watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 15 - truyen ma | Bàn Tay Định Mệnh
Home >
Tìm kiếm

truyen ma | Bàn Tay Định Mệnh

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
01/01/26 - 23:44

ước đó. Nang tiếp họ chỉ vì thói quen trong lúc đang bị cuộc trao đổi với Marc vừa rồi ám ảnh như thu hết hồn vía. Trong bữa ăn tối bà Vêra hỏi nàng:
− Bà không thể nói gì với cháu từ lúc Marc đến. Anh ta muốn gì vậy?
− Muốn sự giúp đỡ của cháu.
− Anh ta ấy à, một con người có vẻ rất tự tin ở bản thân mình?
− Cháu có cảm tưởng là anh ấy bắt đầu tin vào khả năng tiên tri của cháu.
− Thế đấy! Cũng chẳng sáng sủa gì lắm đâu! Anh ta có những mối ưu tư phiền bực ư? Có thể là do ở người vợ chăng?
− Trong cuộc sống lứa đôi trong bảy năm trời, có ai mà tránh được?
− Và nếu anh ta không yêu chị ta nữa?
− Xin bà đừng nhầm: anh ấy tôn sùng vợ. Chắc bà không giận cháu nếu tối nay cháu không cùng bà coi tivi, xem nốt cuốn phim rất hấp dẫn đó? Bà sẽ kể lại cho cháu nghe vào ngày mai. Tối nay nhất thiết cháu phải tiếp tục làm việc trong phòng cháu.
− Một mình, không có người khách nào ư? Cháu chả làm thế bao giờ cả!
− Bà đã quên là suốt ngày nọ sang ngày kia cháu chỉ có một mình trên tầng gác mái ở Cố trang rồi ư? Đêm nay, có thể cháu sẽ làm việc lâu đấy. Bà cũng đừng lo lắng gì cả nếu cháu đi ngủ muộn. Thôi, cháu chào bà, bà thân yêu.
Hai giờ sau khi bà Vêra đi về phòng của mình, bà thấy ánh sáng lọt qua khe cửa văn phòng: Nadia vẫn còn đang ở đấy. Nàng có thể làm gì trong đó? Bói bài đến lần thứ một trăm để biết xem Marc cuối cùng có trở lại với mình không chăng? Thêm một lần nữa bà lại sa vào nhầm lẫn…
Sau một đêm làm việc căn thẳng. Nadia kiệt sức cũng giống như buổi tối ở Cố trang ngày xưa nàng đã làm sống lại trong ký ức trong suốt cả thời quá khứ. Trí óc cũng rỗng không như thế nàng uể oải đi về phòng mình sau khi đã ghim vào cánh cửa phòng bà ngoại vuông giấy nhỏ có hàng chữ nàng vừa ghi: “Ngày mai cháu sẽ không xem cho bất cứ ai. Bà hẹn khách hộ cháu vào những ngày khác. Cháu cần phải nghỉ ngơi một chút. Xin bà không vì bất cứ lý do gì mà gọi cháu. Cháu sẽ có mặt vào bửa ăn tối”.
Bà Vêra tôn trọng những lời Nadia căn dặn nhưng khi gặp lại cô cháu gái, bà không ngăn được, thốt lên:
− Cháu đã làm việc quá khuya, cho nên mới mệt tới như vậy. Cháu thật không biết đều, cháu yêu quý ạ! Nghề của cháu thật vất vả: cháu phải giữ sức mới được, nếu không ốm to đấy!
− Giữa sức trong khi phải cứu cho được tính mạng Marc ư? Cháu đã không nhầm, ròng rã suốt bao năm cháu luôn nghĩ: anh ấy cần đến cháu.
− Lại do người vợ anh ta?
− Thực ra cháu cũng không biết nữa… Một số nhân tố mới xuất hiện trong cuộc đời của anh ấy làm cho cháu ngỡ ngàng và như muốn phát điên lên vì lo sợ nữa… Sau bửa ăn tối, cháu lại phải đi ngủ ngay mới được.
− Sau một giấc ngủ ngon, có thể cháu sẽ minh mẫn hơn.
− Cháu cũng không biết nữa và có lúc cháu đã hồi hộp tự hỏi chẳng biết rồi cháu có cứu được anh ấy không?
− Anh ta đang gặp nguy hiểm?
− Một hiểm họa to lớn mà vợ anh ấy cũng không lường tình thế cấp bách như thế nào… Chính đó mới là điều quan trọng. Trái ngược với đều mà cháu đinh ninh từ trước đến nay, có thể vợ anh ấy yêu anh ấy thực nhưng chưa đủ để có thể quên mình vì anh ấy. Cô ta rất ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi. Người ta chỉ có thể thực sự giúp chồng khi yêu chồng tha thiết, yêu đếm mức có thể sẵn sàng hi sinh tất cả nếu cần.
− Như cháu yêu anh ta?
Không có lời đáp.
− Ngày mai cháu tiếp tục công việc chứ?
− Phải thế thôi bà ạ, nhưng mà cháu chán ngấy cái nghề này rồi! Thôi chào bà, cháu đi ngủ đây.
Lờ thú nhận của nàng với bà ngoại là chân thực: ảo ảnh của cuộc gặp gỡ lần đầu giữa Van Klyten và Celsa đã làm đảo lộn nhiều sự việc trong ý nghĩ mà nàng đã dự định sẽ cố gắng để tìm ra sự thật. Sau khi nghe cô ta tự bộc bạch trước cái tên Hà Lan đó, nàng tự hỏi có phải người đàn bà Algérie này đối với Marc cũng xấu xa như nàng tưởng không. Những câu cô ta nói với người đối chuyện lạ lùng đó là những lời của một người đàn bà đang yêu nhuốm một vẻ chân thật nào đó. Chính điểm này đã xóa đi một phần nào ác cảm mà cô ta để lại trong ba lần đến nhờ Nadia xem bói. Khi cô ta hỏi liệu có sắp trở thành quả phụ không, phải chăng là vì quá yêu chồng mà cô ta sợ mất anh? Và nếu cô ta lại bị sự việc đó ám ảnh, phải chăng đó là biểu hiện của nỗi lo lắng mạng sống của Marc? Tất cả những cái đó đã lật ngược tất cả những dự kiện của bài toán. Tối nay Nadia hãy còn rất mệt, nhưng một khi lại sức, nàng sẽ lại cắm cúi xuống quả cầu pha lê mong sao moi ra được một đều bí mật khác mà tầm quan trọng của nó thật là cơ bản: có hay không, lúc Celsa về tới nhà sau khi nghe những lời đe dọa úp mở của người đàn ông đầu hói, kể cho Marc nghe tất cả những gì hắn nói? Hay mà yêu chàng mà cô ta đã yên lặng để tránh cho anh ấy khỏi phải lo sợ vô ích? Sau hết, cái tên Van Klyten này có thể chỉ là một con người quỷ quyệt dùng thủ đoạn kiểu tống tiền để mưu đồ tước đoạt một cách gián tiếp cái gì đó của Marc qua trung gian là vợ anh ta? Khi hắn hé ra cho biết kỹ sư tư vấn của công ty CITEF có tham gia vào một tổ chức bí mật, phải chăng đó là hắn đã dùng phương pháp cổ điển là nêu ra cái giả để nắm được cái thật? Đồng thời gieo sự nghi ngờ vào trái tim của một người vợ yêu chồng? Dù sao chăng nữa, bằng cái giả của sự bịa đặt trắng trợn, rõ ràng là hắn đã tìm cách làm cho Celsa hoảng hốt. Nhưng để đạt được mục đích gì nhỉ?
Ngay chiều mai, sau khi người khách cuối cùng trong ngày đi khỏi, Nadia tập lại trung để tìm lại vợ Marc bằng ngoại cảm vì nàng biết rằng chỉ qua chị ta và qua hành vi của người thiếu phụ này mới có thể tiếp cận được sự thật.
Việc đầu tiên nàng làm buổi sáng hôm sau trước khi tiếp người khách đầu tiên là gọi điện cho Marc ở văn phòng anh ta:
− Em không muốn gọi về nhà anh mà chờ anh tới CITEF cho tiện hơn… Anh có thể tiếp em một lát trong ngày hôm nay được không? Em muốn hỏi anh một vấn đề rất quan trọng. Nó có thể giúp em hỗ trợ cho anh nhanh hơn khi anh đã yêu cầu.
− Anh thích tới chỗ em hơn.
− Vậy thì anh hãy đến vào bữa trưa, xen vào khoảng giữa hai người khách. Đúng giờ đấy nhé.
− Em muốn biết về vấn đề gì nào? – Marc hỏi và ngồi xuống ghế trong phòng của Nadia.
− Em muốn anh hết sức thành thực trả lời em. Chắc anh biết em là người bạn gái thân nhất đời của anh và sẽ không có gì và không bao giờ làm cho em hé môi để lọt ra những điều em nói với anh tại đây. Anh lúc nào cũng tin ở em chứ?
− Càng ngày càng tin, nếu không thì anh đã không đến đây.
− Vậy thì thế này nhé: ngoài công việc kỹ sư – tư vấn ra anh có hoạt động gì khác mà xung quanh anh không hề có ai hay biết kể cả vợ anh?
− Tại sao lại có câu hỏi kỳ cục đó?
− Vì nó là chính yếu.
− Có một sự lưỡng lự rõ ràng trước khi anh trả lời.
− Vậy thì có đấy: anh có làm việc gì khác nữa.
− Cụ thể là gì vậy?
− Là anh không chỉ làm cho Công ty CITEF…
− Anh còn làm cho một đoàn thể khác?
− Phải, một đoàn thể có tên là Nước Pháp… Phải, anh luôn luôn mong muốn là mỗi cá nhân đều phải phục vụ đất nước mình với khả năng có thể… Em biết là nghề ngiệp của anh bắt buộc anh phải đi nhiều và thường ra nước ngoài. Đó là cái vỏ bọc tuyệt vời cho phép anh xây dựng một số đầu mối liên lạc và khui ra một vài tài liệu gì đó mà không mà không một ai có thể đặt vấn đề nghi vấn. Về mặt công khai hợp pháp, anh chỉ là một kỹ sư – tư vấn như hàng ngàn người như thế trên mặt địa cầu này, làm việc cho một công ty quan trọng chuyên chở dầu khí và chẳng ai có thể phiền trách về cái đó được; nhưng về mặt bất hợp pháp… Hãy nghe anh và hãy thề là câu chuyện tâm sự này sẽ chỉ ngưng đọng lại giữa hai chúng ta mà thôi.
− Vì sao anh lại yêu cầu em điều đó Marc? Anh biết rất rõ là em đã thề trước rồi mà.
− Cách đây chín năm, lúc đó anh chưa lấy vợ, anh đã có tiếp xúc với một người bạn lớn, đã cùng với anh ấy nghiên cứu học tập và cùng hướng vào một nghề tương tự như nhau, để sau đó anh gia nhập vào một trong những cơ quan rất bí mật. Một quốc gia tự trọng mà không có những cơ quan này thì không sao có thể biết được những cường quốc thù địch đang âm mưu gì. Em hiểu anh chứ?
− Anh cứ nói tiếp đi.
− Về phần anh, anh có nhiệm vụ là tìm hiểu xem qua những trung gian nào mà một số kế ước nào đó được ký kết và nhất là phải biết rõ thực chất của những kế ước đó từ những thùng dầu đốt đến việc buôn bán vũ khí thông qua những vụ đầu cơ, buôn ban bán lận như những bọn chuyên buôn ma túy, và những nhóm cách mạng hoặc những bọn khủng bố mà nhiệm vụ chủ yếu là, bằng những hành động cốt gây tiếng vang lớn hoặc bằng đủ các cách phá hoại, đánh những đòn chí mạng vào kinh tế của một quốc gia mà tình hình chính tri đang chao đảo. Những vấn đề mà người bạn đó trao đổi, giảng giải đã làm cho anh say mê và anh đã nhận lời đề xuất của anh ấy.
− Thật là điên rồ!
− Anh không hối tiếc gì về việc đó. Từ lâu anh vẫn là một con người thích phiêu lưu.
− Thế rồi sao nữa?
− Anh vẫn tiếp tục hoạt động song đôi như thế và anh nghĩ là anh đã có những cống hiến thực sự cho tổ quốc chúng ta. Sở dĩ anh trút bầu tâm sự với em hôm nay chứ không phải với người khác là vì anh coi em là một cô bạn thân nhất, gần như là em gái của anh, và anh thú thực là trong thâm tâm anh rất tự hào với kết quả đã thu lượm được. Nó đã ngăn ngừa biết bao tai họa vô phương cứu chữa không những cho nước Pháp và cho cả nước đồng minh thực sự nữa.
− Bây giờ em hiểu rõ vì sao mà anh chẳng còn thời gian để suy nghĩ đến em nữa! Và, còn vợ anh, liệu cô ấy có biết hoạt động kép kín đó của anh không?
− Hoàn toàn mù tịt. Anh rất yêu nàng nên không muốn để nàng dính dáng vào chuyện đó vì chắc em cũng thấy là đôi khi cũng có phần nguy hiểm… Nàng tưởng, cũng như cha mẹ anh và cũng như em cho đến bây giờ, anh chỉ là một kỷ sư tư vấn có hạng đã từng có nhiều thành đạt xuất sắc.
− Anh cũng được trả lương cho cái “công việc chuyên môn” thứ hai này chứ?
− Em coi anh là ai vậy? Anh đã có một cuộc sống đầy đủ với công việc thứ nhất của anh. Cái đó cho phép anh hoạt động cho công việc thứ hai vì vinh quang của đất nước… Một vinh quang âm thầm nhưng làm ta ngây ngất. Bây giờ thế là em đã biết tất cả rồi.
− Em rất cảm ơn sự thành thật của anh. Điều đó chứng tỏ là anh thật sự tin em… Anh có nói đến những sự hi sinh?…
− Do sự hoạt động thứ hai này mang tới. Cũng vì hế mà nó làm ta say mê! Thắng mà không trải qua nguy hiểm thì… Hình như lần nào mặt đối mặt với những kẻ thù thường là không biết rõ lai lịch, anh thấy chúng đều là những tên quỷ quyệt đáng sợ.
− Nói cách khác là anh gặp rất nhiều nguy hiểm?
− Đúng vậy, đã nhiều lần xảy ra với anh, nhưng đối với cúng cũng thế thôi!
− Đã có lần nào anh bị bắt buộc phải dùng đến vũ khí để tự vệ chưa?
− Ba lần, nhưng không bị sao cả vì anh hãy còn đây.
− Thế còn những địch thủ của anh?
− Chúng đều kém may mắn hơn anh… Anh đã biết là anh thích bắng súng. Em có nhớ lần đầu gặp đầu tiên của chúng ta ở khu rừng thưa vùng Sologne… Em thì đang vẽ, còn anh mang một khẩu súng săn làm em không thích! Phải đấy ngay từ dạo ấy, anh có khuynh hướng rõ ràng. Chưa thật sự hiểu: lúc đó như vậy là anh đã tập luyện cho sau này.
− Thậ là gớm ghiếc, Marc! Để bắn vào con thú săn, lúc này em có thể cố gắng chấp nhận, chứ để sau này giết người thật là khủng khiếp!
− Anh biết… Nhưng anh đâu có quyền chọ lựa: là chúng hoặc là anh thế thôi! Rồi lại còn có mệnh lệnh nữa chứ!
− Mệnh lệnh nào?
− Anh không bao giờ xả súng vào ai theo ý thích của mình! Trong một tổ chức như tổ chức có anh trong đó, người ta nhận được đủ các thứ lệnh kể cả lệnh thủ tiêu một phần tử nguy hiểm.
− Ghê tởm quá! Và ra lệnh một cách lạnh lùng.
− Điều kiện đầu tiên, muốn trở thành một tình báo viên giỏi, là phải biết giữ cho mình một thái độ thản nhiên… Em cò muốn biết thêm gì nữa không?
− Không. Em chỉ thấy kinh hãi thôi! Nhất là cho anh! Những kẻ khác kệ họ! Nhưng còn anh… em yêu anh…
− Chắc em phải công nhận là khi em đem hết công sức ra tìm hiểu, trong một quẻ bói bài, những ưu điểm và khuyết điểm của anh, em chưa bao giờ mò ra được cái chìa khía cạnh khá đặc biệt đó về nhân thân anh phải không?
− Đúng thế… Những quân không sao nói hết được tất cả! Nếu mà em biết được anh có nguy cơ trở thành một loại người hiếu sát nhưng có tưởng là phục vụ cho chính nghĩa thì em đã van vỉ anh đừng nhận lời của người bạn đó.
− Cũng chẳng có gì thay đổi lớn lắm đâu… Mỗi chúng ta sống trên thế gian này đều có một sứ mệnh phải làm tròn: em thì hàng nghề tiên tri bói toán còn anh có nhiệm vụ thanh toán một số tên lưu manh tồi tệ.
− Nhưng bọn chúng cũng sẽ nghĩ về anh như thế?
− Chắc chắn là như vậy.
− Marc! Anh thật là trơ trẽn!
− Anh không đến nỗi xấu như vậy đâu… Và anh không có một chút nào phải ân hận về những việc mình đã làm, luôn luôn hành động dưới sự chỉ huy của những người lãnh đạo. Đó là những người hiểu biết hơn anh và biết vì sao phải làm như vậy. Nếu anh không hạ sát một trong những tên nguy hiểm đó thì nó có thể giết nhiều người trong bọn anh và còn làm chết lây hàng chục người vô tội khác. Cũng vì lẽ đó có người chưa hiểu rõ! Chỉ có một trường hợp mà anh lấy làm buồn phiền khi tuân theo lệnh khử đi. Người này không làm hại gì tới anh cả. Anh quen với hắn hôm trước. Thì hôm sau anh phải giết hắn. Không tưởng tượng được phải không? Nhưng đó lại là sự thật.
− Chuyện xảy ra ở đâu?
− Ở Alger. Một tên người Đức rất nguy hiểm đã làm cho tổ chức anh nhiều phen điên đảo. Một chàng trai khá đẹp mã. Anh đã có ảnh của hắn do nhóm công tác đặc biệt cung cấp. Một buổi tối, hắn đánh xe về nhà. Khi hắn cho xe vào ga ra, anh đã chờ hắn lên phòng của hắn ở tầng bo61nn rồi mới lẻn vào, lúc này không có ra vào nữa nên anh có đầy đủ thời gian để làm cái công việc tỉ mỉ đó.
− Công việc gì vậy?
− Anh đã nhận được những hướng dẫn cần thiết: Phá hỏng hộp số định hướng trong xe làm cho người lái mất hoàn toàn sự kiểm soát xe mình khi cầm lái và làm cho tai nạn xảy ra cách x thành phố khoảng ba mươi cây số. Bọn anh đã biết là vào buổi sáng đó hắn ta phải đến đâu và, tai nạn xảy ra như dự kiến. Không ai có thể khám phá ra nguyên nhân đích thực đã cho chiếc xe đó lao vào một bức tường: một cái chết khủng khiếp do lỗi tay lái kém. Mệnh lệnh bất di bất dịch: nạn nhân chết không phải vì súng cũng không vì chất nỗ đặt trong xe để không ai có thể nghi ngờ đó là một vụ mưu sát người lái. Trong xe lúc đó chỉ có mình hắn, lồng ngực bẹp rúm vỡ tan chết ngay tại chỗ. Công việc hoàn thàng mỹ mãn nhưng anh thì chẳng có một chút tự hào!
Nadia nghe chàng nói, đôi mắt mở to vì sợ hãi, hổn hển kêu lên:
− Nhưng mà, Marc, việc anh làm đó thật là ghê tởm!
− Chúng chẳng hơn bất cứ một cuộc thanh toán nào khác.
− Ít ra thì anh cũng biết người bị anh giết hôm đó là ai chứ ?
− Biết rất rõ. Không thể có sự nhầm lẫn được về con người. Anh đã bảo em đó là một tên người Đức.
− Cũng là nhân viên tình báo như anh! Nhưng hắn từ Đông Đức…
− Làm sao mà em biết được? Nhờ năng khiếu thấu thị chăng?
− Có thể là như thế… Và anh biết họ tên hắn chứ?
− Tất nhiên rồi.
− Em cũng biết: hắn là Hans Smitzberg…
− Đú

Tag:

truyen,ma,|,Bàn,Tay,Định,Mệnh

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» [Truyện ma có thật] Nhà em bị vong ám
[ 4606 ngày trước - Xem: ]
» [Truyện Ma - Kinh Dị] Bảy đêm quái đản
[ 4606 ngày trước - Xem: ]
» Truyen ma - Quy cot
[ 4627 ngày trước - Xem: ]
» Truyện ma có thật: Xin Con!
[ 4634 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 277