watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 24 - Tiểu Thuyết,Buông Tay Để Yêu (Tác giả: Nhã Mông)<br />
Home >
Tìm kiếm

Tiểu Thuyết,Buông Tay Để Yêu (Tác giả: Nhã Mông)

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 10:33

ng không cần anh phải quan tâm hay nhớ nhung gì cả. Nếu anh hận cô một chút thì cô đã có thể cố găng quên anh trong tuyệt vọng, dù có phải mất mười năm hay hai mươi năm có cũng muốn thử. Nhưng trong đêm khuya vắng như vậy, anh lại gọi điện cho cô để nhắc nhở cô những lời đó, lòng cô bỗng thấy run lên bần bật, lo lắng vô cùng. Một lần cảm động có nghĩa là một lần nữa cảm xúc lại ùa về.

Cô thấy mệt mỏi, cô không muốn nhớ lại chuyện quá khứ nữa.

u Dương San San đến Đài Huyền hình tìm Lý Bối Lỗi. Khi tan xa, anh lặng lẽ ra cổng sau nhưng lại phát hiện ra cô đang đứng đó cười với anh. Bao lâu nay, cô không hề quên những trò của anh nên cô cố tình đứng sẵn ở chỗ cũ để đợi và hy vọng một ngày nào đó anh sẽ nghĩ thông suốt, sẽ cam lòng đi về phía cô. Nhưng cô vẫn không đợi được ngày đó, cuối cùng, cô vẫn chưa thể bước vào trái tim anh.

- Chào! - Anh lúng túng vẫy tay chào cô.

- Gặp em anh bất ngờ lắm hả? - Cô nhìn anh với ánh mắt chất chứa vẻ u buồn.

- Có... có một chút bất ngờ. - Anh bỗng cảm thấy hình như lúc nào anh cũng nằm trong tầm kiểm soát của người khác.

- Chúng ta nói chuyện một chút nhé. Em sẽ không làm mất nhiều thời gian của anh đâu. - Cô thành khẩn nói với anh.

- Được. - Anh gật đầu.

Họ cùng đến một quán cà phê cách Đài không xa. Anh gọi một tách cà phê Jablum, còn cô gọi một tách cà phê Mocha, sau đó hai người lặng lẽ ngồi xuống ghế. Anh thả hồn ngoài cửa sổ như đợi cô mở miệng nói gì đó.

- Xem ra tinh thần của anh cũng rất ổn. - Cô cúi đầu nhấp một ngụm cà phê, nhẹ nhàng nói với anh.

- Cũng ổn. - Anh không dám quay đầu lại nhìn cô, đành phải hướng ánh mắt mình lên trên trần nhà.

- Em nghe Bối Nhĩ nói, anh sắp ra nước ngoài.

- Đến Anh. – Anh nói.

- Anh đi tìm cô ấy ư? - Cô bỗng tự cười nhạo mình. - Xem ra thật sự em không còn hy vọng gì nữa rồi.

- Tôi xin lỗi. - Anh nói xin lỗi rồi cúi đầu uống một hớp cà phê.

- Anh đừng đi nữa. - Cô bỗng mở to mắt nhìn anh, ánh mắt cô chứa đầy vẻ u buồn.

- Tại sao? - Anh kinh ngạc hỏi cô.

- Em không muốn để anh đi.

- Chúng ta không thể ở bên nhau. - Anh nói thẳng với cô không chút do dự.

Cô cúi gằm xuống, bất chấp thể diện của mình.

- Anh không thể vì em mà ở lại sao? - Cô khẩn cầu anh.

- Tôi xin lỗi. Tôi không thể ở lại. - Anh thấp giọng nói.

Cô uống cạn nước mắt hoà với chỗ cà phê còn lại trong tách. Cô đã sớm biết kết cục sẽ là như vậy thì sao lại cô hỏi anh chứ? - Cô đã tư hạ nhục mình.

Trước mặt anh, cô chỉ là một kẻ ngưỡng mộ thấp hèn, cô lấy tư cách gì để xin anh vì cô mà ở lại chứ?

- Thực ra, chị ấy đã về nước rồi. - Cô nói với anh.

- Ai cơ?

- Khả Lam.

- Sao cô biết?

- Chị ấy đã đến nhà tìm anh. - Cô buồn bã nói. Vào lúc này, cô chẳng còn hy vọng giành được tình yêu của anh nữa nên cô chỉ muốn nói cho anh biết sự thật thôi.

- Hôm đó, anh không có nhà. Em đã ra mở cửa cho chị ấy. Chị ấy nghĩ rằng mình đến nhầm địa chỉ nên đã quay người bỏ đi. - Cô lại nói.

- Tại sự cô không nói cho tôi biết sớm hơn? – Anh tức giận nhìn chằm chằm vào cô như thể trong chớp mắt, cô đã biến thành kẻ thù của anh.

- Vì em ghen tị với chị ấy.

Nhất thời, anh không thể nói được gì mà chỉ có thể ngẩn người nhìn cô, tức đến nỗi không thốt ra lời.

- Em bắt đầu thích anh kể từ khi em mới mười mấy tuổi. Bao nhiêu năm như vậy, khi cô ấy ở bên anh, anh đều chưa từng nhìn em một lần, nhưng sau khi cô ấy đi, em đã bắt chước giống cô ấy để xuất hiện trước mặt anh. Nhưng anh thì sao? Anh có ngẩng đầu nhìn em lấy một cái không? Không hề. Ðến cả câu nói bố thí đáng thương cũng không có. Trong mắt em, anh như bầu trời cao chẳng thể nào với tới. Em dựa vào cái gì mà có thể ghen tị với cô ấy chứ? Em dựa vào cái gì chứ? - Cô phẫn nộ nói, cả người run rẩy.

- Tôi không để ý đến cô là do tôi không đúng nhưng tại sao cô lại giấu tôi chuyện cô ấy đã quay về chứ? Rõ ràng cô biết là cô ấy quan trọng với tôi nhường nào mà. Cô có thể oán trách tôi, thậm chí là căm hận tôi nhưng cô đã từng nghĩ, cô làm như vậy có công bằng với cô ấy không?

- Thế anh có công bằng với cắt không? - Cô giận dữ hét lên.

Anh bỗng ngây người ra. Mọi người trong quán cà phê đều ngoái đầu lại nhìn như thể họ đang xem một màn biểu diễn đặc sắc. Ai cũng mở to mắt chờ đợi xem vở kịch đó sẽ được diễn tiếp như thế nào?

Cô tức giận chạy ra khỏi cửa, anh vội vã thanh toán rồi đuổi theo.

- Tại sao anh lại làm cho em đau khổ như vậy? – Cô đứng bên đường gào khóc.

Anh buồn bã nhìn cô giống như một đứa trẻ mắc lỗi. Cô nói đúng, anh chưa bao giờ yêu cô, thậm chí là hiểu cô. Lúc nào cũng có một người con gái khác chiếm trọn trái tim anh, nên anh đã vô tình làm tổn thương cô.

- Cô đừng làm tổn thương mình nữa. Tôi sẽ không chịu nổi đâu. - Anh gào lên với cô.

Cô bỗng lao qua đường, bổ nhào về phía anh, ôm chặt lấy anh.

- Anh công bằng với em một chút có được không? - Cô khóc lóc cầu xin.

Anh không trả lời mà chỉ nhẹ nhàng đẩy cô ra, nhìn cô với ánh mắt vô tội như thể cầu xin cô hãy tha cho anh, cho tình yêu của anh một con đường sống.

Cô cắn chặt môi, mặt đầm đìa nước mắt:

- Anh ôm em một chút được không? Ðây là lời cầu xin cuối cùng của em. - Cô lắp bắp một cách đáng thương.

Anh kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng như chú chuồn chuồn đạp nước. Cái ôm này là mơ ước suốt mười năm của cô nhưng nó cũng đặt dấu chấm hết cho tình yêu đơn phương đó.

Cô cách anh chỉ một lần áo, cô tức giận cắn vào vai anh một cái rồi xoay người đi, cũng không ngoái đầu lại mà vội vàng chạy về phía trước. Từ năm mười bảy tuổi đên năm hai mươi bảy tuổi, cô đã dùng trọn thời gian mười năm để đi yêu người đàn ông này. Cuối cùng, cô chỉ có thể để lại trên vai anh một vết tích. Có thể không lâu sau, vết tích đó sẽ biến mất, nhưng anh đã nung trong tim cô một dấu ấn mà không biết đến bao giờ mới có thể xóa bỏ hoàn toàn.

- Anh làm sao thế? - Bối Nhĩ thấy anh buồn bã bước vào cửa liền đi đến hỏi anh.

Lý Bối Lỗi xua tay, rồi lặng lẽ đi lên nhà. Anh đang đau lòng. Tại sao anh lại đau lòng như vậy? Nhìn thấy bộ dạng đau khổ của u Dương San San mà tim anh bỗng như bị người ta bóp chặt. Anh đã rất muốn lấy tay lau nhũng giọt nước mắt trên khuôn mặt của cô.

Trong bóng tối anh đi chân đất xuống nhà, ngồi bên cây dương cầm và nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên bàn phím. Tiếng đàn vượt qua nỗi buồn đi thẳng đến bên bờ hạnh phúc. Duy nhất chỉ có lần này, khi đôi tay mình chạm vào những nốt nhạc mà anh không hề nhớ đến tuổi thơ của mình, cũng không hề nhớ đến Khả Lam. Anh giống như một thủy thủ quên hết hạnh phúc và u sầu đưa mình phiêu du trên đại dương âm nhạc.

Lý Bối Nhĩ đứng trên lầu lắng nghe. Từ tay anh Bối Lỗi tuôn ra những tiếng nhạc giống như một cơn gió hạnh phúc nhẹ nhàng thổi lên má làm cho người ta cảm thấy dễ chịu và cũng làm cho trái tim người ta cảm thấy ấm áp hơn rất nhiều. Cô chắc chắn rằng, đây là bản nhạc tuyệt vời nhất mà cô từng được nghe.

Hóa ra hạnh phúc chính ở bờ bên này.

u Dương San San khóc chạy về nhà. Bà Nghiêm Lập Thu ra mở cửa, đang định mắng cô một trận thì đôi mắt sưng đỏ của con gái đã khiến bà giật mình.

- Có chuyện gì vậy con? - Bà hỏi cô.

u Dương San San ôm chặt lấy mẹ. Trong ngày đau khổ tột cùng này, mẹ cô đã trở thành người duy nhất để cô có thể dựa vào. Cô muốn tiếp tục sống, cô không muốn chết trong đại dương buồn thảm, cô cố sức ôm mẹ thật chặt như khát khao nắm lấy cơ hội sống cuối cùng của mình.

Bà Nghiêm Lập Thu kéo cô vào nhà để cô ngồi trên ghế sô pha, hai tay giữ chặt vai cô, không kìm lòng mà an ủi cô:

- Không sao. Không sao. Bây giờ con về nhà rồi. Có mẹ ở đây, mọi chuyện đều qua rồi.

u Dưong San San khóc càng to hơn, nức nở hỏi bà:

- Có phải con sinh ra là để người ta ghét bỏ không? Tại sao mọi người đều không yêu con? Tại sao mọi người đều không thèm để ý đến con? Con đã làm sai điều gì? Tại sao mọi người lại trừng phạt con như vậy?

- Ai nói con đáng ghét? Trong lòng mẹ, con luôn là cô con gái tuyệt vời nhất. Chỉ là mẹ... mẹ không biết bày tỏ tình cảm của mình đối với con như thế nào thôi. Mẹ đã mất bại khi làm một người mẹ nhưng mẹ nguyện sẽ hiểu con, làm bạn với con. Con gái, mẹ thật sự xin lỗi. Con tha thứ cho mẹ nhé.

- Mẹ... - u Dương San San gục mặt vào ngực mẹ mà khóc nức nở. Cô nói: - Mẹ, con khổ quá! Thật sự là rất khổ!

- Rồi sẽ qua thôi. Mọi thứ rồi sẽ qua thôi. - Bà Nghiêm Lập Thu xót xa an ủi con gái.

Đợi đến khi cô bình tĩnh trở lại, bà mới vào bếp rót một cốc nước nóng.

- Con lạnh quá! - Cô giữ chặt cốc nước trong tay mà vẫn run rẩy.

- Trong cuộc sống, có rất nhiều chuyện không đơn giản như chúng ta tưởng tượng. Con hãy nghĩ thoáng một chút, chẳng có ai đáng để con vì người đó mà đau khổ như vậy.

- Nhưng con không kiềm chế được trái tim mình. Con chỉ muốn chết quách đi cho xong.

- Con gái ngốc! - Bà Nghiêm Lập Thu nắm lấy tay cô, nhẫn nại khuyên nhủ. - Bây giờ, con chỉ mất đi một người đàn ông, nhưng nếu con làm chuyện ngốc nghếch gì thì con sẽ mất đi cả thế giới.

Cô ngạc nhiên nhìn mẹ. Cô luôn cho rằng, mẹ cô chưa bao giờ quan tâm đến những chuyện tình cảm của cô, càng không biết gì về cô nhưng hóa ra mẹ cô lại biết tất cả.

Cô đã hiểu tấm lòng của mẹ. Nhưng bao nhiêu năm nay, Lý Bối Lỗi đã chiếm trọn thế giới tâm hồn cô. Anh lựa chọn không yêu cô thì cũng tức là thế giới tâm hồn cô cũng sẽ sụp đổ theo. Muốn cô vứt bỏ tình yêu thì chắc chắn cô sẽ chẳng khác một cái xác không hồn là bao. Dòng máu cạn khô, trái tim ngừng đập, cuối cùng cũng chẳng còn gì, chỉ còn biết trông chờ vào người khác cứu mà thôi.

- Con lạnh quá! Con rất lạnh! - Cô co rúm người lại giống như một đứa trẻ đang sợ hãi.

Bà Nghiêm Lập Thu kề má mình vào trán cô, giật mình kêu lên:

- Con gái, con bị sốt rồi.

- Dạ! - Cô vẫn tiếp tục co người lại.

- Chúng ta đến bệnh viện thôi.”- Bà Nghiêm Lập Thu kéo cô đi.

- Không. Con không đi đâu hết. Con chỉ muốn ở nhà đợi thôi - Cô ương bướng không chịu nhúc nhích.

Bà không ép cô mà đành đứng lên đi lấy thuốc hạ sốt rồi khuyên cô uống. Cô khóc xong, do quá mệt mỏi nên ngủ thiếp đi thì bà mới xót xa vuốt trán cô. Bà dằn vặt tự trách mình. Bao nhiêu năm qua, bà luôn bận rộn với sự nghiệp của mình, chưa từng dành thời gian để chăm sóc con gái. Bà luôn cho rằng con gái mình tự lập và kiên cường giống như bà, nhưng bà không hề nghĩ rằng, cô cũng chỉ là một người con, cô vẫn cần sự quan tâm và yêu thương của người khác. Bà nghĩ đến lời dặn của chồng trước khi đi công tác:

- Em hãy chăm sóc cho bản thân và con gái, đợi anh quay trở về. - Chuyến khảo sát năm đó bỗng gặp tuyết lở, và chồng bà cũng không trở về nữa. Bà không ngờ, câu nói đó lại trở thành lời dặn dò cuối cùng trước lúc ông ra đi. Bà đau khổ lao vào công việc như để cố gắng xua đi nỗi đau khổ nhưng bà chưa từng nghĩ xem con gái mình có hạnh phúc hay không? Ðêm nay, bà nhìn con gái đang ngủ say mà thấy buồn vô cùng, bà có cảm giác mình không đủ tư cách làm một người mẹ, bà đã phụ sự ủy thác của chồng.

Chương 15

Lý Bối Lỗi đứng trước cửa nhà Khả Lam khổ sở cầu xin nhưng cô không chịu gặp anh. Bố mẹ của Khả Lam đã nói cho anh biết mọi chuyện liên quan đến vụ tai nạn năm năm về trước, liên quan đến việc vì không muốn liên lụy đến anh mà cô đã nói dối, liên quan đến cuộc sống khó khăn cô đơn của cô ở Anh. Anh ôm đầu sầu thảm để lắng nghe mọi chuyện. Tại sao anh không nhận ra nguyên nhân thật sự của việc cô ra đi? Đến tận giờ phút này, anh mới phát hiện ra rằng mình thật sự không hiểu rõ về cô. Anh không biết cô đã vì anh mà hy sinh mọi thứ, không biết nỗi khổ trong lòng cô, thậm chí anh còn không biết rốt cuộc trong lòng cô đang nghĩ gì. Anh giật mình phát hiện ra rằng, bao nhiêu năm nay, cô đã vì anh mà làm mọi thứ, còn anh, ngoài chờ đợi ra, anh chưa hề làm cho cô điều gì. Năm năm qua, thậm chí anh rất ít khi gọi điện cho cô, như thể không biết tí gì về cuộc sống của cô.

Anh cho rằng sự chờ đợi trọng đau khổ là tình yêu đớn đau nhất. Từ trước đến nay, anh luôn lấy danh nghĩa yêu cô để giải thích cho những cảm nhận của mình.

- Cháu xin bác cho cháu gặp cô ấy một chút thôi. Cháu có rất nhiều điều muốn nói với cô ấy. - Anh khẩn khoản cầu xin mẹ cô.

- Khả Lam đã có cuộc sống mới. Tất cả những chuyện quá khứ đã làm khổ con bé quá nhiều điều. Cậu đừng làm phiền con gái tôi nữa. Hãy để cho Khả Lam được sống một cuộc sống bình yên. - Mẹ cô ủ ê nói.

- Cháu chỉ cần gặp cô ấy một lần để nghe chính miệng cô ấy nói với cháu, cháu sẽ ra đi. - Anh khổ sở van nài.

Mười năm trước, khi lần đầu tiên anh đến nhà cô chơi, anh cũng dùng ánh mắt khổ sở van nài để bố mẹ Khả Lam cho họ qua lại với nhau. Năm đó, anh hai mươi tuổi, Khả Lam hai mươi mốt tuổi. Họ dắt tay nhau bước đến trước mặt bố mẹ Khả Lam hứa rằng cả đời này sẽ ở bên nhau, mãi mãi không bao giờ rời xa. Hai người trung niên đã hết thời bồng bột vẫn bị họ làm cho cảm động. Cuối cùng bố mẹ cô đã đồng ý cho họ ở bên nhau. Năm đó, chẳng ai có thể ngờ rằng, nguyên nhân hai đứa nhỏ chia ly lại có thể dễ dàng như vậy. Mười năm, thời gian đủ để chôn chặt một câu chuyện tình, làm phai nhòa một lời hứa. Nhưng tại sao anh quay lại tìm cô? Thậm chí, điều này cũng khiến bố mẹ Khả Lam mất đi cả lý do để trách anh.

- Cháu à, nếu đã như vậy thì sao hồi đó hai đứa lại chia tay nhau? - Hai ông bà già buồn bã nhìn anh.

- Là cháu đã sai. - Anh buồn rầu nói. - Cháu đã phụ tình cảm của cô ấy.

Bỗng nhiên, anh cảm thấy một nỗi đau khủng khiếp đang lan dần khắp cơ thể, như anh cảm nhận được nỗi đau mà Khả Lam đã phải chịu đựng suốt năm năm qua.

- Cháu đi đi. Nó sẽ không gặp cháu đâu. - Mẹ Khả Lam khuyên anh.

Anh không còn cách nào kìm nén được cảm xúc của mình nên đành phải lặng lẽ quay người bỏ đi.

Khả Lam đứng bên cửa sổ nhìn bóng anh cô đơn đang kéo dài, kéo dài dưới ánh nắng. Trái tim cô như muốn tan ra. Bạn có thể tưởng tượng ra cảnh như vậy không. Bạn và người mình yêu phải xa nhau, có lẽ hai bạn sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa, không liên lạc gì với nhau, thậm chí không hề biết bất kỳ tin tức gì của nhau. Hai bạn không phải là không yêu nhau, mà là không biết làm thế nào để có thể ở bên nhau. Hai bạn có rất nhiều rất nhiều nỗi băn khoăn lo lắng. Hai bạn sợ sau này sẽ làm tổn thương đến nhau, sợ không làm cho người mình yêu được hạnh phúc. Mâu thuẫn đó cứ liên tục giày vò, khiến bạn ngày đêm lo sợ. Bởi vì khi thật sự yêu một người, bạn mới phát hiện ra rằng, bạn đã đánh mất chính mình.

Bối Lỗi buồn bã trở về nhà. Anh ngồi xuống bên chiếc dương cầm, mười đầu ngón tay điên cuồng bổ xuống mặt phím đàn như thể đang trút cảm xúc gì đó trong lòng mình ra. Lý Bối Lỗi đứng từ xa nhìn anh mà không biết nên an ủi anh như th

Tag:

Tiểu,Thuyết,Buông,Tay,Để,Yêu,0,/>

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 918