Tiểu Thuyết,Buông Tay Để Yêu (Tác giả: Nhã Mông)
gì của chị ấy.
- Như vậy càng tốt.
- Em lo có chuyện gì xảy ra với chị ấy. - Cô nói.
- Em tự lo cho bản thân mình đi.
- Đồ động vật máu lạnh! - Cô chửi sau lưng anh.
Anh chạy uỵch uỵch xuống nhà, trong lòng cũng có chút suy tư lo lắng: Liệu có chuyện gì xảy ra với cô ta không nhỉ…
Hết chương trình, anh rút điện thoại ra, gọi cho u Dương San San. Anh gọi mấy lần liền mà điện thoại vẫn chỉ vang lên một giọng khô khan:
- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.
Anh vội đi tìm cuốn danh sách nhân viên trong Ðài truyền hình, tìm đến mục những nhân viên mới, anh thấy cái tên u Dương San San bị khoanh một vòng tròn rất lớn.
Theo địa chỉ đăng ký trong hồ sơ, anh tìm đến nhà cô ấy. Đó là một căn hộ giáo viên nằm ở vùng ngoại ô. Người ra mở cửa cho anh là mẹ cô ấy. Anh ngước nhìn người phụ nữ đứng tuổi trước mặt mình mà chợt sững người trong giây lát khi anh nhận ra người phụ nữ đó chính là người đã từng dạy anh môn Triết học hồi anh còn học đại học. Anh nói cho bà biết lý do mình tìm đến đây rồi bà ngồi đối diện thở dài một tiếng. Bà nói đã mấy hôm rồi con gái bà không về nhà. Bà kể vì mãi lo công việc nên mãi đến khi gần bốn mươi tuổi mới sinh u Dương San San, là người cả đời dạy học vậy mà không thể dạy nổi con gái mình. Nét u buồn hiện ra trên khuôn mặt bà. Người giáo viên có giọng nói sang sảng năm xưa trên bục giảng giờ chỉ còn lại nụ cười gượng buồn bã.
- Vậy cô có biết bạn ấy đi đâu không ạ? - Anh hỏi bà.
Bà lắc đầu:
- Nó chưa bao giờ nói cho cô biết là nó đi đâu cả. Giống như con bé không muốn ở bên cạnh cô vậy. Hồi trước, do cô bận rộn với công việc nên ít có thời gian chăm sóc nó. Giờ có muốn chăm sóc nó nhưng nó đã lớn và nó không muốn cô xen vào chuyện của nó nữa rồi. Haizzz... - Bà thở dài não nề khiến lòng anh chợt thấy nặng trĩu. Anh nghĩ đến mẹ anh và Lý Bối Nhĩ. Liệu có lúc nào rảnh rỗi, người phụ nữ đầy quyền lực đó cảm thấy tiếc nuối và thất vọng như thế này không? Anh cũng không biết nữa. Anh chỉ biết bao năm nay, bố mẹ anh bôn ba và bận rộn chỉ là để đổi lấy cho họ một cuộc sống xa hoa hơn người khác. Họ đã làm được nhưng họ lại đánh mất đi chỗ dựa tinh thần cho những đứa con của họ. Hầu như từ nhỏ đến lớn, anh đã quen với cảm giác xa cách đó. Hồi ấy, anh muốn đi Anh, ngoài chuyện để thực hiện mơ ước của mình, anh còn muốn đi xem rốt cuộc thế giới bên ngoài này có gì hay mà khiến cho bố mẹ bỏ rơi hai anh em lâu đến thế. Không phải là anh không biết oán hận, chỉ là mỗi lần bố mẹ gọi điện về dịu dàng nói:
- Con yêu... - Là nó đã để dàng lấp đầy nhĩmg chỗ trống trong lòng anh rồi. Và cuối cùng, anh cũng không thể oán hận họ được.
- Cô đừng lo. Bạn ấy sẽ không sao đâu ạ. - Anh an ủi bà.
- Làm sao cô không lo được chứ? Nhưng cô cũng chẳng còn cách nào khác. Cô không thể thân thiết với nó. Cô chẳng còn cách nào khác cả. - Dường như những tâm sự dồn nén bấy lâu nay bỗng trào lên. Bà lặng lẽ tháo kính, quay đầu đi, run run đưa tay lên gạt đi những giọt nước mắt. Lúc đó, anh thật sự rất muốn chạy đến ôm bà thật chặt giống như ôm mẹ của mình vậy. Có lẽ cũng khoảng hơn hai mươi năm nay, anh chưa từng ôm mẹ của mình.
Ở nhà, cứ cách khoảng mười phút, Lý Bối Nhĩ lại gọi điện cho u Dương San San một lần, nhưng điện thoại của cô ấy luôn ở trong trạng thái không liên lạc được. Cô có chút lo lắng. Trong đầu cô bắt đầu liên tục hiện ra những cảnh ngắt quãng như trong phim điện ảnh, nào là: Chiếc xe chị ấy đi đang phóng nhanh thì gặp tai nạn? Chị ấy bị móc túi, bị người ta lấy mất điện thoại di động. Chị ấy đến quán bar uống rượu bị người ta lôi vào nhà nghỉ rồi giở trò? Chị ấy có bị thương không? Chị ấy có sợ không? Liệu chị ấy có... Rất nhiều giả định như vậy, bởi cô không thể nào khống chế được dòng suy nghĩ của mình. Hình như từ khi cô bắt đầu biết nhận thức thì cô đã có khả năng tưởng tượng đó rồi. Có lúc, đến đêm có còn nghĩ đến những chuyện ban ngày và cuối cùng cô bắt đầu rơi vào những giấc mơ kỳ quái: Cô leo núi một mình và khi cô leo lên đến đỉnh, cô đứng ở nơi cách mặt nước biển hàng mấy nghìn mét rồi giang hai tay ra và làm động tác rơi tự do đẹp nhất. Cô đạp xe vòng quanh thế giới. Cô dừng lại ở tất cả những nơi mà cô yêu thích. Cô ngẩng đầu hét lớn vào không trung rằng:
- Tôi đến rồi..
Tuy nhiên, từ nhỏ tới lớn, nơi cô từng đến xa nhất cũng chỉ là nhà bà nội ở vùng nông thôn thôi.
Khi Lý Bối Lỗi tan ca về nhà, anh có cõng theo một cô gái tóc dài say khướt. Cô ấy gục đầu, mái tóc xõa trên vai Lý Bối Lỗi giống như nữ diễn viên chính bước ra từ bộ phim kinh dị của Nhật Bản vậy.
- Chuyện gì thế này? - Lý Bối Nhĩ vội vàng đặt điện thoại xuống chạy ra giúp anh.
- Say rồi. - Nhờ sự giúp đỡ của cô, anh Lý Bối Lỗi cũng đặt được cô ấy xuống ghế sô pha trong phòng khách.
- Ôi trời! Cô ấy chẳng nhẹ chút nào. - Anh ấy bóp bóp vai nói.
Bối Nhĩ đi đến bên cô gái, lấy tay gạt mái tóc xõa ra khỏi khuôn mặt của cô ấy và thốt lên:
- Chị u Dương San San...
Chương 7
u Dương San San chưa từng nghĩ rằng, yêu một người là một chuyện thấp hèn gì. Từ năm mười bảy tuổi, khi gặp Lý Bối Lỗi lần đầu tiên, cô đã yêu anh. Kể từ đó, vì yêu anh mà cô đã đánh mất chính mình. Cô bắt đầu học chơi dương cầm. Cô ngồi trong căn phòng sáng sủa và học từng nốt nhạc đồ rê mí đơn giản nhất với mấy đứa trẻ. Nhưng do cô không có năng khiếu bẩm sinh nên mười đầu ngón tay của cô cứ chạm vào bàn phím là cứng đờ cả. Đã thế, cô còn thường bị mấy đứa trẻ cười nhạo vì chuyện không kiểm soát được những phím đàn. Việc đó khiến cô khóc rất nhiều. Có nhiều đêm thức trắng, cô ngồi bên chiếc đàn dương cầm gõ từng nốt nhạc vang lên bên tai cho đến tận khi tiếng nó tắt hẳn. Không thể nắm chắc được những nốt nhạc giống như cô không thể thấy được lối thoát của tình yêu vậy. Niềm hy vọng cùng nỗi tuyệt vọng trong những nốt nhạc không thành giai điệu đó cứ giày vò cô.
Cuối cùng, cũng có một ngày, cô có thể chơi được hoàn chính bản nhạc Khúc biệt ly mà anh đã từng chơi ở phòng học nhạc hôm đó. Nhưng cũng từ ngày đó, cô đã đánh mất chính mình.
Sau này, cô đến Ðài truyền hình làm đồng nghiệp của anh thì tình yêu thầm lặng của cô bắt đầu nảy nở dưới ánh mặt trời. Cô muốn cho anh biết cô yêu anh, yêu anh bao nhiêu năm nay nhưng bỗng cô phát hiện ra rằng, khi đứng trước anh, cô không có cách nào giữ được bình tĩnh để đối diện với anh. Trước mặt anh, cô sợ hãi và bối rối, cô không làm chủ được bản thân, không làm chủ được suy nghĩ của mình. Tình yêu cô dành cho anh trở nên nhỏ bé và hèn mọn. Thậm chí, cô không biết làm sao để yêu anh nhiều hơn một chút, nhiều hơn một chút nữa.
Cô hoàn toàn không biết, khi một người chẳng để ý đến bản thân mình để yêu một người khác sẽ là chuyện nguy hiểm đến thế nào.
Cô biết trong lòng anh luôn có hình bóng của người con gái khác. Mấy năm trước, khi người con gái đó còn ở bên anh, anh chưa từng yêu cô mà thậm chí còn không hề biết rằng trong thành phố này luôn có một người luôn lặng lẽ để ý đến anh. Mấy năm sau, cô gái đó đi rồi, cô vẫn không thể bước vào trái tim anh. Hôm đó, cô bắt chước dáng vẻ của anh, cô ngồi trước đàn dương cầm và chơi bản Khúc biệt ly đó. Khi chơi được nửa chừng, cô bỗng phát hiện ra anh đang đứng cách mình không xa, cô giống như một con thỏ giật mình sợ hãi bật nhảy ra khỏi ghế. Anh cười nói không sao, sau đó anh lại tiếp tục ngồi xuống bên chiếc dương cầm và đánh nốt phần còn dang dở của bản nhạc. Phút giây đó, cô đã khóc. Cô đoán khi anh chơi bản nhạc đó là lúc lòng anh đang nhớ đến một kỉ niệm đau buồn. Cô chợt ngoái đầu lại hỏi anh:
- Anh vẫn còn nhớ chị ấy sao?
Anh thẫn thờ nhìn cô, buồn bã hỏi:
- Gì cơ?
- Chị ấy chính là người anh muốn đánh đàn cho nghe nhất. Anh vẫn còn nhớ chị ấy sao?
Anh cười, khóe môi anh hơi nhếch lên trong vầng hào quang cô đơn được tạo thành từ những tia nắng chiều tà còn sót lại. Anh nói:
- Không phải là còn nhớ cô ấy, mà là từng phút từng giây đều nhớ đến cô ấy.
Cô biết mình đã thua, hoàn toàn thua. Cô vội vàng nhặt ba lô, hoảng hốt chạy ra khỏi nhà anh. Dường như khi ấy toàn bộ ý chí của cô đều sụp đổ tan tành nhưng ai có thể thấu hiểu được nỗi lòng của cô chứ? Mẹ cô chỉ suốt ngày bận rộn với công việc, với học sinh của bà, với các nghiên cứu học thuật, thậm chí ngay cả chuyện con gái bà đau bụng sinh lý mỗi tháng một lần, bà cũng nhầm là con gái mình ăn linh tinh ở bên ngoài nên đau bụng. Trong mắt cô, mẹ cô không đủ tư cách làm một người phụ nữ, càng không đủ tư cách làm một người mẹ. Hồi nhỏ, mỗi khi cô muốn nói chuyện với mẹ, mẹ cô đều bận. Đến giờ, khi bà đã về hưu, bà có thời gian để nghe cô giãi bày thì cô đã lớn, đã không còn mong muốn được giãi bày nữa rồi. Hóa ra, nhiều việc tích tụ lâu ngày ở trong lòng cũng sẽ sớm hóa thành cát bụi.
Tuy cô có không ít bạn bè nhưng làm sao cô có thể thẳng thắn nói về tình yêu đơn phương hèn mọn của mình với họ được chứ? Hôm đó, khi ra khỏi nhà anh, cô bước đi trên con phố lớn nhộn nhịp, cô như người mất hoàn toàn phương hướng. Cô đã đến quán bar uống thật say, say đến mức bị người phục vụ ném ra khỏi quán vào lúc tờ mờ sáng. Cô đến nhà anh nhưng cô không dám gõ cửa bởi cô biết rất rõ, cánh cửa trái tim anh chỉ mở cho ai. Ánh bình minh đan xen với ánh đèn nê ông trên đường phô, cô lặng lẽ đứng trước nhà nhìn ánh đèn trong phòng anh đang chiếu sáng. Anh là toàn bộ hy vọng của cô, nhưng anh lại hoàn toàn không biết điều đó.
Hôm ấy, tình cờ anh đi ra vườn hoa trước nhà và phát hiện ra cô. Cô nhắm chặt mắt nhưng vẫn cảm nhận được đôi tay to lớn ấm áp của anh đang từ từ nâng cô đặt lên lưng. Đó là một cảm giác hạnh phúc vô ngần. Cô từng nhiều lần nhìn thấy anh hạnh phúc cõng một người con gái khác, cũng nhiều lần ảo tưởng rằng mình sẽ được anh cõng. Nhưng lần này dường như ông trời vẫn còn rất ưu ái đối với cô, cô thầm nghĩ cuối cùng cô cũng trở thành nhân vật chính được anh cõng trên lưng. Cô hy vọng anh sẽ cõng cô đi mãi, đi mãi và tốt nhất là đừng bao giờ dừng lại.
Nhưng hạnh phúc luôn thật ngắn ngủi. Tiếng gọi “Chị u Dương San San..” của Lý Bối Nhĩ đã kéo cô trở về với hiện thực. Cô hoảng hốt choàng dậy, vội vàng chải lại mái tóc rối bù của mình.
- Chị uống say quá! - Cô ấy nói.
- Con gái không nên uống nhiều rượu. - Anh nói.
Cô ấy gật đầu thật mạnh và thề sau này sẽ không bao giờ động đến thứ đó nữa. Chỉ một câu nói hết sức bình thường của anh nhưng lại là thánh chỉ không thể cưỡng lại đối với cô ấy. Lý Bối Nhĩ nhìn cô ấy thương hại. Cô ấy xấu hổ cúi đầu như thể bị người ta nhìn xuyên thấu mọi tâm tư
tình cảm của mình vậy.
- Chị vẫn khỏe chứ? – Bối Nhĩ hỏi cô ấy.
- Vẫn khỏe. - Cô ấy cười gượng gạo.
- Chị đừng ngốc như vậy.
San San nhìn cô, sống mũi cô ấy bỗng cay cay và rồi nước mắt cứ thế trào ra. Cô ấy ôm chặt lấy mặt của mình bởi cô ấy biết cô gái trước mặt đã nhìn thấu mọi nỗi khổ của mình.
- Nếu cô thấy khá hơn rồi thì về nhà đi. Mẹ cô lo cho cô lắm đấy. - Lý Bối Lỗi lạnh lùng buông một câu rồi quay người đi lên nhà.
- Lý Bối Lỗi, anh là đồ tồi! - Bối Nhĩ cao giọng mắng anh. Nhưng tiếng mắng đó cũng đã bị cánh của phòng anh chặn lại.
Lòng u Dương San San chợt thấy ấm lại. Hàng loạt câu hỏi vẩn vơ trong đầu cô. Sao anh biết mẹ cô lo cho cô? Phải chăng anh đã đến nhà cô? Nếu anh đã đến tìm cô, vậy thì chứng tỏ anh cũng có quan tâm đến cô. Nghĩ đến đây, cô bỗng mỉm hạnh phúc.
Lý Bối Lỗi về đến phòng, anh đổ vật xuống giường, trái tim anh rối bời. Cô gái có tên u Dương San San đó đã gợi cho anh nhớ lại rất nhiều ký ức thuở xưa. Anh nghĩ đến năm anh còn chơi dương cầm, nghĩ đến người yêu ngày xưa của mình. Nếu hồi đó, anh và Khả Lam cũng đến Anh thì bây giờ anh sẽ thế nào? Chừng ấy năm, trong đầu anh luôn hiện hữu câu hỏi này. Nhưng ngày hôm nay, bất kể làm gì anh cũng không thể làm chủ được dòng suy nghĩ của mình. Hôm đó, u Dương San San đã mở nắp dương cầm mà lâu lắm rồi anh không hề động đến. Tiếng nhạc quen thuộc đó khiến đầu óc anh trở nên quay cuồng.
Hóa ra, anh chưa quên được những chuyện đã qua.
Lý Bối Nhĩ gõ cửa phòng anh:
- Anh có cần em giúp gì không?
- Không cần đâu. - Anh nói.
- Vậy thì thôi. Em ra ngoài đây.
- Em đi đâu?
- Em hẹn Kim Na đi uống cà phê.
- Ờ! Cô ấy đâu? – Bỗng anh hỏi.
- Ai cơ ạ?
- u Dương San San.
- Chị ấy về rồi ạ. - Cô nhún vai, dáng vẻ rất bất cần.
- Cô ấy không sao chứ?
- Anh lo cho chị ấy sao? – Cô cười hỏi anh.
- Anh chỉ tiện hỏi thế thôi.
- Xì! – Cô lườm anh rồi bước ra khỏi phòng.
Khi u Dương San San đi về, cô ấy có nói với Bối Nhĩ:
- Nhất định chị sẽ cố gắng. Chị không muốn bỏ anh ấy. - Bối Nhĩ chỉ cười bởi cô hiểu quá rõ lòng anh Lý Bối Nhĩ. Từ phút giây u Dương San San sống chết yêu anh Lý Bối Nhĩ thì chị ấy đã nắm chắc phần thất bại rồi. Rốt cuộc chị ấy có biết chơi đàn dương cầm không? Chị ấy không thua một nhạc cụ hay một ai đó mà là một đoạn ký ức được viết lại. Bối Nhĩ hiểu rất rõ, điều đáng sợ nhất chính là thua những ký ức. Vì người ta có thể chiến thắng con người còn ký ức thì dù bạn có cố gắng đến mấy, bạn vẫn không thể nào thay đổi được những thứ đã diễn ra.
Lý Bối Nhĩ và Kim Na hẹn nhau tại một quán cà phê ở trung tâm thành phố. Khi cô đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch của quán cà phê và bước vào bên trong thì mấy chiếc chuông màu bạc lắc lư trên đầu cô như thể hiện sự chào đón nồng nhiệt vậy. Bước vào trong, cô không thấy Kim Na mà chỉ nhìn thấy Đặng Bành.
- Sao anh lại...
- Sao cô lại... - Cả hai người đều cảm thấy kinh ngạc.
- Kim Na hẹn tôi đến đây. - Cô giải thích trước.
- Cô ấy cũng hẹn tôi đến đây nói chuyện. - Anh lạnh lùng nói.
- Ồ! - Cô đáp lại. Thực ra anh ấy không cần nói thì cô cũng đoán được rốt cuộc họ muốn nói chuyện gì.
- Hay là cô ngồi xuống đây đợi đi. - Anh bảo cô.
- Có tiện không ạ?
- Không sao đâu. - Anh nhún vai thể hiện vẻ chẳng phiền gì nhưng mặt anh lại che đi một tầng mây u buồn.
- Tổng giám đốc Hách... Ồ, tôi nói là mẹ cô, bà ấy đã hỏi thăm tôi về tình hình của cô. – Anh ấy cố tìm chuyện nói đề phá vỡ bầu không khí khó xử giữa họ.
- Vậy sao?
- Ừ.
- Anh đã trả lời thế nào?
- Tôi nói cô là một cô gái rất được.
Cô cười:
- Làm sao anh biết?
- Tôi biết cô từ lâu rồi. – Anh nói.
- Vậy à! Từ bao giờ?
- Từ trước khi tôi và Kim Na lấy nhau.
Ðó là khi anh ấy và Kim Na mới quen nhau không lâu, anh ấy đã đến Học viện Điện ảnh và nhìn thấy các học viên đang đóng kịch. Lúc ấy, Lý Bối Nhĩ đóng vai một cô gái bị mắc chứng tự kỷ. Cô đã diễn cực kỳ xuất sắc, mỗi đ
- Như vậy càng tốt.
- Em lo có chuyện gì xảy ra với chị ấy. - Cô nói.
- Em tự lo cho bản thân mình đi.
- Đồ động vật máu lạnh! - Cô chửi sau lưng anh.
Anh chạy uỵch uỵch xuống nhà, trong lòng cũng có chút suy tư lo lắng: Liệu có chuyện gì xảy ra với cô ta không nhỉ…
Hết chương trình, anh rút điện thoại ra, gọi cho u Dương San San. Anh gọi mấy lần liền mà điện thoại vẫn chỉ vang lên một giọng khô khan:
- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.
Anh vội đi tìm cuốn danh sách nhân viên trong Ðài truyền hình, tìm đến mục những nhân viên mới, anh thấy cái tên u Dương San San bị khoanh một vòng tròn rất lớn.
Theo địa chỉ đăng ký trong hồ sơ, anh tìm đến nhà cô ấy. Đó là một căn hộ giáo viên nằm ở vùng ngoại ô. Người ra mở cửa cho anh là mẹ cô ấy. Anh ngước nhìn người phụ nữ đứng tuổi trước mặt mình mà chợt sững người trong giây lát khi anh nhận ra người phụ nữ đó chính là người đã từng dạy anh môn Triết học hồi anh còn học đại học. Anh nói cho bà biết lý do mình tìm đến đây rồi bà ngồi đối diện thở dài một tiếng. Bà nói đã mấy hôm rồi con gái bà không về nhà. Bà kể vì mãi lo công việc nên mãi đến khi gần bốn mươi tuổi mới sinh u Dương San San, là người cả đời dạy học vậy mà không thể dạy nổi con gái mình. Nét u buồn hiện ra trên khuôn mặt bà. Người giáo viên có giọng nói sang sảng năm xưa trên bục giảng giờ chỉ còn lại nụ cười gượng buồn bã.
- Vậy cô có biết bạn ấy đi đâu không ạ? - Anh hỏi bà.
Bà lắc đầu:
- Nó chưa bao giờ nói cho cô biết là nó đi đâu cả. Giống như con bé không muốn ở bên cạnh cô vậy. Hồi trước, do cô bận rộn với công việc nên ít có thời gian chăm sóc nó. Giờ có muốn chăm sóc nó nhưng nó đã lớn và nó không muốn cô xen vào chuyện của nó nữa rồi. Haizzz... - Bà thở dài não nề khiến lòng anh chợt thấy nặng trĩu. Anh nghĩ đến mẹ anh và Lý Bối Nhĩ. Liệu có lúc nào rảnh rỗi, người phụ nữ đầy quyền lực đó cảm thấy tiếc nuối và thất vọng như thế này không? Anh cũng không biết nữa. Anh chỉ biết bao năm nay, bố mẹ anh bôn ba và bận rộn chỉ là để đổi lấy cho họ một cuộc sống xa hoa hơn người khác. Họ đã làm được nhưng họ lại đánh mất đi chỗ dựa tinh thần cho những đứa con của họ. Hầu như từ nhỏ đến lớn, anh đã quen với cảm giác xa cách đó. Hồi ấy, anh muốn đi Anh, ngoài chuyện để thực hiện mơ ước của mình, anh còn muốn đi xem rốt cuộc thế giới bên ngoài này có gì hay mà khiến cho bố mẹ bỏ rơi hai anh em lâu đến thế. Không phải là anh không biết oán hận, chỉ là mỗi lần bố mẹ gọi điện về dịu dàng nói:
- Con yêu... - Là nó đã để dàng lấp đầy nhĩmg chỗ trống trong lòng anh rồi. Và cuối cùng, anh cũng không thể oán hận họ được.
- Cô đừng lo. Bạn ấy sẽ không sao đâu ạ. - Anh an ủi bà.
- Làm sao cô không lo được chứ? Nhưng cô cũng chẳng còn cách nào khác. Cô không thể thân thiết với nó. Cô chẳng còn cách nào khác cả. - Dường như những tâm sự dồn nén bấy lâu nay bỗng trào lên. Bà lặng lẽ tháo kính, quay đầu đi, run run đưa tay lên gạt đi những giọt nước mắt. Lúc đó, anh thật sự rất muốn chạy đến ôm bà thật chặt giống như ôm mẹ của mình vậy. Có lẽ cũng khoảng hơn hai mươi năm nay, anh chưa từng ôm mẹ của mình.
Ở nhà, cứ cách khoảng mười phút, Lý Bối Nhĩ lại gọi điện cho u Dương San San một lần, nhưng điện thoại của cô ấy luôn ở trong trạng thái không liên lạc được. Cô có chút lo lắng. Trong đầu cô bắt đầu liên tục hiện ra những cảnh ngắt quãng như trong phim điện ảnh, nào là: Chiếc xe chị ấy đi đang phóng nhanh thì gặp tai nạn? Chị ấy bị móc túi, bị người ta lấy mất điện thoại di động. Chị ấy đến quán bar uống rượu bị người ta lôi vào nhà nghỉ rồi giở trò? Chị ấy có bị thương không? Chị ấy có sợ không? Liệu chị ấy có... Rất nhiều giả định như vậy, bởi cô không thể nào khống chế được dòng suy nghĩ của mình. Hình như từ khi cô bắt đầu biết nhận thức thì cô đã có khả năng tưởng tượng đó rồi. Có lúc, đến đêm có còn nghĩ đến những chuyện ban ngày và cuối cùng cô bắt đầu rơi vào những giấc mơ kỳ quái: Cô leo núi một mình và khi cô leo lên đến đỉnh, cô đứng ở nơi cách mặt nước biển hàng mấy nghìn mét rồi giang hai tay ra và làm động tác rơi tự do đẹp nhất. Cô đạp xe vòng quanh thế giới. Cô dừng lại ở tất cả những nơi mà cô yêu thích. Cô ngẩng đầu hét lớn vào không trung rằng:
- Tôi đến rồi..
Tuy nhiên, từ nhỏ tới lớn, nơi cô từng đến xa nhất cũng chỉ là nhà bà nội ở vùng nông thôn thôi.
Khi Lý Bối Lỗi tan ca về nhà, anh có cõng theo một cô gái tóc dài say khướt. Cô ấy gục đầu, mái tóc xõa trên vai Lý Bối Lỗi giống như nữ diễn viên chính bước ra từ bộ phim kinh dị của Nhật Bản vậy.
- Chuyện gì thế này? - Lý Bối Nhĩ vội vàng đặt điện thoại xuống chạy ra giúp anh.
- Say rồi. - Nhờ sự giúp đỡ của cô, anh Lý Bối Lỗi cũng đặt được cô ấy xuống ghế sô pha trong phòng khách.
- Ôi trời! Cô ấy chẳng nhẹ chút nào. - Anh ấy bóp bóp vai nói.
Bối Nhĩ đi đến bên cô gái, lấy tay gạt mái tóc xõa ra khỏi khuôn mặt của cô ấy và thốt lên:
- Chị u Dương San San...
Chương 7
u Dương San San chưa từng nghĩ rằng, yêu một người là một chuyện thấp hèn gì. Từ năm mười bảy tuổi, khi gặp Lý Bối Lỗi lần đầu tiên, cô đã yêu anh. Kể từ đó, vì yêu anh mà cô đã đánh mất chính mình. Cô bắt đầu học chơi dương cầm. Cô ngồi trong căn phòng sáng sủa và học từng nốt nhạc đồ rê mí đơn giản nhất với mấy đứa trẻ. Nhưng do cô không có năng khiếu bẩm sinh nên mười đầu ngón tay của cô cứ chạm vào bàn phím là cứng đờ cả. Đã thế, cô còn thường bị mấy đứa trẻ cười nhạo vì chuyện không kiểm soát được những phím đàn. Việc đó khiến cô khóc rất nhiều. Có nhiều đêm thức trắng, cô ngồi bên chiếc đàn dương cầm gõ từng nốt nhạc vang lên bên tai cho đến tận khi tiếng nó tắt hẳn. Không thể nắm chắc được những nốt nhạc giống như cô không thể thấy được lối thoát của tình yêu vậy. Niềm hy vọng cùng nỗi tuyệt vọng trong những nốt nhạc không thành giai điệu đó cứ giày vò cô.
Cuối cùng, cũng có một ngày, cô có thể chơi được hoàn chính bản nhạc Khúc biệt ly mà anh đã từng chơi ở phòng học nhạc hôm đó. Nhưng cũng từ ngày đó, cô đã đánh mất chính mình.
Sau này, cô đến Ðài truyền hình làm đồng nghiệp của anh thì tình yêu thầm lặng của cô bắt đầu nảy nở dưới ánh mặt trời. Cô muốn cho anh biết cô yêu anh, yêu anh bao nhiêu năm nay nhưng bỗng cô phát hiện ra rằng, khi đứng trước anh, cô không có cách nào giữ được bình tĩnh để đối diện với anh. Trước mặt anh, cô sợ hãi và bối rối, cô không làm chủ được bản thân, không làm chủ được suy nghĩ của mình. Tình yêu cô dành cho anh trở nên nhỏ bé và hèn mọn. Thậm chí, cô không biết làm sao để yêu anh nhiều hơn một chút, nhiều hơn một chút nữa.
Cô hoàn toàn không biết, khi một người chẳng để ý đến bản thân mình để yêu một người khác sẽ là chuyện nguy hiểm đến thế nào.
Cô biết trong lòng anh luôn có hình bóng của người con gái khác. Mấy năm trước, khi người con gái đó còn ở bên anh, anh chưa từng yêu cô mà thậm chí còn không hề biết rằng trong thành phố này luôn có một người luôn lặng lẽ để ý đến anh. Mấy năm sau, cô gái đó đi rồi, cô vẫn không thể bước vào trái tim anh. Hôm đó, cô bắt chước dáng vẻ của anh, cô ngồi trước đàn dương cầm và chơi bản Khúc biệt ly đó. Khi chơi được nửa chừng, cô bỗng phát hiện ra anh đang đứng cách mình không xa, cô giống như một con thỏ giật mình sợ hãi bật nhảy ra khỏi ghế. Anh cười nói không sao, sau đó anh lại tiếp tục ngồi xuống bên chiếc dương cầm và đánh nốt phần còn dang dở của bản nhạc. Phút giây đó, cô đã khóc. Cô đoán khi anh chơi bản nhạc đó là lúc lòng anh đang nhớ đến một kỉ niệm đau buồn. Cô chợt ngoái đầu lại hỏi anh:
- Anh vẫn còn nhớ chị ấy sao?
Anh thẫn thờ nhìn cô, buồn bã hỏi:
- Gì cơ?
- Chị ấy chính là người anh muốn đánh đàn cho nghe nhất. Anh vẫn còn nhớ chị ấy sao?
Anh cười, khóe môi anh hơi nhếch lên trong vầng hào quang cô đơn được tạo thành từ những tia nắng chiều tà còn sót lại. Anh nói:
- Không phải là còn nhớ cô ấy, mà là từng phút từng giây đều nhớ đến cô ấy.
Cô biết mình đã thua, hoàn toàn thua. Cô vội vàng nhặt ba lô, hoảng hốt chạy ra khỏi nhà anh. Dường như khi ấy toàn bộ ý chí của cô đều sụp đổ tan tành nhưng ai có thể thấu hiểu được nỗi lòng của cô chứ? Mẹ cô chỉ suốt ngày bận rộn với công việc, với học sinh của bà, với các nghiên cứu học thuật, thậm chí ngay cả chuyện con gái bà đau bụng sinh lý mỗi tháng một lần, bà cũng nhầm là con gái mình ăn linh tinh ở bên ngoài nên đau bụng. Trong mắt cô, mẹ cô không đủ tư cách làm một người phụ nữ, càng không đủ tư cách làm một người mẹ. Hồi nhỏ, mỗi khi cô muốn nói chuyện với mẹ, mẹ cô đều bận. Đến giờ, khi bà đã về hưu, bà có thời gian để nghe cô giãi bày thì cô đã lớn, đã không còn mong muốn được giãi bày nữa rồi. Hóa ra, nhiều việc tích tụ lâu ngày ở trong lòng cũng sẽ sớm hóa thành cát bụi.
Tuy cô có không ít bạn bè nhưng làm sao cô có thể thẳng thắn nói về tình yêu đơn phương hèn mọn của mình với họ được chứ? Hôm đó, khi ra khỏi nhà anh, cô bước đi trên con phố lớn nhộn nhịp, cô như người mất hoàn toàn phương hướng. Cô đã đến quán bar uống thật say, say đến mức bị người phục vụ ném ra khỏi quán vào lúc tờ mờ sáng. Cô đến nhà anh nhưng cô không dám gõ cửa bởi cô biết rất rõ, cánh cửa trái tim anh chỉ mở cho ai. Ánh bình minh đan xen với ánh đèn nê ông trên đường phô, cô lặng lẽ đứng trước nhà nhìn ánh đèn trong phòng anh đang chiếu sáng. Anh là toàn bộ hy vọng của cô, nhưng anh lại hoàn toàn không biết điều đó.
Hôm ấy, tình cờ anh đi ra vườn hoa trước nhà và phát hiện ra cô. Cô nhắm chặt mắt nhưng vẫn cảm nhận được đôi tay to lớn ấm áp của anh đang từ từ nâng cô đặt lên lưng. Đó là một cảm giác hạnh phúc vô ngần. Cô từng nhiều lần nhìn thấy anh hạnh phúc cõng một người con gái khác, cũng nhiều lần ảo tưởng rằng mình sẽ được anh cõng. Nhưng lần này dường như ông trời vẫn còn rất ưu ái đối với cô, cô thầm nghĩ cuối cùng cô cũng trở thành nhân vật chính được anh cõng trên lưng. Cô hy vọng anh sẽ cõng cô đi mãi, đi mãi và tốt nhất là đừng bao giờ dừng lại.
Nhưng hạnh phúc luôn thật ngắn ngủi. Tiếng gọi “Chị u Dương San San..” của Lý Bối Nhĩ đã kéo cô trở về với hiện thực. Cô hoảng hốt choàng dậy, vội vàng chải lại mái tóc rối bù của mình.
- Chị uống say quá! - Cô ấy nói.
- Con gái không nên uống nhiều rượu. - Anh nói.
Cô ấy gật đầu thật mạnh và thề sau này sẽ không bao giờ động đến thứ đó nữa. Chỉ một câu nói hết sức bình thường của anh nhưng lại là thánh chỉ không thể cưỡng lại đối với cô ấy. Lý Bối Nhĩ nhìn cô ấy thương hại. Cô ấy xấu hổ cúi đầu như thể bị người ta nhìn xuyên thấu mọi tâm tư
tình cảm của mình vậy.
- Chị vẫn khỏe chứ? – Bối Nhĩ hỏi cô ấy.
- Vẫn khỏe. - Cô ấy cười gượng gạo.
- Chị đừng ngốc như vậy.
San San nhìn cô, sống mũi cô ấy bỗng cay cay và rồi nước mắt cứ thế trào ra. Cô ấy ôm chặt lấy mặt của mình bởi cô ấy biết cô gái trước mặt đã nhìn thấu mọi nỗi khổ của mình.
- Nếu cô thấy khá hơn rồi thì về nhà đi. Mẹ cô lo cho cô lắm đấy. - Lý Bối Lỗi lạnh lùng buông một câu rồi quay người đi lên nhà.
- Lý Bối Lỗi, anh là đồ tồi! - Bối Nhĩ cao giọng mắng anh. Nhưng tiếng mắng đó cũng đã bị cánh của phòng anh chặn lại.
Lòng u Dương San San chợt thấy ấm lại. Hàng loạt câu hỏi vẩn vơ trong đầu cô. Sao anh biết mẹ cô lo cho cô? Phải chăng anh đã đến nhà cô? Nếu anh đã đến tìm cô, vậy thì chứng tỏ anh cũng có quan tâm đến cô. Nghĩ đến đây, cô bỗng mỉm hạnh phúc.
Lý Bối Lỗi về đến phòng, anh đổ vật xuống giường, trái tim anh rối bời. Cô gái có tên u Dương San San đó đã gợi cho anh nhớ lại rất nhiều ký ức thuở xưa. Anh nghĩ đến năm anh còn chơi dương cầm, nghĩ đến người yêu ngày xưa của mình. Nếu hồi đó, anh và Khả Lam cũng đến Anh thì bây giờ anh sẽ thế nào? Chừng ấy năm, trong đầu anh luôn hiện hữu câu hỏi này. Nhưng ngày hôm nay, bất kể làm gì anh cũng không thể làm chủ được dòng suy nghĩ của mình. Hôm đó, u Dương San San đã mở nắp dương cầm mà lâu lắm rồi anh không hề động đến. Tiếng nhạc quen thuộc đó khiến đầu óc anh trở nên quay cuồng.
Hóa ra, anh chưa quên được những chuyện đã qua.
Lý Bối Nhĩ gõ cửa phòng anh:
- Anh có cần em giúp gì không?
- Không cần đâu. - Anh nói.
- Vậy thì thôi. Em ra ngoài đây.
- Em đi đâu?
- Em hẹn Kim Na đi uống cà phê.
- Ờ! Cô ấy đâu? – Bỗng anh hỏi.
- Ai cơ ạ?
- u Dương San San.
- Chị ấy về rồi ạ. - Cô nhún vai, dáng vẻ rất bất cần.
- Cô ấy không sao chứ?
- Anh lo cho chị ấy sao? – Cô cười hỏi anh.
- Anh chỉ tiện hỏi thế thôi.
- Xì! – Cô lườm anh rồi bước ra khỏi phòng.
Khi u Dương San San đi về, cô ấy có nói với Bối Nhĩ:
- Nhất định chị sẽ cố gắng. Chị không muốn bỏ anh ấy. - Bối Nhĩ chỉ cười bởi cô hiểu quá rõ lòng anh Lý Bối Nhĩ. Từ phút giây u Dương San San sống chết yêu anh Lý Bối Nhĩ thì chị ấy đã nắm chắc phần thất bại rồi. Rốt cuộc chị ấy có biết chơi đàn dương cầm không? Chị ấy không thua một nhạc cụ hay một ai đó mà là một đoạn ký ức được viết lại. Bối Nhĩ hiểu rất rõ, điều đáng sợ nhất chính là thua những ký ức. Vì người ta có thể chiến thắng con người còn ký ức thì dù bạn có cố gắng đến mấy, bạn vẫn không thể nào thay đổi được những thứ đã diễn ra.
Lý Bối Nhĩ và Kim Na hẹn nhau tại một quán cà phê ở trung tâm thành phố. Khi cô đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch của quán cà phê và bước vào bên trong thì mấy chiếc chuông màu bạc lắc lư trên đầu cô như thể hiện sự chào đón nồng nhiệt vậy. Bước vào trong, cô không thấy Kim Na mà chỉ nhìn thấy Đặng Bành.
- Sao anh lại...
- Sao cô lại... - Cả hai người đều cảm thấy kinh ngạc.
- Kim Na hẹn tôi đến đây. - Cô giải thích trước.
- Cô ấy cũng hẹn tôi đến đây nói chuyện. - Anh lạnh lùng nói.
- Ồ! - Cô đáp lại. Thực ra anh ấy không cần nói thì cô cũng đoán được rốt cuộc họ muốn nói chuyện gì.
- Hay là cô ngồi xuống đây đợi đi. - Anh bảo cô.
- Có tiện không ạ?
- Không sao đâu. - Anh nhún vai thể hiện vẻ chẳng phiền gì nhưng mặt anh lại che đi một tầng mây u buồn.
- Tổng giám đốc Hách... Ồ, tôi nói là mẹ cô, bà ấy đã hỏi thăm tôi về tình hình của cô. – Anh ấy cố tìm chuyện nói đề phá vỡ bầu không khí khó xử giữa họ.
- Vậy sao?
- Ừ.
- Anh đã trả lời thế nào?
- Tôi nói cô là một cô gái rất được.
Cô cười:
- Làm sao anh biết?
- Tôi biết cô từ lâu rồi. – Anh nói.
- Vậy à! Từ bao giờ?
- Từ trước khi tôi và Kim Na lấy nhau.
Ðó là khi anh ấy và Kim Na mới quen nhau không lâu, anh ấy đã đến Học viện Điện ảnh và nhìn thấy các học viên đang đóng kịch. Lúc ấy, Lý Bối Nhĩ đóng vai một cô gái bị mắc chứng tự kỷ. Cô đã diễn cực kỳ xuất sắc, mỗi đ

