Tiểu Thuyết,Buông Tay Để Yêu (Tác giả: Nhã Mông)
ng tác nhỏ, mỗi ánh mắt hoang mang đều thể hiện trạng thái trầm cảm. Còn Kim Na đóng vai chị gái cô, một cô gái thành thị có tính cách phóng khoáng, vô cùng lạc quan, luôn cười nói không ngừng. Hai chị em họ với tính cách hoàn toàn trái ngược nhau đã tạo nên nét tương phản mạnh mẽ trên sân khấu. Khi tấm màn buông xuống, anh đã ghi nhớ kỹ cái tên Lý Bối Nhĩ trong lòng.
- Lý Bối Nhĩ hơi chau mày, cố gắng chuyển đề tài nên cô lẩm bẩm mộtcâu:
- Rốt cuộc Kim Na muốn làm gì đây?
- Cô có chuyện gì gấp ư? - Anh ấy hỏi cô.
- Gì cơ?
- Tôi nói là, nếu cô có việc gấp thì cô cứ đi trước. Tôi ở lại đợi cô ấy là được rồi. – Anh ấy nói.
Cô nhìn anh ấy lạnh lùng buông một câu:
- Hai người vẫn còn qua lại với nhau ư?
Anh ấy lắc đầu:
- Không.
- Tại sao? Cô ấy vẫn còn yêu anh mà. - Cô nói.
- Cô đến làm thuyết khách cho cô ấy sao? - Anh ấy hỏi cô.
- Không, tôi không có ý gì đâu.
- Thực ra, tôi vẫn còn yêu cô ấy. - Anh ấy nhấp một hớp cà phê, lặng lẽ nhìn cô, - Nhưng chúng tôi đều quá ích kỷ, hai người ích kỷ không thể nào chung sống với nhau được.
Nhiều năm sau, khi anh ấy nhận ra rằng tình yêu là thứ cần có lòng vị tha thì anh ấy không thể ngờ rằng để hiểu được điều đó, anh ấy đã phải trả giá bằng chính cuộc hôn nhân của mình.
Cô có thể hiểu ý của Đặng Bành nhưng điều cô không thể hiểu được là tại sao hai người vốn yêu nhau thế mà chỉ một tiếng nói “tạm biệt” đã có thể trở thành những người xa lạ, chẳng hề quan tâm đến nhau, thậm chí còn không hề muốn gặp nhau nữa? Vậy thì tình yêu mà chúng ta luôn theo đuổi mỏng manh và dễ vỡ đến thế ư?
Dưới ánh đèn nê ông bên ngoài cửa sổ đang dần sáng, tiếng nhạc du dương bên trong các dãy nhà cũng vang lên thật nhẹ nhàng mặc cho khách bộ hành trên phố đông vẫn vội vàng chen nhau bước đi. Thậm chí, chẳng người nào muốn dừng lại dù chỉ một giây để nhìn khuôn mặt lặng im của đối phương. Cô cảm thấy nơi mình sống đúng là một thành phố lạnh lẽo, không có một chút hơi ấm nào cả.
- Ái chà! Hai người đều đến rồi. – Kim Na nhìn họ cười hì hì rồi đưa tay lên nhìn đồng hồ nói:
- Xin lỗi nhé. Hình như tớ đến muộn.
- Na à. – Lý Bối Nhĩ gọi cô ta, ý bảo cô ta ngồi xuống bên cạnh mình.
- Sao thế? – Thấy họ im lặng nên Kim Na tỉnh bơ như chưa có gì, - Có phải tớ làm phiền hai người nói chuyện không?
- Cậu nói gì thế? – Bối Nhĩ lườm cô ta một cái.
- Đặng Bành, anh sao thế? Đi gặp em một chút mà anh khổ sở thế sao? – Cô ta tiếp tục khiêu khích.
- Chúng ta nói chuyện đi. – Đặng Bành nghiêm túc nói.
- Vâng. Nói chuyện. – Cô ta giơ tay lên giữ đầu nhìn anh giống như một đứa trẻ bất hạnh. Tuy tài năng diễn xuất của cô ta khá tốt khi cô ta tỏ ra vui vẻ và không có chuyện gì nhưng Bối Nhĩ vẫn đọc được nét u buồn, cô đơn ẩn sau khuôn mặt cô ta.
Làm sao mà vui được chứ? Cô ta đã vì anh mà vứt bỏ sự nghiệp học hành, thậm chí vứt bỏ cả lí tưởng của mình, một lòng một dạ bước vào thế giới của anh vậy mà giờ đây lại phải nhận kết cục thế này. Giữa họ không phải là không có tình yêu, mà chính bởi tình yêu của họ quá ích kỉ nên mới khiến họ đánh mất đi những thứ quan trọng trong cuộc sống này. Có lẽ đây là điều khiến cô ta giận nhất. Cô ta đã quên một điều rằng tình yêu cần có sự thẳng thắn và tin tưởng lẫn nhau. Vì thế cô ta trở nên hoài nghi mọi thứ, sự nghi kỵ và không tin tưởng đã đẩy cô ta vào vực sâu đau khổ, cho đến khi không thể cứu vãn được nữa thì cô ta lại cố ý bỏ tiền ra thuê một người đàn ông cùng cô ta diễn một cảnh mặn nồng cho anh ấy xem. Và chính cảnh diễn mặn nồng đó cũng là dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân của họ.
- Vậy hai người nói chuyện đi. Tớ đi trước đây. – Bối Nhĩ đứng lên, bình tĩnh nói.
- Bối Nhĩ, cậu đừng đi. Thực ra, chúng tớ cũng chẳg có gì để nói với nhau cả. Đúng không anh Đặng Bành? – Kim Na cười hì hì rồi kéo cô ngồi xuống ghế.
- Kim Na! – Đặng Bành hết kiên nhẫn gọi cô ta.
- Sao vậy? Bối Nhĩ không phải là người ngoài mà. Có chuyện gì thì anh cứ nói đi.
- Kim Na! – Mặt anh nhăn rút lại, sắc mặt khó coi như thể mấy ngày liền không rửa mặt vậy. – Em có thể nghiêm túc một chút được không?
- Na nè, hay là tớ đi trước đây. Hai người cứ nói chuyện đi nhé. – Bối Nhĩ lại đứng lên, cố gắng để không làm phiền họ.
- Bối Nhĩ, cậu ngồi xuống đi, - Kim Na lại kéo cô ngồi xuống ghế rồi quay sang hỏi Đặng Bành, - Bây giờ, em đang nghe đây. Anh muốn nói gì. Anh cần nói gì với em?
Cô ta cười lạnh lùng:
- Chẳng phải là chuyện ly hôn sao? Không phải anh muốn ly hôn với em sao?
- Hôm nay, tâm trạng của em không được tốt. Hôm khác, chúng ta sẽ nói chuyện đó. - Anh ngán ngẩm xua tay.
- Từ ngày lấy anh, có lúc nào tâm trạng của em tốt đâu. – Cô ta gào lên.
- Em đừng làm loạn lên một cách vô lý như vậy có được không?
- Không được.
- Thôi vậy. - Anh đứng lên, - Hai người nói chuyện đi, tôi đi trước đây.
- Anh đứng lại. - Cô ta hét lên, tiếng hét phá tan không gian tĩnh lặng trong quán cà phê, - Anh không được đi.
Giọng cô ta run rẩy, nước mắt chảy ướt đẫm trên khuôn mặt:
- Em không cho anh đi.
- Được rồi, được rồi. Thôi, tớ đi trước đây. Hai người nói chuyện đi nhé. - Lý Bối Nhĩ vỗ vai Kim Na, cố gắng xoa dịu cô ta khỏi kích động.
Ai ngờ cô ta lại càng khóc to hơn:
- Đặng Bành, em đã sống cùng anh bảy năm, bảy năm đấy. Một người phụ nữ có thể thay đổi thế nào trong bảy năm qua. Em đã dành cho anh tuổi trẻ đẹp nhất của mình nhưng giờ thì em có được gì chứ? Giờ anh nói đi là đi. Anh có từng nghĩ đến cảm giác của em không?
Anh quay người tiếc nuối nhìn cô ta:
- Anh xin lỗi Kim Na. Em đã vì anh mà hy sinh rất nhiều, nhưng từng ấy năm anh cố gắng làm việc là vì cái gì? Chẳng phải là vì muốn cho em một cuộc sống yên ổn, muốn cho em có một tổ ấm hạnh phúc hay sao? Nhưng em không hiểu anh. Em không hiểu anh một chút nào. Kim Na, anh mệt mỏi lắm rồi! Thật sự, chúng ta chia tay cũng là việc tốt và chúng ta cần có thời gian để bình tĩnh suy nghĩ về những chuyện đã qua. Anh biết điều này có thể làm em bị tổn thương, nhưng anh chỉ có thể nói với em một tiếng xin lỗi mà thôi.
- Em không cần anh xin lỗi. Em cũng không cần bình tĩnh suy nghĩ. - Cô ta nhắc đi nhắc lại, - Em chẳng cần gì hết. Em chỉ cần cuộc hôn nhân của em, gia đình của em.
Cô ta phát cuồng nắm lấy tay phải của Bối Nhĩ.
- Bối Nhĩ, cậu nói cho anh ấy biết đi. Tớ nghĩ đến anh ấy nhiều thế nào. Tớ đã vì cuộc hôn nhân của chúng tớ mà hy sinh thế nào. Cậu mau nói cho anh ấy biết đi.
- Tớ... - Lý Bối Nhĩ khó xử nhìn Kim Na rồi lại nhìn Đặng Bành. Cô không hiểu vì sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này nữa.
Khi Lý Bối Nhĩ bước ra khỏi quán cà phê, một tầng mây đen dày đặc đã phủ kín bầu trời. Bối Nhĩ lê bước về phía chiếc cầu dành cho người đi bộ. Cô không có cách nào để chứng minh cho người khác điều gì. Dù họ chia tay hay quay lại với nhau đều là do bản thân họ quyết định. Họ không thể nghe theo lời nói của người ngoài cuộc như cô được.
Cô đã đoán ra mục đích Kim Na hẹn cô đến nhưng giờ cô cũng không muốn nghĩ thêm về chuyện này nữa. Ánh mắt u buồn của Kim Na cứ hiện lên khiến trái tim cô đau nhói. Cô đứng trên cầu dành cho người đi bộ gọi điện cho anh Lý Bối Lỗi:
- Em đói lắm rồi! Ở nhà có gì ăn không anh?
Anh nói:
- Anh vừa nấu mỳ đấy. Em mau về ăn đi.
Cô nhanh chóng bước xuống cầu vẫy một chiếc taxi. Lúc này cô chỉ muốn mau chóng về nhà thưởng thức bát mỳ do anh Lý Bối Lỗi nấu, bởi chỉ bát mỳ đó mới có thể làm tiêu tan mọi u ám dày đặc trong lòng cô mà thôi.
Chương 8
Qua một đêm mà thời tiết dường như đã lạnh hơn khá nhiều. Vừa đặt chân bước ra ngoài, Bối Lỗi đã cảm nhận được một cơn gió lạnh thổi táp vào mặt. Thời tiết giống như một người con gái thích giày vò tâm trạng của người khác vậy, nói thay đổi là thay đổi ngay tức khắc khiến chúng ta thường lơ là mất cảnh giác. Khi đứng đợi đèn đỏ ở đầu đường, anh nhắn tin cho Lý Bối Nhĩ:
- Trời trở lạnh rồi. Em nhớ lót tấm thảm vào ổ cho chú chó nhé.
Chú chó nhà họ là do Lý Bối Lỗi và Khả Lam đã đem từ trung tâm thu giữ động vật về đây. Nghe nói đó là một con chó rất được cưng chiều, nhưng do có việc phải ra nước ngoài nên cô chủ đã gửi nó lại cho bạn của cô ấy.
Người bạn đó lại bận rộn công việc cả ngày nên không có nhiều thời gian chăm sóc nó. Lại thêm vì chó con nhớ cô chủ của mình nên cả ngày nó không ăn không uống gì mà ngày càng trở nên gầy đi trông rất đáng thương. Khi người bạn của cô chủ đưa nó đến phòng khám động vật nuôi thì mới phát hiện ra nó bị mắc chứng trầm cảm. Bạn của cô chủ không biết phải chăm sóc nó như thế nào nên đành đưa nó đến trung tân thu giữ động vật, bởi vì ở đó có những bác sĩ tốt nhất và những tình nguyện viên chăm sóc cho nó. Lần đầu tiên gặp Khả Lam, nó đã bổ nhào lên người cô, vui mừng rối rít như thể lâu ngày mới gặp lại người thân của mình vậy. Các chuyên gia tâm lí động vật nuôi phân tích rằng, có thể trên người Khả Lam có mùi giống với cô chủ nên nó bị nhầm. Cảm thấy chú chó này thật đáng thương, lại thêm cô chủ của nó đã rời xa lâu như vậy thế mà nó vẫn nhớ cả mùi cơ thể cô ấy, việc đó khiến trong lòng của Khả Lam dâng lên một thứ cảm xúc khó nói thành lời.
Không lâu sau, cô nhận chú chó đó về nhà nuôi. Nhờ có cô tận tình chăm sóc mà nó hồi phục rất nhanh, thậm chí, do thường xuyên đến chơi với nó mà anh Lý Bối Lỗi cũng trở thành người bạn tốt của nó. Mấy ngày trước khi Khả Lam ra nước ngoài, cô đã giao nó cho Bối Lỗi. Cô đem theo mọi thứ ghi dấu lại những kí ức tuyệt vời của họ và nó là thứ duy nhất cô để lại cho anh. Anh hiếu cô đã giao cho anh một sinh mệnh. Rốt cuộc nó nghĩa là gì? Từ đó, chú chó nhận được sự chăm sóc và nỗi nhớ của anh dành cho cô.
- May mà mày gặp được anh Bối Lỗi đấy. - Lý Bối Nhĩ vừa lót tấm thảm vừa không ngừng huyên thuyên, - Có phải anh Bối Lỗi đối xử với mày tốt hơn chị Khả Lam không?
Bỗng nghe thấy tên Khả Lam, chú chó con sủa lên mấy tiếng gâu gâu.
- Ái chà! Mày thật biết phân biệt tên đấy. - Nói xong, cô lại hô mấy lần cái tên đó, - Khả Lam, Khả Lam, Khả Lam...
Chú chó cũng sủa gâu gâu theo tiếng hô của cô. Nó cứ sủa mãi cho đến khi mệt mới dừng lại nghỉ.
- Haizzz! Hóa ra chú chó còn nặng tình hơn cả con người. - Lý Bối Nhĩ chống tay xuống ghế sô pha thở dài.
Đến trưa chợt có ai đó gõ cửa nhà Lý Bối Nhĩ. Lý Bối Nhĩ tay ôm chú chó, còn mắt nhìn qua lỗ nhỏ ở trên cửa nhà và hình ảnh đập vào mắt cô chính là người đã từng thắp sáng cuộc đời cô, Tỉnh Điền.
Cô bàng hoàng lùi lại phía sau rồi dựa vào bức tường. Trái tim cô đập dồn dập, loạn nhịp, không còn theo một quy luật nào nữa.
- Sao lại là anh ấy? Sao anh ấy lại đến đây? – Câu hỏi đó cứ quấn lấy trái tim cô. Cô vội vàng chạy lên nhà quan sát anh ấy qua ô cửa sổ. Anh ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều, không còn là chàng thanh niên mà cô quen ở Học viện Điện ảnh năm đó nữa. Cô nhìn thấy anh ấy bước lên chiếc xe Toyota màu đen và rồi chiếc xe từ từ lăn bánh khuất khỏi tầm mắt cô. Chợt một dòng nước mắt nóng hổi trào ra từ khóe mắt, một thanh âm run run vọng ra từ trái tim cô:
- Tỉnh Điền…
Hận bao nhiêu thì càng yêu bấy nhiêu. Dù bây giờ cô có oán hận anh đến thế nào thì cô cũng không thể phủ nhận rằng cô đã từng cố gắng dành tất cả tình yêu của mình cho anh. Và kể từ ngày anh rời bỏ cô, cô đã thầm tự nhủ với mình:
- Nếu không muốn hoàn toàn tuyệt vọng thì đừng bao giờ ôm hi vọng với bất kỳ chuyện gì. – Bao nhiêu năm nay, cô luôn tuân thủ phương châm đó của mình để hưởng thụ một cuộc sống đơn giản mà bình yên. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày anh ấy sẽ đến nơi cô ở, gõ cửa nhà cô. Chuyện này đã thực sự khuấy động cuộc sống bình yên mà cô đã cố gắng tạo ra bấy lâu nay. Quãng thời gian qua cô đã nghĩ bản thân mình không còn bận tâm quá nhiều những chuyện trong quá khứ nữa. Cô cũng từng mong muốn sẽ có một ngày cô và anh ấy tình cờ gặp nhau ở một nơi nào đó trong thành phố này và cô sẽ ngẩng cao đầu bước qua anh ấy, thậm chí, còn chẳng thèm liếc nhìn anh ấy một cái. Nhưng vào giây phút anh ấy thật sự xuất hiện thì tất cả niềm hạnh phúc và cả nỗi đau lại hiện ra trước mắt cô. Hóa ra, trước mặt anh ấy cô không thể làm được gì. Hóa ra, cô chưa bao giờ quên anh ấy.
Hôm đó, cô cố gắng tìm cái tên Tỉnh Điền trong tất cả số đĩa phim lậu mà u Dương San San đã mang đến cho cô. Cô đổ nhào ra ghế sô pha, nhìn khuôn mặt quen thuộc của anh thấp thoáng dưới ánh sáng. Rồi cô cũng chỉ có thể tự an ủi quá khứ cô đơn của mình mà thôi.
- Hôm nay có ai đến không em? – Anh Lý Bối Lỗi đi làm về, vừa mở cửa đã liền hỏi cô.
- Không ạ.
- Thế à!
- Anh hẹn ai đến sao? – Cô hỏi anh.
- Không. - Anh nói.
Thực ra, anh Bối Lỗi biết Tỉnh Điền đã đến đây. Bởi cách đây không lâu, Tỉnh Điền đã hát bài hát trong bộ phim mà anh ta đóng. Sau đó, anh ta cũng phát hành luôn bài hát đơn ca đầu tiên. Nhờ vào danh tiếng của bản thân nên bài hát đó đã giành được vị trí quán quân một tháng liên tiếp trong bảng xếp hạng các ca khúc trong nước. Hôm đó, khi “bà cô” triệu tập cuộc họp với nhóm của Lý Bối Lỗi, bà ta đã đặc biệt nhấn mạnh rằng nhất định phải mời Tỉnh Điền đến tham gia chương trình. Và cuối cùng, “nhiệm vụ vinh quang” này đã đổ lên đầu Lý Bối Lỗi.
Lý Bối Lỗi đã từng thấy Tỉnh Điền trên ti vi còn trước đó, anh cũng chỉ nghe Lý Bối Nhĩ nhắc đến tên anh ta mà thôi. Bối Lỗi biết anh ta và Bối Nhĩ đã từng có tình cảm với nhau nên anh không dám tùy tiện nhắc đến cái tên đó trước mặt Bối Nhĩ. Hôm ấy, Bối Lỗi mời anh ta đến làm khách mời đặc biệt của chương trình “Vượt qua không gian và thời gian” và thật không ngờ anh ta lại nhận lời ngay và đó cũng là lần đầu tiên Lý Bối Lỗi gặp anh ta. Trông anh ta không khác trên ti vi là mấy, chỉ là thái độ hòa nhã hơn thôi. Chương trình hôm đó diễn ra hết sức suôn sẻ. Trước khi về, anh ta còn mượn một chiếc đĩa hát của Lý Bối Lỗi và nói mấy ngày sau sẽ đích thân mang đến trả anh.
Hôm nay, khi Tỉnh Điền vừa diễn xong những cảnh quay trong bộ phim của mình, anh ta liền rời khỏi trường quay sớm hơn mọi khi và lái xe đến Đài truyền hình để trả lại Bối Lỗi chiếc đĩa hát đã mượn anh mấy hôm trước. Nhưng thật không may Lý Bối Lỗi lại ra ngoài, vì thế anh ta hỏi địa chỉ nhà anh qua mấy nhân viên trong phòng. Không ngờ thất vọng lại nối tiếp thất vọng, khi anh ta đến nơi thì nhà Bối Lỗi cũng khóa cửa.
Thực ra, từ lần đầu tiên gặp Lý Bối Lỗi, Tỉnh Điền đã cảm thấy Bối Lỗi rất thân thiết. Đặc biệt là nụ cười của anh, giống hệt nụ cười của người con gái mà anh ta đã từng yêu. Anh ta cũng không thể hiểu nổi sao mình lại đem so sánh một chàng trai với một cô gái, nhưng thật sự họ rất giống nhau. Sau đó, anh ta mạnh dạn đoán rằng, chàng trai này có thể có mối quan hệ đặc biệt nào đó với người
- Lý Bối Nhĩ hơi chau mày, cố gắng chuyển đề tài nên cô lẩm bẩm mộtcâu:
- Rốt cuộc Kim Na muốn làm gì đây?
- Cô có chuyện gì gấp ư? - Anh ấy hỏi cô.
- Gì cơ?
- Tôi nói là, nếu cô có việc gấp thì cô cứ đi trước. Tôi ở lại đợi cô ấy là được rồi. – Anh ấy nói.
Cô nhìn anh ấy lạnh lùng buông một câu:
- Hai người vẫn còn qua lại với nhau ư?
Anh ấy lắc đầu:
- Không.
- Tại sao? Cô ấy vẫn còn yêu anh mà. - Cô nói.
- Cô đến làm thuyết khách cho cô ấy sao? - Anh ấy hỏi cô.
- Không, tôi không có ý gì đâu.
- Thực ra, tôi vẫn còn yêu cô ấy. - Anh ấy nhấp một hớp cà phê, lặng lẽ nhìn cô, - Nhưng chúng tôi đều quá ích kỷ, hai người ích kỷ không thể nào chung sống với nhau được.
Nhiều năm sau, khi anh ấy nhận ra rằng tình yêu là thứ cần có lòng vị tha thì anh ấy không thể ngờ rằng để hiểu được điều đó, anh ấy đã phải trả giá bằng chính cuộc hôn nhân của mình.
Cô có thể hiểu ý của Đặng Bành nhưng điều cô không thể hiểu được là tại sao hai người vốn yêu nhau thế mà chỉ một tiếng nói “tạm biệt” đã có thể trở thành những người xa lạ, chẳng hề quan tâm đến nhau, thậm chí còn không hề muốn gặp nhau nữa? Vậy thì tình yêu mà chúng ta luôn theo đuổi mỏng manh và dễ vỡ đến thế ư?
Dưới ánh đèn nê ông bên ngoài cửa sổ đang dần sáng, tiếng nhạc du dương bên trong các dãy nhà cũng vang lên thật nhẹ nhàng mặc cho khách bộ hành trên phố đông vẫn vội vàng chen nhau bước đi. Thậm chí, chẳng người nào muốn dừng lại dù chỉ một giây để nhìn khuôn mặt lặng im của đối phương. Cô cảm thấy nơi mình sống đúng là một thành phố lạnh lẽo, không có một chút hơi ấm nào cả.
- Ái chà! Hai người đều đến rồi. – Kim Na nhìn họ cười hì hì rồi đưa tay lên nhìn đồng hồ nói:
- Xin lỗi nhé. Hình như tớ đến muộn.
- Na à. – Lý Bối Nhĩ gọi cô ta, ý bảo cô ta ngồi xuống bên cạnh mình.
- Sao thế? – Thấy họ im lặng nên Kim Na tỉnh bơ như chưa có gì, - Có phải tớ làm phiền hai người nói chuyện không?
- Cậu nói gì thế? – Bối Nhĩ lườm cô ta một cái.
- Đặng Bành, anh sao thế? Đi gặp em một chút mà anh khổ sở thế sao? – Cô ta tiếp tục khiêu khích.
- Chúng ta nói chuyện đi. – Đặng Bành nghiêm túc nói.
- Vâng. Nói chuyện. – Cô ta giơ tay lên giữ đầu nhìn anh giống như một đứa trẻ bất hạnh. Tuy tài năng diễn xuất của cô ta khá tốt khi cô ta tỏ ra vui vẻ và không có chuyện gì nhưng Bối Nhĩ vẫn đọc được nét u buồn, cô đơn ẩn sau khuôn mặt cô ta.
Làm sao mà vui được chứ? Cô ta đã vì anh mà vứt bỏ sự nghiệp học hành, thậm chí vứt bỏ cả lí tưởng của mình, một lòng một dạ bước vào thế giới của anh vậy mà giờ đây lại phải nhận kết cục thế này. Giữa họ không phải là không có tình yêu, mà chính bởi tình yêu của họ quá ích kỉ nên mới khiến họ đánh mất đi những thứ quan trọng trong cuộc sống này. Có lẽ đây là điều khiến cô ta giận nhất. Cô ta đã quên một điều rằng tình yêu cần có sự thẳng thắn và tin tưởng lẫn nhau. Vì thế cô ta trở nên hoài nghi mọi thứ, sự nghi kỵ và không tin tưởng đã đẩy cô ta vào vực sâu đau khổ, cho đến khi không thể cứu vãn được nữa thì cô ta lại cố ý bỏ tiền ra thuê một người đàn ông cùng cô ta diễn một cảnh mặn nồng cho anh ấy xem. Và chính cảnh diễn mặn nồng đó cũng là dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân của họ.
- Vậy hai người nói chuyện đi. Tớ đi trước đây. – Bối Nhĩ đứng lên, bình tĩnh nói.
- Bối Nhĩ, cậu đừng đi. Thực ra, chúng tớ cũng chẳg có gì để nói với nhau cả. Đúng không anh Đặng Bành? – Kim Na cười hì hì rồi kéo cô ngồi xuống ghế.
- Kim Na! – Đặng Bành hết kiên nhẫn gọi cô ta.
- Sao vậy? Bối Nhĩ không phải là người ngoài mà. Có chuyện gì thì anh cứ nói đi.
- Kim Na! – Mặt anh nhăn rút lại, sắc mặt khó coi như thể mấy ngày liền không rửa mặt vậy. – Em có thể nghiêm túc một chút được không?
- Na nè, hay là tớ đi trước đây. Hai người cứ nói chuyện đi nhé. – Bối Nhĩ lại đứng lên, cố gắng để không làm phiền họ.
- Bối Nhĩ, cậu ngồi xuống đi, - Kim Na lại kéo cô ngồi xuống ghế rồi quay sang hỏi Đặng Bành, - Bây giờ, em đang nghe đây. Anh muốn nói gì. Anh cần nói gì với em?
Cô ta cười lạnh lùng:
- Chẳng phải là chuyện ly hôn sao? Không phải anh muốn ly hôn với em sao?
- Hôm nay, tâm trạng của em không được tốt. Hôm khác, chúng ta sẽ nói chuyện đó. - Anh ngán ngẩm xua tay.
- Từ ngày lấy anh, có lúc nào tâm trạng của em tốt đâu. – Cô ta gào lên.
- Em đừng làm loạn lên một cách vô lý như vậy có được không?
- Không được.
- Thôi vậy. - Anh đứng lên, - Hai người nói chuyện đi, tôi đi trước đây.
- Anh đứng lại. - Cô ta hét lên, tiếng hét phá tan không gian tĩnh lặng trong quán cà phê, - Anh không được đi.
Giọng cô ta run rẩy, nước mắt chảy ướt đẫm trên khuôn mặt:
- Em không cho anh đi.
- Được rồi, được rồi. Thôi, tớ đi trước đây. Hai người nói chuyện đi nhé. - Lý Bối Nhĩ vỗ vai Kim Na, cố gắng xoa dịu cô ta khỏi kích động.
Ai ngờ cô ta lại càng khóc to hơn:
- Đặng Bành, em đã sống cùng anh bảy năm, bảy năm đấy. Một người phụ nữ có thể thay đổi thế nào trong bảy năm qua. Em đã dành cho anh tuổi trẻ đẹp nhất của mình nhưng giờ thì em có được gì chứ? Giờ anh nói đi là đi. Anh có từng nghĩ đến cảm giác của em không?
Anh quay người tiếc nuối nhìn cô ta:
- Anh xin lỗi Kim Na. Em đã vì anh mà hy sinh rất nhiều, nhưng từng ấy năm anh cố gắng làm việc là vì cái gì? Chẳng phải là vì muốn cho em một cuộc sống yên ổn, muốn cho em có một tổ ấm hạnh phúc hay sao? Nhưng em không hiểu anh. Em không hiểu anh một chút nào. Kim Na, anh mệt mỏi lắm rồi! Thật sự, chúng ta chia tay cũng là việc tốt và chúng ta cần có thời gian để bình tĩnh suy nghĩ về những chuyện đã qua. Anh biết điều này có thể làm em bị tổn thương, nhưng anh chỉ có thể nói với em một tiếng xin lỗi mà thôi.
- Em không cần anh xin lỗi. Em cũng không cần bình tĩnh suy nghĩ. - Cô ta nhắc đi nhắc lại, - Em chẳng cần gì hết. Em chỉ cần cuộc hôn nhân của em, gia đình của em.
Cô ta phát cuồng nắm lấy tay phải của Bối Nhĩ.
- Bối Nhĩ, cậu nói cho anh ấy biết đi. Tớ nghĩ đến anh ấy nhiều thế nào. Tớ đã vì cuộc hôn nhân của chúng tớ mà hy sinh thế nào. Cậu mau nói cho anh ấy biết đi.
- Tớ... - Lý Bối Nhĩ khó xử nhìn Kim Na rồi lại nhìn Đặng Bành. Cô không hiểu vì sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này nữa.
Khi Lý Bối Nhĩ bước ra khỏi quán cà phê, một tầng mây đen dày đặc đã phủ kín bầu trời. Bối Nhĩ lê bước về phía chiếc cầu dành cho người đi bộ. Cô không có cách nào để chứng minh cho người khác điều gì. Dù họ chia tay hay quay lại với nhau đều là do bản thân họ quyết định. Họ không thể nghe theo lời nói của người ngoài cuộc như cô được.
Cô đã đoán ra mục đích Kim Na hẹn cô đến nhưng giờ cô cũng không muốn nghĩ thêm về chuyện này nữa. Ánh mắt u buồn của Kim Na cứ hiện lên khiến trái tim cô đau nhói. Cô đứng trên cầu dành cho người đi bộ gọi điện cho anh Lý Bối Lỗi:
- Em đói lắm rồi! Ở nhà có gì ăn không anh?
Anh nói:
- Anh vừa nấu mỳ đấy. Em mau về ăn đi.
Cô nhanh chóng bước xuống cầu vẫy một chiếc taxi. Lúc này cô chỉ muốn mau chóng về nhà thưởng thức bát mỳ do anh Lý Bối Lỗi nấu, bởi chỉ bát mỳ đó mới có thể làm tiêu tan mọi u ám dày đặc trong lòng cô mà thôi.
Chương 8
Qua một đêm mà thời tiết dường như đã lạnh hơn khá nhiều. Vừa đặt chân bước ra ngoài, Bối Lỗi đã cảm nhận được một cơn gió lạnh thổi táp vào mặt. Thời tiết giống như một người con gái thích giày vò tâm trạng của người khác vậy, nói thay đổi là thay đổi ngay tức khắc khiến chúng ta thường lơ là mất cảnh giác. Khi đứng đợi đèn đỏ ở đầu đường, anh nhắn tin cho Lý Bối Nhĩ:
- Trời trở lạnh rồi. Em nhớ lót tấm thảm vào ổ cho chú chó nhé.
Chú chó nhà họ là do Lý Bối Lỗi và Khả Lam đã đem từ trung tâm thu giữ động vật về đây. Nghe nói đó là một con chó rất được cưng chiều, nhưng do có việc phải ra nước ngoài nên cô chủ đã gửi nó lại cho bạn của cô ấy.
Người bạn đó lại bận rộn công việc cả ngày nên không có nhiều thời gian chăm sóc nó. Lại thêm vì chó con nhớ cô chủ của mình nên cả ngày nó không ăn không uống gì mà ngày càng trở nên gầy đi trông rất đáng thương. Khi người bạn của cô chủ đưa nó đến phòng khám động vật nuôi thì mới phát hiện ra nó bị mắc chứng trầm cảm. Bạn của cô chủ không biết phải chăm sóc nó như thế nào nên đành đưa nó đến trung tân thu giữ động vật, bởi vì ở đó có những bác sĩ tốt nhất và những tình nguyện viên chăm sóc cho nó. Lần đầu tiên gặp Khả Lam, nó đã bổ nhào lên người cô, vui mừng rối rít như thể lâu ngày mới gặp lại người thân của mình vậy. Các chuyên gia tâm lí động vật nuôi phân tích rằng, có thể trên người Khả Lam có mùi giống với cô chủ nên nó bị nhầm. Cảm thấy chú chó này thật đáng thương, lại thêm cô chủ của nó đã rời xa lâu như vậy thế mà nó vẫn nhớ cả mùi cơ thể cô ấy, việc đó khiến trong lòng của Khả Lam dâng lên một thứ cảm xúc khó nói thành lời.
Không lâu sau, cô nhận chú chó đó về nhà nuôi. Nhờ có cô tận tình chăm sóc mà nó hồi phục rất nhanh, thậm chí, do thường xuyên đến chơi với nó mà anh Lý Bối Lỗi cũng trở thành người bạn tốt của nó. Mấy ngày trước khi Khả Lam ra nước ngoài, cô đã giao nó cho Bối Lỗi. Cô đem theo mọi thứ ghi dấu lại những kí ức tuyệt vời của họ và nó là thứ duy nhất cô để lại cho anh. Anh hiếu cô đã giao cho anh một sinh mệnh. Rốt cuộc nó nghĩa là gì? Từ đó, chú chó nhận được sự chăm sóc và nỗi nhớ của anh dành cho cô.
- May mà mày gặp được anh Bối Lỗi đấy. - Lý Bối Nhĩ vừa lót tấm thảm vừa không ngừng huyên thuyên, - Có phải anh Bối Lỗi đối xử với mày tốt hơn chị Khả Lam không?
Bỗng nghe thấy tên Khả Lam, chú chó con sủa lên mấy tiếng gâu gâu.
- Ái chà! Mày thật biết phân biệt tên đấy. - Nói xong, cô lại hô mấy lần cái tên đó, - Khả Lam, Khả Lam, Khả Lam...
Chú chó cũng sủa gâu gâu theo tiếng hô của cô. Nó cứ sủa mãi cho đến khi mệt mới dừng lại nghỉ.
- Haizzz! Hóa ra chú chó còn nặng tình hơn cả con người. - Lý Bối Nhĩ chống tay xuống ghế sô pha thở dài.
Đến trưa chợt có ai đó gõ cửa nhà Lý Bối Nhĩ. Lý Bối Nhĩ tay ôm chú chó, còn mắt nhìn qua lỗ nhỏ ở trên cửa nhà và hình ảnh đập vào mắt cô chính là người đã từng thắp sáng cuộc đời cô, Tỉnh Điền.
Cô bàng hoàng lùi lại phía sau rồi dựa vào bức tường. Trái tim cô đập dồn dập, loạn nhịp, không còn theo một quy luật nào nữa.
- Sao lại là anh ấy? Sao anh ấy lại đến đây? – Câu hỏi đó cứ quấn lấy trái tim cô. Cô vội vàng chạy lên nhà quan sát anh ấy qua ô cửa sổ. Anh ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều, không còn là chàng thanh niên mà cô quen ở Học viện Điện ảnh năm đó nữa. Cô nhìn thấy anh ấy bước lên chiếc xe Toyota màu đen và rồi chiếc xe từ từ lăn bánh khuất khỏi tầm mắt cô. Chợt một dòng nước mắt nóng hổi trào ra từ khóe mắt, một thanh âm run run vọng ra từ trái tim cô:
- Tỉnh Điền…
Hận bao nhiêu thì càng yêu bấy nhiêu. Dù bây giờ cô có oán hận anh đến thế nào thì cô cũng không thể phủ nhận rằng cô đã từng cố gắng dành tất cả tình yêu của mình cho anh. Và kể từ ngày anh rời bỏ cô, cô đã thầm tự nhủ với mình:
- Nếu không muốn hoàn toàn tuyệt vọng thì đừng bao giờ ôm hi vọng với bất kỳ chuyện gì. – Bao nhiêu năm nay, cô luôn tuân thủ phương châm đó của mình để hưởng thụ một cuộc sống đơn giản mà bình yên. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày anh ấy sẽ đến nơi cô ở, gõ cửa nhà cô. Chuyện này đã thực sự khuấy động cuộc sống bình yên mà cô đã cố gắng tạo ra bấy lâu nay. Quãng thời gian qua cô đã nghĩ bản thân mình không còn bận tâm quá nhiều những chuyện trong quá khứ nữa. Cô cũng từng mong muốn sẽ có một ngày cô và anh ấy tình cờ gặp nhau ở một nơi nào đó trong thành phố này và cô sẽ ngẩng cao đầu bước qua anh ấy, thậm chí, còn chẳng thèm liếc nhìn anh ấy một cái. Nhưng vào giây phút anh ấy thật sự xuất hiện thì tất cả niềm hạnh phúc và cả nỗi đau lại hiện ra trước mắt cô. Hóa ra, trước mặt anh ấy cô không thể làm được gì. Hóa ra, cô chưa bao giờ quên anh ấy.
Hôm đó, cô cố gắng tìm cái tên Tỉnh Điền trong tất cả số đĩa phim lậu mà u Dương San San đã mang đến cho cô. Cô đổ nhào ra ghế sô pha, nhìn khuôn mặt quen thuộc của anh thấp thoáng dưới ánh sáng. Rồi cô cũng chỉ có thể tự an ủi quá khứ cô đơn của mình mà thôi.
- Hôm nay có ai đến không em? – Anh Lý Bối Lỗi đi làm về, vừa mở cửa đã liền hỏi cô.
- Không ạ.
- Thế à!
- Anh hẹn ai đến sao? – Cô hỏi anh.
- Không. - Anh nói.
Thực ra, anh Bối Lỗi biết Tỉnh Điền đã đến đây. Bởi cách đây không lâu, Tỉnh Điền đã hát bài hát trong bộ phim mà anh ta đóng. Sau đó, anh ta cũng phát hành luôn bài hát đơn ca đầu tiên. Nhờ vào danh tiếng của bản thân nên bài hát đó đã giành được vị trí quán quân một tháng liên tiếp trong bảng xếp hạng các ca khúc trong nước. Hôm đó, khi “bà cô” triệu tập cuộc họp với nhóm của Lý Bối Lỗi, bà ta đã đặc biệt nhấn mạnh rằng nhất định phải mời Tỉnh Điền đến tham gia chương trình. Và cuối cùng, “nhiệm vụ vinh quang” này đã đổ lên đầu Lý Bối Lỗi.
Lý Bối Lỗi đã từng thấy Tỉnh Điền trên ti vi còn trước đó, anh cũng chỉ nghe Lý Bối Nhĩ nhắc đến tên anh ta mà thôi. Bối Lỗi biết anh ta và Bối Nhĩ đã từng có tình cảm với nhau nên anh không dám tùy tiện nhắc đến cái tên đó trước mặt Bối Nhĩ. Hôm ấy, Bối Lỗi mời anh ta đến làm khách mời đặc biệt của chương trình “Vượt qua không gian và thời gian” và thật không ngờ anh ta lại nhận lời ngay và đó cũng là lần đầu tiên Lý Bối Lỗi gặp anh ta. Trông anh ta không khác trên ti vi là mấy, chỉ là thái độ hòa nhã hơn thôi. Chương trình hôm đó diễn ra hết sức suôn sẻ. Trước khi về, anh ta còn mượn một chiếc đĩa hát của Lý Bối Lỗi và nói mấy ngày sau sẽ đích thân mang đến trả anh.
Hôm nay, khi Tỉnh Điền vừa diễn xong những cảnh quay trong bộ phim của mình, anh ta liền rời khỏi trường quay sớm hơn mọi khi và lái xe đến Đài truyền hình để trả lại Bối Lỗi chiếc đĩa hát đã mượn anh mấy hôm trước. Nhưng thật không may Lý Bối Lỗi lại ra ngoài, vì thế anh ta hỏi địa chỉ nhà anh qua mấy nhân viên trong phòng. Không ngờ thất vọng lại nối tiếp thất vọng, khi anh ta đến nơi thì nhà Bối Lỗi cũng khóa cửa.
Thực ra, từ lần đầu tiên gặp Lý Bối Lỗi, Tỉnh Điền đã cảm thấy Bối Lỗi rất thân thiết. Đặc biệt là nụ cười của anh, giống hệt nụ cười của người con gái mà anh ta đã từng yêu. Anh ta cũng không thể hiểu nổi sao mình lại đem so sánh một chàng trai với một cô gái, nhưng thật sự họ rất giống nhau. Sau đó, anh ta mạnh dạn đoán rằng, chàng trai này có thể có mối quan hệ đặc biệt nào đó với người

