đấy, cậu ta là “thần đồng máu lạnh” mà
-“Đúng rồi, cậu ta mà chỉ cần mở miệng ra nói chuyện thôi cũng là sự kiện của Nhất Kim rồi.” Nobu thêm vào.
Công nhận Kazu Đốc Long có một khuôn mặt lạnh như tiền mà ai nhìn vào cũng phải lạnh gáy. Vẻ đẹp của cậu ấy thì khỏi chê, nhưng có điều là không ai đủ can đảm nhìn cậu ta đến 5 giây. Vậy mà ngày đầu tiên khai trường, nó đã nhìn cậu ta không chớp mắt thật lâu, không biết có đắc tội gì không. Nhưng thật sự, có nhìn chằm chằm vào mắt lâu như vậy mới biết rằng, cậu ta không đáng sợ như mọi người nghĩ, mà ẩn sâu trong đó rất nhiều tâm sự,…Du Du giật mình khi nghe hai đứa bạn lay lay.
-Vậy cậu có định tham gia không Du Du?
-Mình sẽ tham gia kéo co. Mình sẽ cho mọi người thấy bọn hotboy A1 toàn là những bọn công tử yếu như sên. Haha.
-“Cậu không được nói Thiên Tư của mình như thế!” Đông Nghi bắt bẻ.
-“ Cũng không được nói Đại Bảo của mình là sên”. Đến lượt Nobu.
-Mình chỉ trừ Thiên Tứ ra thôi, haha.
Vừa nói, Du Du vừa cười ha ha, bỏ mặc cãi bĩu môi của 2 đứa bạn. Một kế hoạch luyện tập thể thao đang được lên lịch trong đầu Du Du, nó sẽ cho mọi người thấy, không phải hotboy thì cái gì cũng toàn diện.
***
-Này, nghe nói cậu cũng tham gia đại hội thể thao?
-Không liên quan gì đến cô!
Du Du đã lấy hết can đảm để trò chuyện với Thiên Tư sau những ngày cả 2 im lặng. Thái độ lạnh lùng của Thiên Tư thật khó chịu hơn nhiều so với thái độ bỡn cợt của cậu ta. Nó tiếp tục dọn dẹp phòng, vừa suy nghĩ đến kế hoạch của mình.
-Tớ nghe nói thường năm, A1 năm nào cũng là quán quân. Nên tớ quyết định năm nay tham dự kéo co để thay đổi lịch sử.
-Cô đánh giá mình quá cao đấy, Đồ Nhà Quê!
-Rồi cậu sẽ biết thế nào là sức mạnh của người nông dân thực thụ!
-Cô thực sự rất nhà quê!
-Sao cậu sợ thua rồi à? Vậy tôi với cậu cá độ được không?
-Tôi không quan tâm.
-Nếu người thắng sẽ làm theo điều kiện của người kia.
Thiên Tư dừng lại suy nghĩ một lúc. Du Du tự dưng cảm thấy phấn chấn lên hẳn, bởi vì từ nãy giờ cậu ta đã chịu nói chuyện lại với nó như lúc trước. Cứ đấu đá với nhau như thế lại hay, nó cảm thấy thoải mái hơn là ánh mắt căm thù của cậu ta. Nó cố tình lôi cậu ta vào cuộc cá cược này vì cũng có mục đích, và nó rất chờ đợi sự tán thành của Thiên Tư.
-Nếu cô đã nói vậy thì tôi đồng ý.
-Hay quá, vậy cậu nói điều kiện của mình đi!
-Nếu thua, cô phải rời khỏi nơi này!
Du Du không tin vào tai mình. Đây không phải là vấn đề giỡn chơi nữa, điều đó liên quan đến cả gia đình nó. Nếu không làm ở đây thì nó sẽ không góp phần trả nợ được. Nhưng điều quan trọng làm nó đau lòng và buồn hơn cả, chẳng lẽ Thiên Tư lại ghét nó đến thế? Chẳng lẽ nó chuyên gây ra những điều rắc rối mà đi đến đâu người ta cũng phải xa lánh và muốn tống đi như vậy. Có khi nào mọi người trong INNO cũng đều muốn nó rời khỏi đây như Thiên Tư vậy? Khuôn mặt nó không còn chút phấn khởi nào nữa.
-Sao cô sợ rồi à?
-Không, nhưng tôi ở đây là để trả nợ, việc này không thể lôi công việc của gia đình tôi vào được.
-Tôi sẽ bảo với mẹ tôi là chuyển cô về làm việc tại cơ sở của gia đình tôi ở quê cô. Nên cô không việc gì phải sợ, tôi chỉ không muốn thấy mặt cô nữa, vì cô chỉ gây rắc rối cho tôi thôi.
-Được tôi đồng ý.
-Còn điều kiện của cô là gì?
-Nếu tôi thắng tôi sẽ nói.
-Nhân tiện đây tôi cũng nói cho cô biết, chỉ cần tôi và anh Thiên Tứ nháy mắt một cái là toàn bộ nữ sinh bên cô sẽ dễ dàng buông tay ra khỏi dây…
-Cái gì?
Cái miệng nó mếu xệch khi nghe cái tin sét đánh như vậy, quả thật là có quá nhiều thử thách cho nó ở Nhất Kim…
Nó bước ra khỏi phòng, tâm trạng vô cùng rối bời. Đúng là nó ghét cậu ta thật, nhưng đề nghị của cậu ta gây cho nó một mặc cảm rất lớn. Cậu ta thật sự không muốn
thấy mặt nó. Nếu nó thua, nó sẽ rời khỏi nơi này, vì thật sự nó cũng chưa yêu mến gì ở cái thành phố xa hoa này. Về lại Chu Rung, sống gần cha mẹ, và lại có công việc, nó sẽ không sao cả. Nó nghĩ vậy, nhưng trong lòng lại không phải như vậy. Tại sao nó lại muốn thắng, chứ không phải là thua để được về quê ở cùng bố mẹ. Nó thật sự muốn thắng, thắng bằng chính thực lực của mình. Lại còn cái vụ nháy mắt nữa là sao, thật là khó hiểu. Nhưng không còn thời gian cho nó suy nghĩ, nó đã đồng ý điều kiện thì bây giờ nó phải cố gắng luyện tập. Kể từ ngày mai nó sẽ dậy sớm để chạy bộ, rèn luyện sức khỏe cho kì đại hội thể thao.
***
Du Du dậy thật sớm, trong đầu nó vẫn vang vang những điều kiện của Du Du, làm cho nó có động lực, chạy tích cực hơn.
-1,2,1,2
-Ồ, bất ngờ quá, bạn cũng chạy bộ à.
Nó sững sờ khi nhìn thấy cậu bạn Đại Bảo cũng đang chạy bộ phía sau lưng nó.
-Mình luyện tập cho buổi đại hội thể thao.
-Chuyện hôm trước, mình có gây cho cậu rắc rối gì không?
-À, chuyện đi nhờ xe đó à. Mình xém bị đem nấu cháo rồi, nhưng may mà mình xấu quá nên cũng không ai nghĩ gì.
-Cậu không xấu tí nào!
Câu nói của Đại Bảo đầy ám chỉ, làm nó lạnh người, nó không muốn lại có thêm sự hiểu lầm nào nữa. Hơn thế, nói chuyện với Đại Bảo lúc này làm nó cảm thấy có lỗi với Nobu lắm, nghĩ đến bộ dạng cậu bạn sẽ tức điên khi thấy nó nói chuyện với Đại Bảo, làm nó bật cười.
-Cậu cười gì vậy?
-À không có gì. Nghe nói cậu cũng tham dự kéo co toàn trường?
-Đúng vậy.
-Vậy cậu có nháy mắt không?
-Nháy mắt?
-Mình nghe Thiên Tư nói là chỉ cần cậu ta nháy mắt thì nữ bên lớp tớ sẽ buông tay ra hết.
-Haha, cậu ta nói đùa đấy..
-Vậy à! Vậy mà làm mình sợ hết hồn.
-Theo mình là có lẽ cả nam cũng bỏ tay chứ đừng nói là nữ.
-Cậu…?
-Ha ha. Bởi vì Thiên Tư, Thiên Tứ không những được nữ ái mộ mà ngay cả nam sinh trong trường cũng phải điên đảo về 2 cậu ta.
-Mình nghĩ cậu cũng như vậy đấy!
-Hả?
-À, không có gì!
Vừa nói, Du Du vừa nghĩ đến Nobu. Đúng là sẽ có những người như Nobu, hâm mộ 2 anh em họ. Nếu những nam, nữ sinh lớp nó đều như vậy thì cò

