watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 36 - Đọc tiểu thuyết, Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao [[full]
Home >
Tìm kiếm

Đọc tiểu thuyết, Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao [[full]

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 10:32

t vọng. Nó bước đi vững vàng và tự tin hơn, nó mỉm cười thật tươi, tiếng nhạc cùng với nhịp chân đưa nó đến trung tâm của sàn trình diễn.


Kì lạ thay mọi người đều im lặng và trừng mắt nhìn, cả vị dẫn chương trình cũng cầm micro cứng đơ, không bàn luận như những cặp đôi trước. Rồi tất cả bắt đầu xôn xao. NÓ không nghe rõ họ nói gì, nhưng dường như đang bàn tán về sự chênh lệch “vẻ đẹp” của nó và Thiên Tứ, đại loại như ”Trời, bồ của anh đó sao mà xấu dữ vậy”, hoặc “Con bé đó sao lại là bạn gái của anh chàng đẹp trai này sao, thật là thất vọng quá đi!”. Nghĩ đến đó, nó cảm thấy hụt hẫng, vẻ mặt bắt đầu xìu xuống, nó nhìn mọi người xung quanh chỉ trỏ mà cảm thấy cổ họng đang nghẹn ứ. Có lẽ nó sắp khóc, khóc vì xấu hổ, vì bị mọi người chê bai. Nó dừng lại và không bước tiếp nữa. Bàn tay Thiên Tứ tuột ra khỏi tay nó. Cậu ta cũng đứng lại và quay đầu nhìn nó. Du Du không biết nói gì với THiên Tứ, nó chỉ muốn bỏ chạy ngay lúc này. Và khi nó định quay đầu bỏ chạy, thì bất ngờ cả khu vực đó òa lên những tiếng vỗ tay rất to. Nó ngỡ ngàng nhìn xung quanh, vị dẫn chương trình lúc này mới lên tiếng:
- Quả thật cặp dôi này làm cho tôi bất ngờ. Phá cách trong trang phục, có thể nhìn vào 2 cái nơ caro này là biêt các bạn là 1 đôi. Cho một tràng pháo tay cho anh chàng đẹp trai và cô gái dễ thương của chúng ta.

Mọi người vỗ tay rôm rả tán thành Du Du như muốn hét thật to lên, lần đầu tiên nó được khen ngợi như vây, nó càng ngưỡng mộ Thiên Tứ hơn, cậu ấy không những thông mình mà còn nhạy bén, và tinh tế nữa.

Đến lúc bầu chọn
cặp đôi được yêu thích nhất, nó nghe tim mình đập rất mạnh, hồi hộp như là xem điểm thi ở Nhất Kim vậy. Vị dẫn chương trình đang lấy kết quả kiểm phiếu từ phía giám khảo. Và rồi, như trông đợi, tên của nó và THiên Tứ được sướng lên trong vị trí cao nhất. Không ngờ mọi người lại ủng hộ như vậy, có lẽ vì một phần THiên Tứ quá đẹp trai, quá thông mình, và quá sáng tạo, như vậy phần thưởng này là quá xứng đáng. Các cô gái bên ngoài theo dõi cuộc thi đang thi nhau chụp hình cậu ấy, và tò mò về “ người bạn gái” bên cạnh. Lúc này dây, tuy chỉ là giả bộ, nhưng không hiểu sao nó cảm thấy rất vui và rất hãnh diện. “Mặc kệ, cứ để người ta nghĩ mình là bạn gái của cậu ấy, lâu lâu có một ngày nở mày nở mặt, ngưỡng mộ Thiên Tứ quá”. Nó nghĩ thầm và cười tủm tỉm trong sung sướng, mặc cho Thiên Tứ đang nhìn nó đầy kì lạ, và cảm thấy bối rối khi mọi người từ già đến trẻ con đều đang nhìn và gọi tên cậu ấy. Không ngờ ở trường, , và các cô gái trẻ, mà các vị trưởng bối, các em gái nhỏ đều có vẻ thích cậu ta. Thật vậy, tuy không cười, nhưng Thiên Tứ luôn có gì đó tạo thiện cảm cho người ta, chứ không như ai kia… Vị dẫn chương trình đến gần và trao cho Du Du cặp vé ăn tối ở nhà hàng đặc biệt. Từ nãy giờ, nó chờ đợi giây phút này nhất. Miệng nó cười đã ngoác ra đến mang tai rồi.
- Vì 2 bạn đoạt giải đặc biệt nên chúng tôi sẽ chụp một tấm hình lưu niệm nhé!
Nói rồi, vị dẫn chương trình đẩy Du Du sát vào THiên Tứ. Bỗng dưng lúc này nó không cười được nữa. Bắt cậu ấy chụp hình với nó, liệu cậu ấy có thích không. Nó bỗng dưng thấy run run, và cười gượng giụ.
- Sao kì vậy, nhìn 2 bạn đứng rời rạc vậy, tình cảm một chút đi chứ.

Lúc này nó cũng nhận thấy mặt Thiên Tứ cũng đang bối rối, cậu ta đứng xích vào và choàng tay qua vai Du Du, kéo nó lại gần. Có lẽ cậu ta rất khó chịu khi phải làm như vậy. DU Du cảm thấy hơi có lỗi, chỉ vì nó thích ăn những thức ăn hạng nhất mà lại gây rắc rối và làm khó cậu chủ của mình như vậy. Nhưng vị dẫn chương trình vẫn lắc đầu, vì 2 đứa dường như vẫn cứng đơ. Ở bên dưới, khán giả bỗng dưng đồng loạt vỗ tay thúc đẩy:
- HÔn đi, hôn đi, hôn đi…
- Phải rồi, 2 bạn hôn nhau một cái để có tấm hình thật đẹp nào, thể hiện ý nghĩa của cặp đôi chứ, đừng có ngại ngùng như vậy chứ?


Trời ơi, mọi người đang làm gì vậy, sao tự dưng dồn nó vào đường cùng như vậy. Mặt DU DU lúc này đã đỏ ửng, hành động bắt đầu luống cuống. Nó sợ sau hôm nay, Thiên Tứ sẽ tránh xa nó vì sợ gặp những rắc rối tương tự như vậy. “Mọi người ơi, xin đừng hô như vậy nữa…” Đang luống cuống không biết phải đối phó thế nào, bất chợt nó thấy hơi thở mình dừng lại, dường như có cái gì đang tiến gần đến khuôn mặt của nó…

“Tách, tách…”
- Tuyệt vời, đúng là một cặp dễ thương”

Bên dưới mọi người òa lên vỗ tay, rồi cũng thi nhau chụp hình, nhưng không hiểu sao nó không thể nghe được gì nữa, không thể nói được gì nữa, Du Du chỉ biết đứng ngây người ra. Khuôn mặt Thiên Tứ đang ở ngay trước mặt nó và …rất gần.

Mời các bạn đón đọc chương 32: NEW COUPLE
CHƯƠNG 32: NEW COUPLE

Thiên Tư ngồi trên chiếc môtô từ phía xa, cậu ta sững sờ nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi. Cả 2 quả thật là rất đẹp đôi. “CÒn mình đứng đây để làm gì?” Cậu ta nắm chặt tay và đấm mạnh vào gốc cây, muốn hét vang lên điều gì đó, nhưng không thể… Thiên Tư lao nhanh lên chiếc môtô và phóng đi rất nhanh. Có lẽ tốc độ bây giờ mới có thể là thứ làm cho cậu ta bớt đau…a

Sáng hôm sau:
- Du Du à, cậu làm sao vậy?
- À, không có gì!
- Không có gì sao như người mất hồn từ nãy giờ, thỉnh thoảng còn cười một mình nữa.
NGhe Đông NGhi nói vậy, nó lại cười tủm tỉm, làm cho con bạn bực mình không thể tả. Nhớ lại cảnh tượng hôm qua, lúc mà nó đứng ngây người ra, cảm giác lúc đó là gì không biết, chỉ thấy run, tim đập mạnh, một chút gì đó sung suớng, mắc cỡ, ngại ngùng.. ôi thôi, không thể biết được. Không biết Thiên Tứ cậu ấy đang nghĩ gì. Nhưng mà nếu lúc đó cậu ta hôn lên môi nó thì sao…

Ngày hôm qua.
Thiên Tứ nhẹ nhàng cúi xuống, và dường như điểm đến của cậu ấy là đôi môi nhỏ xíu của Du Du. Du Du chưa kịp định thần, vội vàng nhắm chặt mắt và co người, mím môi lại, có lẽ do phản ứng tự nhiên (nhưng giờ nghĩ lại, nó cảm thấy có gì đó hơi tiếc… ). Trong giây phút ngắn ngủi ấy, Thiên Tứ dừng lại. Có lẽ cậu ấy không muốn làm nó khó xử, hoặc không hôn một người mà không phải là người yêu (DU Du nghĩ vậy), nên cậu ấy đã nhẹ nhàng chuyển hướng để hôn lên gò má đỏ ửng của Du Du. Bấy nhiêu thôi cũng đủ Du Du đứng không vững và chao đảo. Nhìn thái độ của nó
mà làm cho khán giả bên dưới phì cười:
- Cô bé đáng yêu thật!


Lớp 11A2
- Này, có nghe mình nói gì không, cậu không tập trung gì cả.
- À, xin lỗi, cậu nói tiếp đi.
- Có một tin mừng báo cho cậu.
- Chuyện gì vậy?
- Nhiều bạn ngỏ ý muốn tham gia vào đội văn nghệ vì thấy tụi mình tập luyện hằng ngày có vẻ rất vui.
- Thật à, càng đông càng tốt, hay quá đi. Vậy ra chơi tập hợp các bạn ấy lại để sắp xếp đội hình lại cho đỡ lộn xộn.

***

Kasumi Tiểu QUỳnh vội vàng núp vào một góc tường. Cô bé thở hổn hền, và khép nép nhìn ra ngòai. Đám nam sinh lớp 10 và các anh khối trên đang bủa vây đi tìm. THật là khổ sở khi năm nay lại là ******* duy nhất ở ITê nên Tiểu QUỳnh phải lãnh hết tất cả các fan hâm mộ. Có một đám nam sinh đang tiến lại gần chỗ nó đang núp, nó vội vàng phóng đi thật nhanh về phía khoảng đất trống phía sau trường.


Tiểu QUỳnh chạy nhanh và nép mình vào bức tường và ngồi thụp xuống. Hơi thở dồn dập và tim đập mạnh, vì ngày hôm nay đã chạy marathon khá nhiều. Từ lúc vào trường đến giờ, cô bé cứ bị bao vây và làm phiền rất nhiều, muốn một giây phút nghỉ ngơi yên tĩnh và không gian cho riêng mình cũng không được. Tiểu Quỳnh mon men nhìn hé ra ngòai thì thấy đám nam sinh đã quẹo ra hướng khác. CÔ bé từ từ quay người lại, đứng dậy và thở dài thoát nạn. Nhưng hơi thở chưa kịp hết một nhịp thì nó bị ngưng lại vì đang có một nam sinh đang ngồi gần và quan sát nó tự nãy giờ….


Tiểu Quỳnh giật mình, xém chút là hét toáng lên, nhưng may mà kiềm chế được. Anh chàng này đang nhìn nó rất hiếu kì, nhìn từ trên xuống dưới, chân mày cau lại, vẻ mặt không một chút biểu hiện. Nhưng nó không thể chạy ra lúc này, vì đám nam sinh kia sẽ phát hiện ra rồi lại phải chạy trốn nữa. Anh chàng này liệu cũng phải là fan hâm mộ của nó không, anh ta đang định làm gì, hay sẽ chỉ điểm cho tất cả mọi người?

Nobu đứng dậy, phủi phủi quần rồi bước đến gần Tiểu Quỳnh. Nó lùi lại sát vào mép tường, không biết đàn anh này sẽ làm gì. Nhưng dường như đây không phải là biểu hiện của một fan hâm mộ, mặt anh ta cau có thấy rõ. Nobu sau khi quan sát Tiểu Quỳnh rồi bước đi thẳng ngang qua cô bé mà không thèm nói lời nào. Cậu ta chỉ cảm thấy bực bội vì có người đã phá vỡ không gian riêng đang nghỉ ngơi của cậu ta. Giây phút mà Nobu bước ngang qua người Tiểu Quỳnh, làm cho cô bé có chút gì đó rất núi tiếc. Bất chợt, tay tiểu Quỳnh nắm lấy tay Nobu, và kéo thật mạnh về phía mình….

***
- NObu lại trốn đâu rồi nhỉ, không tập văn nghệ gì hết!
- Vậy chúng ta đi tìm xem cậu ấy đang ở đâu, mình thấy cậu ấy hay ở phía sân sau của trường đó.

Du Du và ĐÔng NGhi cùng gật đầu, và cùng nhau vừa trò chuyện, vừa đi về phía sân sau của trường để tìm NObu.

***

Nobu bị kéo lại một cách bất ngờ, nên không kịp phản ứng gì, khi có thể định hình ra sự việc thì mặt đã quá gần Tiểu Quỳnh. Nhưng may là tay của Nobu đã kịp chống vào tường, nên đã kịp ngăn cho 2 khuôn mặt chạm nhau. Tiểu Quỳnh cũng tròn xoe mắt và đầy bất ngờ, nhịp tim của cô bé cũng đang đập rất mạnh và nhanh, vì lần đầu tiên có người con trai đứng quá gần như vậy. Cô bé chỉ định kéo tay Nobu lại để che giúp mình, vì phát hiện đám nam sinh bám đuôi đang sắp đi ngang qua. Nobu cau mày, nhìn Tiểu Quỳnh, trong lòng rất bực bội, dự định sẽ hất tay cô bé ra, nhưng…
- Thành thật xin lỗi anh, nhưng xin anh hãy đứng như vậy che cho em chỉ một lúc thôi. Em cần phải tránh một số người.


Tiểu Quỳnh vừa nói vừa cúi mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào Nobu, có lẽ vì khoảng cách khá gần, nên cô bé không dám đối diện. Giọng nói đầy dễ thương và khuôn mặt nhỏ bé đang xấu hổ không làm cho NObu chuyển ý, cậu ta vẻ mặt lạnh lùng và quay lưng bỏ đi, Tiểu Quỳnh tròn xoe mắt lên nhìn, và vô cùng thất vọng. NObu không hề có ý giúp đỡ, thái độ lại dửng dưng như vậy. Nobu đút tay vào túi quần rồi quay đi, nhưng phát hiện phía sau, quả thật có một đám nam sinh đang đi tới, và tìm kiếm gì đó. Trong giây phút đó, Nobu bỗng dưng lưỡng lự, và đứng lại suy nghĩ, cậu ta quay lại thì thấy Tiểu Quỳnh có vẻ như đang rất lo lắng, có lẽ tìm chỗ ẩn náu khác, cô bé quay tới quay lui, tìm đường tháo chạy…và trong lúc lấy đà định phóng thẳng về phía gốc cây to gần đó, thì tòan thân Tiểu Quỳnh đã bị ngăn lại và kéo lùi về phía bức tường….
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)Nobu nắm lấy 2 vai Tiểu Quỳnh và đẩy vào tường, hành động quá bất ngờ, làm cho cô bé không kịp phản kháng, NObu đang nhìn cô bé, ánh mắt vẫn không có gì thay đổi, nhưng hành động tại sao lại kì cục như vậy. Cậu ta đang nghiêng đầu và khuôn mặt đang từ từ kéo gần về mặt Tiểu Quỳnh. “Là hôn sao, không được, phải đẩy anh ta ra, nhưng mà nếu đẩy ra lúc này, đám nam sinh kia
sẽ phát hiện ra và mình lại có scandal nữa thì…”. Cô bé đành rụ đầu vào, nhắm mắt, và mím môi lại, mặc cho việc gì xảy ra cũng được….


Đám nam sinh đi ngang qua, mắt vẫn dõi theo quan sát.
- Không ngờ anh chị đàn trên gan thiệt, hôn nhau lộ liễu thế này. Mà Tiểu Quỳnh đâu rồi nhỉ, mới thấy bóng cô ta ở gân đây mà…

Mắt TIểu Quỳnh vẫn nhắm chặt, tim đập liên hồi, tiếng những nam sinh ở gần đó, làm cho nó không dám mở mắt ra, vì sợ bọn họ nhận ra nhân vật nữ phía sau của đàn anh này là cô gái mà họ cần tìm. Nhưng cảm giác mà TIểu Quỳnh đang cảm nhận lại hoàn tòan khác với tưởng tượng, dường như không có bất cứ thứ gì chạm vào người cô bé, ngoại trừ hai tay Nobu đang giữ lấy vai. TIểu Quỳnh từ từ mở mắt ra để xem việc gì đang diễn ra, thì giật mình khi thấy Nobu vẫn đang nghiêng đầu và quan sát. Tim cô bé càng đập mạnh hơn nữa và vô cùng hồi hộp.
- Anh đang làm gì vậy?
- Cô yên lặng đi, chẳng phải đang muốn tôi giúp sao, cô cũng phải hơi nghiêng đầu đi và đừng nói gì, để bọn họ nghĩ chúng ta đang hôn nhau.

TIểu Quỳnh cảm thấy nhẹ nhàng hơn hẳn, vì biết ý định giúp đỡ của NObu. Đám nam sinh đã đi khỏi, Nobu từ từ đứng thẳng dậy. Tay vẫn chống vào tường, nhìn cô bé baby kia đang đứng bất động, bẽn lẽn, mặt đỏ ửng. Cậu ta cau mày, và cũng có chút bối rối. Nhưng vẻ mặt lạnh lùng và thờ ở thì vẫn như ban đầu.



NObu đút tay vào túi quần, mím môi thở sâu một cái rồi bỏ đi, không thèm nói lời nào với Tiểu Quỳnh. Nhưng vừa quay lại thì bắt gặp cặp mắt đang sững sờ của 2 đứa bạn thân. Du Du và ĐÔng NGhi đang há hốc miệng khi chứng kiến tòan cảnh vừa rồi, cả 2 đứa không thể nào tin vào mắt mình. Nobu đang hôn một đứa con gái, và khi Nobu bước ra, cả 2 lại càng “đau tim” hơn khi biết đó chính là ******* Kasumi Tiểu Quỳnh.
- Nobu, cậu…
- Hai người đừng nghĩ bậy bạ, chuyện không phải vậy đâu.
Nhưng nhìn ánh mắt đang hoa lên rồi cái miệng thì há hốc của 2 con bạn, Nobu thở dài, thêm cô bé ******* gì đó thì vẫn đứng như trời trồng, cậu ta lắc đầu, bỏ đi về lớp, vì biết bây giờ mà có giải thích cho 2 người này cũng vô ích.

- Tiểu Quỳnh, chẳng lẽ em đang quen với Nobu.
Tiểu Quỳnh lúc này mới định thần lại được và khuôn mặt đầy bẽn lẽn quay sang nhìn Du Du.
- Anh ấy tên là Nobu hả chị?
- Hả, em không biết tên cậu ấy sao?
- Dạ, không ạ.
- Vậy, chuyện vừa rồi…

Nghe tới đây, bỗng dưng Tiểu Quỳnh áp 2 tay vào má, và chạy đi vì xấu hổ. DU Du và ĐÔng NGhi nhìn theo mà cau mày.
- Chẳng lẽ người tấn công là Nobu?
- Không thể…
- Có thể chứ…

Nhìn ánh mắt lém lỉnh của DU Du, Đông NGhi hiểu rằng đang có một kế hoạch kết đôi cho cậu bạn Nobu này rồi.
- Nếu như Nobu thích Đại Bảo, thì chắc chắn Tiểu Quỳnh là liều thuốc chữa bệnh cho cậu ấy rồi. Mình và cậu lại có việc phải làm rồi. hehe


***
Sắp đến ngày diễn văn nghệ, nó là hoa tiêu của đội, hướng dẫn và sắp xếp đội hình. CÔng việc này rất thú vị, vì như vậy sẽ được tiếp cận từng bạn. Nó cảm thấy rất vui khi đã tạo được thiện cảm. Họ bắt đầu trò chuyện với nó một cách vui vẻ, chân thật và đội văn nghệ ngày càng trở nên thân thiết với nhau, cả trong những lúc tập hát, và những lúc trên lớp, giờ chơi…Hầu như những người còn lại không tham gia bắt đầu ganh tỵ và hơi chút uổng tiếc vì không đồng ý ngay lúc đầu. Du DU hít thở thật sâu và thầm cảm ơn người đã tổ chức ra cuộc thi này để nó có cơ hội cho mọi người biết, nó không phải là người đáng ghét đến như vậy.

Du Du vừa lo luyện tập ở trường, lại phải làm hầu cận cho Thiên Tử, buổi tối lại phải xem lại bài. Cũng đã lâu rồi không kèm cho Thiên Tư học, cảm giác cũng thật trống vắng. Không hiểu sao gần đây cậu ta cũng chẳng thèm nhìn nó nữa. Nhưng có lẽ như vậy cũng tốt, cũng có ngày ông trời cho gió yên biển lặng , nhưng không hiểu sao êm đềm quá cũng có gì đó kì kì…


***
- Dạ thưa đại thiếu gia..
- Có việc gì, Nhóc cứ nói đi…nè!
- Sắp đến kì thi thứ nhất, mà anh đã hứa với bà b..à không, lão phu nhân là sẽ chịu trách nhiệm về kết quả THiên Tư, nhưng em lại thấy hình như đã quên kèm cậu ấy học rồi ạ!

DU D

Tag:

Đọc,tiểu,thuyết,,Ngôi,Nhà,,Cái,Cổng,Cao,Cao,[[full]

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 901