watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 29 - Đọc tiểu thuyết, Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao [[full]
Home >
Tìm kiếm

Đọc tiểu thuyết, Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao [[full]

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 14:45

/> -Ồ Thiên Tứ, cậu tìm mình à?
Ánh Linh giật mình khi thấy Thiên Tứ bước vào lều dành cho nữ sinh A1. Vẻ mặt của cậu ta cũng ngại ngùng vô cùng khi “xâm phạm” vào không gian riêng của con gái lúc này.
-Xin lỗi, các cậu có thấy một cô gái tên là Du Du học lớp A2 ở đâu không?
-Du Du, là ai?
-À có phải cô gái có scandal
với Đốc Long không?

Mấy nữ sinh khác trong lều xì xầm bàn tán, nhưng điều họ tò mò hơn cả là tại sao hotboy lớp họ lại muốn tìm cô gái này. Ánh Linh cũng khá bất ngờ vì lý do mà Thiên Tứ đến lều của nữ sinh và rơi vào tình trạng khó xử như vậy. Cô ta vội vàng kéo Thiên Tứ ra ngoài.
-Cậu tìm Du Du có việc gì à, sao không kiếm ở lều nữ A2, hoặc bạn ấy đang ở khu lửa trại?
- Đã kiếm hết rồi, nhưng không thấy!
-Mà có việc gì gấp à?
-Cô bé mất tích từ lúc trưa đến giờ. Không được, phải báo ngay với tổ chức trại để mọi người đi tìm kiếm, có lẽ cô bé đã bị lạc.
-Khoan đã, nhưng mà…

Ánh Linh chưa kịp níu tay Thiên Tứ lại thì cậu ta đã vụt ra và chạy về phía trung tâm trại, nhìn thái độ lo lắng của Thiên Tứ, ánh mắt Ánh Linh đang sững sờ và rưng rưng lên, cô ta dường như đã nhận ra được điều gì…


***Đôi mắt Du Du ướt đẫm, nó đã lạc trong rừng từ rất lâu rồi, chỗ nào trong rừng cũng toàn cây cối, giống hệt nhau, không thể tìm ra hướng đi cũ. Điều mà Du Du sợ nhất từ trước đến giờ là ở một mình trong bóng tối, lạnh lẽo, và cô đơn. Một lần ở phố Hàn Tây lúc trời mưa to, một lần ở Đum Cha cũng mưa to và cúp điện…nhưng cả 2 lần đó đều có người đến bên cạnh nó kịp thời, nhưng còn túc này, trong cái nơi ảm đạm, không bóng đèn, không phương hướng, và đầy nguy hiểm thế này thì ai sẽ xuất hiện cơ chứ? Nó bỗng muốn trở về nhà ghê gớm, muốn ngồi ở vườn trò chuyện với Thiên Tứ, hoặc cũng có thể cãi lộn với Thiên Tư lúc này, nhưng xin đừng để cho nó phải đối diện với không gian im ắng như vậy, nó rất sợ.

Du Du vừa mò mẫm bám vào từng gốc cây để tìm đường, đôi mắt vẫn không ngừng khóc và miệng vẫn la lớn tiếng để mong ai đó nghe thấy. Nhưng trong rừng vẫn tĩnh mịch vô cùng. Gió bắt đầu thổi mạnh, quần áo nó thì đã rách tả tơi vì bị cành cây kéo xước khá nhiều, vừa lạnh, vừa đau, bụng lại đói cồn cào, sức lực thì cạn kiệt vì đã đi bộ suốt nửa ngày đường, nó vấp ngã và nằm bệp xuống đất. Du Du thật sự hoảng sợ và mất bình tĩnh vào lúc này, nếu đôi chân không thể đi được và không đủ sức để la nữa thì nó có thể sẽ chết ở trong rừng mất thôi. DU Du cố gắng lết đi, hơi thở phều phào. Trong không gian lúc này thì những âm thanh “rừng rú” rất rõ rằng và đáng sợ. Mặc dù biết rừng này đã được khai thác để làm khu du lịch, nhưng việc còn sót lại vài con thú dữ cũng là điều có thể xảy ra. Nó dựa vào một gốc cây, thu mình lại vì sợ, cố bặm miệng để đừng nấc lên những tiếng khóc, vì như vậy sẽ càng làm cho những con thú phát hiện ra, nhưng quả thực không có cách nào ngăn đi nỗi sợ hãi lúc này. Tại sao nó lại vô dụng như vậy, chỉ biết khóc và dựa vào người khác, tại sao lại không thể thoát ra được cơ chứ. Rất có thể nó sẽ không còn gặp được mọi người nữa, nên điều cần nhất lúc này là phải làm những điều có thể. Nó nhớ lời dặn của Thiên Tứ, điều quan trọng khi rơi vào mọi tình huống chính là phải bình tĩnh, cả lúc thi, lúc bị đe dọa hay lúc hạnh phúc nhất…Nó nuốt nước miếng vào cổ họng, ngăn dòng nước mắt, thở thật sâu và đều. Và quả thật tâm trạng đã đỡ hơn rất nhiều. Du Du cố gắng quên đi những âm thanh bên mình mà bắt đầu thả lỏng cơ thể. Nó duỗi dài chân ra và xoa bóp, phải thư giãn cho đôi chân để có thể tiếp tục đi được. Rồi nó lục quanh người mình xem có cái gì có thể giúp ích được hay không, chỉ có vài mẩu khăn giấy, nhưng cũng giúp lau chùi vết thương đang ứ máu. Du Du cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Nó dựa vào gốc cây và cố gắng thiếp đi, mong sao trời mau sáng để có thể tìm đường ra, hoặc là ai đó có thể tìm thấy. Nó thiếp đi và chìm dần vào giấc ngủ không êm đềm giữa rừng.


***
-Có một cô gái đã bị mất tích, cô ấy mặc áo màu vàng, quần jean, tên là Du Du học lớp A2. Có ai nhìn thấy cô ấy đã đi đâu không?

Cả trường đang tập trung tại lửa trại, và nhận được thông báo từ tổ chỉ huy. Mọi người xôn xao, bàn tán và lo sợ. Hầu như không ai để ý đến Du Du nên không biết mất tích từ lúc nào. Lúc này thì 3 cô gái kia bắt đầu hoảng sợ. HỌ thì thầm với nhau:
-Thôi chết rồi, có khi nào nó đã lạc trong rừng?
-Có nên nói với trưởng trại không?
-Điên à, nếu nói ra mọi người sẽ truy cứu trách nhiệm là do tụi mình làm đó.
-Thì chỉ cần nói là thấy cố ta đi về phía rừng thôi, chứ chẳng may con bé đó có bề gì?
-Có khi nào là bị thú dữ…
-Thôi im đi, đừng nghĩ bậy bạ nữa..Con bé này ngốc thật, tại sao lại lạc chứ, chỉ định cho nó vác nặng một tí thôi, ai dè…

Cả 3 bắt đầu co rúm người lại vì sợ. Bất chợt cô gái cầm đầu đưa tay lên nói với trưởng trại.
-Dạ lúc trưa hình như em có thấy cô ta đi vào bên trong
rừng, bảo là kiếm gì đó?
-Có thật không, vậy thì bây giờ chúng ta chia theo theo thành từng nhóm vào kiếm bạn ấy ở trong rừng, đem theo đầy đủ đèn pin, và dụng cụ cần thiết, nhóm nào kiếm được thì gọi về số của trung tâm trại để báo cho các nhóm còn lai. Mỗi nhóm cầm theo sơ đồ của rừng để khỏi bị lạc, nhưng nhớ là đừng đi quá sâu đó. Được rồi, bắt đầu chia nhóm.

Trưởng trại chưa kịp dứt lời thì mọi người đã thấy một cái bóng vụt chạy qua, lao nhanh về phía rừng. Tất cả đều bất ngờ quay lại và thì thầm: “Hình như đó là Thiên Tư hay Thiên Tứ gì thì phải, nhanh quá không thấy rõ”. Họ chưa kịp dứt lời thì cái bóng khác đã vụt chạy theo mà không cần đi theo nhóm. Tất cả đều ồ lên vì ngạc nhiên, còn Ánh linh lúc này thì sững sờ, đứng không còn vững được nữa, và đôi mắt cô ấy không còn giống như chính ÁNh Linh nữa, trông rất khác... Người vừa chạy vụt đi lúc nãy chính là Thiên Tứ… Đại Bảo chứng kiến mọi cảnh tự nãy giờ, trong lòng cậu ta cũng nhói đau vô cùng, Ánh Linh vẫn còn tình cảm với Thiên Tứ, và người Thiên Tứ thích chính là Du Du. Cậu ta phải làm gì bây giờ, chạy lại an ủi Ánh Linh, hay là đi tìm Du Du. Đại Bảo dằn lòng mình xuống, cái nhìn đầy xin lỗi, đôi chân cậu ta chạy về phía rừng, chạy thật nhanh trong sự ngỡ ngàng của mọi người…. Rồi theo sau đó lại có một người chạy đi, mà không cần phải đi theo nhóm, người đó chính là Nobu…

Mọi người bây giờ đều đang há hốc miệng, ngay cả vị trưởng đoàn.
-Có lẽ các cậu thanh niên này quá nôn nóng rồi, thôi nào các em, chia nhóm đi tìm đi!


***
-Du Du! Cô ở đâu?
-Du Du! Cậu ở đâu?

Du Du đang thiếp đi dưới gốc cây, chợt nghe âm vang đâu đó có tiếng gọi tên mình. Nó muốn hét thật to ra hiệu cho mọi người, nhưng không hiểu sao không thể mở miệng được nữa. Cơ thể nó không thể điều khiển theo ý muốn, vừa đau, vừa mệt, vừa đói…nó chỉ đủ sức thều thào. Du Du cố gắng đứng dậy để có thể bước đến gần hơn chỗ tiếng gọi phát ra, nhưng đôi chân bỗng dưng tê cứng. Nó vịn vào cây và nhấc mình lên, đang bước đi từng bước khó khăn thì bất chợt đôi tay trơn khỏi thân cây, Du Du mất thăng bằng và ngã xuống …Nhưng chính giây phút ấy, có một bàn tay đã đỡ lấy nó, cái bóng lao vụt đến rất nhanh và kịp thời. Du Du chỉ thấy mình ngã xuống thật êm ái, không đau đớn như tưởng tượng, nó từ từ mở mắt ra thì ngay trước mắt mình, một khuôn mặt quen thuộc mà bao lần đã đến bên nó rất đúng lúc. Bỗng dưng lòng Du Du rối bời, vì nó hoàn toàn băn khoăn, người đang đỡ nó lúc này… là Thiên Tư hay THiên Tứ?
***CHƯƠNG 28: THIÊN TƯ VÀ THIÊN TỨ

Chàng trai đỡ Du Du ngồi xuống, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. Cậu ấy đặt tay lên trán Du Du để chắc rằng nó không bị cảm lạnh. Du Du không phản ứng gì, vì vẫn còn bị bất ngờ bởi sự xuất hiện này. Nó không biết mở lời như thế nào, vì vẫn sợ nhầm lẫn người con trai đang ở trước mặt mình, cộng thêm khuôn mặt đang đỏ ửng, nên có lẽ im lặng là tốt nhất. Cậu chủ từ từ duỗi chân nó ra rồi gập vào để bớt bị tê và di chuyển dễ dàng hơn. Tuy hơi đau, nhưng sự nâng niu nhẹ nhàng làm cho nó cảm động và bối rối. Trong khoảnh khắc đó, Du Du có dịp nhìn sâu vào đôi mắt đang quan tâm cho nó lúc này, một cảm giác vô cùng kì lạ, có lẽ hơi sợ, hơi run, hay là gì nữa cũng không rõ, chỉ biết rằng, tim nó đang đập rất mạnh. Nếu người trước mặt nó lúc này là Thiên Tứ thì nó phải xử sự thế nào, mà nếu là Thiên Tư thì nó phải làm gì?
Mải đuôi theo những suy nghĩ vẩn vơ, bất chợt chàng trai đó ngước mặt lên nhìn nó, hai ánh mắt vô tình gặp nhau, làm tim nó như muốn rớt ra ngoài, trong không gian im lặng lúc này, nó như bị ngộp thở. KHông biết sao đau, đói và mệt, nó đều không cảm thấy nữa, mà điều khó khăn lúc này là phải làm gì??
- Chân cô bé đã bớt tê chưa?

Chính lúc này đây, Du Du đã rõ ràng nhận ra được, người con trai trước mặt nó là cậu chủ THiên Tứ. Trong chốc lát, nó có một cảm giác khó tả mà chính Du Du cũng không nhận ra. Nó thở phào một cái, nhịp thở có thể trở lại bình thường? Tại sao lại có sự lưỡng lự khi phân biệt giữa 2 cậu chủ như vậy? Nó cảm thấy trong lòng bây giờ rất mâu thuẫn…Sau một hồi mát xa chân, Du Du cảm thấy chân đã nhẹ nhàng trở lại, tự dưng thấy phấn chấn và có thể di chuyển được..
-À, mình không sao rồi, cám ơn cậu!
-Cô bé làm gì ở trong rừng vậy, mọi người đang kiếm đó!
-À, mình bị lạc, và tìm mãi không thấy đường ra, cũng may là lúc nào cũng có cậu xuất hiện kịp thời.
-Điều quan trọng bây giờ là ra khỏi chỗ này, tôi sẽ bế cô bé.
-Thôi đừng, mình đi được mà!

Như sợ sệt điều gì đó, Du Du đứng bật nhanh dậy, để tránh né một cái “bế” chăng. Nó sợ cái
hình ảnh đó gây hiểu lầm cho mọi người lắm, và tư thế như vậy nó cũng ngại lắm. Nhưng Du DU vừa bật nhanh đứng dậy thì cái chân tai hại lại dở chứng, làm nó khụy xuống tức thì.
- Á!
CŨng may Thiên Tứ đứng ngay bên cạnh lúc đó, nên một lần nữa có thể đỡ nó kịp thời. Hiểu rõ thái độ lúng túng, ngại ngùng của Du Du. Cậu ta lắc đầu.
-Con gái thật là khó hiểu, bế thì có gì đâu cơ chứ, vậy thì cõng?


Du Du nhìn thấy cái chân phản chủ, biết không còn cách nào khác, đành ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng mà vẫn còn nhiều cái rất tế nhị, mà nó không thể lên lưng của THiên Tứ được. Thiên Tứ thấy Du Du còn chân chừ, cậu ta mỉm cười một cái, rồi từ từ tháo chiếc áo khoác đang mặc trên mình, gập lại gọn gàng và đưa cho Du Du:
-Cô bé cứ để trên lưng tôi, như vậy sẽ thấy thoải mái và an toàn hơn.
Du Du khá bất ngờ, dường như THiên Tứ có thể đọc được suy nghĩ của nó vậy. Cậu ta khom người xuống, Du Du đặt chiếc áo khoác trên lưng và leo lên. Thiên Tứ bắt đầu cõng nó ra khỏi khu rừng. Nó thì cầm đèn pin để rọi đường, một tay choàng qua cổ Thiên Tứ. Có lẽ vì ở phía sau, nên nó không thể thấy, có một nụ cười rất nhẹ trên môi Thiên Tứ.

Đây có phải là mơ không nhỉ. Người đang cõng nó lúc này chẳng phải là thần tượng, là người mà nó thích hay sao? Nó lại được đặc ân một hotboy nổi tiếng nhất trường cõng trên lưng, vậy thì còn gì sung sướng bằng? Nhìn từ phía sau như vậy, THiên Tứ vẫn đẹp trai và thu hút lạ thường. Chỉ cần cậu ta xuất hiện thôi cũng đủ làm nó cảm động rồi, đằng này, từng cử chỉ quan tâm, chu đáo lại càng làm nó cảm thấy rất vui sướng và hạnh phúc. Đôi vai Thiên Tứ thật rộng và thật êm, nó có thể dựa vào đó và cảm nhận từng nhịp thở và hơi ấm từ cậu chủ của mình. Chiếc áo khoác ngăn giữa cho nó cảm thấy tự nhiên và thoải mái hơn rất nhiều. Rồi nó chợt nghĩ đến chuyện ở nhà tắm hôm nọ, bỗng dưng cái mặt đỏ bừng lên và tim bắt đầu đập nhanh hơn…
-Không ngờ qua mấy lớp áo như vậy mà vẫn thấy tim cô bé đập rất mạnh.
-Thật sao? Mạnh lắm sao?


Du Du như bị bắt trúng tim đen, vội vàng hoảng sợ, vịn vào tim mình, mong sao ngăn cho nó đừng đập nữa, khuôn mặt đang đỏ ửng lên vì xấu hổ. Cũng may mà nó đằng sau Thiên Tứ, chứ không biết nếu để cậu ta thấy khuôn mặt nó lúc này thì nó không biết phải cư xử như thế nào nữa. Thiên Tứ vừa bước đi vừa cười, vì cậu ta biết thừa biểu hiện của Du Du lúc này. “Thật là đáng yêu!”

Thiên Tứ cõng Du Du về đến trung tâm trại, và nhờ chỉ huy thông báo với mọi người là đã tìm được DU Du. Chỉ huy đem hộp dụng cụ y tế lại lau những vết thương trày xước và đem đồ ăn đến cho DU Du.
-EM vào rừng làm gì, đã đề biển cảnh báo nguy hiểm ngay bìa rừng rồi mà, với lại các em chưa được phát bản đồ, làm sao lại dám vào trong đó chứ?
-Dạ em vào đó để lấy củi ạ!
-Củi??
-Chẳng phải củi đã được chuẩn bị sẵn chất ở gần trại hay sao?Ai đã kêu em đi lấy?

Mọi người đều cau mày ngoái đầu nhìn nhau để tìm ra câu giải thích hợp lý. Du DU cũng nhìn mọi người đầy ngô nghê. Bất chợt ánh mắt nó dừng ở 3 cô gái. Bọn họ đang đứng nép vào một góc, vội vàng quay đi khi bắt gặp ánh mắt Du Du. Nhưng nó có thể dễ dàng nhận ra sự sợ sệt của 3 người họ, chắc có lẽ đó là sự cố ngoài ý muốn, Du Du rất muốn nói lời giảng hòa, nên sẽ không muốn gây rắc rối cho họ. Nó vội vàng quay sang thanh minh với mọi người không quên kèm theo nụ cười tươi như hoa mà ai nhìn vào cũng dễ bị thuyết phục:


-À, em chỉ tự mình vào lấy thêm củi chứ không ai kêu đâu ạ.
-Vậy lần sau em phải cẩn thận hơn, đừng tự ý rời trại nhé!
-Dạ vâng ạ, trưởng đoàn! Đã để mọi người lo lắng, thành thật xin lỗi mọi người.

Mọi người lắc đầu, tất cả nhanh chóng trở lại khu trung tâm để tổ chức buổi tiệc còn dang dở. 3 cô gái kia thở phào một cái rồi vội vàng lẩn vào đám đông để tránh mặt Du DU. Cũng may mà nó quay trở về được, chứ không thôi 3 cô ta cũng không thể nào sống yên được. Tại lều y tế, hiện giờ vẫn còn Thiên Tứ bên cạnh Du Du, sự quan tâm rất ân cần của Thiên Tứ làm cho DU Du cảm thấy sợ nhiều hơn là vui sướng, bởi xung quanh trại này, ắt hẳn đang có hàng chục fan của cậu ta đang nhìn nó bằng ánh mắt “căm thù”.
-Cậu ra đốt lửa trại cùng mọi người đi, mình ổn rồi mà!
-Nhưng mà tôi không yên tâm khi để cô bé lại một mình!
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)Du DU chưa kịp nghĩ ra câu gì để thuyết phục Thiên Tứ cùng ra vui chơi với mọi người thì từ cửa lều đã có một bóng người bước vào và lên tiếng:
-Có tôi ở đây rồi, cậu cứ yên tâm.

CHàng trai bước vào, còn bê theo tô mì gói nghi ngút khói, làm cho DU Du chảy cả nước miếng, nó đã nhịn từ trưa đến giờ. Nhưng khoan xét
đến tô mì, mà điều đáng quan tâm lúc này chính là chàng trai bước vào đột ngột kia, DU Du vô cùng ngạc nhiên, đó không ai khác, lại là Nobu.
-Cậu, cậu, NObu…
-Cậu không phải nói gì Du Du, lỗi là ở mình, do mình quá ích kỉ, thật ra cậu chẳng làm gì sai cả..
-Không phải, không phải lỗi của ai cả, là do Đại Bảo nghe được tin mình bị bắt nạt nên cậu ta mới ra tay giúp đỡ.
-Mình hiểu rồi, mà cho dù giữa cậu và Đại Bảo có quan hệ gì đi chăng nữa, mình đáng lẽ ra cũng không nên có thái độ như vậy.
-Nobu à, đừng nói như vậy chứ!
-Mình đã cảm thấy rất buồn khi không trò chuyện với cậu và Đông Nghi. Trong khoảng thời gian đó, mình mới nhận ra tình bạn quan trọng đến nhường nào. Không có 2 bạn, mình như trở về cuộc sống thầm lặng trước kia. Lúc nghe tin cậu bị lạc, mình
<<1 ... 2728293031 ... 37>>

Tag:

Đọc,tiểu,thuyết,,Ngôi,Nhà,,Cái,Cổng,Cao,Cao,[[full]

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1877