Cô Dâu Quỷ
n . Lập tức đuổi theo , nó gọi lại con bé …
- Yu Mi … Kim Yu Mi !!!
- Sao cơ ?! Mày gọi tao á ?!
Con nhỏ khẽ ngoái đầu quay ngoắt lại , nhoẻn cười khinh khỉnh có vẻ không quan tâm … Nhưng bất thình *** h , cả một túi bột từ đầu dội thẳng lên đầu con bé … khiến tất cả mọi người xung quanh lẫn nó đều ngỡ ngàng đến sững sờ …
Há hốc mồm , nó thở … thở hắt ra từng đợt vì tức giận . Giận đến tái người , lần đầu tiên YuMi bị xúc phạm đến thế . Cho dù từ trước đến nay nó có gây ra bất cứ chuyện gì thì cũng chẳng ai dám đối xử hỗn xược với con bé đến vậy . Trợn mắt nhìn , nó tiến lại gần Xư Bi , gần như quát lên vào mặt con bé .
- Con nhỏ khốn kiếp này ! Sao mày dám xử xự với tao như thế hả !!!
Cũng ngước mắt lên nhìn , Xư Bi lườm … một cái lườm lạnh ngắt bằng ánh mắt thờ ơ đến đáng sợ - nó cũng đâu phải loại vừa .
- Tôi chỉ trả lại những gì bạn đã " tặng " mà thôi ! Ném bóng mà ?! Không vui sao ?!
- Yà !! Cái con khốn này !!!
Nói rồi , nó lập tức giơ tay lên , tính quật vào mặt con bé … "khí kình" quá mạnh đến nỗi Xư Bi cũng không kịp cúi người , nó chỉ có thể đứng yên chờ bị đánh ! Chẳng hiểu vì sao lại thế … ma lực phát ra từ YuMi rất đáng sợ … đến nỗi Xư Bi có cố gắng thì cũng không sao kiểm soát nổi … nó sắp phải nhận một cái tát điếng người – Xư Bi biết thế !!
Nhưng lạ thay … một bàn tay … bất ngờ chặn lấy tay con bé - YuMi sững người – thậm chí nó còn không thể chống cự .
Xư Bi đã nhắm tịt mắt lại , tất nhiên là nó chẳng muốn nhìn cảnh mình bị tát bởi một con bé khác . Nhưng rồi … đợi … một lúc , nó lại chẳng thấy có chuyện gì xảy ra cả ?! Ngơ ngác mở mắt ra … con bé ngỡ ngàng nhìn … khi thấy Jen đang hằm hằm chặn lấy tay kẻ đương định đánh nó …
- Jen … Jen sunbea ?!!
Bất ngờ vung mạnh tay ra , YuMi quắc mắt nhìn cả hai , rồi quay đi tức tối .
- Hừ ! Các người cứ nhớ đấy ! Vụ này còn chưa xong đâu !!!
" Đừng sợ nhé ! " – Jen nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên bờ vai nó để xoa dịu nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng …
" Ưm … vâng ạ ! " – Nó khẽ cúi đầu gần gật , nhưng thực sự là vẫn còn giật mình khi nhớ lại ánh mắt đáng sợ lúc ấy của YuMi – chúng bất giác đỏ lên như hai viên thạch hồng đầy uy lực khiến Xư Bi không thể nào chống cự … y như Yul vậy !
Nhắc đến Yul thì cũng y như rằng là Yul đang đứng nhìn tất cả , từ đằng xa , nhưng không ra mặt … vì đã có Jen mất rồi ! Bất giác , hắn cảm thấy mình thật vô dụng khi không thể kịp thời bảo vệ được con bé . Nắm chặt những khối cát trong tay , hắn bất ngờ bóp mạnh khiến chúng phải đột ngột tan biến vì sức nóng nơi bàn tay …
……………………..
YuMi đã nói là nó sẽ làm . Quả thực , con bé sẽ không chịu để Xư Bi yên cho đến khi nào nó tự mình cảm thấy được nguôi giận . Và cơn giận lúc này thì nóng lắm … nóng đến nỗi muốn bốc hơi luôn được . Đặt nhẹ bàn tay lên chiếc vòng hình thánh giá có cả hai cánh đều màu đen , nó khẽ mỉm cười rồi huýt sáo gọi biển khơi …
……………………………………Chap 18 : Thủy Quái .
Lon ton chạy đến bên bờ biển , nhìn từng làn sóng chợt đến chợt đi ùa tới chân nó như vẫy đùa đung đưa khiến con bé lại chợt giật mình ! Nó vội vàng lui lại như không muốn bước tiếp nữa , mặt xanh xao …
- Xư Bi ! Em sao vậy ?! – Giọng Jen dịu dàng bất ngờ cất lên .
Ngơ ngác quay ra nhìn , con bé lại cúi đầu bối rối … cố gắng mãi mà nói chẳng lên lời .
- Hưm … em … em …
Nhìn con bé cứ đưa mắt liếc xuống làn nước mà hoa lên vì do dự , Jen chợt cười thầm vì hắn đã hiểu ra ngay . Vội vàng đi kiếm đâu đó một cái phao bơi , Jen mỉm cười đưa cho nó .
- Cầm lấy này . Có thể thứ này sẽ giúp được em .
Nhận lấy chiếc phao bơi xinh xắn hình … con vịt . Xư Bi hơi nghệt mặt , nhưng rồi nó cũng cố gắng trấn tĩnh lại mình bằng cách hít thở thật nhịp nhàng rồi nhoẻn miệng cười cảm ơn với hắn . Dù sao thì cũng đã ra tới biển rồi , chẳng lẽ lại không liều mình … xuống tắm !
Nghĩ thế , nó liền mím môi , rồi lon ton chạy thẳng ra biển theo sự chỉ dẫn của Jen sunbea . Thấy nó cứ nắm chặt tay mình , hơi run lên vì sợ hãi , mặc dù đã có phao làm " bạn " , Jen lại phì cười thích thú – " Sao mà nhóc ngố thế ! " .
Chìm mình lâng lâng nơi bờ biển , để nước chỉ có thể dâng tới ngang ngực mình thôi , Xư Bi bắt đầu buông phao ra và tập vùng vẫy . Cầm chắc lấy tay Jen , nó cố gắng thả mình lơi lỏng rồi quẫy quẫy đôi chân để người đung đưa theo nhịp nước … Được một lúc , nó cảm thấy như cơ thể mình đang tự được nâng lên , rồi thử thả tay Jen … con bé thấy mình vẫn nổi , quá sung sướng , nó hét toáng lên rồi nhào mình bơi tiếp .
- Ya !! Jen ơi !! Em bơi được rồi nè !! Hay quá !!
Vừa nói , nó vừa lượn nhào đi vài vòng , cười thích thú … Mà không thèm để ý – mặt Jen đang nghệt ra vì con bé vẫn đang xài phao bơi -__-"!
………….
Càng bơi xa , nó lại càng cảm thấy như sóng đang đẩy mình … đẩy mỗi lúc một chới với , dường như mất kiểm soát ! Nó lại sợ . Chợt giật mình bởi một thứ gì đó đang cuốn lấy chân nó … Bất thình *** h , giật mạnh , cả người con bé chới với rồi ngã nhào xuống nước , mặt nó bị chìm sâu , ngạt nước đến nỗi không thở nổi nữa … Cố gắng vùng vẫy , nó đang cố gắng hết sức để quẫy lấy chân mình ngoi lên mặt nước . Nhưng dường như là vô vọng … những cái xúc tu trơn nhờn cứ nhất quyết cuốn chặt lấy chân nó , mỗi lúc một dìm con bé xuống sâu hơn . Nó sợ , nó muốn khóc thét lên trong làn nước …
Nhưng rồi , bất chợt , nó thấy một đàn cá heo vô tình bơi qua , từng con , đang cố gắng áp chặt lấy người nó rồi kéo nó lên trên , đám còn lại thì ra sức gẩy những cái xúc tu kia ra khỏi cổ chân con bé . Lâng lâng dần lên mặt nước , nó cảm thấy mình như vừa được giải thoát …
Vội vàng nhao lên mặt nước , nó cố gắng bám vào một thứ gì đó có thể kéo mình lên được . Và … con bé đã vô tình ôm trầm lấy một người … ôm thật chặt và áp sát mặt !! Người ấy … tên là Jen ! Mặt nó đỏ bừng , ngập ngừng lúng túng khi phải nhìn hắn trực diện gần đến như thế … Vội vàng buông ra , nó lại chới với suýt ngã , con bé lắp bắp xin lỗi rồi chạy vội lên bờ .
Jen ở lại , hắn sờ nhẹ lên môi … khi cảm giác được có thứ gì đó mềm mại vừa sượt qua môi mình … Jen nhìn theo con bé .
Ở bên kia , phía trên cao boong tàu , Yul cũng đã vô tình nhìn thấy tất cả . Tại sao lại cứ như thế !! Tại sao lại cứ để hắn phải nhìn thấy được tất cả những hình ảnh đó ! Những thứ mà hắn không muốn nhìn … vì chúng khiến cho con tim Yul chợt nhói . Một cảm giác lạ lùng nhưng khó chịu . Yul không hiểu .
………………………
Vội vàng trở lại bờ cát , Xư Bi tìm gặp Chun , con bé vẫn đang tán chuyện với mấy cô bạn gái , nhưng vừa thấy Xư Bi ra gặp thì lại thôi ngay ^^!
Tưng tửng đi ra , Chun bất ngờ bị con bé tóm chặt lấy tay rồi lôi tuột ra một góc .
- Chun ! Tớ phải kể cho cậu ngay chuyện này !
- Gì thế … - Chun gãi đầu rồi làu bàu xoa tay .
- Tớ … vừa bị kéo tuột xuống nước … - Con bé lắp bắp trả lời .
- Hà ! Chắc lại là tụi con trai chơi mấy trò hù dọa thôi ! – Chun xua tay có vẻ chẳng lo ngại lắm . Nhưng Xư Bi thì lại rất mực bực mình , nó gắt lên .
- Là những cái xúc tu đấy !!!
Xư Bi vừa dứt lời , Chun liền giật bắn mình rồi ngồi bật dậy . Con nhóc trợn mắt thốt lên hoảng hốt .
- Xúc tu ?!! Cậu nói là những cái xúc tu sao ?!!!
- Ừm … phải … như của một con bạch tuộc khổng lồ vậy , tớ cảm thấy thế ! – Xư Bi gật đầu sợ hãi .
Hai đứa còn đang ngỡ ngàng , đờ người ra nhìn nhau … thì bỗng nhiên , có một ông già mình trần tóc bạc , đầu láng bóng đột ngột xuất hiện , ngồi xuống xen vào giữa câu chuyện .
- Quái vật Ya Kan . Nó đã xuất hiện … - Ông cụ lầm bầm .
- Quái vật Ya Kan ?!! – Cả hai đứa tròn mắt ra nhìn rồi quay ngoắt về phía ông cụ .
Lão gật đầu , rồi từ tốn kể tiếp , nghe có vẻ … rất là thật !
- Nó là một con quái vật của biển cả , nắm trong tay sức mạnh khó lường với những chiếc xúc tu dài đến trăm trượng , dài và mạnh . Mỗi nhát quật của nó khiến cả bầu trời rung chuyển , cũng là nguyên nhân gây ra những vụ đắm tàu đột ngột không trở lại . Đã biết bao con người phải chôn mình nơi bụng nó mà không được siêu thoát …
Cụ già vừa nói đến đây , hai đứa lại chợt giật mình rồi thốt lên nhìn nhau .
- Cụ nói là những linh hồn không được siêu thoát ?!!
- Phải … có rất nhiều … phải đến hàng chục mạng đã ra đi nhưng chưa được trở lại nơi Suối Vàng …
Vừa nói , lão vừa từ từ đứng dậy rồi lụi cụi đi mất . Hai con ngơ ngác quay ra nhìn nhau , ngẫm nghĩ một hồi , rồi nó nói .
- Cậu cũng có suy nghĩ giống tớ chứ ! Chun ?!
Chun khẽ gật đầu , nó mỉm cười do dự …
- Có lẽ vậy …
………………
Trở lại căn phòng tối nơi mà lão cùng một người ra lệnh , lão già khúm núm nhìn rồi run rẩy …
- Thưa … thưa tiểu thư … tôi đã hoàn thành nhiệm vụ …
- Tốt lắm … giờ thì hãy biến đi …
Nói rồi , cái YuMi tóm chặt đầu ông lão , vặn mạnh một cái rồi thổi phù khiến hắn biến thành hư không … Chỉ còn để lại trên mặt đất một chút cát đen rải rác như bột vụn .
Con nhỏ khẽ mỉm cười , lặng lẽ nhìn ra phía biển … thấy hai đứa đang ngồi lầm bầm tán chuyện về con thủy quái … Nó lại nhếch môi thật khinh khỉnh rồi búng tay cái " póc ! " .
" Bingo ! " .
…………………………
Chiều tối , lúc này bầu trời cũng đã bắt đầu chuyển màu sang xanh xám , nhìn mặt biển mà nó có cảm giác như chúng dày và sâu hơn .
Nắm chặt tay Chun cùng đi tới bờ biển , bỗng … Xư Bi dừng khựng lại , nó có vẻ bối rối …
- Chun …
- Sao vậy ?!
- Tớ … bơi không giỏi lắm … - Nó nói với vẻ rụt rè , e ngại .
Chợt , Chun phì cười , rồi xua tay như vẻ chẳng đáng lo lắm . Đặt hai bàn tay lên vai Xư Bi , nó nhìn thẳng vào mắt con bé .
- Nghe tớ nhé ! Cậu phải tin tưởng vào khả năng của mình . Quỷ thì không biết sợ , và Quỷ cũng chẳng cần bơi . Chỉ cần tập trung , cậu có thể giữ thăng bằng ở bất cứ đâu cũng được .
Chun nói … có vẻ rất dõng dạc … khiến nó yên tâm . Gật đầu , con bé cũng mỉm cười đồng ý , rồi nắm chặt tay Chun … hai đứa bắt đầu từ từ bước xuống biển .
Ồ ! Lạ thay !! Con bé đang đi – nó đang đi dưới biển – là đi đấy nhé ! Không phải bơi ?! Tại sao nhỉ ?! Vì nó có Chun bên cạnh , Chun khiến nó như được tiếp thêm sức mạnh , từ một Truy Hồi .
………………
Đi đến tầm giữa biển , bỗng , Chun dừng khựng lại , khiến nó ngỡ ngàng quay sang …
- Cậu sao vậy ?!
- Có … có cái gì đó …
" … Cuốn lấy chân tớ !!! " – Chun vừa dứt lời thì cũng bất thình *** h , cậu ta bị kéo sâu xuống biển … bởi một thứ gì đó !!
Xư Bi bàng hoàng ngụp xuống theo , nó sợ hãi chìm mình trong làn nước … khi nhìn thấy con quái vật kia đang nghoe nguẩy từng cái xúc tu dài vô tận như muốn đập tan tất cả .
- Xư Bi ! Tập trung sức mạnh , tạo vòng xoáy đi !!
Chun đột ngột xuất hiện bên cạnh nó , rồi như hét vào tai con bé – rất dõng dạc – " Tạo vòng xoáy đi !! " – Nhưng nó nào có biết vòng xoáy là gì ???!!!
Thấy Xư Bi cứ ngớ người ra nhìn sau câu nói , Chun lại thở dài , rồi nét mặt chợt tái nhợt đi vì vô cùng lo lắng !
- Đừng … đừng nói với tớ … là cậu không biết làm đấy nhé ?!
Con nhóc khẽ gật đầu , thật là ngại ngùng khi phải thú nhận ra điều đó . Chun là một " thợ săn " lành nghề hơn nó mà .
Nhưng không vội mất bình tĩnh , vẫn nắm chặt lấy tay con bé , dường như truyền sang cho nó một thứ sức mạnh nào đó … Nó chợt thấy cả cơ thể mình như nóng bừng lên kỳ lạ !!
- Tớ đã hiểu rồi !
- Vậy thì làm đi !
Ngay lập tức , cả hai đứa liền dang rộng đôi tay , rồi cố gắng sử dụng sức mạnh của mình để hút sạch những làn nước xung quanh rồi tạo thành một khối cầu lốc xoáy , ném tới tấp vào con quái vật với hy vọng mong nó sẽ bị hút vào đó … Khối cầu mỗi lúc một mạnh , và lực hút cũng càng ngày càng lớn … dường như đang tạo thành một lốc vòi rồng cuốn trong làn nước … Thật kinh khủng !!
- Liệu … dùng " nước " có thể thắng được " nước " thật chứ ?!!
- Không chắc vậy , nhưng mà mong là thế !!
Chun nói có vẻ dè chừng , làm cho nó càng lúc càng lo sợ , lực hút từ lốc vòi rồng mà tụi nó tạo ra càng lúc càng lớn … như muốn hút luôn cả hai đứa nó vào vậy ! Phải cố gắng lắm mới giữ được thăng bằng đấy ! Nhưng – dường như – chính con quái vật kia – và Chun – cũng không thể trụ nổi . Ngay lập tức , khi con quái vật vừa bị hút vào lốc xoáy … thì cũng là lúc nó kịp thời móc nghéo những chiếc xúc tu vào chân Chun lúc nào không biết … khiến con bé không thể nào giãy ra … chỉ có thể cam tâm chui vào bụng con thủy quái … Nhìn từng làn nước như cuốn Chun đi mỗi lúc một xa , sâu thăm thẳm nơi đại dương huyền bí – tối đen và vô tận . Xư Bi dường như khóc thét lên và muốn nổi điên ngay tại đó ! Nó chỉ muốn đấm phá và đập tan một thứ gì đó … nhưng xung quanh … duy nhất – chỉ là nước !
Người con bé bỗng chốc nóng bừng …
Đột ngột , nó cuộn tròn cả người lại …
Cảm tưởng như có thứ gì đó đang muốn nuốt cả lấy tâm can đó …
Nóng đến cháy ruột gan …
Rồi bất thình *** h…
Nó bung ra…
Cùng đôi cánh !!
Nó – lại mọc cánh ?!!
Đó là đôi cánh dơi huyền bí lúc trước …
Khiến con bé có thể "bay" trong nước ?!
Thật kỳ lạ … là nó đang bay ?!
Đôi cánh có thể giúp con bé thăng bằng ở bất cứ nơi nào …
Kể cả trên trời hay dưới nước – thật tuyệt !
Thậm chí còn chưa kịp hết ngạc nhiên …
Thì bất thình *** h , hai bàn tay nó lại nóng rực lên …
Rồi bung ra những quầng lửa sáng lòa …
…Có thể tồn tại trong môi trường nước ?! …
Sao kỳ lạ vậy ?! Lửa mà có thể hiện hữu trong làn nước sao ?!!
"Vì đó là lửa địa ngục ! Lửa địa ngục có thể thiêu cháy tất cả , không ngoại trừ nước" – Một tiếng nói bất ngờ vang lên trong đầu nó …
Con bé như sực tỉnh .
Nó chợt ngớ người nhận ra … khi thấy con quái vật lại trồi dậy từ trong vùng lốc xoáy …
Luống cuống , nhưng không vội hoảng loạn .
Ngay lập tức , con bé cố gắng tập trung tất cả sức mạnh của mình …
Biến nước thành lửa , và biến lửa trở thành vật để tiêu diệt thủy quái - con quái vật đã nuốt chửng bạn nó !
Từng quầng sáng mỗi lúc một lớn dần , nó mạnh lên trên bàn tay con bé …
Rồi như được mách đường .
Xư Bi vội vàng ném thẳng từng khối cầu tích tụ đó vào vòng xoáy …
Khiến chúng bất thình *** h biến thành vòng xoáy lửa !
Lại một lần nữa – con quái vật bị hút vào vòng xoáy – không chút sức kháng cự .
Và … nó cháy tan … tan theo làn nước … tan theo cả những gì mà Xư Bi muốn níu kéo lại – xác của Ji Chun .
Ồ ! Kỳ lạ thay !
- Yu Mi … Kim Yu Mi !!!
- Sao cơ ?! Mày gọi tao á ?!
Con nhỏ khẽ ngoái đầu quay ngoắt lại , nhoẻn cười khinh khỉnh có vẻ không quan tâm … Nhưng bất thình *** h , cả một túi bột từ đầu dội thẳng lên đầu con bé … khiến tất cả mọi người xung quanh lẫn nó đều ngỡ ngàng đến sững sờ …
Há hốc mồm , nó thở … thở hắt ra từng đợt vì tức giận . Giận đến tái người , lần đầu tiên YuMi bị xúc phạm đến thế . Cho dù từ trước đến nay nó có gây ra bất cứ chuyện gì thì cũng chẳng ai dám đối xử hỗn xược với con bé đến vậy . Trợn mắt nhìn , nó tiến lại gần Xư Bi , gần như quát lên vào mặt con bé .
- Con nhỏ khốn kiếp này ! Sao mày dám xử xự với tao như thế hả !!!
Cũng ngước mắt lên nhìn , Xư Bi lườm … một cái lườm lạnh ngắt bằng ánh mắt thờ ơ đến đáng sợ - nó cũng đâu phải loại vừa .
- Tôi chỉ trả lại những gì bạn đã " tặng " mà thôi ! Ném bóng mà ?! Không vui sao ?!
- Yà !! Cái con khốn này !!!
Nói rồi , nó lập tức giơ tay lên , tính quật vào mặt con bé … "khí kình" quá mạnh đến nỗi Xư Bi cũng không kịp cúi người , nó chỉ có thể đứng yên chờ bị đánh ! Chẳng hiểu vì sao lại thế … ma lực phát ra từ YuMi rất đáng sợ … đến nỗi Xư Bi có cố gắng thì cũng không sao kiểm soát nổi … nó sắp phải nhận một cái tát điếng người – Xư Bi biết thế !!
Nhưng lạ thay … một bàn tay … bất ngờ chặn lấy tay con bé - YuMi sững người – thậm chí nó còn không thể chống cự .
Xư Bi đã nhắm tịt mắt lại , tất nhiên là nó chẳng muốn nhìn cảnh mình bị tát bởi một con bé khác . Nhưng rồi … đợi … một lúc , nó lại chẳng thấy có chuyện gì xảy ra cả ?! Ngơ ngác mở mắt ra … con bé ngỡ ngàng nhìn … khi thấy Jen đang hằm hằm chặn lấy tay kẻ đương định đánh nó …
- Jen … Jen sunbea ?!!
Bất ngờ vung mạnh tay ra , YuMi quắc mắt nhìn cả hai , rồi quay đi tức tối .
- Hừ ! Các người cứ nhớ đấy ! Vụ này còn chưa xong đâu !!!
" Đừng sợ nhé ! " – Jen nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên bờ vai nó để xoa dịu nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng …
" Ưm … vâng ạ ! " – Nó khẽ cúi đầu gần gật , nhưng thực sự là vẫn còn giật mình khi nhớ lại ánh mắt đáng sợ lúc ấy của YuMi – chúng bất giác đỏ lên như hai viên thạch hồng đầy uy lực khiến Xư Bi không thể nào chống cự … y như Yul vậy !
Nhắc đến Yul thì cũng y như rằng là Yul đang đứng nhìn tất cả , từ đằng xa , nhưng không ra mặt … vì đã có Jen mất rồi ! Bất giác , hắn cảm thấy mình thật vô dụng khi không thể kịp thời bảo vệ được con bé . Nắm chặt những khối cát trong tay , hắn bất ngờ bóp mạnh khiến chúng phải đột ngột tan biến vì sức nóng nơi bàn tay …
……………………..
YuMi đã nói là nó sẽ làm . Quả thực , con bé sẽ không chịu để Xư Bi yên cho đến khi nào nó tự mình cảm thấy được nguôi giận . Và cơn giận lúc này thì nóng lắm … nóng đến nỗi muốn bốc hơi luôn được . Đặt nhẹ bàn tay lên chiếc vòng hình thánh giá có cả hai cánh đều màu đen , nó khẽ mỉm cười rồi huýt sáo gọi biển khơi …
……………………………………Chap 18 : Thủy Quái .
Lon ton chạy đến bên bờ biển , nhìn từng làn sóng chợt đến chợt đi ùa tới chân nó như vẫy đùa đung đưa khiến con bé lại chợt giật mình ! Nó vội vàng lui lại như không muốn bước tiếp nữa , mặt xanh xao …
- Xư Bi ! Em sao vậy ?! – Giọng Jen dịu dàng bất ngờ cất lên .
Ngơ ngác quay ra nhìn , con bé lại cúi đầu bối rối … cố gắng mãi mà nói chẳng lên lời .
- Hưm … em … em …
Nhìn con bé cứ đưa mắt liếc xuống làn nước mà hoa lên vì do dự , Jen chợt cười thầm vì hắn đã hiểu ra ngay . Vội vàng đi kiếm đâu đó một cái phao bơi , Jen mỉm cười đưa cho nó .
- Cầm lấy này . Có thể thứ này sẽ giúp được em .
Nhận lấy chiếc phao bơi xinh xắn hình … con vịt . Xư Bi hơi nghệt mặt , nhưng rồi nó cũng cố gắng trấn tĩnh lại mình bằng cách hít thở thật nhịp nhàng rồi nhoẻn miệng cười cảm ơn với hắn . Dù sao thì cũng đã ra tới biển rồi , chẳng lẽ lại không liều mình … xuống tắm !
Nghĩ thế , nó liền mím môi , rồi lon ton chạy thẳng ra biển theo sự chỉ dẫn của Jen sunbea . Thấy nó cứ nắm chặt tay mình , hơi run lên vì sợ hãi , mặc dù đã có phao làm " bạn " , Jen lại phì cười thích thú – " Sao mà nhóc ngố thế ! " .
Chìm mình lâng lâng nơi bờ biển , để nước chỉ có thể dâng tới ngang ngực mình thôi , Xư Bi bắt đầu buông phao ra và tập vùng vẫy . Cầm chắc lấy tay Jen , nó cố gắng thả mình lơi lỏng rồi quẫy quẫy đôi chân để người đung đưa theo nhịp nước … Được một lúc , nó cảm thấy như cơ thể mình đang tự được nâng lên , rồi thử thả tay Jen … con bé thấy mình vẫn nổi , quá sung sướng , nó hét toáng lên rồi nhào mình bơi tiếp .
- Ya !! Jen ơi !! Em bơi được rồi nè !! Hay quá !!
Vừa nói , nó vừa lượn nhào đi vài vòng , cười thích thú … Mà không thèm để ý – mặt Jen đang nghệt ra vì con bé vẫn đang xài phao bơi -__-"!
………….
Càng bơi xa , nó lại càng cảm thấy như sóng đang đẩy mình … đẩy mỗi lúc một chới với , dường như mất kiểm soát ! Nó lại sợ . Chợt giật mình bởi một thứ gì đó đang cuốn lấy chân nó … Bất thình *** h , giật mạnh , cả người con bé chới với rồi ngã nhào xuống nước , mặt nó bị chìm sâu , ngạt nước đến nỗi không thở nổi nữa … Cố gắng vùng vẫy , nó đang cố gắng hết sức để quẫy lấy chân mình ngoi lên mặt nước . Nhưng dường như là vô vọng … những cái xúc tu trơn nhờn cứ nhất quyết cuốn chặt lấy chân nó , mỗi lúc một dìm con bé xuống sâu hơn . Nó sợ , nó muốn khóc thét lên trong làn nước …
Nhưng rồi , bất chợt , nó thấy một đàn cá heo vô tình bơi qua , từng con , đang cố gắng áp chặt lấy người nó rồi kéo nó lên trên , đám còn lại thì ra sức gẩy những cái xúc tu kia ra khỏi cổ chân con bé . Lâng lâng dần lên mặt nước , nó cảm thấy mình như vừa được giải thoát …
Vội vàng nhao lên mặt nước , nó cố gắng bám vào một thứ gì đó có thể kéo mình lên được . Và … con bé đã vô tình ôm trầm lấy một người … ôm thật chặt và áp sát mặt !! Người ấy … tên là Jen ! Mặt nó đỏ bừng , ngập ngừng lúng túng khi phải nhìn hắn trực diện gần đến như thế … Vội vàng buông ra , nó lại chới với suýt ngã , con bé lắp bắp xin lỗi rồi chạy vội lên bờ .
Jen ở lại , hắn sờ nhẹ lên môi … khi cảm giác được có thứ gì đó mềm mại vừa sượt qua môi mình … Jen nhìn theo con bé .
Ở bên kia , phía trên cao boong tàu , Yul cũng đã vô tình nhìn thấy tất cả . Tại sao lại cứ như thế !! Tại sao lại cứ để hắn phải nhìn thấy được tất cả những hình ảnh đó ! Những thứ mà hắn không muốn nhìn … vì chúng khiến cho con tim Yul chợt nhói . Một cảm giác lạ lùng nhưng khó chịu . Yul không hiểu .
………………………
Vội vàng trở lại bờ cát , Xư Bi tìm gặp Chun , con bé vẫn đang tán chuyện với mấy cô bạn gái , nhưng vừa thấy Xư Bi ra gặp thì lại thôi ngay ^^!
Tưng tửng đi ra , Chun bất ngờ bị con bé tóm chặt lấy tay rồi lôi tuột ra một góc .
- Chun ! Tớ phải kể cho cậu ngay chuyện này !
- Gì thế … - Chun gãi đầu rồi làu bàu xoa tay .
- Tớ … vừa bị kéo tuột xuống nước … - Con bé lắp bắp trả lời .
- Hà ! Chắc lại là tụi con trai chơi mấy trò hù dọa thôi ! – Chun xua tay có vẻ chẳng lo ngại lắm . Nhưng Xư Bi thì lại rất mực bực mình , nó gắt lên .
- Là những cái xúc tu đấy !!!
Xư Bi vừa dứt lời , Chun liền giật bắn mình rồi ngồi bật dậy . Con nhóc trợn mắt thốt lên hoảng hốt .
- Xúc tu ?!! Cậu nói là những cái xúc tu sao ?!!!
- Ừm … phải … như của một con bạch tuộc khổng lồ vậy , tớ cảm thấy thế ! – Xư Bi gật đầu sợ hãi .
Hai đứa còn đang ngỡ ngàng , đờ người ra nhìn nhau … thì bỗng nhiên , có một ông già mình trần tóc bạc , đầu láng bóng đột ngột xuất hiện , ngồi xuống xen vào giữa câu chuyện .
- Quái vật Ya Kan . Nó đã xuất hiện … - Ông cụ lầm bầm .
- Quái vật Ya Kan ?!! – Cả hai đứa tròn mắt ra nhìn rồi quay ngoắt về phía ông cụ .
Lão gật đầu , rồi từ tốn kể tiếp , nghe có vẻ … rất là thật !
- Nó là một con quái vật của biển cả , nắm trong tay sức mạnh khó lường với những chiếc xúc tu dài đến trăm trượng , dài và mạnh . Mỗi nhát quật của nó khiến cả bầu trời rung chuyển , cũng là nguyên nhân gây ra những vụ đắm tàu đột ngột không trở lại . Đã biết bao con người phải chôn mình nơi bụng nó mà không được siêu thoát …
Cụ già vừa nói đến đây , hai đứa lại chợt giật mình rồi thốt lên nhìn nhau .
- Cụ nói là những linh hồn không được siêu thoát ?!!
- Phải … có rất nhiều … phải đến hàng chục mạng đã ra đi nhưng chưa được trở lại nơi Suối Vàng …
Vừa nói , lão vừa từ từ đứng dậy rồi lụi cụi đi mất . Hai con ngơ ngác quay ra nhìn nhau , ngẫm nghĩ một hồi , rồi nó nói .
- Cậu cũng có suy nghĩ giống tớ chứ ! Chun ?!
Chun khẽ gật đầu , nó mỉm cười do dự …
- Có lẽ vậy …
………………
Trở lại căn phòng tối nơi mà lão cùng một người ra lệnh , lão già khúm núm nhìn rồi run rẩy …
- Thưa … thưa tiểu thư … tôi đã hoàn thành nhiệm vụ …
- Tốt lắm … giờ thì hãy biến đi …
Nói rồi , cái YuMi tóm chặt đầu ông lão , vặn mạnh một cái rồi thổi phù khiến hắn biến thành hư không … Chỉ còn để lại trên mặt đất một chút cát đen rải rác như bột vụn .
Con nhỏ khẽ mỉm cười , lặng lẽ nhìn ra phía biển … thấy hai đứa đang ngồi lầm bầm tán chuyện về con thủy quái … Nó lại nhếch môi thật khinh khỉnh rồi búng tay cái " póc ! " .
" Bingo ! " .
…………………………
Chiều tối , lúc này bầu trời cũng đã bắt đầu chuyển màu sang xanh xám , nhìn mặt biển mà nó có cảm giác như chúng dày và sâu hơn .
Nắm chặt tay Chun cùng đi tới bờ biển , bỗng … Xư Bi dừng khựng lại , nó có vẻ bối rối …
- Chun …
- Sao vậy ?!
- Tớ … bơi không giỏi lắm … - Nó nói với vẻ rụt rè , e ngại .
Chợt , Chun phì cười , rồi xua tay như vẻ chẳng đáng lo lắm . Đặt hai bàn tay lên vai Xư Bi , nó nhìn thẳng vào mắt con bé .
- Nghe tớ nhé ! Cậu phải tin tưởng vào khả năng của mình . Quỷ thì không biết sợ , và Quỷ cũng chẳng cần bơi . Chỉ cần tập trung , cậu có thể giữ thăng bằng ở bất cứ đâu cũng được .
Chun nói … có vẻ rất dõng dạc … khiến nó yên tâm . Gật đầu , con bé cũng mỉm cười đồng ý , rồi nắm chặt tay Chun … hai đứa bắt đầu từ từ bước xuống biển .
Ồ ! Lạ thay !! Con bé đang đi – nó đang đi dưới biển – là đi đấy nhé ! Không phải bơi ?! Tại sao nhỉ ?! Vì nó có Chun bên cạnh , Chun khiến nó như được tiếp thêm sức mạnh , từ một Truy Hồi .
………………
Đi đến tầm giữa biển , bỗng , Chun dừng khựng lại , khiến nó ngỡ ngàng quay sang …
- Cậu sao vậy ?!
- Có … có cái gì đó …
" … Cuốn lấy chân tớ !!! " – Chun vừa dứt lời thì cũng bất thình *** h , cậu ta bị kéo sâu xuống biển … bởi một thứ gì đó !!
Xư Bi bàng hoàng ngụp xuống theo , nó sợ hãi chìm mình trong làn nước … khi nhìn thấy con quái vật kia đang nghoe nguẩy từng cái xúc tu dài vô tận như muốn đập tan tất cả .
- Xư Bi ! Tập trung sức mạnh , tạo vòng xoáy đi !!
Chun đột ngột xuất hiện bên cạnh nó , rồi như hét vào tai con bé – rất dõng dạc – " Tạo vòng xoáy đi !! " – Nhưng nó nào có biết vòng xoáy là gì ???!!!
Thấy Xư Bi cứ ngớ người ra nhìn sau câu nói , Chun lại thở dài , rồi nét mặt chợt tái nhợt đi vì vô cùng lo lắng !
- Đừng … đừng nói với tớ … là cậu không biết làm đấy nhé ?!
Con nhóc khẽ gật đầu , thật là ngại ngùng khi phải thú nhận ra điều đó . Chun là một " thợ săn " lành nghề hơn nó mà .
Nhưng không vội mất bình tĩnh , vẫn nắm chặt lấy tay con bé , dường như truyền sang cho nó một thứ sức mạnh nào đó … Nó chợt thấy cả cơ thể mình như nóng bừng lên kỳ lạ !!
- Tớ đã hiểu rồi !
- Vậy thì làm đi !
Ngay lập tức , cả hai đứa liền dang rộng đôi tay , rồi cố gắng sử dụng sức mạnh của mình để hút sạch những làn nước xung quanh rồi tạo thành một khối cầu lốc xoáy , ném tới tấp vào con quái vật với hy vọng mong nó sẽ bị hút vào đó … Khối cầu mỗi lúc một mạnh , và lực hút cũng càng ngày càng lớn … dường như đang tạo thành một lốc vòi rồng cuốn trong làn nước … Thật kinh khủng !!
- Liệu … dùng " nước " có thể thắng được " nước " thật chứ ?!!
- Không chắc vậy , nhưng mà mong là thế !!
Chun nói có vẻ dè chừng , làm cho nó càng lúc càng lo sợ , lực hút từ lốc vòi rồng mà tụi nó tạo ra càng lúc càng lớn … như muốn hút luôn cả hai đứa nó vào vậy ! Phải cố gắng lắm mới giữ được thăng bằng đấy ! Nhưng – dường như – chính con quái vật kia – và Chun – cũng không thể trụ nổi . Ngay lập tức , khi con quái vật vừa bị hút vào lốc xoáy … thì cũng là lúc nó kịp thời móc nghéo những chiếc xúc tu vào chân Chun lúc nào không biết … khiến con bé không thể nào giãy ra … chỉ có thể cam tâm chui vào bụng con thủy quái … Nhìn từng làn nước như cuốn Chun đi mỗi lúc một xa , sâu thăm thẳm nơi đại dương huyền bí – tối đen và vô tận . Xư Bi dường như khóc thét lên và muốn nổi điên ngay tại đó ! Nó chỉ muốn đấm phá và đập tan một thứ gì đó … nhưng xung quanh … duy nhất – chỉ là nước !
Người con bé bỗng chốc nóng bừng …
Đột ngột , nó cuộn tròn cả người lại …
Cảm tưởng như có thứ gì đó đang muốn nuốt cả lấy tâm can đó …
Nóng đến cháy ruột gan …
Rồi bất thình *** h…
Nó bung ra…
Cùng đôi cánh !!
Nó – lại mọc cánh ?!!
Đó là đôi cánh dơi huyền bí lúc trước …
Khiến con bé có thể "bay" trong nước ?!
Thật kỳ lạ … là nó đang bay ?!
Đôi cánh có thể giúp con bé thăng bằng ở bất cứ nơi nào …
Kể cả trên trời hay dưới nước – thật tuyệt !
Thậm chí còn chưa kịp hết ngạc nhiên …
Thì bất thình *** h , hai bàn tay nó lại nóng rực lên …
Rồi bung ra những quầng lửa sáng lòa …
…Có thể tồn tại trong môi trường nước ?! …
Sao kỳ lạ vậy ?! Lửa mà có thể hiện hữu trong làn nước sao ?!!
"Vì đó là lửa địa ngục ! Lửa địa ngục có thể thiêu cháy tất cả , không ngoại trừ nước" – Một tiếng nói bất ngờ vang lên trong đầu nó …
Con bé như sực tỉnh .
Nó chợt ngớ người nhận ra … khi thấy con quái vật lại trồi dậy từ trong vùng lốc xoáy …
Luống cuống , nhưng không vội hoảng loạn .
Ngay lập tức , con bé cố gắng tập trung tất cả sức mạnh của mình …
Biến nước thành lửa , và biến lửa trở thành vật để tiêu diệt thủy quái - con quái vật đã nuốt chửng bạn nó !
Từng quầng sáng mỗi lúc một lớn dần , nó mạnh lên trên bàn tay con bé …
Rồi như được mách đường .
Xư Bi vội vàng ném thẳng từng khối cầu tích tụ đó vào vòng xoáy …
Khiến chúng bất thình *** h biến thành vòng xoáy lửa !
Lại một lần nữa – con quái vật bị hút vào vòng xoáy – không chút sức kháng cự .
Và … nó cháy tan … tan theo làn nước … tan theo cả những gì mà Xư Bi muốn níu kéo lại – xác của Ji Chun .
Ồ ! Kỳ lạ thay !

