watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 18 - Tiểu Thuyết,Buông Tay Để Yêu (Tác giả: Nhã Mông)<br />
Home >
Tìm kiếm

Tiểu Thuyết,Buông Tay Để Yêu (Tác giả: Nhã Mông)

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 14:49

người khác để hưởng thụ thành công cho riêng mình được.

Tỉnh Điền đã tìm mọi cách để khuyên cô: - Tại sao em lại từ bỏ dễ dàng như vậy? Em có biết bao nhiêu người muốn có được cơ hội giống như em không?

Cô nắm lấy vai anh, cầu xin anh:

- Anh và em cùng bỏ đi được không? Vai diễn đó vốn không thuộc về anh. Nó thuộc về...

Cô còn chưa nói hết câu thì anh đã đẩy cô ngã xuống nền nhà:

- Sau này, em đừng nói với anh chuyện vớ vẩn này nữa. Nghề diễn là ước mơ của anh, là sinh mạng của anh nên không thể nói bỏ là bỏ được ngay.

Cô từ từ bò dậy:

- Em xin lỗi. - Cô nói. - Vậy thì em sẽ ra đi, anh ở lại mà tận hướng cuộc sống của anh nhé.

- Bối Nhĩ! - Anh thất thanh gọi cô, - Em phải nghĩ cho kỹ. Em đi như vậy, em không chỉ mất đi một vai viễn mà rất có thể là toàn bộ ưóc mơ của em và cả...

- Và cả tình yêu của em nữa đúng không? - Cô cười lạnh lùng, - Chúc anh thành công.

Đúng như lời chúc của cô, anh ta đã thật sự thành công. Nhờ vào vai diễn đó, anh ta cũng nhanh chóng trở nên nổi tiếng, bao gồm cả giải thưởng điện ảnh Diễn viên mới xuất sắc nhất, giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất của năm đó ...giải thưởng chồng chất giải thưởng . Còn Dã Tốt thì buồn bã đóng những vai phụ mà ít người biết đến . Khi nghề diễn không thể nuôi sống anh thì anh đã từ bỏ . Anh sẽ không bao giờ quên được mùa đông lạnh giá năm đó, chủ nhà đã đuổi anh ra khỏi nhà trọ sau ba tháng không thể nộp tiền trọ như thế nào . Anh xách chiếc túi du lịch màu đen nặng trịch đi ra đường phố lớn . Thành phố phồn hoa không thể nào lấp đầy nỗi cô đơn và lạnh lẽo trong anh, anh hoàn toàn tuyệt vọng .

Lý Bối Nhĩ không hề nhận thêm bất kỳ vai diễn mới nào. Sau khi tốt nghiệp, cô chỉ ở nhà viết kịch bản cho Đài truyền hình. Cô cũng cố ý không xem bất kỳ bộ phim ở rạp hay bộ phim truyền hình nào, coi như một sự trừng phạt đôì với bản thân. Nhiều năm nay, Dã Tốt luôn là vết thương không thể lành trong trái tim cô.

Vài ngày sau, u Dương San San gọi điện đến:

- Bối Nhĩ, hình như chị đã gặp anh ta, người mà em muốn tìm ấy.

- Dã Tốt ư? - Cô vừa lo lắng vừa vui mừng.

- Phải. Chắc là anh ta.

-Ở đâu ạ?

- Trong một lễ tang. - Cô ấy nói.

- Lễ tang ư? - Bối Nhĩ kinh ngạc, - Là lễ tang của ai?

- Cô Tần, một giảng viên trong Học viện Điện ảnh! Nghe nói, cô đã từng đào tạo nên rất nhiều minh tinh. Hai ngày trước, do bệnh tim tái phát nên cô đã đột ngột qua đời.

Lý Bối Nhĩ ngồi sụp xuống sàn nhà:

- Là cô Tần...

- Em biết cô ấy ư?

- Năm đó, cô ấy cũng dạy em. Cô giống một người mẹ hiền từ. - Cuối cùng, cô đã biết tại sao Dã Tốt lại xuất hiện ở đó. Dù sao hồi còn học đại học cô Tần cũng đã rất thương yêu anh ta. Hầu như vở kịch nào, cô cũng phân cho anh đảm nhận vai nam chính. Từ ngày đầu tiên họ vào lớp, cô đã dạy họ rằng:

- Muốn diễn xuất tốt trước mặt người khác thì trước hết các em cần diễn tốt trước bản thân mình đã . Cho dù sau này các em có thành công đến thế nào thì cũng phải làm một người lương thiện, chính trực . - Dã Tốt luôn thấm nhuần những lời dạy đó của cô nên anh đã đóng một vai diễn viên chính trong bối cảnh là chính cuộc đời mình . Có thể vì tính cách của anh thân thiện nên cô Tần mới đặc biệt yêu quý anh . Cô từng nói:

- Dã Tốt là nam diễn viên chính bẩm sinh trên sân khấu . - Chỉ là, chẳng ai có thể ngờ rằng, cuối cùng, một nam diễn viên chính bẩm sinh trên sân khấu lại sa sút đến như vậy .

-Hoá ra là thế. - u Dương San San nói tiếp, - Chị thấy anh chàng Dã Tốt đó thật hèn hạ. Khi mọi người đứng trong nghĩa trang thì anh ta đứt tít ngoài xa như thể anh là là người ngoài chẳng hề liên quan gì hay sao đấy . May mà, trước đó chị đã đến chân cầu dành cho người đi bộ ở trưóc Đài truyền hình để mua đĩa lậu của anh ta nên vừa nhìn là nhận ra ngay. Chị từng nghĩ thành phố này lớn như vậy, chị biết đi đâu để tìm người đó cho em đây.

- Chị và anh ấy có nói chuyện không?

- Không. Nhưng chị đã biết địa chỉ của anh ta, - u Dương San San đắc ý nói, - Đúng là chị đã không uổng công vô ích.

- San San, em cảm ơn chị. - Bối Nhĩ chân thành nói.

- Có gì đâu. Em nói vài câu trước mặt anh trai em là được rồi. Khì khì! - Vừa thốt ra câu nói đó, cô bỗng có chút ngại ngùng.

- Anh Bối Lỗi không hợp với chị đâu. Em giới thiệu cho chị một người tốt hơn thế nhé. - Cô khuyên cô ấy.

- Bối Nhĩ, em vẫn không hiểu sao? Đối với chị, anh ấy là người tốt nhất. Trong lòng chị chỉ có một mình anh ấy và chắc chắn chị không cần một người tốt hơn nữa. - u Dương San San trở nên nghiêm túc. Cảm giác rằng mọi điều liên quan đến Lý Bối Lỗi đều có thể khiến cô cảm thấy vui vẻ và giống như nguồn sức mạnh để cô vượt qua những khó khăn vậy.

- Được rồi, được rồi. Em sẽ nhắn với anh ấy là chị hỏi thăm nhé.

- Khì khì! Như vậy mới là chị em tốt của chị chứ. Cảm ơn em nhé. - Cuối cùng, tâm trạng của cô đã chuyển từ mây mù sang nắng ấm. - Phải rồi. Bối Nhĩ, em thử đoán xem hôm nay chị đã gặp ai?

- Chắc chắn là một ngôi sao lớn nào đó .

Cô cười:

- Sao em biết?

- Có Tần dạy nhiều học sinh ưu tú như vậy, chắc chắn họ sẽ đến đám tang của cô rồi. - Nói đến đây, sống mũi cô bỗng cay cay. Có cứ tưởng mình đã quen sống xa lánh mọi người, nhưng khi nghe tin người quen cũ qua đời, cô vẫn không thể nào kìm được nưóc mắt. Cô Tần đã từng đối xử rất tốt với cô, thậm chí cô ấy còn hiểu rõ con người cô sau tấm rèm sân khấu. Khi không lên lớp, Bốì Nhĩ thường đi dạo một mình trong vườn trường hoặc là ngồi một góc lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh. Nhưng một khi bước lên sân khâ'u, cô giống như một chú ngựa hoang nhỏ tuột dây cương, thể hiện hết tâm tư tình cảm đang dâng trào bên trong cơ thể mình, điên cuồng đến cực độ . Đó cũng là lý do tại sao đạo diễn vừa nhìn tah^'y đã chọn cô luôn . Cô Tần chưa bao giờ có bất kỳ yêu cầu hà khắc gì với cô . Cô ấy luôn tạo cho học sinh của mình không gian thoải mái, tự do để họ có thể thỏa sức phát huy tính cách của bản thân .

-Vậy là em đã đoán đúng rồi . -u Dương San San hào hứng nói, -Chị còn gặp nam minh tinh bị thương lúc ghi hình mấy ngày trước .

-Chị nói đến Tỉnh Điền ư ?

-Sao vậy ? Lẽ nào em cũng quen anh chàng đó ?

- Không quen ạ . - Cô lập tức phủ nhận, - Chỉ là em đã nghe nói đến thôi .

-Chị đã nói rồi mà . Người ta là ngôi sao lớn, làm sao em có thể quen anh ta được chứ ?

- Đúng thế . - Cô đáp . Cô chưa bao giờ nói cho bất kỳ ai nghe về năm đó mình đã từng học ở khóa Diễn xuất, càng không có ai biết ngôi sao lớn nổi như cồn hiện nay lại chính là mối tình đầu của cô . Cô luôn từ chối về tất cả những chuyện này . Không phải là ngại nói đến mà là cô cảm thấy không cần thiết phải nói đến . Dù sao những chuyện trong quá khứ cũng đã sớm giống như những lời hứa mãi mãi không thể thực hiện được và nó cũng khiến trái tim cô trở nên yếu mềm, không còn khả năng chịu đựng thêm bất kỳ đợt sóng nào nữa . Cô đã từng yêu và cũng từng được yêu, đã từng hy sinh và cũng đã từng được nhận tình cảm của người khác . Đối với cô, như vậy là đủ rồi . Ít nhất, đường tình của cô cũng không đến mức mờ nhạt .

Sau khi gác điện thoại, cô ngổi co người trên ghế sô pha giống như con ốc sên thu mình trong vỏ. Ánh nắng chiều tà chiến khắp trên cơ thể cô, đến cuối cùng, khi hoàng hôn lặng lẽ rời đi, cô lại khóc. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh cô Tần năm đó. Cô không thể nào quên được lần đầu tiên cô lên sân khấu, cô đã nói linh ta linh tinh như chú chim nhỏ bị bủa vây trong nỗi sợ hãi, cô Tần đã bóp nhẹ vai cô và dạy cô cách lấy lại bĩnh tĩnh rồi cô ấy còn lấy một hộp kẹo nhỏ trong cặp ra đưa cho cô.

- Trước đây, mỗi lần cảm thấy căng thẳng cô thường ngậm một viên kẹo. Và bây giờ cũng thê' nó sẽ giúp em làm giảm áp lực đấy. Em thử xem. - Cô Tần nhẫn nại nói với cô.

Cô nắm chặt hộp kẹo đó trong lòng bàn tay. Sau này mỗi khi bước lên sâu khâu là cô lại ngậm một viên kẹo trong miệng, không phải vì căng thẳng mà vô tình nó đã trở thành thói quen.

Anh Lý Bối Lỗi đi làm về khiến Bối Nhĩ giật bắn cả mình.

- Em làm gì ở đây thế ? - Anh lớn tiếng hỏi cô.

- Em vẫn ờ đây mà. - Cô trả lời tỉnh bơ.

Cô nói không sai. Năm năm nay, cô vẫn ngồi im ngắm sự đời thay đổi, râ't nhiều người đến và cũng có rất nhiều người đi, nhưng cuô'i cùng cô vẫn lặng lẽ ngồi đây.

- Sao em không bật đèn?

- Em quên.

-Bối Nhĩ, em sao thế ? - Anh bước lại gần rồi ngồi xuống đối diện hỏi cô .

- Cô Tần mất rồi . -Cô buồn bã nói .

-Cô Tần nào cơ ?

-Cô Tần dạy em ở Học viện Điện ảnh hồi trước ấy .

Anh ngồi thẳng lên lặng lẽ xoa đầu cô:

- Em đừng buồn quá!

- Cô ấy bị bệnh tim . - Một nỗi đau khủng khiếp dồn lên cô, cô khóc và nói, - Một người tốt như vậy, sao nói đi là đi ngay thế ?

- Sinh lão bệnh tử, chúng ta chẳng thể làm được gì đâu . - Anh khuyên cô .

Cô ngẩng đầu nhìn anh, bỗng cô khóc không thành tiếng:

-Vậy chúng ta, bố mẹ và bạn bè của chúng ta rồi cũng có một ngày sẽ ra đi đột ngột như vậy sao ?

Anh không biết nên trả lời cô thế nào . Trên thực tế thì đúng là như vậy . Dù bạn có yêu người đó đến chừng nào thì khi tính mạng của anh ta gặp nguy hiểm, bạn cũng chỉ có thể nhìn anh ta ra đi thôi . Bạn không thể làm gì được . Ngay cả khi bạn dùng tính mạng của mình để bảo vệ một người, nhưng trước giây phút đối mặt với cái chết, bạn bỗng phát hiện ra rằng, bạn chẳng thể làm gì được cả . Điều đau khổ nhất lạ bạn không thể chết thay anh ta .

Cô dùng hai tay tự bịt mặt mình mà nói:

- Anh có thể đàn em nghe một bản nhạc được không ?

Anh gật đầu, lặng lẽ bước đến bên cây đàn dương cầm. Lần này, anh đánh bản nhạc Giọt nước mắt của nhạc sĩ dương cầm người Hàn gốc Hoa. Giai điệu trầm lắng mang theo nổi buồn man mác như đã từng có người xuất hiện trong cuộc đời của chúng ta và những chuyện đã qua mãi mãi không thể nào trở lại, từng phím đàn như đọng thành những giọt nước mắt đau thương, lặng lẽ chảy ở các đầu ngón tay anh.

Lý Bối Nhĩ im lặng. Cô chưa bao giờ cảm thấy nhớ người thân da diê't như lúc này. Trước đây, dù bô' mẹ cô có ở nơi nào, trong lòng cô vẫn luôn biết rằng họ còn sống và chắc chắn sẽ có ngày họ trở về bên cô. Nhưng tin cô Tần đột ngột ra đi khiến cô cảm nhận được tính mạng con người thật mong manh, rất có thể một tai nạn bất ngờ sẽ khiến cô và bố mẹ mình âm dương cách biệt.

Cô bỗng cảm thấy như mình đang rơi vào vực sâu sợ hãi...

Những ngày ở thị trấn nhỏ của Giang Nam thật yên bình đối với bà Hách Huệ Tử, không có bất kỳ cuộc họp nào, không có những công văn cần phải ký, không hề vướng bận bất kỳ chuyện gì. Bà giống như người phụ nữ bình thường nhất . Mỗi ngày sống ở đây đều khiến bà nhớ lại những chuyện quá khứ ngọt ngào trước đây . Đến lúc này, bà mới phát hiện ra rằng, hóa ra bà yêu ông Lý Dân Hưởng sâu đậm đến vậy .



TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN





bekeo_ham412 - Cấp 4 [ được Cảm Ơn 0 lần trong 1549 Bài Viết "> Thời Gian: Thứ 4, 22/08/2012, 07:30 | Bài Thứ 54

Có bao nhiêu người, sau khi quay lưng bước đi mới thây tiếc nuối, lại có bao nhiêu tình cảm, sau khi mất đi chúng ta mới biết trân trọng.

Thời gian này, bà Hách Huệ Tử béo hơn một chút thì phải. Bà mong rằng có thể dựa vào những hổi ức đẹp này đế sống tiếp những ngày tháng sau đó nhưng không dễ dàng như vậy, bởi hàng đống công việc đang xếp hàng đợi bà. Mấy ngày sau, bà đành phải rời khỏi nơi đây và khởi đầu một cuộc chiến mới. Hay cũng có thể bà lại bắt đầu trồng những hạt giống mới trên khắp thế giới này, bởi đó là số phận của bà chăng?

Khi nhận được điện thoại của Bối Nhĩ, bà vui mừng khôn xiết:

- Bối Nhĩ, là con ư? Đúng là con thật sao?

- Là con ạ.

- Sao bỗng nhiên con lại gọi cho mẹ thế?

- Cái đó... Bây giờ, mẹ vẫn ổn chứ ạ? - Bối Nhĩ hỏi bà.

- Mẹ ư? - Con gái bà bao nhiêu năm nay chưa từng chủ động gọi điện cho bà. Cú điện thoại bất ngờ của Bối Nhĩ lần này khiến bà không thể tin nổi vào tai mình nữa, dường như trong lòng bà chợt có một luồng khí ấm áp đang thổi tới.

- À! Gần đây, mẹ vẫn ổn. - Bà nói.

- Còn sức khoẻ của mẹ thế nào ạ? - Bối Nhĩ chưa bao giờ lo lắng cho sức khoẻ của bà như lúc này. Trong lòng cô mẹ cô mãi là một hình mẫu mạnh mẽ không thể đánh đổ. Nhưng chuyện cô Tần mất đã khiến cô chợt nghĩ đến quá nhiều chuyện, dù sao bố mẹ cô đã có tuổi và dù một người kiên định đến mấy cũng có lúc phải già yếu. Thực sự trước đây, cô chưa từng nghĩ đến việc họ có thể có lúc già yếu. Thế nên, sáng sớm hôm nay, khi ánh nắng vẫn chưa chiếu khắp phòng, nỗi nhớ bỗng đến với cô và cô muốn gọi điện cho mẹ.

- Mẹ... Mẹ vẫn khoẻ. - Bà Hách Huệ Tử cô' gắng kìm nén nỗi xúc động của mình nhưng những giọt nước mắt của bà đã rơi xuống từ lúc nào không hay.

- Cảm ơn con. - Bà run rẩy nói.

- Không có gì đâu ạ. - Dường như Bối Nhĩ đã sớm nhận ra tâm trạng của mẹ mình đã thay đổi, cô nhẹ nhàng dặn dò bà. - Dù mẹ ở đâu thì hằng ngày mẹ cũng phải chú ý theo dõi dự báo thời tiết, nhớ giữ gìn sức khỏe, mẹ đừng để bị ốm đấy.

-Ừ ...

Bà vẫn không thể kìm được cảm xúc trong lòng mình và cuối cùng bà đã bật khóc thành tiếng.

- Mẹ đừng như vậy. - Bôi Nhĩ nói tiếp. - Nếu mẹ thấy mệt mỏi hay nhớ nhà thì mẹ về ngay nhé.

- Ừ ...-Bà ngồi sụp trên nền xi măng lạnh giá thu người khóc nức nở như một đứa trẻ phải chịu ấm ức lâu ngày.

Sau khi Bối Nhĩ gác điện thoại, mãi sau đó tâm trạng của cô vẫn không bình tĩnh lại được . Đây là lần đầu tiên cô biết rằng mẹ mình cũng biết xúc động, cũng khóc nức nở như một đứa trẻ . Hồi trước, bà chưa bao giờ rơi nước mắt trước mặt họ, thậm chí đến cả lúc buồn bà cũng rất ít khi để lộ ra ngoài . Cô luôn cho rằng, cuộc sống của mẹ cô rất tốt, bà sống rất vui vẻ nhưng vừa rồi, cô bỗng thay đổi cách nghĩ bao năm nay của mình. Cô bỗng hiểu ra rằng, dù mẹ cô có kiên cường, giỏi giang đến mấy thì rốt cuộc bà cũng chỉ là một người đàn bà, bà cũng khát khao được yêu, khát khao được quan tâm. Lý Bối Nhĩ cũng hiểu rằng bao năm cô quá ích ký, cô luôn oán hận mẹ mình không quan tâm và yêu thương cô. Tuổi thơ của cô sống trong cô đơn và oán hận. Nhưng cô không ngờ, bao năm phiêu bạt bên ngoài mẹ cô cũng cô đơn và buổn tủi biết nhường nào. Trong những đêm đau ốm, ai sẽ mang thuốc cho bà, giữ cho bà ngon giấc?

Vài ngày sau, bà Hách Huệ Tử rời thị trấn nhỏ ở Giang Nam. Bà vẫn còn nhớ bà và ông Lý Dân Hương đã trải qua một tình yêu thật đẹp ở đây và cũng chính tại mảnh đất này một viễn cảnh tươi đẹp về một cuộc sống mới được vẽ ra. Đến giờ, bà phải một mình cô đơn rời khỏi đây với nỗi đau chua xót trong lòng. Đúng đêm bà đến đây, bà đã gọi điện cho ông Lý Dân Hướng, bà nói:

- Em đang ở
<<1 ... 1617181920 ... 26>>

Tag:

Tiểu,Thuyết,Buông,Tay,Để,Yêu,0,/>

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1922