watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 8 - Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
Home >
Tìm kiếm

Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 13:06

qua bên Trầm Sương Uyển tìm đại một người cũng có thể múa giỏi hơn các ngươi hát hay hơn các ngươi, biết đều mau chóng đóng cửa đi.” nói xong cón hất đỗ cái bàn trước mặt làm cho thức ăn văng tung tóe.

“Hảo, ta cho người về bên Trầm Sương Viên tìm một người qua đây ta và nàng ta thi vũ để cho mọi người bình phẩm.” Tiếng nói từ sau vang vọng ra, thân ảnh bạch y thong dong đi ra màn đêm làm nền cho nàng càng thêm quỷ dị.

Kỳ Nhi bước ra toàn thể sững sốt, xem ra hán tử kia chết chắc rồi dám ở đại phá hoại chuyện làm ăn của Mãn Nguyệt Lâu. Nhưng lại ngoài mong đợi của mọi người nàng chỉ biết ra đứng nhìn hán tử kia và mỉm cười, nói: “Chẳng phải ngươi nói tim đại một người cũng múa giỏi hơn người bên chúng ta sao, được mau mau dẫn nàng ta qua đây đi.” nói xong còn làm thế mời, Kỳ Nhi bình hận nhất người dám đá đổ thức ăn của nàng và nhục mạ tỷ muội nàng, dám vào lâu gây chuyện ta cho ngươi mất mặt chết sau đó… hừ.

“Ngươi đừng đắc ý ta kêu Khuynh Tuyết ra mặt xem ngươi như thế nào thi thố cùng nàng hừ.” Hán tử cũng không sợ hãi ngược lại bình thản ứng phó, nghĩ thầm nàng ta cũng chỉ giỏi công phu nữ tử thô lỗ như vậy sao bằng Khuynh Tuyết dịu dàng ôn nhu.

Chẳng bao lâu hắn dẫn đến một nữ nhân mặc hồng y bằng lụa mỏng da thịt ẩn hiện câu dẫn người, nàng cử chỉ nhẹ nhàng, bước đi uyển chuyển thướt tha, dáng người mảnh khảnh yếu đuối.

Một mảnh hiện trường hút khí thật to, đương nhiên ai cũng nhìn ra nàng là đệ nhất hoa khôi ở Trầm Sương Viện tên Khuynh Tuyết ca vũ của nàng được xem là đệ nhất.

“Cô nương là Kỳ Nhi sao, ta nghe Mạc đại ca nói cô nương muốn thi vũ cùng ta.” Khuynh Tuyết mềm mỏng nói, dáng đi nhẹ nhàng đến trước mặt Kỳ Nhi.

Ân là một nữ nhân xinh đẹp, đang tiếc tình cách quá thâm hiểm, cười mà nụ cười giả tạo thấy rõ như vậy nam nhân đuôi mù mới thương yêu nàng: “Cô nương không cần khách sao, ta nghe nói cô nương cầm nghệ tinh thông nên muốn thi thố làm quen thôi.” Nữ nhân đang chết người tưởng ta sợ sao, muốn giả nai xem ai hơn ai, thua ngươi ta không là Nguyệt Kỳ Nhi của Mãn Nguyệt Lâu.

Hai nữ tử bên dưới giao hảo bất đầu chuẩn bị hai khắc sau so tài, trong một nhã gian trên lầu một lão nhân tóc hoa râm nói: “Lâu chủ xem ra hôm nay thật náo nhiệt, Kỳ Nhi cô nương kia cũng quá tự cao rồi nàng làm sao sánh bằng Khuynh Tuyết ôn nhu thùy mị.”

Nam tử đeo mặt nạ từ đầu đến cuối cũng không quan tâm đến vụ thi đấu bên dưới chỉ lo thưởng thức trà và thức ăn trên bàn, cũng không trả lời lão nhân đang nói kia.

“Lâu chủ vậy giao dịch của chúng ta…” Lão nhân lo lắng nhìn nam tử âm trầm trước mặt.

“một vạn lượng hoàng kim.” Nam tử lãnh đạm nói cũng không nhìn lão nhân một lần, liếc xuống bên dưới thấy khách nhân đang reo hò đòi hai người kia lên biểu diễn.

“Lâu chủ, khúc vải Thiên Tằm Kim Điệp không thể nào có cái giá đó.” Lão nhân cắn răng nói.

“Ta không lập lại hai lần.” Nam tử nhìn bên dưới nữ nhân hồng y kia đã bước lên đài chuẩn bị thi vũ.

Lão nhân suy nghĩ một lát nghiến răng nói một chữ “hảo” sau đó đứng vậy rời đi, nam tử khóe miệng cong lên nụ cười đắc ýtiếp tục ngồi xem vũ.

không nói đến trên lầu, bên dưới cũng đã loạn vô cùng ngay khi Khuynh Tuyết bước lên đài mọi người reo hò tên nàng, nàng nở nụ cười mĩ lệ ra hiệu cho tỳ nữ đi theo tấu tàn liền bắt đầu múa, điệu múa như tiên vũ, xinh đẹp mà thanh nhã, ám muội mà tinh khiết, khiến người không thể dời đi tầm mắt.

“Quả là một mỹ nhân.”

“múa rất hay”

Nàng xoay tay, tay trái hạ xuống bên vai trái liền lộ ra một mảng da thịt trắng muốt, chân phải đá xoay vòng đôi chân xinh đẹp lộ ra, vòng eo đong đưa như câu nhân, nam nhân đều chảy ra nước miếng ra nhìn nàng.

Điệu múa kết thúc nàng cuối người chào khách nhân, miệng cười đắc ý chân mày nhướng cao nhìn về phía Kỳ Nhi khiêu khích, Kỳ Nhi cũng không phản ứng lại chỉ cười với nàng.

Kỳ Nhi mặc bạch y bước lên đài thần thái tự tin không có nửa phần lo lắng khiến mọi người cũng khó hiểu không lẽ nàng còn có thể múa đẹp hơn Khuynh Tuyết sao.

Kỳ Nhi mỉm cười nhẹ nhàng không có nửa phần bụi trần như Khuynh Tuyết, nói: “Các vị hôm nay Kỳ Nhi thi thố chút tài cho mọi người thưởng thức, cùng Khuynh Tuyết cô nương hôm nay chỉ là giao hữu tên của chúng ta cũng đã được viết lên trên thùng nếu thấy thích các vị cứ cho một phiếu.” nhún người một cái nàng bước đến giữa sân ra hiệu cho Phi Yến cùng hai nha đầu Phi Phi và Linh Linh.

Bài hát nàng sắp hát và múa chình là Hồ Ly Trắng lấy đi không ít nước mắt của fangirl ở hiện đại rồi, để xem nhạc cổ đại và hiện đại ai hơn ai nha.

Mở đầu bằng tiếng tiêu của Phi Phi ngân vang toàn sảnh, Kỳ Nhi chỉ đứng yên chưa có động tác nào cả. Tiêu thổi được một khúc thì tiếng cổ cầm hòa âm theo du dương kéo dài như bình nguyên xa xăm bát ngát.

Tiếng đàn và tiêu nhẹ xuống cũng là lúc Kỳ Nhi cất lên giọng ca trong treo thanh âm mềm nhẹ khiến người ngỡ ngàng ” Thiếp yêu hồ ngàn năm tu luyện, ngàn năm tu luyện ngàn năm cô độc, lặng lẽ trong đêm dài liệu có ai nghe tiếng khóc thầm, giữa đèn hoa hư ảo liệu có ai ngắm nhìn thiếp nhảy múa…” Kỳ Nhi giơ lên tay phải đưa ra rồi lại nhẹ nhàng thu vào đặt trước ngực động thời xoay một vòng đầu hơi cuối xuống, không ai nhìn được biểu cảm trên gương mặt nàng, nhưng tiếng tiêu kéo dài làm cho người có cảm giác bi thương.

Ngẩn đầu bước về trước hai bước nhìn thẳng vào mọi người đưa ra tay trái, tay phải nắm ở trong ngực ánh mắt bi thương tuyệt vọng. ” Thiếp yêu hồ ngàn năm chờ đợi, ngàn năm đợi chờ ngàn năm cô độc….”

Nàng xoay tròn rồi lại đưa tay hơi nghiêng người, gượng mặt đau khổ khiến người thương tiếc muốn che chở cho nàng rồi lại không biết làm sao, nàng như một con yêu tinh xinh đẹp quanh quẩn trên thế gian, thân thể uyển chuyển đung đưa không mang tí khiêu gợi nào giống như Khuynh Tuyết lại khiến mọi người muốn ôm vào lòng đem cho nàng sự ấm áp.

“Hãy để thiếp múa thêm một khúc nữa vì chàng, thiếp chính là con hồ ly trắng trăm ngàn năm trước được chàng cứu sống, chàng nhìn tay áo tung bay, tay áo tung bay, thề non hẹn biển tất cả chỉ là mây khói….”Trên mặt Kỳ Nhi rơi xuống những giọt lệ, lệ lăn dài trên đôi gò má trắng nõn của nàng, khiến nam nhân chỉ muốn xông lên ôm lấy nàng lau lệ cho nàng, khúc nhạc đượm buồn thấm vào lòng người như si như túy ai nghe cũng phải não lòng.

Kỳ Nhi xoay tròn rồi lại xoay tròn tay áo tung bay tung, nàng thật sự như một con hồ ly trắng trong bày hát, đang hát lên tâm trạng của mình lời ca bi thương như khóc rồi lại như cố gắng không khóc, nhún nhẹ người đưa lên chân phải móc ra sau hai tay vẽ một tròn tuyệt mĩ, lời bát hát kết thúc cũng là lúc nàng té xuống.

chẳng những nữ nhân ngay cả nam nhân trên mặt cũng đã sớm vương lệ đau thương, ngay khi một khắc nàng té xuống mọi người kinh hô lên tất cả như muốn nhào hết lên cả vũ đài đỡ lấy thân thể mỏng manh của nàng.

Kỳ Nhi đứng vậy lau lệ trên mặt mỉm cười thi lễ với mọi người bước ra sau hậu trường, để lại tiếng khen và tiếng la trong đại sảnh, cùng lúc đó cũng có một thân ảnh bạch đã ngắm hết một màn biểu diễn của nàng, hai mắt người đó tỏa sáng long lanh, miệng không ngừng nói: “tìm được rồi, cuối cùng cũng tìm được rồi, chắc chắn là tỷ ấy.”

Nam nhân trên lầu nhìn nàng múa xong, nhìn về phía xa xăm nói một câu: “Tiểu Kỳ chờ ta, ta nhất định sẽ quay về đón nàng.” rồi đứng vậy bước đi. Hướng nam tử nhìn cách đây một trăm dặm cũng chính là một khu rừng trúc bên trong có một ngôi nhà đã rất lâu không có người ở.

Chương 5.1: Hội Ngộ…..Đi Miêu Cương….Thi Tài
Không ai thấy Kỳ Nhi khi bước ra sau hậu viện nở một nụ cười hồ ly gian xảo: xú nữ nhân muốn phá đi Mãn Nguyệt Lâu của nàng cùng chúng tỷ muội thì về luyện thêm năm mươi năm bản lĩnh nữa đi.

Kỳ Nhi vui vẻ hớn hở đi làm huế hoa cao, đằng trước một mảng rối loạn phải nhờ tổng quản và Phi Yến dàn xếp, Khuynh Tuyết cảm thấy xấu hổ nên đã bỏ về cùng Mạc đại ca của nàng.

Trước cửa cũng hỗn loạn không kém, một cô nương mặc bạch y tóc dài gần như chấm đất dáng vẻ còn rất trẻ con đang đứng trước của Mãn Nguyệt Lâu đòi vào trong, hộ vệ thấy nàng con nhỏ cũng rất khó xử không biết có nên cho vào hay không.

Cô nương mặc bạch y từ tốn nói: “Vị đại ca này ở trên bản ghi không phân biệt nam nữ nha sao huynh lại cản ta.”

“Tiểu muội đây là thanh lâu, muội khi lớn một chút mới đảo lại đi nha.” Hộ vệ cũng từ tốn khuyên nàng.

Cô nương mặc bạch y còn đang định nói gì đó thì một bóng trắng khác lướt qua nàng và các hộ vệ chạy thẳng vào trong, chạy một mạch ra sau hậu viện, bạch y cô nương nhìn thấy thời cơ đã đến cũng chạy theo vào miệng hô to: ” ai nha, Tiểu Tuyết không được chạy, có ai không bắt con bạch hổ lại dùm với.”

Mọi người nghe thấy có hổ liền nháo nhào chạy thục mạng, còn ai có tâm trí quản một tiểu cô nương đang chạy vào cũng chạy ra sau hậu viện, hộ vệ thấy vậy cũng đuổi theo nàng.

Kỳ Nhi đang bưng món điểm tâm nàng vừa mới làm xong để trên bàn, mùi thơm từ hoa huế ngào ngạt khiến nàng thèm nhỏ vãi a, đang chuẩn bị ăn miếng đầu tiên thì bị một con gấu bông từ trên trời giáng xuống đè nàng xuống đất tớp miếng huế hoa cao trên tay.

Kỳ Nhi nhìn kỹ nó là cái gì rồi không khỏi kêu lên sợ hãi: “Má ơi con này đâu phải gấu bông, bớ người ta hổ có hổ nha.” Trong nhất thời nàng cũng quên luôn mình có võ công mà nằm giãy dụa.

Nhưng con hổ nhìn nàng ánh mắt mang ý cười, không có địch ý mà như muốn nói: bánh rất ngon nó muốn ăn thêm miếng nữa.

Kỳ Nhi đành liều mạng một lần nói: “Nếu mày buông tao ra, tao cho mày mấy cái bánh trên kia chịu không.”

Con hổ như hiểu ý nàng nhe răng cười (con này độc nhất nha) buông nàng ra, nhìn nàng rồi lại nhìn mấy cái bánh như nói: mau a, muốn ăn bánh cho bánh đi.

Kỳ Nhi nhìn nó mỉm cười lấy xuống đĩa điểm tâm để trước mặt nó: “Ăn đi, ngon không chủ nhân mày đâu, nếu không có theo tao đi, ta không bạc đãi đâu nha, ngày ba bữa, tháng có năm ngày nghỉ, thức ăn tao làm ngon lắm nha.”

“Tỷ đừng có mà dụ dỗ nó nha.” Cô nương bạch y bước vào cười hì hì nhìn nàng.

“Tiểu muội, muội là ai, sao lại vào đây.” Kỳ Nhi nhìn cô nương trước mặt, gương mặt trẻ con đang yêu, còn nét ngây thơ lại có nét thành thục, trên tay là một mảnh da rắn thật ra là một xà tiên thì đúng hơn, tóc nàng dài đến đụng đất, đang mỉm cười nhìn nàng.

“uhm, muội là người ở Diễm Minh quốc ngàn dặm xa xôi tìm các tỷ tỷ của muội.” Bạch y cô nương miệng nói nhưng lại không chút bi thương giống như không phải chuyện của nàng.

“Vậy bọn họ là ai tên gì sao lại nhẫn tâm bỏ một cô bé xinh đẹp như muội, nói đi tỷ tìm giúp cho không thì ở đây cũng được.” Kỳ Nhi nghe nàng nói cảm thấy có mấy phần đồng cảm mà đâu biết mình đang vào tròng.

“Bọn họ a đúng là nhẫn tâm nha, muội có một sư phụ, rất nhiều tỷ tỷ, Zổ tỷ, Pra tỷ, Lệ Phong tỷ, Tiểu Miêu tỷ, Hàn Nguyệt tỷ, và còn một Kỳ Nhi tỷ nữa a.” Cô bé chống cằm nhìn nàng đầy ẩn ý.

“Tên nghe quen quá ta, hưm…À nhớ rồi.” Kỳ Nhi đang bị cái vụ con hổ làm cho mất hồn nên mất trí nhớ tạm thời. Đột nhiên bừng tỉnh nàng nhao qua ôm lấy cô bé: “Tiểu Thiên Sứ muội muội, quá đáng nhận ra còn đùa tỷ như vậy xem tỷ cho muội biết tay.” tay Kỳ Nhi bắt đầu cù lét nàng khiến nàng cười ha ha chạy vòng vòng.

“Haha, muội xin lỗi mà không dám nữa tha cho muội đi nhột quá.” Tiểu Thiên Sứ chạy vòng vòng bị Kỳ Nhi dùng khinh công bắt được cù lét đến cười ra nước mắt.

Kỳ Nhi đang định buông nàng ra thì một bóng trắng và một bóng đen nhào đến hai người, thì ra là Tiểu Tuyết và một con lang màu đen thấy các nàng đùa giỡn nên cũng muốn giỡn cùng, khiến cho mặt các nàng toàn là nước bọt của tụi nó.

Các hộ vệ chạy theo thấy là người quen của nàng nên cũng đã tự tản đi làm việc khác, nàng ngồi xuống bàn nhìn thiên sứ đang sửa sang lại quần áo: “Muội muội xuyên qua đây lúc nào, muội sống có tốt không bọn thú này là sao.”

“Muội Xuyên vào mười mấy năm trước là công chúa của Diễm Minh Quốc, muội…sống rất tốt, hiện giờ muội tên là Lãnh Minh Châu.” Thiên Sứ cuối đầu, nàng biết có một số chuyện cũng không thể cho người khác biết, nàng cũng vậy.

Hai tỷ muội cứ thế tâm sự rất lâu, sau đó trời đã khuya nàng dẫn Minh Châu đi vào Thiên Sứ các đã được để sẵn cho nàng, đi theo nàng có Hắc Bạch miêu, bạch hổ tên Tiểu Tuyết, hắc lang tên Hỏa Lang chắc là vì nhóm lông đỏ trên cổ nó, trên tay Minh Châu là Hoa Cốt Tiên đuôi khắc hoa hồng tinh xảo, Hoa Cốt Tiên được làm bằng da rắn trăm năm bền chắc dẻo dai vô cùng.

Nàng cũng cho Minh Châu xem Phệ Hồn Tiên và kể những chuyện của mình cho nàng ấy nghe trừ việc nàng từng gặp hắn.

Nhưng tỷ muội trùng phùng chưa được lâu nàng liền phải đi Mạn Châu nghe nói ở đó có người tìm được Lệ Nhân Ngư nàng phải mua cho bằng được nên đã giao mọi chuyện còn lại của Bách Hoa Hội cho nàng, Phi Phi và Linh Linh thì được phân công hỗ trợ cho Minh Châu, nàng chỉ dẫn theo Phi Yến đồng hành.

“Tỷ tỷ mới gặp mà.” Minh châu gương mặt sắp khóc nhìn nàng

“Tỷ thật sự có việc Cua tỷ thì hay có việc đi mấy ngày lận, tỷ gửi thư báo cho Zổ tỷ rồi, còn Su muội cũng nhắn nàng ta về lâu đi nha.” Kỳ Nhi cười nắm tay nàng.

“Tỷ đi bảo trọng nha.” Minh Châu vẫy tay tiễn chiếc xe ngựa đã đi xa, nhìn bầu trời rồi bước vào lâu.

* * *

Đi hơn mười ngày nàng mới đến được Mạn Châu, Lệ Nhân Ngư nghe nói là do một ngư dân đánh cá vô tình tìm thấy, có một vị thấy thuốc đi ngang đã nói rõ tác dụng nên ngư dân muốn bán giá cao một chút để có thể đổi đời.

Hiên giờ có hơn mười người đang ra giá, đều là phu hộ phú thương, quan lại trong triều, khi nàng đến nơi thì chính là một vị Tuyết lâu chủ nào đó ra giá năm vạn lượng vàng, chưa ai có gan trả thêm giá và cũng không dám đắc tội người này.

“Ngư phu tôi trả năm vạn năm trăm lượng bán cho tôi được không.” Kỳ Nhi đang ra giá cùng ngư phu.

“Chúng tôi ra giá sáu vạn lượng vàng.” Một hắc y nam tử diện mạo tuấn tú lên tiếng, đang đi về phía nàng.

“Bảy vạn.” Kỳ Nhi cắn răng nói.

“Tám vạn.” Hắc y nam tử tay cầm cây quạt phe phẩy.

“Chín Vạn.” Lần này Cua tỷ giết nàng là cái chắc.

“Mười Vạn.” Nam tử ôn hòa cười nói.

“Hảo hảo, Cô nương còn trả giá cao hơn không, Lục gia tôi bán cho ngài.” Ngư phu cười há cả cái miệng rộng kia ra.

“Tiểu thư đi thôi.” Phi Yến kéo tay nàng.

“Ta…hừ đi thôi Phi Yến tối nay chúng ta đi trộm.” Nói nhỏ cùng Phi yến liền keo tay nàng chạy đi.

* * *

“Tiểu thư hay là thôi đi nhìn người kia võ công không thấp đâu.” Phi Yến thở dài đưa tay chọc phá cây nến, cổ đại thật thiếu tiện nghi nha, không có đèn điện chỉ có một cây nến đang cháy.

“Ngươi cứ ở đó ta đi một mình.” Kỳ Nhi phóng ra cửa sổ bất đầu đi vào đường cũ nàng theo dõi tên Lục nam tử kia.

Kỳ Nhi lặng lẽ phóng qua tường chui vào trong viên, nương theo bóng tối bắt chước Lưu Nguyệt tỷ
<<1 ... 678910 ... 37>>

Tag:

Cổ,Vương,Xem,Ta,Thu,Phục,Ngươi

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1604