truyen ma | Bàn Tay Định Mệnh
số có tài như bác.
− Đó là việc chúng ta sẽ xem đến sau này, khi cháu đã được huấn luyện.
− Cháu cũng biết rõ là thì giờ của bác rất hạn hẹp.
− Đúng như vậy, cháu ạ! Ta không có được cái may mắn như cháu là có một tài sản riêng để sinh sống: vì vậy buộc ta phải lấy tiền của khách.
− Nếu bác đồng ý nhận cháu làm môn đồ, thì bác phải đòi ở cháu một khoản học phí thỏa đáng về những bài học bác dạy cháu. Tất cả các môn, học phí đều rất cao, rõ ràng như vậy. Thay vì cho việc theo học ở một trường đại học hoặc một học viện như các bạn cùng lứa tuổi, thì cháu theo học tại nhà bác.
− Chẳng nên nói chuyện đó nữa cháu ạ. Cháu có biết là thật vô cùng hiếm có gặp được một người ở thế hệ cháu mà lại muốn ôm lấy một nghề như nghề của ta? Bọn trẻ bây giờ chẳng tin vào cái gì cả: họ rất thực dụng, rất tầm thường, chỉ nghĩ tới tiền bạc và đã sớm nghĩ đến sự nghỉ ngơi sau này lúc họ chưa đến hai chục tuổi đời! Người ta đã làm đủ mọi cách để làm cho họ chán ngán về mộng mơ và về những môn khoa học huyền bí… Như vậy thì bằng cách nào mà làm cho họ có thiện ý và đồng cảm với những vấn đề thuộc lĩnh vực trái tim của người khác? Cháu có may mắn là đã có ngọn lửa nhiệt tình. Đó là điều kiện quan trọng hàng đầu. Nếu ta thành công trong việc bổ sung vào cái huyết khí bồng bột của tuổi trẻ đó những quả chín kinh nghiệm của ta thì rất có thể cháu sẽ trở thành một trong những nhà tiên tri rạng rỡ nhất trong thời đại chúng ta.
− Nền tảng cơ bản của nghề nghiệp là gì thưa bác?
− Để có thể hành nghề và đạt được một vài cơ may để thành công, trước hết cháu phải nghiêm túc, thẳng thắn và trung thật. Ngoài năng khiếu thấu thị ra, cần phải có một năng khiếu nữa mà ta gọi là “năng khiếu giao tiếp”. Có thể cháu chưa thấy đầy đủ tầm quan trọng trong thái độ của một nhà tiên tri hay một nhà thuật sĩ là phải luôn luôn hòa nhã ôn tồn với khách của mình như thế nào. Phần lớn khách đến đây là những người bất hạnh hoặc đang bồn chồn lo lắng cần có sự an ủi khích lệ ngay tức khắc. Họ cầu phải tìm thấy một cái gì đó làm cho dịu đi phần nào ngay từ phút đầu tiên khi bước vào phòng chiêm lý. Đều này chỉ có thể có được nhờ vào chính bản thân cháu. An ủi, khích lệ toát ra từ cái nhìn, nụ cười mỉm, vẻ thông cảm của cháu… Cháu hãy nhớ và suy nghĩ lại những gì đã xảy ra vừa rồi khi chúng ta gặp nhau lần đầu. Ta hiểu ngay là ta đã gieo cho cháu một niềm tin, nếu không thì cháu đã không nói liền một mạch cho ta nghe tất cả những ảo ảnh mà năng khiếu thấu thị của cháu mà không phải là đã có nhiều người được cháu cho biết những cái đó. Có phải đúng như vậy không?
− Đúng thế bác ạ.
− Đối lại ta cũng vậy, ngay giây phút đầu tiên ta đã thấy có một mối đồng cảm giữa cháu và ta. Ta tự bảo: “Ít ra thì đây cũng là một bạn trẻ không đến quấy rầy mình”. Cũng vì thế mà chúng ta đã cảm thông không đến nỗi tồi lắm… Khi mà bắt đầu không khí đồng cảm với nhau đã được thiết lập, thì người ta có thể làm việc dễ dàng và có lợi hơn. Khi đứng trước một vị khách nam hoặc nữ mà thiếu cái không khí đó thì sẽ chẳng có một dòng điện nào chạy qua. Dù cháu có sử dụng mọi cách thức, mọi biện pháp về thuật số cháu cũng sẽ chẳng thấy được những gì đang xảy ra hoặc sẽ xảy ra trong cuộc đời bí ẩn của những người thực ra là đang cần tới cháu. Trí óc của cháu sẽ bị che phủ bởi một thứ gì đó như một đám sương mù dày đặc… Cháu sẽ cảm thấy buồn bực ghê gớm khi ở trong tình trạng ấy dù cố gắng thế nào cũng hoàn toàn vô ích thôi, lúc đó tốt hơn hết là bỏ dở cuộc xem dù phải mất khách và rất có thể cũng vì thế mà biến người khách đó thành kẻ thù của mình. Cháu hiểu rõ chứ?
− Vâng ạ.
− Và cháu vẫn kiên quyết gia nhập nghiệp đoàn kỳ lạ của chúng ta?
− Đó là đều mong ước thiết tha nhất của cháu.
− Thôi được! Nếu cháu muốn vậy thì đưa tay đây cho ta!
Khi bàn tay nhỏ bé thanh mảnh nằm gọn trong bàn tay to bè nhưng mềm mại của ông già, ông bóp mạnh làm như sắp nghiền nát nó. Oâng nói:
− Hiệp nghị đã được ký kết. Ta sẽ gắng sức huấn luyện cho cháu trở thành một người biết cách nhìn thấy… Ta hứa sẽ làm cho cháu trở thành một đều kỳ diệu vào những ngày cuối của cuộc đời ta! Ta muốn tạo cháu thành một tác phẩm bất hủ… Nhưng cháu phải nhất nhất tuân theo lời ta.
− Cháu xin hứa.
− Thế bao giờ chúng ta bắt đầu nào?
− Ngay bây giờ nếu bác muốn.
− Ta còn rất nhiều khác đang chờ. Ngày mai cháu sẽ đến vào lúc 19 giờ khi các quẻ xem trong ngày đã chấm dứt. Rồi sau đó hàng ngày cháu đến cũng vào giờ đó, trừ ngày chủ nhật. Không phải là ta có một sự tôn trọng đặc biệt cho ngày của Chúa, nhưng chủ nhật là ngày nghỉ. Nó sẽ giúp ta nạp lại bình điện tâm linh già nua của mình. Số giờ ngủ, cũng rất quan trọng trong nghề lý số. Nhưng ta nghĩ ở lứa tuổi cháu thì khía cạnh này không thành vấn đề phải không?
− Vâng ạ.
− Với ta thì khác đấy. Khi ta bảo cháu là: “Ta ngủ ngày chủ nhật” thì đúng hơn là phải nói: “Ta cố ngủ…” Hẹn mai nhé.
− Chào tạm biệt, bác Raphael… và cảm ơn bác.
Điều đầu tiên mà Nadia thổ lộ với bà ngoại Vêra khi trở về là:
− Bà thân yêu, cháu tin là cháu đã gặp được một đồng minh lớn sẽ giúp cháu thành đạt.
− Nhà thuật số đó thế nào?
− Đúng là một người ông với chòm râu đốm bạc tuyệt đẹp. Có thể đó cũng là ông già Noel của cháu trong tương lai? Chiều mai ông sẽ dạy cháu bài học đầu tiên.
− Cháu hoàn toàn tin tưởng ông ấy chứ?
− Vâng.
− Vậy thì, chúc cháu may mắn!
“Bài học”, đúng ra là lời độc thoại của ông già đáng kính mà cô học trò chăm chú lắng nghe:
− Công việc trước tiên phải làm khi có một người khách nam hoặc nữ đến nhờ xem là phải định vị bằng được người khách đó về phương diện tâm lý. Và ta chỉ có thể đạt được bằng cách hỏi han. Làm sao cho họ tự thú mà chính họ cũng không ngờ. Việc này phải tiến hành từng bước nhỏ nhưng liên tục, bằng một vài câu hỏi có vẻ như tầm thường và nhẹ nhàng vô hại đặt ra một cách vô tình không có một chút gì là hệ trọng. Thủ thuật này sẽ tránh cho khách co mình lại ngay từ phút đầu trong một hệ thống phòng thủ kiên cố. Cháu luôn phải nhớ là họ đến với ta hầu hết là còn đầy rẫy sự ngờ vực. Với họ, trong cuộc xem lần đầu, nếu cháu không tìm được một hoặc hai lời giải đáp khả dĩ có thể đáp ứng được yêu cầu của họ, làm dịu đi sự lo lắng bồn chồn thì đó là một quẻ xem không có ngày mai và họ sẽ không bao giờ tới nữa! Họ sẽ đi tìm một nhà tiên tri khác, kém trung thật và kém thận trọng hơn cháu để được nghe nói lăng nhăng bất cứ điều gì miễn là làm cho họ hài lòng. Nhà tiên tri thiếu lương tâm này làm việc với ý đồ duy nhất là để câu khách, để có đông người lui tới, bảo đảm thu nhập đều đặng cho mình.
− Vậy thì cháu phải đặt những câu hỏi đại loại như thế nào?
− Càng đơn giản càng tốt: thí dụ như cháu sẽ hỏi khách xem có được mạnh khỏe luôn không, ăn uống có ngon miệng không, có tin vào một đạo giáo nào, sung sướng hay khổ sở v.v… Với những câu hỏi và lời đáp được trao đổi hầu như lúc nào cũng như nhau, có một chìa khóa chắc chắn và hiệu nghiệm mà những người dày dặn trong nghề như ta đều nắm được, ta sẽ dần dần mở bức màn bí mật đó cho cháu rõ… Vả lại đó cũng là một phương pháp mà các thầy thuốc chuyên khoa tâm thần kinh ngày nay sử dụng. Chẳng qua, xét cho cùng, chỉ là sự ghi chép lại những gì mà nhà thuật số và nhưng thầy bói toán đã làm hằng bao thế kỷ rồi ở tất cả nước và trong mọi nền văn minh toàn thế giới. Chẳng có gì là thật mới lạ dưới ánh mặt trời này! Chính những thầy thuốc đã áp dụng trước cả các nhà tâm thần học ở vào thế kỷ chua phải là xa xôi lắm, một ông vua, một ông hoàng hay là một nhà quý tộc nào đó đều có riêng cho mình một nhà tiên tri, đồng thời là một thầy thuốc để chăm nom sức khỏe, khuyên dùng thuốc nọ thuốc kia đủ loại và có nguồn gốc ở tất cả mọi nơi. Tất nhiên là những người này được trả lương rất hậu. Cũng vì vậy mà, nói ra cũng bằng thừa, thường làm nảy nòi bọn lang băm chuyên lừa bịp, khoác lác.
“… Thuật sĩ hoặc nhà tiên tri ngày nay phải hành động gần như một ông thầy thuốc độc đoán. Lương y tốt là người có tài chẩn bệnh để có thể, nếu cần thiết, hướng cho nạn nhân tới một nhà chuyên môn này hoặc nhà chuyên môn kia. Nhưng chúng ta, chẳng cần tới nhà chuyên môn nào khác. Một khi đã nắm được căn bệnh thì phương tiện xem quẻ mà khách tự chọn có thể thay thế nhà chuyên môn đó. Chỉ từ lúc đó mới có thể cho phép cháu nhìn rõ được quá khứ, hiện tại hoặc tương lai của khách. Về khoản này cháu nói với ta hôm qua là cháu đã thực hành vài năm nay rồi qua những quân bài và đã xem lại kết quả khá xác thực. Đúng vậy không?
Những “khóa học” nối tiếp nhau từ tuần này sang tuần khác, từ tháng này sang tháng khác mà đám bạn của Nadia, tất nhiên là ngoại trừ bà Vêra, đều không biết chút gì về thật chất của những khóa học đó. Với tất cả thì Nadia tự cho mình phải trở thành một nhà bệnh học tâm thần và không ai là không coi thường nàng. Khi thấy nàng trong một nhóm vui chơi nào đó hoặc trong những cuộc du ngoạn, hiếm có ai mà không châm chọc đôi câu:
− Kìa, “nhà tâm thần học của chúng ta” đây rồi! Bác sĩ ơi! Tớ vô cùng buồn chán… Có một cô gái tớ rất thích, tên là Nadia. Nhưng nó chẳng mảy may nhòm ngó gì đến tớ cả. Vậy tớ làm gì bây giờ đây?
Những lúc đó Nadia chỉ cười, nhưng nàng biết vì nhờ giữ được bí mật mà một ngày nào đó nàng sẽ trở thành bạn đời của một người đàn ông duy nhất, người mà nàng quan tâm và yêu bằng một tình yêu mỗi ngày lại thêm cuồng nhiệt…
Marc cũng chế giễu nàng, nhưng tế nhị hơn. Thực ra thì anh chàng chỉ nghĩ tới việc học của mình thôi và anh có bộ óc quá minh bạch, quá toán học nữa để có thể tin được vào năng lực của khiếu thấu thị. Anh chỉ đi dạo với Nadia một hoặc hai lần mỗi tháng nhưng lần nào cũng thế cứ chia tay về đến nhà là nàng lại thấy có một chút gì băn khoăn lo lắng. Nàng cảm thấy anh ngày càng tỏ ra e dè thận trọng giữ gìn ý tứ và cả xa cách nữa, giống như ai đó bằng bất cứ giá nào tìm cách bảo vệ sự tự do cá nhân của mình. Nhưng nếu say đắm như nàng yêu, rất mau chóng nàng đánh giá sự dè dặt đó có nguyên nhân là tính cả thẹn mà nàng tưởng đã khám phá ra ở anh. Hơn nữa, những quân bài không thể lầm! Sau mỗi lần đi dạo chơi với anh về, nàng lại rải cỗ bài ra xem. Lần nào nó cũng báo đều đặn cho nàng biết là một lúc nào đó, còn khá xa đấy, quân Đầm Cơ sẽ nhập vào trong cuộc sống của anh.
Một cơ hội ngoài sự mong ước được gần người yêu trong khoảng thời gian lâu bất ngờ ập tới nhờ có nhà thể thao Béatrice. Nadia đã giới thiệu người bạn gái này với Marc ngay sau mấy ngày trở lại Pari. Hầu như ngay tức thì Béatrice và Marc bàn luận với nhau về những kỷ lục thể thao làm cho Nadia cũng thấy thích thú dù nàng chẳng mê say bất cứ môn thể thao nào. Cả Marc và cô bạn tốt nhất của nàng điều lấy làm tiếc về điều này. Từ môn thể thao này đến môn thể thao khác, cuối cùng họ bàn tới việc tham gia các môn thể thao mùa đông. Với tính sôi nổi của tuổi thanh niên họ nhanh chóng quyết định: tháng hai sau toàn hội sẽ đi trượt tuyết trên sườn núi Alpes. Nadia cũng sẽ cùng tham gia.
− Đó là cơ hội tốt nhất đấy! – Béatrice khẳng định – Nếu không cậu sẽ chẳng bao giờ biết trượt tuyết đâu!
Vì Marc tán thành nên Nadia đã nhượng bộ: chẳng phải là một ngày nào đó nàng sẽ phải có mặt ở tất cả nơi nào có anh và yêu thích tất cả những gì anh yêu thích sao?
Tháng hai tới nhanh và cuối cùng với nó là cuộc khởi hành của con tàu chật ních các nhà trượt tuyết tới Briancon. Nhóm thanh niên sinh viên do Marc làm thủ lĩnh bao gồm 12 người trọ tại một khách sạn nhỏ ở Mont-genèvre. Cứ hai người ở một phòng: con trai với con trai, con gái với con gái. Nadia và Béatrice ngủ chung một phòng. Trong chuyến tàu đêm trừ Nadia, mọi người đều cười đùa rất vui. Và nàng nhận thấy một điều, nếu không cảm thấy như bị sỉ nhục thì ít ra cũng làm nàng khó chịu: Béatrice không ngừng làm điệu làm bộ để lôi kéo sự chú ý của Marc. Nadia suy nghĩ và cho là mình thật ngớ ngẩn là nàng đã bói đi bói lại xem có gì xảy ra bất ngờ trong cuộc đời của chàng, nàng biết là Béatrice chẳng có cơ may nào để lọt được vào cuộc đời của người mà chính nàng, đã coi như đã thuộc về mình và chỉ riêng một mình nàng thôi. Nhưng cũng thật là khó mà có thể biểu lộ được sự bất bình của mình: từ vùng Sologne trở lại Pari, nàng chưa từng bao giờ tâm sự với cô bạn thân về tình cảm mạnh mẽ của nàng với Marc. Nàng đã biết giữ kín như bưng điều bí mật lớn lao đó, lường tính là hạnh phúc tương lai của nàng sẽ chẳng dính dáng tới bất cứ ai. Khi giới thiệu Marc với Béatrice một vài tháng trước đây Nadia đã trả lời khi được hỏi:
− Làm thế nào mà cậu quen được anh ấy? Anh ta chẳng dở chút nào.
− Láng giềng ở nông thôn, vùng Sologne đấy.
− Tớ rất thích anh ta. Còn cậu thì sao?
− Ồ! Tớ ấy à… Tớ… phải thận trọng chứ.
Nhưng cuộc đi Pari-Briancon đã làm cho nàng đổi ý. Ngay cả Béatrice chưa tỏ rõ là mối nguy thực sự nhưng nàng cũng phải đề phòng đôi chút. Và một cô gái đang yêu làm sao mà tránh khỏi được những dằn dặt của sự ghen tuông? Người bạn gái tốt nhất của nàng đang chờn vờn với “Marc của nàng”, có thể coi đó như một sự thô lỗ chướng tai gai mắt và tệ hơn nữa, đó là: một sự phản bội! Vì vậy nàng sẽ không để mất thời gian. Lúc chỉ có hai người trong phòng ngủ ở khách sạn nàng hỏi bằng một giọng rành rọt nhưng cố gắng làm ra vẻ lạnh lùng:
− Cậu thích Marc thật à? Tớ chẳng thấy anh ta có cái gì hấp dẫn cả… Tớ quen biết anh ta trước cậu, tớ có thể chứng minh với cậu anh ta là một loại con trai chỉ có thể làm một người bạn tốt chứ không thể đi xa hơn được. Anh ta sống rất vị kỷ, cậu biết đấy… luôn chỉ nghĩ đến sự nghiệp tương lai của bản thân! Với anh ta thì đàn bà chỉ là trò giải trí nhất thời.
− Ngay là trò giải trí nhất thời, tớ cũng vẫn muốn anh ta!
− Một cô gái đứng đắn như cậu lại có thể ăn nói như vậy được nhỉ?
− Chính là bởi vì tớ thấy anh ta là một chàng trai đứng đắn.
Thật đáng ngại. Ngay từ phút đầu tiên có thể Béatrice cũng như nàng đã bị Marc làm cho mê muội. Điều đáng nghại hơn cả là phải chăng cô bạn yêu anh chàng đó vì những lý do giống hệt như nàng? Sự giảo hoạt chẳng lâu la gì mà không tung ra khỏi cỗ máy ghen tuông:
− Tớ công nhận là con người anh ta cũng không đến nỗi nào nhưng vẻ đẹp bên ngoài đâu phải là tất cả! Còn phải gì nữa chứ… Nhớ rằng tớ biết rất rõ những gì ở hắn ta mà cậu thích: dáng đi thể thao và những hứng thú về thể thao… Nhưng thể thao, chỉ riêng có thể thao thì làm sao mà trang bị cho cả một cuộc đời.
− Sao cậu có thể tưởng là tớ có ý muốn giữ anh ta bên mình trong suốt cả đời? Cũng như cậu tớ cũng phải khôn ngoan chứ, nhưng thú thật với cậu là làm một cuộc phiêu lưu với anh ta cũng khá hấp dẫn đấy…
Một cuộc phiêu lưu? Như vậy có nghĩa là Béatrice không phải thực sự yêu Marc trong khi nàng nguyện sẽ khước thừ tất cả những người đàn ông khác và chỉ có chàng là người duy nhất trong cuộc đời nàng mà thôi. Điều làm cho cô bạn của nàng trăn trở chỉ là tính hiếu kỳ hoặc ham muốn chứ không phải cái gì khác. Rồi sau đấy, khi đã chán, cô sẽ bỏ rơi Marc! Thật đáng thương cho một anh chàng như thế bất thình lình m
− Đó là việc chúng ta sẽ xem đến sau này, khi cháu đã được huấn luyện.
− Cháu cũng biết rõ là thì giờ của bác rất hạn hẹp.
− Đúng như vậy, cháu ạ! Ta không có được cái may mắn như cháu là có một tài sản riêng để sinh sống: vì vậy buộc ta phải lấy tiền của khách.
− Nếu bác đồng ý nhận cháu làm môn đồ, thì bác phải đòi ở cháu một khoản học phí thỏa đáng về những bài học bác dạy cháu. Tất cả các môn, học phí đều rất cao, rõ ràng như vậy. Thay vì cho việc theo học ở một trường đại học hoặc một học viện như các bạn cùng lứa tuổi, thì cháu theo học tại nhà bác.
− Chẳng nên nói chuyện đó nữa cháu ạ. Cháu có biết là thật vô cùng hiếm có gặp được một người ở thế hệ cháu mà lại muốn ôm lấy một nghề như nghề của ta? Bọn trẻ bây giờ chẳng tin vào cái gì cả: họ rất thực dụng, rất tầm thường, chỉ nghĩ tới tiền bạc và đã sớm nghĩ đến sự nghỉ ngơi sau này lúc họ chưa đến hai chục tuổi đời! Người ta đã làm đủ mọi cách để làm cho họ chán ngán về mộng mơ và về những môn khoa học huyền bí… Như vậy thì bằng cách nào mà làm cho họ có thiện ý và đồng cảm với những vấn đề thuộc lĩnh vực trái tim của người khác? Cháu có may mắn là đã có ngọn lửa nhiệt tình. Đó là điều kiện quan trọng hàng đầu. Nếu ta thành công trong việc bổ sung vào cái huyết khí bồng bột của tuổi trẻ đó những quả chín kinh nghiệm của ta thì rất có thể cháu sẽ trở thành một trong những nhà tiên tri rạng rỡ nhất trong thời đại chúng ta.
− Nền tảng cơ bản của nghề nghiệp là gì thưa bác?
− Để có thể hành nghề và đạt được một vài cơ may để thành công, trước hết cháu phải nghiêm túc, thẳng thắn và trung thật. Ngoài năng khiếu thấu thị ra, cần phải có một năng khiếu nữa mà ta gọi là “năng khiếu giao tiếp”. Có thể cháu chưa thấy đầy đủ tầm quan trọng trong thái độ của một nhà tiên tri hay một nhà thuật sĩ là phải luôn luôn hòa nhã ôn tồn với khách của mình như thế nào. Phần lớn khách đến đây là những người bất hạnh hoặc đang bồn chồn lo lắng cần có sự an ủi khích lệ ngay tức khắc. Họ cầu phải tìm thấy một cái gì đó làm cho dịu đi phần nào ngay từ phút đầu tiên khi bước vào phòng chiêm lý. Đều này chỉ có thể có được nhờ vào chính bản thân cháu. An ủi, khích lệ toát ra từ cái nhìn, nụ cười mỉm, vẻ thông cảm của cháu… Cháu hãy nhớ và suy nghĩ lại những gì đã xảy ra vừa rồi khi chúng ta gặp nhau lần đầu. Ta hiểu ngay là ta đã gieo cho cháu một niềm tin, nếu không thì cháu đã không nói liền một mạch cho ta nghe tất cả những ảo ảnh mà năng khiếu thấu thị của cháu mà không phải là đã có nhiều người được cháu cho biết những cái đó. Có phải đúng như vậy không?
− Đúng thế bác ạ.
− Đối lại ta cũng vậy, ngay giây phút đầu tiên ta đã thấy có một mối đồng cảm giữa cháu và ta. Ta tự bảo: “Ít ra thì đây cũng là một bạn trẻ không đến quấy rầy mình”. Cũng vì thế mà chúng ta đã cảm thông không đến nỗi tồi lắm… Khi mà bắt đầu không khí đồng cảm với nhau đã được thiết lập, thì người ta có thể làm việc dễ dàng và có lợi hơn. Khi đứng trước một vị khách nam hoặc nữ mà thiếu cái không khí đó thì sẽ chẳng có một dòng điện nào chạy qua. Dù cháu có sử dụng mọi cách thức, mọi biện pháp về thuật số cháu cũng sẽ chẳng thấy được những gì đang xảy ra hoặc sẽ xảy ra trong cuộc đời bí ẩn của những người thực ra là đang cần tới cháu. Trí óc của cháu sẽ bị che phủ bởi một thứ gì đó như một đám sương mù dày đặc… Cháu sẽ cảm thấy buồn bực ghê gớm khi ở trong tình trạng ấy dù cố gắng thế nào cũng hoàn toàn vô ích thôi, lúc đó tốt hơn hết là bỏ dở cuộc xem dù phải mất khách và rất có thể cũng vì thế mà biến người khách đó thành kẻ thù của mình. Cháu hiểu rõ chứ?
− Vâng ạ.
− Và cháu vẫn kiên quyết gia nhập nghiệp đoàn kỳ lạ của chúng ta?
− Đó là đều mong ước thiết tha nhất của cháu.
− Thôi được! Nếu cháu muốn vậy thì đưa tay đây cho ta!
Khi bàn tay nhỏ bé thanh mảnh nằm gọn trong bàn tay to bè nhưng mềm mại của ông già, ông bóp mạnh làm như sắp nghiền nát nó. Oâng nói:
− Hiệp nghị đã được ký kết. Ta sẽ gắng sức huấn luyện cho cháu trở thành một người biết cách nhìn thấy… Ta hứa sẽ làm cho cháu trở thành một đều kỳ diệu vào những ngày cuối của cuộc đời ta! Ta muốn tạo cháu thành một tác phẩm bất hủ… Nhưng cháu phải nhất nhất tuân theo lời ta.
− Cháu xin hứa.
− Thế bao giờ chúng ta bắt đầu nào?
− Ngay bây giờ nếu bác muốn.
− Ta còn rất nhiều khác đang chờ. Ngày mai cháu sẽ đến vào lúc 19 giờ khi các quẻ xem trong ngày đã chấm dứt. Rồi sau đó hàng ngày cháu đến cũng vào giờ đó, trừ ngày chủ nhật. Không phải là ta có một sự tôn trọng đặc biệt cho ngày của Chúa, nhưng chủ nhật là ngày nghỉ. Nó sẽ giúp ta nạp lại bình điện tâm linh già nua của mình. Số giờ ngủ, cũng rất quan trọng trong nghề lý số. Nhưng ta nghĩ ở lứa tuổi cháu thì khía cạnh này không thành vấn đề phải không?
− Vâng ạ.
− Với ta thì khác đấy. Khi ta bảo cháu là: “Ta ngủ ngày chủ nhật” thì đúng hơn là phải nói: “Ta cố ngủ…” Hẹn mai nhé.
− Chào tạm biệt, bác Raphael… và cảm ơn bác.
Điều đầu tiên mà Nadia thổ lộ với bà ngoại Vêra khi trở về là:
− Bà thân yêu, cháu tin là cháu đã gặp được một đồng minh lớn sẽ giúp cháu thành đạt.
− Nhà thuật số đó thế nào?
− Đúng là một người ông với chòm râu đốm bạc tuyệt đẹp. Có thể đó cũng là ông già Noel của cháu trong tương lai? Chiều mai ông sẽ dạy cháu bài học đầu tiên.
− Cháu hoàn toàn tin tưởng ông ấy chứ?
− Vâng.
− Vậy thì, chúc cháu may mắn!
“Bài học”, đúng ra là lời độc thoại của ông già đáng kính mà cô học trò chăm chú lắng nghe:
− Công việc trước tiên phải làm khi có một người khách nam hoặc nữ đến nhờ xem là phải định vị bằng được người khách đó về phương diện tâm lý. Và ta chỉ có thể đạt được bằng cách hỏi han. Làm sao cho họ tự thú mà chính họ cũng không ngờ. Việc này phải tiến hành từng bước nhỏ nhưng liên tục, bằng một vài câu hỏi có vẻ như tầm thường và nhẹ nhàng vô hại đặt ra một cách vô tình không có một chút gì là hệ trọng. Thủ thuật này sẽ tránh cho khách co mình lại ngay từ phút đầu trong một hệ thống phòng thủ kiên cố. Cháu luôn phải nhớ là họ đến với ta hầu hết là còn đầy rẫy sự ngờ vực. Với họ, trong cuộc xem lần đầu, nếu cháu không tìm được một hoặc hai lời giải đáp khả dĩ có thể đáp ứng được yêu cầu của họ, làm dịu đi sự lo lắng bồn chồn thì đó là một quẻ xem không có ngày mai và họ sẽ không bao giờ tới nữa! Họ sẽ đi tìm một nhà tiên tri khác, kém trung thật và kém thận trọng hơn cháu để được nghe nói lăng nhăng bất cứ điều gì miễn là làm cho họ hài lòng. Nhà tiên tri thiếu lương tâm này làm việc với ý đồ duy nhất là để câu khách, để có đông người lui tới, bảo đảm thu nhập đều đặng cho mình.
− Vậy thì cháu phải đặt những câu hỏi đại loại như thế nào?
− Càng đơn giản càng tốt: thí dụ như cháu sẽ hỏi khách xem có được mạnh khỏe luôn không, ăn uống có ngon miệng không, có tin vào một đạo giáo nào, sung sướng hay khổ sở v.v… Với những câu hỏi và lời đáp được trao đổi hầu như lúc nào cũng như nhau, có một chìa khóa chắc chắn và hiệu nghiệm mà những người dày dặn trong nghề như ta đều nắm được, ta sẽ dần dần mở bức màn bí mật đó cho cháu rõ… Vả lại đó cũng là một phương pháp mà các thầy thuốc chuyên khoa tâm thần kinh ngày nay sử dụng. Chẳng qua, xét cho cùng, chỉ là sự ghi chép lại những gì mà nhà thuật số và nhưng thầy bói toán đã làm hằng bao thế kỷ rồi ở tất cả nước và trong mọi nền văn minh toàn thế giới. Chẳng có gì là thật mới lạ dưới ánh mặt trời này! Chính những thầy thuốc đã áp dụng trước cả các nhà tâm thần học ở vào thế kỷ chua phải là xa xôi lắm, một ông vua, một ông hoàng hay là một nhà quý tộc nào đó đều có riêng cho mình một nhà tiên tri, đồng thời là một thầy thuốc để chăm nom sức khỏe, khuyên dùng thuốc nọ thuốc kia đủ loại và có nguồn gốc ở tất cả mọi nơi. Tất nhiên là những người này được trả lương rất hậu. Cũng vì vậy mà, nói ra cũng bằng thừa, thường làm nảy nòi bọn lang băm chuyên lừa bịp, khoác lác.
“… Thuật sĩ hoặc nhà tiên tri ngày nay phải hành động gần như một ông thầy thuốc độc đoán. Lương y tốt là người có tài chẩn bệnh để có thể, nếu cần thiết, hướng cho nạn nhân tới một nhà chuyên môn này hoặc nhà chuyên môn kia. Nhưng chúng ta, chẳng cần tới nhà chuyên môn nào khác. Một khi đã nắm được căn bệnh thì phương tiện xem quẻ mà khách tự chọn có thể thay thế nhà chuyên môn đó. Chỉ từ lúc đó mới có thể cho phép cháu nhìn rõ được quá khứ, hiện tại hoặc tương lai của khách. Về khoản này cháu nói với ta hôm qua là cháu đã thực hành vài năm nay rồi qua những quân bài và đã xem lại kết quả khá xác thực. Đúng vậy không?
Những “khóa học” nối tiếp nhau từ tuần này sang tuần khác, từ tháng này sang tháng khác mà đám bạn của Nadia, tất nhiên là ngoại trừ bà Vêra, đều không biết chút gì về thật chất của những khóa học đó. Với tất cả thì Nadia tự cho mình phải trở thành một nhà bệnh học tâm thần và không ai là không coi thường nàng. Khi thấy nàng trong một nhóm vui chơi nào đó hoặc trong những cuộc du ngoạn, hiếm có ai mà không châm chọc đôi câu:
− Kìa, “nhà tâm thần học của chúng ta” đây rồi! Bác sĩ ơi! Tớ vô cùng buồn chán… Có một cô gái tớ rất thích, tên là Nadia. Nhưng nó chẳng mảy may nhòm ngó gì đến tớ cả. Vậy tớ làm gì bây giờ đây?
Những lúc đó Nadia chỉ cười, nhưng nàng biết vì nhờ giữ được bí mật mà một ngày nào đó nàng sẽ trở thành bạn đời của một người đàn ông duy nhất, người mà nàng quan tâm và yêu bằng một tình yêu mỗi ngày lại thêm cuồng nhiệt…
Marc cũng chế giễu nàng, nhưng tế nhị hơn. Thực ra thì anh chàng chỉ nghĩ tới việc học của mình thôi và anh có bộ óc quá minh bạch, quá toán học nữa để có thể tin được vào năng lực của khiếu thấu thị. Anh chỉ đi dạo với Nadia một hoặc hai lần mỗi tháng nhưng lần nào cũng thế cứ chia tay về đến nhà là nàng lại thấy có một chút gì băn khoăn lo lắng. Nàng cảm thấy anh ngày càng tỏ ra e dè thận trọng giữ gìn ý tứ và cả xa cách nữa, giống như ai đó bằng bất cứ giá nào tìm cách bảo vệ sự tự do cá nhân của mình. Nhưng nếu say đắm như nàng yêu, rất mau chóng nàng đánh giá sự dè dặt đó có nguyên nhân là tính cả thẹn mà nàng tưởng đã khám phá ra ở anh. Hơn nữa, những quân bài không thể lầm! Sau mỗi lần đi dạo chơi với anh về, nàng lại rải cỗ bài ra xem. Lần nào nó cũng báo đều đặn cho nàng biết là một lúc nào đó, còn khá xa đấy, quân Đầm Cơ sẽ nhập vào trong cuộc sống của anh.
Một cơ hội ngoài sự mong ước được gần người yêu trong khoảng thời gian lâu bất ngờ ập tới nhờ có nhà thể thao Béatrice. Nadia đã giới thiệu người bạn gái này với Marc ngay sau mấy ngày trở lại Pari. Hầu như ngay tức thì Béatrice và Marc bàn luận với nhau về những kỷ lục thể thao làm cho Nadia cũng thấy thích thú dù nàng chẳng mê say bất cứ môn thể thao nào. Cả Marc và cô bạn tốt nhất của nàng điều lấy làm tiếc về điều này. Từ môn thể thao này đến môn thể thao khác, cuối cùng họ bàn tới việc tham gia các môn thể thao mùa đông. Với tính sôi nổi của tuổi thanh niên họ nhanh chóng quyết định: tháng hai sau toàn hội sẽ đi trượt tuyết trên sườn núi Alpes. Nadia cũng sẽ cùng tham gia.
− Đó là cơ hội tốt nhất đấy! – Béatrice khẳng định – Nếu không cậu sẽ chẳng bao giờ biết trượt tuyết đâu!
Vì Marc tán thành nên Nadia đã nhượng bộ: chẳng phải là một ngày nào đó nàng sẽ phải có mặt ở tất cả nơi nào có anh và yêu thích tất cả những gì anh yêu thích sao?
Tháng hai tới nhanh và cuối cùng với nó là cuộc khởi hành của con tàu chật ních các nhà trượt tuyết tới Briancon. Nhóm thanh niên sinh viên do Marc làm thủ lĩnh bao gồm 12 người trọ tại một khách sạn nhỏ ở Mont-genèvre. Cứ hai người ở một phòng: con trai với con trai, con gái với con gái. Nadia và Béatrice ngủ chung một phòng. Trong chuyến tàu đêm trừ Nadia, mọi người đều cười đùa rất vui. Và nàng nhận thấy một điều, nếu không cảm thấy như bị sỉ nhục thì ít ra cũng làm nàng khó chịu: Béatrice không ngừng làm điệu làm bộ để lôi kéo sự chú ý của Marc. Nadia suy nghĩ và cho là mình thật ngớ ngẩn là nàng đã bói đi bói lại xem có gì xảy ra bất ngờ trong cuộc đời của chàng, nàng biết là Béatrice chẳng có cơ may nào để lọt được vào cuộc đời của người mà chính nàng, đã coi như đã thuộc về mình và chỉ riêng một mình nàng thôi. Nhưng cũng thật là khó mà có thể biểu lộ được sự bất bình của mình: từ vùng Sologne trở lại Pari, nàng chưa từng bao giờ tâm sự với cô bạn thân về tình cảm mạnh mẽ của nàng với Marc. Nàng đã biết giữ kín như bưng điều bí mật lớn lao đó, lường tính là hạnh phúc tương lai của nàng sẽ chẳng dính dáng tới bất cứ ai. Khi giới thiệu Marc với Béatrice một vài tháng trước đây Nadia đã trả lời khi được hỏi:
− Làm thế nào mà cậu quen được anh ấy? Anh ta chẳng dở chút nào.
− Láng giềng ở nông thôn, vùng Sologne đấy.
− Tớ rất thích anh ta. Còn cậu thì sao?
− Ồ! Tớ ấy à… Tớ… phải thận trọng chứ.
Nhưng cuộc đi Pari-Briancon đã làm cho nàng đổi ý. Ngay cả Béatrice chưa tỏ rõ là mối nguy thực sự nhưng nàng cũng phải đề phòng đôi chút. Và một cô gái đang yêu làm sao mà tránh khỏi được những dằn dặt của sự ghen tuông? Người bạn gái tốt nhất của nàng đang chờn vờn với “Marc của nàng”, có thể coi đó như một sự thô lỗ chướng tai gai mắt và tệ hơn nữa, đó là: một sự phản bội! Vì vậy nàng sẽ không để mất thời gian. Lúc chỉ có hai người trong phòng ngủ ở khách sạn nàng hỏi bằng một giọng rành rọt nhưng cố gắng làm ra vẻ lạnh lùng:
− Cậu thích Marc thật à? Tớ chẳng thấy anh ta có cái gì hấp dẫn cả… Tớ quen biết anh ta trước cậu, tớ có thể chứng minh với cậu anh ta là một loại con trai chỉ có thể làm một người bạn tốt chứ không thể đi xa hơn được. Anh ta sống rất vị kỷ, cậu biết đấy… luôn chỉ nghĩ đến sự nghiệp tương lai của bản thân! Với anh ta thì đàn bà chỉ là trò giải trí nhất thời.
− Ngay là trò giải trí nhất thời, tớ cũng vẫn muốn anh ta!
− Một cô gái đứng đắn như cậu lại có thể ăn nói như vậy được nhỉ?
− Chính là bởi vì tớ thấy anh ta là một chàng trai đứng đắn.
Thật đáng ngại. Ngay từ phút đầu tiên có thể Béatrice cũng như nàng đã bị Marc làm cho mê muội. Điều đáng nghại hơn cả là phải chăng cô bạn yêu anh chàng đó vì những lý do giống hệt như nàng? Sự giảo hoạt chẳng lâu la gì mà không tung ra khỏi cỗ máy ghen tuông:
− Tớ công nhận là con người anh ta cũng không đến nỗi nào nhưng vẻ đẹp bên ngoài đâu phải là tất cả! Còn phải gì nữa chứ… Nhớ rằng tớ biết rất rõ những gì ở hắn ta mà cậu thích: dáng đi thể thao và những hứng thú về thể thao… Nhưng thể thao, chỉ riêng có thể thao thì làm sao mà trang bị cho cả một cuộc đời.
− Sao cậu có thể tưởng là tớ có ý muốn giữ anh ta bên mình trong suốt cả đời? Cũng như cậu tớ cũng phải khôn ngoan chứ, nhưng thú thật với cậu là làm một cuộc phiêu lưu với anh ta cũng khá hấp dẫn đấy…
Một cuộc phiêu lưu? Như vậy có nghĩa là Béatrice không phải thực sự yêu Marc trong khi nàng nguyện sẽ khước thừ tất cả những người đàn ông khác và chỉ có chàng là người duy nhất trong cuộc đời nàng mà thôi. Điều làm cho cô bạn của nàng trăn trở chỉ là tính hiếu kỳ hoặc ham muốn chứ không phải cái gì khác. Rồi sau đấy, khi đã chán, cô sẽ bỏ rơi Marc! Thật đáng thương cho một anh chàng như thế bất thình lình m

