watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 10 - Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
Home >
Tìm kiếm

Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 14:25

tự mình đi như vậy rất nguy hiểm, nghe nói cổ vương tính tình kì quái hơn nữa rất ghét người trung nguyên chúng ta.” Trúc Linh Lan nghe tin nhi nữ muốn tự mình “xông pha” đi cầu dược liền chạy tới phòng nhi nữ thấy nàng đang thu xếp đồ đạt liền cằn nhằn.

“Ai nha, mẫu thân người đừng lo cho con, con tự biết chăm sóc mình, chỉ là cổ vương thôi mà chúng ta ra điều kiện hợp lí ắt xong việc.” Kỳ Nhi cầm cái tay nải còn đặt lên bàn cười tủm tỉm nhìn mẫu thân.

“Con chưa từng đến miêu cương lần nào, nơi đó rất nguy hiểm mẫu thân thấy vẫn là nên để người khác đi là được rồi.” Trúc Linh Lan nắm tay nàng ánh mắt tràn đầy lo lắng bất an.

“Mẫu thân không sao đâu, hơn nữa Thiên Niên cổ không phải dễ cầu, nếu chúng ta cử một người địa vị thấp kém vậy làm sao được, mẫu thân chẳng phải nói hắn tính tình kì quái sao nếu như chúng ta phái ngươi như vậy đi hắn nghĩ chúng ta xem thường sẽ không cho mượn cổ, con đi là thích hợp nhất không nhỏ cũng không lớn, lấy thân phận là thánh cô đi hắn cũng sẽ nể mặt phần nào.” Kỳ Nhi tiếp tục cười đến rạng rỡ.

Mẫu thân không trả lời mà châm chú nhìn nàng thật lâu, cuối cùng nói: “Kỳ Nhi mẫu thân biết ngươi đang nói dối, có gì mà mẫu thân cũng không thể biết được sao, hài nhi ngốc đừng tự ôm hết vấn đề vào mình phải nói ra cho mọi người cùng chia sẻ.” Câu nói ấy khiến khuôn mặt Kỳ Nhi từ tươi cười chuyển sang trắng bệch.

Kỳ Nhi cuối đầu một lát, ngẩn lên nhìn thẳng vào mắt của mẫu thân, mẫu thân cũng không né tránh nhìn thẳng lại nàng: “Mẫu thân có một số việc không thể để người ngoài biết, cũng không thể cho nhiều người biết. Túc Sát cổ không chỉ đơn giản là cổ hại ngươi bình thường, người sau khi trúng cổ sẽ nghe theo sự điều khiển của người giữ cổ mẫu.” Kỳ Nói đến đây ngưng lại nhìn mẫu thân.

“Không chỉ có thể đúng không.” Mẫu thân nghiêm túc nhìn nàng.

Kỳ Nhi thở dài nắm tay mẫu thân: “Con muốn hai người kia chăm sóc Ca ca là vì muốn cho Túc Sát cổ ký sinh trong người khác thì cách một tháng lại cho người đó uống máu của mình một lần, nếu uống đủ ba lần Ca ca cũng không còn cách nào cứu được, con muốn hai người họ văng bẫy hợp sức bắt người đó, con định trước khi đi mới nói.”

“Kỳ Nhi chuyện như vậy tại sao không nói ra sớm cho mọi người chuẩn bị không phải tốt hơn sao.” Mẫu thân ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn nàng như nói: chuyện đó thì có gì phải dấu, con mau khai hết ra cho ta.

“Người có thể hạ độc Ca ca một cách vô thanh vô tức không ai biết như vậy chỉ có hai loại: một là cao thủ thượng đẳng, nhưng nếu như vậy chỉ cần một kiếm là xong cần gì phải hạ cổ, hai là người đó võ công kém hơn ca ca nên mới dùng cổ này, Cổ này cứ bảy ngày phát tán một lần đau đớn thấu tận tâm can, nếu không phải là người thân cận Ca ca cũng sẽ không để mất cảnh giác dễ dàng như vậy.” Kỳ Nhi cũng ánh mắt đầy bất đắt dĩ nhìn lại mẫu thân.

“Nha đầu, vậy mà dám giấu ta.” Trúc Linh Lan nhào qua túm lấy nàng bắt đầu nhéo.

“Cứu mạng, Aaaaaa……..” Kỳ Nhi tránh thoát ma trảo chạy quanh phòng.

“Xem ai dám đến cứu nha đầu ngươi, tiếp chiêu.” Trúc Linh Lan móng vuốt tiếp tục vung tới tóm được cổ tay nàng kéo về, tay kia vung lên chuẩn xác nhắm ngay má nhéo a nhéo

“Phụ thân, người đừng có thiên vị như vậy nha cứu mạng, con là con gái người mà….Aaaaaaa” Kỳ Nhi khóc lóc dãy giụa vô ích bén hướng ra của có một người đang đứng cười nhìn hai người trong phòng.

“Lan, đừng ăn hiếp con gái nữa.” Nguyệt Kì Phong từ đi vào phòng kéo hai người ra.

“Aaa. thoát rồi, mẫu thân người sắp nhéo hư mặt của con luôn rồi nha.” Kỳ Nhi xoa hai má oán hận nói.

“Hừ, xem còn dám giấu ta nữa hay không, Phong chúng ta đi xem nhi tử, xem nhi nữ lang băm của ngươi bóc thuốc công hiệu ra sao.” Nói xong kéo Kì Phong chạy ra khỏi phòng.

“Thật là không biết nương tay gì cả mà, đau chết con rồi.” Kỳ Nhi ủy khuất tiếp tục thu dọn đồ đạc.

* * *

Năm ngày sau.

“Tiểu thư người đi bảo trong, trên đường phải cẩn thận nha, ăn uống phải tự lo rồi.” Phi Yến nắm tay nàng dặn dò con hơn cả mẫu thân.

“Được rồi Phi Yến ngươi không cần lo cho nha đầu này.” Trúc Linh Lan kéo tay Phi Yến lại trừng mắt nhìn Kỳ Nhi

“Mẫu thân người là mẹ con sau không thấy người quan tâm con vậy, con gái người sắp đi xa vào vùng nguy hiểm đó nha.” Kỳ Nhi không chịu thua kém trừng lại nàng.

“Ngươi là mệnh con gián đập cũng không chết.” Trúc Linh Lan bĩu môi nhìn nhi nữ.

“Kỳ Nhi con lên đường phải hết sức bảo trong, có gì cứ đến các phân đà trong giáo, kho khăn thì nhờ Tiểu Vũ đưa tin về.” Nguyệt Kì Phong thấy hai người đấu khẩu cũng nhức đầu bèn nói lãng sang chuyện khác.

“Vâng! con biết rồi.” Kỳ Nhi gật đầu xoay người lên ngựa chạy đi về hướng Miêu Cương, Tiểu Vũ là hai ngày trước Minh Châu mới thả về cho nàng còn kèm theo cái thư nói: Muội mua hết các của hàng quanh Mãn Nguyệt Lâu rồi, tỷ yên tâm đi Miêu Cương muội sẽ phát huy nó ngày càng lớn nha, Tiểu Vũ muội huấn luyện lại rồi rất ngoan.

Vùng Miêu Cương vốn nổi danh là chốn rừng thiêng nước độc, địa thế hiểm trở, nhiều rắn độc mãnh thú. Người Miêu từ xưa được dị nhân truyền thụ bí thuật bỏ độc, người đời quen gọi cổ thuật.

Tình hình Mãn Nguyệt lâu rất ổn định đa phần tỷ muội đa tập hợp về gần hết, đang ngày càng phát triển lớn hơn, Nguyệt Tĩnh Da thì cũng nhờ sự chăm sóc tỉ mỉ chu đáo của Dương Liệt Hỏa và Phi Yến nên thần sắc khá lên rõ ràng, còn về phần Kỳ Nhi thì phải gần một tháng sau mới đến được Miêu Cương.

Chương 5.3: Hội Ngộ…..Đi Miêu Cương….Thi Tài
Kỳ Nhi đến được Miêu Cương là việc của một tháng sau, khoan nói đến việc đó, trở lại nửa tháng trước trên con đường duy nhất đi ra Miêu Cương.

Một cổ xe ngựa hoa lệ chạy trên đường, phía trước có hai con ngựa đen kéo xe trên xe màn lụa buông xuống, trước cửa treo vài cái chuông bạc theo chuyển động của xe ngựa mà “đinh đan” vang lên.

Phía trước một nam tử cao to đang đánh xe bỗng nhiên ghìm cương ngựa lại nhảy xuống, tiến về phía trước ngồi xuống, gật đầu như xác định gì đó bỗng nhiên quay về phía xe hô lớn: “Gia là một cô nương bị thương, vẫn còn hơi thở.”

“Đi thôi.” Tiếng nói từ tính mê hoặc lòng ngươi từ trong xe thoát ra.

“Vâng!” Xa phu không nhiều lời lập tức trở lại tiếp tục đánh xe.

Xe đi ngang qua vị cô nương đang nằm trên đất, bên trong xe một bàn tay vươn ra ngón tay thon dài nhắc lên màn xe, nhìn vào vị cô nương kia một lát đột nhiên hô lớn: “Dừng lại.”

Xa phu lập tức ngừng xe, từ bên trong xuất hiện một nam tử anh tuấn xoay người nhảy xuống đi đến bên vị cô nương kia, từ trên người nàng rút ra một đoản đao trên chuôi đao có khắc một chữ “Thương”, nam tử nhíu mày đứng vậy phân phó xa phu: “Đem nàng lên xe.”

Xa phu tuy khó hiểu nhưng là lệnh của chủ nhân nên lập tức đi làm, bồng cô nương đặt vào một góc trong xe ngựa, nam tử cũng tiến vào trở về chỗ cũ của mình, vì xe rất rộng nên thêm một người đang nằm cũng không thấy chật chội, xa phu lại xoay người lên xe “giá” một tiếng hai con ngựa tung vó bắt đầu chạy.

Xe ngựa chạy dần xa gió thổi vù vù làm nghiêng ngã những ngọn cỏ ven đường, cuối đầu gió hai bóng người xuất hiện gật đầu nhìn nhau chia ra hai hướng một đuổi theo xe ngựa một chạy ngược hướng biến mất.

….

Trở lại thời gian Kỳ Nhi đang trên đường đến Miêu Cương cùng Tiểu Vũ của nàng, hiện nàng đang bước vào lãnh địa người Miêu, Biệt Vân thành là nơi giao nhau của hai tộc Miêu – Trung*.

*Miêu – Trung: Người Miêu và người Trung Nguyên

Đường phố tập nập sầm uất do pha trộn cả hai nét văn hóa nên nơi đây đa sắc màu, đa dạng hàng hóa các loại, ngoài ra nam x nam đến đây cũng không bị kì thị, trên đường rất nhiều nam nhân tay nắm tay miệng cười hạnh phúc dạo phố, khiến Kỳ Nhi từ lâu đã là một hủ nữ vừa bước vào đã ngây ngất xem nơi này như thiên đường, chọn nhà trọ tại đây ở lại mặc dù trời còn rất sáng.

Phi Yến được phân công ở lại chăm sóc cho Nguyệt Tĩnh Dạ thì lo lắng vô cùng, Nguyệt Tĩnh Dạ vẫn hôn mê bất tỉnh, thường nằm ngủ cũng không yên giấc hay mê sảng do Túc Sát Cổ hành hạ, toàn thân lúc nóng lúc lạnh, tuy nhờ vào Hộ Mệnh Cổ của tiểu thư nàng bảo trì tính mạng nhưng vẫn là nguy kịch sớm chiều.

Phi Yến rút một cái đoản đao tinh xảo tử trong lòng ra, trên chuôi đao khắc một chữ “Thương” rất khéo léo làm bằng thủ công, thân đao màu đồng ánh kim, lưỡi đao được kéo ra tỏa hàn quang bốn phía.

“Phụ thân xin người phù hộ cho tiểu thư có thể bình an đem giải dược về cứu mạng thiếu gia.” Phi Yến ôm đao nhẹ nấc lên mấy tiếng.

“Hỏa nhi…Hỏa nhi.” Trên giường Nguyệt Tĩnh Dạ mê mang luôn gọi tên Dương Liệt Hỏa.

“Thiếu chủ.” Phi Yến quay đầu lại chạy đến bên giường: “Tả hộ pháp đi lấy chút nước một lát sẽ quay lại nhanh thôi, ngài phải cố gắng lên tiểu thư đang mạo hiểm vào Miêu Cương lấy giải dược, ngài đừng phụ tấm lòng của các cả mọi người.” Phi Yến bất chấp nam nữ thụ thụ bất thân cái gì nắm lấy tay Nguyệt Tĩnh Dạ khóc lên.

Nếu không có thiếu chủ thì nàng đã chết từ lâu rồi, thiếu chủ như chủ nhân của nàng cũng là Ca ca duy nhất của nàng, thiếu chủ đối xử với nàng giống với tiểu thư chưa từng xem nàng là hạ nhân, nàng cũng đã thề sẽ bảo vệ hai người thật tốt. Vì sao ông trời bất công như vậy người tốt như vậy lại phải chịu khổ còn bọn người xấu kia lại sống vui vẻ.



“Oa, thật nhiều đồ quá nha.” Kỳ Nhi tay cầm mức hoa quả vừa đi vừa ngấm nghía xung quanh, nàng đã dò hỏi xong rồi nơi ở của Cổ vương nằm ở phía bắc Miêu Cương, nơi đó có một tòa nhà tên Tuyết Vũ lâu khá lớn, Cổ Vương gọi là Hạo Kỳ tuổi chừng hai mươi, rất ghét người trung nguyên nên xung quanh đó chỉ có người Miêu sinh sống.

Đi vượt qua thành Biệt Vân tiến về phía bắc khoảng mười dặm**, nàng thấy một tòa nhà cao to không thua kém gì Mãn Nguyệt Lâu nha, trước của treo cái bảng hoành phi đúc bằng vàng: “chậc, còn sang hơn cả Mãn Nguyệt Lâu, ai biểu Tử Như tỷ keo quá làm chi, thôi khi nào về kêu Minh Châu và Độc Cô Thảo tỷ bỏ tiền ra vậy dù sao hai người kia giàu kết sù.” Nhỏ giọng lầm bầm mấy câu Kỳ Nhi tiến lên gõ cửa.

** mười dặm = 16,09344 kilomet

“Bang bang” Kỳ Nhi đập cửa cả chục cái chưa thấy ai ra mở định quay đầu bỏ đi đến tối chơi trò đột nhập thì cửa lại “két” mở ra. Quay đầu lại thấy một nha đầu xinh xắn tuổi chừng mười bốn mười lăm ăn mặc gọn gàng chạy ra mở to mắt nhìn nàng.

“Là Ngươi đập cửa sao?.” Nha đầu hỏi.

“Ân, em gái cho chị hỏi phải nhà của Cổ Vương Hạo Kỳ không?” Kỳ Nhi cười với nó.

“Phải thì sao, không phải thì sao?” Nha đầu nói.

“Phải thì vào, không phải thi đi.” Kỳ Nhi cố tình ngoạn với nó.

“Vào rồi thì làm gì?” Nha đầu nghiêng cái đầu tròn tỏ vẻ ngây thơ.

“Vào rồi thi làm cái muốn làm.” Kỳ Nhi cũng nghiêng đầu cùng nó.

“Tiểu Vy đừng đùa nữa mau dẫn cô nương kia vào.” Một giọng nói trầm thấp nghiêm nghị, nhưng lại là giọng nữ nhân xem ra đã lớn tuổi.

“Dạ, Tứ Nương.” Nha đầu lanh lẹ mở cửa: “Vào đi.”

Nàng vào rồi nha đầu kia lại lanh lẹ đóng cửa, nàng cũng khá bất ngờ vì bên trong đơn giản vô cùng không sa hoa như nàng tưởng tượng, mà giọng nói kia xuất phát từ một nữ nhân chỉ khoảng ba mươi không hề già cả, xem ra nàng ta có bệnh, đang ngồi trên bàn đá.

“Ta là Tứ Nương, Cô nương không biết tìm chủ nhân có chuyện gì?” Tứ Nương mỉm cười với nàng.

“Ta tìm hắn để xin giải dược, không biết có nhà không?” Kỳ Nhi tiến lại gần nàng nhìn kĩ thì nàng cũng đẹp lắm chỉ hơi xanh xao thôi.

“Chủ nhân đã ra ngoài từ sớm đến tối mới quay về.” Tứ Nương kéo nàng ngồi xuống bàn đưa cho nàng chén trà.

“Vậy ta ở đây đợi hắn được không?” Nàng cầm chén trà không uống mà chớp chớp mắt nhìn lại Tứ Nương.

“Tùy cô nương vậy, ta và Tiểu Vy còn chuyện phải làm cáo lui trước.” Nói đoạn Tứ Nương dắt Tiểu Vy đi.

“Chẹp, chậc….trà ngon.” Kỳ Nhi nhìn mọi người làm việc xung quanh vừa thưởng thức trà, mọi người cũng lâu lâu dòm nàng một cái.



“ai lâu quá, hắn định đi chết hay sao mà lâu vậy.” Kỳ Nhi nằm dài trên bàn đá, nàng vừa ăn cơm xong với Tứ Nương và Tiểu Vy, xem ra hai người bọn họ địa vị khá cao trong nhà này, Tứ Nương có thể là quản gia Tiểu Vy nhìn sao cũng không giống Từ Nương chắc không phải con, mà là nha hoàn có địa vị cao, chậc tuổi trẻ tài cao nha.
..bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ..
“lộc cộc” tiếng xe ngựa dừng trước cửa Kỳ Nhi dỏng tai nghe, xem ra bọn họ đã về nàng đứng vậy sửa sang quần áo lại một chút thì thấy Tiểu Vy đã chạy ra mở cửa, bên ngoài bước vào một nam tử tuấn mĩ, đi bên cạnh là một giai nhân tuyệt sắc tuổi cũng không quá lớn bằng tuổi của Phi Yến, phía sau là một nam tử và hai cô gái chắc là người theo hầu.

Nam tử bước vào nhìn thấy nàng quay sang nói với Tiểu Vy vài câu, Tiểu Vy cung kính đáp trả vài câu, nam tử gật đầu tiến đến bên nàng nói: “Vào đại sảnh nói chuyện.” rồi đi vào, cô nương kia không theo mà đi về phía khác chắc là về phòng rồi, Kỳ Nhi tung tăng bước vào, hắn mời nàng ngồi nàng ngồi xuống có người đưa trà lên, không ai nói gì không khí quỷ mị vô cùng.

“Cổ Vương, ta muốn cùng ngài làm một cái giao dịch không biết ngài thấy sao.” Kỳ Nhi buông chén trà lạnh kia xuống nói.

Hắn phất tay liền có ngươi thay cho nàng chén trà khác, nói: “Nói thử xem.”

Kỳ Nhi nhìn hắn nhẹ hít sau một hơi nói: “Ta biết ngài có Thiên Niên Cổ quý hiếm, ta có một bằng hữu bị trúng Túc Sát Cổ cần đến Thiên Niên Cổ giải trừ, Ngài cứ ra điều kiện đi?”

Hắn nhìn nàng thật sâu, nàng cũng nhìn lại hắn bằng ánh mắt nghiêm túc, sinh mạng Ca ca quan trọng nàng không thể đùa được giao dịch này phải làm cho thành công. Chờ khá lâu mà không thấy hắn lên tiếng chỉ chăm chăm nhìn nàng, Kỳ Nhi bị nhìn đến nổi cũng mất kiên nhẫn định nói thêm vài cầu thì hắn nói trước: “Làm phu nhân của ta.” Nhàn nhạt năm chữ lại khiến Kỳ Nhi “oanh” một tiếng như sét đánh ngang tai.

Nàng trăm triệu lần không ngờ điệu kiện mà hắn đưa ra lại là cái này, nàng đã tính rất kĩ cũng không tính đến bước này: “Ta…..ta” nàng cứ như cà lăm mà nói đi nói lại một chữ. Hắn lại không kiên nhẫn mà phất tay một cái, nói: “Từ từ suy nghĩ, thời hạn ba ngày, Tiểu Vy chuẩn bị cho nàng ta một gian phòng.”

Nàng bước vào phòng ngồi lên giường, cử chỉ như người mất hồn vậy: Thiên aaa, hắn bị điên hả? thiều gì điều kiện lại đưa ra cái chứ hả? mỹ nhân bên cạnh hắn khi nãy thì sao, nếu như là phu nhân hắn vậy còn cưới nàng làm gì, nếu như không phải cũng không nên cưới nàng nha. Lí do hả có trời mới biết .

“Làm sao bây giờ, chỉ có ba ngày gửi thư hỏi ý kiến Zổ tỷ cũng không kịp, Oa Oa…biết làm sao đây…biết làm sao đây…..Ngủ thôi chứ sao.” Kỳ Nhi lầm bầm lại thổi tắt đèn leo lên giường ngủ, mặc kế nó binh đến tướng cản mai tính tiếp, giấc ngủ rất quan trọng với con gái nha thiếu ngủ sẽ
<<1 ... 89101112 ... 37>>

Tag:

Cổ,Vương,Xem,Ta,Thu,Phục,Ngươi

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1815