watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 40 - Ảo Kiếm Linh Kỳ
Home >
Tìm kiếm

Ảo Kiếm Linh Kỳ

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 13:05

ghi có phải là hành vi của người ở Tiễn gia gây ra không. Nhưng tại hạ biết Tiễn đại tiên sinh chưa luyện thành môn võ công đó, như vậy nếu là do người của Tiễn gia ra tay thì chỉ có thể là Tiễn nhị tiên sinh mà thôi.
Nhưng Tiễn nhị tiên sinh đã bị bán thân bất toại, lão ta làm sao có thể chạy nhanh như thế?
Mối hoài nghi này mãi đến khi gặp một người ở Bí Ma Nhai thì tại hạ mới phá giải được.
Thì ra Tiễn nhị tiên sinh vì luyện công không cẩn thận nên bị tẩu hỏa nhập ma và được người kia giúp đỡ nên mới thoát nạn. Thế nhưng Tiễn nhị tiên sinh lại bị người kia dụ trao đổi võ công và sau đó thì mạo danh Tiễn nhị tiên sinh.
Chàng nói đến đây thì có mấy người đồng thanh kêu lên:
- Mộ Dung Thùy!
Nên biết, tuy phái Hoa Sơn không tham gia trận chiến ở Bí Ma Nhai nhưng chuyện Mộ Dung Thùy mạo danh Tiễn nhị tiên sinh đã sớm truyền ra khắp giang hồ.
Vệ Thiên Nguyên nói tiếp:
- Không sai, chính là Mộ Dung Thùy.
Thiên Ngộ nói:
- Khoan đã, thiếu hiệp có biết rằng lần đó Mộ Dung Thùy thi triển võ công gì đả thương Tiễn nhị tiên sinh không?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Hàn Băng Chưởng!
Thiên Ngộ nói:
- Hàn Băng Chưởng và Hỏa Diệm Lực là võ công của Bạch Đà Sơn chủ phải không?
Vệ Thiên Nguyên gật đầu, nói:
- Không sai, Mộ Dung Thùy là sư huynh của Bạch Đà Sơn chủ Vũ Văn Lôi. Bọn ta cùng Tiễn nhị tiên sinh quyết chiến, lão đương nhiên là không dám thi triển võ công của Tiễn gia, chỉ đành sử dụng võ công bản môn thôi.
Thiên Ngộ nói:
- Hừ, nói vậy thì sự việc có thể đã rõ một nửa rồi.
Thiên Cơ trấn định tinh thần, nói:
- Bần đạo chưa hiểu. Chuyện Vệ Thiên Nguyên nói chỉ chứng minh là Mộ Dung Thùy cũng biết thi triển võ công của Tiễn gia mà thôi. Việc đó thì có quan hệ gì đến đệ tử bản môn?
Dao Quang Tán Nhân không im lặng được nữa, bà lên tiếng:
- Tại sao lại không có quan hệ, có khả năng võ công của hung thủ là do Mộ Dung Thùy truyền thụ.
Thì ra từ chỗ ngầm quan sát thần sắc của Thiên Cơ đạo nhân, thì bà đã phán đoán ra mấy phần.
Thiên Cơ biết rõ là sẽ bị hoài nghi, nhưng lão không thể không tranh biện:
- Phán đoán này hình như không được hợp lý lắm. Võ công độc môn của Tiễn gia lại dễ dàng luyện thành như thế sao? Tối thiểu thì e rằng cũng phải mất mười năm? Đệ tử bản phái trừ phi rời khỏi Hoa Sơn, nếu không thì làm sao có thể luyện võ học của phái khác trong thời gian dài mà không bị phát hiện?
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Nếu là trưởng lão của bản phái, đang đêm lén luyện võ công của phái khác thì có đệ tử nào dám nhìn lén? Vả lại, tuy có danh phận là trưởng lão thì đương nhiên là luyện dễ thành công hơn các đệ tử khác. Võ công chi đạo là nhất lý thông tất bách lý thông, đã có nội công thượng thừa của bản môn làm nền tảng, lại được “danh sư” chỉ giáo thì dù là luyện võ công thần ảo của phái khác cũng không cần đến mười năm.
- Lục sư muội, ngươi nói rõ một chút, rốt cuộc là ngươi hoài nghi ai?
Thiên Cơ lạnh lùng hỏi.
Dao Quang Tán Nhân cũng lạnh giọng nói:
- Muội không hoài nghi một người nào, kẻ nào đáng nghi thì muội hoài nghi thôi.
Thiên Ngộ vỗ tay ra hiệu cho mọi người bình tĩnh rồi nói:
- Hiện tại là lúc cần phải bình tĩnh điều tra ra hung thủ, xin mọi người chớ tranh cãi với nhau.
Thiên Cơ đỏ mặt tía tai, nói:
- Rõ ràng là Lục sư muội chỉ gà động chó?
Thiên Ngộ nói:
- Lục sư muội không chỉ rõ một người nào, nhưng ta cho rằng phán đoán của Lục sư muội là có đạo lý.
Thiên Cơ liền hỏi:
- Đạo lý gì?
Thiên Ngộ chậm rãi nói:
- Mọi người còn nhớ ngày tiền chưởng môn bị hại có một nhân vật rất khả nghi xuất hiện trên núi không? Đó là một phụ nhân trung niên mà xưa nay chúng ta chưa hề gặp, cũng may là lúc đó Ngọc Hư Tử của phái Võ Đang đến bản sơn làm khách nên Ngọc Hư Tử nhận biết được phụ nhân này.
Ngừng một lát, lão nói tiếp:
- Nhưng Ngọc Hư Tử cũng nhận lầm người. Thoạt tiên lão ta cho rằng đó là Ngân Hồ trong Tiêu Thị Song Hồ, về sau mới biết đó chính là Kim Hồ.
Chuyện này đệ tử phái Hoa Sơn đã biết nên Thiên Ngộ không cần giải thích thêm tại sao lại biết là Kim Hồ chứ không phải là Ngân Hồ.
Thế nhưng vẫn có người lên tiếng hỏi:
- Là Kim Hồ thì sao nào?
Thiên Ngộ nói:
- Kim Hồ chính là thê tử của Bạch Đà Sơn chủ!
Chuyện này thì có rất nhiều người chưa biết nên vừa nghe thấy bất giác kêu thất thanh.
Thiên Ngộ nói tiếp:
- Tổ tiên của Tiêu gia học độc công từ Đường gia ở Tứ Xuyên. Kim Hồ là nhân vật có thể nói là cao thủ dụng độc trong đương kim võ lâm, tin rằng tên tuổi không đứng dưới hàng thứ năm. Đường nhị công tử, bần đạo nói có đúng không?
Đường Hy Vũ nói:
- Không sai, bản lĩnh sử dụng độc của bà ta tuy có nguồn gốc từ Đường gia nhưng có vài cách phối chế độc dược và sự âm độc thì đã vượt qua Đường gia của tại hạ. Tỷ như loại độc dược này tại hạ hoài nghi quý chưởng môn trúng phải là một trong số đó.
Thiên Ngộ nói:
- Hiện tại không phải là hoài nghi mà đã chứng thực rồi. Cái chết của tiền chưởng môn có hai nguyên nhân, trúng độc trước rồi sau đó bị hung thủ thi triển chưởng lực cương nhu của Tiễn gia hạ thủ. Kẻ chuyên dụng độc là Kim Hồ, thê tử của Bạch Đà Sơn chủ, kẻ biết về sử dụng được võ công của Tiễn gia là Mộ Dung Thùy - sư huynh của Bạch Đà Sơn chủ.
Nhưng nuế không phải là người thân quen với tiền chưởng môn thì hung thủ không thể xuất kỳ bất ý hạ thủ. Các vị thử nói xem, hung thủ có liên quan đến Bạch Đà Sơn chủ không?
Chúng nhân hoài nghi bất định nên không ai dám lên tiếng, chỉ có Thiên Cơ nói:
- Căn cứ vào sự thực đã biết hiện tại mà nói thì nhất định việc này có quen hệ với Bạch Đà Sơn chủ chứ không hoài nghi gì nữa. Nhưng nếu nói là do đệ tử bản môn thực hiện thì chuyện nàỵ.. chuyện nàỵ..
Thiên Ngộ nói:
- Ngươi cho rằng vẫn chưa có bằng chứng xác thực chăng?
Thiên Cơ không lên tiếng nữa, mà không lên tiếng tức là mặc nhận.
Thiên Ngộ nói tiếp:
- Thượng Quan cô nương, chẳng hay cô nương có mang đến bằng chứng mà bọn bần đạo cần hay không?
Thượng Quan Phi Phụng đứng lên nói:
- Tiểu nữ đã mang đến.
Nói đoán nàng lấy trong tay áo ra hai phong thư và đưa cho một đạo sĩ mang tới cho Thiên Ngộ.
Lúc này đương trường im lặng như tờ, ngay cả tiếng động một cây kim rơi cũng có thể nghe được.
Thiên Ngộ xem qua hai phong thư rồi đưa phong thư thứ nhất lên và nói:
- Thiên Cơ sư đệ, hình như phong thư này là do Bạch Đà Sơn chủ viết cho sư đệ, xin lỗi là ta đã xem qua.
Nhất thời hàng loạt người mồm năm miệng mười tranh nhau hỏi:
- Trong thư viết gì?
Thiên Cơ không đến lấy thư mà nói:
- Đệ và Bạch Đà Sơn chủ xưa nay không qua lại, tại sao hắn lại viết thư cho đệ, xin chưởng môn sư huynh, xin cứ đọc phong thư đó cho mọi người cùng nghe.
Thiên Ngộ nói:
- Không cần phải đọc toàn bộ, ta chỉ cần giản lược ý trong thư thôi. Thiên Cơ sư đệ hình như Bạch Đà Sơn chủ rất coi trọng đệ. Hắn muốn sư đệ sớm tìim cách tiếp nhận chức vị chưởng môn phái Hoa Sơn. Còn ta vô đức vô năng, lúc đầu cũng đã nói tạm thời giữ chức chưởng môn thôị..
Thiên Cơ làm ra vẻ như người bị oan, cắt lời Thiên Ngộ và kêu lên:
- Chưởng môn sư huynh, xin chớ nghe lời thêu dệt của kẻ gian.
Lão quay lại và quát hỏi:
- Thượng Quan cô nương, làm sao cô nương có được phong thư này?
Phi Phụng bình thản nói:
- Đó là do gia phụ thu được. Bạch Đà Sơn chủ và gia phụ hiện đang đối lập nhau, lão ta ngầm theo dõi người của bọn tiểu nữ và bọn tiểu nữ cũng ngầm theo dõi người của lão. Lão ta phái người đưa phong thư này nhưng chẳng may gặp phải vị Thân đại ca đây.
Thân Hồng lên tiếng:
- Tại hạ thu được phong thư này và sau khi trình cho chủ nhân thì chủ nhân bảo lập tức đưa đến cho Thượng Quan tiểu thư.
Thiên Cơ cười nhạt, nói:
- Thế này thì chẳng rõ ràng rồi sao, thì ra là có người giả mạo thư tín của Bạch Đà Sơn chủ để hãm hại ta!
Lợi tự biện của lão khiến cho một bộ phận đệ tử Hoa Sơn phái chợt hoài nghi, những người này đều nghĩ:
- “Không sai, Thượng Quan Phi Phụng là hôn thê của Vệ Thiên Nguyên, cô ta giúp Vệ Thiên Nguyên hãm hại Thiên Cơ trưởng lão là chuyện chẳng có gì lạ.”.
Hàm Cốc đứng lên nói:
- Chúng ta chưa từng xem qua bút tích của Bạch Đà Sơn chủ nên cũng chẳng biết là chân hay giả. Việc này trọng đại, xin chưởng môn sư thúc xử lý cẩn thận.
Thiên Ngộ nói:
- Đương nhiên là ta phải xử lý cẩn thận rồi. Nơi naà có một phong thư mà người nhận là Bạch Đà Sơn chủ. Tuy người gửi không ký tên nhưng bút tích hình như là của người quen với chúng ta, mời các vị sư đệ, sư muội hãy xem qua.
Án theo thứ bậc, Thiên Cơ chỉ xếp dưới Thiên Ngộ nên lão đáng được xem trước, nhưng lão không dám tiếp nhận.
Dao Quang Tán Nhân nóng lòng muốn biết thực hư nên vội nhận lấy xem trước.
Trong lúc bà ta xem thì đã có một số người vây lại xem. Chữ viết trong thư nhỏ như kiến và chỉ có vài dòng nhưng nét chữ rất rõ ràng. Nội dung thế này:
“Chuyện nhờ vả đã án theo kế hoạch mà tiến hành, tất cả đều như dự liệu. Nhưng hiện tại thời cơ chưa đến, để phòng bất trắc nên có người tiếp ứng thì càng tốt.”.
Thiên Khu xem xong thì buột miệng nói:
- Này, bút tích này hình như là... như là...
Dao Quang Tán Nhân nói:
- Hình như gì nữa, rõ ràng là bút tích của lão ta rồi!
Nói đoạn bà lạnh lùng hừ một tiếng, quay qua hỏi Thiên Cơ:
- Thiên Cơ, mưu đồ của ngươi và Bạch Đà Sơn chủ là đại sự gì vậy?
Thiên Cơ nộ khí quát lại:
- Ngươi nói năng hồ đồ gì thế?
Nói đoạn lão thầm nghĩ:
- “Chỉ cần người đó không cho bọn họ biết thì ta vẫn còn có cơ hội biện giải.”.
Dao Quang Tán Nhân lạnh lùng nói:
- Ngươi cầm lấy và tự xem đi, ngươi dám nói đây chẳng phải là bút tích của ngươi không?
Thiên Cơ nhận lấy phong thư xem qua rồi trợn trừng mắt làm ra vẻ tức giận cùng cực, lão kêu lên:
- Thật là bỉ ổi!
Dao Quang Tán Nhân hỏi lại:
- Ai bỉ ổi!
Thiên Cơ nói:
- Đương nhiên là gian nhân giả mạo bút tích này. Hừ, hắn giả mạo bút tích của ta rất giống nhưng đáng tiếc là câu cú chẳng ra gì.
Dao Quang Tán Nhân cười nhạt, nói:
- Khi tiền chưởng môn sư huynh bị hại, lúc bọn ta chạy vào thì ngươi đã có mặt tại hiện trường rồị..
Thiên Cơ cắt lời, nói:
- Ta nghe Thiên Quyền sư huynh hô hoán nên vội vàng chạy vào. Chung quy cũng phải có một người đến nơi trước, chuyện này có gì là kỳ lạ?
Dao Quang Tán Nhân lạnh lùng nói:
- Đối với ngươi chẳng có gì là kỳ lạ, nhưng chuyện đó mà có thêm phong thư này nữa thì quả thật là rất kỳ quặc đấy!
Hàm Hư chợt lên tiếng:
- Bút tích trên phong thư này có phải của Thiên Cơ sư thúc hay không thì đệ tử cũng không dám khẳng định. Nhưng sau khi bãi hội hôm đó thì Thiên Cơ sư thúc ở cùng một chỗ với bọn đệ tử.
Thiên Ngộ nói:
- Ngươi nói “bọn đệ tử” tức là không chỉ có hai người, vậy còn ai nữa?
Hàm Hư đáp:
- Là Hàm Cốc sư huynh ở chung với bọn đệ tử.
Hàm Cốc không thích khai khẩu nên chỉ gật đầu biểu thị lời của sư đệ hắn là thật.
Thiên Ngộ nói:
- Được, ngươi nói tiếp đi.
Hàm Hư nói tiếp:
- Bọn đệ tử nghe sư phụ hô hoán thì vội vàng chạy đi và bọn đệ tử không chạy nhanh bằng Thiên Cơ sư thúc nên đương nhiên là đến chậm hơn.
Nói như vậy chẳng khác gì đề xuất cho Thiên Cơ một phản chứng hữu lực. Nên mấu chốt của vấn đề không nằm ở chỗ sớm muộn, mà quan trọng Thiên Cơ cũng nghe tiếng hô hoán của chưởng môn rồi mới chạy đến, như vậy kẻ ám toán Thiên Quyền là một người khác.
Thiên Ngộ vốn có đủ chứng cứ để chứng minh Thiên Cơ là hung thủ, nhưng nghe sư điệt nói vậy thì bất giác lão cũng có chút hoài nghi.
Hàm Hư, Hàm Cốc là hai đệ tử của Thiên Quyền chân nhân, lòng trung thành đối với sư phụ bọn chúng là không thể nghi ngờ, nếu không phải sự thực thì bọn chúng đâu có lý nào lại biện hộ cho Thiên Cơ.
Thiên Ngộ do dự một lúc rồi quay sang hỏi Thiên Cơ:
- Vậy ngươi giải thích thế nào về phong thư đó?
Thiên Cơ cảm thấy có hy vọng nên đường hoàng bước lên trước và chỉ tay về phía Phi Phụng nói:
- Chuyện liên quan đến phong thư này, ta đang muốn mời Thượng Quan cô nương giải thích đấy.
Phi Phụng nói:
- Thế à, lão muốn tiểu nữ giải thích điều gì?
Thiên Cơ nói:
- Phong thư này không có ký tên nhưng có ngày phát thư phải không?
Phi Phụng nói:
- Tiểu nữ chỉ phụng mệnh gia phụ chuyển giao phong thư này cho quý phái nên không dám tự tiện mở xem.
Thiên Khu xem lại phong thư rồi nói:
- Không sai, ngày phát tín là ngày mồng ba tháng bảy năm ngoái. Ngày này trước ngày Thiên Quyền bị hại chừng một tháng.
Dao Quang Tán Nhân lạnh lùng nói:
- Phong thư này là cầu Bạch Đà Sơn chủ phái người đến tiếp ứng, một đi một lại là đúng một tháng. Người được phái đến cũng đã được chứng thực, đó là Kim Hồ, thê tử của Bạch Đà Sơn chủ.
Thiên Cơ thản nhiên nói:
- Kim Hồ có phải là người do Bạch Đà Sơn phái đến giúp đỡ hung thủ hay không, chuyện này chúng ta cần phải điều tra rõ ràng. Nhưng không phải là hiện tại, việc quan trọng lúc này là điều tra sự thật của phong thư. Được, cứ xem như ta đã viết phong thư đó, nhưng mật thư ta viết một năm trước cho Bạch Đà Sơn tại sao lại rơi vào tay Thượng Quan Vân Long? Bạch Đà Sơn không thể tận tay giao cho lão ta, phải không? Vả lại, nếu phong thư này đã sớm lọt vào tay Thượng Quan Vân Long thì Bạch Đà Sơn chủ làm sao biết được nội dung thư mà phái người đến?
Thiên Ngộ nghe nói cũng có lý nên bất giác đưa mắt nhìn Phi Phụng.
Phi Phụng nói:
- Tiểu nữ đã hỏi Thân Hồng. Phong thư này không phải là do người của bọn tiểu nữ thu được giữa đường.
Thiên Cơ lập tức hỏi:
- Nói vậy là chỉ còn một khả năng thôi. Phong thư này là do lệnh tôn đoạt từ tay Bạch Đà Sơn chủ?
Ai cũng thừa biết điều đó là không hợp tình lý nhưng dụng ý hỏi như vậy của Thiên Cơ là muốn đẩy Phi Phụng vào thế á khẩu vô ngôn mà thôi. Nào ngờ Phi Phụng nghiêm túc trả lời:
- Đừng nói là võ công của gia phụ vị tất đã thắng được Bạch Đà Sơn chủ, dó có thắng được lão ta thì gia phụ cũng không lấy trong tay lão ta phong thư này. Nhưng nếu muốn người ta không biết thì đừng làm, lão cho rằng chỉ có hai khả năng bí mật bị tiết lộ mà thôi sao? Thực ra không chỉ như vậy.
Thiên Cơ cười nhạt nói:
- Dựa vào điều gì mà cô nương khẳng định đó là bút tích của bần đạo, tạm thời bần đạo không truy vấn. Bần đạo chỉ hỏi cô nương, theo cách nói của cô nương thì hình như cô nương biết lệnh tôn làm thế nào để có được phong thư này, phải không?
Phi Phụng trả lời ngay:
- Không sai, tiểu nữ đã biết!
Thiên Cơ lớn tiếng nói:
- Được, vậy mau nói ra xem! Không lẽ Bạch Đà Sơn chủ tự động giao cho lệnh tôn?
Phi Phụng mỉm cười, nói:
- Lão nói đúng một nửa thôi!
Thiên Cơ bỗng sững ngươi, hỏi lại:
- Đúng một nửa, thế là có ý gì?
Phi Phụng chậm rãi nói:
- Thực không giấu gì lão, đúng là có người mang phong thư này giao cho gia phụ, nhưng không phải là Bạch Đà Sơn chủ.
Thiên Cơ thầm nghĩ:
- “Chỉ cần không phải là Bạch Đà Sơn chủ thì ta tự có biện pháp rồi.”.
Nghĩ đoạn lão nói lớn:
- Người đó là ai?
Phi Phụng không trả lời ngay mà dịch mục quang nhìn ra tứ phía.
Thiên Cơ cười nhạt, nói:
- Người đó là “kẻ tưởng tượng” nên cô
<<1 ... 3839404142 ... 47>>

Tag:

Ảo,Kiếm,Linh,Kỳ

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
[ 4629 ngày trước - Xem: ]
» Âm Dương Thần Chưởng
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ảo Kiếm Linh Kỳ
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ân Thù Kiếm Lục
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ác Thủ Tiểu Tử
[ 4705 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1602