Truyện Teen,Hàng Xóm Bá Đạo
ay đỉnh đầu em gái mình, tiếng la ó khủng bố vừa mới yên nghỉ dưới xuối vàng lại độn thổ chui lên:
- Mày không giết không được mà! Cảm thấy hại người chưa đủ sao hả??
Nhỏ nước mắt lưng tròng ôm đầu than vãn:
- Đau em! Anh đánh vậy ngu đi thì sao?
- Xin lỗi đời! Mày đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao của độ ngu rồi, có đánh cho nhũn não ra hay không thì chỉ có thể nói rằng cơ sở hạ tầng của tế bào não trong đầu mày ngày một xuống cấp. Nó xuống đến âm vô cực và có xu hướng tiếp tục tụt dốc không phanh! Tin dữ với tin vui khác nhau chỗ nào mày cũng không phân biệt nổi, dám thông báo anh mày có tin dữ. Chờ người ta liệt toàn thân thì chắc là mày báo anh tin vui nhỉ?!
- Hix, thì tin vui dữ mà!
- Còn cãi!
Ngay khi hội trưởng Ẩm thực định giơ cú đấm trời giáng chuẩn bị "ban thưởng" cho em gái cưng của mình thì đột nhiên cửa phòng bị thô bạo đẩy ra.
Phong vẻ mặt lo lắng bước vào. Thấy Thư yên ổn ngồi trên giường bệnh, gã ngồi xuống bên cạnh, vươn tay lên chạm nhẹ vào nơi có vết thương đã được băng bó của Thư:
- Cậu ổn chứ?
- Ừm, vẫn có thể đi học được.
Gã quay sang hỏi hội trưởng ẩm thực:
- Cô y tế đâu?
Lão Ẩm thực Việt lại nhìn về phía Huyền Trâm. Nhỏ cười toe toét nói:
- Cổ bảo có việc gấp nên nhờ tôi trông coi, mà tôi thề tôi chưa dùng thứ gì để thí nghiệm trên cơ thể bả đâu!
Phong nghe vậy đen mặt lại, không khí nguy hiểm lại bao trùm quanh gã. Hội trưởng ẩm thực dự cảm tình hình có vẻ không ổn liền xách tai em gái dễ (bị) thương của mình quyết định đánh bài chuồn.
- Phong cứ bình tĩnh, con nhóc này để anh xử lý, hai đứa cứ tâm sự. Còn mày đi theo anh!
- Oái! Anh đừng xách tai em!!
Nhìn bóng dáng hai thân ảnh kia biến mất sau cánh cửa, Thư ngượng nghịu gãi đầu.
Trời đất! Tên hội trưởng Ẩm thực khốn khiếp kia không biến nhanh còn bỏ lại một vấn đề nan giải này! Thách đố sao? Tâm sự cái gì cơ chứ?!
Phong trầm mặc nhìn Thư một lúc, mãi sau mới chịu mở miệng, nhưng là ra lệnh:
- Chiều nay nghỉ học đi!
- Hả, không được! Làm sao bỏ được chứ, bị thương cũng đâu phải nặng lắm!
- Trông cậu không ổn chút nào! Đồ ngốc này, cậu phải biết lo cho bản thân chứ?!
- Tớ...
Lại một tiếng mở cửa thô bạo vang lên, không, lần này chính xác là đường đường chính chính mà đá cửa xông vào.
Thu Minh kéo theo một đoàn quân lũ lượt vây quanh giường bệnh Thư. Riêng nhỏ trèo hẳn lên giường, đưa tay nắm lấy cằm nó, xem qua xem lại, cuối cùng mới ra kết luận:
- Chưa chết được! Bọn mày, lôi quà viếng, à không, quà thăm bệnh ra!
Cả bọn thi nhau từ trong cặp lôi hoa quả bánh trái bày dày đặc trên mặt tủ.
Người hỏi nó thích ăn hoa quả hay ăn bánh, ăn bánh bóc ra hay ăn cả vỏ, hoa quả gọt ngược hay gọt xuôi.
Trời đất! Ai không biết lại tưởng trong đây đang có bệnh nhân bị tai nạn phải bó bột răm bữa nửa tháng mất!
*
* *
Buổi chiều, Thư vẫn đến trường như bình thường sau một trận giằng co, không, chính xác là nó nài nỉ Phong mãi. Nó không muốn ở nhà bởi vì ở nhà nằm ườn ra chán chết!
Nghĩ lại, Thư không khỏi thấy mình giống một cô vợ nhỏ ngoan hiền. Và nghĩ lại lần hai, nó thấy suy nghĩ của bản thân thật điên rồ!
Hôm nay, có học sinh mới chuyển tới. Đó là hai anh em sinh đôi giống nhau như hai giọt nước từ nụ cười cho đến cách đi đứng, ăn nói. Cả hai cùng lắm chỉ cao hơn thư chừng hai ba phân, mà thư thì mét sáu sáu. Có điều đặc biệt ở đây, cử động của hai người khá giống nhau nhưng lại đối nhau như tấm gương phản chiếu.
Khi mà chủ nhiệm dẫn theo cả hai vào lớp, đứng trên bục giảng mà nói: " Lớp mình có học sinh mới chuyển trường đến, các em tự giới thiệu đi!". Lúc đó, hai tên đó đồng thời giơ tay lên chào, người bên trái tay trái, người bên phải tay phải, cùng cười rất thân thiện.
Người bên trái mở miệng trước:
- Xin chào cả lớp! Mình là Trần Siêu Việt, cả lớp chắc chắn sẽ không nhận ra đâu anh đâu em nên mình nghĩ không cần giới thiệu.
Người bên phải ngay sau đó liền tiếp lời:
- Cả lớp xin chào! Trần Siêu Nhiên là mình, chắc chắn cả lớp sẽ không nhận ra anh đâu em đâu nên giới thiệu mình nghĩ không cần.
Thư nghe lời giới thiệu này đả thấy quái quái, nhưng không biết nó quái ở điểm nào.
Hai người sau khi tự bạch xong liền quay về phía thầy. Lại người bên phải nói trước:
- Thầy ơi bọn em ngồi đâu?
Người bên trái tiếp lời:
- Bọn em ngồi đâu thầy ơi?
Nụ cười hiền lành, dễ mến vầy, nhưng không hiểu sao thầy lại đổ mồ hôi lạnh. Thầy lúng túng chỉ định Thư:
- Thư, em lên bàn trên ngồi cùng Phong để hai chỗ hai bạn mới.
- Vâng.
Thư sắp sách vở ngồi xuống bên cạnh Phong, nó bán tính bán nghi thì thà thì thầm với gã:
- Hai tên này...hình như quái quái.
- Hê hê - Gã cười khoái trá - Sắp có trò vui để coi, hai tên này nhìn là biết không phải dạng hiền lành tử tế.
Quả thật không sai!
Tiếng chuông báo hiệu hết giờ vang lên, thầy vừa chuẩn bị bước ra khỏi lớp, cả hai không cần ai phải bảo ai mà đồng thanh hô lên:
- Thầy ơi, chờ em với!
- Chờ em với, thầy ơi!
Một loạt các động tác giống nhau liên tiếp diễn ra.
Cùng chạy lên, cùng vấp ngã, cùng túm vào quần thầy, và. . .
XOẠT!
Quần kaki của lão chủ nhiệm bị túm tượt xuống tận mắt cá chân, lộ ra chiếc quần đùi hoa hợp với chiếc áo vét đen làm lão trông như tên bệnh hoạn có những thú vui biến thái.
Cả hai vội vội vàng vàng đứng nghiêm chỉnh liên tục cúi đầu:
- Chúng em xin lỗi thầy! Chúng em định lên hỏi bài!
- Chúng em định lên hỏi bài! Chúng em xin lỗi thầy!
- Hai đứa...hừ!
Lão xanh mặt kéo quần lên, nhanh chóng ôm cặp chạy mất tiêu, không còn tâm trí đâu mà bài với chả vở nữa.
Sau khi thầy chủ nhiệm bỏ đi, cả hai ôm bụng cười lăn cười bò.
- Haha! Anh đoán không sai, ổng mặc quần không đeo thắt lưng mà!
- Em đoán đúng hơn, ổng mặc quần hoa lá cành há há!
RẦM!
Một tiếng đập bàn vang lên ngắt quãng tràng tiếng cười khó phân biệt này.
Phong gác chân lên ghế, vòng tay ra sau đỉnh đầu, tư thái hiên ngang nhếch miệng cười:
- Làm trò cũng khá, nhưng vẫn còn non lắm.
Siêu song sinh nghe vậy ngưng cười lại, đáy mắt mang vẻ bất cần đời, rồi lại trợn mắt cười xấu xa:
- Nhân, theo như thông tin đã điều tra, đây là....
- ...học sinh xuất sắc nhất trường đó!
- Ha ha vậy sao?
- Đúng rồi...nhưng sớm xuống hạng thôi!
- Chúng ta sẽ hạ bệ!
Phong nhếch miệng cười nhạt:
- Khoái chơi trội, ngon cứ thử!
Hai tên kia liếc xéo Thư rồi lại nhìn thẳng tắp vào Phong:
- Oh~ Vậy sẽ không chỉ hạ bệ thành tích, mà còn hạ bệ tất tần tật luôn!
- Bao gồm cả fan và bồ.
Chap 16:
Hết giờ, vẫn như thường lệ, Thư cùng Phong và Duy đến sân luyện tập bóng rổ. Hôm nay, câu lạc bộ bóng rổ có thêm hai thành viên mới. Đó là ai thì không cần phải nói, Thư dùng đầu ngón chân cũng đoán được.
Chính là cặp Siêu song sinh ******** vô đối kia!
Cả hai khi vừa xông vào đăng kí, lập tức như người ôm bóng ra giữa sân và vẫn như vậy, người tay phải, người tay trái đồng thời chỉ thẳng về phía Phong, mặt vênh một góc bốn mươi lăm độ:
- Nào, ta solo cái chứ nhỉ? Chấp một nửa con mắt!
- Chấp một nửa con mắt, ta solo chứ nhỉ? Nào!
Phong nhướng mày thú vị nhìn hai tên Siêu kì quái kia vài giây, sau nhếch miệng cười, gật gật đầu:
- Ok, chia nhóm, chúng ta chơi! Để coi mèo nào hơn mỉu nào!
Thư làm đội trưởng, có nhiệm vụ chọn lọc thành viên rồi chia nhóm, mỗi nhóm gồm năm người và tất cả toàn là cao thủ , ngoại trừ cặp siêu song sinh khoái to mồm thì không xác định. Những tân binh hoặc những cầu thủ dự bị thì có vai trò đứng ngoài cầm chai nhựa vỗ bồm bộp. Thư thì lần này cũng bị cho ra ngoài làm trọng tài bắt lỗi.
Nó tuy không phải cố ý, nhưng là cố tình sắp xếp ở hai đội hai tên ghét nhau nhất cho khí thế hừng hực. Quả thực, đây chính là trận Long - Rồng tranh đấu, bên lắc đầu lật lóc, bên quẫy đuôi thủng sàn. Cả hai đội không cần phải bảo ban nhau mà chưa vào trận đã tên nào tên ấy tinh thần đã lên dây cót hết lượt. Bởi căn bản mỗi bên ngó thấy mặt đối phương đã chỉ muốn đập cho một trận.
Ngay khi còi vừa tuýt, các cầu thủ thường ngày lười biếng của chúng ta ngay lập tức như vũ bão xông lên.
Riêng Phong và Duy lại bình tĩnh đến ghê người. Cậu ta ở dưới bảng rổ ngồi ngáp dài ngáp ngắn, bứt cọng tóc ngồi nghịch con kiến. Căn bản nhàm chán là đúng rồi, cùng đội với Phong thì còn đâu hứng thú nữa!
Tuy nhiên, những thành viên khác thì lại rất sôi máu, nhất là cặp Siêu song sinh. Ban đầu khi các thành viên thấy cả hai còn chưa cao đến mét bảy thì có vẻ khinh, nhưng vào đến trận chiến đấu thì gần như không ai còn thời gian để suy nghĩ đến việc đó nữa. Cả hai lợi dụng sự thấp bé và không được chú ý đến, cùng với sự ăn ý đến từng hành động đã luồn lách và tìm cách cướp bóng của thành viên bên đội Phong. Trong khi Phong gặp trở ngại vì bị các thành viên của đối thủ bao vây, dù đã chú ý đến hành động của hai tên loắt choắt kia nhưng vẫn phải lưu ý đến những đối thủ xung quanh để tránh bị cướp bóng.
Mãi mới tìm được kẽ hở để chuyền cho đồng đội, nhưng kết quả bóng vừa bay đến gần người đó, liền bị một người trong cặp song sinh chộp lấy. Không biết là anh hay em, chỉ biết rằng gã cười đắc thắng ôm bóng chuyền cho tên còn lại đang đứng ở gần bảng rổ.
Tuy nhiên, sự ngạo mạn thì bao giờ cũng kèm theo việc trượt chân là xuống thẳng vực. Tên Siêu kia không chú ý đến Duy đang ngồi dưới bảng rổ và quan sát nãy giờ, mà có chú ý thì cũng nghĩ rằng cậu ta chỉ là hạng xoàng không đáng nhắc đến.
Chính vì thế, một cú bật của Duy cùng với cú đập ruồi siêu hạng đã làm cho quả bóng trên tay tên kia bắn thẳng xuống mặt đất rồi vung hẳn ra ngoài sân.
Duy nhẹ nhàng hạ chân xuống sàn nhà, bấm ngón tay crắc crắc nhếch miệng nói đểu:
- Chơi kiểu gì vậy cha nội? Hai con tép riu này mà ông cũng để cho nó nảy tanh tách như vầy sao? Còn đâu là siêu cầu thủ bóng rổ?!
Phong khoanh tay lại, đưa tay quệt một nhát trên mũi, hơi nghiêng đầu cười lạnh:
- Hờ, nhát khởi đầu sơ ý thôi, không có lần hai đâu!
tên Siêu không xác định là anh hay em đang ngồi trên sàn nhà kia, nghe một loạt những lời khinh bỉ thì gân xanh trên trán nổi lên. Gã đứng dậy, phủi phủi quần áo xoay xoay cổ chân cổ tay làm, vừa làm động tác khởi động vừa nói:
- Hóa ra không phải hạng xoàng, nãy giờ cứ ngồi giả nai. Nhân, chúng ta có vẻ gặp phải hai cái mảnh sành rồi!
Phong chậm rãi tiến về phía quả bóng, gã dùng một tay cầm nó lên để ở một bên hông, giơ tay chỉ lần lượt vào hai anh em Siêu Việt và Siêu Nhân:
- Không biết thằng nào Siêu anh, thằng nào Siêu em, tui sẽ dìm giống như chưa từng được nổi!
Vừa vằn lúc lửa chiến đôi bên đang bốc lên hừng hực thì một giọng nói trong trẻo vang lên:
- Xin lỗi, lớp trưởng yêu cầu thành viên lớp 11B3 thì đến ngay phòng số 13 để họp lớp chuẩn bị cho hội chợ kỉ niệm thành lập trường chiều mai.
Là một nữ sinh với vóc dáng nhỏ bé, không, đích xác là lùn. Nhỏ đứng ở trước cửa sân bóng rụt rè nói. Trên tay nhỏ cầm một con gấu bông màu nâu, một bộ dáng tưởng chừng chỉ hơi búng nhẹ là bay khiến người nhìn, cụ thể là Thư, chỉ muốn....éc... chơi trò SM.
Cả Duy và Phong, cùng với hai Siêu đều đồng thanh quát lên:
- Không họp hiếc gì hết! Không thấy không khí đang gay cấn cao trào sao??!!
Nói xong liền trợn mắt lườm nhau.
Nữ sinh kia lúng:
- Không được, lớp trưởng bảo không được phép vắng ai cả...
Lại đồng thanh:
- Không đi!
- Nhưng...
- KHÔNG NHƯNG NHỊ GÌ HẾT!!
Cô gái kia trầm mặc cúi đầu xuống, con gấu bông trên tay khẽ run run. Nhỏ lảo đảo như u hồn lững thững bước vào trong sân bóng, sau đó ngước lên nặn ra một nụ cười kinh dị.
XOẠT!
Trong khoảnh khắc thần kì đó, không biết làm cách nào, nhưng mọi người thấy con gấu trên tai đã bị xé ra làm đôi dọc theo đường chỉ. Bông trắng bên trong rớt ra, con gấu bông bị chủ nhân thẳng thừng thả xuống sàn như một vật phế thải.
Nhỏ hơi cong khóe môi lạnh giọng hỏi:
- Hỏi lần cuối, có đi không? Yes or no?
Ngay lập tức, toàn bộ thành viên của lớp 11B3 mặt cắt không ra giọt máu, gật đầu lia lịa. Trong thâm tâm ai cũng đều tự hỏi, bàn tay nhỏ bé xinh đẹp kia làm thế nào xé được con gấu bông đó ra nha??
Thật là không thể đùa với lửa!!
Chap 17:
Mở cửa, lom khom bước vào, ngó ngang ngó dọc. Cả một đám người tướng ta không ai giống ai, tất nhiên là ngoại trừ anh em sinh đôi, thế nhưng lại rập khuôn y chang một tư thế đi đứng.
Rón rén - từ chính xác nhất để hình dung hơn vài chục thành viên tập thể 11B3 lúc này.
Tại sao ư?
Tại vì họ đang bước vào phòng số mười ba - phòng hoạt
- Mày không giết không được mà! Cảm thấy hại người chưa đủ sao hả??
Nhỏ nước mắt lưng tròng ôm đầu than vãn:
- Đau em! Anh đánh vậy ngu đi thì sao?
- Xin lỗi đời! Mày đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao của độ ngu rồi, có đánh cho nhũn não ra hay không thì chỉ có thể nói rằng cơ sở hạ tầng của tế bào não trong đầu mày ngày một xuống cấp. Nó xuống đến âm vô cực và có xu hướng tiếp tục tụt dốc không phanh! Tin dữ với tin vui khác nhau chỗ nào mày cũng không phân biệt nổi, dám thông báo anh mày có tin dữ. Chờ người ta liệt toàn thân thì chắc là mày báo anh tin vui nhỉ?!
- Hix, thì tin vui dữ mà!
- Còn cãi!
Ngay khi hội trưởng Ẩm thực định giơ cú đấm trời giáng chuẩn bị "ban thưởng" cho em gái cưng của mình thì đột nhiên cửa phòng bị thô bạo đẩy ra.
Phong vẻ mặt lo lắng bước vào. Thấy Thư yên ổn ngồi trên giường bệnh, gã ngồi xuống bên cạnh, vươn tay lên chạm nhẹ vào nơi có vết thương đã được băng bó của Thư:
- Cậu ổn chứ?
- Ừm, vẫn có thể đi học được.
Gã quay sang hỏi hội trưởng ẩm thực:
- Cô y tế đâu?
Lão Ẩm thực Việt lại nhìn về phía Huyền Trâm. Nhỏ cười toe toét nói:
- Cổ bảo có việc gấp nên nhờ tôi trông coi, mà tôi thề tôi chưa dùng thứ gì để thí nghiệm trên cơ thể bả đâu!
Phong nghe vậy đen mặt lại, không khí nguy hiểm lại bao trùm quanh gã. Hội trưởng ẩm thực dự cảm tình hình có vẻ không ổn liền xách tai em gái dễ (bị) thương của mình quyết định đánh bài chuồn.
- Phong cứ bình tĩnh, con nhóc này để anh xử lý, hai đứa cứ tâm sự. Còn mày đi theo anh!
- Oái! Anh đừng xách tai em!!
Nhìn bóng dáng hai thân ảnh kia biến mất sau cánh cửa, Thư ngượng nghịu gãi đầu.
Trời đất! Tên hội trưởng Ẩm thực khốn khiếp kia không biến nhanh còn bỏ lại một vấn đề nan giải này! Thách đố sao? Tâm sự cái gì cơ chứ?!
Phong trầm mặc nhìn Thư một lúc, mãi sau mới chịu mở miệng, nhưng là ra lệnh:
- Chiều nay nghỉ học đi!
- Hả, không được! Làm sao bỏ được chứ, bị thương cũng đâu phải nặng lắm!
- Trông cậu không ổn chút nào! Đồ ngốc này, cậu phải biết lo cho bản thân chứ?!
- Tớ...
Lại một tiếng mở cửa thô bạo vang lên, không, lần này chính xác là đường đường chính chính mà đá cửa xông vào.
Thu Minh kéo theo một đoàn quân lũ lượt vây quanh giường bệnh Thư. Riêng nhỏ trèo hẳn lên giường, đưa tay nắm lấy cằm nó, xem qua xem lại, cuối cùng mới ra kết luận:
- Chưa chết được! Bọn mày, lôi quà viếng, à không, quà thăm bệnh ra!
Cả bọn thi nhau từ trong cặp lôi hoa quả bánh trái bày dày đặc trên mặt tủ.
Người hỏi nó thích ăn hoa quả hay ăn bánh, ăn bánh bóc ra hay ăn cả vỏ, hoa quả gọt ngược hay gọt xuôi.
Trời đất! Ai không biết lại tưởng trong đây đang có bệnh nhân bị tai nạn phải bó bột răm bữa nửa tháng mất!
*
* *
Buổi chiều, Thư vẫn đến trường như bình thường sau một trận giằng co, không, chính xác là nó nài nỉ Phong mãi. Nó không muốn ở nhà bởi vì ở nhà nằm ườn ra chán chết!
Nghĩ lại, Thư không khỏi thấy mình giống một cô vợ nhỏ ngoan hiền. Và nghĩ lại lần hai, nó thấy suy nghĩ của bản thân thật điên rồ!
Hôm nay, có học sinh mới chuyển tới. Đó là hai anh em sinh đôi giống nhau như hai giọt nước từ nụ cười cho đến cách đi đứng, ăn nói. Cả hai cùng lắm chỉ cao hơn thư chừng hai ba phân, mà thư thì mét sáu sáu. Có điều đặc biệt ở đây, cử động của hai người khá giống nhau nhưng lại đối nhau như tấm gương phản chiếu.
Khi mà chủ nhiệm dẫn theo cả hai vào lớp, đứng trên bục giảng mà nói: " Lớp mình có học sinh mới chuyển trường đến, các em tự giới thiệu đi!". Lúc đó, hai tên đó đồng thời giơ tay lên chào, người bên trái tay trái, người bên phải tay phải, cùng cười rất thân thiện.
Người bên trái mở miệng trước:
- Xin chào cả lớp! Mình là Trần Siêu Việt, cả lớp chắc chắn sẽ không nhận ra đâu anh đâu em nên mình nghĩ không cần giới thiệu.
Người bên phải ngay sau đó liền tiếp lời:
- Cả lớp xin chào! Trần Siêu Nhiên là mình, chắc chắn cả lớp sẽ không nhận ra anh đâu em đâu nên giới thiệu mình nghĩ không cần.
Thư nghe lời giới thiệu này đả thấy quái quái, nhưng không biết nó quái ở điểm nào.
Hai người sau khi tự bạch xong liền quay về phía thầy. Lại người bên phải nói trước:
- Thầy ơi bọn em ngồi đâu?
Người bên trái tiếp lời:
- Bọn em ngồi đâu thầy ơi?
Nụ cười hiền lành, dễ mến vầy, nhưng không hiểu sao thầy lại đổ mồ hôi lạnh. Thầy lúng túng chỉ định Thư:
- Thư, em lên bàn trên ngồi cùng Phong để hai chỗ hai bạn mới.
- Vâng.
Thư sắp sách vở ngồi xuống bên cạnh Phong, nó bán tính bán nghi thì thà thì thầm với gã:
- Hai tên này...hình như quái quái.
- Hê hê - Gã cười khoái trá - Sắp có trò vui để coi, hai tên này nhìn là biết không phải dạng hiền lành tử tế.
Quả thật không sai!
Tiếng chuông báo hiệu hết giờ vang lên, thầy vừa chuẩn bị bước ra khỏi lớp, cả hai không cần ai phải bảo ai mà đồng thanh hô lên:
- Thầy ơi, chờ em với!
- Chờ em với, thầy ơi!
Một loạt các động tác giống nhau liên tiếp diễn ra.
Cùng chạy lên, cùng vấp ngã, cùng túm vào quần thầy, và. . .
XOẠT!
Quần kaki của lão chủ nhiệm bị túm tượt xuống tận mắt cá chân, lộ ra chiếc quần đùi hoa hợp với chiếc áo vét đen làm lão trông như tên bệnh hoạn có những thú vui biến thái.
Cả hai vội vội vàng vàng đứng nghiêm chỉnh liên tục cúi đầu:
- Chúng em xin lỗi thầy! Chúng em định lên hỏi bài!
- Chúng em định lên hỏi bài! Chúng em xin lỗi thầy!
- Hai đứa...hừ!
Lão xanh mặt kéo quần lên, nhanh chóng ôm cặp chạy mất tiêu, không còn tâm trí đâu mà bài với chả vở nữa.
Sau khi thầy chủ nhiệm bỏ đi, cả hai ôm bụng cười lăn cười bò.
- Haha! Anh đoán không sai, ổng mặc quần không đeo thắt lưng mà!
- Em đoán đúng hơn, ổng mặc quần hoa lá cành há há!
RẦM!
Một tiếng đập bàn vang lên ngắt quãng tràng tiếng cười khó phân biệt này.
Phong gác chân lên ghế, vòng tay ra sau đỉnh đầu, tư thái hiên ngang nhếch miệng cười:
- Làm trò cũng khá, nhưng vẫn còn non lắm.
Siêu song sinh nghe vậy ngưng cười lại, đáy mắt mang vẻ bất cần đời, rồi lại trợn mắt cười xấu xa:
- Nhân, theo như thông tin đã điều tra, đây là....
- ...học sinh xuất sắc nhất trường đó!
- Ha ha vậy sao?
- Đúng rồi...nhưng sớm xuống hạng thôi!
- Chúng ta sẽ hạ bệ!
Phong nhếch miệng cười nhạt:
- Khoái chơi trội, ngon cứ thử!
Hai tên kia liếc xéo Thư rồi lại nhìn thẳng tắp vào Phong:
- Oh~ Vậy sẽ không chỉ hạ bệ thành tích, mà còn hạ bệ tất tần tật luôn!
- Bao gồm cả fan và bồ.
Chap 16:
Hết giờ, vẫn như thường lệ, Thư cùng Phong và Duy đến sân luyện tập bóng rổ. Hôm nay, câu lạc bộ bóng rổ có thêm hai thành viên mới. Đó là ai thì không cần phải nói, Thư dùng đầu ngón chân cũng đoán được.
Chính là cặp Siêu song sinh ******** vô đối kia!
Cả hai khi vừa xông vào đăng kí, lập tức như người ôm bóng ra giữa sân và vẫn như vậy, người tay phải, người tay trái đồng thời chỉ thẳng về phía Phong, mặt vênh một góc bốn mươi lăm độ:
- Nào, ta solo cái chứ nhỉ? Chấp một nửa con mắt!
- Chấp một nửa con mắt, ta solo chứ nhỉ? Nào!
Phong nhướng mày thú vị nhìn hai tên Siêu kì quái kia vài giây, sau nhếch miệng cười, gật gật đầu:
- Ok, chia nhóm, chúng ta chơi! Để coi mèo nào hơn mỉu nào!
Thư làm đội trưởng, có nhiệm vụ chọn lọc thành viên rồi chia nhóm, mỗi nhóm gồm năm người và tất cả toàn là cao thủ , ngoại trừ cặp siêu song sinh khoái to mồm thì không xác định. Những tân binh hoặc những cầu thủ dự bị thì có vai trò đứng ngoài cầm chai nhựa vỗ bồm bộp. Thư thì lần này cũng bị cho ra ngoài làm trọng tài bắt lỗi.
Nó tuy không phải cố ý, nhưng là cố tình sắp xếp ở hai đội hai tên ghét nhau nhất cho khí thế hừng hực. Quả thực, đây chính là trận Long - Rồng tranh đấu, bên lắc đầu lật lóc, bên quẫy đuôi thủng sàn. Cả hai đội không cần phải bảo ban nhau mà chưa vào trận đã tên nào tên ấy tinh thần đã lên dây cót hết lượt. Bởi căn bản mỗi bên ngó thấy mặt đối phương đã chỉ muốn đập cho một trận.
Ngay khi còi vừa tuýt, các cầu thủ thường ngày lười biếng của chúng ta ngay lập tức như vũ bão xông lên.
Riêng Phong và Duy lại bình tĩnh đến ghê người. Cậu ta ở dưới bảng rổ ngồi ngáp dài ngáp ngắn, bứt cọng tóc ngồi nghịch con kiến. Căn bản nhàm chán là đúng rồi, cùng đội với Phong thì còn đâu hứng thú nữa!
Tuy nhiên, những thành viên khác thì lại rất sôi máu, nhất là cặp Siêu song sinh. Ban đầu khi các thành viên thấy cả hai còn chưa cao đến mét bảy thì có vẻ khinh, nhưng vào đến trận chiến đấu thì gần như không ai còn thời gian để suy nghĩ đến việc đó nữa. Cả hai lợi dụng sự thấp bé và không được chú ý đến, cùng với sự ăn ý đến từng hành động đã luồn lách và tìm cách cướp bóng của thành viên bên đội Phong. Trong khi Phong gặp trở ngại vì bị các thành viên của đối thủ bao vây, dù đã chú ý đến hành động của hai tên loắt choắt kia nhưng vẫn phải lưu ý đến những đối thủ xung quanh để tránh bị cướp bóng.
Mãi mới tìm được kẽ hở để chuyền cho đồng đội, nhưng kết quả bóng vừa bay đến gần người đó, liền bị một người trong cặp song sinh chộp lấy. Không biết là anh hay em, chỉ biết rằng gã cười đắc thắng ôm bóng chuyền cho tên còn lại đang đứng ở gần bảng rổ.
Tuy nhiên, sự ngạo mạn thì bao giờ cũng kèm theo việc trượt chân là xuống thẳng vực. Tên Siêu kia không chú ý đến Duy đang ngồi dưới bảng rổ và quan sát nãy giờ, mà có chú ý thì cũng nghĩ rằng cậu ta chỉ là hạng xoàng không đáng nhắc đến.
Chính vì thế, một cú bật của Duy cùng với cú đập ruồi siêu hạng đã làm cho quả bóng trên tay tên kia bắn thẳng xuống mặt đất rồi vung hẳn ra ngoài sân.
Duy nhẹ nhàng hạ chân xuống sàn nhà, bấm ngón tay crắc crắc nhếch miệng nói đểu:
- Chơi kiểu gì vậy cha nội? Hai con tép riu này mà ông cũng để cho nó nảy tanh tách như vầy sao? Còn đâu là siêu cầu thủ bóng rổ?!
Phong khoanh tay lại, đưa tay quệt một nhát trên mũi, hơi nghiêng đầu cười lạnh:
- Hờ, nhát khởi đầu sơ ý thôi, không có lần hai đâu!
tên Siêu không xác định là anh hay em đang ngồi trên sàn nhà kia, nghe một loạt những lời khinh bỉ thì gân xanh trên trán nổi lên. Gã đứng dậy, phủi phủi quần áo xoay xoay cổ chân cổ tay làm, vừa làm động tác khởi động vừa nói:
- Hóa ra không phải hạng xoàng, nãy giờ cứ ngồi giả nai. Nhân, chúng ta có vẻ gặp phải hai cái mảnh sành rồi!
Phong chậm rãi tiến về phía quả bóng, gã dùng một tay cầm nó lên để ở một bên hông, giơ tay chỉ lần lượt vào hai anh em Siêu Việt và Siêu Nhân:
- Không biết thằng nào Siêu anh, thằng nào Siêu em, tui sẽ dìm giống như chưa từng được nổi!
Vừa vằn lúc lửa chiến đôi bên đang bốc lên hừng hực thì một giọng nói trong trẻo vang lên:
- Xin lỗi, lớp trưởng yêu cầu thành viên lớp 11B3 thì đến ngay phòng số 13 để họp lớp chuẩn bị cho hội chợ kỉ niệm thành lập trường chiều mai.
Là một nữ sinh với vóc dáng nhỏ bé, không, đích xác là lùn. Nhỏ đứng ở trước cửa sân bóng rụt rè nói. Trên tay nhỏ cầm một con gấu bông màu nâu, một bộ dáng tưởng chừng chỉ hơi búng nhẹ là bay khiến người nhìn, cụ thể là Thư, chỉ muốn....éc... chơi trò SM.
Cả Duy và Phong, cùng với hai Siêu đều đồng thanh quát lên:
- Không họp hiếc gì hết! Không thấy không khí đang gay cấn cao trào sao??!!
Nói xong liền trợn mắt lườm nhau.
Nữ sinh kia lúng:
- Không được, lớp trưởng bảo không được phép vắng ai cả...
Lại đồng thanh:
- Không đi!
- Nhưng...
- KHÔNG NHƯNG NHỊ GÌ HẾT!!
Cô gái kia trầm mặc cúi đầu xuống, con gấu bông trên tay khẽ run run. Nhỏ lảo đảo như u hồn lững thững bước vào trong sân bóng, sau đó ngước lên nặn ra một nụ cười kinh dị.
XOẠT!
Trong khoảnh khắc thần kì đó, không biết làm cách nào, nhưng mọi người thấy con gấu trên tai đã bị xé ra làm đôi dọc theo đường chỉ. Bông trắng bên trong rớt ra, con gấu bông bị chủ nhân thẳng thừng thả xuống sàn như một vật phế thải.
Nhỏ hơi cong khóe môi lạnh giọng hỏi:
- Hỏi lần cuối, có đi không? Yes or no?
Ngay lập tức, toàn bộ thành viên của lớp 11B3 mặt cắt không ra giọt máu, gật đầu lia lịa. Trong thâm tâm ai cũng đều tự hỏi, bàn tay nhỏ bé xinh đẹp kia làm thế nào xé được con gấu bông đó ra nha??
Thật là không thể đùa với lửa!!
Chap 17:
Mở cửa, lom khom bước vào, ngó ngang ngó dọc. Cả một đám người tướng ta không ai giống ai, tất nhiên là ngoại trừ anh em sinh đôi, thế nhưng lại rập khuôn y chang một tư thế đi đứng.
Rón rén - từ chính xác nhất để hình dung hơn vài chục thành viên tập thể 11B3 lúc này.
Tại sao ư?
Tại vì họ đang bước vào phòng số mười ba - phòng hoạt

