watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 23 - Đọc tiểu thuyết, Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao [[full]
Home >
Tìm kiếm

Đọc tiểu thuyết, Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao [[full]

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 19:14

ể làm việc này việc kia, nào là uống nước, nào là xếp tập vở…để che giấu đi sự bối rối, nhưng càng làm cậu ta càng thể hiện kì lạ. Không biết Thiên Tứ có nhận ra điều đó hay không.
Thiên Tứ vui vẻ rời khỏi phòng. Đợi cửa phòng khép lại, Thiên Tư ngồi phịch xuống giường, ánh mắt vô hồn nhìn về phía cánh cửa, hai tay cậu ta ôm lấy đầu, và cúi mặt xuống….


DU Du xếp hết tập vở vào cặp, nó vội vàng chạy theo Nobu và chặn cậu ta lại ngay cửa lớp.
-Tớ cần nói chuyện với cậu!
-Không có việc gì để nói hết!
-Tớ chỉ là…
-Cậu đã nói là không liên quan gì đên Đại Bảo cơ mà, vậy tại sao cứ xuất hiện xung quanh cậu ấy, toàn là nói dối…
-Chuyện đó không phải như cậu nghĩ. Mình không biết phải giải thích như thế nào, nhưng cậu không thể tự mình tạo ra cảm giác ghen tuông như vậy được…Nobu, cậu là con trai mà.
-Tôi như vậy đó thì sao? Tôi không cần cậu quan tâm, tại sao cậu cứ luôn cố gắng trở thành nhân vật chính vậy? Bây giờ thì cậu thỏa mãn rồi đó, cậu nổi tiếng toàn trường rồi!

Nobu bỏ đi, để lại sự sững sờ và đau nhói trong lòng cho DU Du. Nó đã làm gì, nó đâu muốn trở thành trọng điểm của cái trường học thượng lưu này. Mọi việc tự nhiên xảy ra, chứ nó đâu hề tìm đến. CHẳng lẽ trong mắt mọi người, nó lại đáng ghét, lại là người thích trở thành trung tâm như vậy sao?

***
-Sao cơ? Cậu nói thật không?
-Phải. Mình sẽ thổ lộ với cô ấy khi có cơ hội, vì lúc này cô ấy đang cần thời gian để quên Thiên Tứ?
-Quên Thiên Tứ?
-Ánh Linh bảo rằng Thiên Tứ không thích cô ấy, mà đã thích người khác.
-Người khác?
Trong đầu Du Du bỗng dưng nổi lên bão tố. “Đối thủ” Ánh Linh đã là quá lớn, vậy mà bây giờ lại xuất hiện thêm một cô gái. Người mà Thiên Tứ thích chắc phải đặc biệt lắm như vậy mới có thể đánh bại Ánh Linh.
Vậy thì cô gái kia lại còn vượt xa Du Du nữa, làm sao mà phấn đấu kịp.

-Vậy thì chúc mừng. Và cậu phải cố lên!
-Đương nhiên rồi, để tỏ lòng cám ơn cậu đã giúp mình nhận ra tình cảm thật sự, mình có thể ôm cậu một cái được không?
-Không được! Mình không muốn bị bắt đi đánh hội đồng nữa đâu.

Du Du bị Đại Bảo rượt chạy vòng vòng. Cậu ta đang rất vui, và cũng rất muốn cám ơn Du Du đã giúp cậu ra tìm ra những điều đó…
-Cậu làm gì cô bé của tôi vậy?
Tiếng con trai phía sau lưng làm cho cả 2 giật mình. Du Du vô cùng hốt hoảng khi trước mặt Du Du bây giờ là một ánh mắt đang giận dữ. Là của Thiên Tư? Không, không phải, chỉ có Thiên Tứ mới gọi là “cô bé” thôi! Nhưng sao ánh mắt cậu ta lại giận dữ và lạ lùng như vậy.
Đại Bảo không mấy giật mình và sợ sệt như Du Du, cậu ta đứng lại, và nhìn nó cười trìu mến.
-Mình phải về đây, và mình cũng mong cậu cũng mau thổ lộ, biết đâu cũng gặp điều kì diệu!

Trời ạ, tên Đại Bảo muốn hại mình đây mà. Chưa kịp thanh minh vụ việc vừa rồi, cậu ta lại làm nó bối rối cái việc thổ lộ kia trước mặt Thiên Tứ. Nó ngước nhìn trời, mong sao có cái lỗ để nó trốn khỏi cái không khí này ngay bây giờ.
-À, mình định không nói, nhưng mình nghĩ là cậu phải biết…, về cô bạn A2. Là cô bạn thân hay đi cùng với cậu đó.
Đại Bảo quay đầu lại, câu nói bỏ chừng của Đại Bảo làm nó vô cùng bất ngờ. Làm sao cậu ta biết Đông Nghi, mà mấy hôm nay Đông Nghi đều nghỉ học, chẳng lẽ đã có chuyện gì xảy ra với cô ta. Ánh mắt lo lắng của Du Du nhìn Đại Bảo, chờ đợi câu nói tiếp theo.
-Cô ấy chính là người báo tin cho mình rằng cậu bị bắt ở nhà kho.

Tự dưng trong lòng Du Du cảm thấy rối bời, nó không ngờ người báo tin cho Đại Bảo lại là cô bạn thân của mình. Hoang mang, lo sợ điều gì đó không lành đã xảy ra. Nó đứng im suy nghĩ, mặc cho Thiên Tứ đứng nhìn nó đầy lo lắng, mà chưa dám đến gần. Phải chăng Đông Nghi đã nhìn thấy nó bị bắt cóc và chạy đi báo tin, và sau đó cô ấy bị bọn người kia trả thù. Có lẽ Đông Nghi đã bị đánh và bị thương. Nghĩ đến đây Du Du không còn đứng vững nữa, nó khụy xuống, may mà có bàn tay của Thiên Tứ đỡ lấy nó. Mắt nó rưng rưng nhìn Thiên Tứ:
-Mình phải đến nhà Đông Nghi….

Thiên Tứ dùng sự quen biết của mình để hỏi ra địa chỉ nhà Đông Nghi, trong khi đó Du Du cứ đi đi lại lại suy nghĩ trong đầu những tình huống xấu nhất. Đông NGhi mà có vấn đề gì thì nó sẽ ân hận suốt đời. Cô bạn thân của nó rất có thể đã vì nó mà bị thương mà không đến lớp được, vậy mà nó chẳng biết gì. Lại còn không có số điện thoại, không có địa chỉ nhà, nó là một đứa bạn vô tâm, không ra gì. Nếu không có Thiên Tứ lúc này, nó cũng chẳng biết làm gì nữa. Vì ở trường nó chẳng quen biết ai, ngay cả trong lớp cũng không biết điện thoại của ai để mà hỏi nữa. Thiên Tứ kéo nó ra xe, nhưng nó khựng lại.
-Mình muốn tự mình đến đó! Bạn ấy có lẽ sẽ không thích có người lạ đến đâu.
-Tôi sẽ chở cô bé đến gần đó rồi về.

Du Du nghĩ rằng Đông NGhi có thể không thích có một người nào khác ở Nhất Kim đến nhà cậu ấy, vì cậu ấy đã từng mặc cảm vì gia cảnh bình thường của mình, nhưng nghe Thiên Tứ nói vậy, nó gật đầu đồng ý. Chiếc môto phóng thật nhanh về cánh cổng cao cao. Từ phía trên cửa sổ tầng 2, có ánh mắt đầy lo lắng của ai đó đang dõi theo…

Thiên Tứ dừng xe bên ngoài khu vực cần tìm. Du Du muốn tự mình đi vào và bảo Thiên Tứ đi về. Cậu ta gật đầu mỉm cười và quay xe. Du Du tìm đến địa chỉ của Đông Nghi, một khu lao động bình dân, không quá cao sang, nhưng cũng rất tươm tất, sạch sẽ. Đến đúng địa chỉ, tay nó run run, không thể nào ấn vào cái chuông đó. Tay nó đưa lên, nhưng cứng đơ lại, lạnh cóng, nó mải suy nghĩ, không biết nó có chịu đựng được không nếu biết Đông Nghi đang nằm trên giường điều trị hay gì gì đó…. Nó hít một hơi dài, và ấn vào chuông, chuẩn bị đối mặt với người ra mở cửa, có lẽ là mẹ Đông Nghi, nếu bác ấy biết vì Du Du mà Đông NGhi thành như vậy thì có đuổi nó đi hay không? Du Du nghe tim mình đập mạnh khi thấy cánh cửa hé mở. Nó ngẩng đầu lên và người ra mở cửa là…Đông Nghi.
Hai đứa đứng lặng im. Đông NGhi cũng bất ngờ không kém. Du Du nhìn từ đầu đến chân, hóa ra cậu ta không bị thương như nó nghĩ, mà ngược lại, hoàn toàn khỏe mạnh bình thường, chỉ có đôi mắt là thâm quầng. Du Du mừng rỡ, ôm chầm lấy cô bạn thân của mình, nhảy lên đầy sung sướng.
-May quá, bạn không sao cả!
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)Đông Nghi không nói không rằng, chỉ lặng lẽ đi vào nhà, thái độ Đông Nghi vô cùng kì lạ, làm Du Du cảm thấy rất ngại ngùng vì chuyến đến thăm đột xuất này. Nó cũng bẽn lẽn theo sau.
-Mấy ngày nay sao cậu nghỉ học vậy Đông
Nghi?
Đông Nghi không trả lời, mà cúi gằm mặt xuống. Một lúc sau, đột nhiên cô bạn ôm mặt và chạy lên lầu. Du Du không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết chạy theo. Nó đứng trước cửa phòng Đông Nghi, và nghe cậu ấy đang…khóc.
-Mình vào được không Đông Nghi?
Không có tiếng trả lời. Nó mở cửa phòng và chậm rãi bước vào, cô bạn đang úp mặt vào gối và khóc nức nở. Đột nhiên nó đứng sững sờ khi thấy trên bàn Đông Nghi có 1 xấp ảnh, là ảnh của nó chụp chung với Đốc Long. Du Du sững sờ cầm những tấm ảnh đó mà không biết phải nghĩ như thế nào cho đúng.
-Tại sao cậu có những tấm ảnh này?
-Chính mình là người đã dán những tấm ảnh đó trong trường.
-Đông Nghi?
-Đúng, vì mình ghen tỵ, vì mình thích Thiên Tư. Nhưng mình không hề có ý hại cậu, mình chỉ muốn tung hình này ra, để Đốc Long ra mặt và tuyên bố tình cảm với cậu.
-Đông Nghi, cậu đang nói gì vậy? Mình không tin, cậu đang đùa đúng không?

Nó không tin vào những gì đang được nghe, có thể do tưởng tượng mà thôi, nó lay Đông NGhi tới tấp để tìm kiếm một cái gật đầu rằng cậu ta chỉ nói đùa.
-Mình xin lỗi, nhưng mình không ngờ fan của Đốc Long lại bắt cậu đi, lúc đó mình rất sợ, và khi mình đi tìm người giúp cậu, người đầu tiên mình gặp là Đại Bảo.
-Cậu làm tất cả chuyện này là vì cái gì?
-Mình không có ý định như vậy, chỉ là vì hôm đó…
-Cậu không nghĩ rằng rất có thể mình sẽ bị nguy hiểm, không nghĩ rằng mọi chuyện sẽ trở nên rất xấu à?
-Mình xin lỗi.

Đông Nghi nói trong tiếng khóc. Người bạn mà nó yêu quý nhất lại là người đã tung những tấm hình này. Cổ họng nó đang nghẹn ứ, mắt nó đờ đẫn nhìn Đông NGhi. Du Du vẫn không thể hiểu tại sao cậu ta làm như vậy. Vì Thiên Tư ư? Nhưng Du Du đâu có làm gì mà để cho Đông Nghi lại hiểu lầm như thế.
-Chuyện này liên quan gì đến Thiên Tư?
-Vì cậu ấy thích cậu.
-Tớ không hiểu gì hết.
-Nếu như người ấy là chị Nhật Thy thì tớ còn chịu đựng được, nhưng đằng này lại là cậu. Cậu không phải quý tộc, cũng không phải là người giỏi nhất lớp, cậu hơn tớ cái gì mà tại sao luôn là trọng tâm của mọi việc, luôn nổi bật trong mắt mọi người. Tớ đã cố gắng rất nhiều để mọi người hướng mắt về tớ, nhưng cậu luôn đứng trước và che hết tất cả. Những việc đó tớ có thể bỏ qua tất cả, nhưng lần này lại là Thiên Tư…
-Cậu đang nói gì vậy?
-Tớ đã nhận ra từ hôm gặp cậu ở quán cà phê. Thiên Tư không hề có ý hẹn hò với tớ, mà chỉ để theo dõi cậu. Ánh mắt lo lắng khi nhìn thấy Gia Khánh đưa cậu về, cậu ấy đã thực sự thích cậu, tớ chỉ là một con rối để cậu ấy có lý do đi theo cậu mà thôi!
-Tớ không hiểu cậu nói gì hết, nhưng tại sao cậu lại đối xử với tớ như vậy? Tớ và cậu là những người bạn thân của nhau cơ mà?
-Tất cả chỉ vì tớ rất thích Thiên Tư.
-Cậu…cậu..

Du Du không thể nói lên lời nào, nó thấy khuôn mặt mình đã ướt nhòe nước mắt. Nỗi đau này còn đau hơn khi nó bị hành hạ ở nhà kho. Nó không thể tin rằng, người bạn mà nó tin tưởng nhất, đã tâm sự tất cả mọi chuyện, đã kể tất cả cho cậu ta nghe, về cả việc nó kết bạn thân với Đốc Long, coi cậu ấy là một người bạn đặc biệt trên sân thượng, cả về những hành động khó hiểu của Đại Bảo. Vậy mà giờ đây, chính cậu ấy lại là người gây ra mọi rắc rối cho nó. Và hơn hết là một nỗi đau về tình bạn…Nó bỏ chạy, chạy thật nhanh, lấy tay gạt nước mắt, nhưng sao không thể nào gạt hết được.Chạy mãi chạy mãi, cho đến khi thấy mình kiệt sức, nó vịn vào một gốc cây ven đường, và khóc thật lớn…
Nó đang gục vào gốc cây và khóc òa lên, mọi người đi đường chỉ lắc đầu khi thấy một cô bé bất bình thường. Có ai hiểu nỗi đau của nó lúc này, tình bạn mà nó trân trọng nhất đã mất, cả Nobu cũng không còn nói chuyện với nó nữa. THế giới giống như đang đổ sập xuống, và sắp đè nó ngộp thở. Một bàn tay to và ấm áp vịn lên vai nó, nó quay lại, mắt nhòe đi, không nhìn rõ khuôn mặt người đó, chỉ có ánh sáng mặt trời le lói, và cảm giác quen thuộc.
-Tôi đã ở đây rồi, không sao đâu!
Như một niềm an ủi vô cùng to lớn, nước mắt lại tuôn ra. Thiên Tứ để cho nó dựa vào vai và khóc thật to, trút hết vào đó, nó đã có một bờ vai để mà ngả vào …Xa xa nơi một gốc cây khác, bóng dáng của một cậu thanh niên, mồ hôi túa ra liên tục, cậu ta thở hổn hển vì phải chạy theo ai kia, nhưng rồi hơi thở đó như ngưng lại, khi nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, ánh mắt buồn bã, cậu ta quay lưng lại, tựa vào gốc cây và thầm thì:
- Thiên Tư à, mày đã chậm một bước rồi! Giai đoạn thi cuối kì đã đến. Nó lao vào học tập, mong rằng có thể gác lại những gì đã xảy ra, nhưng không hiểu sao nó không thể nào tập trung vào bài vở.
Quá hụt hẫng và thất vọng. Nobu vẫn không nói với nó lời nào, cả lớp cũng nhìn nó bằng ánh mắt rất xa lạ. Hầu như ai cũng xem nó là một người không bình thường. Scandal với 2 hotboy như vậy là quá nhiều với một đứa nhà quê như Du Du. Nhưng những thứ đó nó không quan tâm, mặc kệ bọn nhà giàu muốn nghĩ nó là người như thế nào đi chăng nữa, nhưng điều làm nó buồn nhất chính là…Đông NGhi vẫn nghỉ học. Ngày mai là ngày thi cuối kì, nếu chỉ vì chuyện đó mà cậu ta không đi thi thì thật là đáng tiếc. Nó lo cho Đông Nghi, cậu ta đã bỏ bài vở khá nhiều rồi. Ngày mai nếu Đông Nghi không đến lớp thi thì nó sẽ ân hận suốt đời. Nó quyết định, sẽ đến nhà Đông NGhi để nói với cô ta một lời.
-Cậu về đi!
-Mình chỉ muốn nói, cậu đừng nên để chuyện đó ảnh hưởng đến việc học tập. Như vậy mới đúng là Đông NGhi mà mình từng quen biết. Trước đây dù bị tách biệt trong lớp thế nào, cậu vẫn có thể nỗ lực để đứng nhất trường. Chính vì vậy, mình không muốn vì mình mà cậu đánh mất những gì đã cố gắng. Ngày mai cậu hãy đến tham dự kì thi, nếu không….mình sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu và cho chính mình…
NÓi rồi Du Du bỏ đi, cánh cổng nhà Đông NGhi lúc này mới mở ra, Đông NGhi dõi theo bước của Du Du mà nước mắt cứ trào ra không ngừng.

Tối hôm đó.

Thiên Tư một mình lái chiếc moto lượn vòng quanh bên ngoài đường. Cậu ta không thể tập trung học hành, bởi trong đầu chỉ vang vang những lời thổ lộ của Thiên Tứ. “Anh ấy đã có tình cảm với Du Du, và Đồ Nhà quê đó thì ngay từ đầu đã thích Thiên Tứ, vậy thì họ là một cặp rồi còn gì. Mình…”. Nghĩ đến đó, cậu ta cảm thấy trong lòng nặng trĩu. Tay tăng ga, chiếc moto phóng thật nhanh không định hướng trên đường. Ngày mai đã là ngày thi cuối kì, nhưng Thiên Tư không thể nào tập trung vào bài vở được nữa, có gì đó nặng trĩu ở trong lòng…
***

-Thiên Tư, anh vào phòng một chút!
Thiên Tứ vào phòng, định đưa cho cậu em mình chiếc máy tính và bộ đồ dùng cần thiết cho kì thi ngày mai. Lần nào cũng vậy, trước khi đi thi, Thiên Tứ luôn chu đáo chuẩn bị cho Thiên Tư, vì biết rằng cậu em trai này không bao giờ quan tâm đến những chuyện đó. Không thấy ai trong phòng, Thiên Tứ để lại đồ dùng trên bàn, rồi quay ra. Nhưng vừa mới ngoảnh đi, bước chân cậu ta bị khựng lại vì nhìn thấy gì đó….

***
Thiên Tư về phòng, lúc này đã hơi khuya, cậu ta nhìn lên bàn học và thấy bộ đồ dùng đã được đặt từ lúc nào, liền mỉm cười:
-Anh lúc nào cũng chu đáo.
Vùa nói Thiên Tư vừa cởi cái áo khoác ra, nhưng bất chợt cậu ta ngưng lại, nhớ ra vấn đề gì đó, Thiên Tư vội vàng chạy đến giường ngủ của mình và lục tung đống chăn gối lên. Cậu ta thở dài một cái khi nhìn thấy tấm hình nằm ngay ngắn dưới gối.
-Phù, may quá, lúc đi, không nhớ là đã cất kĩ tấm hình chưa, may mà đã đè cái gối lên, chứ nếu không anh Thiên Tứ nhìn thấy thì không biết sẽ như thế nào.

Thiên Tư cầm chiếc khung hình lên và ngắm nghía. Tấm hình được chụp Du Du đang ngủ. Thiên Tư đã chụp lại được vào hôm nó ngủ gật khi đang kèm cậu ta. Ngay cả trong lúc ngủ, nhìn nó cũng nhà quê ghê gớm. Nhưng không hiểu sao người ta có thể cảm nhận được sự yên bình, không lo nghĩ gì từ giấc ngủ đó. Thiên Tư để tấm hình trên lòng mình, cậu ta thiếp đi, cố gắng quên hết mọi chuyện…
- Tại sao cô lại bước vào trong trái tim của tôi chứ?

***
Du Du đứng thả hồn trên sân thượng, gió mát lồng lộng có thể khiến nó cảm thấy rất thoải mái. Cuối cùng thì cũng đã qua kì thi, nó thấy nhẹ lòng vì Đông Nghi cũng đã có mặt trong ngày thi. Nhưng quả thật hôm nay, nó làm bài rất tệ, vì tâm trạng của nó mấy ngày qua không được tốt. Việc kèm Thiên Tư vì thế mà cũng qua loa, không biết cậu ta làm bài thế nào. Nhắc tới Thiên Tư, nó mới chợt nhớ đến những lời Đông NGhi nói. Cũng chính vì cậu ta mà Đông NGhi mới hiểu lầm và hành động như vậy. Tại sao cậu ta lại có những cư xử kì lạ và luôn là người gây cho nó mọi rắc rối. Chẳng lẽ cậu ta đã bày ra những trò này để n
<<1 ... 2122232425 ... 37>>

Tag:

Đọc,tiểu,thuyết,,Ngôi,Nhà,,Cái,Cổng,Cao,Cao,[[full]

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 2121