Ảo Kiếm Linh Kỳ
c tốt lắm, đã không tìm cách làm rõ sự hiểu lầm, mà còn lặng lẽ rũ áo ra đi.
Chưởng môn sư huynh không chấp trách còn cho phép đệ trùng quy bản môn thì đệ đã vô cùng cảm kích rồi. Xin sư huynh chớ tự trách nữa.
Theo quy luật võ lâm, kẻ bị trục xuất khỏi môn phái mà muốn về thì tất phải được đại hội đồng môn thông qua. Nhưng nếu tự ý rời bản môn thì khi xin quay về chỉ cần chưởng môn cho phép là được.
Lúc này Thiên Cơ đạo nhân không dám bước ra phản đối nữa. Hàm Cốc, Hàm Hư vì đã nghe chưởng môn nói là chuyện sư phụ bọn chúng bị hại không liên quan đến Tề gia, mà hiện tại chính là lúc điều tra nguyên nhân cái chết. Bọn chúng tuy còn nhiều hoài nghi nhưng cũng đành chờ đợi xem kết quả điều tra nguyên nhân cái chết như thế nào rồi mới lên tiếng.
Thiên Toàn đạo nhân tính tình cương trực nên quan hệ với đồng môn không được tốt lắm, nhưng cũng không đến nỗi xấu. Hàm Cốc, Hàm Hư đều không phản đối thì đương nhiên số đệ tử còn lại của Hoa Sơn phái càng không phản đối.
Thiên Ngộ thấy chúng nhân không ai lên tiếng bèn nói:
- Thiên Toàn sư đệ, xin ngươi hãy nói ra nguyên nhân cái chết của tiền chưởng môn.
Thiên Toàn hắng giọng rồi nói:
- Bệnh thái của Thiên Quyền sư huynh trước khi bị hại thật là kỳ quặc, đệ tử cũng từng hoài nghi là do việc nóng lòng cầu tiến trong luyện công mà dẫn đến như vậy. Đệ tử cũng từng vì chuyện này mà thỉnh giáo Tề Yến Nhiên lão tiền bối. Tất nhiên là được sư môn sư huynh đồng ý rồi đệ tử mới đi.
Thiên Cơ lạnh lùng nói:
- Ngươi và Tề gia giao tình rất thân, chuyện này mọi người đều biết. Ngươi thích khi nào đi bái kiến Tề Yến Nhiên là chuyện riêng của ngươi, cần gì phải giả vờ mượn danh nghĩa của tiền chưởng môn.
Ý lão muốn nói ra Thiên Toàn bịa đặt ra di ngôn của tiền chưởng môn bởi lẽ “tử vô đối chứng”.
Không ngờ Hàm Hư lại lên tiếng nói:
- Đệ tử cũng từng nghe tiên sư nói qua chuyện này. Tiên sư nói, muốn phán đoán có phải vì luyện công thất thường mà sinh bệnh hay không thì cần phải có kiến thúc quảng bác về võ học. Đương thế võ lâm chỉ có hai nhân vật đạt đến tiêu chuẩn này, đó là Thượng Quan Vân Long và Tề Yến Nhiên. Tiên sư nói, người vốn muốn đi thỉnh giáo Tề Yến Nhiên nhưng vì công việc bận rộn nên đành tạm gác lại. Đương thời có Thiên Toàn sư thúc tại trường. Thiên Toàn sư thúc nói:
“Sư huynh thân phận là chưởng môn một phái, dù có thể đi được thì cũng không tiện thỉnh giáo người khác, chi bằng hãy để tiểu đệ đi.”.
Đã có Hàm Hư chứng thực chuyện này thì Thiên Cơ tự nhiên không thể biện bác được nữa.
Thiên Ngộ hỏi:
- Tề Yến Nhiên đã nói thế nào?
Thiên Toàn chậm rãi đáp:
- Lão hỏi về bệnh thái của Thiền Quyền sư huynh rồi lại thử nội công của đệ tử, cuối cùng lão phán đoán đây không phải là dấu hiệu của tẩu hỏa nhập ma và hoài nghi có một nguyên nhân khác.
Thiên Cơ cười nhạt, nói:
- Lời của Tề Yến Nhiên có thể tin tưởng hoàn toàn sao?
Thiên Toàn nói:
- Không sai, đệ tử tuy rất khâm phục võ học của Tề Yến Nhiên, nhưng cũng sợ phán đoán của lão có sai lầm. Do đó, đệ tử quyết định lấy bản thân mình để thử, đệ tử bế quan bốn mươi chín ngày luyện nội công tâm pháp thượng thừa của bản môn mà Thiên Quyền sư huynh dày công nghiên cứu. Kết quả thế nào mọi người đều đã biết, tuy đệ tử chưa đến kỳ hạn mà đã khai quan nên nguyên khí ít nhiều bị hao tổn, song đến hiện giờ vẫn chưa thấy có bệnh trạng như Thiên Quyền sư huynh.
Nên biết, Thiên Toàn dùng bốn mươi chín ngày để luyện nội công tâm pháp thượng thừa là có thể nói đã “nôn nóng cầu tiến” hơn Thiên Quyền đạo nhân nhiều.
Thiên Ngộ gật đầu rồi nói:
- Không sai, đó là một phản chứng rất hay để chứng minh tinh thần bất thường của tiền chưởng môn trong thời gian nửa năm đó không phải vì nóng lòng cầu tiến trong việc luyện công mà gây ra.
Hàm Hư chợt nhớ lại một chuyện, nên hỏi:
- Thiên Toàn sư thúc, Tề Yến Nhiên hoài nghi bệnh của tiên sư là do một nguyên nhân khác, nhưng hình như sư thúc chưa nói ra nguyên nhân đó. Thế lão ta phán đoán nguyên nhân bệnh là gì vậy?
Thiên Toàn nói:
- Đó chỉ là một cách phán đoán của Tề Yến Nhiên, đương thời vẫn chưa thể đưa ra kết luận nên ta không dám tự tiện nói ra.
Thiên Ngộ nói:
- Được, vậy thì bây giờ sư đệ có thể nói rồi đấy.
Lời này vừa phát ra thì thần sắc của đệ tử phái Hoa Sơn lộ đầy nghi ngờ. Bởi lẽ ý của câu này khá rõ, tức là phán đoán của Tề Yến Nhiên khi đó đã có thể làm kết luận ở hiện tại rồi.
Thật là:
“Lãnh hữu bệnh nhân án trung án.
Hà tâm tích ác tự nhiên kinh.”.
Hồi 14 : Truy Tầm Mầm Họa, Biến Cố Phát Sinh
Thiên Toàn đạo nhân chậm rãi nói:
- Theo phán đoán của Tề lão tiền bối thì có khả năng Thiên Quyên sư huynh bị trúng độc mà không biết.
Thiên Cơ lạnh lùng hừ một tiếng, dường như lão muốn nói điều gì nhưng lại không nói ra.
Hàm Hư không im lặng được nên buột miệng nói:
- Nội công của tiên sư thâm hậu, trừ phi là các loại kịch độc như gan khổng tước, trứng kim tằm, nước dãi rắn lao, hắc tâm lan v.v... Nếu không thì sợ rằng cũng khó khiến cho tiên sư trúng độc. Vả lại đâu có chuyện trúng độc lâu cả nửa năm mà bản thân không biết?
Thiên Toàn nói:
- Tề lão tiền bối nói, sợ rằng đây là một phương pháp hạ độc cực kỳ cao minh, độc tinh xâm nhập từ từ khiến người trúng độc khó lòng phát giác. Trong một thời gian dài mới có cảm giác tựa như bệnh mà không phải bệnh. Dù là đại phu có y thuật cao minh mà chỉ dựa vào việc bắt mạch thì cũng không thể phát hiện được hiện tượng bị trúng độc.
Hàm Hư nói:
- Có độc dược mạn tính lợi hại như thế sao?
Vừa nói hắn vừa đưa mắt nhìn về phía Đường Hy Vũ.
Đường Hy Vũ liền nói:
- Theo tại hạ biết thì có loại độc dược này. Độc dược của Đường gia tại hạ chế luyện có thể khiến cho người trúng độc sau một năm mới tử vong mà bình thường không có dị trạng.
Nhưng về phương diện này thì độc dược Đường gia không phải là tối lợi hại, nếu dùng để đối phó với nhân vật có nội công thâm hậu thì sợ rằng khó qua mặt. Ngoài ra, còn có độc dược của hai nhà mà có thể giết người trong lúc bất giác bất tri, cao thủ võ học hàng nhất đẳng cũng không thể phòng được.
Hàm Hư vẫn còn hoài nghi, hắn truy vấn:
- Loại độc dược này cần phải hạ độc liên tục chứ không phải một lần, đúng không?
Đường Hy Vũ nói:
- Không sai, đối phó với nhân vật có nội công thâm hậu như lệnh sư thì phân lượng hạ độc mỗi lần phải thích hợp, nhiều một chút là bị phát giác ngay. Vì thế cần phải hạ độc liên tục mới được.
Hàm Hư nói:
- Nói vậy có nghĩa kẻ hạ độc tất phải tiếp cận tiên sư thường ngày?
Đường Hy Vũ nói:
- Vấn đề này, xin lượng thứ cho tại hạ miễn trả lời. Nhưng theo bệnh thái của lệnh sư mà phán đoán thì loại độc dược đó không phải là độc dược khiến người bị hại chết ngay, mà là loại độc dược làm mất dần công lực của người bị hại. Như vậy, rõ ràng là người hạ độc rất hiểu về trình độ nội công của lệnh sư và nếu dùng độc dược có thể trí mạng thì nhất định sẽ bị lệnh sư phát giác ngay.
Hàm Hư kinh ngạc không thôi, hắn nói:
- Nói vậy có nghĩa kẻ bị hiềm nghi chỉ có giới hạn mà thôi. Tại hạ sợ rằng kẻ đáng bị hoài nghi nhất chỉ có một người.
Thiên Ngộ nói:
- Hàm Hư sư điệt, ngươi chớ đa nghi, đương nhiên chúng ta không thể hoài nghi bản thân ngươi rồi.
Đường Hy Vũ nói:
- Tại hạ cũng chỉ dựa vào hiện tượng trúng độc mà phán đoán thôi, trước khi có chứng cứ thực tế, tại hạ tuyệt đối không dám nói chắc. Theo phán đoán của tại hạ thì người này tâm kế phải thâm và chuyên nắm các cơ hội của người khác.
Hàm Hư nói:
- Chuyên nắm các cơ hội là có ý gì?
Đường Hy Vũ nói:
- Đó là chọn thời cơ hạ độc rất thích hợp.
Hàm Hư truy vấn:
- Đường nhị công tử muốn nói kẻ hạ độc đã chọn thời điểm tiên sư luyện nội công tâm pháp thượng thừa để ra tay?
Đường Hy Vũ khẽ gật đầu, nói:
- Không sai, vì vậy nên khi xuất hiện trạng thái mệt mỏi, tinh thần bất thường thì lệnh sư cho rằng đó là do việc luyện công nôn nóng mà sinh bệnh, thậm chí còn hoài nghi là dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma. Nhưng lệnh sư lại không biết rằng công lực của lão đang dần dần tiêu giảm một cách vô tình.
Thiên Ngộ nói:
- Đa tạ Đường nhị công tử đã giảng giải về tính năng của độc dược này. Ta thấy phán đoán đó rất hợp lý.
Thiên Toàn tiếp lời:
- Thời cơ chọn hạ độc cũng rất thích hợp Thiên Quyền sư huynh xem xong phong thư của Tiễn đại tiên sinh thì tự nhiên tâm thần bất an mà người cũng không ngờ là kẻ đó có thể ám toán mình, vì vậykẻ đó mới có thể xuất một chiêu là thành công ngay.
Thiên Cơ cười nhạt, nói:
- Ngươi tận mắt thấy như thế chăng?
Thiên Toàn nghiêm sắc diện nói:
- Đương nhiên đệ không thấy tình hình hung thủ hành hung nhưng chúng ta đều thấy dáng vẻ của tiền chưởng môn sau khi vừa bị hại. Thần thái trên mặt người tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, nếu không phải là người quen thì tại sao tiền chưởng môn lại có biểu hiện như thế?
Thiên Khu đạo nhân thận trọng nói:
- Đệ tử không dám nói phán đoán này là không hợp lý nhưng dẫu sao thì cũng chỉ là phán đoán mà thôi. Nếu tìm không ra chứng cứ thật sự mà quá tin vào phán đoán vừa rồi thì sợ rằng sẽ gây cho đồng môn nghi kỵ lẫn nhau.
Thiên Ngộ nói:
- Không sai, không có bằng chứng thì không thể phá vụ án này. Nhưng cũng may là ta còn giữ một di vật của tiền chưởng môn, thoạt tiên không ai ngờ có thể dùng di vật này làm tội chứng của hung thủ, còn bây giờ thì có thể mang ra dùng rồi. Xin mời Đường nhị công tử giám định giúp.
Hàm Cốc, Hàm Hư không hẹn mà cùng hỏi:
- Là di vật gì?
Thiên Ngộ nói:
- Đó là nửa bầu Tùng Tử Tửu mà Thiên Quyền sư huynh uống còn thừa. Thiên Quyền sư huynh không phải là tửu đồ, nhưng có thói quen uống hai chung tiểu tử trước bữa ăn. Ta bảo quản nửa bầu rượu còn thừa là nguyện sau khi tìm ra hung thủ và báo được thù cho tiền chưởng môn thì phân ra cho mọi người cùng uống mừng.
Lão nói đến đây thì đã có đệ tử môn hạ đưa nửa bầu rượu ra.
Thiên Khu lên tiếng:
- Bầu rượu này đệ tử nhớ là cũng từng uống qua.
Thiên Cơ lập tức tiếp lời:
- Không sai, ta cũng từng uống qua. Có lúc Thiên Quyền sư huynh gọi chúng ta đến cùng ăn cơm với người, nên ít nhiều chúng ta cũng uống qua vài chung.
Đường Hy Vũ lặng lẽ lấy một giọt rượu cho vào miệng thử, hồi lâu sau mới gật gật đầu.
Hàm Hư vội hỏi:
- Là độc tửu chăng?
Đường Hy Vũ nói:
- Không sai, trong rượu có loại độc dược đó.
Lời này vừa dứt thì đệ tử phái Hoa Sơn đều biến sắc.
Đường Hy Vũ chậm rãi nói tiếp:
- Loại độc tửu này nếu ngẫu nhiên uống một hai chung thì tuyệt đối không có việc gì.
Nhưng nếu hai ba ngày uống một lần, thời gian kéo dài hai ba tháng thì nhất định sẽ khác.
Người thường thì có lẽ không sao, nhưng với người luyện công thì công lực sẽ bị độc tửu hóa giải dần dần mà không hay biết.
Thiên Cơ lẩm bẩm:
- Có loại độc tửu thần kỳ như thế sao?
Đường Hy Vũ nói tiếp:
- Loại độc tửu này còn có một đặc điểm nữa là tiềm tàng càng lâu ngày thì độc tính càng lợi hại. Với nửa bầu rượu hiện tại mà nói, uống một chung tuy không sao nhưng sẽ cảm thấy tâm mạch tăng nhịp ngay.
Thiên Ngộ nhận lấy bầu rượu và rót một chung uống cạn rồi nói:
- Không sai, quả nhiên là như vậy!
Lão nhìn qua Thiên Cơ và nói tiếp:
- Ngươi có muốn thử không?
Thiên Cơ đã cảm thấy mục quang kỳ lạ của Thiên Ngộ nên lớn tiếng nói:
- Tại sao chỉ kêu một mình ta thử?
Thiên Ngộ nói:
- Không có gì, ta thấy hình như sư đệ không tin là độc tửu.
Thiên Cơ không dám phát tác nên đành nói:
- Sư huynh đã thử rồi bất tất phải thử nữa. Nhưng đệ vẫn còn một nghi vấn.
Thiên Ngộ nói:
- Mời nói tự nhiên.
Thiên Cơ nói:
- Độc tửu đã được chứng thực, vậy án chiếu theo phán đoán hợp tình hợp lý kia thì hình như hung thủ là đệ tử của bản môn?
Tính cách của Thiên Ngộ xưa nay nhu nhược bất quyết cho nên Thiên Cơ cho rằng Thiên Ngộ sẽ trả lời hàng hai, nào ngờ Thiên Ngộ nói như chém đinh chặt sắt:
- Không sai, ngoại nhân làm sao có thể hạ độc trường kỳ trong bữa ăn của tiền chưởng môn.
Thiên Cơ liền nói:
- Như vậy có lẽ hung thủ và người hạ độc là một?
Thiên Ngộ nói:
- Không sai, ta cũng cho rằng phán đoán của sư đệ rất hợp lý. Vì chuyện khi sư diệt tổ đại nghịch bất đạo này thường không dám cho người thứ hai biết nên chỉ có thể tự mình làm thôi.
Thiên Cơ trấn định tâm thần không thể run giọng, nói:
- Nghi vấn của tiểu đệ là ở chỗ này, tiền chưởng môn bị chưởng lực đánh chết, và trên người không có dấu vết thương thế, chúng ta từng nghiên cứu qua võ công của các môn phái và kết luận đó là chưởng lực hợp từ Đại Suất Bia Thủ và Miêu Cương. Đây là loại võ công độc môn của Tiễn gia, nhưng Tiễn đại tiên sinh cũng chưa luyện thành. Vì thế chúng ta đều cảm thấy khó hiểu. Đừng nói là võ công của Tiễn gia thông truyền cho ngoại nhân, dù có muốn luyện loại võ công này cũng không phải là chuyện dễ. Đệ tử bản môn e rằng không thể luyện thành môn võ công đó!
Thiên Ngộ liền nói:
- Ngươi sai rồi!
Thiên Cơ kinh ngạc kêu thất thanh:
- Vậy đệ tử bản môn đó là ai?
Lúc này lão ta đã không được bình tĩnh nữa nên giọng nói bắt đầu run lên.
Thiên Ngộ làm ra vẻ ngẩn người và hỏi lại:
- Cái gì là ai?
Thiên Cơ nói:
- Đệ muốn hỏi đệ tử bản phái luyện htành võ công độc môn của Tiễn gia là ai?
Thiên Ngộ mỉm cười, nói:
- Đừng khẩn trương, đệ tử bản môn có ai luyện thành võ công của Tiễn gia hay không thì ta không biết, ta chỉ muốn nói môn võ công hợp nhất cương nhu chưởng đó đã không còn là võ công độc môn của Tiễn gia nữa rồi.
Thiên Cơ làm ra vẻ khiêm tốn, nói:
- Lượng thứ cho tiểu đệ kiến văn hủ lậu, không biết còn có môn phái nào có loại võ công đó?
Thiên Ngộ nói:
- Theo ta biết, tối thiểu cũng có một người luyện thành môn võ công đó.
Thiên Cơ trì nghi một lúc rồi hỏi:
- Là ai vậy?
Tuy lão thừa biết Thiên Ngộ nói không phải là đệ tử bản môn nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bất an, tim đập thình thịch.
Thiên Ngộ chậm rãi nói:
- Chuyện này tốt nhất là mời Vệ thiếu hiệp nói ra vì Vệ thiếu hiệp đã từng động thủ với kẻ đó.
Vệ Thiên Nguyên đứng lên, nói:
- Trước khi nói ra kẻ đó là ai, tại hạ muốn nói đến một chuyện. Tại hạ có một vị thế bá, tên gọi là Khương Chí Kỳ, người này cũng bị hạ độc mà chết.
Thiên Cơ không nhịn được nên nói:
- Lão ta bị hạ độc mà chết thì có liên quan gì đến chuyện của bọn ta?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Xin chớ nóng vội, người mà tại hạ muốn nói không phải vị thế bá này mà là thê tử của người. Đạo trưởng có nhẫn nại nghe được không?
Thiên Cơ đành nói:
- Ngươi nói ra xem.
Vệ Thiên Nguyên tiếp tục nói:
- Sau khi phu quân bị hại không bao lâu thì vị phu nhân này cũng bị ám toán, lúc chết không thấy huyết, cũng không thấy thương thế, chỉ thấy trán hơi lõm xuống, chẳng hay tình hình bị hại của chưởng môn quý phái có giống như vậy không?
Thiên Ngộ nói:
- Hoàn toàn giống như vậy.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Đương thời tại hạ cũng cảm thấy khó hiểu và hoài n
Chưởng môn sư huynh không chấp trách còn cho phép đệ trùng quy bản môn thì đệ đã vô cùng cảm kích rồi. Xin sư huynh chớ tự trách nữa.
Theo quy luật võ lâm, kẻ bị trục xuất khỏi môn phái mà muốn về thì tất phải được đại hội đồng môn thông qua. Nhưng nếu tự ý rời bản môn thì khi xin quay về chỉ cần chưởng môn cho phép là được.
Lúc này Thiên Cơ đạo nhân không dám bước ra phản đối nữa. Hàm Cốc, Hàm Hư vì đã nghe chưởng môn nói là chuyện sư phụ bọn chúng bị hại không liên quan đến Tề gia, mà hiện tại chính là lúc điều tra nguyên nhân cái chết. Bọn chúng tuy còn nhiều hoài nghi nhưng cũng đành chờ đợi xem kết quả điều tra nguyên nhân cái chết như thế nào rồi mới lên tiếng.
Thiên Toàn đạo nhân tính tình cương trực nên quan hệ với đồng môn không được tốt lắm, nhưng cũng không đến nỗi xấu. Hàm Cốc, Hàm Hư đều không phản đối thì đương nhiên số đệ tử còn lại của Hoa Sơn phái càng không phản đối.
Thiên Ngộ thấy chúng nhân không ai lên tiếng bèn nói:
- Thiên Toàn sư đệ, xin ngươi hãy nói ra nguyên nhân cái chết của tiền chưởng môn.
Thiên Toàn hắng giọng rồi nói:
- Bệnh thái của Thiên Quyền sư huynh trước khi bị hại thật là kỳ quặc, đệ tử cũng từng hoài nghi là do việc nóng lòng cầu tiến trong luyện công mà dẫn đến như vậy. Đệ tử cũng từng vì chuyện này mà thỉnh giáo Tề Yến Nhiên lão tiền bối. Tất nhiên là được sư môn sư huynh đồng ý rồi đệ tử mới đi.
Thiên Cơ lạnh lùng nói:
- Ngươi và Tề gia giao tình rất thân, chuyện này mọi người đều biết. Ngươi thích khi nào đi bái kiến Tề Yến Nhiên là chuyện riêng của ngươi, cần gì phải giả vờ mượn danh nghĩa của tiền chưởng môn.
Ý lão muốn nói ra Thiên Toàn bịa đặt ra di ngôn của tiền chưởng môn bởi lẽ “tử vô đối chứng”.
Không ngờ Hàm Hư lại lên tiếng nói:
- Đệ tử cũng từng nghe tiên sư nói qua chuyện này. Tiên sư nói, muốn phán đoán có phải vì luyện công thất thường mà sinh bệnh hay không thì cần phải có kiến thúc quảng bác về võ học. Đương thế võ lâm chỉ có hai nhân vật đạt đến tiêu chuẩn này, đó là Thượng Quan Vân Long và Tề Yến Nhiên. Tiên sư nói, người vốn muốn đi thỉnh giáo Tề Yến Nhiên nhưng vì công việc bận rộn nên đành tạm gác lại. Đương thời có Thiên Toàn sư thúc tại trường. Thiên Toàn sư thúc nói:
“Sư huynh thân phận là chưởng môn một phái, dù có thể đi được thì cũng không tiện thỉnh giáo người khác, chi bằng hãy để tiểu đệ đi.”.
Đã có Hàm Hư chứng thực chuyện này thì Thiên Cơ tự nhiên không thể biện bác được nữa.
Thiên Ngộ hỏi:
- Tề Yến Nhiên đã nói thế nào?
Thiên Toàn chậm rãi đáp:
- Lão hỏi về bệnh thái của Thiền Quyền sư huynh rồi lại thử nội công của đệ tử, cuối cùng lão phán đoán đây không phải là dấu hiệu của tẩu hỏa nhập ma và hoài nghi có một nguyên nhân khác.
Thiên Cơ cười nhạt, nói:
- Lời của Tề Yến Nhiên có thể tin tưởng hoàn toàn sao?
Thiên Toàn nói:
- Không sai, đệ tử tuy rất khâm phục võ học của Tề Yến Nhiên, nhưng cũng sợ phán đoán của lão có sai lầm. Do đó, đệ tử quyết định lấy bản thân mình để thử, đệ tử bế quan bốn mươi chín ngày luyện nội công tâm pháp thượng thừa của bản môn mà Thiên Quyền sư huynh dày công nghiên cứu. Kết quả thế nào mọi người đều đã biết, tuy đệ tử chưa đến kỳ hạn mà đã khai quan nên nguyên khí ít nhiều bị hao tổn, song đến hiện giờ vẫn chưa thấy có bệnh trạng như Thiên Quyền sư huynh.
Nên biết, Thiên Toàn dùng bốn mươi chín ngày để luyện nội công tâm pháp thượng thừa là có thể nói đã “nôn nóng cầu tiến” hơn Thiên Quyền đạo nhân nhiều.
Thiên Ngộ gật đầu rồi nói:
- Không sai, đó là một phản chứng rất hay để chứng minh tinh thần bất thường của tiền chưởng môn trong thời gian nửa năm đó không phải vì nóng lòng cầu tiến trong việc luyện công mà gây ra.
Hàm Hư chợt nhớ lại một chuyện, nên hỏi:
- Thiên Toàn sư thúc, Tề Yến Nhiên hoài nghi bệnh của tiên sư là do một nguyên nhân khác, nhưng hình như sư thúc chưa nói ra nguyên nhân đó. Thế lão ta phán đoán nguyên nhân bệnh là gì vậy?
Thiên Toàn nói:
- Đó chỉ là một cách phán đoán của Tề Yến Nhiên, đương thời vẫn chưa thể đưa ra kết luận nên ta không dám tự tiện nói ra.
Thiên Ngộ nói:
- Được, vậy thì bây giờ sư đệ có thể nói rồi đấy.
Lời này vừa phát ra thì thần sắc của đệ tử phái Hoa Sơn lộ đầy nghi ngờ. Bởi lẽ ý của câu này khá rõ, tức là phán đoán của Tề Yến Nhiên khi đó đã có thể làm kết luận ở hiện tại rồi.
Thật là:
“Lãnh hữu bệnh nhân án trung án.
Hà tâm tích ác tự nhiên kinh.”.
Hồi 14 : Truy Tầm Mầm Họa, Biến Cố Phát Sinh
Thiên Toàn đạo nhân chậm rãi nói:
- Theo phán đoán của Tề lão tiền bối thì có khả năng Thiên Quyên sư huynh bị trúng độc mà không biết.
Thiên Cơ lạnh lùng hừ một tiếng, dường như lão muốn nói điều gì nhưng lại không nói ra.
Hàm Hư không im lặng được nên buột miệng nói:
- Nội công của tiên sư thâm hậu, trừ phi là các loại kịch độc như gan khổng tước, trứng kim tằm, nước dãi rắn lao, hắc tâm lan v.v... Nếu không thì sợ rằng cũng khó khiến cho tiên sư trúng độc. Vả lại đâu có chuyện trúng độc lâu cả nửa năm mà bản thân không biết?
Thiên Toàn nói:
- Tề lão tiền bối nói, sợ rằng đây là một phương pháp hạ độc cực kỳ cao minh, độc tinh xâm nhập từ từ khiến người trúng độc khó lòng phát giác. Trong một thời gian dài mới có cảm giác tựa như bệnh mà không phải bệnh. Dù là đại phu có y thuật cao minh mà chỉ dựa vào việc bắt mạch thì cũng không thể phát hiện được hiện tượng bị trúng độc.
Hàm Hư nói:
- Có độc dược mạn tính lợi hại như thế sao?
Vừa nói hắn vừa đưa mắt nhìn về phía Đường Hy Vũ.
Đường Hy Vũ liền nói:
- Theo tại hạ biết thì có loại độc dược này. Độc dược của Đường gia tại hạ chế luyện có thể khiến cho người trúng độc sau một năm mới tử vong mà bình thường không có dị trạng.
Nhưng về phương diện này thì độc dược Đường gia không phải là tối lợi hại, nếu dùng để đối phó với nhân vật có nội công thâm hậu thì sợ rằng khó qua mặt. Ngoài ra, còn có độc dược của hai nhà mà có thể giết người trong lúc bất giác bất tri, cao thủ võ học hàng nhất đẳng cũng không thể phòng được.
Hàm Hư vẫn còn hoài nghi, hắn truy vấn:
- Loại độc dược này cần phải hạ độc liên tục chứ không phải một lần, đúng không?
Đường Hy Vũ nói:
- Không sai, đối phó với nhân vật có nội công thâm hậu như lệnh sư thì phân lượng hạ độc mỗi lần phải thích hợp, nhiều một chút là bị phát giác ngay. Vì thế cần phải hạ độc liên tục mới được.
Hàm Hư nói:
- Nói vậy có nghĩa kẻ hạ độc tất phải tiếp cận tiên sư thường ngày?
Đường Hy Vũ nói:
- Vấn đề này, xin lượng thứ cho tại hạ miễn trả lời. Nhưng theo bệnh thái của lệnh sư mà phán đoán thì loại độc dược đó không phải là độc dược khiến người bị hại chết ngay, mà là loại độc dược làm mất dần công lực của người bị hại. Như vậy, rõ ràng là người hạ độc rất hiểu về trình độ nội công của lệnh sư và nếu dùng độc dược có thể trí mạng thì nhất định sẽ bị lệnh sư phát giác ngay.
Hàm Hư kinh ngạc không thôi, hắn nói:
- Nói vậy có nghĩa kẻ bị hiềm nghi chỉ có giới hạn mà thôi. Tại hạ sợ rằng kẻ đáng bị hoài nghi nhất chỉ có một người.
Thiên Ngộ nói:
- Hàm Hư sư điệt, ngươi chớ đa nghi, đương nhiên chúng ta không thể hoài nghi bản thân ngươi rồi.
Đường Hy Vũ nói:
- Tại hạ cũng chỉ dựa vào hiện tượng trúng độc mà phán đoán thôi, trước khi có chứng cứ thực tế, tại hạ tuyệt đối không dám nói chắc. Theo phán đoán của tại hạ thì người này tâm kế phải thâm và chuyên nắm các cơ hội của người khác.
Hàm Hư nói:
- Chuyên nắm các cơ hội là có ý gì?
Đường Hy Vũ nói:
- Đó là chọn thời cơ hạ độc rất thích hợp.
Hàm Hư truy vấn:
- Đường nhị công tử muốn nói kẻ hạ độc đã chọn thời điểm tiên sư luyện nội công tâm pháp thượng thừa để ra tay?
Đường Hy Vũ khẽ gật đầu, nói:
- Không sai, vì vậy nên khi xuất hiện trạng thái mệt mỏi, tinh thần bất thường thì lệnh sư cho rằng đó là do việc luyện công nôn nóng mà sinh bệnh, thậm chí còn hoài nghi là dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma. Nhưng lệnh sư lại không biết rằng công lực của lão đang dần dần tiêu giảm một cách vô tình.
Thiên Ngộ nói:
- Đa tạ Đường nhị công tử đã giảng giải về tính năng của độc dược này. Ta thấy phán đoán đó rất hợp lý.
Thiên Toàn tiếp lời:
- Thời cơ chọn hạ độc cũng rất thích hợp Thiên Quyền sư huynh xem xong phong thư của Tiễn đại tiên sinh thì tự nhiên tâm thần bất an mà người cũng không ngờ là kẻ đó có thể ám toán mình, vì vậykẻ đó mới có thể xuất một chiêu là thành công ngay.
Thiên Cơ cười nhạt, nói:
- Ngươi tận mắt thấy như thế chăng?
Thiên Toàn nghiêm sắc diện nói:
- Đương nhiên đệ không thấy tình hình hung thủ hành hung nhưng chúng ta đều thấy dáng vẻ của tiền chưởng môn sau khi vừa bị hại. Thần thái trên mặt người tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, nếu không phải là người quen thì tại sao tiền chưởng môn lại có biểu hiện như thế?
Thiên Khu đạo nhân thận trọng nói:
- Đệ tử không dám nói phán đoán này là không hợp lý nhưng dẫu sao thì cũng chỉ là phán đoán mà thôi. Nếu tìm không ra chứng cứ thật sự mà quá tin vào phán đoán vừa rồi thì sợ rằng sẽ gây cho đồng môn nghi kỵ lẫn nhau.
Thiên Ngộ nói:
- Không sai, không có bằng chứng thì không thể phá vụ án này. Nhưng cũng may là ta còn giữ một di vật của tiền chưởng môn, thoạt tiên không ai ngờ có thể dùng di vật này làm tội chứng của hung thủ, còn bây giờ thì có thể mang ra dùng rồi. Xin mời Đường nhị công tử giám định giúp.
Hàm Cốc, Hàm Hư không hẹn mà cùng hỏi:
- Là di vật gì?
Thiên Ngộ nói:
- Đó là nửa bầu Tùng Tử Tửu mà Thiên Quyền sư huynh uống còn thừa. Thiên Quyền sư huynh không phải là tửu đồ, nhưng có thói quen uống hai chung tiểu tử trước bữa ăn. Ta bảo quản nửa bầu rượu còn thừa là nguyện sau khi tìm ra hung thủ và báo được thù cho tiền chưởng môn thì phân ra cho mọi người cùng uống mừng.
Lão nói đến đây thì đã có đệ tử môn hạ đưa nửa bầu rượu ra.
Thiên Khu lên tiếng:
- Bầu rượu này đệ tử nhớ là cũng từng uống qua.
Thiên Cơ lập tức tiếp lời:
- Không sai, ta cũng từng uống qua. Có lúc Thiên Quyền sư huynh gọi chúng ta đến cùng ăn cơm với người, nên ít nhiều chúng ta cũng uống qua vài chung.
Đường Hy Vũ lặng lẽ lấy một giọt rượu cho vào miệng thử, hồi lâu sau mới gật gật đầu.
Hàm Hư vội hỏi:
- Là độc tửu chăng?
Đường Hy Vũ nói:
- Không sai, trong rượu có loại độc dược đó.
Lời này vừa dứt thì đệ tử phái Hoa Sơn đều biến sắc.
Đường Hy Vũ chậm rãi nói tiếp:
- Loại độc tửu này nếu ngẫu nhiên uống một hai chung thì tuyệt đối không có việc gì.
Nhưng nếu hai ba ngày uống một lần, thời gian kéo dài hai ba tháng thì nhất định sẽ khác.
Người thường thì có lẽ không sao, nhưng với người luyện công thì công lực sẽ bị độc tửu hóa giải dần dần mà không hay biết.
Thiên Cơ lẩm bẩm:
- Có loại độc tửu thần kỳ như thế sao?
Đường Hy Vũ nói tiếp:
- Loại độc tửu này còn có một đặc điểm nữa là tiềm tàng càng lâu ngày thì độc tính càng lợi hại. Với nửa bầu rượu hiện tại mà nói, uống một chung tuy không sao nhưng sẽ cảm thấy tâm mạch tăng nhịp ngay.
Thiên Ngộ nhận lấy bầu rượu và rót một chung uống cạn rồi nói:
- Không sai, quả nhiên là như vậy!
Lão nhìn qua Thiên Cơ và nói tiếp:
- Ngươi có muốn thử không?
Thiên Cơ đã cảm thấy mục quang kỳ lạ của Thiên Ngộ nên lớn tiếng nói:
- Tại sao chỉ kêu một mình ta thử?
Thiên Ngộ nói:
- Không có gì, ta thấy hình như sư đệ không tin là độc tửu.
Thiên Cơ không dám phát tác nên đành nói:
- Sư huynh đã thử rồi bất tất phải thử nữa. Nhưng đệ vẫn còn một nghi vấn.
Thiên Ngộ nói:
- Mời nói tự nhiên.
Thiên Cơ nói:
- Độc tửu đã được chứng thực, vậy án chiếu theo phán đoán hợp tình hợp lý kia thì hình như hung thủ là đệ tử của bản môn?
Tính cách của Thiên Ngộ xưa nay nhu nhược bất quyết cho nên Thiên Cơ cho rằng Thiên Ngộ sẽ trả lời hàng hai, nào ngờ Thiên Ngộ nói như chém đinh chặt sắt:
- Không sai, ngoại nhân làm sao có thể hạ độc trường kỳ trong bữa ăn của tiền chưởng môn.
Thiên Cơ liền nói:
- Như vậy có lẽ hung thủ và người hạ độc là một?
Thiên Ngộ nói:
- Không sai, ta cũng cho rằng phán đoán của sư đệ rất hợp lý. Vì chuyện khi sư diệt tổ đại nghịch bất đạo này thường không dám cho người thứ hai biết nên chỉ có thể tự mình làm thôi.
Thiên Cơ trấn định tâm thần không thể run giọng, nói:
- Nghi vấn của tiểu đệ là ở chỗ này, tiền chưởng môn bị chưởng lực đánh chết, và trên người không có dấu vết thương thế, chúng ta từng nghiên cứu qua võ công của các môn phái và kết luận đó là chưởng lực hợp từ Đại Suất Bia Thủ và Miêu Cương. Đây là loại võ công độc môn của Tiễn gia, nhưng Tiễn đại tiên sinh cũng chưa luyện thành. Vì thế chúng ta đều cảm thấy khó hiểu. Đừng nói là võ công của Tiễn gia thông truyền cho ngoại nhân, dù có muốn luyện loại võ công này cũng không phải là chuyện dễ. Đệ tử bản môn e rằng không thể luyện thành môn võ công đó!
Thiên Ngộ liền nói:
- Ngươi sai rồi!
Thiên Cơ kinh ngạc kêu thất thanh:
- Vậy đệ tử bản môn đó là ai?
Lúc này lão ta đã không được bình tĩnh nữa nên giọng nói bắt đầu run lên.
Thiên Ngộ làm ra vẻ ngẩn người và hỏi lại:
- Cái gì là ai?
Thiên Cơ nói:
- Đệ muốn hỏi đệ tử bản phái luyện htành võ công độc môn của Tiễn gia là ai?
Thiên Ngộ mỉm cười, nói:
- Đừng khẩn trương, đệ tử bản môn có ai luyện thành võ công của Tiễn gia hay không thì ta không biết, ta chỉ muốn nói môn võ công hợp nhất cương nhu chưởng đó đã không còn là võ công độc môn của Tiễn gia nữa rồi.
Thiên Cơ làm ra vẻ khiêm tốn, nói:
- Lượng thứ cho tiểu đệ kiến văn hủ lậu, không biết còn có môn phái nào có loại võ công đó?
Thiên Ngộ nói:
- Theo ta biết, tối thiểu cũng có một người luyện thành môn võ công đó.
Thiên Cơ trì nghi một lúc rồi hỏi:
- Là ai vậy?
Tuy lão thừa biết Thiên Ngộ nói không phải là đệ tử bản môn nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bất an, tim đập thình thịch.
Thiên Ngộ chậm rãi nói:
- Chuyện này tốt nhất là mời Vệ thiếu hiệp nói ra vì Vệ thiếu hiệp đã từng động thủ với kẻ đó.
Vệ Thiên Nguyên đứng lên, nói:
- Trước khi nói ra kẻ đó là ai, tại hạ muốn nói đến một chuyện. Tại hạ có một vị thế bá, tên gọi là Khương Chí Kỳ, người này cũng bị hạ độc mà chết.
Thiên Cơ không nhịn được nên nói:
- Lão ta bị hạ độc mà chết thì có liên quan gì đến chuyện của bọn ta?
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Xin chớ nóng vội, người mà tại hạ muốn nói không phải vị thế bá này mà là thê tử của người. Đạo trưởng có nhẫn nại nghe được không?
Thiên Cơ đành nói:
- Ngươi nói ra xem.
Vệ Thiên Nguyên tiếp tục nói:
- Sau khi phu quân bị hại không bao lâu thì vị phu nhân này cũng bị ám toán, lúc chết không thấy huyết, cũng không thấy thương thế, chỉ thấy trán hơi lõm xuống, chẳng hay tình hình bị hại của chưởng môn quý phái có giống như vậy không?
Thiên Ngộ nói:
- Hoàn toàn giống như vậy.
Vệ Thiên Nguyên nói:
- Đương thời tại hạ cũng cảm thấy khó hiểu và hoài n

