Đọc tiểu thuyết, Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao [[full]
y. Đốc Long là con một, cậu ấy sẽ phải hoàn toàn nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ. Và Đốc Long phải lấy người mà gia đình cậu ấy chọn. CHị ấy không muốn Đốc Long mang tiếng quen một người lớn tuổi hơn mình. Nhưng khi Nhật Thy đã tuyên bố là thích tôi, chị ấy vẫn mong Đốc Long sẽ đấu tranh, sẽ giành lại, và nói được những lời như tôi.
-Đốc Long thật sự thích Nhật Thy.
-Tôi biết, và chị Nhật Thy không còn cách nào khác là phải chọn tôi để Đốc Long từ bỏ ý định đó, vì chị ấy lo cho tương lai của Đốc Long và dòng họ Kazu.
Du Du như mờ mờ hiểu ra sự việc. Nó im lặng lắng nghe câu chuyện, và dần cảm nhận ra người đáng thương trong câu chuyện này lại là Thiên Tư.
-CHị ấy đã xin lỗi tôi khi nhờ tôi tham gia vào vở kịch này, chị ấy muốn Đốc Long nghĩ rằng chị ấy thích tôi, và 2 người chính thức quen nhau để cho cậu ấy quên đi mối tình đó. Nhưng điều chị ấy không ngờ chính là việc Đốc Long không những không giành lấy hay níu kéo, ngược lại cậu ấy còn tuyên bố là thích Ánh Linh. ĐIều này đã làm cho Nhật Thy rất đau lòng, và chị ấy quyết định ra nước ngoài. Vì chị ấy thật sự muốn giữ tấm lòng của mình với Đốc Long, và chỉ xem tôi là bạn, không thể tiếp tục là bạn gái được.
-Và sau đó chị ấy đã đi!
-Vì muốn giữ bí mật, tôi đã lấy lý do là không thích chị ấy nữa, và tình cảm lúc đó chỉ là nhất thời mà thôi.
-Tại sao cậu lại làm như vậy, vì vậy mà mọi người nhìn cậu bằng con mắt khác đó, cậu biết không, họ nghĩ cậu lúc nào cũng muốn hơn thua với Đốc Long, chỉ biết đem tình cảm của người khác ra để tranh giành.
-Tôi không quan tâm người khác nghĩ gì, mà chỉ biết rằng, tôi vẫn rất thích chị ấy, và chờ đợi.
-Vậy bây giờ chị ấy đã quay về vì cậu?
-Không, Nhật Thy ra đi vì Đốc Long, và cũng trở về vì Đốc Long. Một năm qua không làm cho chị ấy quên được Đốc Long, một năm đầy đau khổ và nước mắt. Và khi chị ấy biết Đốc Long chỉ lấy Ánh Linh ra để thay thế, nên lần này chị ấy về để nói thật với lòng mình. Nhưng chị ấy chưa muốn nói ngay vì muốn xem tình cảm của Đốc Long đã thay đổi hay chưa.
Du Du nhớ lại câu chuyện trên sân thượng hôm nọ, và quả thật hoàn toàn logic với những gì Thiên Tư nói. NÓ nhìn vẻ mặt buồn bã của Thiên Tư mà thấy mình có lỗi vô cùng khi bắt cậu ta phải nhắc lại những chuyện này. Có lẽ 1 năm qua, không chỉ có Nhật Thy, Đốc Long đau khổ, và chờ đợi, mà cả THiên Tư vẫn luôn nuôi hi vọng cho tình cảm của mình. Nhưng kết cục bây giờ thì đã rõ, chị Nhật Thy đã chọn Đốc Long.
-Vậy thì thật là tội nghiệp cho Ánh Linh, cô ấy đã bị Đốc Long thay thế cho chị Nhật Thy.
-Này nghĩ lại đi chứ, tôi cũng là người bị thay thế nè!
-XIn lỗi, tôi đã bắt cậu kể lại chuyện này, mà không để ý đến cảm giác của cậu.
-Yên tâm đi đồ ngốc, vì bây giờ tôi cũng đã quên được chị ấy rồi, tôi…
-Thôi chết!
Du Du hoảng hồn khi nhớ ra một sự kiện vô cùng quan trọng. Một lần nữa, nó phá vỡ giây phút quan trọng của Thiên Tư.
-Đốc Long nói cậu ta sẽ du học nước ngoài!
-Cái gì cơ? Tại sao?
-Vì cậu ấy thấy mình hết cơ hội với chị Nhật Thy nên muốn quên chị ấy!
-Bao giờ cậu ấy đi?
-Ngày… mai…
-Vậy bây giờ vẫn còn kịp.
-Không …không…vì ngày mai là của ngày hôm qua…
DU Du ấp úng, lúng túng, nó không thể nói ra những câu dễ hiểu hơn, làm cho THiên Tư bực mình, phải lay lay
cái vai hối thúc nó.
-Vậy là bao giờ? Cô bình tĩnh lại coi!
-Là tối nay, đúng rồi. Hôm qua cậu ta nói “ngày mai”. Vậy thì “Ngày mai” đích thị là “hôm nay” rồi!
-Trời ạ, cô đúng là Đồ Nhà quê ngốc nghếch.
Thiên Tư vội vàng rút điện thoại ra và bấm trong vội vã….
***
-Sự việc sao rồi!
Du Du bẽn lẽn lại gần hỏi, nhưng vẫn giữ khoảng cách xa xa, vì nó sợ Thiên Tư tức giận sẽ “nện” cho nó mất. Nhìn thái độ sợ sệt của nó, làm cho Thiên Tư cảm thấy buồn cười vô cùng, nhưng vẫn giả bộ làm mặt rất nghiêm.
-Tôi không gọi được cho Nhật Thy nhưng đã nhờ ÁNh LInh nõi rõ sự tình cho chị ấy, mong rằng chị ấy sẽ kịp thời ngăn cậu ấy lại.
-Thật là may quá, ít ra cũng giúp cho 2 người có thể hiểu nhau được.
-Đáng lẽ họ đã hiểu nhau sớm, mà cũng chỉ tại cô đó!
-Tại tôi?
-Chị Nhật Thy đã định rút lui khi thấy thái độ thân mật của ĐỐc Long với cô, và cả vụ tấm hình phát tán ở trường đó.
Nó nhớ lại vụ tấm hình mà thấy mình có lỗi kinh khủng, đúng thật là lỗi của nó. Nhưng dù gì, bây giờ họ cũng có thể nói rõ tình cảm của mình, vậy là tốt lắm rồi.
-Này đừng đổ thừa cho tôi vậy chứ, nếu cậu không ôm chị ấy trên sân thượng thì Đốc Long cũng không hiểu lầm như vậy.
-ờ thì…
Thiên Tư cũng đuối lý trong lời biện bạch vừa rồi, nên cậu ta đành im lặng. Lúc này, Du Du biết rằng cậu ta có lẽ là người cô đơn nhất, và tự dưng cảm kích về tấm lòng của THiên Tư vô cùng. Lòng nó thật nhẹ nhàng khi một sự việc đã được giải quyết xong. NÓ cảm thấy rất vui khi mà gần như có thể tháo gỡ mọi hiểu lầm và nỗi đau trong lòng Đốc Long. Không biết nếu họ găp nhau ở sân bay sẽ hạnh phúc đến mức nào. DU Du đang tưởng tượng ra cái cảnh rất cảm động y hệt trong phim. Một ý kiến nảy ra trong đầu, rất có thể sẽ giải tỏa luôn nỗi băn khoăn trong lòng nó.
-Nếu vậy, bây giờ cậu là người cô đơn, đúng không?
-Đúng vậy thì sao?
-Tôi sẽ giới thiệu cho cậu một người!
-Nè, đừng nói là cô thích tôi nha..
-Là Đông NGhi đó.
Nghe lời nói trớt quớt với suy nghĩ của cậu ta, mặt Thiên Tư thất vọng vô cùng, cậu ta quay ngoắt đi chỗ khác giấu sự tức giận của mình. “Chẳng lẽ cô ta ngốc nghếch đến nỗi không nhận ra chút gì tình cảm của mình. Tình cảm với cô ta là gì mà mình phải đêm khuya lặn lội xuống đây?”.
-Cậu thấy sao, trả lời đi chứ, cô ấy rất tốt, lại học giỏi. Sau này có thể là gia sư tốt cho cậu, tôi khỏi phải kèm cậu học. Như vậy chúng ta sẽ không giáp mặt và cãi nhau hằng ngày nữa, thật là tốt!
-Thôi cô nhiều chuyện quá, tôi không cần giới thiệu ai hết, chỉ cần búng tay một cái thì có cả một hàng dài để chọn lựa.
-Cái gì, cậu kiêu căng quá đi.
THiên Tư muốn né tránh đề tài đó, vừa muốn né tránh sự tức giận của chính mình. Tại sao người con gái cậu ta thương lại cứ đi mai mối cho người khác. Cậu ta đang đấu tranh tư tưởng để có thể nói ra những điều trong lòng mình. Vậy mà…
-Thôi đi ngủ đi!
Thiên Tư nằm xuống, quay mặt lại với Du Du. Nó bực mình, hậm hực về giường. Thiên Tư nằm đắn đo suy nghĩ rất lâu. Thở một hơi thật mạnh, cậu ta bật dậy. Lần thứ 2 cậu ta lấy hết can đảm để thổ lộ. Thiên Tư bước lại gần chiếc giường chỗ DU Du đang nằm quay lưng lại.
-Du Du, tôi có chuyện cần nói với cô!
Im lặng.
- Tôi nghĩ rằng, tôi tôi…tôi đã thích cậu.
Im lặng.
Thiên Tư không giấu được sự ngại ngùng và hồi hộp, cậu ta quay mặt đi, vì sợ rằng khi quay lại, Du Du sẽ thấy khuôn mặt đang đỏ ửng của mình. Thiên Tư vẫn đứng đó, chờ phản hồi từ Du Du, nhưng Du DU vẫn không hề nhúc nhích. Một khoảng im lặng khá lâu, Thiên Tư không thể kiên nhẫn được nữa, cậu ta bắt đầu nổi giận.
-Này, tôi không có nói giỡn đâu, cô nói gì đi chứ?
Du Du vẫn im lặng. Sức chịu đựng có giới hạn, THiên Tư vội vàng lật người Du Du lại… Hóa ra nó đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Có lẽ vừa giải quyết xong một việc mà tưởng như đi vào bế tắc, nên Du Du đã có thể ngủ ngon lành như vậy. Bao nhiêu can đảm của Thiên Tư ngày hôm nay đều bị nó phá hỏng. Tại sao lại ngủ vào đúng lúc này cơ chứ? Nhưng thay vì bực mình, Thiên Tư lại đang nhìn Du Du một cách trìu mến. Một giấc ngủ không lo lắng, không muộn phiền về sự đời, THiên Tư muốn mình có được cảm giác đó biết chừng nào.
-Đồ Nhà Quê, chúc cậu sinh nhật vui vẻ!
(Cách xưng hô dường như đã thay đổi đôi chút phải không nào!)CHƯƠNG 26: KÌ NGHỈ HÈ Ở INNO
Hôm nay, nó chính thức bước vào kì nghỉ hè ở Nhất Kim. Nhưng ở INNO thì không có mùa hè cho người giúp việc. Du Du thở dài, mùa hè đầu tiên, nó không thể cùng các bạn học cũ đi cắm trại hay cùng gia đình ra đồng làm vụ mùa. Du Du rút trong túi mình ra, một chiếc vòng với những viên đá nhiều màu sắc trông
rất dễ thương. Nó thích chiếc vòng ấy lắm, nhưng không biết có nên đeo vào tay hay không, vì chiếc vòng đó là do Đông NGhi tặng hôm sinh nhật. Nó nằm dài trên chiếc bàn ngoài vườn sau, ngắm nghía chiếc vòng…
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)“Cạch”. Nó giật mình nhổm dậy. Đứng trước mặt nó bây giờ là …
-Dù hơi trễ một chút, nhưng đây là quà dành cho cô bé!
Nhìn món quà được bao rất tỉ mỉ và xinh xắn trên tay cậu chủ Thiên Tứ, nó bất ngờ đến nỗi không nói lên được lời nào, chỉ biết nhìn chằm chằm hết món quà rồi đến Thiên Tứ.
-Sao vậy, không thích à?
-Không, là do…là do mình quá…, à ý mình là quá bất ngờ, mình mà cũng có quà sinh nhật nữa sao?
-Vậy thì mở ra xem có thích món quà bên trong hay không?
Du Du gật đầu lia lịa. Nó đỡ lấy món quà, mà đôi tay run run. Nó vẫn chưa tin món quà đó là sự thật. Một món quà mà hotboy nổi tiếng dành cho một đứa nhà quê, một cậu chủ dành cho nhân viên, và là của người nó thích dành cho nó…Du Du nhẹ nhàng gỡ từ từ chiếc nơ được cột khéo léo trên gói quà, sợ như chỉ sơ xuất một tí sẽ làm hỏng hết công sức của Thiên Tứ. THiên Tứ chống cằm theo dõi nó chăm chú. Nhìn cách mở gói quà của Du Du cũng thật khác biệt, cậu ta cảm thấy vui khi thấy cử chỉ nâng niu món quà một cách ngô nghê của Du Du. Bên trong chiếc hộp là một chiếc dây chuyền bạch kim sáng lấp lánh. Mặt dây chuyền là một bông hoa đính đá, nhỏ xíu trông rất dễ thương. Du Du nhìn chiếc dây chuyền mà há hốc mồm, không thể nói lên lời nào.
-Cô bé có thích không?
-Chắc là nó…nó phải rất đắt…
-Đó không phải là vấn đề, quan trọng ở đây là người sở hữu nó có thích hay không thôi!
-Mình…mình…mình không…không thể nhận.
-Nếu cô bé không nhận tôi sẽ buồn đó. Tôi rất thích món quà sinh nhật cô bé tặng, nên không biết phải tặng lại món quà nào để cô bé cũng có cảm nhận như vậy, tôi chỉ có thể làm được như thế này.
-Mình….
THiên Tứ xoa xoa cái đầu Du Du và mỉm cười.
- Không cần phải nói gì hết, chỉ cần làm cô bé cười là đủ rồi!
Du Du thầm nghĩ trong đầu về cái đầm, đôi giày mà THiên Tứ đã tặng cho nó lần trước vào dịp sinh nhật của cậu ấy. Thật là bất công, khi mà cả sinh nhật của chính mình và sinh nhật của Du Du, Thiên Tứ đều phải mua quà cho nó. (Vụ này Du Du vẫn chưa biết đó là do Thiên Tư mua). Điều đó càng làm cho nó cảm kích cậu chủ của mình.
-Cám ơn cậu, Thiên Tứ, cậu luôn tốt với mình!
-Để tôi đeo cho cô bé có được không?
Du Du đang ngỡ ngàng vì sự đề nghị của Thiên Tứ, nó chưa kịp trả lời thì cậu ta đã cầm chiếc dây chuyền và vòng tay ra sau cổ. Khoảng cách lúc này với Thiên Tứ rất gần, nó rụt người lại theo phản ứng tự nhiên. Hiểu được sự xấu hổ đầy trong sáng đó, Thiên Tứ mỉm cười, và giữ khoảng cách đúng mực. Du Du cảm thất rất ấm áp, nó cảm thấy rất ngưỡng mộ Thiên Tứ, cậu ta luôn hiểu cảm giác của người khác và cư xử đúng đắn. Đứng khuất sau bức tường của gian nhà gần đó, đôi tay Thiên Tư run run cầm hộp quà cũng được gói rất gọn gàng, dễ thương. Cậu ta giấu món quà ra sau lưng, khi cảnh tượng trước mắt đã làm cậu ta buồn đến nhường nào…
Du Du về phòng mình ngắm nghía chiếc dây chuyền trong gương. Nó không cần thứ gì có giá trị, mà chỉ cần là quà của THiên Tứ là đủ. Từ khi trở về Chu Rung, sau hôm sinh nhật “kinh dị” trải qua cùng Thiên Tư, nó bỗng cảm thấy yêu đời trở lại. Mọi người làm ở INNO đã tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nho nhỏ ở phòng ăn nhân viên, và cũng có mặt ba mẹ nó ở đó. Lần đầu tiên, nó cảm nhận được sự ấm áp, bên cạnh gia đình, và những người bạn ở INNO. Điều đó cho thấy, nó luôn được chào đón ở cả Chu Rung và Đum Cha, và không có lý do gì để phải trốn chạy nữa.
Du Du gõ cửa phòng Thiên Tư, nó bước vào khi đã có sự cho phép của cậu ta.
-Có chuyện gì vậy, hôm nay cô lại chủ động kiếm tôi cơ đấy!
Kể từ lúc thấy THiên Tứ và Du Du ở vườn sau, cậu ta đã nằm lì trong phòng, vậy mà khi Du Du bước vào, lại cao giọng khắt khe lên mặt, mặc dù trong lòng có chút vui và hồi hộp. Du Du bĩu môi một cái.
-Tôi đến để muốn hỏi cậu một chuyện, chứ cũng không muốn gặp cậu làm gì!
-Chuyện gì?
-Tôi muốn biết về chuyện của chị Nhật Thy và ĐỐc Long sao rồi?
-À, hóa ra là chuyện đó!
Vẻ mặt Thiên Tư xìu xuống, vì cứ ngỡ là Du Du sẽ cám ơn cậu ta về cái đêm hôm trước đã xuất hiện đúng lúc, hoặc Du Du đã cảm nhận được tình cảm của cậu ta, vậy mà…
-Chị Nhật Thy đã bay ra nước ngoài rồi, có lẽ là đi tìm Đốc Long. Không biết họ đã gặp nhau chưa, tôi liên lạc với chị ấy không được, chỉ có thể nhờ Ánh Linh.
-Cầu trời mọi chuyện được suôn sẻ, để họ có thể hiểu được nhau.
-Cô còn vấn đề gì nữa không?
-À, không còn gì. Tôi về phòng đây,
chúc cậu ngủ ngon!
DU Du vẫn còn suy nghĩ về Đốc Long, liệu 2 người họ có gặp nhau ở bên đó hay không. Nó vừa bước đi vừa trầm tư, ra đến gần cửa, chợt Du Du mới nhớ ra thêm một việc, mục đích chủ yếu khiến nó lên đây gặp Thiên Tư.
-À quên, còn một chuyện. Việc hôm trước ở Đum Cha…
-Sao?
-Thật lòng cám ơn cậu!
Nói rồi không hiểu sao mặt Du Du đỏ bừng khi thấy vẻ mặt của Thiên Tư. Không hiểu sao nói những lời đàng hoàng với cái tên này thật là khó. NÓ cúi gằm và nhanh chóng quay bước ra ngoài.
-Khoan đã!
Du Du quay lại khi nghe tiếng gọi của Thiên Tư. Cậu ta đang bước gần về phía nó.
-Cầm lấy cái này!
Thiên Tư vừa nhét vội vào tay Du Du vật gì đó rồi vội vàng quay đi. Thật ra khuôn mặt cậu ta lúc này đang đỏ ửng lên vì mắc cỡ, nhưng không thể để Du Du phát hiện ra được, cô ta sẽ được một dịp để chọc quê cậu ta.
-Là gì vậy?
-Điện thoại di động, cái mà cô thích đó!
Du Du há hốc miệng, cầm chiếc điện thoại lên ngắm nghía. Y hệt biểu hiện hôm nọ. Thiên Tư phải né xa ra một chút, vì vẻ mặt thèm thuồng, đến độ chảy nước miếng của nó lúc này trông rất đáng sợ.
-Là cái .. cái …mà…mà diễn viên Duy Thụy đã giới thiệu đây sao?
Cảnh tượng “rùng rợn” này tạo cho THiên Tư có cảm giác hơi ớn lạnh. Cậu ta đã từng chứng kiến cảnh các cô gái crazy fan bám chặt lấy cậu ta trong trường, nhưng không ai đáng sợ bằng cô gái đang đứng trước mặt cậu ta lúc này. “Thật may mà cô ta không phải fan của mình.”
-Ủa vậy rốt cuộc là cô thích cái điện thoại hay là anh chàng diễn viên đó vậy!
-Nhưng mà cậu cho tôi vì lý do gì?
-Đừng có hiểu lầm, tôi không phải tặng sinh nhật cho cô đâu!
-Thì tôi đâu có nói là quà tặng sinh nhật, ai lại đi tặng cái thứ có giá trị như vầy cho một cái sinh nhật, chắc đầu óc đứa đó cũng có vấn đề.
Thiên Tư vừa nghe tới đó đã thấy trong lòng nóng như lửa đốt. Cậu ta có ý tốt, muốn tặng quà sinh nhật có ý nghĩa một chút cho nó, vậy mà bây giờ cậu ta thành một kẻ “đầu óc có vấn đề”. Hai cái môi đang nghiến lại, cậu ta muốn cấu xé vật gì đó cho bõ tức, nhưng đó chỉ là có thể là suy nghĩ trong đầu mà thôi.
-Tôi chỉ thấy rằng không có điện thoại di động thật bất tiện, chẳng hạn như vụ việc vừa rồi, lỡ đâu có chuyện gì nguy hiểm với cô thì không biết
-Đốc Long thật sự thích Nhật Thy.
-Tôi biết, và chị Nhật Thy không còn cách nào khác là phải chọn tôi để Đốc Long từ bỏ ý định đó, vì chị ấy lo cho tương lai của Đốc Long và dòng họ Kazu.
Du Du như mờ mờ hiểu ra sự việc. Nó im lặng lắng nghe câu chuyện, và dần cảm nhận ra người đáng thương trong câu chuyện này lại là Thiên Tư.
-CHị ấy đã xin lỗi tôi khi nhờ tôi tham gia vào vở kịch này, chị ấy muốn Đốc Long nghĩ rằng chị ấy thích tôi, và 2 người chính thức quen nhau để cho cậu ấy quên đi mối tình đó. Nhưng điều chị ấy không ngờ chính là việc Đốc Long không những không giành lấy hay níu kéo, ngược lại cậu ấy còn tuyên bố là thích Ánh Linh. ĐIều này đã làm cho Nhật Thy rất đau lòng, và chị ấy quyết định ra nước ngoài. Vì chị ấy thật sự muốn giữ tấm lòng của mình với Đốc Long, và chỉ xem tôi là bạn, không thể tiếp tục là bạn gái được.
-Và sau đó chị ấy đã đi!
-Vì muốn giữ bí mật, tôi đã lấy lý do là không thích chị ấy nữa, và tình cảm lúc đó chỉ là nhất thời mà thôi.
-Tại sao cậu lại làm như vậy, vì vậy mà mọi người nhìn cậu bằng con mắt khác đó, cậu biết không, họ nghĩ cậu lúc nào cũng muốn hơn thua với Đốc Long, chỉ biết đem tình cảm của người khác ra để tranh giành.
-Tôi không quan tâm người khác nghĩ gì, mà chỉ biết rằng, tôi vẫn rất thích chị ấy, và chờ đợi.
-Vậy bây giờ chị ấy đã quay về vì cậu?
-Không, Nhật Thy ra đi vì Đốc Long, và cũng trở về vì Đốc Long. Một năm qua không làm cho chị ấy quên được Đốc Long, một năm đầy đau khổ và nước mắt. Và khi chị ấy biết Đốc Long chỉ lấy Ánh Linh ra để thay thế, nên lần này chị ấy về để nói thật với lòng mình. Nhưng chị ấy chưa muốn nói ngay vì muốn xem tình cảm của Đốc Long đã thay đổi hay chưa.
Du Du nhớ lại câu chuyện trên sân thượng hôm nọ, và quả thật hoàn toàn logic với những gì Thiên Tư nói. NÓ nhìn vẻ mặt buồn bã của Thiên Tư mà thấy mình có lỗi vô cùng khi bắt cậu ta phải nhắc lại những chuyện này. Có lẽ 1 năm qua, không chỉ có Nhật Thy, Đốc Long đau khổ, và chờ đợi, mà cả THiên Tư vẫn luôn nuôi hi vọng cho tình cảm của mình. Nhưng kết cục bây giờ thì đã rõ, chị Nhật Thy đã chọn Đốc Long.
-Vậy thì thật là tội nghiệp cho Ánh Linh, cô ấy đã bị Đốc Long thay thế cho chị Nhật Thy.
-Này nghĩ lại đi chứ, tôi cũng là người bị thay thế nè!
-XIn lỗi, tôi đã bắt cậu kể lại chuyện này, mà không để ý đến cảm giác của cậu.
-Yên tâm đi đồ ngốc, vì bây giờ tôi cũng đã quên được chị ấy rồi, tôi…
-Thôi chết!
Du Du hoảng hồn khi nhớ ra một sự kiện vô cùng quan trọng. Một lần nữa, nó phá vỡ giây phút quan trọng của Thiên Tư.
-Đốc Long nói cậu ta sẽ du học nước ngoài!
-Cái gì cơ? Tại sao?
-Vì cậu ấy thấy mình hết cơ hội với chị Nhật Thy nên muốn quên chị ấy!
-Bao giờ cậu ấy đi?
-Ngày… mai…
-Vậy bây giờ vẫn còn kịp.
-Không …không…vì ngày mai là của ngày hôm qua…
DU Du ấp úng, lúng túng, nó không thể nói ra những câu dễ hiểu hơn, làm cho THiên Tư bực mình, phải lay lay
cái vai hối thúc nó.
-Vậy là bao giờ? Cô bình tĩnh lại coi!
-Là tối nay, đúng rồi. Hôm qua cậu ta nói “ngày mai”. Vậy thì “Ngày mai” đích thị là “hôm nay” rồi!
-Trời ạ, cô đúng là Đồ Nhà quê ngốc nghếch.
Thiên Tư vội vàng rút điện thoại ra và bấm trong vội vã….
***
-Sự việc sao rồi!
Du Du bẽn lẽn lại gần hỏi, nhưng vẫn giữ khoảng cách xa xa, vì nó sợ Thiên Tư tức giận sẽ “nện” cho nó mất. Nhìn thái độ sợ sệt của nó, làm cho Thiên Tư cảm thấy buồn cười vô cùng, nhưng vẫn giả bộ làm mặt rất nghiêm.
-Tôi không gọi được cho Nhật Thy nhưng đã nhờ ÁNh LInh nõi rõ sự tình cho chị ấy, mong rằng chị ấy sẽ kịp thời ngăn cậu ấy lại.
-Thật là may quá, ít ra cũng giúp cho 2 người có thể hiểu nhau được.
-Đáng lẽ họ đã hiểu nhau sớm, mà cũng chỉ tại cô đó!
-Tại tôi?
-Chị Nhật Thy đã định rút lui khi thấy thái độ thân mật của ĐỐc Long với cô, và cả vụ tấm hình phát tán ở trường đó.
Nó nhớ lại vụ tấm hình mà thấy mình có lỗi kinh khủng, đúng thật là lỗi của nó. Nhưng dù gì, bây giờ họ cũng có thể nói rõ tình cảm của mình, vậy là tốt lắm rồi.
-Này đừng đổ thừa cho tôi vậy chứ, nếu cậu không ôm chị ấy trên sân thượng thì Đốc Long cũng không hiểu lầm như vậy.
-ờ thì…
Thiên Tư cũng đuối lý trong lời biện bạch vừa rồi, nên cậu ta đành im lặng. Lúc này, Du Du biết rằng cậu ta có lẽ là người cô đơn nhất, và tự dưng cảm kích về tấm lòng của THiên Tư vô cùng. Lòng nó thật nhẹ nhàng khi một sự việc đã được giải quyết xong. NÓ cảm thấy rất vui khi mà gần như có thể tháo gỡ mọi hiểu lầm và nỗi đau trong lòng Đốc Long. Không biết nếu họ găp nhau ở sân bay sẽ hạnh phúc đến mức nào. DU Du đang tưởng tượng ra cái cảnh rất cảm động y hệt trong phim. Một ý kiến nảy ra trong đầu, rất có thể sẽ giải tỏa luôn nỗi băn khoăn trong lòng nó.
-Nếu vậy, bây giờ cậu là người cô đơn, đúng không?
-Đúng vậy thì sao?
-Tôi sẽ giới thiệu cho cậu một người!
-Nè, đừng nói là cô thích tôi nha..
-Là Đông NGhi đó.
Nghe lời nói trớt quớt với suy nghĩ của cậu ta, mặt Thiên Tư thất vọng vô cùng, cậu ta quay ngoắt đi chỗ khác giấu sự tức giận của mình. “Chẳng lẽ cô ta ngốc nghếch đến nỗi không nhận ra chút gì tình cảm của mình. Tình cảm với cô ta là gì mà mình phải đêm khuya lặn lội xuống đây?”.
-Cậu thấy sao, trả lời đi chứ, cô ấy rất tốt, lại học giỏi. Sau này có thể là gia sư tốt cho cậu, tôi khỏi phải kèm cậu học. Như vậy chúng ta sẽ không giáp mặt và cãi nhau hằng ngày nữa, thật là tốt!
-Thôi cô nhiều chuyện quá, tôi không cần giới thiệu ai hết, chỉ cần búng tay một cái thì có cả một hàng dài để chọn lựa.
-Cái gì, cậu kiêu căng quá đi.
THiên Tư muốn né tránh đề tài đó, vừa muốn né tránh sự tức giận của chính mình. Tại sao người con gái cậu ta thương lại cứ đi mai mối cho người khác. Cậu ta đang đấu tranh tư tưởng để có thể nói ra những điều trong lòng mình. Vậy mà…
-Thôi đi ngủ đi!
Thiên Tư nằm xuống, quay mặt lại với Du Du. Nó bực mình, hậm hực về giường. Thiên Tư nằm đắn đo suy nghĩ rất lâu. Thở một hơi thật mạnh, cậu ta bật dậy. Lần thứ 2 cậu ta lấy hết can đảm để thổ lộ. Thiên Tư bước lại gần chiếc giường chỗ DU Du đang nằm quay lưng lại.
-Du Du, tôi có chuyện cần nói với cô!
Im lặng.
- Tôi nghĩ rằng, tôi tôi…tôi đã thích cậu.
Im lặng.
Thiên Tư không giấu được sự ngại ngùng và hồi hộp, cậu ta quay mặt đi, vì sợ rằng khi quay lại, Du Du sẽ thấy khuôn mặt đang đỏ ửng của mình. Thiên Tư vẫn đứng đó, chờ phản hồi từ Du Du, nhưng Du DU vẫn không hề nhúc nhích. Một khoảng im lặng khá lâu, Thiên Tư không thể kiên nhẫn được nữa, cậu ta bắt đầu nổi giận.
-Này, tôi không có nói giỡn đâu, cô nói gì đi chứ?
Du Du vẫn im lặng. Sức chịu đựng có giới hạn, THiên Tư vội vàng lật người Du Du lại… Hóa ra nó đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Có lẽ vừa giải quyết xong một việc mà tưởng như đi vào bế tắc, nên Du Du đã có thể ngủ ngon lành như vậy. Bao nhiêu can đảm của Thiên Tư ngày hôm nay đều bị nó phá hỏng. Tại sao lại ngủ vào đúng lúc này cơ chứ? Nhưng thay vì bực mình, Thiên Tư lại đang nhìn Du Du một cách trìu mến. Một giấc ngủ không lo lắng, không muộn phiền về sự đời, THiên Tư muốn mình có được cảm giác đó biết chừng nào.
-Đồ Nhà Quê, chúc cậu sinh nhật vui vẻ!
(Cách xưng hô dường như đã thay đổi đôi chút phải không nào!)CHƯƠNG 26: KÌ NGHỈ HÈ Ở INNO
Hôm nay, nó chính thức bước vào kì nghỉ hè ở Nhất Kim. Nhưng ở INNO thì không có mùa hè cho người giúp việc. Du Du thở dài, mùa hè đầu tiên, nó không thể cùng các bạn học cũ đi cắm trại hay cùng gia đình ra đồng làm vụ mùa. Du Du rút trong túi mình ra, một chiếc vòng với những viên đá nhiều màu sắc trông
rất dễ thương. Nó thích chiếc vòng ấy lắm, nhưng không biết có nên đeo vào tay hay không, vì chiếc vòng đó là do Đông NGhi tặng hôm sinh nhật. Nó nằm dài trên chiếc bàn ngoài vườn sau, ngắm nghía chiếc vòng…
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)“Cạch”. Nó giật mình nhổm dậy. Đứng trước mặt nó bây giờ là …
-Dù hơi trễ một chút, nhưng đây là quà dành cho cô bé!
Nhìn món quà được bao rất tỉ mỉ và xinh xắn trên tay cậu chủ Thiên Tứ, nó bất ngờ đến nỗi không nói lên được lời nào, chỉ biết nhìn chằm chằm hết món quà rồi đến Thiên Tứ.
-Sao vậy, không thích à?
-Không, là do…là do mình quá…, à ý mình là quá bất ngờ, mình mà cũng có quà sinh nhật nữa sao?
-Vậy thì mở ra xem có thích món quà bên trong hay không?
Du Du gật đầu lia lịa. Nó đỡ lấy món quà, mà đôi tay run run. Nó vẫn chưa tin món quà đó là sự thật. Một món quà mà hotboy nổi tiếng dành cho một đứa nhà quê, một cậu chủ dành cho nhân viên, và là của người nó thích dành cho nó…Du Du nhẹ nhàng gỡ từ từ chiếc nơ được cột khéo léo trên gói quà, sợ như chỉ sơ xuất một tí sẽ làm hỏng hết công sức của Thiên Tứ. THiên Tứ chống cằm theo dõi nó chăm chú. Nhìn cách mở gói quà của Du Du cũng thật khác biệt, cậu ta cảm thấy vui khi thấy cử chỉ nâng niu món quà một cách ngô nghê của Du Du. Bên trong chiếc hộp là một chiếc dây chuyền bạch kim sáng lấp lánh. Mặt dây chuyền là một bông hoa đính đá, nhỏ xíu trông rất dễ thương. Du Du nhìn chiếc dây chuyền mà há hốc mồm, không thể nói lên lời nào.
-Cô bé có thích không?
-Chắc là nó…nó phải rất đắt…
-Đó không phải là vấn đề, quan trọng ở đây là người sở hữu nó có thích hay không thôi!
-Mình…mình…mình không…không thể nhận.
-Nếu cô bé không nhận tôi sẽ buồn đó. Tôi rất thích món quà sinh nhật cô bé tặng, nên không biết phải tặng lại món quà nào để cô bé cũng có cảm nhận như vậy, tôi chỉ có thể làm được như thế này.
-Mình….
THiên Tứ xoa xoa cái đầu Du Du và mỉm cười.
- Không cần phải nói gì hết, chỉ cần làm cô bé cười là đủ rồi!
Du Du thầm nghĩ trong đầu về cái đầm, đôi giày mà THiên Tứ đã tặng cho nó lần trước vào dịp sinh nhật của cậu ấy. Thật là bất công, khi mà cả sinh nhật của chính mình và sinh nhật của Du Du, Thiên Tứ đều phải mua quà cho nó. (Vụ này Du Du vẫn chưa biết đó là do Thiên Tư mua). Điều đó càng làm cho nó cảm kích cậu chủ của mình.
-Cám ơn cậu, Thiên Tứ, cậu luôn tốt với mình!
-Để tôi đeo cho cô bé có được không?
Du Du đang ngỡ ngàng vì sự đề nghị của Thiên Tứ, nó chưa kịp trả lời thì cậu ta đã cầm chiếc dây chuyền và vòng tay ra sau cổ. Khoảng cách lúc này với Thiên Tứ rất gần, nó rụt người lại theo phản ứng tự nhiên. Hiểu được sự xấu hổ đầy trong sáng đó, Thiên Tứ mỉm cười, và giữ khoảng cách đúng mực. Du Du cảm thất rất ấm áp, nó cảm thấy rất ngưỡng mộ Thiên Tứ, cậu ta luôn hiểu cảm giác của người khác và cư xử đúng đắn. Đứng khuất sau bức tường của gian nhà gần đó, đôi tay Thiên Tư run run cầm hộp quà cũng được gói rất gọn gàng, dễ thương. Cậu ta giấu món quà ra sau lưng, khi cảnh tượng trước mắt đã làm cậu ta buồn đến nhường nào…
Du Du về phòng mình ngắm nghía chiếc dây chuyền trong gương. Nó không cần thứ gì có giá trị, mà chỉ cần là quà của THiên Tứ là đủ. Từ khi trở về Chu Rung, sau hôm sinh nhật “kinh dị” trải qua cùng Thiên Tư, nó bỗng cảm thấy yêu đời trở lại. Mọi người làm ở INNO đã tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nho nhỏ ở phòng ăn nhân viên, và cũng có mặt ba mẹ nó ở đó. Lần đầu tiên, nó cảm nhận được sự ấm áp, bên cạnh gia đình, và những người bạn ở INNO. Điều đó cho thấy, nó luôn được chào đón ở cả Chu Rung và Đum Cha, và không có lý do gì để phải trốn chạy nữa.
Du Du gõ cửa phòng Thiên Tư, nó bước vào khi đã có sự cho phép của cậu ta.
-Có chuyện gì vậy, hôm nay cô lại chủ động kiếm tôi cơ đấy!
Kể từ lúc thấy THiên Tứ và Du Du ở vườn sau, cậu ta đã nằm lì trong phòng, vậy mà khi Du Du bước vào, lại cao giọng khắt khe lên mặt, mặc dù trong lòng có chút vui và hồi hộp. Du Du bĩu môi một cái.
-Tôi đến để muốn hỏi cậu một chuyện, chứ cũng không muốn gặp cậu làm gì!
-Chuyện gì?
-Tôi muốn biết về chuyện của chị Nhật Thy và ĐỐc Long sao rồi?
-À, hóa ra là chuyện đó!
Vẻ mặt Thiên Tư xìu xuống, vì cứ ngỡ là Du Du sẽ cám ơn cậu ta về cái đêm hôm trước đã xuất hiện đúng lúc, hoặc Du Du đã cảm nhận được tình cảm của cậu ta, vậy mà…
-Chị Nhật Thy đã bay ra nước ngoài rồi, có lẽ là đi tìm Đốc Long. Không biết họ đã gặp nhau chưa, tôi liên lạc với chị ấy không được, chỉ có thể nhờ Ánh Linh.
-Cầu trời mọi chuyện được suôn sẻ, để họ có thể hiểu được nhau.
-Cô còn vấn đề gì nữa không?
-À, không còn gì. Tôi về phòng đây,
chúc cậu ngủ ngon!
DU Du vẫn còn suy nghĩ về Đốc Long, liệu 2 người họ có gặp nhau ở bên đó hay không. Nó vừa bước đi vừa trầm tư, ra đến gần cửa, chợt Du Du mới nhớ ra thêm một việc, mục đích chủ yếu khiến nó lên đây gặp Thiên Tư.
-À quên, còn một chuyện. Việc hôm trước ở Đum Cha…
-Sao?
-Thật lòng cám ơn cậu!
Nói rồi không hiểu sao mặt Du Du đỏ bừng khi thấy vẻ mặt của Thiên Tư. Không hiểu sao nói những lời đàng hoàng với cái tên này thật là khó. NÓ cúi gằm và nhanh chóng quay bước ra ngoài.
-Khoan đã!
Du Du quay lại khi nghe tiếng gọi của Thiên Tư. Cậu ta đang bước gần về phía nó.
-Cầm lấy cái này!
Thiên Tư vừa nhét vội vào tay Du Du vật gì đó rồi vội vàng quay đi. Thật ra khuôn mặt cậu ta lúc này đang đỏ ửng lên vì mắc cỡ, nhưng không thể để Du Du phát hiện ra được, cô ta sẽ được một dịp để chọc quê cậu ta.
-Là gì vậy?
-Điện thoại di động, cái mà cô thích đó!
Du Du há hốc miệng, cầm chiếc điện thoại lên ngắm nghía. Y hệt biểu hiện hôm nọ. Thiên Tư phải né xa ra một chút, vì vẻ mặt thèm thuồng, đến độ chảy nước miếng của nó lúc này trông rất đáng sợ.
-Là cái .. cái …mà…mà diễn viên Duy Thụy đã giới thiệu đây sao?
Cảnh tượng “rùng rợn” này tạo cho THiên Tư có cảm giác hơi ớn lạnh. Cậu ta đã từng chứng kiến cảnh các cô gái crazy fan bám chặt lấy cậu ta trong trường, nhưng không ai đáng sợ bằng cô gái đang đứng trước mặt cậu ta lúc này. “Thật may mà cô ta không phải fan của mình.”
-Ủa vậy rốt cuộc là cô thích cái điện thoại hay là anh chàng diễn viên đó vậy!
-Nhưng mà cậu cho tôi vì lý do gì?
-Đừng có hiểu lầm, tôi không phải tặng sinh nhật cho cô đâu!
-Thì tôi đâu có nói là quà tặng sinh nhật, ai lại đi tặng cái thứ có giá trị như vầy cho một cái sinh nhật, chắc đầu óc đứa đó cũng có vấn đề.
Thiên Tư vừa nghe tới đó đã thấy trong lòng nóng như lửa đốt. Cậu ta có ý tốt, muốn tặng quà sinh nhật có ý nghĩa một chút cho nó, vậy mà bây giờ cậu ta thành một kẻ “đầu óc có vấn đề”. Hai cái môi đang nghiến lại, cậu ta muốn cấu xé vật gì đó cho bõ tức, nhưng đó chỉ là có thể là suy nghĩ trong đầu mà thôi.
-Tôi chỉ thấy rằng không có điện thoại di động thật bất tiện, chẳng hạn như vụ việc vừa rồi, lỡ đâu có chuyện gì nguy hiểm với cô thì không biết

