watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 12 - Truyện Teen,Hạnh Phúc Diệu Kì 0<br />
Home >
Tìm kiếm

Truyện Teen,Hạnh Phúc Diệu Kì 0

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
04/01/26 - 02:34

u tim hắn lại rung lên từng nhịp, nhưng không thể gỡ bỏ ngay cái vẻ ngoài vô tâm ấy đi được, cái bộ mặt mà hắn đã bỏ bao nhiêu công sức để tạo dựng bấy nhiêu năm nay, một sát thủ trên thương trường. còn trong chuyện tình cảm, có vẻ như hắn vẫn là một kẻ ngốc. Cho dù nhiều lần hắn muốn mình nói dịu dàng hơn, nhưng cái “tôi” quá lớn đã không cho phép điều đó, và hắn đã đau…nỗi đau chưa từng có khi nghĩ Thu lừa gạt mình và giờ lại thêm một lần nữa khi cô ấy vừa nhắc đến Nam. Tuy hiểu lòng mình đã thích nhỏ lâu rồi, nhưng mở miệng sao khó quá. Lần nào với Thu hắn cũng chỉ nói được dăm ba câu lại nổi giận, nhưng thực sự Quân đâu có muốn. Mà chắc hẳn là Thu chẳng bao giờ thích hắn, một con người cộc cằn, không bao giờ nói được một điều tử tế trong đầu hắn luôn nghĩ như thế.







- Tao không đi đâu, mày biết còn núi việc đang chờ tao mà, tranh thủ mấy ngày nghỉ giải quyết cho xong- Duy càu nhàu vì Quân cứ ép cậu ta.



- Công việc thì lúc nào chẳng có, nhưng đôi khi cũng nên thư giãn một chút, mày cứ để đó, về tao giúp cho- Quân cương quyết.



- Mày đã nói vậy rồi không lẽ tao bỏ mặc bạn bè không lo- Duy lại cười rồi vỗ vai Quân một cái thật mạnh: “Cái thằng này, tao mà không đi chắc mày hành tao suốt đấy hả? Đôi khi tao cũng thấy mày thay đổi thật rồi”



- Làm gì có, mày nghĩ nhiều quá đấy- tuy trong lòng lúng túng với câu nói của Duy nhưng Quân vẫn tỏ vẻ rất bình thường.



- Hai anh đi đâu thế? Cho em theo với!- Dung từ đâu xuất hiện, cô ấy nghe loáng thoáng được hai người tính toán gì đó.



Quân vừa định từ chối nhưng vẫn thua cái miệng nhanh nhạy của Duy: “Ừ! Tụi anh tính ra nhà thằng Quân nghỉ ngơi ít bữa, em thích thì đi chung”



Nhỏ Dung hớn hở là cái chắc, Duy cũng không nghĩ gì thêm, chỉ có Quân là thở dài, biết thế hắn đã nói sớm với Duy là có An và Thu đi cùng cho rồi, định tạo sự bất ngờ cho cậu ta, nhưng lúc này đây, mọi chuyện có vẻ không được ổn cho lắm… vì cả Dung cũng tham gia vào rồi. Hy vọng rằng mọi chuyện không đến nỗi nào.

- Còn đợi ai sao mà giờ này chưa đi vậy anh?- Dung hỏi Duy, còn cậu ta chỉ biết lắc đầu nhìn sang Quân.



- Một vài người bạn nữa, hai người vui lòng đợi thêm một lát, họ sắp tới rồi- Quân ậm ờ.



Không khó để Duy đoán được đó là ai, vì ngoại trừ An và Thu ra thì cậu ta làm gì có quan hệ với ai nữa, nhưng Dung thì hoàn toàn không biết điều đó cho đến khi.



- A! Là các cậu sao? Mấy người quen nhau trước hả?- Dung chạy đến cầm tay An và Thu khiến ba người con trai nhìn nhau rồi khó hiểu.



Chuyện gì xảy ra thế này, không ai lường trước được sự việc đang diễn ra trước mắt, có 5 người cảm thấy ngột ngạt, chỉ mình Dung là vô tư và vui vẻ nhất.



- Đây là…- Dung nói rồi chỉ vào Nam.



- Anh họ của mình- An nhanh nhảu nói, miệng cười tươi, bây giờ thì nó có thể cười nói tự nhiên trước mặt Duy và cả Dung nữa. Nó nghĩ như thế sẽ không làm mọi người mất vui, mặc dù sự xuất hiện của cô ấy khiến nó bất ngờ.



Còn Thu lại nhìn Quân với ánh mắt nửa trách móc, nửa khó hiểu. Ngay lúc này đây, cậu ta không thể nào giải thích nhiều hơn. Còn trong lúc này Duy nghĩ gì không ai biết, hắn chỉ im lặng… im lặng, cuối cùng là một nụ cười, không thật…không giả…và không cảm xúc.



Chiếc xe lăn bánh đưa mọi người rời khỏi khung cảnh tấp nập nơi phố thị xa hoa, băng qua những bãi cát dài trắng xóa bên cạnh màu xanh biếc dịu dàng, đằm thắm của biển khơi. Kể từ sau cái ngày mà Duy trở về, mọi thứ dường như thay đổi hoàn toàn, cậu ta không còn là người bày trò chọc vui mọi người nữa, không khí trở nên ngột ngạt đến đáng sợ. Nhưng đã có người làm thay nhiệm vụ ấy rồi. Cả đoạn đường đi, người vui vẻ nhất là Dung, kể đủ loại truyện cười mà cô ấy từng đọc trên mạng, hay đôi khi chỉ là một câu nói vu vơ, ngây đến mức khiến mọi người bật cười. Cũng từ đó, trên chiếc xe 6 người ấy bớt căng thẳng hơn. An và Thu cũng bắt đầu nói nhiều hơn, cởi mở hơn. Không những thế, với tài hài hước lém lỉnh của mình, Dung còn lôi kéo cả Quân, Nam và Duy vào những câu chuyện tưởng chừng không đầu không đuôi ấy. Khoảng cách giữa mọi người như được kéo gần lại. Đường đi cũng bớt xa hơn. Nam cũng từ từ thay đổi cách nhìn về cô bé này. Và cũng hiểu tại sao, hai đứa em của mình lại có thể tự nhiên như thế khi đối diện với cô ấy, trong lòng Nam cũng nhẹ nhõm hơn phần nào.



Xe dừng lại nơi căn biệt thự sang trọng bên cạnh bờ biển, từng làn gió mang vị mằn mặn của muối tràn vào sống mũi, cảm giác cay cay nhưng lại rất thú vị.



Căn nhà dư để mỗi người một phòng, nhưng Dung lại cứ nằng nặc đòi được ở chung phòng với Thu và An với lý do hết sức đơn giản vì sợ ma, khiến cả bọn bật cười khanh khách vì thế ba đứa nó được chọn căn phòng lớn nhất của biệt thự.



Còn Duy, Quân và Nam mỗi người một phòng.



An nhìn từ cửa sổ căn phòng hướng ra biển, mở toang cánh cửa, đưa mắt về phía trời xa, biển luôn luôn vô tận, đó là điều con người không bao giờ nắm bắt được lắm lúc nó dịu dàng êm ả, gợn sóng li ti mang lại cảm giác an toàn và thanh bình cho lòng người. Đôi khi lại dữ dội, mạnh mẽ, mang bão táp phong ba cuốn lấy hàng chục chiếc tàu đang vi vu trên mặt nước kia. Không gì có thể lường trước được.



- Ngồi trên xe mấy tiếng đồng hồ mà đau cả lưng- Dung thả mình xuống giường để tận hưởng cảm giác thoải mái: “Có các cậu đi cùng mình vui lắm! À, mà mọi người đã quen với Quân và Duy rồi sao? Thế mà mình định có dịp nào sẽ giới thiệu mọi người với nhau đấy?”



- Chỉ là bạn bình thường thôi- Thu và An cùng cười.



- Thật vui khi làm bạn với các cậu đấy- Dung lại cười rất tươi, nhỏ đứng dậy kéo cả An với Thu cùng nằm xuống giường giống nhỏ, một cái giường lớn đến nổi cả ba đứa có thể chụm đầu vào nhau: “Mới gặp mà như có cảm giác đã thân rất lâu rồi, mình nói thật đấy”



Một bữa tiệc ngoài trời diễn ra trong không khí ấm áp, vui vẻ khi tất cả mọi người giờ đây đều có thể đối xử với nhau bằng tình cảm chân thật.



- Anh Nam gắp cho em miếng thịt ở đằng kia đi- nhỏ Thu cười tươi, bây giờ nó đã trở nên nhí nhảnh hơn rồi, An nhận xét như vậy, chứ trước kia trông nó giống bà cụ non vô cùng.



Khỏi nói cũng biết, Nam hớn hở đến mức nào, quan hệ giữa hai người này có vẻ tiến triển khá tốt, dường như lúc nào cũng kè kè cạnh nhau. Cũng có thể vì Nam mà Thu nói nhiều hơn, cười nhiều hơn. Cậu ấy lúc nào cũng quan tâm Thu. Nhỏ An nhìn hai người như vậy thì không nén được nụ cười, ông anh của nó rốt cuộc cũng biết yêu rồi, còn nhỏ Thu thì sao?Liệu nhỏ có hiểu được tình cảm của Nam không, người trong cuộc lúc nào cũng mờ mắt mà. Và nó cũng ngậm ngùi khi nghĩ về bản thân, phải chi nó nhận ra nhịp đập trái tim mình sớm hơn thì có lẽ bây giờ đã không bế tắc như thế này, một ánh nhìn buồn bã hướng về phía Duy mà chỉ mình nó biết.



“Em có biết tôi đang đau… đau lắm không?”- Quân tự trách mình: “Không ngờ cũng có lúc Hoàng Quân này là kẻ đứng sau cuộc tình, nụ cười của em như từng mũi dao cứa vào trái tim đang rỉ máu của tôi lúc này, có lẽ tôi chưa và cũng sẽ không bao giờ được em dành bất cứ tình cảm nào, tôi cũng không đủ cam đảm để nói điều đó với em”- một cái chậc lưỡi như cắt đi dòng suy nghĩ của mình, cậu ấy trở lại với câu chuyện còn đang dang dở.



- Chẳng lẽ chỉ ở đây thôi sao? Tìm chỗ nào đi chơi chứ- Dung lại đưa ra ý kiến kịp thời trong khi cả bọn cũng đang cảm thấy buồn chán.

- Sở thú đi- An lại trở về cái vẻ hồn nhiên bình thường, nó nghĩ chỉ có thế mới khiến mọi người cùng vui vẻ, hơn nữa Dung thích hợp với Duy hơn nó, cái suy nghĩ đó luôn tồn tại trong đầu An, và nó cũng không biết mình đã nghĩ đến vấn đề đó bao nhiêu lần mỗi ngày, chỉ biết rằng rất nhiều, rất nhiều mà thôi, càng ngày nó lại càng tin tưởng như vậy, mặc dù hàng trăm lần nó đã tự nhủ mình nên rút lui, nhưng… mỗi lần nhìn thấy Duy nó lại không thể nào kìm được ánh mắt thôi hướng về cậu ấy.



- Hay mình đi tắm biển- Thu lên tiếng.



- Em thấy đến công viên trò chơi hay hơn- Dung chờ ý kiến của mọi người nhưng đôi mắt lại nhìn Duy âu yếm.



- Dù sao cũng lâu rồi không đi công viên, em đồng ý- An cố cười như để che đậy sự tổn thương trong lòng mình.



Thế rồi cả nhóm quyết định “di tản” đến một khu vui chơi gần đó. Có vẻ như những trò con nít như cưỡi ngựa hay xe điện đụng khiến các nàng cảm thấy rất thích thú, tiếng cười không ngớt vang lên.



- Mọi người ăn kem đi- Thu và Nam tay cầm lỉnh kỉnh những que kem tươi mát lạnh đủ sắc hương vị và đưa cho từng người.



- Yeah! Bởi vậy tao yêu mày nhất Thu à!- An reo lên thích thú, Dung cũng không kém hứng khởi.



Riêng mấy anh chàng có vẻ không được hảo những món này lắm hay ít ra vì một lý do khác.



- Ăn ở đây có kì quá không?- Quân ngượng ngùng nói với Thu khi cô ấy chìa que kem trước mặt.



- Anh xem, tất cả mọi người có ai ngại đâu chuyện bình thường ở huyện ấy mà- Thu nở nụ cười tươi, có vẻ như lúc này nhỏ cảm thấy Quân đáng yêu hơn, không còn giữ cái vỏ bọc thường ngày: “Người lạnh lùng mà cũng có lúc biết xấu hổ sao?”- nghe câu nói nửa thật, nửa đùa ấy, không hiểu sao lòng Quân trở nên ấm áp lạ, cậu ấy khẽ nở một nụ cười tự nhiên nhất và cái gật đầu để đáp lại



Bất giác Thu lại cảm nhận được tim mình đang đập nhanh. Chẳng lẽ lại là vì Quân sao? Thật ra cậu ấy cũng không phải vô tình như nó đã từng tưởng tượng, chỉ có điều cách quan tâm của cậu ấy đặc biệt hơn những người khác, chỉ thích làm mà không nói, cũng đáng yêu lắm chứ? Mặt nó bắt đầu nóng ran, nhanh chóng quay đi chỗ khác để giấu đi sự ngại ngùng. Càng ngày Thu càng khó lý giải tình cảm mình dành cho Quân, tình yêu hay chỉ đơn thuần là sự rung động nhất thời mà thôi? Câu hỏi đó cứ quấn lấy nó cho đến khi…



- Hay mình chơi đu quay đi, ở trên đó mà ngắm cảnh biển thì thật là thích- Dung lại tròn xoe mắt chỉ tay về phía trước tập trung sự chú ý của cả nhóm.



Chỉ có Duy là quay đi chỗ khác mà thôi, không hiểu sao An lại để ý thấy hành động của cậu ấy rất lạ, gương mặt bắt đầu tái nhợt đi, xanh xao khó tả, không những thế nó còn cảm thấy hơi thở Duy gấp gáp hẳn lên, có vẻ gì đó lo lắng, sợ sệt và run rẩy nữa. An chưa từng thấy thế bao giờ. Hai tay cậu ấy nắm chặt vào nhau và như đang cố gồng mình để chống chịu một thứ gì đó, một thứ vô hình…



- Tôi khát nước… đi trước đây- giọng Duy khô khốc, đều đều nhưng nếu nghe kĩ sẽ phát hiện có chút gì đó khác thường, rõ ràng cậu ấy không bình tĩnh, những từ hết sức ngắn gọn nhưng lại có gì xót xa.



Chẳng ai để ý đến điều đó ngoài An, nó lại cảm thấy lòng mình bất an thật sự: “Chuyện gì thế này, vừa rồi vẫn còn rất vui vẻ, nhưng sao… anh ấy… mình không biết phải nói thế nào, mình cảm nhận được Duy chắc chắn phải có cái gì đó không ổn”



Rồi Duy gọi cho Quân nói cậu ấy phải về trước, An càng khẳng định rằng mình không hề nhầm, nhưng đó là việc gì mà khiến Duy trở nên như thế.



Cũng vì thế mà An trằn trọc cả đêm, mặc dù đã lên giường từ sớm nhưng thái độ kì lạ của Duy cứ bám riết lấy suy nghĩ của nó, nhìn hai đứa bạn ngủ say từ lúc nào, nó nhẹ nhàng bỏ chiếc chăn xuống và ra khỏi phòng. Có lẽ nó cần đi dạo để đầu óc thoải mái hơn. An nghĩ những luồng gió biển sẽ giúp nó nhẹ nhõm phần nào.



Bước đi chậm trên bãi cát dài, chỉ có ánh đèn nhỏ từ biệt thự rọi tới, cả không gian tối mịt, mặc dù cũng sợ lắm nhưng vẫn thoải mái hơn ở trong phòng. Nhưng nó dường như không tin vào mắt mình, giờ này cũng có người ở đây sao, nó tiến lại gần hơn để xem kĩ… Đúng là Duy, cậu ấy đang ngồi úp mặt vào gối, nhưng cái dánh dấp đó thì An không thể lầm được.



Bị một bàn tay bất ngờ đặt lên khiến Duy giật mình.



- Giờ này em ra đây làm gì? Lạnh lắm- Duy vẫn nhỏ nhẹ.



- Còn anh? Chỉ biết nói em thôi?- An lại cười tươi: “Hôm nay anh có chuyện gì đúng không? Em thấy thái độ anh rất lạ…”- nó bỏ lửng câu nói khi cậu ấy nhìn sang, mặc dù tối nhưng nó vẫn cảm nhận trong ánh mắt đó có chứa đầy đau khổ và còn vương một chút hận thù.



- Không có gì- Duy quay ngoắt đi, giọng trở nên lạnh lùng hẳn.

- Anh nói dối em, rõ ràng là có, từ khi anh nhìn thấy chiếc đu quay đó, em biết chắc chắn…- An cương quyết.



- Nín đi, đừng nhắc hai chữ “đu quay” trước mặt tôi, đã bảo cô đừng nói nữa mà, sao lắm chuyện thế?- Duy đã thực sự giận dữ, chưa bao giờ An nghĩ Duy lại nổi nóng như thế, thật là đáng sợ, gương mặt cậu ấy biến dạng hoàn toàn, ánh mắt hằn rõ sự căm thù.



Tay Duy nắm chặt lấy cát, càng lúc càng siết mạnh hơn. Từng hạt cát rơi ra kẽ tay trở về với sóng biển, chỉ có hai con người ngồi đó..

Giờ đây An biết mình không thể làm gì ngoài việc ngồi cạnh cậu ấy và im lặng, Duy đã mất bình tĩnh, lời nói của An lúc này chỉ làm mọi việc trở nên tồi tệ hơn thôi, có lẽ cứ ngồi thế này sẽ tốt hơn. An cũng dần cảm thấy Duy đã dịu lại.



- Mẹ anh mất sớm vì sinh khó- Duy bắt đầu lời nói của mình trong tâm trạng hoang mang, ngay cả giọng nói cũng cảm nhận được sự run rẩy: “Vì thế ba anh đã làm thay cả công việc của một người phụ nữ. Ngày trước, gia đình anh chỉ ở mức khá giả thôi, ngày nào ông ấy cũng về nhà sớm dắt anh đi chơi, lo cho anh từng miếng ăn, giấc ngủ và còn có sự chăm sóc chu đáo của cả bà nội nữa, đó là thời gian anh cảm thấy hạnh phúc nhất. Nhưng chẳng được bao lâu, năm anh lên 7 tuổi, có một lần nghe ba và bà nội cãi nhau trong phòng, rất dữ dội, anh không biết chuyện gì vì bác quản gia đã dắt anh đi khỏi. Và cũng từ ngày ấy mọi việc đã bắt đầu thay đổi…



- Ông ta trở nên ít nói, không còn quan tâm anh như trước nữa, bắt đầu lao vào công việc. Hôm nào cũng đi sớm, về khuya. Có lúc anh đã hỏi tại sao? Nhưng lại bị gạt phăng đi. Ít lâu sau gia đình anh trở nên giàu có… nhưng thực chất bên trong thì rỗng tuếch- Duy cười một cách đau khổ, cái giọng mỉa mai, chua xót ấy An không bao giờ quên được.



- Bắt đầu những chuyến công tác nước ngoài, số lần về nhà của ông ta thưa dần. Mặc dù rất đau khổ, nhưng anh còn bà nội, trong căn nhà đó chỉ còn bà lo lắng và yêu thương anh mà thôi. Anh thực sự rất yêu bà và mong một ngày nào đó, người cha kính yêu sẽ quay về, nhưng ngày đó đã không tới…



- Năm 10 tuổi, anh bị bắt cóc, chúng đã thả anh lên một chiếc đu quay rồi khởi động máy đưa anh lên trên cao. Và bắt người đưa tiền chuộc không ai khác mà chính là bà….- đến đây thì Duy đã nấc lên thật sự, cậu ấy đang khóc, những giọt nước mắt
<<1 ... 1011121314 ... 17>>

Tag:

Truyện,Teen,Hạnh,Phúc,Diệu,,0,/>

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4471 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4535 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4537 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4537 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 286