Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội
>
Nguyễn Nhược Long tất nhiên không phản đối, Thủy Băng Thanh không đáp ứng, “Tam tiểu thư, ngươi…chờ ta một chút được không?” Chần chừ một chút, lại nói: “Nguyễn công tử, ngươi có thể…về trước? Ta có vài câu muốn nói riêng với lệnh muội.”
Đây là chuyện gì chứ, Nguyễn Nhược Nhược nghĩ không ra nàng ta còn có điều gì muốn nói với mình. Chẳng qua là người ta đã mở miệng, chí ít cũng nên lưu lại nghe một chút. Không nhìn mặt sư cũng phải nhìn mặt phật nha! Nguyễn Nhược Long vì vậy mà lui ra ngoài, hai thiếu nữ ngồi đối diện chiếc bàn tròn khắc hoa văn.
Thủy Băng Thanh nói: “Tam tiểu thư, ta có vài vấn đề muốn hỏi ngươi? Nếu có chỗ không ổn, xin hãy lượng thứ.”
“Không sao, ngươi hỏi đi”, Nguyễn Nhược Nhược một mặt đáp, một mặt phỏng đoán rốt cuộc nàng ta muốn hỏi vấn đề gì.Chương 18
Thủy Băng Thanh bắt đầu chính thức đặt câu hỏi: “Nguyễn tiểu thư, trong thành Trường An người người đều nói ngày ấy ngươi ở bờ sông chỉ dùng cách hôn môi đã cứu sống Tĩnh An vương thế tử, có thật không?”
Hóa ra cô nương này muốn thỉnh nàng tới đây mục đích chỉ là hỏi thăm vấn đề này. Nguyễn Nhược Nhược nhất thời không có hứng cùng nàng nói chuyện, nhàn nhạt đáp: “Đúng vậy”
Tuy nhiên Thủy Băng Thanh đi tiếp vấn đề thứ hai làm cho Nguyễn Nhược Nhược hơi chấn động. “Nguyễn tiểu thư, ngươi có biết phương thức cứu người này có tên gọi là hô hấp nhân tạo không?”
Kinh ngạc vạn phần, Nguyễn Nhược Nhược thất thanh nói: “Làm sao ngươi biết?”
Thủy Băng Thanh cũng không không đáp lại, chẳng qua là chăm chú nhìn nàng rồi hỏi ra vấn đề thứ ba. “Nguyễn tiểu thư, xin hỏi… ngươi có phải là-người-đời-Đường không?”
Nguyễn Nhược Nhược từ trên ghế nhảy dựng lên, thoạt trông như cái ghế bất chợt biến thành một bụi gai sắc nhọn vậy. Nàng run rẩy đưa tay chỉ thẳng vào Thủy Băng Thanh, một câu nói cũng nói không nên lời.
Thủy Băng Thanh nhìn nàng một hồi, sau đó thở dài: “Xem ra ta đoán không sai, Nguyễn Nhược Nhược, chúng ta hai người cùng là thiên nhai luân lạc.”
“Thiên nhai luân lạc”?! Nguyễn Nhược Nhược miễn cưỡng mở miệng nói: “Ngươi nói cái gì? Ý của ngươi là…ngươi cũng xuyên qua…đi lạc tới đời Đường?”
Thủy Băng Thanh không nói lời nào, chỉ u oán nặng nề…gật đầu.
Nguyễn Nhược Nhược ngã trở lại xuống ghế, tâm tư chấn động thật lâu mới dần dần bình phục lại, nàng bắt đầu hỏi Thủy Băng Thanh.
“Ngươi xuyên qua vào năm mấy?”
“Sau công nguyên, năm 2006.”
“Ta cũng vậy”
Lại hỏi:
“Ngươi là người thành thị nào xuyên qua?”
“Bắc Kinh”
“Ta cũng vậy”
Lại hỏi:
“Ngươi vì sao mà xuyên qua được?”
“Tai nạn xe cộ.”
“Ta cũng vậy”
Lại hỏi:
“Ngươi là tại sao lại gặp tai nạn xe cộ?”
“Đừng nói nữa, sáng sớm ta lái xe đi làm, vừa mới từ trên đường Trường An chạy ra đột ngột bị một người đi đường lao tới. Ta thắng gấp, mất khống chế tay lái tông vào thân cây ven đường. Ta nhất thời ngất đi, khi tỉnh dậy đã thấy mình ở đây. Ngươi thì sao?”
Nguyễn Nhược Nhược nghe được ngơ ngẩn một hồi liền phục hồi lại tinh thần, tức giận đập bàn chỉ về phía nàng ta cả giận nói: “Ngươi… Nguyên lai là ngươi đụng phải ta!”
Thủy Băng Thanh kinh ngạc, “Không phải trùng hợp vậy chứ?”
“Chính là trùng hợp như thế, ta sáng sớm đi làm, đang chạy ngang qua đường Trường An thì bị một chiếc xe đụng trúng, ngươi dám nói không phải là ngươi.” Nguyễn Nhược ánh mắt như đao như kiếm liếc nhìn Thủy Băng Thanh, nếu quả thật ánh mắt có thể giết người, Thủy Băng Thanh lúc này đã bị giết chết không dưới một trăm lần.
“Tiểu thư, ngươi nói đạo lý có được hay không. Xe của ta từ đường chính đang chạy tới, ngươi đột nhiên từ lề đường xông ra, lỗi là lỗi ở người chứ?” Thủy Băng Thanh cũng không chịu thua.
Suy nghĩ một chút cũng là…Nguyễn Nhược Nhược không muốn dây dưa đến vấn đề này nữa. Nàng như có điều suy nghĩ, “Từ Bắc Kinh đến Trường An, đi tới ngàn năm sau này là Đại Đường Trường An thành, giữa hai nơi này có gì huyền diệu nhỉ?”
“Ta không có tâm tình đi trông nom điều huyền diệu giữa hai nơi này, ta chỉ muốn biết phải làm sao để trở về thế kỷ hai mươi mốt thôi.” Thủy Băng Thanh âu sầu nói.
Nguyễn Nhược Nhược một lần nữa đánh giá Thủy Băng Thanh, “Khó trách ta mới vừa nãy vẫn cảm thấy ngươi có cái gì không đúng, thì ra là ngươi và ta giống nhau, đều là khách từ thế kỷ hai mươi mốt tới. Chẳng qua ngươi vận khí không tốt, nhập vào thân thể một thiếu nữ thanh lâu. Đúng là không ổn nha.” Nàng cất giọng đồng tình. Một bàn tay ngọc ngàn người sờ mò, bán nụ cười để kiếm sống, một phụ nữ thành phố hiện đại làm sao có thể chịu đựng nổi?
Thủy Băng Thanh thống khổ cực độ, “Ngươi có điều không biết, vận khí của ta so sánh với ngươi đúng là tệ hại. Trước khi xuyên qua ta là một nam nhân. Sau khi xuyên qua lại nhập hồn vào cơ thể một nữ nhi. Ngươi nói ta thảm hay không thảm?”
Nguyễn Nhược Nhược lại một lần nữa từ trên ghế nhảy dựng lên, chiếc ghế bị xô ngã xuống sàn. “Ngươi ngươi ngươi…” lời nói bất giác chùng xuống, “Ngươi nói…cái gì? Ngươi vốn là một nam nhân?”
“Ai! Ta vốn là nam nhi, không phải là nữ kiều nga.” Thủy Băng Thanh không nhắc thì thôi, nhắc tới liền buồn bực.
Nguyễn Nhược Nhược u mê hồi lâu, mới đem cái ghế dựng lên, vừa ngồi xuống vừa nói. “Ta còn tưởng mình là thiên hạ đệ nhất xui xẻo, mới tỉnh dậy đã thấy thân xuyên về cổ đại còn bị bức cưới. Không nghĩ ngươi so với ta còn xui xẻo hơn, xem ra ta cũng còn là một người may mắn.”
“Ngươi cũng đừng nữa đả kích ta nữa! Chúng ta coi như là cùng hội cùng thuyền, cứ xem như là huynh đệ đi.” Nhìn một thiếu nữ bề ngoài xinh đẹp như Thủy Băng Thanh mà nói ra lời chỉ dành cho nam nhi, cũng may là nàng đang lo lắng trăm bề, nếu không thì sẽ chết vì cười mất.
“Vị huynh đệ này, xin hỏi xưng hô như thế nào đây?”
Thủy Băng Thanh chần chừ một chút rồi đáp: “Ta gọi là Lưu Đức Hoa.”
Nguyễn Nhược Nhược phá ra cười, Thủy Băng Thanh vẻ mặt khó coi, “Ta biết ngươi sẽ cười mà. Có cái gì buồn cười đâu chứ, đây chẳng qua là cái tên thường thấy ở Hồng Kông, tại sao ta không được gọi?”
“Dĩ nhiên có thể gọi, dĩ nhiên có thể gọi, ta không phải…ý tứ này. Chẳng qua là ở Đại Đường này đột nhiên nghe được một người xưng tên như thế nên nhất thời thấy tức cười, mới nhịn không được cười thôi.” Nàng vừa nói vừa cười.
“Dừng lại dừng lại, ngươi đừng cười nữa. Mau nghĩ biện pháp cứu ta ra khỏi chỗ này…nhanh nhanh đi! Chậm trễ nữa là tú bà sẽ bắt ta tiếp khách!” Thủy Băng Thanh lộ ra bộ dáng sắp phát điên.
“A, thì ra là ngươi còn chưa chính thức tiếp khách nha?”
“Là trong bất hạnh vẫn còn chút may mắn, Thủy Băng Thanh vẫn còn một nữ nhân trong trắng.”
“Ta đây làm sao cứu ngươi? Thay ngươi chuộc thân được không? Ngươi…giá bao nhiêu? Mụ tú bà kia ngàn vạn lần không nên làm con sư tử há to miệng nha, nếu không gánh nặng này chỉ sợ ta kham không nổi.”
“Cho chuộc thân là tốt rồi. Cái…cô nương Thủy Băng Thanh này nghe nói là nử tử của phạm quan, từ thiên kim tiểu thư bị bán vào thanh lâu làm kỹ nữ. Mà kỹ nữ là không thể tự chuộc ra, nếu bỏ trốn thì sẽ bị căn cứ theo “Đào Vong Luật” mà luận xử.”
“Vậy thì phải làm sao mới cứu được ngươi mang ra ngoài?”
“Hãy nghĩ phương pháp đưa chúng ta trở về thế kỷ hai mươi mốt nhanh lên, nếu không ta chỉ còn cách nhảy lầu tự vẫn.”
“Chỉ là…ngươi nghĩ trở về thế kỷ hai mươi mốt dễ dàng như vậy sao! Tại sao tới được nơi này cũng không biết, nói gì tới việc làm sao để quay trở về.”
Hai người vẻ mặt đều lo lắng, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, một hồi lâu sau Nguyễn Nhược Nhược cuối cùng mới lên tiếng: “Chuyện đi trở về…xét tình thế cấp bách này là không thể được, cũng không phải là vấn đề có thể giải quyết trong nhất thời. Việc hiện tại mới khẩn cấp, trước tiên phải nghĩ cách để ngươi không phải tiếp khách. Còn việc chuộc ngươi…ngươi cứ nói gì đi chứ?”
Thủy Băng Thanh cũng nghĩ đến điều này, chỉ đành phải thở dài một tiếng gật đầu. “Cũng là, ngươi so với ta suy nghĩ mạch lạc rõ ràng hơn, hết thảy chỉ còn biết nhờ cậy ngươi thay ta lo liệu. Ta bị vây ở chỗ này, một chút sức mạnh cũng không có.”
“Yên tâm đi, Lưu huynh đệ, sau này ta sẽ chiếu cố ngươi.” Nguyễn Nhược Nhược dùng lực mạnh vỗ vai hắn, dùng cách nói của lão Đại xã hội đen đối với bọn đàn em. Thủy Băng Thanh cười mếu, “Đại tỷ, khi nào rảnh rổi hãy tới thăm ta. Ta một mình ở chỗ này thật sự rất là thê lương. Nhân sinh không quen, chỉ có một mình ngươi là người đồng hương, mặc dù không phải là thân nhân nhưng cũng còn hơn thân nhân a!”
“Nói hay lắm, chẳng qua là ta không thể tùy tiện tới lui nơi này. Khi nào ta không tới được thì cứ để ca ca ta tới thăm ngươi. Thế nào?”
“Đừng, đừng bao giờ, ngươi không tới cũng không sao nhưng đừng để hắn tới. Hắn mỗi lần như vậy đều sống chết nhìn ta chăm chăm, ta thật sự không chịu nổi. Thật muốn nói cho hắn biết ngươi đừng nhìn ta, chúng ta đều là nam nhân.” Thủy Băng Thanh vẻ mặt thống khổ không thể tả, Nguyễn Nhược Nhược nghe xong gục xuống bàn cười nắc nẻ.Chương 19
Trên đường trở về phủ, Nguyễn Nhược Nhược hỏi Nguyễn Nhược Long làm thế nào mà quen biết Thủy Băng Thanh.
“Lúc đầu ta cùng mấy bằng hữu đi Hoa Nguyệt lâu uống rượu, gọi nàng ra phụng bồi rượu. Nàng là thanh quan nhân, bán nghệ không bán thân. Hơn nữa còn nghe nói nàng là tiểu nữ của một phạm quan nên không giống những cô gái thanh lâu khác, ngược lại còn là một cô nương khí chất lãnh nhược băng sương. Tam muội, không sợ ngươi chê cười, đại ca ta vừa nhìn nàng lập tức động tâm.” Nguyễn Nhược Long không hề che giấu, thẳng thắng thừa nhận với nàng.
Dừng một chút lại nói tiếp: “Nàng bề ngoài mặc dù nhu nhược, tính tình cũng rất cương liệt. Vốn là đầu tháng mười này tú bà sắp xếp nàng chính thức tiếp khách, nàng thà đập đầu vào cột thà chết không nghe theo. Ngày đó nàng mất rất nhiều máu, thiếu chút nữa là không còn cứu kịp.”
Đầu tháng mười, Nguyễn Nhược Nhược âm thầm gật đầu, đúng rồi, tính ra nàng và Lưu Đức Hoa cùng một ngày bị tai nạn xe cộ mà xuyên đến đây. Một đôi hồn phách song song tiến vào đời Đường tại Trường An thành, cũng không biết cơ duyên thế nào sắp xếp hai người nhập vào thân thể của hai thiếu nữ đang tự vẫn.
“Nàng mặc dù đã được cứu nhưng tính tình thay đổi rất nhiều. Cả ngày buồn bực không nói một lời, hơn nữa còn quên mất nhiều chuyện trước kia, thậm chí cũng không nhớ được ta. Vốn là, khách nhân tại Hoa Nguyệt lâu nàng không để ý đến bất cứ ai, duy độc đối với ta là…vài phần kính trọng.”
Nguyễn Nhược Nhược hiểu, xem ra cô nương Thủy Băng Thanh này đối với Nguyễn Nhược Long là có tình. Chỉ sợ hai người bọn họ từ lâu đã thề non hẹn biển cũng chưa biết chừng, bất quá Thủy Băng Thanh hôm nay chính là bị Lưu Đức Hoa thay mận đổi đào, làm hại Nguyễn Nhược Long mất ý trung nhân.
“Sau khi nàng quên mất ta liền không đáp lại tình cảm của ta nữa, ngày đó nghe người ta nói ngươi tại bờ sông cứu người liền đột ngột tìm ta nói muốn gặp ngươi, ta ngay lập tức dẫn ngươi tới gặp nàng. Tam muội, các ngươi cùng là nữ nhi nên hãy vì ta nói tốt một tiếng, giúp nàng nhớ lại…và đừng làm…chuyện dại dột nữa. Lần kia nàng gặp chuyện không may, trái tim ta suýt chút nữa là rớt mất rồi.” Nguyễn Nhược Long vừa nói vừa thở dài, “Chuộc thân mặc dù rất khó làm, nhưng nói cho nàng biết ta sẽ cố gắng suy nghĩ biện pháp. Vô luận ngàn vạn khó khăn, muôn vàn khó khăn nàng cũng còn có ta, ta sẽ không rời xa nàng bất kể thế nào.”
Trong lòng Nguyễn Nhược Nhược không khỏi chấn động, Nguyễn Nhược Long một mảnh thâm tình tựa như biển. Nữ tử phong trần gặp gỡ công tử phú gia, tình chàng ý thiếp thường chẳng qua là ân ái trong lúc nhất thời. Không nghĩ tới hắn đúng là toàn tâm toàn ý yêu thương cô nương kia.
“Đại ca, ngươi…ngươi đối xử tốt với Băng Thanh cô nương như vậy, nếu như…nàng không đáp lại tình cảm của ngươi thì làm sao bây giờ? Phải biết rằng, nàng cũng đã quên ngươi rồi.”
“Ta tin sẽ có một ngày nàng nhớ lại ta.” Nguyễn Nhược Long tin tưởng mười phần. Không đành lòng đả kích hắn nữa, Nguyễn Nhược Nhược đành ngậm miệng không nói. Còn có thể nói gì nữa đây? Cũng không thể nói thật cho hắn biết ngươi đừng uổng phí công sức nữa, Thủy Băng Thanh thật ra không phải là Thủy Băng Thanh mà là nam nhân tên Lưu Đức Hoa tới từ thế kỷ hai mươi mốt. Nguyễn Nhược Nhược không muốn đem sự thật này trút lên đầu hắn.
“Đại ca, chuộc thân là chuyện phi thường phiền phức, chi bằng trước mắt chúng ta nghĩ cách để tú bà không buộc nàng tiếp khách.”
“Ta cũng đang suy nghĩ! Tú bà thật sự khó mà thuyết phục.” Nguyễn Nhược Long than thở.
“Tú bà ham tiền, muốn bắt bà ta thỏa hiệp thì ngoài cách dùng ngân lượng xem ra không còn phương án nào khác. Đại ca, ta còn có nhiều châu báu. Ngươi quay trở lại thương lượng với tú bà, ta trở về đem châu báu đổi thành ngân phiếu, cùng tú bà mua một khoảng thời gian cho Thủy Băng Thanh, không để nàng đi tiếp khách. Ngươi thấy thế nào?”
“Tam muội, ta không thể dùng…châu báu của ngươi!”
“Không sao không sao, Tam muội của ngươi cũng một một tiểu phú bà. Ngươi chỉ cần dùng tốt là được, huynh muội một nhà khách khí cái gì.” Suy nghĩ một chút, Nguyễn Nhược Nhược thập phần tiếc nuối mà kêu tiếng, “Lần trước cứu Tiểu vương gia, Vương phi mang hôn nhân tới đáp tạ. Ta tại sao không bảo nàng đáp tạ thêm mấy hộp châu báu chứ, thật là thất sách nha Đại ca!”
Nguyễn Nhược Long nhìn vị muội tử có ý nghĩ kì lạ này nhịn không được đưa tay xoa xoa đầu nàng nói, “Vốn gả vào vương phủ đã là một cơ hội đáng giá hơn tài lượng, một mình ngươi không chịu nắm chặt lấy, giờ hối hận rồi sao? Bất quá…Tam muội à, ngày đó ngươi nói một câu “ta mặc dù cứu Tiểu vương gia nhưng cũng không cần hắn lấy thân báo đáp” thật là khiến ta thiếu chút nữa vỡ bụng vì nhịn cười.” Hắn vừa nói vừa bật cười thật to.
Nguyễn Nhược Nhược cũng cất tiế
Đây là chuyện gì chứ, Nguyễn Nhược Nhược nghĩ không ra nàng ta còn có điều gì muốn nói với mình. Chẳng qua là người ta đã mở miệng, chí ít cũng nên lưu lại nghe một chút. Không nhìn mặt sư cũng phải nhìn mặt phật nha! Nguyễn Nhược Long vì vậy mà lui ra ngoài, hai thiếu nữ ngồi đối diện chiếc bàn tròn khắc hoa văn.
Thủy Băng Thanh nói: “Tam tiểu thư, ta có vài vấn đề muốn hỏi ngươi? Nếu có chỗ không ổn, xin hãy lượng thứ.”
“Không sao, ngươi hỏi đi”, Nguyễn Nhược Nhược một mặt đáp, một mặt phỏng đoán rốt cuộc nàng ta muốn hỏi vấn đề gì.Chương 18
Thủy Băng Thanh bắt đầu chính thức đặt câu hỏi: “Nguyễn tiểu thư, trong thành Trường An người người đều nói ngày ấy ngươi ở bờ sông chỉ dùng cách hôn môi đã cứu sống Tĩnh An vương thế tử, có thật không?”
Hóa ra cô nương này muốn thỉnh nàng tới đây mục đích chỉ là hỏi thăm vấn đề này. Nguyễn Nhược Nhược nhất thời không có hứng cùng nàng nói chuyện, nhàn nhạt đáp: “Đúng vậy”
Tuy nhiên Thủy Băng Thanh đi tiếp vấn đề thứ hai làm cho Nguyễn Nhược Nhược hơi chấn động. “Nguyễn tiểu thư, ngươi có biết phương thức cứu người này có tên gọi là hô hấp nhân tạo không?”
Kinh ngạc vạn phần, Nguyễn Nhược Nhược thất thanh nói: “Làm sao ngươi biết?”
Thủy Băng Thanh cũng không không đáp lại, chẳng qua là chăm chú nhìn nàng rồi hỏi ra vấn đề thứ ba. “Nguyễn tiểu thư, xin hỏi… ngươi có phải là-người-đời-Đường không?”
Nguyễn Nhược Nhược từ trên ghế nhảy dựng lên, thoạt trông như cái ghế bất chợt biến thành một bụi gai sắc nhọn vậy. Nàng run rẩy đưa tay chỉ thẳng vào Thủy Băng Thanh, một câu nói cũng nói không nên lời.
Thủy Băng Thanh nhìn nàng một hồi, sau đó thở dài: “Xem ra ta đoán không sai, Nguyễn Nhược Nhược, chúng ta hai người cùng là thiên nhai luân lạc.”
“Thiên nhai luân lạc”?! Nguyễn Nhược Nhược miễn cưỡng mở miệng nói: “Ngươi nói cái gì? Ý của ngươi là…ngươi cũng xuyên qua…đi lạc tới đời Đường?”
Thủy Băng Thanh không nói lời nào, chỉ u oán nặng nề…gật đầu.
Nguyễn Nhược Nhược ngã trở lại xuống ghế, tâm tư chấn động thật lâu mới dần dần bình phục lại, nàng bắt đầu hỏi Thủy Băng Thanh.
“Ngươi xuyên qua vào năm mấy?”
“Sau công nguyên, năm 2006.”
“Ta cũng vậy”
Lại hỏi:
“Ngươi là người thành thị nào xuyên qua?”
“Bắc Kinh”
“Ta cũng vậy”
Lại hỏi:
“Ngươi vì sao mà xuyên qua được?”
“Tai nạn xe cộ.”
“Ta cũng vậy”
Lại hỏi:
“Ngươi là tại sao lại gặp tai nạn xe cộ?”
“Đừng nói nữa, sáng sớm ta lái xe đi làm, vừa mới từ trên đường Trường An chạy ra đột ngột bị một người đi đường lao tới. Ta thắng gấp, mất khống chế tay lái tông vào thân cây ven đường. Ta nhất thời ngất đi, khi tỉnh dậy đã thấy mình ở đây. Ngươi thì sao?”
Nguyễn Nhược Nhược nghe được ngơ ngẩn một hồi liền phục hồi lại tinh thần, tức giận đập bàn chỉ về phía nàng ta cả giận nói: “Ngươi… Nguyên lai là ngươi đụng phải ta!”
Thủy Băng Thanh kinh ngạc, “Không phải trùng hợp vậy chứ?”
“Chính là trùng hợp như thế, ta sáng sớm đi làm, đang chạy ngang qua đường Trường An thì bị một chiếc xe đụng trúng, ngươi dám nói không phải là ngươi.” Nguyễn Nhược ánh mắt như đao như kiếm liếc nhìn Thủy Băng Thanh, nếu quả thật ánh mắt có thể giết người, Thủy Băng Thanh lúc này đã bị giết chết không dưới một trăm lần.
“Tiểu thư, ngươi nói đạo lý có được hay không. Xe của ta từ đường chính đang chạy tới, ngươi đột nhiên từ lề đường xông ra, lỗi là lỗi ở người chứ?” Thủy Băng Thanh cũng không chịu thua.
Suy nghĩ một chút cũng là…Nguyễn Nhược Nhược không muốn dây dưa đến vấn đề này nữa. Nàng như có điều suy nghĩ, “Từ Bắc Kinh đến Trường An, đi tới ngàn năm sau này là Đại Đường Trường An thành, giữa hai nơi này có gì huyền diệu nhỉ?”
“Ta không có tâm tình đi trông nom điều huyền diệu giữa hai nơi này, ta chỉ muốn biết phải làm sao để trở về thế kỷ hai mươi mốt thôi.” Thủy Băng Thanh âu sầu nói.
Nguyễn Nhược Nhược một lần nữa đánh giá Thủy Băng Thanh, “Khó trách ta mới vừa nãy vẫn cảm thấy ngươi có cái gì không đúng, thì ra là ngươi và ta giống nhau, đều là khách từ thế kỷ hai mươi mốt tới. Chẳng qua ngươi vận khí không tốt, nhập vào thân thể một thiếu nữ thanh lâu. Đúng là không ổn nha.” Nàng cất giọng đồng tình. Một bàn tay ngọc ngàn người sờ mò, bán nụ cười để kiếm sống, một phụ nữ thành phố hiện đại làm sao có thể chịu đựng nổi?
Thủy Băng Thanh thống khổ cực độ, “Ngươi có điều không biết, vận khí của ta so sánh với ngươi đúng là tệ hại. Trước khi xuyên qua ta là một nam nhân. Sau khi xuyên qua lại nhập hồn vào cơ thể một nữ nhi. Ngươi nói ta thảm hay không thảm?”
Nguyễn Nhược Nhược lại một lần nữa từ trên ghế nhảy dựng lên, chiếc ghế bị xô ngã xuống sàn. “Ngươi ngươi ngươi…” lời nói bất giác chùng xuống, “Ngươi nói…cái gì? Ngươi vốn là một nam nhân?”
“Ai! Ta vốn là nam nhi, không phải là nữ kiều nga.” Thủy Băng Thanh không nhắc thì thôi, nhắc tới liền buồn bực.
Nguyễn Nhược Nhược u mê hồi lâu, mới đem cái ghế dựng lên, vừa ngồi xuống vừa nói. “Ta còn tưởng mình là thiên hạ đệ nhất xui xẻo, mới tỉnh dậy đã thấy thân xuyên về cổ đại còn bị bức cưới. Không nghĩ ngươi so với ta còn xui xẻo hơn, xem ra ta cũng còn là một người may mắn.”
“Ngươi cũng đừng nữa đả kích ta nữa! Chúng ta coi như là cùng hội cùng thuyền, cứ xem như là huynh đệ đi.” Nhìn một thiếu nữ bề ngoài xinh đẹp như Thủy Băng Thanh mà nói ra lời chỉ dành cho nam nhi, cũng may là nàng đang lo lắng trăm bề, nếu không thì sẽ chết vì cười mất.
“Vị huynh đệ này, xin hỏi xưng hô như thế nào đây?”
Thủy Băng Thanh chần chừ một chút rồi đáp: “Ta gọi là Lưu Đức Hoa.”
Nguyễn Nhược Nhược phá ra cười, Thủy Băng Thanh vẻ mặt khó coi, “Ta biết ngươi sẽ cười mà. Có cái gì buồn cười đâu chứ, đây chẳng qua là cái tên thường thấy ở Hồng Kông, tại sao ta không được gọi?”
“Dĩ nhiên có thể gọi, dĩ nhiên có thể gọi, ta không phải…ý tứ này. Chẳng qua là ở Đại Đường này đột nhiên nghe được một người xưng tên như thế nên nhất thời thấy tức cười, mới nhịn không được cười thôi.” Nàng vừa nói vừa cười.
“Dừng lại dừng lại, ngươi đừng cười nữa. Mau nghĩ biện pháp cứu ta ra khỏi chỗ này…nhanh nhanh đi! Chậm trễ nữa là tú bà sẽ bắt ta tiếp khách!” Thủy Băng Thanh lộ ra bộ dáng sắp phát điên.
“A, thì ra là ngươi còn chưa chính thức tiếp khách nha?”
“Là trong bất hạnh vẫn còn chút may mắn, Thủy Băng Thanh vẫn còn một nữ nhân trong trắng.”
“Ta đây làm sao cứu ngươi? Thay ngươi chuộc thân được không? Ngươi…giá bao nhiêu? Mụ tú bà kia ngàn vạn lần không nên làm con sư tử há to miệng nha, nếu không gánh nặng này chỉ sợ ta kham không nổi.”
“Cho chuộc thân là tốt rồi. Cái…cô nương Thủy Băng Thanh này nghe nói là nử tử của phạm quan, từ thiên kim tiểu thư bị bán vào thanh lâu làm kỹ nữ. Mà kỹ nữ là không thể tự chuộc ra, nếu bỏ trốn thì sẽ bị căn cứ theo “Đào Vong Luật” mà luận xử.”
“Vậy thì phải làm sao mới cứu được ngươi mang ra ngoài?”
“Hãy nghĩ phương pháp đưa chúng ta trở về thế kỷ hai mươi mốt nhanh lên, nếu không ta chỉ còn cách nhảy lầu tự vẫn.”
“Chỉ là…ngươi nghĩ trở về thế kỷ hai mươi mốt dễ dàng như vậy sao! Tại sao tới được nơi này cũng không biết, nói gì tới việc làm sao để quay trở về.”
Hai người vẻ mặt đều lo lắng, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, một hồi lâu sau Nguyễn Nhược Nhược cuối cùng mới lên tiếng: “Chuyện đi trở về…xét tình thế cấp bách này là không thể được, cũng không phải là vấn đề có thể giải quyết trong nhất thời. Việc hiện tại mới khẩn cấp, trước tiên phải nghĩ cách để ngươi không phải tiếp khách. Còn việc chuộc ngươi…ngươi cứ nói gì đi chứ?”
Thủy Băng Thanh cũng nghĩ đến điều này, chỉ đành phải thở dài một tiếng gật đầu. “Cũng là, ngươi so với ta suy nghĩ mạch lạc rõ ràng hơn, hết thảy chỉ còn biết nhờ cậy ngươi thay ta lo liệu. Ta bị vây ở chỗ này, một chút sức mạnh cũng không có.”
“Yên tâm đi, Lưu huynh đệ, sau này ta sẽ chiếu cố ngươi.” Nguyễn Nhược Nhược dùng lực mạnh vỗ vai hắn, dùng cách nói của lão Đại xã hội đen đối với bọn đàn em. Thủy Băng Thanh cười mếu, “Đại tỷ, khi nào rảnh rổi hãy tới thăm ta. Ta một mình ở chỗ này thật sự rất là thê lương. Nhân sinh không quen, chỉ có một mình ngươi là người đồng hương, mặc dù không phải là thân nhân nhưng cũng còn hơn thân nhân a!”
“Nói hay lắm, chẳng qua là ta không thể tùy tiện tới lui nơi này. Khi nào ta không tới được thì cứ để ca ca ta tới thăm ngươi. Thế nào?”
“Đừng, đừng bao giờ, ngươi không tới cũng không sao nhưng đừng để hắn tới. Hắn mỗi lần như vậy đều sống chết nhìn ta chăm chăm, ta thật sự không chịu nổi. Thật muốn nói cho hắn biết ngươi đừng nhìn ta, chúng ta đều là nam nhân.” Thủy Băng Thanh vẻ mặt thống khổ không thể tả, Nguyễn Nhược Nhược nghe xong gục xuống bàn cười nắc nẻ.Chương 19
Trên đường trở về phủ, Nguyễn Nhược Nhược hỏi Nguyễn Nhược Long làm thế nào mà quen biết Thủy Băng Thanh.
“Lúc đầu ta cùng mấy bằng hữu đi Hoa Nguyệt lâu uống rượu, gọi nàng ra phụng bồi rượu. Nàng là thanh quan nhân, bán nghệ không bán thân. Hơn nữa còn nghe nói nàng là tiểu nữ của một phạm quan nên không giống những cô gái thanh lâu khác, ngược lại còn là một cô nương khí chất lãnh nhược băng sương. Tam muội, không sợ ngươi chê cười, đại ca ta vừa nhìn nàng lập tức động tâm.” Nguyễn Nhược Long không hề che giấu, thẳng thắng thừa nhận với nàng.
Dừng một chút lại nói tiếp: “Nàng bề ngoài mặc dù nhu nhược, tính tình cũng rất cương liệt. Vốn là đầu tháng mười này tú bà sắp xếp nàng chính thức tiếp khách, nàng thà đập đầu vào cột thà chết không nghe theo. Ngày đó nàng mất rất nhiều máu, thiếu chút nữa là không còn cứu kịp.”
Đầu tháng mười, Nguyễn Nhược Nhược âm thầm gật đầu, đúng rồi, tính ra nàng và Lưu Đức Hoa cùng một ngày bị tai nạn xe cộ mà xuyên đến đây. Một đôi hồn phách song song tiến vào đời Đường tại Trường An thành, cũng không biết cơ duyên thế nào sắp xếp hai người nhập vào thân thể của hai thiếu nữ đang tự vẫn.
“Nàng mặc dù đã được cứu nhưng tính tình thay đổi rất nhiều. Cả ngày buồn bực không nói một lời, hơn nữa còn quên mất nhiều chuyện trước kia, thậm chí cũng không nhớ được ta. Vốn là, khách nhân tại Hoa Nguyệt lâu nàng không để ý đến bất cứ ai, duy độc đối với ta là…vài phần kính trọng.”
Nguyễn Nhược Nhược hiểu, xem ra cô nương Thủy Băng Thanh này đối với Nguyễn Nhược Long là có tình. Chỉ sợ hai người bọn họ từ lâu đã thề non hẹn biển cũng chưa biết chừng, bất quá Thủy Băng Thanh hôm nay chính là bị Lưu Đức Hoa thay mận đổi đào, làm hại Nguyễn Nhược Long mất ý trung nhân.
“Sau khi nàng quên mất ta liền không đáp lại tình cảm của ta nữa, ngày đó nghe người ta nói ngươi tại bờ sông cứu người liền đột ngột tìm ta nói muốn gặp ngươi, ta ngay lập tức dẫn ngươi tới gặp nàng. Tam muội, các ngươi cùng là nữ nhi nên hãy vì ta nói tốt một tiếng, giúp nàng nhớ lại…và đừng làm…chuyện dại dột nữa. Lần kia nàng gặp chuyện không may, trái tim ta suýt chút nữa là rớt mất rồi.” Nguyễn Nhược Long vừa nói vừa thở dài, “Chuộc thân mặc dù rất khó làm, nhưng nói cho nàng biết ta sẽ cố gắng suy nghĩ biện pháp. Vô luận ngàn vạn khó khăn, muôn vàn khó khăn nàng cũng còn có ta, ta sẽ không rời xa nàng bất kể thế nào.”
Trong lòng Nguyễn Nhược Nhược không khỏi chấn động, Nguyễn Nhược Long một mảnh thâm tình tựa như biển. Nữ tử phong trần gặp gỡ công tử phú gia, tình chàng ý thiếp thường chẳng qua là ân ái trong lúc nhất thời. Không nghĩ tới hắn đúng là toàn tâm toàn ý yêu thương cô nương kia.
“Đại ca, ngươi…ngươi đối xử tốt với Băng Thanh cô nương như vậy, nếu như…nàng không đáp lại tình cảm của ngươi thì làm sao bây giờ? Phải biết rằng, nàng cũng đã quên ngươi rồi.”
“Ta tin sẽ có một ngày nàng nhớ lại ta.” Nguyễn Nhược Long tin tưởng mười phần. Không đành lòng đả kích hắn nữa, Nguyễn Nhược Nhược đành ngậm miệng không nói. Còn có thể nói gì nữa đây? Cũng không thể nói thật cho hắn biết ngươi đừng uổng phí công sức nữa, Thủy Băng Thanh thật ra không phải là Thủy Băng Thanh mà là nam nhân tên Lưu Đức Hoa tới từ thế kỷ hai mươi mốt. Nguyễn Nhược Nhược không muốn đem sự thật này trút lên đầu hắn.
“Đại ca, chuộc thân là chuyện phi thường phiền phức, chi bằng trước mắt chúng ta nghĩ cách để tú bà không buộc nàng tiếp khách.”
“Ta cũng đang suy nghĩ! Tú bà thật sự khó mà thuyết phục.” Nguyễn Nhược Long than thở.
“Tú bà ham tiền, muốn bắt bà ta thỏa hiệp thì ngoài cách dùng ngân lượng xem ra không còn phương án nào khác. Đại ca, ta còn có nhiều châu báu. Ngươi quay trở lại thương lượng với tú bà, ta trở về đem châu báu đổi thành ngân phiếu, cùng tú bà mua một khoảng thời gian cho Thủy Băng Thanh, không để nàng đi tiếp khách. Ngươi thấy thế nào?”
“Tam muội, ta không thể dùng…châu báu của ngươi!”
“Không sao không sao, Tam muội của ngươi cũng một một tiểu phú bà. Ngươi chỉ cần dùng tốt là được, huynh muội một nhà khách khí cái gì.” Suy nghĩ một chút, Nguyễn Nhược Nhược thập phần tiếc nuối mà kêu tiếng, “Lần trước cứu Tiểu vương gia, Vương phi mang hôn nhân tới đáp tạ. Ta tại sao không bảo nàng đáp tạ thêm mấy hộp châu báu chứ, thật là thất sách nha Đại ca!”
Nguyễn Nhược Long nhìn vị muội tử có ý nghĩ kì lạ này nhịn không được đưa tay xoa xoa đầu nàng nói, “Vốn gả vào vương phủ đã là một cơ hội đáng giá hơn tài lượng, một mình ngươi không chịu nắm chặt lấy, giờ hối hận rồi sao? Bất quá…Tam muội à, ngày đó ngươi nói một câu “ta mặc dù cứu Tiểu vương gia nhưng cũng không cần hắn lấy thân báo đáp” thật là khiến ta thiếu chút nữa vỡ bụng vì nhịn cười.” Hắn vừa nói vừa bật cười thật to.
Nguyễn Nhược Nhược cũng cất tiế

