Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội
ện không? Nếu không muốn chôn thân nơi này thì tốt nhất ngươi nên cầu viện binh tới nhanh một chút đi.”
“Nếu là vậy thì chúng ta đừng nghỉ ngơi quá lâu ở đây, nhanh đứng dậy lên đường.” Lý Hơi vừa nói vừa đi tới. Nguyễn Nhược Nhược mặc dù ngàn vạn lần không muốn đứng lên nhưng lý trí bắt buộc nàng phải đi tiếp. Haizz! Hai chiếc giày này nếu là giày du lịch thì thật là tốt nha! Nàng tuyệt đối có thể bước đi như bay.
Thấy nàng đứng một chỗ một hồi lâu cũng không bước đi, Lý Hơi đi mấy bước liền quay đầu lại thúc giục: “Ngươi tại sao còn không đi.”
“Đôi giày của ta…thật sự không dễ đi đường rừng, so với dùng chân không đạp gai bụi rậm cũng không sai biệt lắm.” Nguyễn Nhược Nhược cúi đầu rầu rĩ nhìn hai chân của mình, thuận mắt liếc sang hai chân của Lý Hơi, mắt nàng sáng lên. Một đôi giày da chắc chắn dày cộp nha!
Lý Hơi theo ánh mắt của nàng nhìn xuống chân mình, ngây ngây ngốc ngốc một hồi liền chủ động cởi giày ra nói, “Vậy cho ngươi mang cũng được”. Đúng là có nghĩa khí, đừng xem Lý Hơi lúc bình thường dễ dàng thẹn thùng đỏ mặt, nhưng khi cần hắn là một nam nhân đúng nghĩa nam nhân. Nguyễn Nhược Nhược âm thầm khen ngợi.
“Ngươi cho ta một chiếc là được.” Nguyễn Nhược Nhược hướng hắn nói.
“Tại sao?” Lý Hơi ngạc nhiên.
“Ngươi để chân không cũng không cách nào đi được, không bằng chúng ta mỗi người một chiếc, có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu.”
“Không cần, ta là nam nhân, không mềm yếu như ngươi đâu.”
“Vấn đề không phải là mềm yếu hay không mềm yếu, sự thật chính là như thế. Ngươi cứ thử đi chân không lên bụi gai rậm là biết lợi hại ngay. Ngươi chia cho ta một chiếc, tự ta sẽ có biện pháp.”
Lý Hơi bán tính bán nghi đưa nàng một chiếc giày, đợi xem nàng nghĩ ra biện pháp gì. Nguyễn Nhược Nhược đem gấu váy xé một đoạn, buộc hai chiếc giày rách te tua lại với nhau rồi cột chặt vào chân. Giờ thì trông nó chẳng khác gì chiếc giày của Lý Hơi. “Tốt rồi, bây giờ có thể bắt đầu lên đường, ta cam đoan đi sẽ nhanh hơn ban nãy.”
Quả nhiên không phải nói mạnh miệng, sau khi đổi thành “một đôi giày” như vậy, Nguyễn Nhược Nhược đi nhanh hơn rất nhiều. Trước khi trời tối, bọn họ cuối cùng cũng thoát ra khỏi rừng rậm, đến một vùng đất trống. Đang đi dọc theo vách núi thì phía trước một đội nhân mã đang ồn ào chạy lại. Người đi đầu trước mặt chính là Tần Mại, vẻ mặt lo lắng khẩn cấp, vừa nhìn thấy bọn họ liền thở phào như trút khỏi lưng một gánh nặng khổng lồ. Từ thật xa hắn đã hô to: Tiểu vương gia, thuộc hạ đến chậm…Chương 28
Nguyễn Nhược Nhược sau khi về phủ đã bị Nguyễn lão gia khí thế bừng bừng giáo huấn một trận. Giáo huấn xong còn bắt nàng sao chép “Nữ Giới” với số lượng gấp đôi, sáu trăm lần a! Hơn nữa, Nguyễn lão gia râu mép rúng động, hai mắt trợn trắng bảo rằng lần này sẽ tuyệt đối không tha nàng dễ dàng qua cửa như lúc trước, phải chép sáu trăm lần không thiếu một chữ. Lão gia sẽ đích thân “nghiệm hàng”, chép không xong không cho rời khỏi khuê phòng nửa bước.
“Không còn ra thể thống, quả thật không còn ra thể thống gì hết! Ngươi còn là nữ nhi không? Một gia đinh nha đầu cũng không mang theo, cứ thế mà lén lén lút lút như ăn trộm chạy ra ngoài. Lại còn trên đường trêu ghẹo Diêu gia Nhị tiểu tử, làm hại Tiểu vương gia đi theo ngươi gặp rủi ro…”
Biết Nguyễn lão gia đang nổi giận, can hỏa hừng hực nên nàng cũng không dám mạnh miệng sợ đổ dầu vào lửa. Nhưng…tội danh này thực sự quá oan uổng, Nguyễn Nhược Nhược không thể không phản bác, “Phụ thân, không phải nữ nhi hại hắn đi lạc, là do vận khí cửa hắn không tốt nên nữ nhi đi theo hắn gặp rủi ro. Nữ nhi cứ tưởng nhờ hắn đưa về một đoạn đường, nào ngờ những con ngựa nổi điên đem bọn ta ném xuống vách núi. Đám vương phủ bọn họ cũng thiệt là…có tiền cũng không nên đem những con ngựa tốt như vậy thắng xe, báo hại bọn chúng một khi phi nước đại là không ai đuổi kịp, khiến cho ta suýt chút nữa là bị ngã chết.”
“Cái gì, ngươi đến giờ còn trách cứ người ta! Tại sao ngươi không ngẫm lại, nếu ngươi an phận ở trong nhà thì việc này có xảy ra hay không?” Nguyễn lão gia hỏi ngược lại.
Nguyễn Nhược Nhược bị nói trúng tim đen, không dám cãi nữa. Nguyễn lão gia vì vậy không phải là không có cảm giác thắng lợi mà quát một tiếng: “Còn không mau trở về phòng chép “Nữ Giới” đi!”
Đuối lý, Nguyễn Nhược Nhược thất tha thất thểu trở về phòng. Chân trước mới bước vào khuê phòng thì chân sau Nguyễn Nhược Long đã nối bước vào theo. Nguyễn Nhược Nhược như gặp được cứu tinh: “Đại ca, ta tất cả đều là vì Băng Thanh cô nương của ngươi nên mới xuất môn gặp chuyện xui xẻo này. Giờ phụ thân phạt ta, ngươi cũng nên nói gì đi chứ?”
“Đó là tự nhiên” Nguyễn Nhược Long nói, “Tam muội, ngươi phải biết phụ thân đã nói sẽ không rút lại, kẻ làm đại ca này cũng hết cách. Lần trước ngươi đi miếu hội không phải là rất thích tượng đất sét nặn hình người sao? Ta đây sẽ bảo Minh Nhi mua về cho một cái đẹp nhất, như thế nào?”
Nàng có nói quá không? Dường như nàng còn chưa đi miếu hội bao giờ mà. Nàng vừa nghĩ tới đã hiểu, có lẽ là tiền nhậm Nguyễn Nhược Nhược yêu thích cái tượng đất sét gì đó. Nhưng mặc kệ, hiện tại cũng không liên quan gì đến thứ vớ vẩn đó. Nguyễn Nhược Nhược có yêu cầu khác: “Đại ca, tượng đất ta không cần, ngươi giúp ta đem cái “Nữ Giới” này sao chép sáu trăm lần đi, vậy coi như xong!”
Nguyễn Nhược Long nhất thời ngạc nhiên, một hồi sau mới cười khổ nói: “Tam muội, cái…này…nhiệm vụ này quá gian nan, đại ca không có lòng tin đâu nha!” Xem ra hắn cũng không thuộc loại văn sĩ thích ở trong phòng đọc sách-viết chữ-vẽ tranh.
“Nhiệm vụ không khó khăn thì ta cũng không cần ngươi hỗ trợ. Nếu không chép được sáu trăm lần thì chí ít cũng nên ôm về một phần mười đi chứ. Đại ca, chuyện ngươi với Băng Thanh cô nương vẫn còn chờ ta “xỏ kim dẫn chỉ” nha. Nếu ta mà ô hô ai tai thì có phải ngươi bị mất đi cánh tay phải hay không?”
Tuyệt chiêu cũng đã dùng đến, Nguyễn Nhược Long thế nào mà còn chưa chịu đáp ứng nàng, ngay cả khi gương mặt khổ não thì miệng cũng phải đồng ý. “Tam muội, ngươi yên tâm, sáu trăm lần “Nữ Giới” này ta nhất định hỗ trợ, cần gấp không?”
Thành công bắt được một tráng đinh rồi, Nguyễn Nhược Nhược lập tức sai sống: “Nè, đại ca, ngươi cầm cái này về coi theo mà chép đi”.
Thứ nàng đưa tới chính là một trong ba phần bản sao “Nữ Giới” mà nàng đã chép lúc trước. Nguyễn Nhược Long cầm trên tay, vừa nhìn đã cả kinh: “Ai chép vậy, là Hạnh Nhi đúng không? Nét chữ thật là tệ.”
Hạnh Nhi mặc dù là một tiểu nha đầu nhưng cũng không chịu bị oan uổng, lập tức ở một bên đính chính: “Đại thiếu gia, đấy không phải ta chép đâu.”
“Vậy là ai?”
Nguyễn Nhược Nhược lo lắng nói lí nhí: “Là…là ta.”
Nguyễn Nhược Long ánh mắt trợn tròn, giống như không nhận ra mà đem Nguyễn Nhược Nhược từ trên xuống dưới đánh giá một phen: “Tam muội, ta nhớ kỹ chữ viết nhỏ của ngươi vô cùng đẹp, tại sao cái…này…” Hắn giơ đống giấy lên, nhìn chằm chằm vào Nguyễn Nhược Nhược đợi nàng trả lời.
Nguyễn Nhược Nhược ngồi một hồi cũng không đáp được tiếng nào, Hạnh Nhi mở miệng nói: “Đại thiếu gia, tiểu thư nói đây là người rèn luyện kiểu chữ phác thảo.”
Nguyễn Nhược Nhược trong lòng nhịn không được một tiếng thở dài. Viết thảo, lời này lừa Hạnh Nhi dễ dàng nhưng nếu muốn dùng để lừa Nguyễn Nhược Long thì …khiến người khác chê cười rồi.
Quả nhiên hắn ha ha cười lớn, “Cái…này là chữ thảo? Tam muội, ngươi quả thật biết đùa nha.”
“Đại ca, ta bây giờ không thể viết chữ được.” Nghĩ tới nghĩ lui, Nguyễn Nhược Nhược quyết định nói thật.
“Tại sao?” Nguyễn Nhược Long ngạc nhiên hỏi.
“Ta cũng không biết tại sao?” Nguyễn Nhược Nhược kiên trì đến cùng, “Ta sau khi cùng Diêm Vương lão gia đạt thành thương lượng sống thêm mấy năm liền không thể viết chữ được nữa”.
Hạnh Nhi lắm chuyện vẫn ở một bên bổ sung thêm, “Tiểu thư chẳng những không biết viết chữ cũng không thể thêu thùa, vẽ tranh, đánh đàn, đánh cờ…nữa nha!” Nha đầu này vẽ rắn thêm chân còn dám đứng đó bổ sung, chọc giận Nguyễn Nhược Nhược, chỉ hận không thể khóa mồn nàng ta lại được.
“Tại sao lại có thể như vậy?” Nguyễn Nhược Long càng nghe càng giật mình.
“Ta cũng không biết tại sao, ta đã đi xem qua đại phu…” Nguyễn Nhược Nhược vắt óc tìm lý do, “Đại phu kia nói…ta bởi vì chết đi sống lại một hồi, tựa như đầu thai lại nên có một số chuyện cũ trước kia không nhớ được. Bất quá cũng không sao, đây chỉ là tạm thời, có lẽ một lúc nào đó sẽ đột nhiên nhớ lại toàn bộ.”
“Thì ra là như vậy.” Nguyễn Nhược Long tin là thật, “Nếu có quên mất cũng chẳng sao…việc này…cũng không quan trọng. Thân thể của ngươi trước kia không tốt, ta vốn không muốn để ngươi học những thứ…như thế này, quá tổn hao sức khỏe, tiêu phí tâm tư, chẳng ích lợi gì cho bệnh của ngươi. Chẳng qua là một mình ngươi muốn học, chuyện cũng đã qua rồi…”
“Đại ca, ngươi thật tốt”, Nguyễn Nhược Nhược may mắn vượt qua kiểm tra, thật sự cảm kích Nguyễn Nhược Long mà lên tiếng.
Hắn đem những tờ giấy trong tay nhìn một chút, giọng lo lắng, “Chẳng qua là chữ viết của ngươi như vậy…ta cũng không bắt chước được, giao cho phụ thân cũng không thể có hai loại bút tích nha! Làm sao bây giờ? Cũng không thể để ta một người thế ngươi chep toàn bộ sáu trăm lần.”
Đúng là không thể để hắn một người gánh vác trách nhiệm. Nhưng hai người chia sẻ không được! Một người cũng không thể có hai kiểu bút tích. Làm sao bây giờ? Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, hai mặt nhìn nhau thì đột nhiên nghe thấy một thanh âm thanh lãng vang lên: “Bất quá…việc sao chép sáu trăm lần “Nữ Giới” này ta sẽ thay hai ngươi lo liệu vậy.”
Hai người đồng loạt quay đầu nhìn lại, người đang đứng trước cửa mỉm cười lên tiếng chính là Ngọc Liên Thành. Hắn đứng ngược sáng, thân hình phủ dưới ánh trăng như dát bạc, mờ ảo lung linh.
Nguyễn Nhược Long vừa thấy hắn liền vui mừng quá đỗi. “Tam muội, ngươi không phải là muốn tìm cứu binh sao? Liên Thành biểu đệ là một tay viết chữ tốt, ngươi nhanh nhanh năn nỉ hắn giúp đỡ đi”.
Nguyễn Nhược Nhược vừa nghe đã mừng húm, lập tức nhào tới, đem Ngọc Liên Thành cung nghênh vào cửa. “Liên Thành biểu ca, đi vào ngồi, mời vào tới ngồi, mau mời đi vào ngồi.” Liên tiếp phun ra một chuỗi từ ngữ loạn xạ.
Không những lời nói vô cùng khách khí mà hành động lại càng chu đáo có đẳng cấp hẳn hoi. Nguyễn Nhược Nhược cực kỳ ân cần từ từ bước lui dẫn dường cho Ngọc Liên Thành vào phòng, trước khi hắn ngồi xuống còn dùng ống tay áo lau sạch bụi vốn dĩ không tồn tại trên ghế, phảng phất giống như tiểu đệ cung nghênh bang chủ, mười phần mười “Hoan nghênh”.
Đợi Ngọc Liên Thành bình yên ngồi xuống, Nguyễn Nhược Nhược vội vàng kêu lên: “Hạnh Nhi, dâng trà, thượng hảo trà.”
Nguyễn Nhược Long bị một màn “nịnh nọt” này làm bật cười ha ha, vừa cười vừa vỗ vai Ngọc Liên Thành nói: “Biểu đệ, Tam muội của ta cơ hồ đem ngươi như đương kim hoàng đế mà nghênh đón đó nha.”
Ngọc Liên Thành cũng đang cười, bất quá là cười khẽ. Thần giác lay động, ánh mắt cũng lay động, nụ cười như ánh trăng nón tỏa sáng lung linh. “Lễ hạ cho nhân, tất có sở cầu, Tam biểu muội ân cần như vậy ta ắt phải hồi báo, nào dám không công mà hưởng thụ.”
“Tốt, biểu đệ, không công mà thụ hưởng chắc chắn là không tốt. Đây nè, còn nhiều lắm, chép một lần cũng được, chép hai lần cũng không sao, nhất định không cần so đo.”
“Biểu huynh đừng khách khí, chúng ta đều là người một nhà, ta tại sao có thể cùng biểu muội so đo. Biểu muội ngươi yên tâm đi, sáu trăm lần “Nữ Giới” này toàn bộ để ta hoàn thành. Cũng không cần thiết làm phiền biểu huynh, hắn cũng không phải là người am hiểu vấn đề này.” Ngọc Liên Thành quả nhiên là một người sảng khoái, không đợi Nguyễn Nhược Nhược mở miệng nhờ đã chủ động đem “trọng trách” này tiếp nhận vào mình.
Nguyễn Nhược Nhược và Nguyễn Nhược vẻ mặt cảm kích đến rơi nước mắt.
“Ân cùng tái tạo, ân cùng tái tạo nha! Biểu đệ.” Nguyễn Nhược Long chắp tay thi lễ không dứt.
“Biểu ca, đại ân đại đức của ngươi, kiếp sau ta làm trâu làm ngựa báo đáp ngươi nha.” Nguyễn Nhược Nhược kích động, đến kiếp sau cũng mang ra hứa hẹn.
“Biểu muội, chuyện kiếp sau còn chưa biết, chi bằng kiếp này tính toán báo đáp ta thế nào đi.” Ngọc Liên Thành mỉm cười, sóng mắt đen lưu chuyển, nếu như có thể sinh ra lửa liền có thể đem tâm can người khác đốt dễ dàng như thanh củi khô.
Nguyễn Nhược Nhược không dám nói nữa, nói nhiều mất nhiều, nàng bây giờ khắc sâu điểm này vào lòng. May mắn Ngọc Liên Thành cũng không cạn tàu ráo máng, cùng Nguyễn Nhược Long nói sang chuyện khác, hỏi thăm tình hình “gặp rủi ro” của nàng. Hắn vừa nghe nói Nguyễn Nhược Nhược xảy ra chuyện liền nữa đêm cố ý đến thăm, vì vậy Nguyễn Nhược Nhược đem tình hình đơn giản kể qua một lần, tỷ như việc ngựa nổi điên chạy loạn trong thành nguy hiểm như thế nào; tỷ như biểu hiện anh dũng của Lý Hơi khi chế ngự ngựa…Dĩ nhiên chuyện Lý Hơi hiểu lầm đem “hôn môi” đòi cứu nàng một phen cũng không đề cập tới. Nói đến đoạn nàng bắt Lý Hơi ăn trái cây dại, Nguyễn Nhược Long cơ hồ cười đến bể bụng, “Tiểu vương gia đời này cũng chưa từng ăn loại trái cây dại này, vậy mà Tam muội ngươi lại khiến hắn ăn dâu độc, ta không tưởng tượng được bộ dáng của hắn lúc đó.”
“Đừng nói nữa, hắn bị chọc giận thiếu chút nữa không chịu nghe ta nói. Cuối cùng ta cũng dễ dàng dụ dỗ được hắn ăn trái cây.”
Ngọc Liên Thành rỗi rảnh hỏi: “Ngươi làm thế nào dụ dỗ được hắn?”
“Lấy lòng hắn, liều mạng lấy lòng hắn. Ta thiếu chút nữa hại chết hắn, coi như vì hắn chịu khuất tất một chút cũng không sao”. Nguyễn Nhược Nhược đáp.
Ngọc Liên Thành không hề hỏi thêm gì nữa, ngồi một chút liền đứng dậy cáo từ. “Hôm nay cũng đã trễ, không làm phiền biểu muội nghỉ ngơi, ta…cáo từ trước.”
“Cái kia…sáu trăm lần “Nữ Giới”…ngươi…chừng nào xong?” Nguyễn Nhược Nhược thấy hắn cáo từ liền nhớ ra chính sự còn chưa xác định.
Ngọc Liên Thành mỉm cười đáp: “Biểu muội yên tâm, nội trong mười ngày ta sẽ mang tới cho ng
“Nếu là vậy thì chúng ta đừng nghỉ ngơi quá lâu ở đây, nhanh đứng dậy lên đường.” Lý Hơi vừa nói vừa đi tới. Nguyễn Nhược Nhược mặc dù ngàn vạn lần không muốn đứng lên nhưng lý trí bắt buộc nàng phải đi tiếp. Haizz! Hai chiếc giày này nếu là giày du lịch thì thật là tốt nha! Nàng tuyệt đối có thể bước đi như bay.
Thấy nàng đứng một chỗ một hồi lâu cũng không bước đi, Lý Hơi đi mấy bước liền quay đầu lại thúc giục: “Ngươi tại sao còn không đi.”
“Đôi giày của ta…thật sự không dễ đi đường rừng, so với dùng chân không đạp gai bụi rậm cũng không sai biệt lắm.” Nguyễn Nhược Nhược cúi đầu rầu rĩ nhìn hai chân của mình, thuận mắt liếc sang hai chân của Lý Hơi, mắt nàng sáng lên. Một đôi giày da chắc chắn dày cộp nha!
Lý Hơi theo ánh mắt của nàng nhìn xuống chân mình, ngây ngây ngốc ngốc một hồi liền chủ động cởi giày ra nói, “Vậy cho ngươi mang cũng được”. Đúng là có nghĩa khí, đừng xem Lý Hơi lúc bình thường dễ dàng thẹn thùng đỏ mặt, nhưng khi cần hắn là một nam nhân đúng nghĩa nam nhân. Nguyễn Nhược Nhược âm thầm khen ngợi.
“Ngươi cho ta một chiếc là được.” Nguyễn Nhược Nhược hướng hắn nói.
“Tại sao?” Lý Hơi ngạc nhiên.
“Ngươi để chân không cũng không cách nào đi được, không bằng chúng ta mỗi người một chiếc, có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu.”
“Không cần, ta là nam nhân, không mềm yếu như ngươi đâu.”
“Vấn đề không phải là mềm yếu hay không mềm yếu, sự thật chính là như thế. Ngươi cứ thử đi chân không lên bụi gai rậm là biết lợi hại ngay. Ngươi chia cho ta một chiếc, tự ta sẽ có biện pháp.”
Lý Hơi bán tính bán nghi đưa nàng một chiếc giày, đợi xem nàng nghĩ ra biện pháp gì. Nguyễn Nhược Nhược đem gấu váy xé một đoạn, buộc hai chiếc giày rách te tua lại với nhau rồi cột chặt vào chân. Giờ thì trông nó chẳng khác gì chiếc giày của Lý Hơi. “Tốt rồi, bây giờ có thể bắt đầu lên đường, ta cam đoan đi sẽ nhanh hơn ban nãy.”
Quả nhiên không phải nói mạnh miệng, sau khi đổi thành “một đôi giày” như vậy, Nguyễn Nhược Nhược đi nhanh hơn rất nhiều. Trước khi trời tối, bọn họ cuối cùng cũng thoát ra khỏi rừng rậm, đến một vùng đất trống. Đang đi dọc theo vách núi thì phía trước một đội nhân mã đang ồn ào chạy lại. Người đi đầu trước mặt chính là Tần Mại, vẻ mặt lo lắng khẩn cấp, vừa nhìn thấy bọn họ liền thở phào như trút khỏi lưng một gánh nặng khổng lồ. Từ thật xa hắn đã hô to: Tiểu vương gia, thuộc hạ đến chậm…Chương 28
Nguyễn Nhược Nhược sau khi về phủ đã bị Nguyễn lão gia khí thế bừng bừng giáo huấn một trận. Giáo huấn xong còn bắt nàng sao chép “Nữ Giới” với số lượng gấp đôi, sáu trăm lần a! Hơn nữa, Nguyễn lão gia râu mép rúng động, hai mắt trợn trắng bảo rằng lần này sẽ tuyệt đối không tha nàng dễ dàng qua cửa như lúc trước, phải chép sáu trăm lần không thiếu một chữ. Lão gia sẽ đích thân “nghiệm hàng”, chép không xong không cho rời khỏi khuê phòng nửa bước.
“Không còn ra thể thống, quả thật không còn ra thể thống gì hết! Ngươi còn là nữ nhi không? Một gia đinh nha đầu cũng không mang theo, cứ thế mà lén lén lút lút như ăn trộm chạy ra ngoài. Lại còn trên đường trêu ghẹo Diêu gia Nhị tiểu tử, làm hại Tiểu vương gia đi theo ngươi gặp rủi ro…”
Biết Nguyễn lão gia đang nổi giận, can hỏa hừng hực nên nàng cũng không dám mạnh miệng sợ đổ dầu vào lửa. Nhưng…tội danh này thực sự quá oan uổng, Nguyễn Nhược Nhược không thể không phản bác, “Phụ thân, không phải nữ nhi hại hắn đi lạc, là do vận khí cửa hắn không tốt nên nữ nhi đi theo hắn gặp rủi ro. Nữ nhi cứ tưởng nhờ hắn đưa về một đoạn đường, nào ngờ những con ngựa nổi điên đem bọn ta ném xuống vách núi. Đám vương phủ bọn họ cũng thiệt là…có tiền cũng không nên đem những con ngựa tốt như vậy thắng xe, báo hại bọn chúng một khi phi nước đại là không ai đuổi kịp, khiến cho ta suýt chút nữa là bị ngã chết.”
“Cái gì, ngươi đến giờ còn trách cứ người ta! Tại sao ngươi không ngẫm lại, nếu ngươi an phận ở trong nhà thì việc này có xảy ra hay không?” Nguyễn lão gia hỏi ngược lại.
Nguyễn Nhược Nhược bị nói trúng tim đen, không dám cãi nữa. Nguyễn lão gia vì vậy không phải là không có cảm giác thắng lợi mà quát một tiếng: “Còn không mau trở về phòng chép “Nữ Giới” đi!”
Đuối lý, Nguyễn Nhược Nhược thất tha thất thểu trở về phòng. Chân trước mới bước vào khuê phòng thì chân sau Nguyễn Nhược Long đã nối bước vào theo. Nguyễn Nhược Nhược như gặp được cứu tinh: “Đại ca, ta tất cả đều là vì Băng Thanh cô nương của ngươi nên mới xuất môn gặp chuyện xui xẻo này. Giờ phụ thân phạt ta, ngươi cũng nên nói gì đi chứ?”
“Đó là tự nhiên” Nguyễn Nhược Long nói, “Tam muội, ngươi phải biết phụ thân đã nói sẽ không rút lại, kẻ làm đại ca này cũng hết cách. Lần trước ngươi đi miếu hội không phải là rất thích tượng đất sét nặn hình người sao? Ta đây sẽ bảo Minh Nhi mua về cho một cái đẹp nhất, như thế nào?”
Nàng có nói quá không? Dường như nàng còn chưa đi miếu hội bao giờ mà. Nàng vừa nghĩ tới đã hiểu, có lẽ là tiền nhậm Nguyễn Nhược Nhược yêu thích cái tượng đất sét gì đó. Nhưng mặc kệ, hiện tại cũng không liên quan gì đến thứ vớ vẩn đó. Nguyễn Nhược Nhược có yêu cầu khác: “Đại ca, tượng đất ta không cần, ngươi giúp ta đem cái “Nữ Giới” này sao chép sáu trăm lần đi, vậy coi như xong!”
Nguyễn Nhược Long nhất thời ngạc nhiên, một hồi sau mới cười khổ nói: “Tam muội, cái…này…nhiệm vụ này quá gian nan, đại ca không có lòng tin đâu nha!” Xem ra hắn cũng không thuộc loại văn sĩ thích ở trong phòng đọc sách-viết chữ-vẽ tranh.
“Nhiệm vụ không khó khăn thì ta cũng không cần ngươi hỗ trợ. Nếu không chép được sáu trăm lần thì chí ít cũng nên ôm về một phần mười đi chứ. Đại ca, chuyện ngươi với Băng Thanh cô nương vẫn còn chờ ta “xỏ kim dẫn chỉ” nha. Nếu ta mà ô hô ai tai thì có phải ngươi bị mất đi cánh tay phải hay không?”
Tuyệt chiêu cũng đã dùng đến, Nguyễn Nhược Long thế nào mà còn chưa chịu đáp ứng nàng, ngay cả khi gương mặt khổ não thì miệng cũng phải đồng ý. “Tam muội, ngươi yên tâm, sáu trăm lần “Nữ Giới” này ta nhất định hỗ trợ, cần gấp không?”
Thành công bắt được một tráng đinh rồi, Nguyễn Nhược Nhược lập tức sai sống: “Nè, đại ca, ngươi cầm cái này về coi theo mà chép đi”.
Thứ nàng đưa tới chính là một trong ba phần bản sao “Nữ Giới” mà nàng đã chép lúc trước. Nguyễn Nhược Long cầm trên tay, vừa nhìn đã cả kinh: “Ai chép vậy, là Hạnh Nhi đúng không? Nét chữ thật là tệ.”
Hạnh Nhi mặc dù là một tiểu nha đầu nhưng cũng không chịu bị oan uổng, lập tức ở một bên đính chính: “Đại thiếu gia, đấy không phải ta chép đâu.”
“Vậy là ai?”
Nguyễn Nhược Nhược lo lắng nói lí nhí: “Là…là ta.”
Nguyễn Nhược Long ánh mắt trợn tròn, giống như không nhận ra mà đem Nguyễn Nhược Nhược từ trên xuống dưới đánh giá một phen: “Tam muội, ta nhớ kỹ chữ viết nhỏ của ngươi vô cùng đẹp, tại sao cái…này…” Hắn giơ đống giấy lên, nhìn chằm chằm vào Nguyễn Nhược Nhược đợi nàng trả lời.
Nguyễn Nhược Nhược ngồi một hồi cũng không đáp được tiếng nào, Hạnh Nhi mở miệng nói: “Đại thiếu gia, tiểu thư nói đây là người rèn luyện kiểu chữ phác thảo.”
Nguyễn Nhược Nhược trong lòng nhịn không được một tiếng thở dài. Viết thảo, lời này lừa Hạnh Nhi dễ dàng nhưng nếu muốn dùng để lừa Nguyễn Nhược Long thì …khiến người khác chê cười rồi.
Quả nhiên hắn ha ha cười lớn, “Cái…này là chữ thảo? Tam muội, ngươi quả thật biết đùa nha.”
“Đại ca, ta bây giờ không thể viết chữ được.” Nghĩ tới nghĩ lui, Nguyễn Nhược Nhược quyết định nói thật.
“Tại sao?” Nguyễn Nhược Long ngạc nhiên hỏi.
“Ta cũng không biết tại sao?” Nguyễn Nhược Nhược kiên trì đến cùng, “Ta sau khi cùng Diêm Vương lão gia đạt thành thương lượng sống thêm mấy năm liền không thể viết chữ được nữa”.
Hạnh Nhi lắm chuyện vẫn ở một bên bổ sung thêm, “Tiểu thư chẳng những không biết viết chữ cũng không thể thêu thùa, vẽ tranh, đánh đàn, đánh cờ…nữa nha!” Nha đầu này vẽ rắn thêm chân còn dám đứng đó bổ sung, chọc giận Nguyễn Nhược Nhược, chỉ hận không thể khóa mồn nàng ta lại được.
“Tại sao lại có thể như vậy?” Nguyễn Nhược Long càng nghe càng giật mình.
“Ta cũng không biết tại sao, ta đã đi xem qua đại phu…” Nguyễn Nhược Nhược vắt óc tìm lý do, “Đại phu kia nói…ta bởi vì chết đi sống lại một hồi, tựa như đầu thai lại nên có một số chuyện cũ trước kia không nhớ được. Bất quá cũng không sao, đây chỉ là tạm thời, có lẽ một lúc nào đó sẽ đột nhiên nhớ lại toàn bộ.”
“Thì ra là như vậy.” Nguyễn Nhược Long tin là thật, “Nếu có quên mất cũng chẳng sao…việc này…cũng không quan trọng. Thân thể của ngươi trước kia không tốt, ta vốn không muốn để ngươi học những thứ…như thế này, quá tổn hao sức khỏe, tiêu phí tâm tư, chẳng ích lợi gì cho bệnh của ngươi. Chẳng qua là một mình ngươi muốn học, chuyện cũng đã qua rồi…”
“Đại ca, ngươi thật tốt”, Nguyễn Nhược Nhược may mắn vượt qua kiểm tra, thật sự cảm kích Nguyễn Nhược Long mà lên tiếng.
Hắn đem những tờ giấy trong tay nhìn một chút, giọng lo lắng, “Chẳng qua là chữ viết của ngươi như vậy…ta cũng không bắt chước được, giao cho phụ thân cũng không thể có hai loại bút tích nha! Làm sao bây giờ? Cũng không thể để ta một người thế ngươi chep toàn bộ sáu trăm lần.”
Đúng là không thể để hắn một người gánh vác trách nhiệm. Nhưng hai người chia sẻ không được! Một người cũng không thể có hai kiểu bút tích. Làm sao bây giờ? Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, hai mặt nhìn nhau thì đột nhiên nghe thấy một thanh âm thanh lãng vang lên: “Bất quá…việc sao chép sáu trăm lần “Nữ Giới” này ta sẽ thay hai ngươi lo liệu vậy.”
Hai người đồng loạt quay đầu nhìn lại, người đang đứng trước cửa mỉm cười lên tiếng chính là Ngọc Liên Thành. Hắn đứng ngược sáng, thân hình phủ dưới ánh trăng như dát bạc, mờ ảo lung linh.
Nguyễn Nhược Long vừa thấy hắn liền vui mừng quá đỗi. “Tam muội, ngươi không phải là muốn tìm cứu binh sao? Liên Thành biểu đệ là một tay viết chữ tốt, ngươi nhanh nhanh năn nỉ hắn giúp đỡ đi”.
Nguyễn Nhược Nhược vừa nghe đã mừng húm, lập tức nhào tới, đem Ngọc Liên Thành cung nghênh vào cửa. “Liên Thành biểu ca, đi vào ngồi, mời vào tới ngồi, mau mời đi vào ngồi.” Liên tiếp phun ra một chuỗi từ ngữ loạn xạ.
Không những lời nói vô cùng khách khí mà hành động lại càng chu đáo có đẳng cấp hẳn hoi. Nguyễn Nhược Nhược cực kỳ ân cần từ từ bước lui dẫn dường cho Ngọc Liên Thành vào phòng, trước khi hắn ngồi xuống còn dùng ống tay áo lau sạch bụi vốn dĩ không tồn tại trên ghế, phảng phất giống như tiểu đệ cung nghênh bang chủ, mười phần mười “Hoan nghênh”.
Đợi Ngọc Liên Thành bình yên ngồi xuống, Nguyễn Nhược Nhược vội vàng kêu lên: “Hạnh Nhi, dâng trà, thượng hảo trà.”
Nguyễn Nhược Long bị một màn “nịnh nọt” này làm bật cười ha ha, vừa cười vừa vỗ vai Ngọc Liên Thành nói: “Biểu đệ, Tam muội của ta cơ hồ đem ngươi như đương kim hoàng đế mà nghênh đón đó nha.”
Ngọc Liên Thành cũng đang cười, bất quá là cười khẽ. Thần giác lay động, ánh mắt cũng lay động, nụ cười như ánh trăng nón tỏa sáng lung linh. “Lễ hạ cho nhân, tất có sở cầu, Tam biểu muội ân cần như vậy ta ắt phải hồi báo, nào dám không công mà hưởng thụ.”
“Tốt, biểu đệ, không công mà thụ hưởng chắc chắn là không tốt. Đây nè, còn nhiều lắm, chép một lần cũng được, chép hai lần cũng không sao, nhất định không cần so đo.”
“Biểu huynh đừng khách khí, chúng ta đều là người một nhà, ta tại sao có thể cùng biểu muội so đo. Biểu muội ngươi yên tâm đi, sáu trăm lần “Nữ Giới” này toàn bộ để ta hoàn thành. Cũng không cần thiết làm phiền biểu huynh, hắn cũng không phải là người am hiểu vấn đề này.” Ngọc Liên Thành quả nhiên là một người sảng khoái, không đợi Nguyễn Nhược Nhược mở miệng nhờ đã chủ động đem “trọng trách” này tiếp nhận vào mình.
Nguyễn Nhược Nhược và Nguyễn Nhược vẻ mặt cảm kích đến rơi nước mắt.
“Ân cùng tái tạo, ân cùng tái tạo nha! Biểu đệ.” Nguyễn Nhược Long chắp tay thi lễ không dứt.
“Biểu ca, đại ân đại đức của ngươi, kiếp sau ta làm trâu làm ngựa báo đáp ngươi nha.” Nguyễn Nhược Nhược kích động, đến kiếp sau cũng mang ra hứa hẹn.
“Biểu muội, chuyện kiếp sau còn chưa biết, chi bằng kiếp này tính toán báo đáp ta thế nào đi.” Ngọc Liên Thành mỉm cười, sóng mắt đen lưu chuyển, nếu như có thể sinh ra lửa liền có thể đem tâm can người khác đốt dễ dàng như thanh củi khô.
Nguyễn Nhược Nhược không dám nói nữa, nói nhiều mất nhiều, nàng bây giờ khắc sâu điểm này vào lòng. May mắn Ngọc Liên Thành cũng không cạn tàu ráo máng, cùng Nguyễn Nhược Long nói sang chuyện khác, hỏi thăm tình hình “gặp rủi ro” của nàng. Hắn vừa nghe nói Nguyễn Nhược Nhược xảy ra chuyện liền nữa đêm cố ý đến thăm, vì vậy Nguyễn Nhược Nhược đem tình hình đơn giản kể qua một lần, tỷ như việc ngựa nổi điên chạy loạn trong thành nguy hiểm như thế nào; tỷ như biểu hiện anh dũng của Lý Hơi khi chế ngự ngựa…Dĩ nhiên chuyện Lý Hơi hiểu lầm đem “hôn môi” đòi cứu nàng một phen cũng không đề cập tới. Nói đến đoạn nàng bắt Lý Hơi ăn trái cây dại, Nguyễn Nhược Long cơ hồ cười đến bể bụng, “Tiểu vương gia đời này cũng chưa từng ăn loại trái cây dại này, vậy mà Tam muội ngươi lại khiến hắn ăn dâu độc, ta không tưởng tượng được bộ dáng của hắn lúc đó.”
“Đừng nói nữa, hắn bị chọc giận thiếu chút nữa không chịu nghe ta nói. Cuối cùng ta cũng dễ dàng dụ dỗ được hắn ăn trái cây.”
Ngọc Liên Thành rỗi rảnh hỏi: “Ngươi làm thế nào dụ dỗ được hắn?”
“Lấy lòng hắn, liều mạng lấy lòng hắn. Ta thiếu chút nữa hại chết hắn, coi như vì hắn chịu khuất tất một chút cũng không sao”. Nguyễn Nhược Nhược đáp.
Ngọc Liên Thành không hề hỏi thêm gì nữa, ngồi một chút liền đứng dậy cáo từ. “Hôm nay cũng đã trễ, không làm phiền biểu muội nghỉ ngơi, ta…cáo từ trước.”
“Cái kia…sáu trăm lần “Nữ Giới”…ngươi…chừng nào xong?” Nguyễn Nhược Nhược thấy hắn cáo từ liền nhớ ra chính sự còn chưa xác định.
Ngọc Liên Thành mỉm cười đáp: “Biểu muội yên tâm, nội trong mười ngày ta sẽ mang tới cho ng

