watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 53 - Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội
Home >
Tìm kiếm

Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
25/05/26 - 12:42

àng tộc đi. Ta bây giờ chỉ có ngươi là chiến hữu thôi!”



“Không thành vấn đề, ta mặc cho ngươi sai khiến. Chúng ta là đồng hội đồng thuyền, cùng nhau tiến tới”, Diêu Kế Tông đàm tiếu phong sinh, là người không ngại gặp chuyện khó khăn.



Nguyễn Nhược Nhược nhịn không được liền bật cười, “Nói thật, lão Lưu, có ngươi cùng ta xuyên qua ngàn năm đúng là chuyện vui vẻ nhất đó nha!”



“Ta hiểu ta hiểu, lúc ta vừa mới đến đây trong lòng tràn đầy buồn bực. Kể từ khi có ngươi, bao nhiêu thống khổ bao nhiêu buồn vui cứ lần lượt ập tới…” Hắn vừa nói vừa mở mở miệng hát ca, Nguyễn Nhược Nhược bật cười giòn giã. Tiếng hát của Diêu Kế Tông và tiếng cười của nàng từ trong tửu lâu bay tới ngã tư đường. Một chiếc xe ngựa ngừng lại, màn xe vén lên, dung mạo của Ngọc Liên Thành nhất thời lộ diện nhưng nhanh chóng rút vào sau tấm màn.



Diêu Kế Tông và Nguyễn Nhược Nhược đang nói cười vui vẻ thì một thanh y tiêu đồng đi tới hướng bọn họ nói, “Đây là biểu tiểu thư và Diêu công tử đúng không? Phò mã gia đang đợi tại xe ngựa bên ngoài, muốn thỉnh nhị vị đến gặp”.



Hai người nghe vậy đồng thời ngẩn ra, một lát sau Diêu Kế Tông phục hồi tinh thần trước, nhảy dựng lên nói, “Thật đúng lúc, ta cũng đang muốn gặp hắn đây, từ lúc hắn làm Phò mã thì chẳng thấy mặt mũi đâu nữa”



Nguyễn Nhược Nhược trấn định tâm thần, theo hắn leo lên xe ngựa. Vừa ngồi xuống, Diêu Kế Tông bộ dáng lão hữu vỗ vai Ngọc Liên Thành hỏi, “Thế nào, Ngọc đại công tử, tư vị làm Phò mã thế nào?”



Ngọc Liên Thành mỉm cười, nét mặt nhàn nhạt, “Ngươi muốn biết quả lê hương vị thế nào thì cũng chỉ còn cách tự mình nếm thử”



“Ta cũng muốn, chỉ tiếc là hoàng đế không nhìn trúng ta, không chịu đem công chúa gả cho ta”, Diêu Kế Tông cười nói.



Nguyễn Nhược Nhược tinh tế lưu tâm sắc mặt của Ngọc Liên Thành, chỉ cảm thấy hắn đang che giấu nội tâm, phảng phất nét u buồn không rõ. Nàng nhịn không được liền mở miệng hỏi, “Biểu ca, ngươi và công chúa có tốt không?”



Ngọc Liên Thành im lặng hồi lâu rồi hỏi ngược lại, “Ngươi và Lý Hơi có tốt không?”



Nguyễn Nhược Nhược ngây ngốc, quyết định thành thật, “Chúng ta rất tốt.”



“Đã bao lâu rồi? Ngươi và hắn…” Vẫn là nụ cười khiến lòng người mê say của Ngọc Liên Thành, nhưng chỉ những người hiểu rõ mới nhận ra nụ cười này ẩn chứa thê lương.



Diêu Kế Tông không hi hi ha ha nữa, hắn cũng là người thông minh, tình cảnh này…hắn biết bản thân mình ở đây có chút dư thừa nên quyết định nói, “Nơi này dường như không còn chuyện của ta nữa, ta…cáo từ trước”, nói đi là đi, hắn nhảy xuống xe bước đi tiêu tiêu sái sái.



Trong xe chỉ còn lại hai người Nguyễn Nhược Nhược và Ngọc Liên Thành, khoảng thời gian im lặng trôi qua. Một hồi sau, Nguyễn Nhược Nhược chậm rãi lên tiếng, “Ngọc Liên Thành, thật ra chúng ta không thích hợp ở chung một chỗ”.



Ngọc Liên Thành thần sắc có chút ngưng trọng, dùng ánh mắt ý bảo nàng nói tiếp.



“Chúng ta đều quá mức tự yêu mình, đối với tình yêu, chúng ta giống như…tuân thủ quy luật “thuận theo tự nhiên”, tình yêu nếu không đến cũng sẽ không tranh thủ, nó phải rời đi cũng sẽ không giữ lại. Chúng ta đều là người sống lý trí, vậy nên tình yêu của chúng ta không thể thăng hoa”.



“Ngươi bị ta cự tuyệt, ngươi có thể khổ sở nhưng ngươi sẽ không nghĩ phải tranh giành, ngươi thập phần tôn trọng quyết định của ta. Ta buông tay với ngươi, ta cũng từng có cảm giác mất mát nhưng ta cũng không nghĩ phải đem ngươi trở về. Ta tôn trọng quyết định của mình. Ngươi nhìn đi, chúng ta giống nhau như vậy, lý tính lấn át cảm tính thì làm sao có thể yêu? Tình yêu, vốn là không có chỗ cho hai chữ “lý tính”.”



“Nhưng Lý Hơi, hắn không như vậy. Hắn giống như một chén rượu mạnh trong suốt, có nước nhưng lại có lửa, vô cùng nóng bỏng. Ta đi theo hắn, bản thân không thể không say. Ta muốn cự tuyệt hắn, hoàn toàn không thể. Mặc dù biết rõ cùng hắn ở chung một chỗ sẽ gặp nhiều phiền toái nhưng ta cam tâm tình nguyện. Ta từng không tin tưởng tình yêu nhưng hắn lại cho ta dũng cảm.”



Ngọc Liên Thành chỉ im lặng lắng nghe, bất động không nói lời nào. Hắn ngồi ở bên cạnh Nguyễn Nhược Nhược, gương mặt nghiêng nghiêng, đường nét tinh xảo, ánh mắt nhìn nàng, nhìn thấy tất cả nhưng lại như không nhìn thấy gì. Giờ khắc này, Nguyễn Nhược Nhược mới nhận thấy rõ ràng nỗi u buồn sâu đậm trong đôi mắt hắn.



“Ngọc Liên Thành, ngươi đừng như vậy, tỉnh lại đi!” Nguyễn Nhược Nhược ôn nhu nói, “Ta không phải là người có thể mang lại hạnh phúc cho ngươi, ngươi đừng thầm thương trộm nhớ nữa sẽ có hại cho chính mình, ta đây nửa phần cũng không thể hồi đáp ngươi được”.



“Tỉnh lại thế nào đây?”, Ngọc Liên Thành thở dài, “Cả đời này, nữ nhân ái mộ ta đếm không hết, duy độc nữ nhân ta ái mộ lại không thể thuộc về ta. Đây là tạo hóa trêu người có phải không? Ta tại sao hết lần này đến lần khác đều không chiếm được?”



“Ngọc Liên Thành, có những thứ dù có cầu cũng không được, ngươi buông tay đi”



“Cầu cũng cầu không được?” Ngọc Liên Thành mờ mịt hỏi.



“Đúng nha! Không phải chuyện tình cảm của bất cứ ai cũng thuận buồm xuôi gió, ít nhiều cũng gặp trắc trở. Nhưng nếu ngươi quá mức lưu tâm đến một đoạn tình yêu không như ý, chính là ngươi tự làm khổ mình. Bản thân ngươi cũng sẽ không tiến thêm được. Ở một nơi nào đó đang có ngươi yêu thương ngươi nhưng ngươi lại giữ chặt tình yêu vô vọng trong tim mình, đấy là thương tâm! Ngươi không có nghĩa vụ đối với nữ nhân không thể đón nhận ngươi, không đáng giá đâu”.



“Ngươi nên đi tìm một người thuộc về ngươi, người có thể mang lại cho ngươi hạnh phúc, một hạnh phúc trọn vẹn. Thứ không có được và thứ đã mất đi, đây là hai thứ không nên lưu luyến. Hãy quí trọng hiện tại, nắm chặt hiện tại mới là quan trọng nhất!”



Ngọc Liên Thành nghe được hoàn toàn ngơ ngẩn, lời nói của Nguyễn Nhược Nhược đã phá vỡ quan niệm tình yêu truyền thống đời đời kiếp kiếp. Cầu không được thì lui bước, không cần quá vọng tâm, ở nơi khác có một người yêu ngươi đang chờ đợi.



“Ngọc Liên Thành, tin tưởng ta, có câu nói . Đây chính là đạo lý, khi đến lúc cần buông tay thì ngươi hãy buông tay. Chuyện tình cảm…vốn dĩ không nên cưỡng cầu”.



Ánh mắt Ngọc Liên Thành nhìn đăm đăm vào Nguyễn Nhược Nhược, một hồi sau hắn mới nói, “Những lời của ngươi, ta nhất thời không tiếp thu được”.



“Nhất thời không tiếp thu được cũng không sao, ngươi trở về từ từ suy nghĩ, một ngày nào đó ngươi sẽ hiểu ra”, Nguyễn Nhược Nhược nhìn thần sắc xuân quang như ngọc ngày xưa của Ngọc Liên Thành hiện tại lại thành đau khổ miên man như thế này liền không nhịn được, nàng ngồi xuống dưới chân hắn, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn nói, “Ngọc Liên Thành, ta thật lòng hy vọng có thể nhìn thấy ngươi hạnh phúc”.



Ngọc Liên Thành nhìn gương mặt yêu kiều tuyết trắng của nàng, đây chính là quan tâm. Trong lòng hắn bỗng chua xót, nữ nhân này hắn không giữ được, cảm giác như người leo núi bỏ lỡ phong cảnh xinh đẹp, cả thế giới bỗng chốc đều tối đen một mảnh. Hắn không tự chủ được vươn tay tới, chạm nhẹ vào mái tóc của nàng, “Có đôi khi, ta hy vọng chưa từng gặp gỡ ngươi”. Sự thống khổ cất lên từ đáy lòng, vậy mà khi thoát được ra ngoài chỉ còn là một lời nói bình thản.



Sớm biết sẽ loạn lòng người như thế, từ buổi ban đầu chúng ta chẳng nên quen biết nhau.



Nguyễn Nhược Nhược chống lại ánh mắt của hắn, một đôi lưu quang sống động ngày xưa giờ phút này chỉ còn lại vẻ hoang sơ âm lãnh của những ngày cuối thu, một mảnh u buồn. Nàng cảm thấy trong lòng đau xót.



Hai người ở trong xe không phát hiện xe ngựa đã chậm rãi dừng lại, bên ngoài có thanh âm nhẹ nhàng, cửa xe bị gõ vang, “Phò mã gia, công chúa nương nương phượng giá quang lâm.”



Hai người trong xe nhất thời kinh hãi, Nguyễn Nhược Nhược vội vàng đứng lên, đầu đập vào trần xe một cú choáng váng, “Ai da!” Đau đến chảy nước mắt! Người bên ngoài nghe được động tĩnh liền cảm thấy kỳ quái, cửa xe bị đẩy ra. Nguyễn Nhược Nhược vừa xoa đầu vừa nhìn ra ngoài. Không nhìn thì thôi, nhìn thấy liền ngây dại. Người đứng bên ngoài không chỉ có Dương công chúa, bên cạnh nàng còn có một người…chính là Lý Hơi.Chương 67









Lý Hơi gặp Dương công chúa bên ngoài hoàng cung. Nàng vừa thỉnh an Hoàng Thượng xong đang muốn trở về, Lý Hơi là vì công vụ ở lễ bộ mà nhập cung, công việc cũng tương đối hoàn tất nên cáo lui hồi phủ. Hai người gặp nhau, Dương công chúa gọi hắn lại nói chuyện.



“Lý Hơi, ngày ấy Phò mã tham gia săn thú, ta nghe nói ngươi đã tặng con mồi cho Phò mã. Đa tạ ngươi”.



“Công chúa không cần khách khí, Phò mã là quan văn không thạo cưỡi ngựa bắn cung, ta bất quá chỉ giúp đỡ một chút thôi”.



“Lý Hơi, khó trách Phụ hoàng thích ngươi, ngươi có tài lại khiêm nhường, đây chính là phúc của quốc gia!”



Được nàng khen ngợi, Lý Hơi có chút ngượng ngùng. “Công chúa quá khen.”



“Được rồi, mới vừa nãy ta ở chỗ mẫu hậu, nghe người nói phụ hoàng đang vì ngươi tuyển thế tử phi, hiện đang tìm xem nhà ai có thiếu nữ phẩm mạo tương đối sẽ tứ hôn cho ngươi”, sắc mặt Dương công chúa có vài phần ấm áp khi nhắc đến hôn sự của Lý Hơi.



Chỉ là phản ứng của Lý Hơi không giống như suy nghĩ của nàng. Gương mặt hắn không đỏ lên mà bắt đầu chuyển sang tái nhợt, sắc mặt nghiêm túc hỏi, “Công chúa, chuyện này có thật không?”



“Sao vậy, ngươi không cao hứng?” Dương công chúa kinh ngạc, phút chốc liền nhận ra, “Ngươi không thích tứ hôn đúng không? Chỉ là…chuyện này hoàn toàn không tự chủ được, chỉ có thể chờ phụ hoàng định đoạt. Khó trách ngươi không vui.” Dương công chúa nói xong liền tràn đầy cảm xúc, trước mắt nàng xuất hiện một bóng người ôn nhuận như ngọc nhưng đạm mạc như nước. Mặc dù đã kết tóc phu thê, nhưng nàng biết mình không có được tình yêu của chàng. Hai người bọn họ, phảng phất như hai khách nhân sống cùng một mái nhà, đối với nhau tương kính như tân.



“Hoàng hậu nương nương đã chọn được người thích hợp chưa?”, Lý Hơi thấp thỏm bất an.



“Trước mắt thì chưa, mẫu hậu vẫn đang chọn”, Dương công chúa cẩn thận đáp, ánh mắt lưu ý đến vẻ mặt ưu sắc của Lý Hơi, trong lòng chợt hiểu ra, “Ngươi…có phải…đã có ý trung nhân rồi không?”



Lý Hơi ngẩn ra, cúi đầu không nói, im lặng chính là đồng ý. Dương công chúa thầm nghĩ, nữ nhân kia chắc không phải là thiên kim quý tộc rồi, không nằm trong phạm vi cưới hỏi nên hắn mới gặp khó khăn như thế. Một tiếng ngăn trở bao nhiêu mối lương duyên. Nàng không thể không thở dài một hơi, trấn an hắn, “Lý Hơi, phụ hoàng luôn luôn ưu ái ngươi, Người tuyển thế tử phi cho ngươi tự nhiên không phải là hàng . Ý trung nhân của ngươi…mặc dù không thể làm chính thất nhưng cũng có thể làm trắc phi mà!”



Lý Hơi đột nhiên ngẩng đầu, không chút nghĩ ngợi liền bật thốt lên, ngữ khí kịch liệt, “Ta sẽ không để nàng làm trắc phi, ta muốn chính thức cưới nàng về, chỉ cần một mình nàng, những người khác ta không quan tâm”.



Không ngờ phản ứng của hắn lại kịch liệt như thế nên Dương công chúa nhất thời ngơ ngẩn. Lý Hơi nói xong mới cảm thấy mình khi xuất, vội vàng cúi đầu nói, “Thật xin lỗi, công chúa, thất lễ rồi!”



“Không có gì”, thần sắc công chúa từ ngưng trọng trở thành cảm xúc vô hạn nhìn hắn, “Lý Hơi, ngươi cũng là một người chí tình chí nghĩa”



Lý Hơi tâm tư bấn loạn, không muốn nói chuyện nữa, “Công chúa, ta còn có công vụ trong người phải trở về lễ bộ, cáo từ trước”.



“Cũng tốt, ta cũng phải trở về phủ Phò mã”



Hai người vì vậy liền chia nhau lên xe ngựa rời khỏi hoàng cung. Từ cung thành đi ra chỉ có một đại đạo, hai chiếc xe ngựa một trước một sau chạy đi. Nhưng đang lúc chạy trên đường thì “bang” một tiếng, trục xe ngựa của công chúa gãy đứt. Lý Hơi nghe được động tĩnh liền vội vàng xuống xem xét, “Xe này tạm thời không dùng được nữa, công chúa, người hãy lên xe của ta để ta tiễn ngươi hồi phủ”.



“Chỉ là, không phải ngươi muốn tới lễ bộ sao?”



“Ta tiễn công chúa hồi phủ rồi đến lễ bộ cũng không muộn”.



Vậy nên công chúa leo lên xe của Lý Hơi. Chiếc xe ngựa hướng thẳng phía nam hoàng thành chạy đi. Một lúc sau, tiểu cung nữ bên ngoài nhìn thấy một chiếc xe ngựa khác đang chạy đến…chính là xe của Phò mã, cung nữ vội vàng bẩm báo, “Công chúa nương nương, xe ngựa của Phò mã ở phía trước”.



Công chúa vốn đang băng khoăn để Lý Hơi đưa tiễn, dù sao hắn cũng có công vụ trong người, nghe cung nữ báo vậy liền nói với Lý Hơi, “Nếu gặp xe ngựa của Phò mã thì ta cũng không làm phiền ngươi nữa, không làm trễ nãi chuyện của ngươi. Ta chuyển sang xe của Phò mã cũng được”.



“Nếu vậy…để ta tiễn công chúa xuống xe”.



Tiểu cung nữ chạy nhanh tới gọi xe ngựa của Phò mã, thanh y tiểu đồng và giá phu vội vàng quỳ xuống hành lễ với công chúa. Lý Hơi bước xuống tiễn công chúa, tiểu cung nữ gõ cửa xe nói, “Phò mã gia, công chúa nương nương phượng giá quang lâm”



Nàng vừa dứt lời thì bên trong xe chợt vang lên thanh âm va chạm, tiếp theo một giọng nữ nhân thanh thúy vang lên, “Ai da!”. Sắc mặt công chúa cùng Lý Hơi đồng loạt biến đổi. Tiểu cung nữ kinh ngạc vội vàng mở cửa xe. Công chúa liếc mắt thấy trong xe là Nguyễn Nhược Nhược, mới đầu nàng ngẩn ra, rõ ràng là nghe được thanh âm nữ nhân, thế nào trước mắt lại chỉ có một tiểu thư sinh tuấn tú? Kịp thời nhìn lại, nàng phát hiện ra Nguyễn Nhược Nhược là nữ cải nam trang. Lại nhìn qua Ngọc Liên Thành, hắn mặc dù vẫn bình tĩnh như trước nhưng mi mắt có chút lay động, tâm tình vài phần rối loạn. Bọn họ cùng nhau nói chuyện trong xe ngựa…nhất định không phải là quen biết sơ sài. Trong lòng công chúa xáo động, trong bất chợt nàng nhận ra nguyên nhân Phò mã lạnh nhạt với mình.



Sắc mặt công chúa khó coi, sắc mặt Lý Hơi so với công chúa còn khó nhìn hơn. Nghe được một tiếng “Ai da”, hắn đã biết được người trong đó là Nguyễn Nhược Nhược. Nhưng hắn vẫn hy vọng rằng mình nghe nhầm. Kết quả, hắn chỉ cảm thấy như ai đó vừa gõ một gậy lên đầu mình, thân thể phút chốc cứng đờ ra. Từ sâu thẳm trong lòng có một chút nhói đau, cảm giác đau nhói ấy cứ lan ra từ từ, đau đến không nói nên lời.



Nguyễn Nhược Nhược trông thấy Lý Hơi bên ngoài xe liền cả kinh. Nàng đã nhìn

Tag:

Tiểu,Thuyết,Hữu,Duyên,Thiên,Niên,Tương,Hội

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4679 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4701 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 109